ĐOẢN VĂN CHO EM

nguyenhuynh

Có bao giờ một sớm tinh mơ, vuông cửa sổ ngập tràn nắng quái, cội mai già chợt trổ đầy hoa. Em có biết hoa đang đẹp hay nắng ngày đã đẹp?

Tôi yêu em không biết vì đâu, là tất cả hay không là gì cả. Tình yêu vốn dĩ đã mong manh và hạnh phúc cũng chỉ là sương sớm khoe bảy sắc cầu vồng!

Có bao giờ chợt giữa ban trưa, vầng nhật nguyệt song hành ngoài hiên nắng, trước sân nhà nhảy múa những lung linh. Bởi lóa mắt trước nhát chém của hào quang, nên em mãi đinh ninh có hai miền ĐÃ, SẼ.

Tôi yêu em không có khởi nguồn nên không kết thúc. Tình yêu vốn vô thủy vô chung trong cuộc vân hành!

Có bao giờ một buổi chiều đông, gió mang đến hoàng hôn đỏ quạch, trên song cửa ửng màu trinh nữ, những ráng chiều ngả ngớn cuối chân mây. Em đứng đó giữa mây và ráng đỏ, níu mùa đông cho mưa trước đêm tàn.

Tôi là gã lực điền trên mảnh rưộng tình hoang hóa, mong mưa em mang đến một lần. Em chỉ ngại bóng mây không ướt áo, nhưng em ơi, trong tình yêu thơm thảo thế cũng vừa.

Có bao giờ trong đêm nguyệt tận, quỳnh ngoài sân chợt nở bùng một đóa rằm xuân. Dưới hang sâu rung lời dế sót, trinh nữ quên gai mình nở vội vài bông.

Tình yêu vẽ những đường cung tuyệt mỹ, chính vì thế mà không thể viên tròn.

Nguyễn Huỳnh.

GIÀN MÂY TRẮNG TRÊN RỪNG

huytuong

Chiều kia anh đứng trên rừng lớn
Anh hỏi sao lòng anh dửng dưng
Nhưng khi anh chạm giàn mây trắng
Anh biết sao trời quá mê lung

Anh đi xuống suối tìm nhan sắc
Một cụm trời ơi. trắng thênh thênh
Hai tay anh chụm hương vào áo
Anh chợt nghe rừng cất tiếng rên

Anh về nằm ngủ mơ trăng biếc
Dội xuống đời anh nỗi tan hoang
Nửa đêm anh dậy như cơn bão
Bước xuống quê xưa sầu mang mang

Và anh một buổi cùng mây trắng
Vĩnh viễn ra đi giữa dặm ngàn
Mây bay tan tác không kim cổ
Mây lấp bia xanh chút bụi vàng

Mai sau anh đứng trên rừng lớn
Đừng hỏi sao lòng anh dửng dưng
Nhưng khi thoáng chạm giàn mây trắng
Trời sẽ ầm vang hồn mê lung…

HUY TƯỞNG

MIỀN THƠ DẠI

nguyendangtrinh

đôi khi mơ về phố huyện
tôi cùng chiếc bóng lang thang
giữa mùa bằng lăng lím tím
nhớ lung tung… thuở hoang đàng…

ngang qua ngôi vườn kín cổng
chẳng biết con nhỏ… tên gì?…
gã nào xui neo tầm mắt
là không bước nổi chân đi…

lê la cổng trường con gái
bướm đâu bướm trắng một rừng
gã nào xăm mình trổ mẫy
cũng nghe tim nhảy… cà tưng…

loanh quanh lễ chiều xứ đạo
theo bầy chiên lửng thửng về
gã nào không thèm dại… gái
vẫn rần rần máu… tê tê…

lẩn quẩn cầu ao bến nước
mấy em rửa… mặt kỳ… chân…
gã nào ria chưa tơ mép
sẽ đi đứng rất… bần thần…

và còn biết bao kỷ niệm
muốn xa đâu dễ gì xa
lâu lâu buồn buồn ôn lại
sướng từ trong ấy… sướng ra!…

nguyễn đăng trình

Romeo & Juliet

luuthy

Romeo và Juliet là một trong những vở kịch nổi tiếng của W. Shakespeare, dựa vào một tác phẩm của Luigi Da Porto kể về một mối tình oan trái Romeo và Giulietta của hai gia đình thù nghịch Montecchi và Capuleti có thật xảy ra ở nước Ý thời Trung Cổ.

Câu chuyện bắt đầu tại thành phố Verona, nơi có hai dòng họ có mối thù truyền kiếp là Montague và Capulet. Romeo là con trai dòng họ Montague và Juliet là con gái nhà họ Capulet. Định mệnh oái oăm đã đưa hai người đến với nhau, yêu nhau say đắm, bí mật đến nhà thờ làm lễ cưới, rồi lại vì bạn mà Romeo lỡ tay giết chết người anh họ của người tình Juliet.

Romeo bị lưu đày biệt xứ, Juliet bị gán ép lấy người chồng không hề muốn. Đám cưới Juliet được dàn dựng trở thành đám tang. Rồi cái chết giả của Juliet lại trở thành cái chết thật của cả hai người.

Cái chết bi thương của đôi bạn trẻ giờ mới thức tỉnh được hai dòng họ thù nghịch nhau. Bên xác hai người thân yêu, hai dòng họ tuy đã quên đi mối thù truyền kiếp, bắt tay nhau giảng hoà, nhưng câu chuyện tình yêu ngang trái ấy vẫn mãi mãi là nỗi đau đớn đè nặng trong lòng họ.

Câu chuyện xảy ra ở Verona, nơi mà ngày nay, du khách nào tới nước Ý, có ghé qua, trong chương trình du lịch bao giờ cũng có căn nhà cũ kỹ từ thế kỷ 12 ở số 23 Via Capello, mà một thời thuộc về gia đình Capello. Casa di Giulietta, Nhà Juliet, là một trong những điểm du lịch du khách hay tìm đến nhất tại Verona.

Đến ngay căn nhà số 23, du khách sẽ thấy ngay hàng chữ “Juliet sống ở đây, hãy viết cho cô ta” bằng 5 thứ tiếng Ý, Đức, Pháp, Anh và Tây Ban Nha, ngay trên hộp thư treo trước nhà. Nếu muốn, bạn cứ viết rồi bỏ vào đó. Đừng quên để lại địa chỉ, bạn sẽ nhận được thư trả lời từ Juliet. Và… chưa hết, mỗi năm vào đúng ngày Valentine, có thể lá thư của bạn sẽ được chọn là lá thư hay nhất trong năm.

Ngoài cách này ra, du khách cũng còn có thể bày tỏ niềm cảm thông với mối tình ngang trái bằng cách để lại những bức thư ghim thẳng trên tường hay có thể dùng bất cứ vật liệu gì, viết hoặc khắc thẳng lên Bức Tường Juliet.

Vườn sau toà nhà còn đó cái ban công mà thời nào Juliet đứng chờ ngóng người tình Romeo yêu dấu, và nay người ta còn thêm vào đó bức tượng đồng tạc hình Juliet. Ngực phải bức tượng đồng bóng láng một cách khác thường? Tại sao vậy? Người ta đồn rằng nếu bạn chạm tay vào ngực phải của bức tượng, bạn sẽ gặp may mắn trong tình yêu. Có cặp tình nhân nào mà mong muốn cho tình yêu dang dở! “Tình chỉ đẹp khi còn dở dang” ư? Hình như không hề có câu này trong đầu bất kỳ một người du khách nào ở đây, nơi này, ngay tại chính căn nhà xưa của Juliet.

Tại sao phải chạm vào ngực phải mà không là ngực trái? Trái tim của Juliet nằm trong lồng ngực phải à?

Bên trong toà nhà Juliet trưng bày toàn hình ảnh poster về Romeo và Juliet, những kịch bản của Shakespear và có ngay cả computer, để nếu muốn bạn có thể email tại chỗ cho Juliet. Bạn chịu khó chờ và nhớ check mail, Juliet chắc chắn sẽ trả lời cho bạn.

Căn nhà có thật là của Giulietta hay Juliet trong vở kịch của W. Shakespeare? Không thấy ai muốn lên tiếng để làm rõ điều này. Mà có thật sự cần không, khi mà biết bao nhiêu là du khách khắp nơi trên thế giới đã đổ về đây, bao nhiêu là tiền bạc đã đổ vào cho thành phố Verona. Chỉ cần 3 Euro cho vé vào cửa, 7 Euro cho tour trọn gói, và hoàn toàn miễn phí nếu bạn chỉ thích dạo ngắm ngoài vườn và thăm viếng quanh nhà. Căn nhà Juliet hiện đang là tài sản của quốc gia, mở cửa cho du khách vào xem từ 9 giờ sáng cho tới 7 giờ tối, 7 ngày trong tuần, chỉ trừ ngày thứ Hai chỉ mở cửa vào buổi chiều.

Đây là nhà của Juliet, còn căn nhà của Romeo chỉ cách đó vài con đường, căn số 4 Via Arche Scaligere, trên tường có gắn một tấm bảng nhỏ ghi “Đây là căn nhà xưa của Romeo”. Căn nhà hiện là tài sản của tư nhân, đang có người ở nên du khách khó mà được phép vào bên trong thăm viếng và chụp hình.

Bao nhiêu du khách đến, rồi đi, xong rồi quay trở lại. Không ai thắc mắc đây có đúng là căn nhà của Juliet trong vở bi kịch Romeo & Juliet của Shakespeare hay không. Người ta không cần biết sự thật, người ta đến chỉ để bày tỏ nỗi lòng của mình với mối tình ngang trái của anh chàng Romeo và cô nàng Juliet. Mối tình này không phải là mối tình có một không hai, chỉ xảy ra bên phương trời Tây xa lắc. Tình yêu ngang trái là tình yêu muôn thời muôn thuở muôn nơi. Việt Nam cũng có, cũng có Trương Chi Mỵ Nương, cũng có Mỵ Châu Trọng Thuỷ, rồi Thuý Kiều Kim Trọng, … Nhưng du khách có đi khắp nước Việt Nam, có tìm khắp hang cùng ngõ hẻm, cũng chẳng thấy đâu là nhà của Thuý Kiều, chỗ ở của Mỵ Nương, nơi nào có chiếc thuyền cũ bên bến sông xưa có chàng Trương Chi thổi sáo… Du khách chỉ thấy toàn là những nấm mồ, những lăng tẩm, những đền đài của những kẻ lúc sinh thời hét ra lửa, nắm quyền sinh sát trong tay, và ít khi phải chịu cái nỗi đau khổ của Romeo, cái đớn đau cùng tột của Juliet. Du khách coi để mà coi, nhìn để mà thấy, nên cũng chẳng nên thắc mắc so sánh tại sao với một cô nàng Juliet tầm thường như thế mà quá là bao nhiêu người hâm mộ đến mức viết ra giấy, dán lên tường, bỏ tiền ra mua vé vào xem, còn với những danh nhân vang lừng khét tiếng một thời, dù có không tốn một xu, có thời còn được tặng thêm ổ bánh mì, vào xem mà mắt cứ trơ trơ, mặt cứ vô cảm và lòng cứ dửng dưng.

Tâm hồn tâm tính con người bình thường hình như thời nào ở đâu vẫn vậy: bao giờ cũng bênh vực, đứng về phía những kẻ thế cô!

Lưu Thy

VỀ MIỀN TÂY

lephuhai

Sớm phương nam về miền tây ăn cá
Mùa nước ròng thao thức đợi phù sa
Người năm cũ thấy quen mà thấy lạ
Tiếng chim chiều thảng thốt gọi tình ta

Em như lá dịu mềm cơn gió nhẹ
Như cỏ vàng bến vắng đợi trời mưa
Bông điên điển cá linh ngày cuối hạ
Mấy lá thuyền khua nước buổi chiều xưa

Cùng ngồi lại ru đời nhau đi nhé
Bao nhiêu năm dĩ vãng cũng đi rồi
Đàn mấy giọt rơi bên thềm khe khẽ
Cố nhân ơi ngày ấy đã xa vời

Ta đâu có tìm quên nên cứ nhớ
Dù cho ngày tháng cũ lật sang trang
Từng sợi nắng xuyên qua rừng oà vỡ
Nước mắt màu ngọc bích giữa bông sen

Còn đâu đó những sáng chiều xuôi ngược
Nợ trăm năm chưa trả lại cho đời
Nên trĩu nặng trên lối về chân bước
Cỏ hồng thôi bịn rịn níu tay người

Câu thơ cũ đề trên tà áo mới
Có thêm từng khắc khoải mỗi mùa sang
Người trai tráng thuở nào như vẫn đợi
Tiếng mái chèo vọng lại một âm vang.

Lê Phú Hải

cái chết của một người bạn cũ

tradoa

Một hôm, bỗng dưng tôi lại thấy nhớ một người bạn cũ và quyết định đi thăm anh ta.
Tôi đến khu phố cũ, nơi tôi đã gặp anh ta lần cuối cách nay đã lâu. Ông hàng xóm, người có cục u trên trán, đã ngẩn người ra khi nghe tôi hỏi về hắn:
“Thằng X à, nó bán nhà lâu lắm rồi. Hình như đến địa chỉ …ở quận…Cậu đến đó thử xem”
Tôi lò dò lần đến cái địa chỉ mới ấy. Nhưng lần này lại tệ hơn, chẳng ai nhớ có một gã X nào đó, cao khoảng thước bảy, da ngăm đen, nói giọng…Tôi phải gặng hỏi nhiều lần, cuối cùng bà mập đang ngồi đánh tứ sắc chợt nhớ ra:
“Cậu vào hỏi con M trong hẻm này xem sao, hình như là bồ của nó đấy.”
Tôi vào hẻm hỏi thăm M. Đó là một cô ả làm điếm đã qua thời xuân sắc. Cô ả chỉ vào thằng nhóc đang bò dưới nền nhà và hỏi tôi:
“Giống không?” Rồi cô ả nổi lên cười thích thú.
Tôi nhìn thằng nhóc, nhìn vào đôi mắt đen nhánh tròn xoe của nó và loáng thoáng nhớ lại…Có lẽ là con của X thật, đôi mắt giống quá.
Nhưng rồi cô ả cũng chẳng cho tôi biết thêm gì nhiều về X. Và theo như cách cô ả kể, có lẽ X cũng không biết có thằng nhóc – người thừa hưởng đôi mắt của hắn – tồn tại trên đời này…
“Anh đến công an phường…để hỏi thăm thử xem. Có lần em đã đến đó và hình như họ cũng đang tìm X”. Cuối cùng ả cũng cho tôi một tin tức có giá trị.
Tôi đến công an phường…để hỏi thăm. Gã công an viên tiếp tôi gằn giọng hỏi:
“Anh là gì của X?”
“Tôi là bạn”
“Anh tên gì?”
“Tôi tên Y”
“À, ra anh là Y. Chúng tôi cũng định tìm anh để hỏi thăm tin tức về anh ta”
Thế đấy, cuối cùng cũng chẳng được gì. Tôi để lại địa chỉ và điện thoại liên lạc rồi ra về.
Tôi về trằn trọc mất vài đêm. Tôi vẫn không hiểu sự biến mất kỳ lạ của X. Vả lại, công an còn đang truy tìm anh ta và họ cũng chẳng cho tôi biết lý do của việc truy tìm này là gì. Rồi còn cô điếm M và thằng nhóc. Có lẽ khi lớn lên, thằng nhóc sẽ chẳng thể nào tưởng tượng ra mình là phiên bản của một gã tên X nào đó. Và thậm chí, nó còn có thể nghi ngờ liệu có một gã X như vậy đã từng tồn tại trên cõi đời này hay không?
Chuyện của anh ta còn khiến tôi mất ngủ thêm một thời gian nữa, để sau đó tôi đi đến quyết định cuối cùng…

Tôi đến khu phố cũ gặp lại ông hàng xóm …

Tôi mở đầu câu chuyện với ông bằng cách gợi lại những thứ mà ông còn nhớ được về X. Ông hào hứng kể huyên thuyên. Nhưng xâu chuỗi hết lại thì chẳng có gì rõ nét. Tôi bằng kể cho ông nghe một câu chuyện hoàn hảo về X, một câu chuyện mà tôi đã phải mất mấy đêm liền để nhớ lại và hoàn thiện.
Trong câu chuyện đó, X hiện ra như một con người rất tốt bụng, anh là một khối thiện không hề bị sứt mẻ qua thời cuộc. Những tháng năm hận thù khốc liệt nhất cũng không thể hạ gục được anh…Nói chung, anh là một thanh niên Sài Gòn mẫu mực: vừa trí thức vừa thiện tính.
Tôi chào ông ra về và còn nghe ông dặn theo “nếu có tin gì của X phải nói cho ông biết với…”
Tôi đến chỗ M. Tôi nghĩ mình có trách nhiệm phải cho M biết con người X là như thế nào, để sau này cô đem cái điều ấy để kể lại cho đứa con của cô. Một đứa trẻ luôn cần biết những điều tốt đẹp về cha mình.
Rồi tôi cũng bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện về X theo một trình tự thời gian cho đến khi X gặp M. Trong câu chuyện đó, X hiện lên như một gã trai lãng mạn và tốt bụng.

Đó là X của một thời thanh niên đẹp trai và lãng mạn. Đôi mắt của anh trong veo chẳng thoáng chút gợn. Anh thích hát những bài tình ca của thời trước, và thích đọc truyện kiếp hiệp Kim Dung, thỉnh thoảng đọc các tiểu thuyết cổ điển của Pháp. Và anh còn có nhiều tài vặt gì đó nữa tôi không nhớ rõ lắm. Có thể anh ta cắt chữ rất nhanh và đẹp, hay vẽ áo dài cũng rất tài hoa. Tôi đã ít nhất một lần chứng kiến cái cảnh anh ấy chăm chút từng đường nét trên mảnh vải trắng tinh mà thán phục cho tính kiên nhẫn của anh…
M ngồi nghe say mê, thỉnh thoảng cô ấy hỏi vài câu. Tôi nhận ra là cô hoàn toàn chẳng biết gì về X. Có lẽ họ chỉ là “người tình một đêm” của nhau mà thôi. Nhưng dù thế nào, đứa trẻ vẫn đang hiện diện ở đó. Bản thân nó chẳng chịu trách nhiệm gì về câu chuyện của hai kẻ đã sinh ra nó.
Một gã đàn ông chẳng thể nhớ hết những lần xuất tinh trong đời mình, và cũng chẳng thể biết được đã có bao nhiêu con tinh trùng có đuôi của mình đã ngắc ngoải sống trong vòng 24 tiếng đồng hồ, trước khi vĩnh viễn bị tiêu huỷ. Những mầm sống ấy là một cấu trúc kỳ diệu của tạo hoá, nó có thể bắt đầu cho một sự sống mới hay có khi chỉ gây được khoái cảm trong vài phút cho một người.
Trong một lần may mắn ngẫu nhiên nào đó, một con tình trùng của X đã lần mò trong âm đạo đã nhão nhoẹt của ả gái điếm hết thời để đến được tử cung. Và chính ở đó, trong cái tử cung âm u của ả, con tinh trùng can trường ấy đã phải chạy đua trong cuộc chiến giành quyền chiếm hữu quả trứng chín vừa rụng xuống. Và kẻ chiến thắng trong cuộc đua ấy đã được tưởng thưởng xứng đáng: một thằng nhóc ra đời…
Đứa trẻ ấy chỉ là kết quả ngẫu nhiên của một trò chơi tình dục.
Rồi tôi chào từ biệt cô ra về. Cô còn dặn tôi nếu có cái hình nào của X gửi tặng cô một cái. Tôi hứa sẽ tìm và đem đến cho…
Và tôi đi đến nơi cuối cùng còn quan tâm đến X.

Gã công an viên ngồi lơ đễnh nghe tôi kể câu chuyện về X. Hồi lâu, gã bực bội cắt ngang lời tôi:
“Tôi cần nghe những điều đó làm gì, hắn tốt hay xấu liên quan gì đến tôi, tôi cần biết là hắn đang ở đâu, làm gì? Nếu anh biết mà giấu thì coi chừng…”
Anh ta nạt tôi một hơi dài. Có lẽ câu chuyện của tôi về X chẳng có ý nghĩa gì với anh ta. Tôi đang bối rối, bỗng dưng một ý nghĩ nảy lên trong đầu, tôi bèn nói:
“X chết rồi, nhảy cầu,…không tìm thấy xác.”
Đôi mắt gã ánh lên mừng rỡ. Rồi gã cười lớn:
“Thật chớ? Tôi xếp hồ sơ anh ta được rồi”
Vậy là xong việc, tôi yên tâm về nhà tắm rửa rồi ngủ một giấc thẳng cẳng.

Từ hôm đó, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến X, có quá nhiều thứ gợi nhớ đến anh, nhưng tôi nghĩ không cần phải đi tìm anh ấy nữa.
Bởi giờ đây, X đã thực sự hiện diện trên cõi đời này theo những hình mẫu mà những kẻ đã từng có quan hệ với anh theo một cách nào đó, muốn biết.

TRÀ ĐÓA

THƠ HỒNG CỎ BIẾC

truongdinhtuan

Tiếng chim về mỗi sớm mai
Hót chi núi thẳm sông dài
Ngậm hạt kinh ngày vô lượng
Đem mùa xanh thả lên ngai

Cỏ biếc hoa vàng từ độ
Tóc vừa lờ lững trên vai
Môi trâm anh mím khung trời
Trăm bài thơ tình dính chặt

Chiều mây lang thang qua đồi
Quá giang mấy khúc xôn xao
Sau màu lá mắt hạnh ngộ
Về chưa hoa cỏ chiêm bao

Anh tập lắng nghe ngôn ngữ
Loài chim về mỗi sớm mai
Thả thơ lên thơm trang giấy
Ngày xuân hồng dễ gì phai

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

bài gửi người về

npphan

anh gửi người về một vòng tay ôm
một chút ngậm ngùi trên vùng thương nhớ
cây và lá đã về chung ngọn gió
lớp lớp mù sa đọng lại mi buồn

anh gửi người về một trời mê đắm
ngày tháng dài như nỗi nhớ trên tay
một thuở nào ngát hương chờ đợi
trông mãi phương trời mỏi lối chim bay

sao không dưng tím cả một mùa hoa
bàn tay che nghiêng nụ cười, ánh mắt
mưa và nắng tưởng chừng như không thật
anh một mình ủ kín nụ tình xanh

em có mang theo tiếng guốc ngập ngừng
khua rộn hồn anh bước chân hồn hậu
có vầng trăng trong mắt người yêu dấu
tỏa ngát hồn thơm, sáng dịu môi hiền

gửi lại em một tà khăn vẫy
vai thanh tân ru giấc tình nồng
bóng khói xa xăm trãi đường hiu hắt
anh tiễn ngày đi chín đỏ hồng hoang

gửi lại em trái sầu bát ngát
một giòng sông đã bỏ lại đôi bờ
con suối nhỏ bỏ cánh rừng sương phủ
anh vây đời mình thắp ngọn hư vô

NP phan

NGUYỄN TẤT NHIÊN VÀ DUY QUANG, HAI CHÀNG “ KHỜ” ĐÁNG YÊU CỦA THẾ KỶ

huyenchieu

Tôi nhìn thấy Duy Quang lần đầu trên màn hình TV đen trắng khoảng năm 1971.
. Chàng con trai đầu của nhạc sĩ lừng lẫy Phạm Duy đang nghêu ngao hát khúc Bình Ca của cha mình:
“mang giày vớ tốt
mang khăn áo lành
tôi chào đất nước tôi đang thái bình
tôi cúi lưng tôi chào anh
tôi đứng lên tôi chào em
tôi vói lên cao chào đức tin

……………………………..”
Bổng dưng tôi thấy tồi tội cho chàng trai này.
Chàng quá lu mờ trước cái bóng quá lớn của người cha Phạm Duy, người Bác Phạm Đình Chương, người cô Thái Thanh.
Vóc dáng chàng gầy yếu, khuôn mặt buồn bã , giọng hát không hay, không dở.
Tôi nghĩ ông bố Phạm Duy chắc phải khổ công lắm mới “gò” được chàng hát được đến mức đó.
Phạm Duy không là người chồng chung thủy nhưng là người chủ gia đình rất có trách nhiệm. Những nghệ sĩ thực sự thường quá mơ mộng và hay lâm vào cảnh nghèo túng.
Phạm Duy thì không. Thuở ấy ông là một nhạc sĩ biết cách kiếm tiền và có xe hơi riêng.
Các con ông được nuôi dạy đầy đủ. Chỉ tiếc rằng vợ ông thì đẹp mà con thì không xinh bằng mẹ, không tài bằng cha (cảm nhận riêng của người viết).
Dù sao, làm con Phạm Duy sung sướng thật. Được đi học ở những trường danh tiếng, được học viết nhạc, học hát và được bố sắm sửa nhạc cụ, tập dợt để thành lập ban nhạc trẻ The Dreamers. Rồi bố lại còn sáng tác những ca khúc dành cho các cô gái tuổi mới lớn cho con gái cưng Thái Hiền .Có lẽ khi phổ nhạc thơ Nguyễn Tất Nhiên, Phạm Duy cũng muốn cùng con trai sống lại những cảm xúc tuyệt đẹp của tình yêu thuở mới lớn.
Tình yêu thương của Phạm Duy dành cho các con thật mênh mông.
Nhưng trông Duy Quang vẫn cứ buồn bã và yếu đuối.
Sau năm 1975, nhạc Phạm Duy bị cấm hát. Rồi tôi không còn nhớ gì về Duy Quang và cũng chẳng biết đại gia đình Phạm Duy đi đâu, về đâu .
Lịch sử đang nhấn chìm người dân Việt xuống vũng bùn của cái đói và dần mất đi những nhu cầu tinh thần.
Cho đến một hôm tôi nghe lại giọng ca Duy Quang ở hải ngoại qua một băng casette.

“năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dặm trường mê mãi
Đời chia những nhánh sông”(****)

Không ngờ bây giờ giọng Duy Quang chửng chạc và hay đến vậy.
Ngoài bài “Lời Tình Buồn” do Phạm Duy phổ thơ Phạm Văn Bình, giọng ca nhủn nhặn, thủ thỉ của Duy Quang như được sinh ra để kể lể tâm trạng của những chàng trai mới lớn, hoang mang, tuyệt vong vì những mối tình đầu đầy bất trắc trong những ca khúc phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên.

“Em bây giờ có lẽ
Toan tính chuyện lọc lừa
Anh bây giờ có lẽ
Xin làm người tình thua” (**)

Duy Quang mang dáng vẻ hiền lành, nhút nhát. Chàng gần với Nguyễn Tất Nhiên hơn người cha tự tin, mạnh mẽ.
Và chắc Phạm Duy cũng không ngờ rằng cuộc đời của Duy Quang , tâm trạng bi thương của Duy Quang dường như cũng bị thơ của Nguyễn Tất Nhiên vận vào.
Trong ca khúc Kiếp Đam Mê, Duy Quang đã thố lộ :

“tôi không cần và nghi ngại chi
Ai chê bai thân tôi khờ dại” (*)
.

Công nhận chàng “khờ dại” là rất thương Duy Quang . Thực ra người đàn ông này “ngu” lắm và cũng chân thật lắm mới dám nói rằng:

“Tôi xin người cứ gian dối
Khi tôi hỏi người có yêu tôi
May ra còn được thấy đời vui
…………………………………
Tôi xin người cứ gian dối
Nhưng xin người đừng lìa xa tôi”
(*)
Mà đâu có sao.
“Khôn đường cờ bạc là khôn dại
Dại chốn yêu đương ấy dại khôn”
(nhại thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Cái “ngu” dễ thương của Duy Quang chỉ có thể sánh với cái “khùng” của Nguyễn Tất Nhiên.
Duy Quang sinh năm 1950, Nguyễn Tất Nhiên sinh năm 1952. Tuy là vai đàn em nhưng Nguyễn Tất Nhiên cuồng si, khùng điên vượt xa đàn anh.
Đọc Thơ của Nguyễn Tất Nhiên ai cũng hiểu được câu chuyện lòng vòng của một cậu học trò ở Biên Hòa yêu một cô Bắc di cư .
Cô rất ngây thơ, trong sáng, chưa biết yêu và chẳng để ý gì đến chàng thi sĩ “vô đạo” (***).
Nàng kính yêu Chúa, siêng đi nhà Thờ.
Vậy là chàng thi sĩ ghen với Chúa.
Ghen quá phát rồ.
Chàng hùng hồn phân tích:

“dù sao thì Chúa Cũng
Một thời làm trai tơ
Dù sao thì Chúa cũng
Là đàn ông…dại khờ”(**)

Cũng giống như họa sĩ Đinh Cường thích vẽ nhà thờ hơn vẽ chùa, hình ảnh liên quan đến nhà thờ , tượng chúa, thánh giá được nhắc nhiều trong thơ Nguyễn Tất Nhiên dù các cô gái mà chàng si mê không phải cô nào cũng có đạo. Chàng thích nhìn người yêu của mình trong hình ảnh một ma soeur và Nguyễn Tất Nhiên có lúc là linh mục.

.
“Vì tôi là linh mục
Tưởng đời là hạnh phúc
Nên tin vào thiếu nữ”(**)

Linh mục “khùng” này chỉ có một tín đồ và tín đồ ác ôn đó đã giam hãm chàng trong tín đồ.:

“Tín đồ là người tình
Có ngờ đâu người tình là ác quỷ”(**)

Làm linh mục chưa vừa ý chàng lại đòi trèo lên làm :
“cây thánh giá
Trên nóc cao nhà thờ”
(**)

Trong bài thơ “Duyên Tình Cô Gái Bắc” Nguyễn Tất Nhiên đã làm cho chúng ta phải bậc cười vì tính trẻ con của một chàng trai đang chịu đựng nổi đau của một tình yêu vô vọng.
Chàng không dấu được vui mừng khi nghe nàng thi rớt trường luật (vì chàng đã thi hỏng tú tài 2):
Nghe nói em vừa thi rớt luật
Môi trâm anh tàn héo nụ xa vời
Mắt công nương thầm khép mộng chân trời
Xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng

(Dù thật sự cũng đáng đời em lắm
Rớt đi Duyên , rớt để thương người)
Ta-thằng ôm hận tú tài đôi
Không biết tìm ai mà kể lể.

Nhưng đằng sau những khùng điên, dại dột và trẻ con, Nguyễn Tất Nhiên đã làm ta kinh ngạc về một cỏi hồn ngập tràn cô đơn , bi thiết và hoảng loạn.

”người từ trăm năm
Về qua sông rộng
Ta ngoắc mòn tay
Trùng trùng gió lộng”(**)

Sau khi ngoắc mòn tay mà chẳng ai dừng lại, chàng bèn chạy theo :

“ta chạy lòng vòng
Ta chạy mòn hơi
Quỳ té trên đường đời
Sợi tóc vương chân người.(**)

Tưởng tượng cảnh chàng thi sĩ chạy té lên, té xuống mà thương.
Để xem chàng sẽ làm gì sau khi té rất đẹp, rất khôn, té mà để tóc quấn lấy chân người ấy như các nam diễn viên chuyên nghiệp trong kịch của Shakespeare.
Nhưng chàng không chịu đứng dây, chàng nằm vạ và khao khát được nàng đâm mình một nhát cho xong đời.:

“người từ trăm năm
Về như dao nhọn
Ngọt ngào vết đâm
Ta chết âm thầm
Máu chưa kip đổ.(**)

Nhiều nam ca sĩ hát “Thà Như Giọt Mưa”, “Hai Năm Tình Lận Đận” do Phạm Duy Phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên nhưng với tôi chưa ai hát hay như Duy Quang.
Hai chàng “khùng” này làm tôi nhớ đến tác phẩm “Tình Sầu Của Chàng Werther” của Goethe. Chìm đắm trong cơn mê tình yêu, chàng Werther cuối cùng quyên sinh trong buồn đau, tuyệt vọng.

Nhưng tôi không nghĩ rằng Werthner hay Nguyễn Tất Nhiên quá bi lụy vì tình đến không đứng vững nổi trong cuộc đời này. Nổi đau vì tình chỉ là một cửa sổ nho nhỏ cho ta nhìn vào trái tim dư thừa cảm xúc của họ.
Tôi cho rằng kiếp người không phù hợp với một số người. Và họ chọn ra đi sớm để được trở về một tinh cầu bình yên hơn.
Còn Duy Quang , chàng vẫn muốn sống cuộc đời bình thường được mãi hát ca cùng trái tim yếu đuối.
Vì vậy, khi Duy Quan giả biệt cỏi đời, chắc chắn Phạm Duy, ông già chẳng biết sợ ai, đã suy sụp.
Tôi tin rằng nếu Duy Quang chưa ra đi, Phạm Duy vẫn còn ráng sống để nâng đở đứa con trai mà ông yêu thương nhất.
Bây giờ, chỉ còn lại chúng ta và những tác phẩm âm nhạc là sự kết hợp tuyệt vời của Phạm Duy, Nguyễn Tất Nhiên và Duy Quang.

Huyền Chiêu
Tháng Giêng 2016

(*)Trong Kiếp Đam Mê của Duy Quang
(**) Thơ Nguyễn Tất Nhiên
(***)Chữ dùng của Nguyễn Tất Nhiên

Bên cổng trường con gái

nguyendinhbon

Một sáng sớm thơm lừng hương công chúa
Bềnh bồng mây hạ vừa chớm đầu cành
Em đi học hoa chụm đầu thỏ thẻ
Sau lưng người rớt lại một mùa xanh.

Ta gắn bó cả đời cùng thôn xóm
Ruộng đồng xanh cánh cò trắng quê mùa
Chợt sáng nay muốn làm thơ quá đỗi
Tà áo người lồng lộng nắng hay mưa.

Mượt mà quá tóc ai mười bảy tuổi
Sách trên tay và hoa bướm trong lòng
Vui gì đây mà hơi xí xọn
Cười nụ hoài cho má đỏ hong hong.

Ta lặng lẽ nhặt mùa xanh rớt lại
Đem nụ cười, hoa lá, cất trong rương
Ngày hạ đỏ khép cổng trường con gái
Vẫn còn nguyên hương công chúa thơm lừng.
(Hậu giang, 1989)

***
Chiều tôi đứng đợi cổng trường
Nhớ ngu ngơ nhớ yêu mường tượng yêu
Sân khô cỏ ít gạch nhiều
Hàng cây nhuốm bụi phố xiêu nắng tàn
Có con chim lạ về ngang
Hót lời quê kiểng giữa vàng lá rơi
Con tôi tan lớp ra rồi
Nụ cười cứu rỗi ngậm ngùi tôi nay
(Sài gòn, 2016)

NGUYỄN ĐÌNH BỔN