Màu Của Nước Lũ Việt Nam


Nước mình có gỗ gụ, màu đó rất lạ lùng, cuồn cuộn những con sông / trôi trong ngày mưa lũ…(*)
Màu của rừng của rú, của biết bao nỗi buồn / trong chiến tranh tang thương, trong nhiễu nhương thời cuộc…
Mưa khuấy thành màu nước / thành máu chảy mênh mông / cho ai cũng thấy lòng / Nước Non thời đau khổ!
Dân mình không xấu hỗ / vì cảm giác đã trôi!  Dân mình nhìn xa xôi – nhìn theo sự thất lạc…
… Khi lòng người tan nát, ai nghĩ ngợi gì đâu?  Màu gụ, nửa màu nâu / trộn nửa màu máu tụ…
Đó là màu quá khứ!  Đó là màu căm hờn! Đó là màu linh hồn / tả tơi trong mưa gió…
Màu gụ…là màu đỏ.Màu gụ…màu thê luơng.Nghĩa Mẹ nước vỡ nguồn, Tình Cha sông ra biển…Triệu triệu người mất biến, triệu triệu người tha hương!
*Trời đất chia muôn phương, nước ngừng đâu, ai biết – chỉ biết Buồn Ly Biệt trôi theo Tống Biệt Hành!
Bao giờ thấy nắng xanh…sẽ quên chăng màu gụ?  Đưa người, tôi muốn giấu tiếng sóng…mà cứ reo!Đưa người, không đi theo!Về, nhìn trăng đầu núi…


Trần Vấn Lệ

LỄ CÁC ĐẲNG LINH HỒN 2/11


CÁC QUỐC GIA ĐÓN NGÀY LỄ CÁC ĐẲNG LINH HỒN 02-11 NHƯ THẾ NÀO?


Ngày “Các Đẳng Linh hồn” 02-11 được dành để tưởng nhớ và cầu nguyện cho tất cả những người đã qua đời, đặc biệt là các linh hồn còn trong luyện ngục.Mỗi quốc gia trên thế giới có các phong tục truyền thống riêng của họ để tưởng nhớ những người đã khuất. Các lễ hội thường bắt đầu vào Ngày Lễ vọng các Thánh 31-10 (tức Halloween) cho đến hết Ngày “Các đẳng Linh hồn” 02-11. Từ việc thắp sáng các nghĩa trang với hàng nghìn ngọn nến ở Ba Lan cho đến việc dùng bữa tại các khu mộ ở Peru, những truyền thống văn hóa này đều có những nét độc đáo theo cách riêng
1. BA LAN
Ngày “Lễ các Đẳng linh hồn” ở Ba Lan được cử hành những người Slav. Và không giống như những lễ kỷ niệm sôi động ở Mexico, đây là khoảng thời gian tĩnh lặng để suy niệm và chiêm niệm. Nhiều đường phố trong thành phố ngừng hoạt động và những chiếc xe bus đưa đón những đám đông thinh lặng, trang nghiêm từ các trung tâm thành phố đến nghĩa trang khi họ tưởng nhớ và cầu nguyện những người đã khuất.
2. BANGLADESH

Nữ tu Dòng Thừa sai Bác ái cầu nguyện giữa các ngôi mộ trong nghĩa trang của Nhà thờ Thánh Mân Côi ở Dhaka, Bangladesh vào ngày “Lễ Các Đẳng linh hồn”.Ở Bangladesh, ngày này được đánh dấu bằng lời cầu nguyện thầm lặng cho linh hồn những người thân và bạn bè đã khuất trong luyện ngục.
3. PERU
Người Peru bắt đầu ngày “Lễ Các Đẳng linh hồn” với gia đình và bạn bè, bằng bữa ăn truyền thống gọi là lechon (thịt lợn quay) với bánh ngô tamales. Từ xa xưa, họ đã duy trì mối liên hệ sâu sắc với người chết và không có gì lạ khi người còn sống dùng bữa trong nghĩa trang, chơi nhạc và tặng những món quà như hoa và tượng nhỏ đầy màu sắc cho những ngôi mộ.Theo phong tục, người ta thường tiêu thụ hoặc cung cấp một loại bánh mì gọi là t’anta wawa – một loại bánh ngọt cuộn ngọt được tạo hình và trang trí giống một đứa bé. Bánh mì này được dùng như một vật phẩm bày tỏ lòng thành kính và sự tôn trọng đối với những người đã khuất.
4. MEXICO
Ngày “Lễ Các Đẳng linh hồn” ở Mexico kéo dài nhiều ngày để tưởng nhớ những người đã khuất và cầu nguyện cho những người trong luyện ngục. Các lễ hội bao gồm nhiều đồ ăn và thức uống, đám rước trên đường phố (desfiles), và các hoạt động khác dành cho những người đã khuất như bàn thờ được dựng để trưng bày ảnh của những người thân đã qua đời, đầu lâu trang trí hoa văn và hoa tươi.
5. PHILIPPINES
Ngày “Lễ Các Đẳng linh hồn” ở Philippines. Hầu hết các trường học đều đóng cửa nên đây là thời điểm lý tưởng để họp mặt gia đình. Đối với nhiều người thì ngày lễ bắt đầu vào “All Hallows Eve” (Halloween) và kéo dài trong ba ngày. Các hoạt động bao gồm tuần lễ cầu nguyện và trang trí phần mộ của người thân, và hát một bài ca truyền thống nói về sự cứu rỗi các linh hồn trong luyện ngục.Nhiều người Philippines đến thăm các nghĩa trang, nơi họ dành cả ngày hoặc thậm chí cả đêm để tưởng nhớ những người đã khuất. Họ cầu nguyện, đi picnic cùng gia đình, thắp nến và dâng hoa. Không có gì lạ khi các linh mục đến ban phước cho các ngôi mộ bằng Nước Thánh và tham gia cầu nguyện với các gia đình.
6. HUNGARY
Hầu hết người Công giáo Hungary hoàn toàn bỏ qua Halloween và nhằm hướng tới trọng tâm là ngày “Lễ Các Thánh” (ngày lễ Quốc gia) và Ngày “Các Đẳng Linh hồn” tưởng nhớ những người đã khuất. Vào “Ngày Tất cả các linh hồn”, người Công giáo cầu nguyện cho các linh hồn được giải thoát từ luyện ngục lên thiên đàng. Nhiều người sẽ đến thăm các nhà thờ, cũng như nơi thánh thiêng, để tưởng nhớ và cầu nguyện cho linh hồn của những người thân.Hoa được xếp ngay ngắn trên bia mộ và nến được thắp sáng khi hàng ngàn người tham gia vào buổi cầu nguyện trang nghiêm. Nhiều gia đình cũng sẽ để đèn sáng trong nhà vào ban đêm cùng với thức ăn.
7.ĐỨC
Không giống như lễ hội đầy màu sắc ở Mexico, bạn sẽ không thấy bộ xương hoặc đầu lâu ở Đức vào Ngày “Tất cả các đẳng linh hồn”. Tuy nhiên, vào ngày tưởng niệm thinh lặng này, bạn sẽ thấy rất nhiều khu mộ và nghĩa trang được trang trí đầy hoa tươi, vòng hoa và những ngọn nến đặc biệt cháy suốt đêm.Theo truyền thống những ổ bánh mì được cung cấp gọi là “Seelen”, có nghĩa là “linh hồn”, như một lễ vật vào “Ngày Lễ Các Đẳng linh hồn”.
8. VATICAN
Mỗi năm, Đức Giáo Hoàng chọn một cách đặc biệt để cử hành ngày “Lễ Các Đẳng linh hồn”. Năm 2017, Giáo hoàng Phanxicô đã vinh danh tất cả các binh sĩ Hoa Kỳ đã hy sinh trong Thế chiến II tại Nghĩa trang Sicily-Rome. Năm 2016, Đức Phanxicô đã cử hành Thánh lễ tại Nghĩa trang Prima Porta ở ngoại ô phía Bắc Rome.Năm nay, Đức Giáo hoàng sẽ cử hành Thánh lễ cầu nguyện cho những người đã khuất tại nghĩa trang Laurentino ở phía Nam Rome.

NGUYỄN NGỌC NAM PHONG
(Theo Aleteia)

M.

Hơn một tuần nay tôi ngả bệnh.Hơn một tuần nay, buồn tự nhiên…Nhìn đời không thấy gì lưu luyến, nhắm mắt đêm Rằm trăng vẫn lên…
Không gió, không mưa, Thu lạ lùng…Lá vàng đang rụng ở bờ sông.  Cây đa mãi mãi đời xanh lá tiễn biết bao thuyền ra cửa sông…
Tôi nhớ Quê Hương thời ảm đạm, bạn tù về gặp ngó nhau, lơ.  Một thời đau lắm mà không bệnh nhưng cũng buồn hiu.  Nắng dật dờ…
Tôi nhớ những nơi từng ghé bước, Thái Lan tím ngắt những cành lan.  Phi Luật Tân vàng lưng núi trọc.  Và Hawaii thì mưa bay ngang…
Tôi biết đời tôi không ghé nữa những nơi mình chẳng có ai chờ.  Nhưng tôi biết chớ mình đau đớn…một chỗ xa vời Non Nước xưa!
Hơn một tuần nay tôi bi quan…còn đâu nhiêu tuổi nữa…mơ màng?  Đông, Tây, Nam, Bắc…cây đèn ngủ, một góc phòng sao cũng chói chan?
Hơn một tuần nay tôi không chờ một ngày sẽ sáng, một ban trưa…một chiều xế bóng rồi đêm xuống, hoang vắng vô cùng những ý thơ!
Tới một lúc nào im lặng, hết, tôi trơ trọi mãi chỗ vô cùng.  Và tôi không biết, tôi không biết…hoa lục bình còn có nở không?
Cuốn sách quay lưng trên kệ sách, cái nhan đề sách tựa lòng gương…Sách im lìm khóc bao nhiêu tiếng? Tiếng vó câu xa, lắm, cuối đường…
M!  Tại sao M là một chữ?  Hãy là con suối mải mê nha…Nếu em dừng bước đưa tay vọc, nhớ vớt giùm anh một cánh hoa…

Trần Vấn Lệ


HALLOWEEN

Halloween nhằm ngày cuối tháng Mười, cũng là ngày cuối của mùa thu. Thời tiết chuyển giao, người ta tin rằng có một thế giới siêu nhiên hiện ra khi mùa màng thay đổi, lúc con người có thể chạm được vào thế giới thần linh. Đêm nay trong cảnh đất trời mờ ảo, vật chất và tinh thần giao hòa nhau, người sống và người chết nhìn thấy nhau. Ma quỷ không sợ hãi con người như mọi khi, cũng không làm con người sợ hãi bằng họ sợ hãi nhau. Tối nay, bạn đi ra đường, nếu sẵn sàng đón nhận thế giới vô hình bạn sẽ nhìn thấy những điều ngày thường không thấy được. Đêm nay bạn đặt mấy chiếc đèn lồng trên lối vào nhà, nhiều kẹo trước cửa, trong một cái giỏ ngay ngắn, ghi một tấm giấy nhỏ bên cạnh “take one”, lấy một cái, “take two”, lấy hai cái. Những đứa trẻ sẽ lấy đúng như thế. Đôi khi cũng có một thằng bé sáu hay bảy tuổi quay lại, thò tay lấy thêm một cái nữa, vì không cưỡng nổi cám dỗ. Thằng bé ấy là Tony. Hay chính bạn thời bé.
Chiều nay, thế giới lạnh lẽo trở nên ấm lại, như vùng trời trong cái lu sành đựng chuối mẹ tôi ủ chín, chuối mật ngày rằm, nóng hổi, bụi bặm hương khói. Trần gian trở nên bé bỏng như dưới đường cày mới lật cho đất thở sau mùa gặt hái. Bạn đi ngang nhà nào bật đèn sáng, có đèn lồng khoét bí ngô, Jack of the lantern, bạn biết có kẹo bánh. Đêm nay có những nhà đóng cửa im ỉm vì chủ nhà đi vắng hay vợ chồng cãi lộn hay nhà có người bệnh. Đêm nay có những người ở trong căn nhà đó, nhưng họ không có gì để tặng, tắt đèn, nhà cửa tối om, buồn ngồi im, bạn đừng trách họ vì người đang có một điều gì để cho đi là người may mắn hơn những người không có gì cho bạn cả. Đêm nay những đứa trẻ dễ dàng giao thoa với thế giới thần linh, vì chúng ngây thơ. Đêm nay những người đứng trước cửa nhà mình để phát kẹo cho trẻ dễ dàng nhìn thấy thế giới huyền bí cũng vì họ chịu khó. Đó là những người chiều hôm trước bỏ chút thì giờ bận rộn, đứng xếp hàng ở tiệm tạp hóa đông người, mua những thức cho bọn trẻ không phải con mình, vì nhà họ không có trẻ con.
Khi bạn yêu một người nào, bạn không tin vào cái chết, bạn muốn họ sống mãi, nhưng cuối cùng cái chết vẫn đến. Khi bạn yêu một xứ sở, bạn không tin nó tan vỡ, nhưng nó tan vỡ. Thế mà bạn không bỏ cuộc. Bạn ước ao một lần bước qua ranh giới ấy, dù chỉ một lần, khoảnh khắc ấy, nhìn thấy phía khác của tồn tại, như phía sau của mặt trăng. Đất trời lá rụng buồn bã, tâm trạng bạn ảm đạm, bạn mặc áo khoác đi ra đường. Vào lúc ấy, chỉ sương mù làm bạn với chúng ta, sương mù là lòng tiếc thương biết bay lảo đảo. Trong những khu vườn nhỏ, dưới cửa sổ, ánh nến leo lét thắp. Giữa những bụi cây, những con chuột đồng, nhím hoang, sóc, mèo, chạy vụt qua, rủ nhau đi từng đàn, tìm kiếm một điều gì trên mặt đất, thức ăn, trái thông rụng, mùi hạt dẻ nướng. Chúng tìm kiếm một tâm hồn lưu lạc. Nhưng ai trong chúng ta mà không lưu lạc trên trần thế, không xuống địa ngục không vào thiên đàng. Ngoài đường, bọn trẻ bắt đầu đi lại, nang mặt nạ, súng sính quần áo hóa trang, con trai quần áo cao bồi, người nhện, cảnh sát, con gái công chúa, quỷ hút máu, đủ màu đủ kiểu, cầm đèn lồng, cha mẹ đi theo sau chúng cách một quãng, tiếng la hét của gã đàn ông say rượu trong xóm, pháo nổ đì đùng, tia lửa bắn vọt lên trời, tiếng hát bất ngờ của con bé xinh đẹp láu lỉnh đội nón rộng vành đóng vai phù thủy, làm chúng ta nhớ tất cả. Bạn không biết có bao nhiêu linh hồn đang đi lại trên mặt đất, của những người thân, vợ bạn vừa mất hay chồng bạn mất đã lâu, cha hay mẹ, người bạn học cũ, người yêu phụ bạc, bộ xương trắng của bạn, linh hồn của chính bạn.
Cách nơi tôi ở ba khu phố có một căn nhà gỗ nhỏ, hai tầng, sơn xanh sẫm, mùa lễ năm nào cũng để sáng đèn rọi lối đi vào nhà gập ghềnh, um tùm bụi cây dâm bụt, phúc bồn tử, có hai vợ chồng già ở đó nhiều năm, năm nào cũng có một thùng kẹo lớn, một hũ sành đựng nước bạn can đảm cho tay vào toàn là con mắt người, lỏng bỏng tròn như bi, nhơn nhớt, lạnh. Có khi họ trao kẹo cho những đứa bé, có khi họ để sẵn chờ chúng lấy. Năm nay người vợ dùng một cái sào dài gắp lấy bánh kẹo cho trẻ con, để tránh tiếp xúc vì đại dịch. Ngoài vườn, dưới bóng tối của cây mộc lan nhiều tuổi, hoa tím tàn vài hôm trước, lúc nào cũng vang tiếng kêu kẽo kẹt của cái ghế xích đu nhỏ, trên ghế là một con ma áo trắng, đứa con gái cỡ bảy hay tám tuổi, gầy gầy, mặt bụ bẫm, trong tối nó ngồi đó, trắng và sáng, im lặng khiến bạn giật bắn người. Năm nay tôi để ý không thấy đứa con gái đâu cả. Tôi thất vọng, đánh bạo hỏi người chủ nhà. Bà trả lời, trời sắp tuyết, năm nay lạnh sớm quá nên bà đem con bé vào nhà cho nó ủ ấm một hai đêm. Đó là đứa cháu ngoại của ông bà, qua đời lúc bảy tuổi, chờ khi trời ấm hơn sẽ mang trở lại chỗ nó vẫn thích ngồi ngày trước, đu đưa. Tôi đứng im một lát, không nói gì, nhìn sâu vào mắt bà cụ. Tôi nhìn thấy từng bông tuyết đầu mùa trắng nõn bay trong mắt bà, nhẹ như tơ, mờ mịt. Bây giờ tôi nhận ra sau nhiều năm bà cũng già đi quá thể. Đó là những bông tuyết của thời gian bay qua trước mặt hai chúng tôi, bay đi trước một mùa đông sắp tới. Nhưng gần nửa đêm trời ấm lên, tuyết hóa thành mưa lác đác.
Thời tiết đổi mùa, vạn vật đổi thay, trong sự mờ ảo ấy thời gian lạnh lùng trôi đi, nhưng thời gian chưa chắc đã lạnh lùng như tôi vẫn tưởng, vào đêm Halloween năm nay, nó xé rách một tấm màng mỏng như khăn voan che mặt cô dâu để cho hai thế giới nhìn thấy nhau trong một khoảnh khắc, qua khổ đau và qua hạnh phúc, qua hiện tại và qua thương nhớ. Khoảnh khắc ấy đánh dấu như cột cây số trên đường đi, làm thay đổi cấu trúc của một ngày của một người. Tiếng pháo thưa dần, tôi ra về giữa những đứa trẻ chộn rộn cười nói trong tiếng giày va trên lớp sỏi kêu lạo xạo, trong khi tuyết bắt đầu tan thành nước chảy lênh láng trên đường, đất ấm lại một lần nữa trước khi bước hẳn vào mùa đông lạnh giá.

Nguyễn Đức Tùng 

BÊN KIA BỜ LÃNG QUÊN

 
Người lãng quên, đời cũng lãng quên
Dẫu quên hay nhớ cũng không đành
Tôi bay trong suốt trời hư ảo
Người mãi vui cùng chuyện áo cơm

Tôi trải đời tôi xuống mặt hồ
Để nghe từng lớp sóng lô nhô
Để thấy đời tôi như bọt nước
Sóng giạt vòng quanh những bãi bờ

Tôi vẽ tình tôi lên lá khô
Lá rơi từ buổi áo thu vàng
Người đem áo nhuộm màu quên lãng
Chiếc áo tình phai theo tháng năm

Tôi chảy đời tôi trăm bến sông
Con nước vui buồn nỗi đục trong
Người mãi giong thuyền trăm bến lạ
Chẳng thấy mưa đời tôi bão giông

Đã lãng quên, đành thôi nhớ quên
Trời xa là để đất thêm gần
Tôi như chiếc lá mùa thu cũ
Rơi xót xa từ cõi thế gian.

                      

BÊN TRỜI CỐ XỨ

Dưới cội tùng xưa
Bên hàng liễu rũ
Một lòng thương nhớ
Gởi về phương mô

Nhớ người nhớ quê
Ôi buồn não nề!
Ôi lòng tái tê!
Dưới trời sương lạnh

Đâu là quê nhà?
Núi xa sông xa
Đường không mông quạnh

Gởi theo cánh chim
Bay về phương bắc
Bay bề phương nam
Đường quê xa lắc
Trời quê mù tăm

nhớ sông nhớ đò
cây đa bến cũ
dòng nước đôi bờ
bây giờ còn không

bên trời cố xứ?
trông vời non tây
ngóng tìm bể đông
bóng chim tăm cá
mịt mù hư không

                        LÊ VĂN TRUNG

CÓ GÌ QUAN TRỌNG KHÔNG?

Lúc con tàu Maid of the Mist tiến vào vùng trắng xóa mịt mùng bọt nước trong tiếng thác đổ ầm ầm vang rền như sấm, Phan đã ngữa mặt, để cho nước tha hồ xối xả, tung tóe. Cả người anh, dù đã mặc áo mưa, vẫn ướt sũng. Tàu vừa ra khỏi lòng thác, Phan vuốt mặt. Hít một hơi thở sâu. Mở mắt ra, bỗng thấy đôi mắt chị Nhàn buồn hun hút thoắt hiện ra giữa cầu vồng rực rỡ sắc màu. Cũng như vậy, lúc đi bộ qua Cave of Winds, leo ra bậc thang chênh vênh, đứng lặng yên trên bờ vực nhìn xuống dòng thác, Phan vẫn cứ nhìn thấy đôi mắt chị hun hút buồn trong màn bụi nước lấp lánh.

          Ngày cuối cùng, Phan lang thang trên Goat Island. Phan đi, cứ đi và đi, men theo dòng chảy của sông, anh đến thác Bridal Veil Falls. Đầu óc trống rỗng, Phan ngắm nhìn dòng thác cuồn cuộn, ào ào tuôn đổ, tung tẩy bọt lấp lóa như dát bạc trong nắng.

          Phan đi, cứ đi, và đi. Cúi đầu mải mê nhìn bóng mình đổ xuống lúc dài lúc ngắn, có lúc biến mất, rồi lại đổ dài ra.

           Phan đi, cứ đi, đi đến mệt nhoài. Một cậu bé chạy ngược về phía anh đang háo hức thổi ra những chùm bong bóng xà phòng lung linh sắc màu. Phan đăm đăm nhìn những chiếc bong bóng từ từ vỡ ra, tan biến.

          Chợt cảm thấy kiệt sức, Phan nằm dài ra trên thảm cỏ, nhắm mắt lắng nghe tiếng thác ì ầm.

           Cảm giác đìu hiu trống vắng xâm chiếm tận từng ngõ ngách sâu thẳm trong tâm hồn anh.

          Cảm giác nhớ nhớ quên quên điều gì mà chưa nghĩ ra cứ đeo bám, ám ảnh anh.

          Và đêm đó, đêm cuối cùng của chuyến đi, Phan mệt lữ.Trong giấc ngủ chập chờn, Phan thấy mình cầm tay chị Nhàn, bàn tay chị nhỏ, khô và lạnh. Rồi, chị ngước lên nhìn Phan. Phan bắt gặp ánh mắt chị, hun hút buồn. Phan muốn nói với chị Nhàn nhiều chuyện nhưng không thể. Chị cứ im lặng nhìn Phan trong khi Phan cố gắng một cách tuyệt vọng bằng tiếng ú ớ.

          Bỗng chị thoắt biến mất. Hình ảnh cuối cùng đọng lại khi giấc mơ qua đi vẫn là ánh mắt chị, hun hút buồn, buồn đến đau đớn lòng khiến Phan muốn khóc.

          Thoát khỏi giấc mơ, Phan thở mạnh. Nhưng kìa! Trước mắt anh, một bóng đen đang đứng yên ngay khung cửa sổ mở ra phía thác nước mà Phan đã quên kéo rèm che. Trăng bàng bạc, hư ảo bên ngoài hắt chênh chếch vào phòng thứ ánh sáng đầy ma mị. Bóng đen vẫn đứng yên lặng, quay lưng về phía Phan. Đó là bóng dáng người đàn ông to lớn, tấm lưng rộng với mái tóc gợn sóng phủ kín gáy. Anh mở to mắt nhìn. Bóng đen vẫn im sững như bức tượng đã được tạc cứng vào khung cửa sổ tự kiếp nào, ngay trước mắt Phan, cách chỗ anh nằm chừng vài mét. Bóng đen im lìm trong đêm tĩnh lặng trông như đang chìm đắm trong nỗi cô đơn sâu thẳm của phận người.

          Rồi khi kịp định thần, Phan chợt hiểu: Bóng ma. Anh vội kéo chăn trùm kín đầu.  Không biết bao lâu sau đó Phan thiếp đi trong âm thanh rì rào đều đều thác Niagara vọng đến.

          Đó là đêm thứ sáu, cũng là đêm cuối cùng của Phan trong căn phòng có trần nhà được sơn phủ bức tranh vẽ bầu trời màu xanh nữa đêm, lác đác mấy ngôi sao khuya lung linh hiu hắt.

***

          Hôm Phan lên mạng chọn thuê ngôi biệt thự thênh thang đó, Sara ngạc nhiên hỏi tại sao. Phan chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Sara không nói gì thêm. Cô hiểu lúc nầy, hơn bao giờ hết, hãy để yên cho Phan muốn làm gì tùy thích, dù Sara thấy chồng mình quá điên rồ. Cuối cùng cô cũng ráng đùa cho anh vui: “Wow! Trông như một tòa lâu đài trong câu chuyện cổ tích! Ô ồ! Có tới sáu phòng ngủ đấy. Mỗi đêm anh sẽ ngủ một phòng nhé. Sẽ rất thú vị đấy.”

          Đó là một trong số rất ít những biệt thự cổ kính, xinh đẹp, sang trọng và khá đắt tiền ở Niagara Falls. Trên trang mạng, chủ nhân cho biết ngôi biệt thự nầy được xây dựng vào năm 1912, đã từng qua nhiều chủ, đã từng bị hoang phế trong một thời gian dài.  Dù sao, khi người chủ cuối cùng bước vào, tất cả các phòng vẫn còn những chùm đèn bằng đồng, và sàn gỗ còn khá tốt. Chủ nhân đã sửa sang lại và vẫn giữ nguyên kiến trúc ban đầu. Điều đặc biệt nhất đã lôi cuốn sự chú ý của Phan ngay khi nhìn thấy là vẻ đẹp hoang dã đầy bí ẩn trên trên các vách tường cao chằng chịt dây leo xanh ngợp, điểm xuyết những bông hoa dại nhỏ xíu màu hồng xen lẫn màu vàng. Chỗ mái hiên tắm nắng phía đông, một giàn nho xanh tươi mượt mà đong đưa những chùm nho tím thẫm, lúc lỉu, mọng nước. Vài người khách thuê nhà trước đó có để lại comment, rằng ngôi biệt thự chỉ cách thác Niagara có vài block đường, nên đêm đêm có thể nghe tiếng thác đổ ầm ào, rì rào vọng lại. 

           Lúc Phan vừa bước xuống phi trường Buffalo Niagara thì Sara gọi. Phan hỏi:
– Có gì quan trọng không?
Sara cười khúc khích:
– Quan trọng lắm đấy! Em muốn biết anh đã đến nơi chưa?

-Anh vừa đến. Cám ơn em.

– Anh đang làm gì?

-Chuẩn bị kêu taxi về biệt thự. Nhớ cẩn trọng trong mọi việc em nhé. Chăm sóc Nicky chu đáo nhé. Thôi, bye em.

          Ừm! Có cái gì đó quen quen trong cuộc nói chuyện với Sara vừa rồi. Cái gì nhỉ? Phan chau mày. Cố vắt óc tìm kiếm.

         Cái gì quen quen? Bỗng dưng anh cảm thấy khó thở, ngực như bị đè nặng- cảm giác in hệt lúc nhân viên tang lễ đẩy chiếc quan tài vào hầm, rồi chỉ cái nút, ra hiệu cho anh bấm, như đã quy định. Phan chợt nhớ, vài phút sau đó, anh đã bước ra ngoài. Hít thở sâu. Lơ đãng nhìn quanh. Và vô tình nhìn thấy làn khói trắng mỏng mảnh nhẹ thênh bay ra từ ống khói của nhà hỏa thiêu, loãng dần rồi tan biến trong bầu trời mênh mang nắng xế có vài dải mây trắng lững lờ trôi.

           Rồi ngay ngày hôm sau, Phan quyết định sẽ một mình. Chỉ một mình thôi. Đi đâu đó. Xa thật xa. Chỉ một mình thôi, không làm gì hết. Phan thấy mình cần có khoảng lặng để suy nghĩ, nhận diện cái gì đó. Cái gì đó hãy còn mơ hồ đang ám ảnh anh, vây phủ anh, giăng kín  anh một cách nhẹ nhàng, mềm mại và kết dính như những sợi tơ nhện.

          Nên Phan nói với Sara, em à, anh cần đi đâu đó chừng tuần lễ chẳng hạn, xa thật xa. Sara đã ôm chặt anh, giọng cảm thông và yêu thương, em hiểu em hiểu. Anh cứ yên tâm, em và con sẽ OK.

          Và nơi xa thật xa đó là thác Niagara kỳ vỹ. Cách nơi anh ở chừng sáu tiếng đồng hồ bay.

***

          Chưa bao giờ Phan ở một mình trong một khung cảnh, tình huống như thế nầy. Anh quyết định sẽ tự nấu nướng cho mình trong những ngày ở đây. Căn bếp được trang bị rất đầy đủ mọi thứ. Thậm chí có cả chai tương ớt Sriracha của Huy Fong… Ngồi chỗ bàn ăn, nhấm nháp ly cà phê, Phan thả mắt ra ngoài khung cửa kính. Bầu trời xanh biếc. Nắng mùa hạ hanh vàng ấm áp chảy tràn trên khu vườn ngập sắc màu của nhiều loài hoa. Có bầy chim đang lích chích chuyền cành. Có đàn bướm đang rập rờn bay lượn.

          Ôi! Nếu chị Nhàn được đến đây, chắc chị sẽ vui thích lắm. Tại sao Phan không nghĩ đến điều nầy khi chị còn sống? Chị cùng vợ chồng anh và bé Nicky qua một kỳ nghỉ ở đây?

           Kìa! Chỗ mé tường râm mát bóng thông, một đôi chipmunk đang thi nhau thoăn thoắt leo lên leo xuống trên các cành cây. Chị Nhàn mà ở đây, hẳn chị sẽ lấy một nắm cereal hay trái cây đem ra cho chúng ăn. Đó là một trong những thú vui của chị mà Phan đã thuộc lòng suốt thời gian còn ở bên chị.

          Phan nhớ những lần ghé thăm chị, chị mừng rỡ khôn xiết, lăng xăng chạy tới chạy lui, mở tủ lạnh lôi thức ăn thức uống ra đầy bàn.
-Chị khỏe không?

Chị cười ha hả, giọng đùa vui:
-Chị “khẻo”. Còn em? Ráng bỏ thuốc lá em nhé!

-Dạ… em vẫn “ khẻo”

-Còn thuốc lá?

-Ừm…

-Thôi, em lớn rồi. Chị không nhắc nữa (nói vậy nhưng chị vẫn nhắc mỗi khi gặp Phan)

-Bé Nicky vẫn học giỏi chứ? Sara khỏe không? Em vẫn nói tiếng Việt với Nicky đó chứ?

-Dạ…

-Phan à, ráng nói tiếng Việt với cháu Nicky nghen em. Mình là người Việt. Và dòng máu Việt vẫn đang luân lưu trong Nicky.

-Dạ…

          Cứ chừng đó.

          Thường thăm chị khoảng mươi phút Phan ra về.

          Hồi đầu chị còn cố trì kéo Phan ở lại thêm. Nhưng dần dần chị chỉ lặng lẽ đứng dậy tiễn Phan ra cửa. Thỉnh thoảng Phan ngoái lại, thấy chị vẫn đứng đó vẫy tay tạm biệt với nụ cười ấm áp yêu thương. Phan biết chị Nhàn yêu thương anh hết mực. Cha mẹ mất sớm, nhà chỉ có hai chị em.

          Ừm, sao ngày đó chị Nhàn không chịu lấy anh Long? Phan hãy còn nhớ anh Long đến thăm chị mỗi cuối tuần, và không bao giờ quên đem quà cho Phan. Tại sao?

          Đã vài lần, Phan nói đến việc chị Nhàn không nên ở một mình, nhưng chị đều gạt phăng ngay lập tức.

          Khi người ở căn hộ bên cạnh tò mò vì đã nhiều ngày không thấy chị Nhàn mở cửa ra balcony tưới hoa- một dấu hiệu bất thường- đã gọi Phan.

          Rồi, sau đó, những gì cần phải làm, Phan đã làm.

          Chị Nhàn, giờ chỉ là một dúm tro màu xam xám, sẽ được đưa ra biển, như ước nguyện của chị.

***

          Ngày đầu tiên trong ngôi biệt thự, Phan tò mò đi khắp ngõ ngách. Anh bị lôi cuốn bởi vẻ cổ kính, quý tộc, sang trọng, bí ẩn và trầm mặc của mọi thứ. Mỗi một không gian, dù rất nhỏ, đều có tính cách riêng, vẻ đẹp riêng. Đâu đó phảng phất mùi gỗ cũ. Đâu đó thấp thoáng hình ảnh mơ hồ và vang vọng âm thanh của quá khứ. Tiếng cười đùa trẻ thơ, tiếng rì rầm trò chuyện của người lớn, tiếng reo vui của hạnh phúc, tiếng thở dài của nỗi buồn. Giờ họ đang ở nơi nao?

          Hai cầu thang dẫn lên lầu với những bậc thang đều lót thảm màu rượu vang đỏ có vẻ âm u hơn với chân dung các vị tổng thống Mỹ George Washington, Abraham Lincoln, Franklin D. Roosevelt được treo dọc theo tường. Nếu chị Nhàn ở đây, chị sẽ ngắm nhìn rất kỹ từng chi tiết của các bức tranh. Chị sẽ xem xét cách pha màu, tìm tòi độ sáng tối, góc nhìn,…

           Phòng thư viện chứa đầy sách. Nhiều cuốn sách giấy đã ố vàng, âm thầm tỏa ra mùi hương giấy cũ, mùi hương quen thuộc trong trí nhớ Phan. Ồ, đó là mùi hương đầy quyến rũ trong tủ sách cao ngất của chị Nhàn. Tủ sách mà chị đã nâng niu cất giữ như vật báu của đời chị. Là niềm vui, là hạnh phúc của đời chị. Tủ sách mà ngày xưa khi còn học tiểu học và trung học, Phan đã say mê ngốn ngấu mỗi khi xong homework. Nhất là những chiều chị Nhàn đi làm chưa về, Phan vùi đầu trong trang sách đến nỗi quên cả đói. Nhờ sách của chị, vốn tiếng Việt của Phan được đắp bồi tươi tốt. Mấy lần chuyển nhà, vài đồ đạc phải đem tặng Goodwill vì chỗ ở mới chật hẹp, riêng với sách, dù chỉ một cuốn sách cũ kỹ, chị vẫn đem theo.

          Phan chợt nhớ những câu đối thoại với chị Nhàn qua điện thoại:
-Phan đang làm gì đó? Có thể nói chuyện với chị năm phút được không?

-Ồ, em đang bận lắm. Ba phút chị nhé. Có gì quan trọng không chị?

-À… chị muốn hỏi em khỏe không?

-Dạ em vẫn “khẻo” mà. Thôi chị nhé. Em phải làm việc đây.

Hoặc:
-Phan nghỉ trưa chưa? Cho chị ba phút được không?

-Có gì quan trọng không chị?

-À… chỉ là… mà thôi, em ăn trưa đi. Không có gì quan trọng đâu em.

-OK, bye chị.

Hoặc:
-Phan tới sở rồi hả?

-Dạ em vừa vào parking. Có gì quan trọng không chị?

-Ồ… Mà… em có thể nói chuyện với chị vài phút trước khi vào văn phòng được không?

-Có gì quan trọng lắm hả chị?

-Không … Mà thôi… Bye em.

Hoặc:
-Phan rời sở đó hả em?

-Dạ.

-Em đang đi bộ ra parking phải không?

-Đúng rồi.

-Nói chuyện với chị chút được không?

-Có gì quan trọng không chị?

-Không… Chỉ là… Ủa, em lên xe rồi đó hả? Thôi về nhà đi, lái xe cẩn thận em nhé!

-Dạ. Bye chị.

           Dạ chị ơi! Bye chị.  Phan thầm thì. Không biết cố ý hay vô tình mà đôi lần nhân câu chuyện đám tang ai đó, chị bảo, khi chị mất, chị không muốn đăng cáo phó trên báo, không muốn đông người đưa tiễn. Rằng chị muốn quan tài được đóng kín để không ai phải nhìn thấy tấm thân cát bụi của chị. Hãy để mọi người chỉ nhìn chị qua bức ảnh chị đang mỉm cười. Rằng đừng nhận tiền phúng điếu, đừng nhận hoa. Chị không muốn mắc nợ trần gian. Rồi cũng đừng đặt chị lên bàn thờ. Hãy để không gian đó cho người sống. Ai thương chị, hãy giữ hình ảnh chị trong trái tim.

          Làn khói trắng mỏng mảnh nhẹ thênh thoát ra từ ống khói nhà hỏa thiêu, loãng dần trong bầu trời cao vời vợi; và dúm tro xam xám bỗng hiện ra rất rõ nét trong trí nhớ Phan.

***

          Trên chuyến bay trở về nhà sau những ngày một mình lang thang ở Niagara, Phan ngủ mê mệt. Mộng mị chập chờn, Phan thấy Sara và Nicky nằm co rúm giữa căn phòng ngủ thênh thang lạnh lẽo trong căn nhà nguy nga tráng lệ bề thế gần biển- căn nhà anh đã mua hơn triệu đô la, là mơ ước và niềm tự hào của anh.

           Mộng mị cứ chập chờn chập chờn, Phan mệt nhoài mệt nhoài. Máy bay hạ cánh, Phan tỉnh dậy. Lòng anh chợt nhẹ nhàng ấm áp khi hình dung lát nữa đây, anh sẽ lao vào nhà, nơi có hai người yêu thương thân thiết nhất của anh giữa đất trời bao la, giữa cõi nhân gian mênh mông nầy.

           Chiều đó, Anita, chủ ngôi biệt thự, gọi cho Phan, nói anh đã để quên chiếc khăn quàng cổ. Bà ấy muốn gửi qua bưu điện cho Phan. Cảm thấy ái ngại nhưng Phan sực nhớ đó là chiếc khăn quàng chị Nhàn đã đan cho anh trong mùa đông vừa qua nên anh đồng ý với đề nghị của bà. Nhân tiện, Phan kể về bóng ma. Anita nhất định không tin. Bà quả quyết, đã rất nhiều người thuê ngôi biệt thự, thậm chí có gia đình ở cả tháng mà chẳng ai thấy bóng ma nào. Phan không tranh cãi, chỉ im lặng nghe bà thao thao thao bất tuyệt. Tuy nhiên, trước khi chào tạm biệt, Phan nhỏ nhẹ nói với Anita rằng anh sẽ không để lại comment về bóng ma trên trang nhà của bà.

          Tuần lễ sau, trong gói bưu kiện Anita gửi về, cùng với chiếc khăn quàng, Phan cũng nhận được phong thư Anita viết tay: “Quả thật chưa ai kể về bóng ma mà bạn đã thấy, nhưng tôi nghĩ có thể bóng ma đó là người chủ đầu tiên của ngôi biệt thự. Nghe đâu ông ấy đã dồn tất cả công sức, thời gian, tiền bạc cho ngôi biệt thự. Nghe đâu ông ấy bị viêm phổi và đã chết cô đơn trong căn phòng mà bạn đã ngủ. Đó là mùa đông năm 1936.” Anita còn viết thêm bên dưới, rằng nếu thích, Phan cứ để lại comment về bóng ma, biết đâu ngôi biệt thự của bà càng đông khách hơn vì sẽ gợi sự tò mò, hứng thú.

TRƯƠNG THỊ KIM CHI

BIÊN

Trận áp thấp như chuyển hướng, mặc dù mây vẫn xám nặng và trời thì vẫn màu chì. Gió từ biển thổi vào vịnh mang hơi lạnh buốt. Những trì nặng trong lòng Thuyền vẫn không được giải tỏa, mỗi lúc một trì nặng hơn. “Có nhiều sự kết thúc đến trong hụt hẫng” , nhiều khi Thuyền vẫn biết như vậy nhưng vẫn khó khỏi cảm thấy lòng mình lạnh ngắt, như khi Thuyền đứng cúi đầu và thọc tay trong túi áo khoác ngó ra biển, gió thổi ào ào, Thuyền thấy tay lạnh, mũi lạnh và lòng cũng lạnh. Thốt nhiên Thuyền chợt hiểu được cảm giác mà bạn Thuyền hay nói – lòng như tro tàn- là gì.

Có lẽ Thuyền cũng không biết mình để tâm đến B. từ khi nào. Từ lâu lắm nên Thuyền cũng không nhớ. Sự quan tâm thật nhẹ của B. làm Thuyền ỷ lại một cách vô thức. Mặc dù lúc tỉnh táo, Thuyền vẫn biết sự quan tâm đó có thể dành cho nhiều người, có thể là ai cũng làm như vậy cả. Nhưng với một đứa luôn luôn cô độc và tự chống chọi như Thuyền thì cảm giác ban đầu sẽ là sự cảm kích, thậm chí cả cảm giác hàm ơn với B.

Có một mảnh kí ức của Thuyền làm Thuyền đau nhói. Cứ nhớ đến B. và đoạn thời gian hạnh phúc bên B. là Thuyền cảm thấy như mình muốn rã ra thành bột phấn. Mỗi ngày, Thuyền nhìn B. và mong thấy một tia ấm áp trong mắt B. Như Thuyền đã nhìn B. bao nhiêu năm nay. Có thể B. không biết, như Thuyền cũng không biết rằng hầu như mọi ánh mắt của Thuyền luôn luôn hướng về B. mọi lúc. Mưa sáng làm Thuyền buồn, âm thanh như một sự rữa tan của đất cát. Như sự rữa tan của cuộc tình của Thuyền với B. Cuộc tình ấy có còn không? Thuyền không thể biết. Có thể tiếp tục một cuộc rữa tan nữa không? Thuyền cũng không biết. Điều Thuyền mong muốn lúc này là chút ấm áp từ B. Là nụ hôn của B.

Ti vi vẫn cập nhật tin báo bão mỗi giờ. Có một trận bão sẽ đến vịnh trong những ngày tới. Thuyền nhìn mặt nước đầy sóng đục ngầu. Và cái lạnh mùa đông đang gần kề. Thuyền thường sợ mùa đông. Những cuộc chia tay thường đến với Thuyền trong thời gian này, những cuộc chia tay làm Thuyền thấy lạnh. Cảm giác như những con sâu đục thân ray rứt trong mỗi mạch gỗ của thân cây liễu. Sự len lỏi của cái buốt giá trong mỗi sợi thần kinh làm lòng Thuyền hiu buồn. Thuyền tựa vào dãy lan can sắt và nhìn ra biển, sóng đục ngầu mặt nước, thi thoảng vài giọt nước bắn vào làm mặt Thuyền lăn tăn ngứa. Hôm qua, Douglas nói với Thuyền , có nên tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân của hai người. Thật ra, Thuyền cũng cảm thấy mệt. Sự mệt mỏi dai dẳng bao nhiêu năm nay chợt đổ sập xuống, phủ lên người Thuyền cảm giác bức bối chưa từng có. Douglas làm Thuyền thấy thất bại. Thất bại ngay trong cuộc sống chung với hắn, thất bại ngay cả khi hắn đòi ra đi. Thuyền đã không đồng ý, như bao lâu ngay Thuyền đã không đồng ý với hắn. Thuyền đã chấp nhận một sự viên mãn giả tạo từ lâu lắm rồi. Nên không có lý do gì để nàng có thể thỏa hiệp với yêu cầu của hắn lúc này. Đi là đi, ở là ở, dẫu gì, nàng vẫn mong có một nơi chốn để thuộc về. Mà B., chỉ là một nơi chốn Thuyền muốn thuộc về trong tâm tưởng mà thôi. – “ Thật ra, sự trì níu của em có làm anh khó chịu không?” – Thuyền đã biết bao lần trong giấc mơ hỏi B. như vậy. Mà Thuyền biết, nàng cũng chỉ có thể tâm tình với B. trong lúc ngủ mơ. Thuyền không muốn mang đến cho B. bất cứ sự bất trắc nào từ mối quan hệ của hai người. Có thể, nàng không muốn B. nghĩ về mối tình của họ với sự hối hận. Biết đâu, vốn đằng sau đôi mắt mà Thuyền yêu thương kia, lại đang nghĩ: “ giá như, mình đừng dây dưa với cổ”. Đôi lúc, Thuyền không dám tin tưởng vào mối cảm tình của B. Xưa, anh trai Thuyền hay nói, đừng tin vào bất cứ gã đàn ông nào. Thuyền nghĩ, thật ra, chỉ mỗi Thuyền ảo tưởng quá sâu. Nghĩ ngợi quá nhiều vào một điều không có gì chắc chắn. Nàng giấu kín tình cảm của mình với B., bởi một lẽ, nàng không chắc chắn gì cả, chứ không hẳn chỉ là muốn gìn giữ sự bình yên cho cuộc sống của B. như bấy lâu nay nàng vẫn ngụy biện với bản thân mình.

Sóng đục ngầu vẫn dập ầm ào ngoài vịnh. Thuyền áp má vào mặt kính cửa sổ và nghe lòng lạnh buốt. Đau khổ và hạnh phúc là như thế nào? Như nụ hôn vội vàng vào cuối buổi chiều mưa tầm tả hôm ấy, hay là ánh mắt buồn đến đau nhói lúc Thuyền nhìn theo vệt bánh xe lăn đi của B. sáng nay? Thuyền cũng không biết nữa. – “ Sự vồn vã của em làm anh ngại ngần, hay giấc mộng chinh phạt ngàn năm của phái mạnh làm anh chỉ hứng thú với những gì chưa đạt được?”. Câu nói, cầm lên được thì bỏ xuống được mà mọi khi Thuyền hay nói bây giờ nàng không muốn nghe nữa. Cái ý nghĩ mình bị bỏ rơi làm đầu gối Thuyền như nhũn ra, nàng quỵ xuống bên cửa sổ dù tay vẫn bấu vào khung sắt lạnh. Té ra, Thuyền nghĩ, mình rồi, cũng chỉ như một tờ giấy ăn đã qua sử dụng mà thôi.

Phương Uy

Gửi Thơ Đăng Báo


Tôi làm thơ
gửi đi cho nhiều báo
Báo đăng tôi có cắt xén ít nhiều
có làm lòng tôi xiêu, có làm tôi buồn chán!

Nhưng kệ nó thôi
đâu ai yêu thơ lắm
để nâng niu thơ và đặt ngang mày?
Tôi chỉ biết chân mây xa thẳm thẳm!

Tôi cắn trái ớt, nó cay, không đắng
Cắn trái khổ qua thì nhớ quê nhà
Một khu vườn hoang lặng lẽ chiều tà
Không ai ở và khổ qua cứ mọc!

Người ta bỏ đi từ khi còn xanh tóc
đến bạc đầu chắc vẫn nghĩ còn Xuân?
Tôi nhớ người ta tôi chỉ muốn hôn
cây cỏ dại nhớ người ta cũng khóc!


Tôi nghĩ người ta như một phần Tổ Quốc
Một phần Giang Sơn tan tác mảnh linh hồn
Tại sao tôi không ôm
cả bầu trời ứa lệ?

Xuân Thọ làng quê
những đứa học trò bước nhẹ
Chúng sẽ nói gì với Mẹ với Cha?
Chắc chúng nói rằng Cô Giáo Con Đi Xa
con chịu dốt con không cần đi học nữa!

Những con trâu trọn đời đi gậm cỏ
nó nhai một đời của nó, tại sao?
Giống như ai xa không một tiếng chào
mà mây trắng còn bay về bến cũ…

Những tờ báo cắt bài tôi ném xó
để lại, còn, vài đoạn ruột tôi phơi…

Trần Vấn Lệ

MẸ ƠI!

Mẹ ơi!
Mẹ kể chuyện cổ tích cho con nghe với
Chuyện ông Bụt, thằng Bờm, chuyện Quận Gió, Quận He, chuyện chàng Lía, Kim Quy…
Mẹ đừng kể chuyện Tấm Cám, Lý Thông, chuyện cậu bé nhổ tre ở làng Phù Đổng
Con không muốn nghe chuyện phản trắc, ác ôn, chuyện bất ngãi bất nghì…

Mẹ ơi!
Mẹ kể chuyện chiến tranh cho con nghe đi
Chuyện bom đạn, thương vong, chuyện đổ nát điêu linh hay chuyện gì cũng được
Nhưng mẹ đừng kể có con trong chiến trường, mặt trận
Vì con sẽ chẳng biết làm gì với khẩu súng trên tay.

Mẹ ơi!
Mẹ kể chuyện tình yêu cho con nghe đi
Con chỉ muốn gia đình mình đoàn tụ
Đêm qua con thấy cha về trong giấc ngủ
Con được ngồi vào lòng của cả mẹ và cha.

Mẹ ơi!
Mẹ đừng kể có con trong câu chuyện chia lìa
Mẹ đừng kể có con trong hoang tàn đổ nát
Mẹ đừng kể, đừng ru và mẹ cũng không cần phải hát
Nếu lòng mẹ buồn vì đã đánh mất tin yêu

Mẹ ơi!
Mẹ cũng đừng ru con chuyện thân phận của nàng Kiều
Ngày con lớn, chắc chắn con sẽ biết
Đất nước mấy ngàn năm toàn nghe lời chia biệt
Trong làn gió hiền hoà vẫn nghe tiếng cái dây mắc võng nghiến răng.

Đêm qua
con nghe có ai đó bảo rằng:
Chuyện ngày nảy ngày nay kể ra sẽ kinh hoàng hơn chuyện ngày xửa ngày xưa gấp ngàn lần mẹ ạ!

Mẹ ơi!
Mẹ đừng kể chuyện nước mình cho con nghe nha!

Dũng KQĐ