Bài Thơ Này Bài Thơ Này…

tranvanle

Tuần lễ này ngộ nhé: trời trở lạnh như Đông. Biết, mà vẫn nhẹ lòng, ngủ quên đắp mền ấm…nên đêm ngủ như không. Và, sáng dậy rất muộn thấy mình như chưa lớn, thấy mình như bé con! Xin lỗi em mỏi mòn. May mà còn biết lỗi!

Nằm nghiêng nghe gió thổi. Tưởng tượng nhánh cây run. Tưởng tượng cả khu rừng đang lạnh lùng run rẫy. Tưởng tượng, và có thấy trong giấc mơ, bão qua. Lại nghĩ đến quê nhà bốn mươi năm dâu bể. Lại nghĩ đến Cha Mẹ gió lướt thướt cỏ vàng, nấm mộ không cây nhang nào khói bay chiều tím. Tưởng tượng những kỷ niệm nhặt chơi những cánh đào, thấy ai mở cổng vào khu vườn mình yêu dấu…

Bốn mươi năm buồn đậu như đá chận Đèo Ngang. Bốn mươi năm Quê Hương con đường đi vạn dặm, bao nhiêu người thăm thẳm, bao nhiêu người mơ hồ, bao nhiêu lóng xương khô vật vờ trên hoang đảo. Hỡi ơi thời không áo, hỡi ơi thời không quần, ngồi bó gối đôi chân, nằm cắn môi bật máu…Những ngày lạnh rào rạo gió bay trên lán tranh, gió bay hết tuổi xanh, sáng ra đầu trắng tóc…

Em ơi sao em khóc? Bài thơ này quá buồn? Em chấm nhé mực son khuyên cho anh vài điểm, anh thèm cầm giấy liếm những giọt lệ mình lăn, những giọt lệ Việt Nam, những giọt lệ lang thang ngang mặt người ràn rụa…Nhớ sao thời sóng bủa con thuyền đi trong mưa!

Trần Vấn Lệ

KẼO KẸT CA

nguyenvi

Nương theo cánh võng ru mình
Đong đưa thềm nắng khép rình rập đêm

Lôi ngăn ký ức cũ mèm
Nhúng dăm con chữ vào men tự cười

Mặc tình nước mắt ứa rơi
Thấm vào đâu nửa phần đời phí không

Cuộc trần con vụ xoay vòng
Tam tinh tá hỏa mơ mòng ẩn cư

Riết rồi quen thói khật khừ
Mắc down thể nhẹ cười trừ ngay luôn

Chai niềm vui liệt nỗi buồn
Chút tin bám víu nhánh nguồn cội xưa

Đếm chiều đếm sáng đếm trưa
Đếm ngày đếm tháng năm vừa qua tay

Mấy phen tím tái mặt mày
Một mình một cốc gõ gầy rộc ca

Nhiệm mầu nụ vỡ nên hoa
Bướm ong nức nở khóc òa từ tâm

Tập con chuyện của trăm năm
Đôi lát cắt đủ để tằm cho tơ

Đằm mình vào cõi ngây ngô
Được che chắn khỏi sóng xô một thời

Ra mình cũng món đồ chơi
Phập phù trần thế nói cười mượn vay

Một mai về trắng hai tay
Trả ai ai trả trả ai đây người

Nương theo cánh võng ru hời
Rất an nhiên vỗ đùi cười riêng ta.

NGUYÊN VI

Phỏng Vấn Thi Quốc Tịch

luuthy

-Good morning cô. Tôi xin tự giới thiệu tôi tên là John, J giống như John, O giống như Obama, H giống như Honda và N giống như Nada. Tôi là nhân viên sở di trú, sẽ interview thi quốc tịch cho cô ngày hôm nay.
-Good morning ông John!
-Cô Loan có khoẻ không?
-Dạ em khoẻ!
-Tên cô là Loan Lờ on lon giống như cái lon cocacola phải không?
-Dạ không phải, Loan em có A giống như apple.
-À há, lon applejuice chứ không phải lon cocacola.
-…
-Cô cho tôi biết tên ngài phó tổng thống hiện nay là gì?
-Dạ Michelle Obama.
-Theo hiến pháp nước Mỹ, chính phủ liên bang có một số quyền nào đó. Trong số những quyền này cô thích nhất là quyền gì?
-Dạ quyền in tiền.
-Theo hiến pháp nước Mỹ, các tiểu bang cũng có một số quyền. Cô thích nhất quyền gì?
-Dạ quyền cấp bằng lái xe.
-Về quyền hạn và bổn phận của công dân Hoa Kỳ, xin cô cho biết ai được quyền có bầu?
-Dạ phụ nữ.
-Cô có khai và đóng thuế cho nước Mỹ chưa?
-Dạ năm nào em cũng chờ tới ngày 15 tháng 4 em mới khai.
-Cô có trốn thuế lần nào chưa?
-Dạ em phải khai thiệt hay khai theo bài học?
-Cô phải khai thật. Công dân Mỹ không những phải trung thành với tổ quốc mà còn phải thành thật với sở thuế.
-Dạ vài ba lần.
-Xin cô cho biết ai là cha đẻ của nước Mỹ?
-Dạ người da đỏ.
-Trong thời chiến tranh lạnh, quan tâm chính của Hoa Kỳ là gì?
-Dạ Chủ Nghĩa Cộng Sản.
-Còn bây giờ?
-Dạ ISIS.
-Cô viết xuống giấy câu này: “Today is Monday”
-Dạ… “Today is Friday”
-Tại sao Friday?
-Dạ hôm nay Friday chứ không phải Monday.
-Cô bao nhiêu tuổi?
-…
-Nhà cô ở đâu?
-…
-Cô cho tôi xin số phone!
-…
-Tại sao cô không trả lời?
-Dạ, người lịch sự không đi hỏi tuổi đàn bà con gái. Má em dặn không bao giờ cho số phone với địa chỉ nhà người lạ. Ông thông cảm.
-Xin chúc mừng cô. Cô đã đậu quốc tịch Hoa Kỳ. Từ một tới hai tuần nữa, cô sẽ nhận được giấy hẹn đi tuyên thệ. Tuyên thệ xong cô sẽ nhận được bằng quốc tịch, với giấy ghi danh đi bầu. Với bằng quốc tịch cô tới ngay bưu điện cô làm passport đi du lịch… Cô Lon nhớ nhá, đi du lịch cô Lon phải nhớ đem theo tiền. Mà… mà này, cô Lon có thích đi bầu không? Cơ hội 4 năm một lần đấy nhá!
-Dạ em thích lắm ạ! Em phải làm sao ạ?
-Dễ lắm…Cô Lon điền vô cái giấy ghi danh đi bầu, cô Lon ghi tên, tuổi ngày sanh tháng đẻ, địa chỉ email, địa chỉ nhà… Cô Lon nhớ ghi cô Lon là Asian, xong cô Lon chọn Con Lừa, Con Voi, hay …
-Em không thích Con Lừa với Con Voi!
-Ôi, chuyện nhỏ, cô Lon không thích Con Lừa Democratic hay Con Voi Republican, cô Lon cứ chọn Con Giun trung dung Independent. Chọn xong cô Lon cứ việc gửi đi khỏi ký tên đóng dấu. Tháng 11 cô Lon sẽ có bầu.
-Tháng 11 em sẽ đi bầu, em sẽ bầu cho ông Dumb.
-Donald Trump?
-Dạ phải rồi, ông Donald Trump, em thích ông này… Ông này nói chuyện nghe không chán ông ơi, mấy ông mấy bà khác nói xạo bà cố luôn á. Em có anh bạn dạy đại học, ảnh nghe em nói em sẽ bầu cho ông Dump này, ảnh chửi em quá trời ông ơi. Ngày nào ảnh cũng gửi đường link mấy bài báo phê bình phân tích với mổ xẻ ông Dump cho em coi. Coi xong em vẫn khăng khăng bầu cho ông này, ảnh chửi em dumb, em stupid, em crazy. Ảnh chửi em quá trời ông ơi!
-Cô Lon thích ai cô Lon cứ bầu cho người đó, dù ai nói ngã nói nghiêng cô Lon cứ như kiềng ba chân. Mà… cô Lon biết gì không?
-Dạ không, ông!
-Cô Lon rất xứng đáng là công dân Mỹ, cô Lon biết sử dụng lá phiếu, cô Lon bầu cho người cô Lon thích, còn hơn biết bao nhiêu là người, cầm lá phiếu mà chỉ được phép bầu cho người đã được bên trên chọn lựa trước. Cô Lon không dumb, những người kia mới dumb.
-Bye cô Lon, no see you again.
-Chào ông, no see ông again.

LƯU THY NGUYỄN

DẠO KHÚC 27

nguyenquangtan

Ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
Long lanh giọt nước tình duyên
Nơi đó sau này thành sông thành biển
Thuyền ai chèo vào xứ vô biên

Ở chỗ mà hương thơm của làn hơi thở
Làm nở bừng tất cả những bông hoa
Chiều nay là mây viễn xứ
Một mai là gió giang hà

Ở chỗ mà chiếc chìa khóa vàng
Rơi từ đỉnh tháp xuống mù tăm
Tôi một mình cúi xuống
Từ vực sâu lời gọi âm thầm

Ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
Long lanh giọt nước tình duyên
Nơi này thành sông thành biển
Nơi này anh đã yêu em…

NGUYỄN QUANG TẤN

CƠN GIÓ MANG HỒN LỮNG THỮNG (TT)

ledachoanghuu

Ba năm đằng đẵng rồi cũng trôi qua, ba năm với nắng gió và mưa trên quãng đường trần ai, đôi lúc nó nghĩ vui nếu hứng hồ hôi chắc không tính bằng lít mà phải đựng bằng phuy. Cuối cùng nó được tốt nghiệp, xếp hạng trung bình. Không bị rớt cái đụi đã là may mắn.
Thằng Chí gặp nó nửa mừng nửa buồn buồn:
“Vậy là mày xong hen, tao còn lết một năm nữa”.
Nó cười:
“Tại mày yêu con đường hơn tao, tao nói thiệt ớn lắm rồi”.
Thằng Chí chề môi:
“Chọc tao hả mậy, à mà mày có thi đại học hông?”.
Nó lắc đầu:
“Trình độ nào đậu mậy, thi chi cho tốn”.
Thằng Chí xì một tiếng:
“Xạo mày, tao biết rõ mày quá, mày bị môn trời ơi tiếng Nga, toán lý hóa mày giỏi thiệt cả trường có thằng nào qua, thi tốt nghiệp mày chín mười hông, người ta rặn ra con tám muốn nát óc”.
Nó cũng xí một tiếng:
“Mày nói quá, ờ mà giờ xong mới thấy sợ môn này, khó như quỷ thiệt nhưng nếu ráng cũng học được, chỉ chẳng hiểu cấp II hông được đụng một chữ ngoại ngữ, lên cấp III lại áp đặt vô lớp thị xã đã học bốn năm, làm chạy theo điên cái đầu, còn bị cô chửi ngu si lên xuống, tao nghĩ một số đứa bứt nửa chừng cũng vì chuyện này. Tao thi may hông bị điểm liệt, trời cứu mày ơi”.
Thằng Chí gật đầu:
“Nhiều cái bị áp đặt mà có hé môi được đâu, mày hông thi đại học thiệt hả?”.
Nó cười buồn:
“Thiệt, tao hông thi. Nói nghe nếu sức tao thì đậu hông chắc trăm phần trăm nhưng bảy tám phần có thể hy vọng…”.
“Vậy sao hông thi?”.
“Có đậu cũng như không thôi mày… mày hông thấy sao, bao nhiêu người đi trước đó, vướng cái lý lịch xấu có được học đâu, thôi thì đi chi cho mắc công tốn tiền”.
Thằng Chí gục gật:
“À, tao quên mất, giờ mày tính làm gì?”.
Nó chỉ lên núi:
“Trước mắt tao theo đoàn làm gỗ kiếm nhiều tiền, tao cũng muốn trốn trong rừng”.
Thằng Chí nghe có vẻ hụt hẵng, nó chậc lưỡi tiếc cho một thằng:
“Tính vậy thiệt hả mậy, nhưng biết làm sao hen, mày đi làm cẩn thận, làm gỗ nguy hiểm lắm”.
Nó gật đầu:
“Cảm ơn mày”.

***

Nó đợi xong mùa mưa rồi xin đi chung với những người chuyên làm gỗ, mấy tháng nó phụ chuyện đồng án. Gần giữa tháng chín học sinh đi học xôm tụ, chị nó từ trường chạy về nhà làm má ngạc nhiên:
“Ủa, mới đi chủ nhựt giờ thứ năm về nữa, có chuyện gì sao con, bữa nay không học hả?”.
Chị nó cười giả lả:
“Con xin phép rồi” – chị nó kéo má nó lại gần nói nho nhỏ: “Má ơi người ta đồn rần là hai ba bữa nữa có đổi tiền”.
Má nó trố mắt:
“Cái con này, kệ người ta mắc mớ gì tới mình, đổi thì đổi”.
Chị nó hề hề:
“Dạ, nhưng đổi có quy định đó má, một nhà chỉ được hai ngàn tiền mới hông quá được”.
“Một nhà hai ngàn tiền mới, mà bao nhiêu tiền cũ ăn hai ngàn tiền mới”.
“Dạ, mười đồng cũ đổi được một đồng mới, vậy hai chục ngàn đồng cũ đổi được hai ngàn tiền mới”.
Má nó à lên:
“Vậy thì đâu có gì, nhà mình còn chưa tới mười ngàn, có dư đâu mà lo”.
Chị nó lộ bí mật:
“Con biết vậy nên con mới chạy về đây kêu má tính”.
Má nó hứ:
“Cái con này, tính gì mà tính, lo mần ăn lo học hành, có đổi thì đổi, vậy thôi”.
Chị nó xoa xoa bóp bóp vai má nó:
“Thì tính cũng là mần ăn, có dư chút đỉnh để dành phòng bất trắc chớ má”.
Má nó cười:
“Cha, bây cũng biết vậy nữa hả, mà tính sao nói má nghe thử”.
Chị nó tuôn ra:
“Má à, ở dưới thị xã người ta ào ào mua hàng, mua giá cao bằng ba bốn lần bình thường, có khi còn lên bảy tám đó má”.
“Thì sao, nói vòng vòng hoài vậy?”.
“Con thấy vầy, nhà mình có ít đồ đem bán đi được nhiều tiền để đổi”
“Nhưng con nói chỉ đổi được hai chục ngàn?”.
“Má ơi, nhà mình mà còn có chưa tới mười ngàn thì cả làng mình chắc có ai có hơn, bà con mình con biết, tiền bạc làm gì có tích trữ, có đồng nào tiền chợ bữa đó hết mà, lo cái đói còn căng nữa, mình cứ gởi cho bà con đổi dùm rồi chia lại cho bà con, một nửa cũng được lời chán, giúp bà con có chút tiền nữa”.
Má nó có bộ xuôi xuôi:
“Nghe cũng có lý nhưng làm sao đem đồ đi, lỡ người ta bắt…”.
“Vụ này con cũng tính rồi má à – Chị nó kêu nó lên, chỉ vô nó nói tiếp: Đây, nhờ em con sáng mai đạp xe chở một bao xuống con đón ở chợ lớn con bán, người ta nghĩ nó còn đi học, mấy kỳ cũng chở bao đồ theo đâu có chặn hỏi gì đâu”.
Má nó thấy ngẫm nghĩ hồi gật đầu:
“Con tính vậy cũng hay, má chịu đó, làm theo vậy đi, kiếm chút tiền mua đồ dự phòng”.
Chị nghe má nói xong mừng quýnh, chạy đi lục đồ cất kỹ xếp vô bao. Đồ cất kỹ là từ chị đầu gởi về. Đó là một ngày bất ngờ cách đây mấy tháng. Bữa chủ nhật có hai người lạ mặt chạy trên hai chiếc xe Honda 67 và Dame chở một cái thùng vuông đóng bằng gỗ thông chạy ngay vô nhà, họ tháo thùng xuống rồi bưng vô thẳng bên trong, cả nhà đang ngồi ăn cơm ngỡ ngàng, không biết họ làm gì, chưa kịp hỏi họ đã chìa ra tờ giấy:
“Bác Hai ký dùm con”.
Má nó chưng hửng:
“Ký giấy gì, tui biết giấy gì mà ký?”.
Cô đi xe Dame cười:
“Ủa vậy bác hông biết gì, hông có tin tức gì hả, Trời! tụi con tưởng nhà mình biết chớ, đâu có gì bậy đâu, đây là đồ của chị con bác gởi về, bác ký dùm”.
Má nó còn hoài nghi, sợ người ta gài bẫy chuyện gì:
“Tui có đứa nào đi đâu mà gởi”.
Cô đó giải thích tiếp:
“Bác yên tâm, tụi con hông phải người nhà nước, tụi con là dân chuyển đồ ngoài luồng, kêu chuyển lậu, bác thấy hông tụi con đi chủ nhựt cho chắc đó bác, hông ai làm việc”.
Chú đi xe 67 lên tiếng:
“A, chị đưa cái thơ cho bác coi, đúng nhà, đúng người”.
Cô này sực nhớ ra:
“À, đúng rồi con quên lửng, thơ đây bác”.
Má nó cầm cái thơ, trên thơ là đúng chữ của chị đầu, người chị bỏ đi hông nói tiếng nào và địa chỉ nhà cũng đúng luôn, má nó bậm môi ngăn dòng nước mắt chảy:
“Đúng rồi, đúng của nó rồi ông ơi, bây ơi!”.
“Vậy bác ký đã nhận dùm con hen” – Cô đó nói tiếp.
Má nó ký cái rẹt, cô dặn tiếp:
“Bác dừng nói gì hết nghe, đồ đạc trong đó có sao còn y nguyên vậy, tụi con hông có mở ra, tụi con làm ăn uy tín”.
Má nó hỏi:
“Còn tiền cước thì sao cô?”.
“Xong xuôi hết rồi bác, bên đó trả hết rồi, chỉ cần bác ký là xong, mà con cho địa chỉ này hôm nào viết thư gởi vô đây, tụi con gởi qua bển cho”.
Má nó nhận địa chỉ rồi cảm ơn, mời cùng ăn cơm cô chú lắc đầu:
“Tụi con phải đi liền, đâu có ở lâu được, mọi người chú ý”.
Má nó xé thơ kêu chị đọc. Thơ viết đầu tiên hỏi thăm sức khỏe ba má và các em, kế tiếp xin lỗi ra đi đường đột mà không nói một lời lại lấy cắp vàng chắt chiu của má, chị nói không nói được bởi phải thiệt bí mật chớ hông bị lộ, bị bắt thì khổ. Chị đã tới được Canada, sẽ cố ráng làm gởi về phụ giúp gia đình rồi dặn đi dặn lại đừng cho em út ở nhà nghe theo ai đó mà đi nữa, nguy hiểm lắm, chỉ có may mắn chị mới lọt tới nơi. Nhiều người bị bắt phải vô tù, lao động học tập cải tạo nhưng đó chưa phải là bi kịch, nhiều cái chết bi thương, khi bị vây bắt bỏ chạy bị bắn chết, nhiều người bị chết oan uổng, chết từ ngay cửa biển chưa kịp bước lên tàu, chết vì bị lừa lọc chính do những kẻ tổ chức để cướp tài sản, cướp vàng lộ phí đã nộp như giao kèo, chết vì bị sóng nhấn chìm, chết vì không biết bơi lội, những kẻ thủ ác đôi khi lại hợp tác với những kẻ tán tận lương tâm nằm ngay trong chính quyền, họ sẵng sàng giết sạch để bịt đầu mối… Thêm những cái chết oan uổng nữa, nhiều tàu đã ra khỏi địa phận kiểm soát bị chết máy, hay chạy sai hướng hết nhiên liệu, hết lương thực, nước uống, chưa ai kịp cứu thì đã chết trong trong đói khát, có tàu gặp phải bão táp nhấn chìm, bị làm mồi giữa biển cả, bị cướp biển, đau thương hơn nữa là bị hãm hiếp và giết luôn. Rồi có tàu thuyền vượt biển được cứu vớt nhưng gặp phải tàu cứu vớt không của nước nhận thuyền nhân tỵ nạn, bị buộc ở trong trại tỵ nạn mút mùa, không biết bao giờ đến lượt cứu xét đến nước thứ ba…
Nghe tới đây má nó bật khóc hu hu:
“Chi mà khổ dữ vậy con ơi! ở nhà có mắm ăn mắm có muối ăn muối…”
Ba nó chan canh rồi lùa miếng cơm để đẩy cục nghẹn xuống khỏi cổ, chút sau ba nó nói:
“Thôi bà à, vậy là mừng cho con nó rồi, nó tới được mạnh giỏi là mừng rồi, mấy đứa viết thơ gởi lại cho chị nói bên này nhà mình giờ cũng tàm tạm, chưa đến nỗi nào, nói chị đừng có quá lo, ráng sức mà sinh bịnh tật”.
Cả nhà bên mâm cơm với những đôi mắt đỏ hoe cay xè,
Chiều hôm đó má nó đi chợ mua nhiều đồ, làm một mâm thịnh soạn, cúng tạ ơn Trời Phật, Tổ Tiên Ông Bà, may mắn cho nhà không phải làm thêm cái bàn thờ như nhiều nhà có người thân bỏ hồn bơ vơ lạc lõng nơi biển cả bao la.
Một thùng gởi về nhiều đồ lắm, nêm chật cứng không chỗ nhúc nhích, xà bông thơm quá chừng, áo và vải for quý ai cũng nói mặc mát và bền, quần jean hiệu Hara hay Davis mà thanh niên nam nữ mua được phải mất cả… gia tài, áo có thêm áo gió và riêng áo lạnh chị căn dặn phải để má mặc mùa đông. Chị gởi ít thuốc tây, thuốc chống sốt rét. Chị cũng không quên nhét mấy bịch bánh kẹo, có kẹo sô cô la làm nó nhớ lại cái khoảng thời gian xa lắc xa lơ ở Sài Gòn.
Sáng bữa sau nó chở bao đồ đóng sẵn về thị xã, đi cùng thằng Chí, cái mặt hai đứa nó ba năm trên con đường này ai cũng nhẵn cả ra, chỉ có điều đâu ai để ý nó đã tốt nghiệp, chở cái bao cũng chẳng ai thắc mắc. Ngày mới vô lô lớp mười, một lần nó chở cáo bao như vậy bị mấy chú thuế vụ ngoắc vô, một chú hỏi:
“Ê, con nít con nôi bày đặc tập tành đi buôn hả mậy?’.
Nó chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì một chú nữa lên tiếng:
“Nó Chở cho bà nào đó đồng chí ơi. Chở cho ai lấy bao nhiêu tiền khai ra đi rồi chúng tôi tha tội cho, không là giam luôn đó”.
Nó ú ớ:
“Con có chở gì cho ai đâu, của con mà”.
Chú này nói tiếp:
“Cứng đầu nhỉ, nhỏ mà cứng đầu nhỉ, mà chở cái gì trong đó nhờ?”
“Dạ, con chở mấy cái cuốc với cái xẻng đi làm lao động ở trường”.
Mấy chú té ngửa:
“Trời, sao hông nói sớm, chở cuốc bỏ vô bao chi vậy?”.
Nó mở ra cho mấy chú coi:
“Dạ, mấy chú bắt vô hỏi ào ào liền con biết ất giáp gì đâu, con run muốn chết, còn bỏ trong bao chớ hông mắc cỡ thấy mồ, đi đường con nít ở thị xã chọc quê lắm”.
Từ đó nó chẳng bao giờ bị hỏi gì nữa.
Chở xuống gặp chị nó ở chợ, chị cho tiền biểu ngồi quán chè đợi. Chè đá ăn mát lạnh, ngon lắm nhưng lần đầu tiên ngồi quán chè nó thấy nhột nhột, dòm tới dòm lui thấy cái gì cũng lạ, ba năm đi học có bao giờ biết là gì, hôm nào dậy trễ không kịp nấu cơm nhịn đói luôn, nửa ổ bánh mì thịt còn chưa dám đụng tới huống hồ là chè.
Lát sau chị nó ra hớn hở lắm, dúi cho một đống tiền:
“Bán lời quá, hơn ngày thường cả chục lần luôn, em đem về cho má cẩn thận, coi chừng rớt là chết đó”.
Chị nó lấy cái túi nhỏ ra đưa:
“Thôi bỏ vô đây rồi nhét vô túi”.
Nó nhét vô túi quần trước còn sợi dây rút của cái túi nhỏ cột lên dợi dây đai lưng quần cho chắc ăn, chạy về vừa đạp lâu lâu vừa rờ xuống thăm chừng.
Đúng như lời đồn, bữa hôm sau là đổi tiền. Má nó chia tiền nhờ bà con lối xóm đổi dùm có được kha khá mà bà con cũng có chút tiền. Cán bộ đổi tiền thấy lạ, đội này sao nhiều người khá quá, ai cũng có tiền đủ để đổi, bà con im thin thít, của để dành bấy lâu nay đâu có xài việc gì cán bộ ơi.
Sau đổi tiền cũng có nhiều chuyện vui, khan hiếm tiền lẻ quá chừng, mua ký cá có mấy đồng bạc, đưa tờ năm chục lấy đâu mà thối, làm bà con phải mắc nợ lẫn nhau, người bán phải sắm nguyên cái sổ bự chứ nhớ gì hết. Có người nói vui: “giữ sổ chắc như giữ sổ gạo nhe, mất nó cái mặt hông thua gì mặt mất sổ gạo đó”. Má nó thì may, có tiền sợ xài phí nên mua ngay lại lúa gạo và măng khô trữ, chớ không vài tháng sau tiền trượt giá y như chơi cầu tuộc con nít, tuột xuống cái ào, có nhà có mười ngàn, trước giờ làm gì có tới số tiền lớn vậy nên mừng húm khư khư giữ, vật giá nó bay lên… trời nhanh hơn trèo thang cứu hỏa, đem ra cho mấy đứa nhỏ năm chục đồng ngày nào không có tiền thối chỉ mua được vài cây cà rem, cười mà mặt méo xẹo, “kiếp bò lại hoàn bò”.

***

Gần dứt mưa nó đầu quân vào nhóm làm gỗ.
Rừng cây bắt đầu khan hiếm, đã bị người ta làm rẫy, đốt than, làm củi, làm cây gỗ đốn sạch dần, từ cây nhỏ ngày trước bỏ lại hay những cây chê xấu như cứt mọt, vông đồng, trâm nước… cũng bị hạ luôn. Đứng ở đồng không còn nhìn thấy rừng, ở rẫy nhà nó còn rừng lưa thưa, cây gỗ xấu, núi Đất gần nhà nhìn đã gần giống đồi trọc. Làm gỗ phải lùi vào trong rừng sâu, trên núi cao. Làm càng xa càng trốn tránh được kiểm lâm, kiểm lâm đã đặt trạm ở bìa rừng.
Lán trại cất ở bãi đất trống giữa khu rừng già có bán kính chừng hơn hai cây số là chỗ tập kết gỗ. Khu rừng già này nghiễm nhiên không ai được khai thác như quy luật bất thành văn – luật rừng, bởi được hiểu như rừng “phòng hộ”, bao che cho dân làm gỗ ở lán này. Từ lán ra tới đường xe bò vận chuyển về hay đi tiếp vô rừng sâu chừng ba cây số, đưa gỗ vô ra lán không có con đường chính, mỗi lần chuyển là mỗi con đường, tìm đường mà ra để tránh để lại dấu tích.
Lán trại có miếng đất chừng hai sào, đủ để trồng rau củ cho lúc này lúc khác trên dưới hai chục con người ở đây cùng vài đứa nhỏ chăn bò. Lúc thêm người tới lúc người ra đi và lán nằm ngay bên con suối nhỏ có nước chảy quanh năm. Lo việc rau củ và cơm nước là ông Bảy già, ông khoảng bảy mươi mấy tám chục tuổi nhưng còn bửa củi ngon lành.
Trên dưới hai chục con người ở lán là trên dưới hai chục mảnh đời không ai giống ai, mỗi người mỗi cảnh. Người ở làng nó, người ở làng khác gần đó và có cả những người ở xa, ở xứ lạ hoắc mà nó chưa nghe nói tới bao giờ. Rừng ở xa nên người gần nhứt cũng phải hai ba tháng mới về một lần, người nửa năm hay cả năm, có người ba bốn năm ăn nằm dầm dề chưa thấy về.
Mới vào nhập hội nên việc đầu tiên nó được giao là cưa và bửa củi chẻ. Anh Lãm kèm nó. Cũng đi theo đoàn nhưng chỉ cưa những nhánh cây lớn hay những cây cưa đổ bị bọng không ấy gỗ được. Cưa đoạn năm tất, khúc nào đường kính chừng hai mươi thì bửa làm đôi, khúc lớn bửa làm ba làm bốn… Củi chẻ còn kêu củi thước, chất lên cao và ngang mỗi bên một thước thành thước củi, vị chi nửa khối. Bán tính tiền theo thước, mỗi thước bao nhiêu tiền đó, củi chẻ những lò nấu lớn như lò bánh mì thì để nguyên thảy vô chụm, nấu lò gia đình phải chẻ nhỏ ra thêm. Cưa nhắm đủ đầy thùng xe bò thì chất lên chở về lán, lán trại có ba chiếc xe bò với sáu cặp bò chiến. Hai anh em vừa kéo cưa sột soạt anh Lãm vừa chỉ nó:
“Mày vừa làm vừa quan sát nghen, hông có ai chỉ đâu, học nhìn nhau là chính, khi thấy sai người ta mới chỉ cho”.
Nó dạ:
“Em cũng có nhìn, mà cưa cây cho ngã là khó nhứt phải hông anh?”.
Anh Lãm gật đầu:
“Ờ, cưa cây ngã là nguy hiểm nên phải kỹ, phải cẩn thận, phải nhìn cây nó nghiêng theo chiều nào thường ngã theo chiều đó nhưng phải coi thêm hướng gió có thể xê dịch bao nhiêu, từ đó nhắm nó ngã đúng chỗ thì cưa ngang một nữa thân cây ở chiều ngã trước, sau đó cưa nửa bên còn lại, lúc nó sắp ngã, nghe kêu răn rắc là phải lấy cưa chạy tránh ra xa phòng bất trắc, cây trên sườn núi thì phần lớn đổ xuống, hy hữa có cây đổ ngược lên trên nhưng mấy cây này nguy hiểm lắm ít ai dám hạ”.
“Mấy lưỡi cưa đó bén ghê, sắc lẹm à”.
“Ờ, mấy lưỡi cưa cá mập mới ngon, là bén nhứt, phải mua từ tuốt ở Sài Gòn, ở thị xã hiếm lắm”.
Nghe tới Sài Gòn nó cười:
“Em đẻ ở Sài Gòn nè”.
Anh Lãm ngạc nhiên:
“Thiệt hả mậy, hèn gì nghe giọng mày có khác, mà sao mày hông ở trong đó, ở sì phố cho sướng mà lại lạc ra đây chi cho khổ”.
Nó thoáng chút buồn:
“Chuyện dài lắm anh ơi, bữa nào rảnh em kể nghe chơi, còn anh sanh ở đâu?”.
Anh lãm lắc đầu:
“Tao cũng chẳng biết mày ơi, tao theo bà ngoại đi tùm lum, Bà ngoại nói ba má tao mất sớm, chỉ nói vậy thôi, bả dắt tao đi đâu tao đi đó, tao thấy chủ yếu là mấy cái chợ, nhiều chợ tao nhớ mang máng hông biết ở đâu, cho tới khi lớn tao ở thị xã này, tao ở chợ Cồn, chợ cá đó mậy”.
Nó gật đầu:
“Em biết chợ Cồn, em đi học ở thị xã ba năm mà”.
Anh Lãm càng ngạc nhiên:
“Trời, mày học ở thị xã vậy mày học cấp ba rồi, hèn gì mày ăn nói có khác”.
“Dạ đúng đó anh, em học trường cấp III”.
Anh Lãm ngừng tay hút điếu thuốc:
“Làm một ngao mậy”.
Nó lắc đầu:
“Em chưa biết hút”.
Anh Lãm nói tiếp:
“Tập đi, bập bập cho nó vui, đỡ buồn, à mà mày học cao vậy sao không xin đi làm việc mà vô đây?”.
Nó xin bập thử điếu thuốc, hít một hơi nó nghe cũng đã đã nhưng khói đầy họng nên ho sặc sụa, anh Lãm kêu phải hít từ từ, hết ho, trả lời:
“Em định đi học lên nữa mà hổng được, bị vướng lý lịch”
Anh Lãm gục gật:
“À, vậy ha, ba mày sĩ quan Ngụy hả?”.
Nó chề môi:
“Ổng làm bàn giấy thôi chớ sĩ quan khỉ mốc gì nhưng người ta còn xét cả ba đời, đời ông ngoại là địa chủ”.
Anh Lãm lắc đầu:
“Thua luôn”.
“Còn anh, ở chợ cá cũng sướng mà?”.
Anh Lãm trầm ngâm:
“Cũng tàm tạm chớ sướng mẹ gì, tao làm bóc vác, khiêng cá dưới bến lên chợ rồi uýnh lộn, tao uýnh thằng dành mối xém bỏ mạng, tao trốn vô đây”.
Nó cũng ngạc nhiên:
“Nhìn anh hiền khô, em hổng có tin”.
Anh Lãm cười:
“Tao hiền thì có hiền nhưng tao cộc tánh, thằng kia lại ăn hiếp dành mối hoài tao nóng tao bụp một trận, tao úynh thì đừng hòng ai cản”.
“Thì ra là vậy, người ta nói tức nước vỡ bờ”.
Anh Lãm chặc lưỡi:
“Lâu rồi chưa về thăm bà ngoại, chắc cả năm rồi đó, chờ đợt này có tiền tao về, về thăm toàn len lén cũng oải, thôi đủ xe rồi chất lên về”.
Hai anh em chất đầy xe, móc bò vô ách, anh Lãm cầm dây mủi bò nhảy lên phía trước xe hụi bò đi, nó cũng nắm càng xe nhảy thóc lên.
Xe bò bánh cây lộc cộc lắc lư, xốc qua xốc lại, củi chất đầy vun bị lắc riết phẳng xuống bằng thùng. Tới dốc Bà già bật ngửa, anh Lãm cho dừng xe. Nó lôi hai tấm lưới bằng dây thừng lớn ra một cột chặn ngang phía trước một cột chặn ngang phía sau. Dốc Bà già bật ngửa nghe đã thấy ớn rồi, dốc qua suối dựng đứng, bà già đi lên phải bò chớ đi là bật ngửa sao mà hông ớn, nên phải cột chằn cho kỹ chớ có giỡn. Anh Lãm chặt hai đoạn cây cỡ bắp cẳng cặp song song theo thành xe, cột một đầu vô phía trước, một đầu ở sau để kéo trì xuống cạ sát bánh xe như cái thắng giảm bớt lực chạy băng băng xuống. Chỗ khúc cua bên trái thì kéo cây bánh bên phải và ngược lại, cho bò kéo xe xuống dốc, anh dặn:
“Nó xuống lẹ lắm, cẩn thận nghe mậy”.
Nói là bò kéo xuống dốc như thực ra chỉ là trượt xuống, mũi bò anh Lãm ngồi trên xe cầm dây kéo giựt ngược, cái đầu nó ngước lên trời thun sát cục u không còn thấy cái cần cổ, mình bò co rúm cong như con thỏ, chân trước và sau gần chạm vào nhau, thùng xe ủi chạm đít con bò, cứ vậy mà trượt rào rào xuống. Xuống hết dốc, tháo bò cho nghỉ ngơi uống nước, cho gặm cỏ chừng mười lăm phút lấy lại sức, hai anh em cũng xả hơi, mồ hôi mồ kê vãi ra như tắm, cái cây làm thắng cháy khét mòn gần hết phân nửa.
Lên dốc đỡ hơn, tháo cây bên hông làm thắng bỏ đi, nó đi trước cầm dây kéo bò, anh Lãm ngồi trên xe quất mạnh cho bò cố rướn mà lên. Qua dốc với xe củi chẻ, xe nhẹ chỉ cần hai anh em, chở gỗ lóng cần ít nhứt bốn người, lóng gỗ dài cỡ sáu thước trở lên và to thì phải tới tám người, thế thần vững chắc mới dám qua cái dốc Bà Già bật ngửa này…

Lê Đắc Hoàng Hựu

HOANG TƯỞNG THÁNG GIÊNG

buidiep

đêm sâu nắm níu mặt trời
hẹn mai về hét trên đồi cỏ khô
tháng giêng còn nuối ơ hờ
giọt xanh đã bỏ vàng hoa chưa về
quê nhà tôi ở nhà quê
đèn khuya thức đợi cơn mê chưa tàn
con sông trầm cảm dở dang
chở hoài không hết mộng tràn trẻ trai
hình như hoàng đế không ngai
hình như lữ khách lạc ngoài thời gian
ga khuya trăm trận hoang đàng
gió về kịp chuyến tàu ngang hải hồ
vai này hoa cỏ lơ ngơ
vai kia trăng đã lên bờ thanh âm
sợi dài từ tóc mẹ xanh
lụy vòng nôi tóc kết thành duyên em
lạy trời mưa gió lấm lem
tóc xuân còn chảy bên thềm nguyệt xuân
lạy trời giêng cứ thanh tân…


BÙI DIỆP

TÊN TÙ

truongdinhphuong

Hận cố ngóc cổ về phía có chút nắng sớm hiếm hoi lọt qua những kẽ hở cánh cửa phòng giam. Đã ba tháng từ hôm người ta đưa hắn vào đây, chưa một lần hắn được phép đặt chân ra ngoài hít thở khí trời. Ban đêm cũng như ban ngày hắn quan sát mọi vật nhờ ngọn điện mờ câm mờ tịt.
Cả tuần nay hắn dường như quên hết nỗi u uất trong lòng, tất cả tâm trí hắn đang để vào công việc quan sát cái tổ kiến nơi hốc tường phòng giam. Ngày qua ngày lũ kiến đi đi về, kiên trì nhẫn nại. Những con kiến thợ miệt mài xây tổ. Những con kiến chuyên đi kiếm mồi, thân thể bé nhỏ mà mang trên lưng những thực phẩm to tổ chảng.
Có hôm mấy con kiến lăn quay ra chết, cả đàn kiến bu quanh, có lẽ là để tưởng tiếc, hôm đó sinh hoạt của tổ kiến trầm hẳn đi. Đám kiến thợ và đám kiến nội trợ không rời tổ mà quanh quanh quẩn quẩn như đang để tang.
Hận bỗng nghĩ về thế giới con người.
Làng theo tên người ta gọi từ thuở xa xưa là làng Cồn, vì nơi đây trước kia là khu nghĩa địa chôn chung của tầng lớp dân đen, sau này người ta kéo nhau tới đào mả, lập nhà sinh sống, ban đầu chỉ lẻ tẻ dăm ba người khốn khó rồi dần dần số nóc nhà tăng lên gần trăm. Thế là làng ra đời.
Bố mẹ Hận là người miền nam chạy giặc ra bắc. Mùa đông năm ấy trời rét dữ dằn. Vào khoảng chập tối người ta thấy một người đàn ông dìu một người đàn bà đi vào làng Cồn. Người đàn bà hình như đang mang bầu. Ở cái thời dân trí còn thấp người ta hay sợ bóng sợ vía, nên không ai dám chứa chấp hai người lạ hoắc lạ hươ trong nhà. Đêm đó vì không có chỗ trọ nên người đàn ông đành cùng vợ ngủ tạm trong vườn chuối ngoài rìa sông. Nửa khuya gió bấc cắt da cắt thịt, người đàn bà chuyển dạ. Không có bếp và dụng cụ để đun nước sôi, người chồng đành xé những y phục mang theo lau cho con và vợ. Đứa bé thật ngoan, chỉ khóc lên vài tiếng chào thế gian rồi chìm vào giấc ngủ. Người đàn bà ôm con vào lòng gối đầu lên chân chồng. Ngoài sông gió vẫn rít từng hồi. Vườn chuối lá cọ vào nhau như ma cười quỷ rú.
Hận bước vào cõi trần gian như thế. Ban đầu cha hắn đặt tên hắn là Hạnh. Với dự định sau này nếu sinh thêm đứa con gái sẽ đặt tên là Phúc. Sáu năm sau mẹ Hạnh mang bầu em gái hắn, nhưng số phận nghiệt ngã đã trút xuống gia đình Hạnh, đứa trẻ chết ngay khi vừa mới lọt lòng. Người ta nói mẹ Hạnh bị viêm buồng trứng, sau này sẽ không thể sinh sản được nữa. Hận trời, tủi đời… bố Hạnh đổi tên hắn thành Hận: Hồ Hận!
Năm Hận mười bốn tuổi bố hắn qua đời do một cơn tai biến. Mẹ hắn suy sụp hoàn toàn. Hận bỏ học dở chừng, đi làm khuân vác. Sớm va vấp cuộc sống Hận đánh mất sự hồn nhiên trong sáng của đứa trẻ nhà nghèo. Hắn bắt đầu học hút thuốc lá, uống rượu. Mẹ Hận sau hai năm để tang cha hắn nỗi đau dần nguôi ngoai, bà trở về với nghề buôn cau. Sáng sớm bà bắt tàu vào Hà Tĩnh thu mua cau, chiều tối lại trở về Hà Nam. Cuộc sống hai mẹ con cứ rối nhàu trong vòng luẩn quẩn ấy. Năm Hận mười tám tuổi. Có người mai mối cho hắn một cô gái người Hà Nội, nghe đâu cô ta là giáo viên tiểu học. Thương mẹ, muốn có cô con dâu đỡ đần cho bà Hận quyết định cưới vợ. Thế nhưng, sau ngày cưới được bốn tháng vợ Hận đã cuỗm sạch số tiến mẹ hắn dành dụm bao nhiêu năm “tếch bến”. Hận thề sẽ không bao giờ còn đếm xỉa tới đàn bà.
Cuộc đời hai mẹ con lại lầm lũi trôi qua như những nhánh lục bình trên dòng sông đục ngàu.
Gần bốn mươi tuổi. Hận thành gã đàn ông ế vợ. Hắn góp nhóp tiền mua xe máy. Bỏ nghề làm thuê, chuyển qua đi xe lai.
Tối hôm đó, chờ dài cổ chả có khách nào đi, Hận và mấy tay đồng nghiệp rủ nhau đi ăn thịt chó. Độ mười hai giờ, Hận về, hắn say.
Đường vắng. Hận cho xe chạy chậm. Gió đêm làm hắn tỉnh táo hẳn ra.
-Cứu tôi, cứu!
Giọng cầu cứu theo gió vẳng tới tai Hận.Hận dừng xe. Hình như là một người đàn bà. Hận định bỏ mặc, đi tiếp. Nỗi đau xưa vẫn còn in hằn trong trái tim hắn. Đàn bà. Hắn không thể khiến lòng hắn nguôi quên mối căm oán ngày xưa.
-Chết mất, có ai không cứu, cứu…
Tiếng kêu cứu càng thảm thiết, vang trong đêm trường như tiếng ma khóc.
Một lằn áp thấp chạy dọc sống lưng, lạnh toát. Hận tỉnh thêm. Hắn nghiêng tai nghe ngóng. Tiếng kêu bi thiết vẳng ra từ một nhà ven đường. Hận rời xe, liêu xiêu tiến về phía tiếng rên. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, một cô gái nằm trong vũng máu, hai mắt đã gần lạc thần. Hận ngồi xuống, đỡ cô gái dậy, hỏi dồn:
-Cô, cô bị sao vậy?
Cô gái yếu ớt nói:
-Cướp…cướp…chúng nó giết bố mẹ và em tôi rồi.
Dứt lời cô gái, tắt thở. Hận chạy vào trong nhà. Đồ đạc rối tung. Trên nền nhà ba cái xác đã lạnh tự bao giờ.
Bỗng nhiên Hận sợ. Lúc này chừng như rượu đã ngấm. Cơn say lại áp chế tâm thần của Hận. Hắn dường như đang nghe người ta hò hét, đánh đập hắn và vu cho hắn là tên giết người. Hận lao ra khỏi căn nhà chết chóc… Đêm nồng nặc mùi tử khí.
Hai hôm sau, buổi trưa Hận vừa đi xe lai về tới ngõ đã thấy rất nhiều người đứng trước nhà hắn. Người ta chỉ chỉ trỏ trỏ bàn tán xôn xao. Hận chạy vội vào nhà. Mẹ hắn ngồi thất thần trên ghế. Mấy tay công an đang hỏi han gì đó. Mẹ hắn nước mắt ngắn dài phân bua:
-Xin các anh xem xét lại, chắc chắn không có chuyện đó đâu, tôi sinh con tôi biết mà, tính nó ham vui, thỉnh thoảng có rượu chè nhưng giết người thì nó không bao giờ dám đâu.
Một tay công an đanh giọng nói:
-Bằng chứng rõ ràng, không chối tội được đâu bà.
Hận bước lại, ngơ ngác hỏi:
-Có chuyện gì vậy mẹ?
Một tay công an khác chụp lấy tay Hận, tra còng, nói:
-Anh Hận anh đã bị bắt vì tình nghi có liên can tới vụ cưỡng dâm và giết người tại cửa hàng bán vàng Tịnh Ký ở khu phố Nguyễn Du.
Hận hốt hoảng thanh minh:
-Các anh lầm rồi, tôi không có làm. Tôi không biết gì hết….
-Anh có làm hay không cũng cứ đi theo chúng tôi, trước cơ quan hành pháp tất cả sẽ rõ ràng.
… Sau một tuần tra vấn hỏi cung, mặc dù Hận kiên quyết minh oan cho mình, cuối cùng người ta cũng cứ khăng khăng khẳng định kẻ cướp của giết người là hắn. Dựa vào dấu vân tay trên cổ nạn nhân, và trên một số đồ vật trong nhà người ta kết luận đó là dấu vân tay của Hận.
Hận ngồi dậy. Đêm đã rất khuya. Hắn không sao vỗ về giấc ngủ. Giờ này ở nhà hẳn mẹ hắn còn thức, nỗi đau hành hạ tâm hồn bà, liệu bà có chịu đựng nổi không? Hận thấy thù ghét chính mình, giá như hắn không cố chấp chuyện cũ lấy vợ lần nữa thì giờ này bên mẹ hắn đã có người sớt chia phiền muộn. Chít chít… Hận đưa mắt nhìn. Con chuột già theo lỗ hổng chân tường đã lại chui vào “nhận hàng cứu trợ”. Hôm nào Hận cũng bớt khẩu phần ăn của mình cho con chuột già ấy. Khi thì miếng thịt, lúc khúc cá. Hận chỉ cần để gần lỗ hổng đêm khuya con chuột sẽ tự động chui vào đem đi. Không biết tự bao giờ Hận thấy tình yêu thương đã mạnh mẽ nảy mầm đơm lộc trong con người hắn.
Một chiếc lá rụng lọt qua song cửa vào phòng giam. Một cánh chim chao chát lưng trời chiều. Một con gián chết bên vỉa tường… đều khiến trái tim Hận rung lên những âm vực xót xa.

Hận tựa vào tường… Lắng ghe. Ngoài kia đang mưa. Những hạt mưa rơi trên những tán lá như những tiếng tâm sự đời đứt nối. Ngày mai là phiên tòa cuối cùng. Có thể người ta sẽ kết án tự hình Hận, giết bốn mạng người, ăn cướp mười tám cây vàng và hơn hai tỷ đồng, từng đó tội trạng đủ đưa Hận rời xa nhân thế… Hận thiu thiu ngủ. Trong tiếng mưa đêm Hận nghe vẳng lại tiếng ru của mẹ:
À ơi! Trăm năm một kiếp con người
Làm sao phân biệt khóc cười, buồn vui
Đớn đau trong đục, ngọt bùi
Rồi ra một nắm xương vùi bãi hoang!

TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG

TÌM

phuongxichlo

Tôi đi tìm lửa trong đêm
Tìm ngọc trong đá
Tìm sen trong bùn
Tìm cao giữa đám thấp lùn
Tìm rồng giữa lũ giun trùng ngơ ngơ
Tôi đi tìm thực trong mơ
Tìm thanh trong tục
Tìm thơ trong đời
Tìm người giữa lũ đười ươi
Tìm tri âm
Giữa tiếng cười lời chê
Tôi đi tìm tỉnh trong mê
Tìm yên lặng
Giữa bốn bề phong ba
Tôi đi tìm Phật trong Ma
Tìm Thánh trong Quỷ
Tìm Ta trong mình…

PHƯƠNG XÍCH LÔ

CHUYỆN KỂ VỀ MAYA

macphuongtu


Phóng tác theo chuyện Narada & Kishna
.

Narada, Narada !
Nghìn năm tình du ca
Nghìn năm bờ sinh diệt
Đất trời mộng thực kiêu sa.
Hồn du tử khúc hòa ca linh cầu.

Từ trong ý thức thẩm sâu
Thế nào là nghĩa nhiệm mầu maya… ?
Thưa thầy, đâu là “không hoa”
Nầy con nhỉ, nghĩa ta bà… đấy thôi !

Kishna, Kishna,
Vũ trụ đại hòa tấu
Vang động lời âm ba
Nghìn năm,
Nghìn năm nữa
Đất trời tình sương pha…

Nghìn năm,
Nghìn năm nữa,
Cánh Hồng từ xa xăm
Trải lòng dâu bể, nghìn năm
Giữa màu sinh diệt có Rằm nguyên trăng.!

Tìm thầy ly nước mát
Giữa sa mạc đồi hoang
Giữa lòng đời đỡ khát
Giữa muôn trùng hợp tan.

Niềm tin, lời hứa khả
Đường chiều mây rũ tơ
Xóm nhà ai mái lá
Sau cánh cửa tình cờ…

Hay đâu một thoáng sơ giao ấy
Nở vội tình xuân dưới bóng chiều
Ly nước đầu tiên như gát lại
Xin thêm ly nữa kết hương yêu.

Cát bụi, dẫu có nghìn năm bên bờ mộng thực
Khói sương, dù những giây phút giữa cuộc phù du
Ai qua đi, ai ở lại bao lớp trò ảo hư,
Đời cũng lắm phen lên sắc màu dâu bể.

Rồi trong vườn cây nặng trái
Con thuyền xưa gát máy bến đây rồi
Giấc mộng mới, nay đè lên mộng cũ
Cõi tang bồng chìm lặng dấu mây trôi.

Hạnh phúc trăm năm chợt thoáng
Tình đời trăm năm chưa khuây
Mắt xanh loạn màu bể hoạn
Gối đầu lên cuộc lưu đày.!

Hỏi chi, đâu miền ảo ảnh
Hỏi chi, đâu nghĩa maya
Dòng đời lũ cuốn đi qua
Vô thường đến, chính maya đây rồi…!

Buông tay trắng mộng cuộc đời
Giữa màu sương bụi vọng hồi chuông ngân
Miền áo lụy, trời thanh tân
Nát nguồn lệ cũ, trong ngần biển xanh.

Thoảng như con gió qua mành
Thoảng nghe từ cõi vô thanh vọng về
Con chim ngậm hạt bồ đề
Hạt mù sương quẳng bên lề cuộc chơi.

Chắp tay hướng vọng chân trời
Tự nguồn tâm thức vọng lời kishna
Con đường nào đã đi qua
Khung trời nào đã nhạt nhòa tuyết sương !

Từ cội nguồn sâu thẳm biển xanh
Chợt nở đoá hoa vàng mầu nhiệm
Từ trái tim ráo lệ tử sinh
Bờ dâu bể khõa dòng nhân ảnh.

Kishna buông lời thong thả
Bấy lâu tìm nghĩa cuộc đời
Bây giờ người xưa gặp lại
Nhưng ly nước xưa đâu rồi…!

MẶC PHƯƠNG TỬ.

New Orleans, tháng 6. 2015.