NẮNG SÀI GÒN

tiếng con ve lưng chừng ngày vạn cổ
trang vở rêu xanh đỉnh tháp nhà thờ
dưới hồ con rùa ai đợi từ kiếp trước
dấu chân người luênh loáng một hồi chuông

chút buồn ta cũng từ sợi tóc hóa thân
những con đường mai sẽ hương trầm
chưa hò hẹn đã run cành hoa nắng
trong tay cầm như bóng nước long lanh

tiếng chim đánh rơi dĩ vãng góc sân
và vĩnh cữu sẽ huyên thuyên giọng hót
tự nguyên thủy trái tim xanh rừng rú
trên tay người sẽ khổ nạn những bài thơ

chân mày cong nhíu nửa bùng binh
chia núi ra từng mảnh chiều hoang dại
ta ngồi lắng nghe biên đồn thất thủ
chạy đi đâu cho khỏi nắng sài gòn

 TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Advertisements

LỜI CỎ DẠI

 

mắt cố quận cỏ nghìn năm khôn xiết
nhìn ra nhau e đổ nát hoang thành
tấm chân tình mưa hoài cổ kính
vẽ trong nhau màu bong bóng hư không

nồng nàn ơi nắng lụa bên sông
ai đốt thêm rơm rạ ngọn khói đồng
bay tơi tả bài thơ chưa viết
chưa bao giờ tả hết nét thiên dung

tiễn tôi vào nơi nào bờ bến cũ
sương mù bay lời ga núi đôi câu
tự nhiên tóc đồi mây ngày sơn nữ
hoài mang theo nắng mật buổi ban đầu

mai cỏ dại trên ngọn sầu về ngự
đêm trong rừng nhóm lại lửa tương tư
cũng vì em tôi leo lên đỉnh núi
ngó hôm xưa thiên cổ gió hương trầm

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

MƯA RỪNG

đêm trong rừng đêm mồ côi
con chim gõ kiến ngọn đồi mai xưa
ta tiều phu đến muốt mùa
dốc tiền kiếp nặng sợi mưa tóc thề

trái tim rú động lối về
đồng bằng còn nhớ man khê không đồng?
gùi lên đây một dòng sông
vực sâu huyền nhiệm lửa hồng mắt reo

mê trầm hương tự hút heo
vì đâu ngậm ngải truông đèo nắng mơ
đêm trong rừng mưa giang hồ
réo hoài chi một bài thơ nguyệt cầm

 ơn ai khốn khổ cát lầm
gõ lên tượng đá một lần kêu ca
rắc lên bụi cát hào hoa
suối khe từ độ diết da vô cùng

 TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

DÒNG SÔNG SƯƠNG KHÓI

CHIẾC LÁ THÁNG TƯ

NGÀY HÀO HOA

truongdinhtuan

rượu của suối hương ngàn nhiễm độc
bóng chiều tê ngã ngựa biên đồn
em cung thủ ngắm lên trời xanh từ đó
hào hoa ngày ta thọ nạn thọ ân

trúng hồng tâm mọc câu thơ cứu khổ
sóc nhỏ cười chi nửa miệng khinh cừu
và cứ thế ngó ta bằng nửa mắt
chảy về đâu nguồn ngọn cũng luân lưu

rượu của sông mây trời cố quận
quay mòng ngất ngưỡng khói lên cao
ta nợ rừng từng bông hoa dại
từng dốc dài ngửa mặt đỉnh hoang vu

ta nợ em câu truyền kiếp giận hờn
trả chưa hết nên leo lên vách đá
đồng bằng ạ bãi cồn hoa lấm tấm
hào hoa ngày bụi bặm rắc lên ta

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

KHI EM VỀ LÀ XỨ SỞ TA MƯA

truongdinhtuan

rồi ta cũng như sân ga xép
ngóng về đâu cũng chỉ truông đèo
loài chim lạ chỉ vui trên núi cũ
hót điều chi cho nguyệt tận xa mù

tiếng động vỡ tan nhau từ đáy vực
dốc trăm năm cỏ dại mọc không ngờ
mắt cố quận nắng gieo màu dĩ vãng
bước xa nào nghe xứ sở bơ vơ

trầm hương nọ hào hoa hoài lưu lạc
trăng diết da cười cợt dưới lưng gùi
khi chiều xuống tiều phu ngộ hạnh
thế kỷ nào nhúm lửa chút tin vui

dấu thương vết ngàn năm vách đá
tiếng còi mang theo đến cuối giang đầu
nhớ non nguyệt dã man xó núi
ga xép nằm thắp khói nơi đâu

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

MÁN MƯỜNG TA SỢI MƯA BAY

truongdinhtuan

linh hồn bộ lạc dở ương
dòng sông lưu lạc cánh chuồn bơ vơ
từ ly cổ độ không ngờ
rót vào mê trận mơ hồ tìm nhau

mưa trời khất thực ban đầu
ngày nhung lụa ở đâu màu ngôi cao
hồn linh cỏ dại chiêm bao
nằm lưu lạc nhớ nơi nào mùi hương

về không tám hướng mười phương
tiếng chim núi cũ hót thương xa mù
gùi lên mấy đỉnh hoang vu
tuổi tên thả dốc thiên thu gió ngàn

khói bay lên ngọn huy hoàng
thắp chi trên vách đá vàng liêu trai
nắng vàng son nắng chưa phai
mán mường ta sợi mưa bay chưa về

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

CÁM ƠN EM ĐÃ ĐI VÀO THƠ TÔI

truongdinhtuan

Cám ơn trong nỗi tình cờ
Vẫn tin là có mà vờ như không
Người còn nấn ná phố đông
Ta còn chẳng đặng cầm lòng con tim
Cõi nào xa hút thiên kim
Chiêm bao ở lại nổi chìm mê hương
Nhánh hoa tiểu muội khiêm nhường
Vầng trăng thao thức bên đường mù sa
Nguyệt cầm ơi ngón tay ngà
Dung nhan khuấy động bóng tà dương côi
Vết dằm từ độ tinh khôi
Cỏ may rưng rức chỗ ngồi hôm qua
Níu nương con chữ đơm hoa
Khai sinh tên tuổi lụa là xôn xao
Dạ thưa, men rượu hồng đào
Cám ơn em đã đi vào thơ tôi…

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

THƠ HỒNG CỎ BIẾC

truongdinhtuan

Tiếng chim về mỗi sớm mai
Hót chi núi thẳm sông dài
Ngậm hạt kinh ngày vô lượng
Đem mùa xanh thả lên ngai

Cỏ biếc hoa vàng từ độ
Tóc vừa lờ lững trên vai
Môi trâm anh mím khung trời
Trăm bài thơ tình dính chặt

Chiều mây lang thang qua đồi
Quá giang mấy khúc xôn xao
Sau màu lá mắt hạnh ngộ
Về chưa hoa cỏ chiêm bao

Anh tập lắng nghe ngôn ngữ
Loài chim về mỗi sớm mai
Thả thơ lên thơm trang giấy
Ngày xuân hồng dễ gì phai

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN