Có bao giờ một sớm tinh mơ, vuông cửa sổ ngập tràn nắng quái, cội mai già chợt trổ đầy hoa. Em có biết hoa đang đẹp hay nắng ngày đã đẹp?
Tôi yêu em không biết vì đâu, là tất cả hay không là gì cả. Tình yêu vốn dĩ đã mong manh và hạnh phúc cũng chỉ là sương sớm khoe bảy sắc cầu vồng!
Có bao giờ chợt giữa ban trưa, vầng nhật nguyệt song hành ngoài hiên nắng, trước sân nhà nhảy múa những lung linh. Bởi lóa mắt trước nhát chém của hào quang, nên em mãi đinh ninh có hai miền ĐÃ, SẼ.
Tôi yêu em không có khởi nguồn nên không kết thúc. Tình yêu vốn vô thủy vô chung trong cuộc vân hành!
Có bao giờ một buổi chiều đông, gió mang đến hoàng hôn đỏ quạch, trên song cửa ửng màu trinh nữ, những ráng chiều ngả ngớn cuối chân mây. Em đứng đó giữa mây và ráng đỏ, níu mùa đông cho mưa trước đêm tàn.
Tôi là gã lực điền trên mảnh rưộng tình hoang hóa, mong mưa em mang đến một lần. Em chỉ ngại bóng mây không ướt áo, nhưng em ơi, trong tình yêu thơm thảo thế cũng vừa.
Có bao giờ trong đêm nguyệt tận, quỳnh ngoài sân chợt nở bùng một đóa rằm xuân. Dưới hang sâu rung lời dế sót, trinh nữ quên gai mình nở vội vài bông.
Tình yêu vẽ những đường cung tuyệt mỹ, chính vì thế mà không thể viên tròn.
Nguyễn Huỳnh.

”Những đường Cung tuyệt mỹ tình yêu…Còn vw4 vời viên tròn không thể?!”Có lẽ vậy hiện hữu vị trí Tình yêu SẮC lung linh diệu kỳ!Đôi mắt đắm chìm cỏi mộng mị…Tim còn đập nhịp nói thầm thì…Thân còn ĐỘNG thể xác còn MÊ!SI TÌNH Ý Say với những gì…Khát vọng Tình dìu bước ĐI -VỀ…”Lòng vẫn biết yêu là đam mê Nhục thể Tâm hồn chuộng cao quí?Người yêu Mình không quên-điều ấy!Đó MỘTTÔI bản thể TỰ ÁI?!”..Nên được Yêu Cả một trời Hạnh Phúc? Cảm ơn đời ơn Người đã yêu.CHÂN TÌNH?…
ThíchThích