vọng âm

 

 

đâu đó
trong giấc mơ đỏng đảnh
có tiếng thủy tinh vỡ giòn giã
âm thanh sắc nhọn cắm vào nỗi buồn
nỗi buồn đã âm thầm dịch chuyển
theo một trật tự khác

những bức tranh tường
chếnh choáng một màu vang đỏ
trên cành cây hoang tưởng
giăng mắc tiếng ca não nề
trong ám ảnh phù du

ráng chiều rực rỡ
rướn cong
bờ dốc đứng
chặn đường về
một mùa hoa oải hương

đêm vô tình
trôi trên một dòng sông đen
bình minh bất ngờ
đón dòng dung nham tuôn trào từ nỗi nhớ
của đóa hoa tình phai

ngày ta về với biển
những con sóng lừng lững
xô nghiêng đại dương
sự cuồng nộ vỡ ra thành tiếng khóc
bờ cát quặn đau
con còng gió không còn nơi ẩn náu

NP phan

 

Advertisements

tâm khúc

 

 

 

thuở áo thu vàng

thuở áo thu vàng chưa gối mộng
phố xưa đã vắng nụ cười hiền
bến xưa đã vắng con đò nhỏ
chênh chếch đường khuya trăng vô biên

 

 tưởng đâu…

tưởng đâu là mộng hồn nhiên
vô tư đậu xuống một miền cỏ hoa
té ra là cõi ta bà
lung linh chỉ một sát na hiện tồn

 

tìm lá diêu bông

(tưởng nhớ nhà thơ HC)

lắng nghe
một tiếng gà trưa
buồn
như cái thuở
chị chưa lấy chồng
làm gì có
lá diêu bông
một đời em
đã cất công đi tìm
đồng chiều
đã nát con tim
lá ơi là lá
trôn kim gãy rồi

 

mưa nắng giữa đời

 chỉ là một chút trời xanh
chỉ là câu hát dỗ dành, à ơi
chung chiêng mưa nắng giữa đời
buồn vui gửi lại ở nơi giang đầu

 

có một đời sông

nẻo buồn khép bóng tà dương
một đời sông cũng đã tường biển dâu
rưng rưng nước chảy qua cầu
chợt nghe sương khói ngàn sau tìm về

 

NP phan

 

 

 

 

 

 

 

tâm khúc

 

 

thuở áo thu vàng

thuở áo thu vàng chưa gối mộng
phố xưa đã vắng nụ cười hiền
bến xưa đã vắng con đò nhỏ
chênh chếch đường khuya trăng vô biên

 tưởng đâu…

tưởng đâu là mộng hồn nhiên
vô tư đậu xuống một miền cỏ hoa
té ra là cõi ta bà
lung linh chỉ một sát na hiện tồn

tìm lá diêu bông

(tưởng nhớ nhà thơ HC)

lắng nghe
một tiếng gà trưa
buồn
như cái thuở
chị chưa lấy chồng
làm gì có
lá diêu bông
một đời em
đã cất công đi tìm
đồng chiều
đã nát con tim
lá ơi là lá
trôn kim gãy rồi

 mưa nắng giữa đời

 chỉ là một chút trời xanh
chỉ là câu hát dỗ dành, à ơi
chung chiêng mưa nắng giữa đời
buồn vui gửi lại ở nơi giang đầu

có một đời sông

nẻo buồn khép bóng tà dương
một đời sông cũng đã tường biển dâu
rưng rưng nước chảy qua cầu
chợt nghe sương khói ngàn sau tìm về


NP phan

hãy nắm tay nhau đi hết con đường

 

 

 

ta vốn biết cõi đời này rất thực
nên chẳng bao giờ mơ ước viển vông
đêm nằm mộng gặp chút tình tri ngộ
thì cũng xin từ khước một tấm lòng

ta vẫn biết cuộc đời này rất bạc
bạc như vôi, cả một chữ từ tâm
hà cớ gì mà không buông bỏ
cõi trần gian còn một chỗ nằm

ta đã biết đời người là hữu hạn
đừng bao giờ để tắt lửa yêu thương
cứ như vậy, lòng ta vô lượng
hãy nắm tay nhau đi hết con đường

NP phan    

có ta và em

 

có một ngày tĩnh lặng
trượt qua một làn hương
có một thoáng mù sương
lẩn trong chiều cổ độ

có ta ngày cấm cố
một nỗi buồn chân như
có em về bến mơ
mà lòng ta se sắt

có còn không nước mắt
vô lượng kiếp phù dung?
sông biển đã vô cùng
cuộc tàn phai hư huyễn

có còn không xao xuyến
một chút hương ngậm ngùi
là thương nhớ buồn vui
tháng năm ngoài vô tận?

NP phan

 

 

mộ khúc

 

treo giấc ngủ lên trên cành đêm
thêm chiếc khăn choàng đen
ngày dịu dàng lên tiếng

vo tròn tiếng cười
ném vào giữa lằn ranh sinh tử
sững sờ giọng hát thoát thai

đóa hồng bị bỏ quên
đỏ thẫm một màu buồn
rưng rức khóc trong đêm nguyệt thực

bóng râm của hiện tại
đã che mất lối đi về của giấc mơ
như một minh chứng của sự xâm lăng

cơn bão đã tàn
cuộc vui khởi sự
nước mắt của sự lặng im đòi trả giá

uốn cong niềm vui làm cung
lấy nỗi buồn làm tên
tôi nhắm vào đích của cuộc hành trình

đã từ lâu
con sơn ca không còn hót nữa
bởi tiếng đồng vọng của suối nguồn đã tắt

những lằn roi định mệnh
quất vào đám đông
khi không còn một sự lựa chọn nào khác

khúc bi ca đã lặng
nhưng lời ai oán vẫn còn vọng trong hư vô
đợi ngày tiễn biệt

chỉ còn lại sự đợi chờ
khép nép bên niềm hy vọng mỏng manh
trong một đêm bầu trời đầy sao

NP phan

 

 

 

mặt trời đen

 

 

ngày sấp ngửa chờ mặt trời gầy
ám dụ
con sói xám
mang mặt nạ người
hí hửng
chờ con tốt qua sông

bầy chim thiên di
đã một đi không trở lại
đâu đó
những đứt gãy
thành vết sẹo
ngóng mặt trời buồn

bài kinh nhật tụng đã cũ
những con chữ tội nghiệp
xác xơ
thiên đường xa lắc
nào đường quang
nào bụi rậm
khóc
mặt trời đen

 

NP phan

biến khúc

 

 

dĩ vãng xanh tội tình
đã bị chôn vùi dưới lớp mây mờ
lặng lẽ
nhắc đến như những kỷ niệm đắng
một mình tôi
trong cơn gió ảo
cùng với tiếng thở dài

những lời chất vấn
sự hoài nghi
chưa mọc cánh bay đi
chưa xếp vào bóng tối
cùng với đỉnh núi buồn

những lời vỗ về
an nhiên
ngủ yên như cây cỏ
như loài rong
đón mưa trên mặt biển mịt mù
bầu trời giận dữ

hãy khép mắt thật khẽ
núi cong những đường chập chờn
thành những dặm ruổi rong

bước chân nào dẫn vào hư vô
có thể mở đầu cho sự sống?

trí nhớ mù lòa
của người điên hát dạo
những điệu cũ mòn
trên hành trình vô vọng
ngày luân chuyển
sang địa ngục buồn
trên đá tảng
vẫn mọc những loài rêu đen

một ngày mai
từ bóng tối đang nhảy múa
sự sinh tử không được lựa chọn
buông mình vào cuộc rủi may

hãy mang chiếc mặt nạ
để tự lạ lấy mình
khi mở mắt, tiếng khóc
lúc nhắm mắt, yên vui
vứt lại đằng sau mọi niềm an ủi

chiếc giếng cạn tủi thân
có bóng mặt trời gầy
những đám mây bơ vơ
mặt trời tiền sử

nỗi im lặng tro than
ảo vọng vùn vụt qua trên miền rét mướt
buồn khổ như cánh rừng
đã thôi về với núi

NP phan

chợt quên dâu bể

 

 

nghe đêm xuống phố u hoài
tiếng chim vườn cũ ngân dài xót xa
góc trời lộng lẫy hoàng hoa
thoáng như có chút mù sa tội tình

 

cây đời ngả bóng chông chênh
giữa cơn tràn mộng riêng mình ta đau
hắt hiu một ngọn tình sầu
mênh mang đêm lạnh một màu trăng khuya

 

người trên vạn nẻo đi về
chợt quên dâu bể, chợt mê mải tìm
từ tâm một chút là duyên
xin cho ta đợi đêm nguyên thủy tàn

NP phan

 

 

khi trở lại

 

npphan

 

khi trở lại cùng nỗi buồn sâu thẳm
em đã về rồi
sao tôi còn ngồi đợi
một cơn mưa vu vơ
đã từng rơi xuống miền quên lãng

 

con dế mèn trong bóng râm vô thức
cứ mãi than khóc một mình
bằng giai điệu rền rĩ
tôi cuộn tròn thương xót
trong lời ca xanh

 

không hiểu sao tôi lại lạc lối
ngay trên triền rêu của tuổi thơ
ngày bong bóng mưa vỡ tan
không còn gì ngóng đợi

 

khi trở lại cùng đôi tay trống rỗng
em đừng trách tôi
sao không lượm lặt
những mảnh vỡ của nụ cười
hiếm hoi
còn sót lại
của một đêm trăng
cong niềm nhớ

 NP phan