Ngọn Cỏ

quanduong

Quen thói thất tình, buổi chiều, sau khi tan sở, thay vì về nhà, Nghĩa tìm cớ lái xe thẳng đến sòng bài để giết đi khoảng thời giờ bỗng nhiên trở nên trống rỗng. Chàng đi lơ ngơ quanh quẩn mấy cái máy kéo tiền tự động chơi một cách vô thức hình như cốt để được thua hơn là để thắng. Mà cần gì thắng hay thua, con người ta trong lúc thất tình có gì trên đời này còn để mà màng đến? Có lẽ vì Nghĩa đánh bạc vừa nai lại vừa ngu chưa từng thấy trên đời cho nên được nàng chú ý đến. Và vì thế Nghĩa đã quen nàng. Nàng là nhân viên chia bài, khung cảnh quen nhau có tính cách sát phạt nhiều hơn thơ mộng… Tướng tá Nghĩa không giống ai vậy mà vẫn còn có người để ý đến thì người lưu ý đúng là một con người có lương tâm. Nàng là con người có lương tâm. Ở sòng bạc người ta vào đó cốt để ăn tiền và chẳng có mấy ai thương yêu tử tế gì nhau mà vẫn có người còn
lương tâm đúng là chuyện khó tin mà có thật. Nhìn bộ vó Nghĩa trong tư thế sẵn sàng liều mạng không giống ai đang tìm cách tự sát, nàng thấy động lòng, vì vậy khi Nghĩa chờn vờn trước bàn sì lát, nàng bèn gạ gẫm mời:
– “Sao ông không thử vận mạng hên xui của mình bằng một cây bài sì lát từ bàn của tôi?”
Nghĩa lên giọng bi quan:
– “Thử làm gì? Không cần thử tôi cũng đã biết đời tôi xui tận mạng. Bằng chứng là vừa thua sạch cả cuộc đời rồi”
– “Thì xả bàn thử thêm lần nữa”
– “Sợ e rằng tôi không còn kiên nhẫn”
– “Ráng kiên nhẫn thêm một lần này nữa thôi.”
Giọng nói của nàng có vẻ gì năn nỉ khiến Nghĩa đắn đo. Cuối cùng bản tính dễ xiêu lòng đã thắng. Nghĩa tiến đến bàn của nàng và ngồi xuống. Móc tờ giấy 100 đồng đổi thành 20 miếng token, chàng đặt hết vào một tụ bài. Nàng bắt đầu chia. Ván bài đầu tiên trong cuộc đời đánh bạc Nghĩa được nàng chia hai con đầm. Nàng hỏi theo thói quen:
– “Ông có muốn phân ” hai cô ” này thành hai tụ không?”

Nghĩa lắc đầu:
– “Thôi tôi giữ nguyên như thế này, phân ra rắc rối lắm vả lại tôi không rành về cách chơi.”
Chàng chêm thêm một câu đùa rẻ tiền:
– “Cứ để hai cô đầm nằm chung một chỗ cho vui cửa vui nhà.”
Nàng cười:
– “Ông có số đào hoa và có vẻ hơi tham lam về số mạng của mình”
– “Đào hoa gì hả cô vừa mới bị bồ đá đây”
– “Chuyện thường ngày ở xã hội Mỹ, đâu cần ông nói, chỉ cần nhìn bộ tịch ai cũng biết ông đang bị thất tình. Thất tình thời buổi này giống như chơi trò đánh bạc. Có đó mất đó rồi lại có đó, ông chẳng có gì phải thiệt hại, bằng chứng ông bị một cô đá thì lại có hai cô khác theo ông liền thấy chưa.”
Chàng ngố:
– “Hai cô nào đâu?”
– “Thì hai cô đầm đó.”
– “Cô thật khéo đùa. Hai cô đầm này trị giá có 100 đồng mà chưa chắc gì thắng, bởi vì nhà cái chưa lật bài ra. Còn cái cô vừa đá tôi trị giá bằng cả một niềm tin lận đó”
– “Ông ơi ông lại bi quan rồi. Đời người như hũ tương, mùi vị gì cũng có hết. Những con bài tượng trưng cho số mạng của mình, ông không thấy mấy thầy tướng số đều thủ sẵn một bộ bài để làm ăn hay sao?”
Lý luận của nàng không hẳn là không có lý, Nghĩa nhoẻn miệng cười. Nụ cười đầu tiên sau cái ngày bị ” bồ ” đá. Ván bài đó chàng thắng và đặt luôn cả vốn lẫn lời vào cây bài kế tiếp. Lại tiếp tục thắng. Nàng chọc:
– “Ông có vẻ đen tình đỏ bạc quá nhỉ?”
– “Chắc có lẽ nhờ hạp duyên với cô.. à mà cô gì nhỉ”
– “Tôi tên Ân”
– “À cô Ân, tôi với cô coi vậy mà hạp. Khi nào cô xuống ca nghỉ việc?”
– “Khoảng hai giờ nữa, nhưng ông hỏi để làm gì?”
– “Để mời cô đi với tôi giải quyết hết số tiền thắng trận này và…. để đánh dấu lần đầu tiên tôi biết xài tiền.”
– “Ông chủ quan quá hen, chắc gì tôi nhận lời?”
– “Nếu cô không nhận lời thì tôi sẽ tiếp tục chơi cho đến lúc thua hết thì thôi.”
– “Ông thua, liên quan gì đến tôi?”
– “Liên quan chứ. Chả là vừa rồi cô nói tôi đỏ bạc, tôi chứng minh cho cô thấy tôi không đỏ trái lại đen đủi vô cùng.”
– “Ông còn ngang hơn cua, cũng may chỉ có 12 con giáp. Nếu không tôi chắc chắn ông tuổi con cua.”
– “Thì cứ nghĩ tôi tuổi con cua đi. Tuổi con gì không quan trọng, quan trọng là cô có nhận lời mời của tôi hay không?”
– “Nếu không?”
– “Thì tôi sẽ đặt cho đến lúc nào thua hết mới thôi”
– “Ông thua người khác tìm tôi để gỡ đó hả? Được rồi, tôi nhận lời. Sau 6 giờ ông đợi tôi ở parking lot.”
Đêm đó khi cụng với nàng ly martini khai vị cho bữa ăn, nàng nói với Nghĩa
– “Ông tán gái có vẻ lì lợm.”
Nghĩa tâm sự:
– “Lì lợm cỡ đó mà vẫn còn bị thua dài dài đó cô. Tuy mới quen nhưng tôi có cảm tưởng cô sẽ là tri kỷ”
Nàng cười:
– “Lại tán nữa rồi”
– “Tôi nói thật lòng không tán phét đâu. Ở đời chưa chắc gì quen nhau lâu đã là tri kỷ, mà nhiều khi mới quen chỉ cần nói với nhau vài ba câu, linh giác sẽ cho người ta biết được ai sẽ là tri kỷ của mình.”
– “Ông ăn nói thẳng ruột liều mạng quá hén.”
– “Đúng là cô rất hiểu tôi. Tôi rất liều, nhất là liều vì tán gái. Một cơ hội nhỏ xíu tôi cũng liều. Nếu tôi không liều, mai mốt về già tôi lại chửi tôi.”
Chàng nói tiếp một cách bâng quơ:
– “Nếu cơ hội tới tôi không nắm lấy thì có thể cơ hội sẽ không còn tới nữa…”

Cứ thế hai người dần dần tiến lên trên đến mức trên tình bạn, vậy mà chưa bao giờ nàng cho phép Nghĩa đến nhà. Nghĩa có năn nỉ thì nàng tìm cách từ chối khéo. Nghĩa đã dùng nhiều phương cách kể cả cách giận hờn vớ vẩn, ví dụ như không thèm gọi phone cho nàng, không thèm đến casino nhìn nàng vài ngày chẳng hạn. Nghĩa có giận nàng để cho giận, khi nào chàng hết giận thì chàng tự động làm lành. Chưa bao giờ nàng làm lành trước. Nàng chẳng bao giờ gây sự với Nghĩa, nghĩa là nàng không bao giờ có lỗi, vì thế Nghĩa không bao giờ có lý do để giận lâu. Nàng dùng cell phone nên Nghĩa không biết nàng đang ở vùng nào. Xe nàng đậu ở parking của casino, mỗi lần hẹn Nghĩa đến đó, và sau mỗi lần đi chơi Nghĩa trả nàng về chỗ đó. Nàng chờ cho Nghĩa đi thật xa mới
nổ máy xe lái về. Nàng hăm nếu chàng tìm cách theo dõi nơi nàng ở nàng sẽ cắt đứt quan hệ tức thì. Nghĩa thất tình nhiều lần quá nên đâm ra có kinh nghiệm. Nghĩa không dám làm căng, chàng biết chỉ cần mình tạo thêm chút áp lực thì chàng sẽ mất nàng. Nàng thuộc loại phụ nữ phóng khoáng nhưng nguyên tắc. Nàng lãng mạn nhưng không dễ dãi. Bù lại nàng dành cho Nghĩa một cảm tình rất đặc biệt và chàng cũng thế, chàng cũng dành cho nàng tất cả những gì chàng có từ cảm xúc chân thành. Nàng bằng lòng đến nhà Nghĩa để cùng ngồi uống ly cà phê, để cùng vui đùa như một người tình, nhưng đến nhà nàng thì tuyệt đối không. Tình cảm của Nghĩa và nàng cứ thế tiến triển trôi thật êm ái nhẹ nhàng, cho đến một hôm chàng cảm thấy trong đời mình không thể sống thiếu nàng, chàng lại thì thào:
– “Đến khi nào em mới cho anh biết nhà em ở đâu?”
Nàng nheo mắt:
– “Anh lại vi phạm điều lệ đặt ra, anh muốn biết lắm hả?”
Nghĩa hí hởn hy vọng:
– “Ừa”
– “Em đã nói anh đừng nên biết nhà cửa của em, làm gì? Mình vui như vầy không đủ sao, có những điều không nên biết.”
– ” Nhưng mà…”
– ” Không nhưng nhị gì hết. Mà thôi anh có nhìn thấy ngôi sao đang sáng lung linh kia không?”
– ” Thấy. Rồi sao?”
– “Đó là nhà của em.”
– “xạo”
– “Anh nghĩ em xạo cũng được, chẳng sao. Thật ra trái đất này chỉ là một nhà khám lớn. Chúng ta vốn ở trên kia kìa vì mình có lỗi lầm nên bị phạt đến đây. Nhưng mà đến ngày chết tức là ngày được phóng thích mình có thể trở về trển.”
– “Nếu thế thì anh mong mình được chết càng sớm càng hay để được mau về trển.”
– “Sao vậy?”
– “Vì nơi đó là nhà của em”
– “Chưa hẳn đâu, có một số người họ cảm thấy ở tù sướng hơn, coi như là đang đi du lịch. Vì du lịch trong cái nhà tù trái đất này họ sống có đầy đủ mọi tiện nghi về vật chất, kể cả hỷ nộ ái ố nằm trong phạm vi tinh thần. Những thứ đó trộn lại tạo thành một thứ keo khiến cho họ cam lòng tự dính. Nếu phóng thích họ chẳng khác nào bảo họ đi chết đi”
– “Thì em chẳng đang nói về một thiên đường không hiện hữu trên trần thế sao? Em đang nói về nơi vĩnh hằng đó, chẳng phải em đang mong muốn họ mau chết đi để được phóng thích trở về?”
“Em nói cùng anh về nơi em ở, em không thèm nói với loài người, do đó họ có muốn hay không là
tùy vào tâm linh của họ.”
– “Ừ… ngẫm nghĩ chưa hẳn là phi lý. Nếu phi lý tại sao năm nào đó một trăm mấy chục mạng thuộc giáo phái ở New York đồng loạt rủ nhau thoát bỏ cái thân xác thật ra chỉ là một container để kịp về nơi họ định về khi sao chổi Harley xuất hiện. Người đời bảo họ là chết, nhưng chắc gì họ đã chết?”
Trong lúc Nghĩa đang bị cuốn hút vào những ý tưởng ngộ nghĩnh lạ lùng của nàng, thì nàng “đá mé”:
– “Nhưng cũng có một người suốt ngày trong cái nhà tù trái đất mặt mày lầm lì một đống cứ đi lang thang quanh quẩn mấy sòng casino, không hiểu người đó đi tìm cái gì ở nơi chẳng có chút tình người và không còn lương tâm đó nữa?”
– “Em muốn ám chỉ ai vậy? Có phải anh không?”
– “Tự anh nhận đó nha. Nhưng em nghĩ kiếp trước anh ăn ở ác lắm nên kiếp này bị đày xuống trái đất để chịu tội….”
Chàng không vừa gì:
– “Một trong những tội đó là gặp em nè. Ủa mà sao em biết kiếp trước anh ăn ở ác?”
– “Cái gì mà em chẳng biết, em đã nói em đâu phải là người của trái đất, em là người của hỏa tinh”
“Người hỏa tinh nè, tại sao người hỏa tinh bị đày xuống đây vậy?”
– “Em can tộâi ăn cắp một con gà”

– “Chà không ngờ người hỏa tinh mà cũng biết ăn thịt gà?”
– “Biết chứ, có điều hơi khác hơn người trái đất họ chỉ ăn lông còn thịt thì họ vứt bỏ”
– “Vậy em ăn lông hay ăn thịt?”
– “Em bắt trộm con gà bởi vì em thấy nó lừ đừ giống anh, em không nghĩ đến chuyện ăn nó, nên chưa biết phải ăn phần nào. Anh đúng là một con gà nuốt dây thun.”
– “Vậy sao?”
– “Ừa đúng là như vậy”
– “Tội nghiệp em chỉ vì một con gà nuốt dây thun như anh mà phải bị đày xuống trần gian. Nhưng cho là như vậy tại sao bây giờ em lại ghiền canh gà?”
– “Bởi vì anh nấu canh gà rất ngon. ”
– “Thật không? Vậy em có muốn thưởng thức món canh gà anh nấu ngay bây giờ?”
– “Ngay bây giờ?”
– “Ừa ngay bây giờ”
– “Muốn”
– “Nếu muốn thì hãy nhìn thẳng vào anh và trả lời cho biết em đã thấy gì?”
– ” Thấy hai con mắt của anh”
– “Em hãy tưởng tượng trong con mắt của anh có một nồi canh gà và đang chuẩn bị nấu”
Nàng hỏi:
– “Nồi canh gà đã bỏ muối chưa?”
– “Rồi. Anh cũng đã bỏ thêm đồ bổ, bỏ thêm hành, thêm gừng, thêm rau sâm và anh cũng không
quên bỏ thêm thịt mặn”
Nàng phụ họa:
– “Bỏ đầy đủ rồi xong bắt lửa lên…..”
– “Đúng vậy, bắt lửa lên nấu càng lâu càng tốt, đậy cái nồi thật kín. Em phải nhớ nên lựa cái nồi nào có vỏ thiệt dầy để mùi thơm của gà chỉ quyện đọng phía trong không thể bốc hơi mà thoát đi đâu được. Con tim anh giống như cái nồi kia chỉ chờ em bỏ con gà đã ướp hương vị của em là vội vàng đậy nắp lại liền. Đậy cho thật chặt quyết không bao giờ để bóng hình em chạy thoát ra ngoài.”
Nàng bụm miệng cười và chọc Nghĩa:
– “Anh tán em vừa cải lương, vừa tự tin, vừa tức cười, vừa khó nghe mà lại vừa khiến cho người ta lại thích sự khó nghe đó, vậy mà cô nào trước nỡ đá tội nghiệp ghê.”
– “Nhờ thế mà anh được em dạy biết thế nào là đậy kín và lần này anh quyết không để em vuột khỏi.”
– “Em không cải lương đâu, nhưng ở đời không có gì là tuyệt đối.”
– “Không cần biết. Bây giờ nồi canh gà đã nấu xong, một nồi canh vừa thơm vừa ngon đã để trước mặt. Em tính sao?”
– “Em muốn mở nắp ra và từ từ thưởng thức hương vị của nó”
Chàng nhẹ nhàng:
– “Vậy thì em hãy mở nắp ra đi”
Nàng tinh nghịch đưa tay nhéo mũi Nghĩa:
– “Em mở nắp rồi đó. Thơm ơi là thơm.”
Nàng cười khanh khách bỏ chạy, Nghĩa đuổi theo. Khi chỉ còn một cái vói tay là túm được thì bỗng nàng đứng sựng lại làm Nghĩa đang ngon trớn cũng phải dừng theo. Không chờ cho chàng còn đang chưa hết ngơ ngác nàng tiến đến bên bất ngờ đặt lên gò má chàng một nụ hôn cùng với lời thì thầm:
– “Em cám ơn anh”
Nghĩa ngớ người vì hạnh phúc:
– “Tại sao em phải cám ơn anh?”
– “Vì anh đã cho em thưởng thức chén súp gà tuyệt vời nhất trong đời và vì anh đã cho em được gàn bướng với anh”
– “Nhưng chén súp gà chỉ là hàm thụ, lỡ anh gạt em thì sao”
– “Thì anh hãy hứa với em là sẽ gạt em mãi mãi.”
Nàng lập lại nhẹ còn hơn hơi thở:
– “Nhớ lường gạt em mãi mãi nghe anh”
Chàng rơm rớm gật đầu.

Khi hai người đến biển, trời phơn phớt những sợi mưa mỏng. Gió líu ríu làm màn mưa lung lay trông thật đẹp mắt. Hoàng hôn, mặt trời đang chìm từ từ xuống dãy núi sau biển. Cảnh trí biển tranh tối tranh sáng mang một cái gì đó quyến rũ một cách đặc biệt. Bóng nàng in lên vòm trời đỏ sậm len lỏi dọc theo hai hàng cây đẹp như trong một giấc mơ. Hai người đi trên hàng kẽ đá dài như một con rắn khổng lồ, biển ì ầm vang lên ngay bên cạnh. Nàng kéo tay Nghĩa ngồi lên một tảng đá, gió biển mát rượi thổi mơn man lên mặt làm Nghĩa chợt thấy thèm một hơi khói. Chàng dừng lại loay hoay khó khăn mới mồi được điếu thuốc. Rít một hơi dài thả khói vào thiên nhiên Nghĩa thấy lòng ngây ngất trước biển về đêm và trước vẻ đẹp của nàng. Nàng đang dùng tay bươi cát dưới hốc đá
khoét thành một cái lỗ và nói thì thầm điều gì vào đó. Nghĩa ngạc nhiên:
– “Em đang nói với hốc đá một điều gì?”
– “Nói một điều bí mật”
– “Anh có thể được không? Dù sao anh cũng là một sinh vật có tri giác chứ chẳng phải vô tri như đất đá.”
– “Đã bảo bí mật mà còn đòi nghe ké. Nhưng ai bảo anh đất đá vô tri?”
– “Ai mà chẳng bảo như thế”
– ” Đất đá biết nói chuyện như người đấy, nếu gặp kỳ tích.”
Thấy Nghĩa chỉ mỉm mỉm cười không tin. Nàng kể:
– “Ngày xưa tại vương quốc nọ vị vua đang trị vì có đôi tai lừa. Nhà vua vì muốn bảo toàn bí mật này cho nên sau mỗi lần hớt tóc đều ra lệnh giết chết người thợ đó. Thét rồi cả kinh thành chỉ còn sót lại một ông thợ duy nhất, nếu nhà vua giết luôn thì lấy ai hớt tóc cho mình, nên nhà vua buộc người thợ phải thề là không được tiết lộ ra ngoài đôi tai lừa của mình, nếu không sẽ tru di tam tộc. Ông thợ thề với vua, nhưng điều kỳ quặt đó lại không thể chứa nặng trong lòng cho nên sau mỗi lần được triệu vào kinh trở về, ông đều tìm đến một nơi vắng vẻ chung quanh là biển giống như chổ anh đang ngồi đây này”
– “Chi vậy?”
– “Ông moi một hốc đá thật sâu và trút vào đó điều bí mật mà ông biết được. Ông gào to: ông vua có đôi tai lừa. Một hôm, từ trong hốc đá mọc lên những cây cỏ cao hơn đầu người và những ngọn cỏ mỗi lần có cơn gió thổi qua là cất giọng rì rào: Ông vua có đôi tai lừa, ông vua có lỗ tai lừa. Gió đưa những lời rì rào về kinh thành chẳng mấy chốc cả thần dân ai cũng biết nhà vua đang trị vì có đôi tai lừa. Cuối cùng điều bí mật không còn bí mật nữa”
– “Đó là bí mật của một ông vua. Còn em có bí mật gì?”
Nàng chỉ hốc đá:
– “Bí mật của em đã nói hết vào đây, anh hãy chờ một ngày nào đó nơi này sẽ mọc lên những cây cỏ cao, những cây cỏ khi có gió sẽ thì thào cho anh biết.”
– “Sao em không nói vơi anh bây giờ mà lại phải qua trung gian ngọn cỏ để anh phải chờ? Chừng nào thì anh mới thấy được điều kỳ tích?”
– “Khi nào em không còn ở bên anh nữa”
– “Sao không còn ở bên anh nữa? Không phải giờ phút này mình đang hạnh phúc sung sướng biết là bao sao?”
Chàng đùa:
– “À mà em là người của hỏa tinh, hay em sợ người hỏa tinh đến bắt em về?”
– “Em không sợ người hỏa tinh mà em sợ thời gian. Thời gian sẽ bắt đi mất tình cảm em có từ anh, xoá nhoà đi tình cảm anh có từ em. Thời gian thì lúc nào cũng luôn đi về phía trước, em sợ thời gian sẽ dẫn đi luôn tình cảm mà mình có hôm nay. Nếu một ngày nào chuyện đó xẩy ra không còn em bên cạnh, lúc nào anh nhớ đến em, anh hãy nói với luồng gió, em sẽ xuất hiện ngay. Mặc dù không em bên cạnh nhưng mỗi khi gió lướt qua ngọn cỏ anh sẽ nghe em đang nói chuyện với anh. Người hỏa tinh của em không dùng tape hay CD để giữ tiếng nói mà dùng thiên nhiên cây cỏ. Em đã thâu rất nhiều điều em định nói với anh vào ngọn cỏ rồi”
– “Ngọn cỏ nào anh đâu thấy, anh chỉ thấy một cái hốc đá đen ngòm..”
– “Cỏ chưa mọc làm sao anh thấy được”
– “Chừng nào cỏ mọc?”
– “Khi nào em bỏ anh để ra đi……”

Nàng bỏ đi thật… Ban đầu Nghĩa tưởng nàng bận rộn chuyện gì. Sau đó Nghĩa sợ nàng bị bất trắc. Chàng sống trong hồi hộp lo âu, chiều nào chàng cũng đứng ngóng nàng ở bãi đậu xe của Casino. Nàng đã bỏ việc. Nghĩa lang thang ở những nơi hai người thường đến với hy vọng đưọc thấy lại nàng. Nàng vẫn biệt vô âm tín. Sự nhớ nhung cứ thôi thúc trong lòng Nghĩa. Chàng buồn rầu bỏ ăn bỏ ngủ cứ mãi nhớ. Nàng biến mất không để lại một dấu vết gì. Nghĩa tìm lại quán ăn mà đêm đầu tiên hai người ngồi bên nhau. Vắng ngắt. Chàng ngồi lên chiếc ghế nơi ngày xưa nàng ngồi. Nghĩa thầm gọi mãi tên nàng. Nghĩa lại thêm một lần thất tình, lần thất tình này hình như hết thuốc chữa. Khi Nghĩa sắp sửa tiến đến giai đoạn nằm liệt giường vì tương tư thì nàng gửi thư cho chàng qua đường bưu điện. Thư nàng viết:

“Anh
“Em biết khoảng thời gian gần đây anh sùng lục truy kiếm em dữ lắm. Anh đừng tìm kiếm em nữa làm chi mất công. Cho dù anh có kiếm em thêm một trăm năm nữa vẫn không biết nơi em ở đâu. Làm sao anh có thể tìm thấy được người đã cố tình lánh mặt. Vậy anh đừng cất công hãy cứ xem em như người hỏa tinh đến trái đất dạo chơi và bây giờ đã trở về hỏa tinh lại rồi. Em cũng chẳng đã từng nói với anh nơi trú ngụ của loài người không phải ở đây mà ở tận một nơi nào xa lắm đó sao? Em biết anh cũng đang ấm ức về điều bí mật mà em cố tình dấu anh mà thật ra điều bí mật đó chẳng bí mật chút nào. Sở dĩ em không kể anh nghe bởi vì nó không được vui. Giản dị thế thôi. Bây giờ thì em sẽ kể hy vọng sau khi biết được ít nhiều, anh sẽ thấy em chỉ là một phụ nữ tầm thường không xứng đáng với tình anh đâu và từ sự thấy đó em mong anh không còn phải để cuộc sống mình phải tiếp tục xáo trộn vì em. Thật sự em là một phụ nữ đã có chồng. Một phụ nữ có chồng lại để con tim mình rung động trước một người khác, cho dù biện minh vì một lý do gì đi chăng nữa vẫn là một người có tội. Em là người có tội và đã kéo anh theo để vô tình anh thành đồng lõa. Em không muốn tình trạng này tiếp diễn nên đã quyết định xa anh. Em xa anh bởi vì em yêu anh và cũng bởi vì anh là người đầu tiên trong đời khiến cho con tim em rung động chứ không phải chồng em.. Nghe rất khó tin nhưng sự thực là như thế. Người đàn ông hiện đang sống với em từ một sự thỏa thuận trao đổi chứ không phải từ yêu nhau. Hồi đó khi em vừa lớn chưa kịp biết yêu ai thì mẹ
em mắc phải chứng bệnh nhà giàu trong khi gia đình em rất nghèo, đó là bệnh ung thư phổi. Ba em chết trận trong thời kỳ chiến tranh khi em vừa 3 tuổi… Mặc dầu biết chứng bệnh của mẹ là chứng bệnh nan y, nhưng em không thể cam lòng bó tay đứng nhìn. Để giải quyết sự không thuần hàng số mệnh đóù, em cần một số tiền lớn. Và có đến những hai người đàn ông sẵn sàng bỏ tiền ra chữa bệnh cho mẹ em với điều khiện em phải lấy họ làm chồng. Người thứ nhất là một cán bộ làm việc trong thành ủy Sài Gòn. Người thứ nhì là một Việt Kiều. Cả hai người đàn ông này đều gần gấp đôi số tuổi của em và đối với em cả hai cùng tệ hại.. Em đã chọn điều tệ hại ít hơn là người đàn ông Việt kiều vì em nghĩ thà lấy Việt kiều còn hơn cán bộ Lấy ông cán bộ Việt Cộng biết đâu chừng trong cuộc chiến tranh vừa qua ông ta có thể là người pháo kích quả đạn oan nghiệt giết chết ba em? Em đã bán đời con gái cho Việt Kiều mà vẫn không cứu sống được mẹ. Sau khi mẹ chết em theo chồng qua Mỹ. Sống với người chồng này em thấy được một điều đau khổ là đa số việt kiều về Việt Nam lấy vợ vì ở bên này không ai thèm lấy họ. Một trong nhiều lý do không thèm lấy họ là tại họ quá tệ hại. Vậy mà ở Việt Nam vẫn không còn biết bao nhiêu cô gái mơ ước được làm vợ Việt kiều hầu mong thoát khỏi cuộc sống thiếu thốn. Em sống với người chồng mà trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo em sẽ bỏ đi trước khi ông ta chưa kịp ngủ với em cho đủ số tiền mà ông đã tốn phí. Tại Mỹ, ông ta là chủ một tiệm grocery lớn. Mỗi ngày phải nhìn cảnh ông ta tưng tiu từng xu, tự mãn với sự giàu có bằng sự góp nhặt chi li, tối về phải cắn răng để ông ta tranh thủ làm tình
nhiều khi không kịp tắm rửa, em đâm ra ghê tởm và thất vọng về em không phải là ít. Ông ta tệ hại đã đành, em lại càng tệ hại hơn ông ta, bởi vì em lúc nào cũng bám víu vào ông ta để sống. Em càng ngày càng đánh mất con người đích thực cùng nhiều ước mơ thuở làm thiếu nữ của mình. Cuối cùng em quyết định tự thoát bằng cách đi làm cho một sòng Casino như anh đã biết. Em tự hứa là kiếm đủ số tiền trả lại ông ấy đã bỏ ra mua em về đây xong là em ly dị. Ông ấy muốn sòng phẳng thì em sẵn sàng. Trong khi em đang thực hiện điều đó thì em gặp anh. Gặp anh ban đầu thấy anh buồn mà em thì hoàn cảnh chẳng vui, định an ủi anh cũng là để an ủi mình. Đâu ngờ càng quen anh
em càng thấy mình càng ngày càng lún sâu vào bể tình. Em càng lún sâu thì ý chí tự giải thoát mình càng mai một, em đâm ra sợ hãi đủ thứ. Chỉ còn một cách duy nhất là phải bỏ đi trước khi kéo theo anh lún sâu cùng em… Em phải tự kiếm đủ tiền để trả món nợ đời này trước khi sắp xếp lại cuộc sống. Em không muốn phải dựa vào một ai kể cả anh. Em có thể dựa hơi luật pháp, nhưng nếu em làm như vậy là em chơi ăn gian không sòng phẳng, điều này là điều tối kỵ. Em không thích nghe dư luận đổ ập tội lỗi lên đầu em những tội mà thực ra em không có. Em chỉ có một tội duy nhất là đã yêu người không phải chồng mình. Tình yêu tội lỗi này em không muốn kéo dài, em phải xa anh thôi. Anh đừng kiếm em vô ích, khi nào em có đủ số tiền chuộc thân và thủ tục pháp lý trong sáng,
em sẽ tìm cách liên lạc với anh nếu anh vẫn còn kiên nhẫn. Em đã cương quyết, nếu anh còn tìm cách giúp đỡ hay kiếm em thì anh mất em vĩnh viễn ráng chịu. Tuy xa anh nhưng chắc rằng lòng em lúc nào cũng nhớ đến anh người đàn ông đã cho em sống những cảm giác lãng mạn đầy thơ mộng mà em đã từng mơ ước và thiếu thốn trong quãng đời xuân sắc.
Ân ”

Lá thư rất rõ ràng xác nhận đã cùng chàng chơi một trò lường gạt, một trò lường gạt cả hai bên cùng tự nguyện. Cả hai đã cùng thích thú một khoảng thời gian dài đầy hạnh phúc. Ngay từ ván bài sì lát đầu tiên, cái nheo mắt của nàng đã là một định mệnh. Và Nghĩa cũng đã tự gạt lấy mình khi tán tỉnh nàng không ngoài một đích xoa dịu nỗi đau thất tình lần trước. Nghĩa đặt vào canh bạc của nàng quãng đời còn lại và chàng lại thua. Nàng thông minh sắc sảo, nhưng Nghĩa đọc đi đọc lại thư nàng hai ba lần vẫn không thể tìm được thuận lý trong cách giải quyết. Nàng đúng là ngang bướng khi cấm chàng xen vào phụ giúp, vô tình treo lơ lửng tâm hồn và thể xác chàng trên chín từng mây. Để tránh nhức đầu Nghĩa tìm ra bãi biển xưa. Chợt nhớ cái kẹt đá hôm nào nàng khoét
một cái lỗ để thầm thì, Nghĩa ghé mắt nhìn. Và thật lạ lùng từ trong lỗ một ngọn cỏ yếu đuối đã xuất hiện tự lúc nào đang len lỏi cố đâm thủng tảng đá kia để nhoi mình ra chào ánh mặt trời. Nghĩa hiểu được một điều ngọn cỏ không yếu đuối như người đời thường quan niệm, trái lại ngọn cỏ thật bướng bỉnh và cứng đầu. Nàng có khác gì ngọn cỏ kia đang tự đơn phương chiến đấu với lòng tự trọng. Gió biển lung lay khiến Nghĩa có cảm tưởng như ngọn cỏ đang vẫy tay chào. Chàng nhớ đến câu chuyện cổ tích nàng kể, những ngọn cỏ nhoi mình như một kỳ tích để trình bày với trần gian một điều mà nó phải giữ kín. Nghĩa sợ rồi đây tất cả đều sẽ tan biến vào hư không, bởi vì có ai níu giữ được thời gian? Trên đời này biết bao nhiêu chuyện có thể khiến con người thay đổi dù có muốn giữ những gì tốt đẹp nhất chưa chắc đã được? Tại sao nàng không cùng hợp lực với Nghĩa tiến lên cùng một lúc? Nàng có thể lì lợm bỏ Nghĩa biến mất khỏi cõi đời này, nhưng liệu nàng có biến mất ra khỏi hồn chàng? Cũng như Nghĩa đâu thể nào biến mất ra khỏi cuộc sống của nàng? Cả hai chẳng phải đang lừa gạt lẫn nhau và điều nghịch lý chính là cả hai đã thuận hứa phải gạt nhau đến cả đời? Tại sao nàng không thuận tình với lời bắt Nghĩa phải hứa? Nghĩa lại thêm một lần thất tình. Những lần thất tình trước đối với Nghĩa rất bình thường vì chàng vốn là một chuyên viên. Chàng có đau thật nhưng sau đó cũng chóng hết để còn chuẩn bị đón nhận cái đau khác. Chàng xem chuyện thất tình là điều buộc phải có như những bài học để rút tỉa kinh nghiệm. Nghĩa là đàn ông có nhiệm vụ chinh phục để được yêu. Còn người đàn bà chàng yêu có bổn phận ruồng bỏ phụ phàng để cho chàng còn được những cái thú khùng điên không thể thiếu. Nhưng lần thất tình này trong lòng chàng không còn được những cảm giác toan tính đó. Lần này trái ngược, bởi Nghĩa không còn phải đợi một người đàn bà nào khác xuất hiện. Người chàng đợi xuất hiện đã bỏ chàng đi nhưng không phụ bạc. Nghĩa phải tạo hy vọng để đợi chờ.

Nghĩa lẩn thẩn tự hỏi mình đợi chờ kiên trì như vậy nhưng nếu lỡ nàng thất bại trong việc kiếm tiền để tự chuộc thân khỏi người chồng không yêu liệu chàng có phải đợi mãi hay không? Nghĩa chỉ biết lắc đầu, bởi vì câu trả lời cho câu hỏi đó bảo đảm là không thật lòng.

Quan Dương

Vớt bụi trần gian

nguyenminhphuc

Những sớm mai thức dậy
Thấy quanh mình trống không
Hai tay cầm hư ảo
Nghe mù trời gió giông

Hát lên lời khấn nguyện
Tôi – giữa chiều hư không
Có loài chim về muộn
Ngậm lời kinh vô thường

Hình như là bóng nguyệt
Rớt quanh ngày phù hư
Gã thiền sư thổ huyết
Gục giữa hàng kinh thư

Ai về bên sông rộng
Ngồi vớt bụi trần gian
Vớt giùm tôi gió lộng
Trôi trong chiều sương tan

Cõi trần gian tiếc nuối
Tôi ngồi nghe nắng phai
Hình như là hạt bụi
Chìm hun hút sông dài…

Nguyễn Minh Phúc

mùa gió nam

huynhminhle

sông an hành mùa này đáy trơ lòng cát
gió nam thổi già những ngọn cỏ khô
có ai đi chợ về trưa nắng gắt
ghé thất cao đài vò nước chỏng chơ

ta bỏ quê đi trong một chiều thê thảm
trận bão tan hoang nước lụt tràn đồng
má khóc ròng với mảnh vườn đổ nát
ta cõng hai con cuí mặt qua sông

ngày lội qua sông nhớ lòng đã khấn
ba mấy năm còn ngún những chân nhang
gió thổi miết những mảnh gò trơ trọi
hội vân ơi giờ rớt giọt ngoi nam

Huỳnh Minh Lệ

ĐI VỀ PHÍA CON NGƯỜI

ledachoanghuu

Gã ngồi gục đầu rất giống với bức tượng – Người suy tư, rất nổi tiếng của điêu khắc gia lỗi lạc người Pháp, Auguste Rodin (François-Auguste-René Rodin). Chỉ có khác là bàn tay không chống cằm mà bóp chặt trán. Cận cảnh, trên cằm và miệng gã râu ria tua tủa nhưng vẫn không che chắn hết, vẫn thấy được hàm răng cắn mạnh làn môi dưới. Trời đêm liêu tịch, ánh đèn bên ngoài vàng vọt hắc vào căn phòng không đủ soi in rõ bóng lên tường càng làm hình bóng gã toát ra sự cô đơn, cô đơn tận cùng địa phủ. Và dĩ nhiên, không thể khác được là có một đống lùng bùng, một đống rối hơn tơ vò trong tâm tưởng, có cả những suy nghĩ mông lung, ảo vọng tới một thế giới khác, một thế giới không giống thế giới hiện tại của gã, không bị gò bó ràng buột rất nhiều điều, không chịu nhiều đau thương hơn hạnh phúc… Rồi gã lại mơ hồ không biết có thế giới như vậy hay không hay là một thế giới còn tệ hơn, thế giới địa ngục đang chờ phía trước ấy chứ. Suy tư dằn vặt muốn xé nát tâm can, gã muốn điên tiết lên với nó…
Rất lâu, rất lâu, con lắc đồng hồ đánh cong thời gian biến không gian thành không gian siêu thực. Con lắc chuyển động vĩnh cửu làm khái niệm thời gian biến mất, thời gian hóa hư vô, không thấy trôi đi chứ đừng nói là chậm chạp. Cho tới quá nửa đêm, sức chịu đựng tới đỉnh giới hạn, cái đầu như bị chẻ làm đôi, gã lắc theo con lắc và thở hắc:
“Vô thường, vô thường. Phải giải thoát thôi, giải thoát thôi!”.
Gã ngước đầu nhìn lên trần nhà, trần nhà cao vời vợi như một vũ trụ tăm tối xa xăm. Không muốn nghĩ nữa, gã nhắm nghiền đôi mắt và với tay mò mẫm lấy khẩu súng ngắn…
Ta tấu lên một khúc nhạc du dương…

Gã là một họa sĩ.
Ta lập luận:
“Nói tới họa sĩ dễ người ta sẽ nghĩ tới đây là những người thừa hưởng sự di truyền, nếu không thì cũng là người có bộ gen đặc biệt, bộ gen trội về nghệ thuật. Sự đặc biệt đó thể hiện ở tư duy khác người, tư duy mà trong thế giới bình thường người ta không thể hiểu nổi, đôi khi bị gán cho là lập dị, là điên cuồng… tư duy có thể đi trước thời đại, tư duy sáng tạo, thời đại tiếp nối với sự phát triển mới nhận ra chân tướng, có khi là nền móng cho sự phát triển. Nhiều họa sĩ vĩ đại đã cho thấy điều đó, Leonardo da Vinci (Họa sĩ người Ý), Vincent van Gogh (họa sĩ người Hà Lan), Edvard Munch (Họa sĩ người Na Uy)… và kể cả Auguste Rodin”.
Có phản biện chứ? Ta cũng như gã họa sĩ, đang đối diện với mình gã mà thôi, chỉ không cô đơn như gã. Gã lúc này thì không thể. Ta đành bắt chước… cái đầu của gã, chia đôi bộ não làm hai. Não trái phản biện:
“Vậy không có những tư duy ảo tưởng, cuồng điên?”
Não phải:
“Có chứ. Bời vậy phải có thực tài mới làm nên vĩ nhân chứ không sẽ là vĩ cuồng”
Tiếp tục lập luận:
“Và nói về phạm vi hẹp hơn, về gia đình thì những con người này thường được sanh ra trong gia đình danh giá, gia đình quý tộc, thượng lưu”
Não trái đồng tình. Nói và hỏi:
“Nền tảng gia đình rất quan trọng. Phần nhiều cũng vậy, những gia đình này hiểu biết sâu rộng. Gã họa sĩ thì sao? không có mối dung hòa nào, không có sự chia sẽ, không thấu hiều, để rồi sự cô đơn tận cùng đến với gã?”
Não phải đáp:
“Bên cạnh đó mỗi con người đều có số phận riêng của mình. Kết hợp tất cả lại ta mới biết được thân phận mỗi con người. Ta tìm hiểu về thân phận cô đơn của gã”
Não trái gật gù, rất hợp ý nhau.
“Nhưng ta là ai? phải chăng ta là gã nhạc sĩ?”
Quý vị chắc chắn sẽ thắc mắc như vậy. Xin được thưa rằng: “Ồ! không, ta mở đầu là cái khóa sol, sau đó là gói gọn trong bảy nốt, đô rê mi fa sol la si, chạy nhảy lặp đi lặp lại trên những dòng nhạc, và như món ăn, ngoài nguyên liệu chính còn có thêm gia vị, ta có thêm những dấu thăng dấu giáng dấu lặng… kết hợp với nhau để có những bản nhạc. Những bản nhạc đi theo cuộc đời của mỗi thân phận. Những bản nhạc siêu thực. Bản nhạc được xướng lên hư ảo bởi nhạc sĩ, ca sĩ vô thường, không đũa điều khiển, không nhạc cụ, không âm thanh, không sân khấu, không ánh sáng… Cảm nhận ta cũng ở trạng thái tương tự, lắng nghe từ tâm thức, suy tư từ tâm tưởng.
Giới thiệu như vậy đã là quá dông dài, quá đủ rồi. Ta đi thôi.

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Chúng ta là những cơn mưa mệt mỏi

phuonguy

cơn mưa đã trôi qua mệt mỏi trong những khoảnh khắc sau chót của mùa hè
em vẫn cứ loãng tan mau trong ánh nhìn đã cũ
màu hoa trên khung ảnh vẫn buồn như năm tháng xa xưa
chúng ta đã mệt mỏi khóc
như
những
cơn
mưa
cũ kỹ
ngày trôi mòn như rêu

tìm làm chi giữa nơi chốn không có nhau
tôi đã lật tung những ám ảnh cũ kỹ về em
trong tro tàn rực rỡ
những bàn tay từ lâu không còn cầm nắm nhau
hoại tử trong màu xanh âm u của những đám địa y tóc bạc
những ngón tay thất lạc từ lâu lắm không hề trở về
trên những phím dương cầm câm lặng
chúng ta đã làm những hơi thở của mình suy yếu trong trận mưa mùa hè
những nỗi cô đơn không bao giờ vẹn nguyên
đừng
khóc
tôi dặn tôi như những lời trăn trối sau cùng
chúng ta đã đi qua bao nhiêu mùa hè mỏi mệt trong nhau
những giấc mơ của tôi cũng đã bắt đầu kiệt quệ
báo trước cho tôi về trận tử vong của ngôn từ
tôi thất thủ chữ nghĩa
các con chữ của em ngày xưa đã không còn nói chuyện với nhau sau lần trầm cảm của nụ cười năm ngoái
cơn rã rời đã bắt đầu tràn ra
trên cơ thể của những chiếc lá
em đã lạc vào trong màu xanh của những câu chuyện cổ tích
chỉ còn tôi với mùi hương xa xưa được phục hiện sau mỗi cơn mưa
và mùa hè
đã lần lượt qua đời

Phương Uy

dù sao cũng có đôi khi

10735644_826194720769236_378143114_n (1)

ôi em ạ một ngày tận thế
là một ngày tận thế ra sao ?
ai biết được mầu hoa mầu cỏ
mầu hương em tươi úa thế nào

mầu vũ trụ còn trăng sao mọc
mộng mơ ta sẽ biến về đâu
con sóng bạc tìm đâu bờ bến
dấu chân xưa còn chỗ qua cầu

mầu bể dâu chập chùng lụa xé
tiếng kinh bay trên tóc trẻ thơ
dăm tràng đạn trong tim nằm ngủ
hát mơ hồ kiếp phận bơ vơ

mầu sáng tối cờ bay loạn xạ
tiếng muôn năm trong những loa phường
anh dẫn bộ xe đường ngập nước
phố thành sông hát khúc bi thương

sẽ ra sao ôi ngày tận thế
tình yêu anh chả nhẽ rồi thôi
thôi cũng được nhưng anh muốn nói
có đôi khi anh cũng yêu đời!

Ngô Yên Thái

“GẶP TRÊN ĐƯỜNG VỀ” – LỜI TỪ BIỆT THẾ GIAN ĐẦY LƯU LUYẾN VÀ LO ÂU

phanthanhkhuong

Nhà thơ Tường Linh sinh ngày 12 tháng 12 năm 1931 tại làng Trung Phước, xã Quế Trung, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam. Năm 23 tuổi (1954), ông ra Huế, Quảng Trị. Năm 25 tuổi (1956), ông vào Sài Gòn và từ đó đến nay, suốt 60 năm qua, ông sống ở Sài Gòn.
Ngày 12 tháng 12 năm 2005, nhân sinh nhật lần thứ 74, ông viết “ Gặp trên đường về” (xem phụ lục) với một chú thích được đặt trong ngoặc đơn “(Dành cho ngày từ biệt tất cả)” Vậy “Gặp trên đường về” là gặp trên đường từ biệt thế gian, từ biệt cõi đời này, là “sống gửi thác về”, là “về” với ông bà.
“Gặp trên đường về” là bài thơ thứ 396 trong tập “Thơ Tường Linh tuyển tập” (NXB Văn học, năm 2011) và cũng là bài thơ cuối cùng của tuyển tập thơ mà tác giả cho rằng “cũng tạm tiêu biểu cho cả đời thơ” của ông như ông đã nói trong “Thư vào tập” ở đầu tuyển tập đồ sộ này.
Tuy là “(Dành cho ngày từ biệt tất cả)” nhưng bài thơ đã biểu hiện tâm trạng lưu luyến thế gian, lưu luyến cõi đời này và không ít lo âu của nhà thơ trước hiện thực đất nước và thế giới.
Bài thơ mở đầu bằng một lời phân trần:
Nơi ta về không nhất thiết chốn quê xưa
Dẫu ở đó trọn đời ta thương nhớ
Ngàn lần xin lỗi Mẹ
Ngàn lần xin lỗi cố hương.

Có lẽ nhà thơ nghĩ rằng việc đưa thi hài của mình về an táng ở quê nhà là không cần thiết và cũng phức tạp, khó khăn cho con cháu, người thân dù nhà thơ trọn đời thương nhớ “chốn quê xưa”. Và ông đã thành khẩn xin lỗi: “Ngàn lần xin lỗi Mẹ/ Ngàn lần xin lỗi cố hương.”.
Đoạn hai khái quát hình ảnh tác giả lúc ra đi thời trai trẻ và ngày “về” khi tuổi đã cao. Tác giả cũng nói rõ một thực tế không vui của một người cao tuổi:
Ngày đi phơi phới sức thanh xuân
Ngày về nằng nặng hồn lão trượng
Bạn trẻ không biết ta
Người hiểu ta không còn nữa
Bình minh ở phía sau lưng.

Trên đường “về” ấy, nhà thơ đã gặp: người gái Chăm, hiện thực đất nước, hiện thực thế giới, tảng đá vô hồn và chú chim bầu bạn thời thơ ấu.
Thật lạ nhưng cũng dễ hiểu vì sao “người gái Chăm kiều diễm” là đối tượng mà nhà thơ gặp đầu tiên trên đường “về” bên kia cuộc đời. Làng Trung Phước của nhà thơ chỉ cách Thánh Địa Mĩ Sơn non 10 cây số đường chim bay. Nhà thơ hẳn biết rõ quá khứ không vui giữa hai dân tộc Kinh, Chăm. Nhà thơ đã bắt gặp “đôi mắt hờn trái chủ”, đôi mắt hờn trách của một chủ nợ, của cô gái Chăm. Nhà thơ cũng khổ tâm lắm, đấy là món nợ mà nhà thơ chẳng hề vay và cũng chẳng biết phải trả như thế nào! Mời đọc đoạn thơ dưới đây để có thể đồng cảm với nhà thơ:
Ta chỉ gặp người gái Chăm kiều diễm
Thổ cẩm giữ hương vương chế thuở hoàng kim
Dung mạo đẹp ẩn hồn cổ tháp …
Bỗng dưng ta rờn rợn mắt em nhìn!
Đôi mắt ấy – đôi mắt hờn trái chủ
Mà ta là con nợ chẳng hề vay
Ta khổ hơn em
Vì ta mất ta, em có hiểu?
Món nợ khó đòi và chẳng biết đòi ai!
Thì thôi, em hãy hát cho ta nghe huyền âm thành quách cũ
Hãy đứng dáng thiên cổ sầu của tháp buồn kia
Ta đáp lại bằng lời thơ một đời mộng ảo
Mộng tan rồi, thơ kể với sao khuya.

Đọc đoạn thơ trên, tôi cũng có những dằn vặt như nhà thơ. Làng tôi ở sát cạnh làng nhà thơ Tường Linh. Trong huyết quản của tôi, ai dám bảo không có những giọt máu Chăm? Hai dân tộc đã sống bên nhau suốt mấy trăm năm rồi! Tôi có nhiều người bạn Chăm thân thiết, có hàng ngàn học sinh người Chăm. Tôi thấy chẳng có giải pháp nào tốt hơn cho hôm nay là hai dân tộc Chăm, Kinh và hơn 50 dân tộc anh em khác đang sinh sống trên quê hương Việt Nam phải được bình đẳng với nhau, thương yêu, đoàn kết để chung sức bảo vệ và dựng xây một nước Việt Nam chung, một nước Việt Nam hùng cường và giàu đẹp!
Đối tượng thứ hai mà nhà thơ gặp trên đường “về” là hiện thực đất nước. Đó là một hiện thực với nhiều thành tựu, nhiều đổi mới nhưng cũng còn không ít những điều bất hợp lí, những điều đáng lo âu. Nhà thơ vừa vui mừng vừa buồn phiền và dù đang trên đường “về” bên kia thế giới, ta vẫn thấy ông gắn bó, lưu luyến cõi đời này biết bao nhiêu:
Ta đứng lặng giữa chiến trường xóa vết
Đất phai sắc máu để thành hoa
Ngói mới vươn tầng hạnh phúc
Ánh điện về tận xóm nhỏ, làng xa
Cánh giai điệu lượn trên đời rộn rã
Bao thế hệ đau buồn như thể đã qua …
Nhưng đây đó những lâu đài đang đè bóng
Trên những túp lều che không thể gọi là nhà
Bé đi học còn thiếu trường
Bé sơ sinh còn thiếu sữa
Những bệnh viện không còn sức chứa!
Những «làng ung thư» cộng phát bởi đâu ra?
Người cày ruộng vì sao ngồi nhớ đất?
Mẹ cao tuổi còn buồn rất giống mẹ già ta …

Và, trước một thế giới còn lắm bất ổn, còn không ít những kẻ cực đoan, những kẻ hung bạo, nhà thơ chẳng thể an tâm khi rời xa nó:
Và đâu đó xa hơn, vọng dư âm cường bạo
Bom hạt nhân rình cả trên giấc trẻ thơ
Lửa thiêu rụi văn minh
Hủy diệt thanh bình
Gang thép cắt lìa sự sống
Thân phận loài người vẫn mạnh được yếu thua
Quyền lực, kim ngân soán ngôi phẩm giá.

Đối tượng thứ tư mà nhà thơ “gặp lại, đối diện cùng” là tảng đá vô hồn. Tảng đá là một biểu tượng. Ta có thể hiểu tảng đá là sự vô tri, sự vô giác, sự vô cảm, sự vô hồn, sự bảo thủ, sự cực đoan, sự giáo điều, sự độc đoán, …
Ta gặp lại, đối diện cùng tảng đá
Qua ngàn vạn năm đứng đợi ta về
Phút hội ngộ có bao điều đáng nói
Nhưng ngàn vạn năm đá vẫn câm lời
Ta trở về, đá cần chi phải cản?
Một đời ta đi, đá cản, hóa rong chơi!

Nhà thơ đã khốn khổ vì tảng đá vô hồn này không ít:
Ta như loài chim:
Mỗi tiếng hót cất cao phải hao từng giọt máu
Chạm mãi đá vô hồn, lượng máu cứ thêm vơi …

Cuối cùng, thật may mắn, trên đường “về”, nhà thơ gặp chú chim thời thơ ấu, chú chim chốn quê xưa. Ở trên, nhà thơ đã nói “Ta như loài chim”. Bây giờ, “chim” lại gặp chim, nhất là được gặp lại chú chim của những ngày còn bé, chú chim chốn quê nhà, hẳn là vui khôn xiết:
Ta cất bước bỗng dừng bởi nghe con chim hót
Tiếng chim hiền quen thuộc ở quê xưa
Chim mang đến cả vòm trời tuổi nhỏ
Tìm gặp ta để hót tiễn đưa
Xin rất cảm ơn loài chim từng bầu bạn
Hãy ở lại khu vườn tiền nhân ta khai sáng
Đầy hoa thơm, quả ngọt bốn mùa …

Cuối cùng, bài thơ khép lại với 4 câu thơ được tác giả cho in đậm. Đến thế gian với tay trắng, từ giã thế gian cũng tay trắng. Nhà thơ trân trọng gửi lại “phía bình minh” một đời thơ, một đời lao động nghệ thuật miệt mài, cần mẫn:
Bởi ta về phía mặt trời sẽ lặn
Không gặp ai, cả chiếc bóng của mình
Đi tay trắng thì trở về tay trắng
Thơ một đời gửi lại phía bình minh
.
Với một ngôn ngữ thơ trong sáng, ý thơ phong phú, “Gặp trên đường về” đã biểu hiện bao tâm tư, bao tình cảm sâu lắng, bao yêu thương gắn bó và bao âu lo của nhà thơ đối với cõi đời này, thế giới này, dù nhà thơ đang trên đường rời xa nó.

Ninh Thuận, 18-9-2016
PHAN THÀNH KHƯƠNG

PHỤ LỤC:
GẶP TRÊN ĐƯỜNG VỀ
(Dành cho ngày từ biệt tất cả)
Nơi ta về không nhất thiết chốn quê xưa
Dẫu ở đó trọn đời ta thương nhớ
Ngàn lần xin lỗi Mẹ
Ngàn lần xin lỗi cố hương.
Vẫn giày vải, áo đơn
Ta một mình quay bước
Ngày đi phơi phới sức thanh xuân
Ngày về nằng nặng hồn lão trượng
Bạn trẻ không biết ta
Người hiểu ta không còn nữa
Bình minh ở phía sau lưng.
Ta chỉ gặp người gái Chăm kiều diễm
Thổ cẩm giữ hương vương chế thuở hoàng kim
Dung mạo đẹp ẩn hồn cổ tháp …
Bỗng dưng ta rờn rợn mắt em nhìn!
Đôi mắt ấy – đôi mắt hờn trái chủ
Mà ta là con nợ chẳng hề vay
Ta khổ hơn em
Vì ta mất ta, em có hiểu?
Món nợ khó đòi và chẳng biết đòi ai!
Thì thôi, em hãy hát cho ta nghe huyền âm thành quách cũ
Hãy đứng dáng thiên cổ sầu của tháp buồn kia
Ta đáp lại bằng lời thơ một đời mộng ảo
Mộng tan rồi, thơ kể với sao khuya.
Ta đứng lặng giữa chiến trường xóa vết
Đất phai sắc máu để thành hoa
Ngói mới vươn tầng hạnh phúc
Ánh điện về tận xóm nhỏ, làng xa
Cánh giai điệu lượn trên đời rộn rã
Bao thế hệ đau buồn như thể đã qua …
Nhưng đây đó những lâu đài đang đè bóng
Trên những túp lều che không thể gọi là nhà
Bé đi học còn thiếu trường
Bé sơ sinh còn thiếu sữa
Những bệnh viện không còn sức chứa!
Những «làng ung thư» cộng phát bởi đâu ra?
Người cày ruộng vì sao ngồi nhớ đất?
Mẹ cao tuổi còn buồn rất giống mẹ già ta …
Và đâu đó xa hơn, vọng dư âm cường bạo
Bom hạt nhân rình cả trên giấc trẻ thơ
Lửa thiêu rụi văn minh
Hủy diệt thanh bình
Gang thép cắt lìa sự sống
Thân phận loài người vẫn mạnh được yếu thua
Quyền lực, kim ngân soán ngôi phẩm giá.
Ta gặp lại, đối diện cùng tảng đá
Qua ngàn vạn năm đứng đợi ta về
Phút hội ngộ có bao điều đáng nói
Nhưng ngàn vạn năm đá vẫn câm lời
Ta trở về, đá cần chi phải cản?
Một đời ta đi, đá cản, hóa rong chơi!
Ta như loài chim:
Mỗi tiếng hót cất cao phải hao từng giọt máu
Chạm mãi đá vô hồn, lượng máu cứ thêm vơi …
Ta cất bước bỗng dừng bởi nghe con chim hót
Tiếng chim hiền quen thuộc ở quê xưa
Chim mang đến cả vòm trời tuổi nhỏ
Tìm gặp ta để hót tiễn đưa
Xin rất cảm ơn loài chim từng bầu bạn
Hãy ở lại khu vườn tiền nhân ta khai sáng
Đầy hoa thơm, quả ngọt bốn mùa …
Bởi ta về phía mặt trời sẽ lặn
Không gặp ai, cả chiếc bóng của mình
Đi tay trắng thì trở về tay trắng
Thơ một đời gửi lại phía bình minh.
Sài Gòn, 12-12-2005
TƯỜNG LINH

ĐẤT NƯỚC TÔI…

tonnuthudung

…” Đất Nước Tôi văn hiến bốn nghìn năm…”
Lải nhải điều này ích lợi gì khi dân tộc nghẹn ngào oan khuất?
Khi xứ sở ngập tràn bọn quan tham sống thêm chật đất
Bọn thảo khấu lục lâm chia nhau cát cứ sơn hà…

Đất Nước Tôi đâu phải một món quà
Đâu phải của riêng để các ngài tha hồ biếu tặng
Từng tấc đất: máu và mồ hôi ông cha mặn đắng
Rơi xuống bao nhiêu mới có biển có rừng!

Quá khứ mịt mùng: từng trang nước mắt rưng rưng
Hiện tại nhập nhằng: bọn việt tàu ô hợp
Tương lai cơ đồ: Ai còn dám xưng con Hồng cháu Lạc
Ngậm buồn:
TỔ QUỐC ĂN NĂN*

Có muộn không? -Dân- Tộc- Tiên- Rồng?

*Tổ Quốc Ăn Năn: Tên một tác phẩm của Nguyễn Gia Kiểng

Tôn Nữ Thu Dung

HIỆN HỮU

phuonguy

Khi nỗi đau cuối cùng cũng bốc hơi trước cơn giông
anh còn gì cho sự quạnh hiu dần tới?
ở nơi chốn ngôi sao cực mới bùng cháy lần cuối
vệt sáng vút qua

có thể sống như thế nào sau sự xóa đi hay lãng quên đi kí ức
mùi hương của quá khứ có được phục hiện sau mỗi cơn mưa?
khi ngôn ngữ của anh đã bị nhiễm trùng như vệt lở loét trước sự di căn mới những giọt nước mắt xa lạ sẽ là khởi thủy cho những u buồn
có những ngày như vết dao

anh vượt qua những mùa đông bằng giấc mơ mùa hè
nơi con hồ ly ngửa mặt khóc
nơi vệt trăng xanh còn loang máu
tháng bảy nói với anh về những biến tấu
là những âm khúc dị dưỡng

có tiếng khóc nảy ra từ cuống họng
nước mắt cũng như nước biển đã không còn vị mặn
trước phút lâm chung của các tính từ
trầm mình và rơi về đất
trong sự vắng lặng của ngôn từ
của bầu trời và đại dương
anh thành hạt bụi
có một ngày chối từ sự hiện diện của mình

PHƯƠNG UY

BÀI THƠ NHỚ MÁ

luuxongpha

Vén mấy tầng thương nhớ má chênh vênh
Ôm hạt bụi con cúi đầu mê mải
Cơn mộng trôi đi giấc mơ về lại
Cuộc vuông tròn chiếc bánh vẽ buồn thiu
Lời ru xưa thanh thoát trổ hoa yêu
Hương mỏng mảnh dài tay không nắm được
Nhưng lặng lẽ dù kẻ sau người trước
Giữa dòng xanh vẫn ngụp lặn chân tình
Lênh đênh ngày lạc lõng với hư vinh
Hồn có lúc dấn sâu vào ngõ tối
Tai vẳng nghe tiếng thầm thì má gọi
Dựa hiên đời tắm gội phiến đời non
Bão loạn cuồng vò xé đứa nghĩa nhân
Má rút ruột khâu lành từng nét vỡ
Cổ tích đẹp viết về câu chuyện má
Đâu thần tiên đây huyền thoại đời thường
Bài thơ yêu nắn nót một vần thương
Vòm xuân rượi trong vòng tay khổ nhọc
Con bổi hổi dâng lòng vào nước mắt
Vẹn kiếp sầu xin mãi ngát thơm hương
Xưa rong chơi trêu hoa bướm bên đường
Để mưa dột lạnh chỗ nằm của má
Người đã cấy hạt tình vào tim trẻ
Sao nỡ quên người đi gieo hạt tận mênh mông
Dội tường cao cú ngã bật vào hồn
Thơ khô hạn bỗng tuôn dòng nước mắt
Quằn quại thương má lại về chỗ ướt
Con ôm sầu thành cỏ phủ mồ xanh!

Lưu Xông Pha