THƠ LƯU XÔNG PHA

Vũng Nước Ngày Xưa

Mai về tắm vũng trăng niên thiếu
Uống ngụm nhà quê trong giếng quê
Đồng quê dụi mắt lên cơn ảo
Đầu xóm cuối làng a với ê

Những hồn ma cũ bay tan tác
Gạch đá thừa trơ tráo soán ngôi
Nhà nhà hớn hở nhà văn hóa
Văn hóa bốn chân rậm rạp ruồi

Nhấp nhổm tường cao chôn xác lá
Xe cười ngựa mếu tướng bôi vôi
Sĩ co tốt cụp rêu vây pháo
Voi khóc đảo xa rụt mất vòi

Mai về ai cấm ta về được
Chống bút nhìn quanh nước cháy rồi
Ai nướng ngày xưa trên đám khói
Còn đâu chim sáo thuở chơi vơi

Bóng dựng đầu non hình cuối bể
Cờ lau rũ rượi quét lưng trâu
Hồn ta một mảnh trời leo lẻo
Vũng nước ngày xưa đậm đặc sầu!

Lòng Xa Muôn Dặm

Năm tháng đốt niềm đau trong tâm tưởng
Rắc tàn tro bay về phía xa mờ
Ta nhảy nhót trên bàn chông số mệnh
Dấu đinh buồn chi chít sẹo trong thơ

Vuột nỗi nhớ rơi rụng dần bạn hữu
Ngoảnh mặt nhìn lối cũ lạc trong rêu
Ngày qua ngày bám vòng quay tan tác
Biết tìm đâu giữa thời đại phù nề

Nghiêng ly rượu lạnh vào lòng nhạt thếch
Luận kim tiền cao thấp sớm phân lô
Lầm than xóa chẳng dò ra dấu tích
Không còn ai giữ lửa chỗ mong chờ

Thong thả ngắm bữa tiệc đời sắp cạn
Vinh về đâu? Nhục thui thủi về đâu?
Tay xiết chặt sao lòng xa muôn dặm
Thì xem như ảo ảnh buổi ban đầu

Ôi vũng nước chân quê êm đềm cũ
Đám nhà cao hí hửng vọc mây trời
Hồn thấp xuống đầy lọc lừa tráo trở
Bia mộ đời vội khắc tuổi tên gian!

Lưu Xông Pha

Giọt Lệ Trông Vời

Không Lẽ Nào Không Thế Được Không Đâu

Sóng cuồng nộ nước hờn căm sôi sục
Bát nhang trôi bùn đất ngập ơ thờ
Phận gió đùa nghiêng ngửa chiếc phao thơ
Cắm ngòi bút giữa dòng xưa ngát vọng

Bìm bịp kêu hết thời con nước lớn
Lục bình trôi vướng bóng bông bần rơi
Chèo buông lơi nắng ủ rũ ngáp dài
Lòng tím ngắt nhuộm bến chiều ngáp vắn

Ngày thối rữa ôm xác đêm nhiễm mặn
Chữ cúi đầu lẫn trốn tận chân mây
Hiện đại buồn vác cổ điển trên vai
Bước rất nhẹ sợ đau lòng kỷ niệm

Siêu hiện thực phất cờ lên tận đỉnh
Rác người bay vất vưởng dưới tượng đài
Cõng ta bà du ngoạn khắp trần ai
Kìa lố nhố tranh nhau bầy xác sống

Tân hình thức che nụ cười hoảng loạn
Vén chiêm bao vùi lấp kiếp vong hồn
Bình minh đi xuyên thấu cõi hoàng hôn
Chưa ra khỏi bầu trời mông muội

Giậu đổ bìm leo ước mơ hấp hối
Không lẽ nào không thế được không đâu…

Giọt Lệ Trông Vời

Cơn bão dữ hoành hành nơi hướng bắc
Hoàn lưu buồn vần vũ tận trời nam
Ngọn lửa tợn thiêu lưng chừng khúc ruột
Nơi cuối trời nước mắt đẫm tro than

Giữa vô cảm bơ vơ hồn đa cảm
Cúi gập người nhặt giọt lệ gieo neo
Vì chở nặng sầu thương nên hóa tím
Sóng vô tâm vò mặt nước bèo nhèo

Mớ bòng bong vô tình càng thít chặt
Đôi tay hèn không với tới tầng cao
Vói tận tầng cao níu bầu trời thấp xuống
Gom nắng vàng sưởi ấm niềm đau

Thương thấp cổ đội to đầu lủng lẳng
Bé miệng kêu lục ục chẳng nên lời
Trang đời mỏng gói buồn vui lãng đãng
Từng hạt như cát lẻn kẽ tay rơi

Sầu bủa lưới nhiều năm không lối thoát
Bước vô lương giẫm mặt đất bèo nhèo
Đã phiêu bạt những tấm lòng chân thật
Biết có còn giọt lệ nhìn theo?

Lưu Xông Pha 

Tiễn Thơ

Một ngọn cờ thơ treo rũ
Một vầng mây trắng ngừng bay
Bao nhiêu lòng buồn cho đủ
Mơ màng quê quán ôm thây

Biển đời lao xao tham vọng
Sầu người bặt tiếng im hơi
Câu thơ hờn căm dậy sóng
Đẩy hồn lên chới với chơi

Vắt mình trăm năm quặn thắt
Vùi mình xơ xác cô đơn
Cặm cụi từ không đến có
Hắt hiu bồng có ngược dòng

Bứt chuỗi luân hồi đếm hạt
Kết hạt bụi mơ tương phùng
Khóc đời chưa khô nước mắt
Đời xô nước mắt vào tròng

Chướng tai rợ người vô đạo
Đắng lòng giọt lệ vàng da
Chạnh lòng trấu đun hạt gạo
Tan đàn xẻ nghé trôi xa

Đường trần lao xao chỉ rối
Về đâu, đâu cũng ta bà
Sóng bạc đầu thơ ngưng vỗ
Sông hồ dậy tiếng yêu ma!

Lối Mòn Ngậm Ánh Tà Huy

Nước lên vớt chữ giữa dòng
Ngạo mênh mông cỡi bềnh bồng tìm vui
Vẫy tay chào bạn mặt người
Thiện nhân đã hóa thành loài dã nhân

Này tôi chiếc bóng bần thần
Chân mây heo hút khi gần khi xa
Lom khom ẵm giấc mộng già
Còng lưng dạo khắp ta bà hụt hơi

Chào ngươi những mặt nạ cười
Phởn phơ tham vọng tiệc đời quậy tung
Chào anh người bạn anh hùng
Dô dô cho đến tận cùng hư vô

Lòng tôi khóa kỹ ước mơ
Tường cao ngăn lũ phỉnh phờ cướp đi
Lối mòn ngậm ánh tà huy
Bao giờ giũ sạch sân si mới về!

Lưu Xông Pha 

Mùa Lửa

Lưng Trời Tóc Dựng

Từng giấc ngủ căng hồn trên huyễn mộng
Lê xác thân qua vực thẳm tù mù
Những ánh mắt trừng trừng vào bóng tối
Những đường gươm chẻ dọc âm u

Nghe niềm đau chân trần trên than đỏ
Nghe nỗi buồn gai nhọn sau lưng
Chiếc liềm hái sau mấy mùa hăm hở
Đã mang đi mọi ngõ ngách yên bình

Nơi miếu đường ngập tràn rác thải
Nền đức tin nhện bủa lưới hoang tàn
Mặt vô cảm trơ nụ cười bỉ ổi
Mặt vô lương hống hách cỡi nhân gian

Vất đạo hạnh ta làm tên du thủ
Những câu thơ như tóc dựng lưng trời
Mang chân thật rào ngang lòng dã thú
Đâu biết rằng sự thật cũng chơi vơi

Khi chạm trán thời gian tim rạn nứt
Níu chân trời một chỗ đứng liêu xiêu
Gió thời đại vi vu từ lâu lắm
Mà nơi đây bằng bặt tiếng sáo diều…
Lưu Xông Pha

Chỉ Tay Vào Cuộc Bể Dâu

Rỗng, sao rót mãi chưa đầy
Nên vời vợi với vũng lầy chơi vơi
Buồn tình uống bóng cho vui
Hả hê vui, chạnh nhớ người bỏ đi

Thập thò khuất một bờ mi
Lòng như tơ rối lấy gì buộc nhau
Chỉ tay vào cuộc bể dâu
Chữ tang tóc quấn bạc đầu câu thơ

Xé trả người nửa ngày xưa
Nửa ngày xưa gói kín mơ mộng đầu
Vì đâu vẫn biết vì đâu
Tả tơi gió quật từng câu hỏi dài

Co giò phóng xuống trần ai
Chân bì bõm giữa oan sai búa rìu
Mê man bám cuộc sống liều
Cái tâm nhỏ bé ngược chiều long đong!
Lưu Xông Pha

Mùa Lửa

Dưng không lửa khói được mùa
Lửa dân đốt quỉ lửa chùa đốt ma
Cháy từ người cháy sang ta
Âm dương thông thống la cà tàn tro

Kìa trông lửa cháy như mơ
Hồn đùa với lửa phất phơ nghiệt hồn
Cao mau gió dập lửa dồn
Đưa chân thiêu rụi khối cuồng vọng đen

Nhảy vào lửa bỏng tìm em
Dầu sôi văng một tiếng đêm nghẹn ngào
Cuối đời ngậm hột chiêm bao
Lăn trên ngọn lửa bay vào lãng quên!
Lưu Xông Pha

Người Đi Chưa Tới Ngày Xưa

Thưa em tình đã nhạt màu
Ta xin gói lại cất vào trong thơ
Đường chiều có gã cù bơ
Lang thang cù bất vu vơ cù lần

Tim gieo nhịp lẻ sai vần
Lạc tình xa lạc cả thân phận này
Ánh vàng lướt dọc chân mây
Cánh đồng xanh lỡ ngậm đầy hoàng hôn

Quay lưng chạm trán nỗi buồn
Xô buồn bất chợt buồn hơn bao giờ
Người đi chưa tới ngày xưa
Ngoảnh trông bóng xế còn đưa bóng tình

Dưới đèn chữ tợ hàng binh
Lòng như giấy rách còn vinh quang nào
Vun giồng ướm hạt ca dao
Đồng quê nay cũng lao xao một tuồng

Hụt chân bồi lở vịn nguồn
Gieo vui chờ gặt vãi buồn chờ khuây
Đêm đêm tình đứng trên tay
Mượn thơ vá chiếc áo ngày vàng xưa!

Lưu Xông Pha

LƠ LỬNG MỘT ĐƯỜNG BAY

Rùng Mình Cuối Năm

Năm cùng rối với cùng si
Chữ đi đàng chữ nghĩa đi đàng nào
Một quầng khói bụi nao nao
Mai đây tắt gió quay đầu về không

Cô đơn rợn chút phiêu bồng
Tàn tro bôi mặt cúng dường mùa xuân
Bao năm qua bấy nhiêu lần
Đãi bôi khi đón phũ phàng khi đưa

Cuối năm gom ước mơ thừa
May ra thắng đậm ván cờ trên mây
Thời gian đỏng đảnh an bài
Hương phai sắc nhạt vũng lầy chưa xa

Câu thơ chạm phải chiều tà
Hóa mù sương mộng la cà hư không
Thò tay gỡ hết phiêu bồng
Tiếng tôi bì bõm dưới dòng sông đen

Rùng mình sờ lại tuổi tên
Tưởng đâu đã biệt tích trên giang hồ
Một đời bòn mót vu vơ
Câu thơ treo cổ giấc mơ qua đời!

Gươm Thơ

Bút rạch trời xanh chữ dựng ngược
Chẻ đôi lao xao khói bụi mù
Thiên hạ mê chơi trò rụt cổ
Còn ai đúc chữ rèn gươm thơ

Gươm trui qua lửa đời cay nghiệt
Uống giọt tình chung tẩm nhớ thương
Âm âm tiếng cội nguồn thổn thức
Chớp lòe ánh sáng lộ rêu son

Hung hăng bến lở dòng hung thủ
Đạo lý chìm sâu thiện mỹ trôi
Người trượt qua người người mất hút
Ngược chiều sỏi đá lạnh chia đôi

Sông cụt đường bơi hồ đuối nước
Bàn tay đen khuấy đục cơn mơ
Nước vẫn lênh đênh hồn vẫn khát
Đất hiền trơ trọi những cây khô

Vung gươm rụng tiếng cười bạc nhược
Thơ mở lòng đau hứng lệ đời
Vần điệu sinh thành từ nôi mẹ
Sao đành ngoảnh mặt ngắm chơi vơi?

Khoảng Lặng

Buồn nông nổi hồi sinh vài giọt lệ
Khai tâm chiều giải cứu mảnh tình xưa
Là chiếc lá trên môi người rướm nhựa
Hay giọt sương bịn rịn nếm hương thừa

Lòng cuối bãi mơ đầu ghềnh hé nụ
Cởi giang hồ về giặt giũ rong rêu
Hôn gương mặt nhạt nhòa vì nắng ốm
Chải tóc em rẽ lại một đường yêu

Thời đại vượn bán hồn vào huyễn mộng
Biệt dòng mơ tạm ký gởi phận bèo
Đưa tay hái nụ cười xanh ngóng vọng
Con sóng nào tắt thở tại vòng eo

Quên mộ gió chờ tên người lỡ vận
Sợi tóc treo lơ lửng một đường bay
Thời gian thả dấu yêu vào vô tận
Bốn mùa trôi quanh quẩn cũng qua ngày

Cố thu trọn cả đời trong chớp mắt
Túp lều tim vừa đủ chứa môi người
Hẹn mai nhé!
Khi bình minh điểm huyệt…
Lại mở lòng ôm hết cõi chơi vơi.

Luu Xông Pha

Giọt Lệ Treo Đầu Lưỡi

Vài Năm Qua

Dẫu bào mòn chuốt nhẵn vẫn còn gai
Lại nhói tim khi chạm vào đúng góc
Bịt cả hai tai âm thanh vồ buốt óc
Không lẽ che luôn đôi mắt nhạt nhòa

Vài năm qua…vài chục năm qua
Những ngọn đuốc chưa đầu hàng bóng tối
Đuốc mở đường đuốc còn soi lối
Mặc đêm dài lởn vởn bờ mi

Những chị những em tiếp tục lỡ thì
Những giấc mơ bỏ nhà biệt xứ
Ruộng cằn cỗi há mồm nhai nỗi nhớ
Tiếng hót phỉnh phờ ngất nghểu trên cây

Bùn vô minh hút cạn khí trời
Vẫn ngạo nghễ khoảng hồ sen trinh bạch
Đất đã rách đất truyền đời đã rách
Xác nhấp nhô hồn có bám được lề

Buồn lên men ủ mãi góc trời quê
Chén rượu nhạt không mong gì bằng hữu
Con đường cũ thương dần thành bạn cũ
Từng bước chân đếm nhịp tim về

Vén sương mù chưa tan hết cơn mê…

Giọt Lệ Treo Đầu Lưỡi

Mặc hoàng hôn ăn từng chén tro tàn
Mẹ lam lũ ẵm bình minh theo gót chân trầy xước
Kiệt sức dưỡng nuôi khí hùng thiêng đất nước
Cuồng nộ thời gian hóa giọt lệ vô hình

Ta ủ lòng dưới một đường cong
Bệnh vô lương di căn buồn héo rũ
Mong bóng người hiện ra giữa màu son phấn cũ
Gõ cửa bốn mùa, vái lạy cô liêu

Hơn một lần cường điệu với tình yêu
Trên dải đất mỏi mòn trôi ra biển
Khi sông núi gồng mình ôm thảm nạn
Khi hữu hình hữu hạn trước vô minh

Quay quắt ta chỉ nửa mảnh tình
Bẽn lẽn em cầm nửa kia e ngại
Đất nước phập phồng dưới mưa cuồng nắng quái
Đến bao giờ được rước vào tim?

Ơi những người lỗi hẹn với niềm tin
Những não trạng ẩm ương đang từng giờ phân hủy
Khi giọt lệ còn treo đầu lưỡi
Đời nhấp nhô trên từng đợt sóng gầm…

Lưu Xông Pha

Chiều Đậm Hơn Xưa

Thân đứng thẳng giữa cõi đời nghiệt ngã
Hồn liêu xiêu theo gió quật trăm chiều
Bàn tay lạnh ngoi lên từ cơn lũ
Vẫy phương nào nghe tiếng vọng mùa yêu

Kìa phương em vạt nắng chiều thoi thóp
Kìa phương người sương khói phủ ngàn lau
Khi gặp gỡ có khi là ly biệt
Dây đàn chùng đọng vũng những niềm đau

Ngày giá rét môi có làm khăn ấm
Mắt có làm tia lửa sáng long lanh
Đời đã phất bao nhiêu tà áo giấy
Áo lụa sầu loang lổ vệt rêu xanh

Ấp giả định nở ra đầy quán tính
Dăm tấm lòng mòn mỏi góp tàn hơi
Đá vô cảm phũ phàng khoe nét tĩnh
Lũ đười ươi lấp liếm những con người

Vẫn lặng lẽ độc hành vào vô ngã
Quay trở về tìm những dấu chân đi
Buồn tù đọng trong tâm hồn vi cảm
Nghiêng bên nào để trút sạch u mê?

Câu Thơ Đồng Cạn

Câu thơ đồng cạn đồng sâu
Người thơ mải miết kiếp trâu luống cày
Chữ gieo neo xuống vũng lầy
Nghĩa may ra nở một hai bông tình

Đã bầm dập với ba sinh
Vô ngôn ẩn ngữ đầu ghềnh sương vây
Quạnh hiu sỏi đá ngủ ngày
Quạnh hiu hiu quạnh vơi đầy quạnh hiu

Những mong xô ngược bóng chiều
Lom khom cấy hạt thương yêu ruộng người
Ngó lên lãng đãng cao trời
Úp mặt rổ mặt dưới đời lao xao

Bồng thơ qua đoạn trường nào
Ngửa nghiêng bên lý tấp vào bên chân
Còn chăng một ít nghĩa nhân
Để tim đập giữa đường trần thành thơ

Thơ người giải mã bơ vơ
Thơ tôi le lói giấc mơ nửa vời
Ngày mai trong đám lửa trời
Trăm năm bỗng dậy những lời tro than!

Lưu Xông Pha

THUYẾT MINH… HOA

Kìa lưỡi gươm thiêng vút sáng lòa
Bốn phương tan tác lũ tà ma
Non sông vượt thoát vòng cương tỏa
Tổ quốc bừng lên khúc tráng ca
Mắt biếc chưa khuây sầu đất mẹ
Tay ngà còn vướng nợ quê cha
Đạp luồng sóng dữ gương Bà Triệu
Chém cá kình an vận nước nhà!

Lưu Xông Pha