HIỆN HỮU

phuonguy

Khi nỗi đau cuối cùng cũng bốc hơi trước cơn giông
anh còn gì cho sự quạnh hiu dần tới?
ở nơi chốn ngôi sao cực mới bùng cháy lần cuối
vệt sáng vút qua

có thể sống như thế nào sau sự xóa đi hay lãng quên đi kí ức
mùi hương của quá khứ có được phục hiện sau mỗi cơn mưa?
khi ngôn ngữ của anh đã bị nhiễm trùng như vệt lở loét trước sự di căn mới những giọt nước mắt xa lạ sẽ là khởi thủy cho những u buồn
có những ngày như vết dao

anh vượt qua những mùa đông bằng giấc mơ mùa hè
nơi con hồ ly ngửa mặt khóc
nơi vệt trăng xanh còn loang máu
tháng bảy nói với anh về những biến tấu
là những âm khúc dị dưỡng

có tiếng khóc nảy ra từ cuống họng
nước mắt cũng như nước biển đã không còn vị mặn
trước phút lâm chung của các tính từ
trầm mình và rơi về đất
trong sự vắng lặng của ngôn từ
của bầu trời và đại dương
anh thành hạt bụi
có một ngày chối từ sự hiện diện của mình

PHƯƠNG UY

Advertisements

One thought on “HIỆN HỮU

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    HIỆN HỮU Nỗi ĐAU…
    Rồi cũng TAN mau…
    Như cơn GIÔNG Lạ!
    Như ngôi SAO CỰC Sáng Lóa..
    Để rồi VÚT qua…
    ….VỆT dĩ vãng lâu xóa…
    Cả MÙI HƯƠNG cô đọng tâm khảm!
    Chỉ THANH ÂM hỗn loạn!
    TIẾNG KÊU dội mông lung…
    ….Máu loang TRĂNG XANH
    Giấc mơ đông hè hòa lẫn…
    Những biến tấu VA CHẠM…
    Trong lơ lửng HƯ KHÔNG…
    …..HIỆN HỮU vẫn ĐẤT Sống..
    Hạt BỤI cõi dương…
    Phút LÂM CHUNG…
    MƠ bầu TRỜI đại DƯƠNG…

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s