CHỜ Ở THIÊN HÀ

 

 

Bắt đầu khi nhìn thấy những gì thời gian để lại trên hình hài. Tỵ đã có thấy những ngày của mình còn lại quá ít. Rằng thời khắc ấy sẽ đến, nay mai. Tỵ chưa hề tưởng ra mình sẽ trải qua những buổi chiều của tuổi xế chiều như thế nào. Babe thường cười những ý nghĩ điên rồ đó của Tỵ. Nhiều khi Tỵ nói điên quá, Babe nạt ngang. Con người ta, cố hết sức để tồn tại, mà sao Tỵ lại không chịu quý trọng. Tỵ không cãi, bởi Babe nói đúng. Babe bảo : Tỵ cứ vô mấy bệnh viện mà coi đi, để thấy người ta phải giành giật từng ngày sống như thế nào. Nhưng Babe còn trẻ, Babe chưa cảm nhận được những ánh thê lương của buổi chiều ra sao. Babe không biết được, có những ngày Tỵ lén quan sát Măng trong viện dưỡng lão, bắt gặp đôi mắt hoang vu những ánh nhìn của Măng, bắt gặp đôi mắt không còn chút ánh lửa nào. Tỵ vô thức thấy lạnh. Lạnh buốt từ trong xương sống lạnh ra. Mà Tỵ cũng đâu còn nhiều. Những ngày ấy cũng sắp đến, bên bờ bấp bênh của Tỵ. Có nhiều đêm, Tỵ ngồi sững sờ nhìn bức tượng pha lê trên bàn. Sững sờ nhìn vẻ mặt đẹp vĩnh viễn không hề nhạt nhòa trên đó. Những nét gân guốc sắc cạnh. Đôi mắt lạnh lùng không bao giờ nhắm. Làn da mượt mà mát lạnh không hề có nếp nhăn. Đôi mắt ấy luôn nhìn Tỵ mỗi đêm, nhìn Tỵ khi Tỵ ngồi viết bài, nhìn Tỵ lúc Tỵ tập đàn, nhìn Tỵ khi Tỵ uống rượu vào buổi khuya khoắt. Lúc Xích mang nó về cho Tỵ, Xích cười, khi nghe Tỵ bảo sẽ gọi nó là Azoth. Xích nói, gì cũng được, miễn Tỵ thích. Đương nhiên Tỵ thích, Tỵ hay nhìn ngắm mấy nam thần đẹp trai trên mạng. Nét mạnh mẽ không phai tàn ấy luôn thu hút sự chú ý của Tỵ. Làm thế nào để bảo lưu nó lại vĩnh viễn? Tỵ thường hay tự chất vấn như thế, mà thường là không tìm ra lời đáp. Babe cười, Xích cũng cười. Babe bảo Tỵ hoang đường, Xích nói, không có gì vĩnh viễn cả. Bảo Tỵ cứ tận hưởng hết sự vĩnh viễn được giới hạn trong mỗi ngày đi. Bởi thế, Tỵ ghét phải coi những trang báo nói về hiện tại của các diễn viên mà Tỵ hâm mộ lúc xưa. Tỵ sợ sự đau lòng khi nhìn những gì mình trân quý ấy phai tàn. Cũng như ngày Tỵ nổi điên vác dao chặt nát bụi phù dung của Măng trồng.

Ngày Xích đưa Măng vô viện, Tỵ đi vắng, mấy năm sau Tỵ về, Măng không còn là Măng phong diễm của Tỵ ngày xưa. Người Măng không còn thơm phức mùi hoa mỗi khi Tỵ úp mặt vào ngực Măng. Tỵ đứng từ xa nhìn Măng ngồi lặng lẽ trên xe lăn. Ánh mắt nguội ngắt, đục lờ, những ngón tay buông thõng, xám ngắt. Tỵ nhìn Măng thật lâu, Măng ngồi bất động thật lâu. Rồi Tỵ về. Tỵ còn chưa tới gần để gọi Măng. Tỵ sợ, Tỵ không tưởng được, vóc dáng mảnh mai ngày xưa, thướt tha với những mảnh lụa mềm mại thơm phức, con người thường chơi đùa với từng nốt hương hoa, bàn tay từng ngón dài nuột nà khi khêu chén trầm, nay lại giống như môt đống thạch cao xám xịt, cũ kỹ đấy.

Tỵ về lại trong phòng Măng, nhưng cũng không còn dấu tích của một Măng ngày xưa, những chai nước hoa không còn, lò trầm cũng không còn, cả tấm gương cổ viền nhủ vàng từng in soi bóng vóc dung nhan của Măng cũng không còn. Xích cho mang đi hết cả. Lần đó, Tỵ vác dao chặt trụi luôn bụi phù dung của Măng.

Ngày Xích đem Azoth về, Xích nói, giữ lấy nó, pha lê thì mãi sẽ không tàn, không xuống màu. Chỉ cần, cẩn thận đừng để rơi. Rơi rồi, thì không còn gì nữa cả. Tỵ đeo lên tay của Azoth chuỗi hạt tím Xích mua cho Tỵ dạo trước. Chuỗi hạt hợp một cách lạ lùng với màu mắt của Azoth, nó làm sự lạnh lẽo trong Azoth càng lạnh hơn. Nhiều lúc, Tỵ cũng muốn mình đông cứng mãi mãi, như Azoth.

Mấy hôm nay lạnh , những ngày không có nắng làm tinh thần Tỵ xuống thấp. Tỵ không muốn ra khỏi phòng. Ngồi ù lì miết trên giường và lơ đãng nhìn Azoth. Rượu mạnh cũng không làm người Tỵ ấm hơn. Tỵ thèm được ôm. Thèm được ủ ấm bởi một thân thể khác, chứ không phải bởi bàn tay lạnh ngắt của khối pha lê màu kia. Rồi Tỵ nhớ em. Tỵ nhớ những tưởng tượng ngày xưa của em và Tỵ, Tỵ thèm sự ấm áp ấy, dù thật ra, Tỵ chưa chạm đến em cả một lần. Nhưng những lúc ấy, Tỵ vẫn thấy ấm, thậm chí nóng rực. Tỵ ngồi lặng thinh nhớ khuôn mặt em và tiếng nói em. Nhiều lúc lòng cóng lạnh, Tỵ muốn nói với em, Tỵ cần em. Tỵ cần một người, kéo Tỵ về lại với cuộc sống ấm áp. Tỵ đã trôi quá lâu trong Thiên Hà. Qua ống nhòm của kính viễn vọng mỗi đêm em vẫn quan sát bầu trời, em có nhìn thấy Tỵ không? Tiếng thở dài mỗi đêm của Tỵ, em có nghe được không? Từ khoảng cách hơn năm ngàn ngày mặt trời, có vọng được tới tai em lời thì thầm của Tỵ? Mỗi ngày, mỗi đêm Tỵ lòng vòng ở F, co quắp ở tọa độ 858 của F. Giữa đám tinh vân buốt cóng và lấp lánh ấy. Tỵ nằm nhớ em. Tỵ nằm im lắng nghe những tin tức từ em, ngôn ngữ không thể diễn đạt được hết những tưởng tượng từ Tỵ, nhưng ngôn ngữ giúp Tỵ hình dung những tín hiệu từ em thành những hình ảnh. Những chấm nhị phân tuần hoàn vẽ lên nụ cười rạng rỡ của em bên người con gái khác, những kí tự lạnh trơ vẽ nên một ao ước của em về một tương lai khác, một nơi chốn khác, mà nơi đó, không có Tỵ. Từ F, Tỵ thấy em đính hôn với thanh xuân lộng lẫy, từ F, Tỵ đọc thấy khao khát của em về một phối ngẫu với những xanh non.

Mỗi ngày, giữa những cóng buốt, Tỵ nhìn những trận mưa sao băng tràn qua người mình, Tỵ nằm im quên trong những rác bụi của Thiên hà 858, để mặc những đám mây bụi sao chổi phủ dày trên lưng. Nhiều khi thấy lòng trống trải quá, Tỵ co cuộn người lại, đám tinh vân quánh đặc bám sát và bó gọn Tỵ vào một khối, chỉ để lại một đôi mắt, một ánh nhìn hướng về. Mà ở một nơi nào đó, em đã dùng những trần thế để ngăn chặn ánh mắt của Tỵ. Mấy hôm nay, Tỵ thấy mình muốn về lại cung điện ngày xưa, nơi những đền đài mà em đã cùng Tỵ dựng nên dạo trước. S mưa tầm tã, Tỵ tưởng tượng ra em trong cơn mưa, trong dòng nước lũ ngập đường.

Mấy hôm nay, nắng vàng mà lạnh. Tỵ ngồi nói nhiều quá, những thanh âm lộn xộn lạo xạo trong cuống họng Tỵ, em có nghe những lời Tỵ nói không? Nghe rồi em có hiểu không? Tỵ nói đến lúc mệt nhoài, gục xuống. F vẫn yên lặng không một tiếng then cửa mở. ” Em nói gì đi” Sự im lặng quá lâu làm Tỵ giật mình mở mắt, đền đài không còn, cung điện không còn. Chỉ còn những trang sách trống trơn trước mắt. Hoàng Tử Trở Lại và Hồi Phục. Tỵ phải hồi phục thì hoàng tử mới trở lại hay khi hoàng tử trở lại thì Tỵ mới phục hồi?

Nắng chiếu xiên qua khe cửa, lấp lánh tạo ra hào quang trên vầng trán của Azoth, vầng trán trắng sáng của em. Nắng lấp lánh trên những ngón tay của Azoth, những ngón tay dài thanh lạnh lướt trên dây đàn, là tiếng lục huyền cầm của bá tước hay tiếng đàn Thạch Sanh? Nhưng công chúa dưới hang vĩnh viễn không bao giờ là Tỵ. Những ngón tay mướt lạnh của Azoth lướt trên trán Tỵ.

” Tỵ có lạnh không? ”

” Sao tới giờ Tỵ vẫn chưa hết sốt? ”

” Tỵ muốn nghe em hát không? ”

-” Đêm nay, em là của Tỵ nhé? ”

-” Ừ, nhưng Tỵ coi em là gì? Em là gì của Tỵ? ”

-” Em không là gì của Tỵ cả, bởi vì, không ai gọi tên cho TẤT CẢ”

Đôi mắt pha lê lấp lánh ánh trăng trong suốt. Tỵ rùng mình, nụ hôn pha lê buốt lạnh trên da, nụ hôn của Azoth. Có những lời nguyền, ám lên đá như một lời thề, lại có những lời hẹn thề, mỏng đến nỗi một cơn gió nhẹ là thổi bay đi hết, như lớp bụi phủ lên mặt kính mờ.

Nhiều lúc, như lúc này, Tỵ để mình lang thang, không phải trên hoang mạc như những người Do Thái. Không phải lang thang trên tuyết trắng như người Eskimo , Tỵ lang thang giữa ngàn trùng, nơi những đường sóng đan xen nhau qua lại, những mối liên kết chằng chéo . Tỵ mong được gặp em trong những sóng âm chằng chịt kia. Nhiều lúc, ngỡ như Tỵ đã thấy được em, nhưng rồi, Tỵ thấy mình tưởng tượng. Azoth lấp lánh trong sợi nắng xiên, Azoth nhìn Tỵ cười, nụ cười nửa cảm thông, nửa chua xót. Nụ cười của em. Tỵ đứng lặng thinh nhìn ngó mọi người quanh Tỵ. Nhìn ngó những biểu tượng hạnh phúc của những người quanh Ty. Tỵ thấy nụ cười dịu dàng của Xích dành cho vợ mình khi đứa con thứ hai của họ chào đời, đứa bé như thiên thần nhỏ. Còn nàng thì rạng rỡ một vẻ mỏi mệt nũng nịu, ở nàng toát lên vẻ viên mãn như Gaia sau khi hạ sinh các titan. Tỵ thấy ánh yêu thương thấp thoáng trong trong mắt Babe khi Babe kể về H, về những đứa con nhanh nhẹn và tinh nghịch của hai người, sự đủ đầy dù được kín đáo dấu đi vẫn không che được nét ngời ngợi tự thân trong nó. Tỵ không ghen tị, nhưng vẫn có một chua xót ngấm ngầm len lỏi bên trong, tựa như sợi dây đen đủi trên cái lưng còng của con tôm. Vẫn có những ươc muốn mơ hồ về một nơi chốn mà Tỵ nghĩ, có lẽ suốt cả chiều dài cuộc đời, Tỵ không hề đến được.

Tỵ cúi người, muốn vực dậy cái bóng của mình, cái bóng co cuộn lại rồi chuồi khỏi tay Tỵ, trơn tuột đi . Tựa như những ấm áp vẫn vụt xa mất vào phút cuối trong những giấc mơ hằng đêm.

Azoth dạo này thi hoặc mới về thăm Tỵ, có khi bằng chiếc bóng bán thân màu xám trên vách tường. Azoth chỉ nhìn Tỵ trầm mặc , không nói gì, có khi nói vài câu ngăn ngắn. Con mèo vẫn grù grù trên chân Tỵ. Azoth nghe Tỵ khóc bằng giọt nước mắt nghèn nghẹn. Nghe Tỵ loay hoay với mớ miên man trong đầu. Tỵ nhớ tới nụ hôn lạnh buốt của Azoth , lần Azoth hôn Tỵ lần đầu, ngực buốt đau. Như còn nguyên sự run rẩy trên tay Tỵ. Có bữa Azoth về trong góc vườn hoang trưa năm xưa , nơi đó ngọc lan vẫn còn ngan ngát, Azoth cầm những ngón tay Tỵ lẫm nhẫm tập đếm, đếm những ngày qua mòn mỏi của Tỵ. Những đêm mất ngủ là một sợi tóc trắng. Nơi góc vườn ấy, Tỵ nằm dài trên ghế băng, thả tóc rớt rơi theo gió. Mà gió mùa sắp tết thì hun hút thổi. Thổi rát qua mấy mươi mùa bấc, qua mấy ngàn đêm mất ngủ.

Có khi Azoth đến theo giọt trăng rơi qua kẻ lá trên tàng cây sứ sau chùa. Trên những chiếc ghế đá nối dài dọc con đường thâm u những đêm không ánh sao. Gió vẫn thổi ngút ngàn trên con dốc dài ngập ngụa. Azoth không còn hỏi Tỵ có buồn không? Buồn chuyện gì? Chỉ nhìn Tỵ bằng ánh nhìn ảm đạm đẫm trong tiếng tí tách của khúc While your lips are still red .

Chỉ còn tiếng nhạc âm ỉ chảy, lẫn trong tiếng hát gấp gáp hổn hển và ray rứt của em năm xưa . Bao giờ Tỵ còn được nghe em hát?

Buổi tối, Tỵ leo lên nằm trên mái nhà ngó trăng, ngó sao băng vẫn thường vụt qua bầu trời. Những ngôi sao đời đời mang kiếp cô độc, như Tỵ? Lầm lủi băng qua bầu trời, chợt lóe sáng rồi vĩnh viễn tắt đi. Tỵ rồi có tắt không? Sẽ tắt chứ? Như tình yêu của em với Tỵ? như những cơn gió thổi qua tàng cây khô lá? Như mùa đông rồi cũng sẽ qua đời? Không ai nói Tỵ nghe, không ai trả lời Tỵ.

Tỵ nhớ những chiều mưa năm xưa, nơi căn nhà tồi tàn, một mình Tỵ hóng về hướng núi, Tỵ ngồi hóng Măng về. Tỵ ngồi hóng Xích trở lại.Tỵ hóng Babe sẽ đến bên Tỵ mà cười với Tỵ. nhưng rồi tất cả cũng mất hút như khói xe. Tất cả đều cũng bận bịu với những tư riêng của mình.mỗi người đều có những tụ hội của riêng mình. Chỉ mỗi Tỵ chọn độc đạo một mình mình mà bước mà đi.

Buổi tối, Tỵ mang theo Azoth lên mái nhà ngóng gió. Sự im lặng của Azoth, sự im lặng của em làm Tỵ ngột ngạt. Đã từ lâu, em không còn chia sẻ bất cứ điều gì với Tỵ nữa. Như Vạn lý trường thành đóng cửa, chắn lại là hết giao thông. Tỵ mơ hồ thấy em sau đôi mắt lấp lánh của Azoth. Mắt em màu gì? Sao Tỵ biết được. Tỵ nhớ bàn tay em qua bàn tay đẹp đẽ của Azoth.Tay em có ấm không? Sao Tỵ biết được. Những cơn mê cứ lần lượt rũ mình rồi qua đời,rơi xuống trong tim Tỵ lạnh băng, nhức nhói, đắm trong quên lãng đã quá mệt mỏi một kiếp người.

Lâu rồi, Tỵ cũng không còn nghe em hát nữa, tiếng hát vọng qua loa điện thoại cũng hóa hoang vu. Nhưng Tỵ biết, Tỵ thèm nghe tiếng em cười với Tỵ, như một lần vào nửa đêm ở một buổi tối nào đó đã xa rất xa.

Măng ra đi vào một ngày bão tố, tin báo bão lẫn lộn trong những tin nhắn Xích báo về mỗi giờ. Lúc Măng đi, chưa một lời từ giã, không một lời từ giã, Tỵ còn chưa kịp đến viện gặp Măng. Xích kể: Măng đi nhẹ nhàng, không đau đớn gì. Lúc đi, Măng đẹp lắm, chỉ có đôi mắt không khép được , đôi mắt luôn nhìn về phía cửa phòng.

Ngày Măng đi, Tỵ còn lang thang chưa về. Tỵ đi tìm điều gì đó Tỵ chưa biết tới. Tỵ đi tìm điều gì đó Tỵ chưa nghĩ ra. Hay Tỵ đi tìm những điều xưa cũ mà Tỵ đã lãng quên. Tỵ một mình lóc cóc bước đi, không mang theo Azoth, bởi, suy cho cùng, chẳng có ai có thể sống dùm ai. Azoth hay em thì cũng đều có cuộc sống và kí ức của riêng mình. Em với Tỵ, đã may mắn có chung một đoạn kí ức ngắn ngủi. Tỵ biết mình sẽ tham lam nếu đòi hỏi thêm. Lúc nhận được cuộc gọi báo tin của Xích, Tỵ không nhớ gì đến Măng, trong đầu Tỵ chỉ nghĩ: nếu em nhận được tin Tỵ ra đi, em có về nhìn mặt Tỵ một lần không?

Rồi Tỵ cũng phải quay trở lại nơi Tỵ đã ra đi. Rời bỏ Thiên hà 858 đầy những tinh vân cóng lạnh. Tỵ về lại chỗ cũ vào một ngày mưa, nhìn di ảnh của Măng đang cười và nhìn xuống Tỵ.

– “ Nhẹ nhàng mà sống đi Tỵ, không ai sống được hai lần cả đâu. Nên không ai đạp chân lên được miền quá khứ. Tỵ đừng tìm kiếm nữa. một ngày, rồi Tỵ sẽ như Măng.”

Tỵ thắp nhang cho Măng rồi về phòng. Azoth đón Tỵ bằng khuôn miệng cười bị vỡ làm đôi. Xích bảo con mèo vẫn thường ngủ chung đã nhảy lên bàn và đẩy Azoth xuống đất. Tỵ buồn, nhưng Tỵ đâu thể trách mắng một con mèo?

Măng không còn, Azoth không còn, em cũng không còn. Những hoài ảnh đẹp đẽ của một thời chỉ còn lại một khoảng trống lạnh băng bên cạnh Tỵ, một lỗ hổng ngút sâu trong tâm tư Tỵ, mãi mãi rách rời.

Buổi tối, Tỵ ngồi trên mái nhà một mình, không còn Azoth ngồi bên. Mùa đông đã sang trên những cơn gió khô buốt, mùa đông sang trên tay Tỵ chơ vơ, mùa đông sang trên môi Tỵ lạnh căm. Tỵ lẫm nhẩm hát một mình theo bài hát ngày xưa Tỵ hay nghe em hát.

Ừ, rồi một ngày , mùa đông cũng sẽ qua đời.

5.11.17

Phương Uy

( …for T)

 

 

Advertisements

THƠ PHƯƠNG UY

 

 

MỞ CỬA

Mở cánh cửa ra
để biết
Tôi và em đi về có cùng một hướng?
nắng trôi nghiêng sáng đầu tuần
hửng chút mùa đông.

Mở cánh cửa ra
ùa vào hương lá mới
mùa sang
còn chút rộn ràng
dẫu cánh hồng đã úa tàn trong lọ
còn vương vấn chút hương.

Mở cánh cửa ra
để anh còn có thể nhớ được gương mặt em
trong nâng niu hồi tưởng
yêu thương nhập tràng
mê táng buốt tim
Em mãi ngàn năm lăm lăm bia mộ
tôi mãi âm u
một cuộc trốn tìm.

Trên từng bậc đá đẫm sương huyết dụ
người không về từ trăm năm
Thạch thảo không còn xanh màu xưa cũ
dù trăng tràn một đêm rằm.

Mở cửa ra đi em
Anh đời chiều còn đưa nhau về ngược
Bên cánh cổng khép im lìm
dấu nắng tàn phai
Sao có thể tìm nhau chiều sương muộn?
cánh hồng cũ úa nhàu
chờ tay ai về nhặt một u hoài…

 

MUỘN PHIỀN

Anh trở về cung đường cũ mùa đông
Tìm một ngày không còn ở lại
Tìm niềm vui và những nỗi buồn đã trôi xa rồi xa mãi
Những lời ca lịm tắt chẳng sinh sôi
Một ngày thứ Tư của tháng Mười.
Em đừng khóc trong nỗi buồn vực mắt
Hết buồn chưa?

Khóc được đã là quên
dầu mặc….
Chùm cúc dại nở ra trên bậc đá muộn phiền
Đường dài
Kiss the rain của Yiruma vẫn âm ỉ chảy
Hoài niệm trễ nãi
Cho sự mệt mỏi loang dần
Cơn mơ về muộn nín câm

Anh lặng lẽ cất tiếng hát vào trong ngực
nghe bài thơ ngày cũ xưa thổn thức
và tin chẳng có gì tốt đẹp ở trên đời
Cung đường oằn uống những dấu chân rơi
chừng như rất vội

Tháng Mười, gió mùa đông bắc thổi
Áp thấp chập chùng mưa
Bến bus trống không còn ai ngồi đợi
Lạnh tanh vạt gió lùa…

 

PHỤC TANG

Chiều
Chờ đợi một chuyến xe xuyên về ngày hôm qua
Anh phục tang một giấc mơ thấp khớp
Nghe tiếng gào của cung nguyệt cầm mắc khúc
Chiều đau đáu trăng xanh.

Trong vùng xoáy của lặng im
Em bước vội vào trận mây lặng lẽ
Giọt nước mắt ngày xưa dẫu có buốt tim
giờ cũng úa vàng quạnh quẽ
Đâu còn làm em đau?

Chiều ngoảnh mau
Sợ tàng gió về phụ rẫy
Chiếc lá xanh giữa khu vườn xưa
đã kịp khô theo chất dẫn lưu|lãng quên trong phù hư lộng lẫy
Vầng trăng thổ huyết trên đầu.

Em mê mải đi về nơi nào đó
trên từng ô cửa đã rêu
Để mùa đông cạ cựa vào cơn mưa
Xót nỗi buồn dịch hạch

Giấc mơ rồi cũng có lúc
tự mình khăn gói xanh xao
Nghe kỉ niệm vỡ từng kí âm mưng mủ
Gai lưỡi điếng câm vàng mã xạc xào
Trong chiều phục tang của những giấc mơ
Khúc gió đứt buổi ngày cổ tích
chậm chạp oằn mình đi lướt qua nhau.

 

 

BẶT ÂM

 

Ngày
Không phản hồi
Những kí tự vô tình lấp liếm
Em bặt câm
Màn hình không hiển thị
Tôi thì thào khúc vô thanh.

Ngày
Đếm vết chân chim
Nụ hôn đi lạc
Niềm vui là xa xỉ phẩm
Thôi , nghe Artista band hát rằng “ em không trở lại “
Đồng hồ gõ tiếng câm.

Ngày
Nhặt một con trốt gió
Trên lãng quên xanh
Gặp mùa đông gục đầu sau bậc cửa
Trong giấc mơ nghe mị ma chó sủa
Sân vắng tanh không khách ghé thăm nhà

Ngày
Không vệt nắng
Vẽ mùa đông
Bằng một màu son cũ
Đã xa…

Phương Uy

HỒI

 

Rồi J sẽ về lại nhà cũ. J đi quá lâu rồi. Nhà hoang vắng theo bụi mù . Ngày J đi, đang còn mùa xuân, nay xuân tàn hạ tận. J về lại chỗ cũ, nghe mưa thu, gió lật sau hè nhà. J về, rồi cũng một mình như ngày J đi.

 

Những ngày J về lại, đêm dài ơi là dài. J gọi đêm vắng, mày trắng hay đen, đêm không trả lời. Không một cái bóng nào hiện hình trên tường trắng. J hỏi bức tường, người đi đâu hết rồi, bức tường câm lặng nhìn J. Mưa vẫn rì rào ngoài hiên, J ngồi nhìn tiếng mưa, sao không có tiếng ai cười? J hỏi, nhưng mưa vẫn cứ mải miết rơi. J hỏi nhiều nơi, nhiều thứ. Nhưng chừng như cả thế giới quay lưng lại với J, như khi mà một người quay lưng với J.

Ở một kiếp nào đó, J thấy mình là cây tuyết tùng cô đơn trên đồi hoang, nơi nhưng cơn mưa không động đến, những cơn gió không thổi đến. Gió ơi, J gọi không nguôi trong những đêm đen, nhưng gió không trả lời. Cầm chắc sự đơn độc trên hai tay, J gọi trên một ngọn đồi , J gọi trên những ngọn đồi, những ngọn đồi không có gió.

J trở về , với mảnh vỡ của tấm gương trong mắt, tấm gương của con quỷ bị vỡ ngày Anderson ra đời, mảnh vở nằm buốt lạnh trong tim Kay đã lâu, nay ghim sâu vào mắt J nhức nhói. Cánh đồng trong mắt J không còn màu xanh, cánh đồng úa vàng rồi. Những buổi sáng không còn tươi tắn trong mắt J, những buổi sáng mỏi mòn. Con suối nhỏ cũng không còn trong veo nữa, con suối đục ngầu réo thác giận dữ.

Ở một kiếp nào đó, J chơi trò đuổi bắt một mình, như con rắn nuốt đuôi mình. Vòng xoay vòng xoay vòng xoay. Trong những đêm u ám kéo dài, J tự đuổi bắt bóng mình trước mặt, trong những chiều gió hú, J ngồi bên hè nhà và tự nói chuyện với mình, hai con búp bê ngồi nhìn nhau, và J luân phiên đổi vai. Này búp bê, cuộc sống này có gì vui không? Không, không còn gì ngoài những lừa dối cay đắng. Những lời yêu dấu ngọt ngào sẽ nhanh chóng chấm dứt, khi sân khấu hạ màn. Này búp bê, có yêu thương thật sự trên cõi đời này không? Đừng mơ mộng nữa, yêu thương cũng như khói thuốc tan mau thôi. Này búp bê, thế em có thật không? Tình yêu của em có thật không? Thôi, tỉnh lại chưa? Em chỉ đến với J lúc em chán nản với tình yêu của em, em mượn J để lấp những trũng sâu hoang vu nhất thời của em thôi. Khi mà mọi thứ trở lại quỹ đạo của nó, em rồi sẽ quên J. Con búp bê khép mắt lại, trên môi vẫn nụ cười đông cứng muôn thuở. Ngủ đi búp bê ơi.

J trở về chỗ cũ trong một ngày cuối mùa thu, khi giấc mộng biến tan như sương buổi sớm trên đầm lầy. Giá như có một cái với tay níu giữ J nhỉ, J thầm ước như thế, nhưng không có bàn tay nào. Xung quanh ẩm và lạnh. Thảo nguyên hoang vắng như những chiều mưa rừng. Ừ mưa rừng ơi, nhớ ai mà triền miên vậy? J muốn gào lên, những chỉ có tiếng J vọng qua vách núi đáp lời.

J trở về và soi mình trong tấm gương của Anderson, chỉ thấy hình hài méo mó gầy gò thảm hại, nhan sắc đã rời bỏ J mà đi, khi vùng thương tổn lan từ phổi rộng ra gan ruột và di căn trong não J, J biết mình vĩnh viễn không thể phục hồi. Hãy nhìn xuống chân đi J. Những ngọn cỏ nói, giun dế đang chờ đón đấy. Một ngày, chúng sẽ đục những lỗ đều đặn trên mặt J, trên má J, trên mắt J, cả trên đôi môi xinh đẹp vẫn còn kịp thắm đỏ kia. Hãy nhìn xuống chân đi J, những bông hoa không hề nở nữa, khi những giọt nước cuối cùng đã bốc hơi từ lâu qua các ngọn đồi.

Ở một kiếp nào đấy, J quên mất tiếng nói, những âm thanh trong suốt như ngọc Mị Châu rơi lả tả trên đất ẩm, tan nhanh như sương. Bên cửa sổ, J ngóng trăng như sói, chờ tiếng tru của đồng loại mình, nhưng trăng im lặng, và trong vắt, chảy nhểu nhão qua kẽ lá rồi xiên lỗ chỗ trên tay trên mặt J. J cúi tìm mình trên mặt đất, không nhìn thấy gì, chỉ có hình hài hoang vu của mặt đất trong cơn u ám. Bóng J ở đâu, J tìm quanh căn phòng vắng, mặt sàn trắng bóng không chút tỳ vết, cái bóng của J lọt qua kẻ gạch men mà thấm đi? J lần mò trên tường, lần mò trên bàn phím, màn hình lộn xộn những lật lọng quái đản, những cuộc tập trận mù khói thuốc súng, những hình hài khô đét quắt queo dự thi nhan sắc, tuyệt nhiên, J không thấy bóng mình. J lần tay trên mặt đàn, chỉ những âm thanh rời rạc rớt ra rồi rơi xuống loảng xoảng như gương ở, âm thanh của tiếng cello trượt qua cầu thang tối ẩm của khu chung cư cũ nát, rơi xuống lòng đường. J lục tìm hai con ngươi của mình, ở đấy chỉ còn hai hố rỗng sâu hút, hèn chi, J nghĩ, mình không còn nhìn thấy bóng mình. J lắng tai nghe tiếng bước chân của bóng, bóng ơi, có còn bên J không? Nhưng không có tiếng trả lời. Hai tai của J đã mất, cõi thinh lặng chỉ mình J độc thoại. Những ngón tay chạy trên các quãng tám câm lặng. Như những tiếng chuông kêu trong tranh, kêu và không phát ra âm thanh, không phát ra ánh sáng.

J về, ngồi bên bờ suối, tảng đá lạnh lẽo dưới chân. Bờ vai gầy guộc già nua run lên theo từng nhịp lục huyền cầm. Chiếc mũ vải úa tàn che nửa khoảng tối khuôn mặt. Những thanh âm cũ nát, rã rời vọng giữa những con nước.

J về, ngồi lại lắng nghe giữa những buổi chiều tàn, hay giữa những bình minh hoang vu, tiếng bước chân em vọng qua những phiến đá lát sân nhà, nhưng những âm thanh ấy cứ mỗi ngày một yếu dần đi rồi mất hẳn.

J về, lại vây hãm mình trong bốn bức tường trắng. Tự vây hãm mình trong những âm u ngàn năm của phận người. Mỗi ngày, mặt trời thủng lỗ chỗ qua kẽ lá, đổ ào ạt qua khung cửa sổ, những giọt nước mắt mỗi ngày vẫn rơi xuống trong tối tăm. Chảy loang loáng trên những đường ray bỏ hoang , những ga tàu bỏ hoang, những trạm điện thoại bỏ hoang từ lâu không ai dùng đến.

Ở một kiếp nào đấy, J thấy mình là cây tuyết tùng cô đơn với cành lá xõa xượi trong cơn mưa đêm qua. Nghi thức triệu hồi không còn gióng lên những tiếng chuông lảnh lói nữa. Hàng vạn đêm đen đã trôi qua J. Hàng ngàn tiếng thét đớn đau đã trôi qua dưới bầu rời nắng lạnh lẽo này. Những vị thần đã ra đi, đã rời khỏi Olympus từ lâu, trên ngọn đồi này, chỉ còn mình J, hốc hác, rách rời.

Ở một kiếp nào đấy, J ngồi trên ngọn đồi, nơi cây tuyết tùng vừa bị đốn bỏ bằng lưỡi cưa đêm qua. Người con gái qua đường với mái tóc rực lửa đã dừng lại, những tiếng nhạc ngân nga vẳng qua các ngọn đồi. Chiếc violon làm bằng những sợi tơ máu của J, của cây tuyết tùng đã bị đốn, và với thanh vĩ bằng nhánh hoa hồng. Những giọt thanh âm thẫm màu rơi xuống, lăn ra xa và nhuốm đỏ những ngọn đồi.

Hoàng Phương Uy

( J là Jane, là người đã kể câu chuyện này)

VẮNG

 

VẮNG 1

Trong những ngày cuối mùa hè này, cùng ngồi với tôi xuống đây đi em. Chúng ta đã đi quá xa mùa xuân cũ rồi, hãy dừng lại, ngồi giữa những tháng năm hoang tàn này, và chiêm bái lần nữa những điều đau đớn cuối cùng. Nơi chúng ta đi qua bằng trận mộng du của thế kỷ trước, đã không còn lưu trữ lại được gì cả. Người đàn bà xõa tóc của ngày hôm qua đã không thể trở về bằng lời triệu hồi của cánh đồng, dù rạ rơm vẫn tỏa đắp. Khi mùi hương của đóa tỷ muội sau mưa không thể ngát thêm để chảy tràn trề qua dịch não, lấn át trận viêm xoang lưu cữu của những tán cây ngấm nước mưa, thì chúng ta không thể nào phục chế cho những im lặng đã rơi vãi sau kì phân hủy đó.

 

” Hãy khuấy động không khí ẩm ướt này” tôi nói với tôi khi sự im lặng đã đi quá dài. Vết muỗi châm đêm qua không còn mang lại điều đau đớn hơn trong một buổi sáng đầy nắng. Thì cơn lạnh buốt gai óc tràn về trên những lọn tóc ngắn, trên gáy và trên đôi vai đã sớm mỏi mệt, cũng sẽ không cứu vãn được gì cho những tàn phai có tính toán sẳn, như những hợp âm mưa vẫn cứ trút trên mái nhà tháng tám. Ngồi xuống đây đi em.

 

Hãy ngồi xuống đây , em. Nơi bóng đêm sẽ ngự trị cho những mệt mỏi thường nhật. Mùi mắt lá sẽ tỏa hương cho những khúc cầu nguyện còn nguyên vẹn những ám thị xanh nhức nhối. Chúng ta hãy hát cho những cái chết đã đi qua cuộc đời mình., mùa xuân đã chết, mùa hè đã chết, tuổi trẻ đã chết, hi vọng đã chết….. những ám vong trong ngục Azkaban cũng đã chết trên những trang sách ố vàng. Chúng ta chỉ còn hôm nay trong tay mình. Liệu những ngón tay gầy khô có giữ được gì cho em, cho tôi? Khi ngày hôm nay cũng đang nhích dần về quá khứ?

 

Rồi những cái bóng sẽ dịch chuyển về những khu rừng , mọi u buồn sẽ trở nên mốc meo trong những xanh xao của thời gian. Thời khắc chúng ta không còn cảm ứng được mọi bất trắc phù phiếm sẽ xảy đến. Chúng ta đã tìm ra nhau chưa?

Ngồi xuống đây đi em, trên những con sóng cuối cùng, bên những ngọn suối cuối cùng, hãy cùng tôi hát ca cho những tồn tại sót lại của ngày hôm nay. Trước khi dần tan ra trong những cơn áp thấp tháng tám, hãy nhảy múa với tôi bên ánh sáng của que diêm cuối cùng vẽ ra trong đêm trắng, tiếng hát lầm lũi một mình một ngày rồi úa tàn, đốm lửa que diêm sáng lên rồi cũng tàn, trong căn phòng vắng ấy, khúc luân vũ sau hết có được trỗi lên, với em , với tôi?

 

Vắng 2

 

Tôi sẽ ngồi nhớ về em
Khi không còn đủ sức để viết nên những câu thơ nữa.
Những con chữ lạc loài vất vưởng dắt nhau đi trốn
Tôi đã hụt hơi

 

Sáng sẽ là tháng tám
Tôi ngồi vuốt ve những cánh hoa dị dưỡng đã chết khô đêm qua
Trên trang kinh mù lòa không lời cứu rỗi
Vòng chuỗi giật mình
Lời xưng tội bơ vơ

 

Tôi sẽ ngồi nhớ em
Giữa sự rỗng hoác mênh mông không hề mang gương mặt nào
Giữa những sâu thẳm và lạnh không hề mang bóng dáng nào
Giữa thời khắc câm- lặng- không- từ- bóng- tối nào
Vòng vô sắc nở ra những xoáy ngút gió.
Lúc này em ở đâu?

 

Tôi sẽ ngồi nghĩ về em
Về những kỷ niệm chỉ còn như một bản scan mờ
Chúng ta có bao nhiêu kỷ niệm về nhau?
Em đã quên chưa?

 

Giữa những sắc câm- lặng- mờ – mịt của quá khứ đã trôi qua như bản in lỗi Giữa những hồi ức của những tháng năm chơi vơi trên đường dẫn
Giữa những tình cảm neo đậu trên ánh xanh leo lét của màn hình điện thoại lúc nửa đêm
Những gì còn lại của chúng ta
chỉ – là – sự – dần – dần- biến – mất

Hoàng Phương Uy

Xưng tội

 

Có thể tôi đang tự lừa mình trong đêm chấp chới trốn chạy
Những ảo giác luôn luôn có sự mù lòa dẫn đường xuyên suốt những tối tăm của tưởng tượng
Có thể em đang lừa mình qua những đêm thăm thẳm trôi
Và rằng tôi có một vị trí nào đấy để dừng chân?

Có thể nơi thanh xuân vừa tắt nắng một hi vọng nảy mầm
Mặc dù không phải mầm xanh nào cũng xanh và tươi tốt
Có những nụ mầm chưa bao giờ thành cây và không phải tia sáng nào cũng tràn trề hi vọng
Những vòng lặp tròn xoay chỉ dẫn tới vô cùng
Cắt ngang một đoạn đường những đường chéo nhau trong không gian cũng quá lao lung
Có những giao nhau không phải là bến đậu.
Những bàn tay mỏi nhừ buổi tiệm cận tìm nhau

Đi qua cho hết những buổi ngày không nhau để rồi sẽ sợ một đêm gió rét. Những nhành đối nhau trên hyberpol làm gì có cùng giao điểm
Để trang trắng màn hình tôi treo tang cho những giấc mơ.
Chúng ta đã lướt qua nhau chưa?
Giữa những khoảnh khắc người tấp nập?
Hay là tôi đang tự lừa mình trong thương nhớ
Giữa những khúc ăn năn em chắp tay xin lời cứu rỗi
Dấu thánh buông rơi chuỗi thập tự lưu đày
Tôi nuốt ngược những hạt mầm chết yểu
” Xin Người đừng thứ tha con”

Hoàng Phương Uy

dự báo

 

cược với thiên hà một lần
trong đời
nơi cơn gió nghìn năm treo mình thềm đá cũ
nhành dạ yến vẫn xanh màu đồng trinh
phủ dụ
Em, nói dùm tôi con mèo con có còn sưởi nắng mép hiên?
ở khoảng cách ba ngàn bảy trăm ngày mặt trời
tôi không thể hôn lên tiếng phong linh
nơi em ngồi vẽ hương huệ trắng
từng giọt khiết trinh
tràn qua nhũng mé ngày rũ bóng
ước chi được miết làn môi lên khoé nắng tươi ròng

cược một lần với thiên hà
trên chiều không gian kia
Em trôi theo tiếng hạc bên sông
con mèo nhỏ rũ lông, rũ tàn tích cũ
chòm Ngự Phu chuyến hành hương đau buốt
đốt đi khoảng cách mặt trời
tịnh tiến chiều alpha – omega tưởng tượng
Em gỡ nỗi buồn hong nắng bên hiên
tôi giặt giũ mình những ngày đã mất
nương cơn gió về chòm Lạp Hộ ở một ngày sắp là xa khuất

đêm thắp ngọn lạp đỏ
tối không gió không mưa không có sương mù
những quân bài tarot kể về chốn hư vô
cũng không kể được ngày em đến
thì hiện tại báo những mega byte sắp hết
dở dang đêm dị mộng chòng chành
trả lại em những ngày sắp đến.

Hoàng Phương Uy

ly 10

( cho Big Boss)

giữa những ngày qua rất vắng
giữa những ý nghĩ chưa nghĩ cho ra vuông ra tròn
giữa đêm mà nỗi nhớ chưa chở đi hết từ quên
ngủ đi Ly

tôi đã từng thèm một tiếng nhắc nhở như thế
đêm thiên hà lạnh và buốt
đêm thiên hà sâu và trắng
nỗi đau cũng chưa chở đi hết từ quên
tôi cần nghe tiếng nhắc từ B
ngủ đi Ly

những bài hát nghe đi nghe lại đến cũ mèm
rã rời từng giọt âm vỡ nát
rơi tí tách ( không như mưa ) như những giọt nước trong dây truyền dịch
những lời ca nghe buốt sống mũi
những ẩn nghi vẫn còn đó
chưa hề được giải mã
những kí tự lạnh trơ ở nơi chờ đợi dấu bấm hình mũi tên
đã không bao giờ còn được xuất phát

ngủ đi Ly
lần này tôi tự ru mình
bởi không còn ai nhắc
về nơi thế giới bỏ quên

Hoàng Phương Uy

 

MỚ TRĂNG MÁU

Nàng ngồi và lặt lựa mớ trăng trong rổ, mấy con trăng gầy lom nhom bò lột xột lạo xạo. Chợ sớm vắng, nghe rõ cả tiếng ì oạp của nước vỗ mạn thuyền.

Nàng lặt lựa và sắp xếp lũ trăng để chúng nom ngon mắt hơn. Nàng tính toán rồi thở dài, bán hết nhiêu đây cũng không đủ tiền mua gạo. Nhưng dạo này rất khó bán, thường là ế.

Nàng lại dùng dây chun chằng từng cái cẳng của đám trăng lại , sau đó vẫy sương lên cho nó tươi tỉnh. Mỗi khi không bán được, nàng lại bắt lũ con ăn trăng. Tụi nhỏ gào lên “ con không muốn ăn trăng, con muốn ăn cơm với cá cơ” . Nhưng gào thì gào, chúng vẫn phải ăn vì đói, ngoài thứ này ra, chúng không còn gì khác để bỏ mồm. Những cái cạnh vỏ cứng xóc vào miệng chúng đau nhói, có lúc cào tước cả lưỡi, toạc máu. Máu nhuộm đỏ cả con trăng chúng đang nhai. Chúng ngồm ngoàm, chúng nhai, chúng nuốt… mớ trăng máu ấy.

Mà những con trăng thì chúng không cam lòng để bị nhai nuốt như thế. Đêm mát trời, chúng lượn ra lặng lờ dưới đáy ao, vậy là bị tóm, bị bắt. Đứa thì được người ta mua về sấy khô rồi treo lên tường để trang trí, để ngắm, đây là một thú chơi của bọn nhà giàu . Đứa không may bị tóm bỏ vào dạ dày, nên chúng quẫy đạp dữ dội. Chúng trườn theo các mao mạch, bò thẳng lên mắt, lên tai…Có khi sáng sớm, lũ con nàng  thức dậy, nàng thấy hốc tai chúng đỏ lòe, mồm lòa luệnh máu. Còn mắt thì rỉ ra hai dòng gỉ chảy dài như nước trầu. Chúng vẫn cứ gào ra rả “ Con đói, con muốn ăn cơm với cá…”

Gã ở gần nhà nàng, sát cạnh nhà nàng, và gã làm trưởng làng. Nàng sợ gã, lũ con nàng cũng sợ gã. Mỗi khi bọn chúng rền rĩ quá lâu, nàng thường bảo chúng im đi. “ Ông ấy nghe thấy bây giờ, không được để ông ấy nghe thấy, ông ấy đuổi mẹ con ta đi đấy, cái đói sẽ làm mất mặt làng này, tụi bây biết chưa?” . Nhưng thật ra gã đã nghe thấy từ lâu, gã nghe đến thuộc lòng điệp khúc ấy “ Con đói, con muốn ăn cơm với cá cơ….”. Gã bảo:

– Mày ngoan, mày nghe lời tao, tao cho mày tờ giấy ấy, có lá bùa ấy, mày sẽ có ruộng, con mày sẽ có cá ăn.

Rồi gã mải miết sục sạo tất cả các ngóc ngách trên cơ thể nàng, kiểu như nàng vẫn chăm chỉ sục sạo cái ao bé tẹo , cằn cỗi sau nhà nàng mỗi ngày để bắt lũ trăng.

Lòng ao mỗi lúc một cạn khô, đám trăng càng lúc càng còm cỏi trong lòng ao đỏ quạch như máu. Trăng cũng đỏ nọc ra như máu. Lũ con đói ăn của nàng đã ốm còn ốm nhom, mồm vêu ra, cổ dài ngoẳng, những con mắt dại đục lờ. Chúng lẩm nhẩm suốt ngày điệp khúc “ Con đói, con muốn ăn cơm với cá…” đến nỗi khản cả tiếng.Bây giờ, chỉ còn môi chúng mấp máy. Chúng đói quá nên đã ăn cả tiếng nói, chúng chỉ  nhìn nhau bằng hình môi

“ Ăn đi, để tiếng nói lại làm gì? Chúng ta nói có ai nghe đâu?”

“ Ừ, vô ích thôi mà, chúng ta đã nói quá nhiều để im lặng, nuốt đi….” .

“ Đã ăn hết tiếng rồi, đã nuốt hết lời rồi, nhưng có no đâu?”.

“ Ngày mai, lũ trăng lại bò đi trốn, mẹ lại không bắt được chúng, phải nửa tháng nữa mới có trăng lại để ăn đấy…” .

” Đêm ấy, tao nghe lén ông ấy bảo với mẹ nhà mình sắp có cá ăn , sao tao không thấy? Tao chờ hoài vẫn không thấy cá. Cá ở đâu? Cơm ở đâu? Ông ấy ở đâu? “.

“  Tao sao biết được, ông ấy hứa hoài, mỗi ngày một giọng, mỗi ngày một lời, lúc nào cũng bảo sẽ ấm no, bây giờ ra đường, đâu đâu cũng là giọng của ông ấy, đâu đâu cũng thấy ông ấy. Chỉ có cá và cơm là không thấy đâu.”

“ Sao mẹ không nấu cơm cho tụi mình ăn?”

“ gạo ở đâu mà nấu, cá ở đâu mà nấu?”

“ Thì trồng lúa, xay lúa, ra biển bắt cá”

“ Nhưng không có ruộng, không có biển. Có ruộng , có biển mới trồng được lúa, mới vớt được cá. Mẹ chỉ có cái ao nông choèn đỏ quạch ấy thôi, trong cái ao ấy, chỉ còn lũ trăng, mà dạo này, những con trăng cũng không còn vàng ruộm nữa, chúng cũng đỏ quạch như máu rồi…”.

Những hình môi tím xanh hình như cũng mỏi, chúng không nói nữa, không động đậy nữa. Lũ con nàng nằm im lìm, không ngủ cũng không ngọ nguậy. Chúng để dành hơi thở chờ cho đến mùa trăng sau.

Đứa gái lớn nhất chợt giật mình, nó trỗi dậy, thều thào:

“ Tao nhớ ra tiếng ông ấy rồi, tao nhận ra ông ấy rồi, tao đã đi hỏi ông ấy khi nào thì nhà mình có cá ăn”

“ Ờ, rồi sao?”

“ Ông ấy bảo, cá ở dưới biển, mày xuống đấy mà hỏi hà bá, tao quản lý làng này, chứ tao không quản lý lũ cá”

“ Tụi mình xuống hỏi hà bá đi bây”

“ Ừ, đi thôi, đi thôi, đi thôi, đi…..”

Bầy trẻ mắt nhắm vật vờ rồng rắn nhau đi ra biển.

Nàng vẫn ngồi và lặt lựa mớ trăng đỏ lòm trong rổ. Lũ trăng óp quá, con nào con nấy gầy vêu vao, mắt lồi ra, sùi cả bọt mép. Nắng dội từng mảng trên dáng ngồi cắm cúi xộc xệch của nàng. Mắt nàng mòn mỏi nhìn ra biển, ngoài ấy có cá. Trong lồng chợ, trên cái sạp cao cao kia cũng có cá. Đám cá chết đuối mới vớt được sang nay. Giờ đang nằm xếp lớp trên quầy. Da xanh lét, mắt nhắm chặt nhưng mồm vẫn nhóp nhép “ Con đói, con muốn ăn cơm với cá…”

Nắng vẫn dội từng mảng trên miếng ao nhỏ trơ đáy, dội lên vành khăn trắng trên đầu người đàn bà đang rền rĩ những câu hát ru lộn xộn không đầu không đuôi. “ à ơi… gió đưa cây cải về trời….à ơ….về sông ăn cá về đồng ăn tôm…à ơi…con ơi con dậy ăn cơm….” .

HOÀNG PHƯƠNG UY

TRONG GÓC TỐI

 

 

Và đêm đó tôi mơ, giấc mơ vượt qua thung lũng, qua thảo nguyên xanh non, qua tuyết trắng đại hàn, đến với tôi khi tôi đang nghe khúc Main Theme. Vượt qua cả mười năm xa cách, vượt qua cả mười năm đợi trông, trong mơ, tôi gọi tên An, trong mơ tôi đã hình dung khuôn mặt của An, khuôn mặt tôi đã hình dung suốt mười năm qua. Tôi ngồi đó, ràn rụa nước mắt nhìn giấc mơ trước mặt mình, An ơi
Giấc mơ về một ngày quá khứ.
Hay giấc mơ cho một hoài niệm không bao giờ thành sự thật?
Biển đêm không xanh mà sâu hút.
Hay hơi se lạnh đêm cuối năm.
Đống lửa đốt dưới rặng dương không đủ ấm. Tay An lạnh buốt, và chúng tôi ngồi dưới sương, nhìn đêm trắng đi qua, nhìn ban mai từ từ loãng ra, như cách chúng tôi dần mờ tan trong nhau.
Tôi ngồi trong góc tối, nước mắt vẫn ràn rụa trên mặt. Trong mơ, tôi chỉ muốn chụp chung với An một tấm hình. Tấm hình chúng tôi cùng mang áo liệm. Nhưng thật khó khăn. Chúng tôi đã phải leo qua mấy con dốc cành khô gãy dưới chân. Leo qua bao cảm giác chông chênh. Tôi muốn được vịn tay An biết bao.
Giấc mơ đưa tôi đến với màu trăng xưa không tàn. An có cùng đưa tay níu thời gian với tôi?
Những năm tháng ấy, An từng nói tôi nghe về góc tối An náu mình. An nói về sự bất an của ánh sáng, An nói về nỗi sợ hãi hạnh phúc, về ảo giác, về ảo vọng làm người, tại sao tôi không hiểu An, không thấu được cảm giác như bây giờ? Mười năm, quá dài cho một lời chia sẻ. Tôi không muốn hiểu lời giải thích vì sao An ra đi.
Cách đây mười năm, An nói với tôi , An chỉ thích ngồi miệt mài trong bóng tối, An thấy an toàn trong góc tối của mình, những đêm dài sâu, An kể tôi nghe những cảm xúc ấy, An nói về sự cô đơn, mất niềm tin, sự không thỏa hiệp. tôi từng nghĩ, điều gì đã làm cho chàng trai mười sáu tuổi phải dằn vặt như vậy. Tôi đã không hiểu được An, không chia sẻ được gì cho An. Bây giờ, An không còn, tôi vừa chợt nhận ra thì An đã không còn. Đêm thì quá dài, An ơi
Tôi ngồi trong góc tối và ràn rụa nước mắt. Trong nhà vẫn khói nhang mù mịt. Mẹ vẫn chốc chốc trợn ngược mắt, nhảy dựng lên “ hí í í í í í …..”. Hai bên chiếu, mọi người rạp xuống lạy. Lúc này mẹ là Thánh . “ Không biết là Thánh Xuân Nhất hay Thánh Xuân Nhị về đấy?” Mọi người thì thào. Mẹ thành Thánh từ hai mươi năm nay. Xuân Nhất và Xuân Nhị là hai thằng anh song sinh của tôi. Hai đứa nó chết lưu trong bụng mẹ trong thời gian mẹ đi buôn mực khô. Muốn qua trạm quản lý thị trường, mấy bà thường bó mực vào bụng, giả làm bụng bầu. Mẹ vác cả hai đứa trong bụng, lại còn nịt thêm gần chục kí mực, bó chặt quá nên tụi nó chịu không nổi, sống không nổi mà chết non trong bụng. Sau này buôn bán lỗ lã, quản lý thị trường bắt mấy vụ, vậy là cụt vốn. Mẹ về quê và thành “Thánh” để kiếm cơm.
Thánh lại hí thất thanh thêm lần nữa, sau đó mẹ ngã lăn ra đất. “ Ngài thăng rồi, vừa rồi là ngựa hí đưa Ngài đi” Mọi người lại thì thào. Họ mặc lại áo cho người điên vừa được đưa tới cho Thánh chữa bệnh. Tấm lưng trần nát nhừ những vết bỏng đỏ loét vì mẹ dùng nhang cháy quất vào. Tôi ngồi trong góc và xây xẩm nhớ lại tấm lưng trần của An. Ngày xưa, An cũng được mẹ chữa bệnh điên như thế.
Tôi ngồi đó và ràn rụa nước mắt. Có tiếng ba lè nhè trong nhà : “ Ăn rồi chỉ biết đánh bạc, con đàn bà hư đốn” Mùi nhang vẫn còn nghi ngút trong nhà. Mẹ đã sang bên xóm đánh tứ sắc, có khi hết đêm nay chưa về.
Góc tối lạnh và nhiều muỗi, hai thằng anh chết non của tôi đang nhảy nhót trửng giỡn trên cái am thờ trước nhà. Xuân Nhất bẻ một trái chuối lột bỏ miệng nuốt chửng, thằng em thì đu đưa trên con ngựa giấy “ Mày đi chơi với bọn tao không? Vui lắm cơ” Xong nó cười ré lên. Tôi muốn ăn chuối nhưng dạ dày nóng rát, mồ hôi lạnh với nước miếng lạt túa ra. Tôi đói, sáng giờ chưa được cho ăn thứ gì. Tôi muốn nôn mà không nôn được.
“ Mày chơi vui thì mày chơi một mình đi, sao mày bắt An của tao theo mày làm chi?”
“ Nó chết do mẹ cho nó uống thuốc tầm bậy mà lại không cho nó ăn nên nó trúng gió mà chết chứ, mà cũng tại mày đêm hôm đưa nó ra biển chi, đâu phải tại tao, thôi bọn tao đi đây”
Tôi vẫn ngồi đó và ràn rụa nước mắt như đã khóc bao năm nay.
Trong nhà im lìm, ba đã ngủ, thằng em trai sau khi đi chơi về khuya cũng lăn ra sàn nhà ngủ luôn. Mẹ vẫn chưa về.
Giấc mơ lại đến với tôi, giấc mơ vượt qua sóng ngút bạc đầu, qua chiều mưa tầm tả, qua hàng phi lao xanh ngắt khi tôi lén tháo xích cho An và dắt An chạy ra biển trốn. Giấc mơ được triệu hồi trong sự đập cánh loạn xạ của ánh sáng, giấc mơ nhấn chìm con sóng dữ nào đó đã từng nhấn chìm chiếc thuyền thúng của tôi và An trên biển. Giấc mơ của tôi há to miệng cắn ngập biển từng miếng và nhai nuốt ngon lành. Biển vỡ ra từng mảnh, xanh ngắt và trong suốt như nước mắt , những giọt nước mắt tôi đã khóc mười năm nay. Biển nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất trong cái miệng khổng lồ ấy. Nhưng còn An của tôi, An của tôi vẫn còn nằm lại trong biển, giấc mơ đã ăn hết biển rồi, tôi còn biết tìm An ở nơi đâu?
Khi ấy, tôi bị sóng đánh giạt vào bờ, còn An thì không thấy đâu cả. An của tôi đi đâu? Tại sao mẹ lại xích tôi lại mà không cho tôi xuống nước tìm An?
Tôi ngồi bó gối trong góc tối và ràn rụa nước mắt, chân tay tôi lạnh buốt và thân thể càng lúc càng nhẹ bẩng. Tôi phải đi tìm An, tôi nương theo ánh trăng xanh lét cuối tháng mà bay. Được một đoạn, tôi ngoái lại nhìn căn chòi tôi đã ngồi suốt mười năm nay, nơi đó vẫn tối, lạnh và nhiều muỗi.
Một cơn gió thổi qua làm tôi xính vính, tôi lại nương theo ánh trăng lạnh buốt mà bay lên, theo mùi hương xa lắc xa lơ dội về từ phía u mê.
Mùa hè đã đi vắng mười năm nay, chỉ còn cơn mưa khan tiếng trôi mệt mỏi.
Bay nhanh lên, bay đi trước khi ánh trăng tàn đêm nhạt dần, gió vẫn ầm ào hú lộng dập dềnh trong linh ẩn cơn mơ.

 

Phương Uy

 

 

 

BÓNG

 

bóng 1

 như cách ấy
ngồi trong bóng tối
đừng bật đèn
hãy để ngọn nến tự sáng
hay để ngày đi qua đêm

như cách ấy
lặng đi và đừng ngủ
những cơn đau cấu cào dọc bờ tường
sẽ buông lời phẫn nộ

như cách ấy
nuốt chửng thâm u bằng bóng tối
bóng tối là thâm u
đừng biện minh cho bất cứ điều gì
dù ngang ngược

như cách ấy
sinh ra , lay lắt tồn tại và mất đi
những ngày những người những đời chưa bao giờ được sống

 

Bóng 2

 đến
và dịch chuyển
bằng những bước chân không lối thoát
sự trung thành tối nghĩa
buộc ràng nhau
ở nơi chốn không có an nhiên
những ẩn ức không màu
điềm nhiên trú ngụ
đường siêu âm đồng quy
trên hai tay
bưng lấy giọt nước mắt nửa khuya

đến và ở lại
bằng sự bế tắc
biết không thoát khỏi muôn trùng
thì
đừng bật đèn
đừng đốt nến
khi cơn đau không thể sẻ chia
dù với
thì hãy nằm xuống
rồi cũng sẽ rời nhau mà đi.

 

 

 

bóng 3

đêm vô thanh không tiếng gọi
tôi nhìn tôi qua lổ ước thề bồi
cánh chim ngày không đập đậy
tôi ruồng rẫy chính tôi

đêm vô âm thăm thẳm
lảng vảng rìa cơn bão vô hồi
trốt gió tung cuộn ngầm xoáy
tôi đày đoạ tôi

đêm vô ngôn sũng màn trời ướt
tôi co ro cuộn thân tôi
hoa mạn đà là ảo ảnh
trăng khuya tử nạn trên đồi
tôi nhìn tôi mùa vô dụng
phế tích thời gian trôi

đêm rỉ hoen ngược tìm bóng
vô thanh vô âm tìm vô ngôn
từ lòng bàn tay héo
tôi thả lên trời những thông điệp u buồn
đáp lại tôi không tiếng vọng
tôi láp dáp tìm mình trong hoang vu

đêm ngóng gió về qua phố
chỉ lặng im sinh sôi
tôi ngược đãi tôi cùng tận
nghe mùa sám hối rối bời

thi hài đêm trổ mộng
sần sùi hạt lệ vô phần
tôi mắc cạn bờ huyễn tưởng,
bóng tìm đêm vô căn

đêm ngưng đọng từng giọt gió
rít thiên hà xa xăm
tôi ngưng đọng tôi vết xước
cào xới những bặt âm
mùa vọng lành níu giữ
đêm vô hình trăm năm

 

bóng 4

dẫu bàn tay đã cố với
vẫn không chạm được
hạnh phúc vốn chỉ là thứ
nhập nhằng xanh xao

dẫu mùa mưa có dài hơn
bàn tay cũng khô
không như nước mắt thiếu phụ
tràn đêm gió xô

dẫu đêm có đen như bóng
đổ ngập tường trắng
dẫu buồn có sâu như đêm
rồi cũng nhạt màu

thời gian quay ngược trở lại
em rồi có về
lựa chọn cho mình hồi ức
khác ngày hôm qua?

 

 bóng 5

không phải thơ đâu em
chỉ là lời nguyện đêm tha thiết
không phải sáng mai nào cũng trong veo
như sáng nay gió về vẩn đục
lời kinh rớt xuống lũng oan cừu

không phải đau đâu em
chỉ là cơn mơ nước mắt
bên thềm câu mớ rớt à hời
cơn đau vừa đập cánh
bay lên đỉnh tinh khôi

không có yêu đâu em
lời hi sinh là lừa dối
câu chứng trong giáo đường
Chúa không về tha tội
thiên thần bỏ địa đàng
vắng bóng chung thân

không phải tôi
trong đêm nay
chỉ có lời thống hối
cơn đau cũng bị dối lừa
dưới mồ sâu
tăm tối
mặt người.

Phương Uy