ĐI VỀ PHÍA CON NGƯỜI

ledachoanghuu

Gã ngồi gục đầu rất giống với bức tượng – Người suy tư, rất nổi tiếng của điêu khắc gia lỗi lạc người Pháp, Auguste Rodin (François-Auguste-René Rodin). Chỉ có khác là bàn tay không chống cằm mà bóp chặt trán. Cận cảnh, trên cằm và miệng gã râu ria tua tủa nhưng vẫn không che chắn hết, vẫn thấy được hàm răng cắn mạnh làn môi dưới. Trời đêm liêu tịch, ánh đèn bên ngoài vàng vọt hắc vào căn phòng không đủ soi in rõ bóng lên tường càng làm hình bóng gã toát ra sự cô đơn, cô đơn tận cùng địa phủ. Và dĩ nhiên, không thể khác được là có một đống lùng bùng, một đống rối hơn tơ vò trong tâm tưởng, có cả những suy nghĩ mông lung, ảo vọng tới một thế giới khác, một thế giới không giống thế giới hiện tại của gã, không bị gò bó ràng buột rất nhiều điều, không chịu nhiều đau thương hơn hạnh phúc… Rồi gã lại mơ hồ không biết có thế giới như vậy hay không hay là một thế giới còn tệ hơn, thế giới địa ngục đang chờ phía trước ấy chứ. Suy tư dằn vặt muốn xé nát tâm can, gã muốn điên tiết lên với nó…
Rất lâu, rất lâu, con lắc đồng hồ đánh cong thời gian biến không gian thành không gian siêu thực. Con lắc chuyển động vĩnh cửu làm khái niệm thời gian biến mất, thời gian hóa hư vô, không thấy trôi đi chứ đừng nói là chậm chạp. Cho tới quá nửa đêm, sức chịu đựng tới đỉnh giới hạn, cái đầu như bị chẻ làm đôi, gã lắc theo con lắc và thở hắc:
“Vô thường, vô thường. Phải giải thoát thôi, giải thoát thôi!”.
Gã ngước đầu nhìn lên trần nhà, trần nhà cao vời vợi như một vũ trụ tăm tối xa xăm. Không muốn nghĩ nữa, gã nhắm nghiền đôi mắt và với tay mò mẫm lấy khẩu súng ngắn…
Ta tấu lên một khúc nhạc du dương…

Gã là một họa sĩ.
Ta lập luận:
“Nói tới họa sĩ dễ người ta sẽ nghĩ tới đây là những người thừa hưởng sự di truyền, nếu không thì cũng là người có bộ gen đặc biệt, bộ gen trội về nghệ thuật. Sự đặc biệt đó thể hiện ở tư duy khác người, tư duy mà trong thế giới bình thường người ta không thể hiểu nổi, đôi khi bị gán cho là lập dị, là điên cuồng… tư duy có thể đi trước thời đại, tư duy sáng tạo, thời đại tiếp nối với sự phát triển mới nhận ra chân tướng, có khi là nền móng cho sự phát triển. Nhiều họa sĩ vĩ đại đã cho thấy điều đó, Leonardo da Vinci (Họa sĩ người Ý), Vincent van Gogh (họa sĩ người Hà Lan), Edvard Munch (Họa sĩ người Na Uy)… và kể cả Auguste Rodin”.
Có phản biện chứ? Ta cũng như gã họa sĩ, đang đối diện với mình gã mà thôi, chỉ không cô đơn như gã. Gã lúc này thì không thể. Ta đành bắt chước… cái đầu của gã, chia đôi bộ não làm hai. Não trái phản biện:
“Vậy không có những tư duy ảo tưởng, cuồng điên?”
Não phải:
“Có chứ. Bời vậy phải có thực tài mới làm nên vĩ nhân chứ không sẽ là vĩ cuồng”
Tiếp tục lập luận:
“Và nói về phạm vi hẹp hơn, về gia đình thì những con người này thường được sanh ra trong gia đình danh giá, gia đình quý tộc, thượng lưu”
Não trái đồng tình. Nói và hỏi:
“Nền tảng gia đình rất quan trọng. Phần nhiều cũng vậy, những gia đình này hiểu biết sâu rộng. Gã họa sĩ thì sao? không có mối dung hòa nào, không có sự chia sẽ, không thấu hiều, để rồi sự cô đơn tận cùng đến với gã?”
Não phải đáp:
“Bên cạnh đó mỗi con người đều có số phận riêng của mình. Kết hợp tất cả lại ta mới biết được thân phận mỗi con người. Ta tìm hiểu về thân phận cô đơn của gã”
Não trái gật gù, rất hợp ý nhau.
“Nhưng ta là ai? phải chăng ta là gã nhạc sĩ?”
Quý vị chắc chắn sẽ thắc mắc như vậy. Xin được thưa rằng: “Ồ! không, ta mở đầu là cái khóa sol, sau đó là gói gọn trong bảy nốt, đô rê mi fa sol la si, chạy nhảy lặp đi lặp lại trên những dòng nhạc, và như món ăn, ngoài nguyên liệu chính còn có thêm gia vị, ta có thêm những dấu thăng dấu giáng dấu lặng… kết hợp với nhau để có những bản nhạc. Những bản nhạc đi theo cuộc đời của mỗi thân phận. Những bản nhạc siêu thực. Bản nhạc được xướng lên hư ảo bởi nhạc sĩ, ca sĩ vô thường, không đũa điều khiển, không nhạc cụ, không âm thanh, không sân khấu, không ánh sáng… Cảm nhận ta cũng ở trạng thái tương tự, lắng nghe từ tâm thức, suy tư từ tâm tưởng.
Giới thiệu như vậy đã là quá dông dài, quá đủ rồi. Ta đi thôi.

LÊ ĐẮC HOÀNG HỰU

Advertisements

One thought on “ĐI VỀ PHÍA CON NGƯỜI

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    BÓP CHẶT Thái dương…
    Gục ĐẦU như TƯỢNG!
    Râu mọc quanh MỒM…
    RĂNG Cắn MÔI Buồn…
    ….BÓNG Hắn DỄ THƯƠNG!
    CÙNG với Đêm Trường…
    Thế giới TÂM TƯỞNG…
    Nhuộm Màu Cô đơn!
    …..CÕI MIỀN đau thương…
    Địa ngục bước đường…
    Chẳng ngõ lui TRỐN!
    THOÁT Thăng Thiên đường…!
    ….Y-Họa Sĩ Cuồng!
    Lập dị ảo tưởng!
    Bộ Não BẤT THƯỜNG!
    ”PHẢN BIỆN luôn luôn!!!”
    ….Y-Nhạc Sĩ MUỐN..
    BẢY Nốt Nhạc CHỌN
    Mở KHÓA Vui Buồn…
    Trung Hòa THỤ HƯỞNG….
    …”Gia đình Sống Còn?
    Niềm Yêu cỏn con?
    Trái tim bé mọn?
    TÌNH THƯƠNG quá lớn?”

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s