RƠI

 

Rơi tôi
hoang mạc chiều vàng
Rơi tôi
mây trắng cuối ngàn lênh đênh
Rơi tôi
luân lạc đầu ghềnh
Rơi tôi
chiếc lá tượng hình vết thương
Rơi tôi
mắt lệ rưng buồn
Rơi tôi
đêm vỡ giọt sương nghẹn ngào
Rơi tôi
cánh vạc về đâu
Rơi tôi
gió tạt lạnh màu hư không
Rơi tôi
tàn cuộc vô cùng
Rơi tôi
từ cõi mịt mùng chiêm bao
Rơi tôi
nguồn cội nghiêng chao
Rơi tôi
chạm nỗi buồn đau lạc loài…

Tôn Nữ Thu Dung
( Cuối tháng 11, tặng Thanh Duyên)

Advertisements

BẢN SAO TỘI NGHIỆP.

 

Mười bảy tuổi, quyển sách đầu tay của tôi được tủ sách Tuổi Hoa xuất bản… Cả một thế giới nhỏ bé quanh tôi xôn xao, nhưng ba vẫn thản nhiên:

– Ba tưởng con thích làm một nhà thơ hơn chứ!

Tôi cũng tưởng thế, từ năm lớp tám, tôi đã có những bài thơ trẻ con đăng trên các báo, tôi trả lời:

– Con muốn khẳng định mình.

Hơi huênh hoang, nhưng ba chẳng nói gì… Tôi biết những việc tôi làm được là nhờ ba tôi… Tâm hồn thơ dại của tôi được nuôi dưỡng trong một môi trường đẹp, tôi có một tủ sách cổ quý giá của ông nội để đắm chìm vào đọc thay vì rong chơi cùng bè bạn, tôi có một vườn Quỳnh để thao thức nửa đêm ngắm từng nụ hoa run rẩy nở, đẹp đến trào nước mắt, tôi có một con đường Trúc Đào tuyệt vời trong khoảng sân để mỗi ngày cứ thơ thẩn “còn lối bâng khuâng ngõ Trúc Đào”… Những buổi ngâm thơ, bình thơ của ba vào những ngày trăng tỏ đã ru ấu thời tôi vào dòng cổ tích. Các thầy cô dạy văn đã rất ngạc nhiên vì một con bé non choẹt như tôi lại rành rẽ điển tích, điển cố như một nhà nho chân chính…

Ba tôi hiền lắm, tất cả mọi người tiếp xúc với ông đều yêu quý ông, nhưng ông lại rất nghiêm khắc với tôi, có lẽ hơn ai hết, ông biết tôi là một con nhóc bất trị, nhưng thật ra ngoài cái vẻ huênh hoang bất cần, trái tim tôi chỉ là một chiếc lá non run rẩy – như con ốc mượn vỏ che thân vậy mà – Làm bất cứ việc gì tôi cũng cố gắng hết sức để ba hài lòng và tôi sống không một chút nào bình an… Một người bạn lớn làm thơ ở phương xa có hẹn đến nhà, rồi khi tìm đến chỉ để bỏ vào thùng thư một tờ thư nhẹ hẫng: “Tôi đã đến nhà, nhà em kín cổng cao tường, hàng xóm nói em là con ông lớn… ” Đọc thư, tôi đã đau đớn biết bao!

Năm 1972, mùa hè đỏ lửa, Nha Trang của tôi lúc ấy là một thị xã yên bình nhất nước, nửa đêm cả xóm hốt hoảng vì tiếng xe cộ ầm ĩ, xôn xao… Khu vực Xóm Mới thuở ấy còn rộng rãi lắm, cuối đường nhà tôi là một rừng dương liễu có đường mòn đi ra biển… Những người dân Pleiku di tản xuống Nha Trang đã tìm đến ba tôi trong cơn hoảng loạn trước khi tìm đến chính quyền… Những năm trước đó, ba tôi đã nhận thêm một trách nhiệm khác nữa thuộc ngành giáo dục…

Khi ba tôi mất, tôi như một con diều đứt dây, bay lang thang cùng trời cuối đất mà không biết lúc nào rơi xuống… chỉ biết là cần phải bay cao bay xa… Tôi ra trường năm 1978, về dạy học ở một nơi tận cùng của tỉnh, ông Hiệu Trưởng trấn an:

– Cô yên tâm, ngày xưa ba cô nuôi tôi suốt mấy năm sư phạm.

Tôi không hề biết chuyện đó, mẹ tôi chỉ nói:

– Có mấy đứa sinh viên của ba ở quê ra, nghèo lắm, ba cho tiền ăn học… sau nghe nói lên rừng.

Và trong một dịp đến trại An Dưỡng nuôi người già và trẻ mồ côi Lạc Thiện, ông Giám Đốc đã nhận ra tôi không biết qua tên hay qua nét mặt.

– Ngày đó, tôi được lệnh ném một quả lựu đạn vào nhà ba cô nhưng tôi không thể, thay vào đó tôi chỉ quăng một cục sắt để cảnh cáo… Sau đó tôi bị điều qua nơi khác.

Chuyện này thì tôi biết, năm 1970, bên ngoài cục sắt là những lớp giấy báo và một lá thư… Đó cũng là lý do ba tôi muốn từ chức để bảo vệ sự an toàn cho cả gia đình, nhưng rất tiếc ba đã không làm được điều ấy để rồi 5 năm sau trả nợ cho đất nước bằng chính sinh mạng của mình.

Thuở nhỏ, tôi vừa đau khổ vừa hãnh diện vì ba, những mối tình thơ dại của tôi bị ánh mắt giễu cợt của ba đốt thành tro bụi và biến tôi thành một kẻ bạc tình bạc nghĩa. Rồi những bài thơ đăng ở Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc, Ngàn Thông, Mây Hồng, … Những truyện ngắn đăng ở Sóng Thần, Thời Tập… Ban đầu vì đam mê, thích thú sau dần dần như một cái nghiệp phải trả hoài trả hủy.. Nhiều lúc tôi quá mệt mỏi vì những cố gắng của mình… Tôi chỉ muốn nằm dài ngày này qua ngày khác, nhưng tôi biết ba kỳ vọng vào tôi những hoài bão lớn vì khi ông đọc bài phỏng vấn tôi trên một tờ báo trẻ, tôi đã trả lời rất thành thật vào lúc đó, ước mơ của tuổi mười bảy dễ thương: “Em muốn khi ra trường sẽ được làm tùy viên báo chí của tổng thống.” Ba hỏi : “con thật sự nghĩ đến việc đó sao?”

 Nhưng không ai biết tôi mơ ước những gì, vì những khi quá mệt mỏi, tôi vẫn thường tự nhủ: “tôi chỉ thích làm thơ và đi chơi lang thang!”

Tôi muôn đời chỉ là một bản sao tồi tệ .

Thế rồi khi ba mất vào sinh nhật tôi năm 19 tuổi, tôi buông thả hết, tôi ném những mơ ước của mình vào một xó xỉnh nào đó của giòng đời luân lạc, tôi cay đắng nghĩ rằng bây giờ tôi có làm gì bậy bạ cũng chẳng sợ ai, tôi đi xóa mù trên núi, tôi học Cao Đẳng Sư Phạm, tôi ra trường đi dạy xa lơ xa lắc, bỏ dạy, lấy chồng, viết diễn văn thuê, mở nhà hàng nổi tiếng có tên trong các sách giới thiệu du lịch của Thái Lan, viết lách lăng nhăng rẻ tiền theo đơn đặt hàng không dám ký cả tên mình… Nhiều lúc trái tim loạn nhịp than van, vì đâu nên nỗi ???

Cách giáo dục của ba tôi đúng hay sai tôi không biết vì 5 người khác trong gia đình đều thành công mỹ mãn, trừ tôi ra, lơ ngơ láo ngáo: “Ma đưa lối, quỷ dẫn đường/ Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi”…
Chốn đoạn trường của tôi nhiều gập ghềnh cay đắng, nhưng tôi cứ hất cái mặt đáng ghét của mình lên để tự hào rằng tôi không sợ, tôi chưa bao giờ biết thế nào là sợ hãi… vì quanh tôi lúc nào cũng có những thiên thần hộ mệnh để tôi can trường đi tiếp con đường mình đã chọn dù khá chông gai và  đâu đó… đôi khi … như ngày xưa,  khi quá mệt mỏi, tôi vẫn thường tự nhủ: ” …thật sự, tôi chỉ thích làm thơ và đi chơi lang thang!”

TÔN- NỮ THU- DUNG

NGÀY THẤM MỆT.

 

Mang thị phi treo trên đầu ngọn bút
Cuồng vọng lấm lem bôi xóa tâm hồn
Khi nhìn lại thấy cuộc đời bất ổn
Và hành trình- đâu đó- rất cô đơn.

Thời chúng ta
khó mở lòng trắc ẩn
Mỗi một người tự ôm ấp vết thương
Lúc thấm mệt
ngã bên trời
khắc khoải
Tan tác buồn
thuở hạt bụi tha phương…

Tôn Nữ Thu Dung

 

 LỤC BÁT NGHIÊNG RƠI…


Nghiêng, rơi…
nửa giọt khuya rằm
Phong linh hay tiếng nguyệt cầm gọi tôi?
Xưa,
thu loang tím một trời
Mở ngăn hoài niệm, nhớ lời nguyện xưa.
Đừng về lối ấy
tôi,
mưa…
Áo hoàng hoa đã nhuốm mờ cỏ, rêu
Đừng về lối ấy
tôi,
xiêu…
Nghiêng, rơi…
nửa giọt hắt hiu khuya rằm
Xưa,
ai buông tiếng nguyệt cầm
Để tôi lơ đãng
nhặt hồn cỏ hoa
Đừng về lối ấy
tôi,
xa…
Đừng về lối ấy
tôi,
nhòa hư không…

Tôn Nữ Thu Dung

ÁO TÍM QUA ĐỒI

 

Trăng xưa rơi ngoài nội cỏ
Em xưa áo tím qua đồi
Hạ huyền đêm thơm mùi sữa
Hồ ly thấp thoáng liêu trai…

 

Trang kinh nhuốm màu cổ tích
Dòng thơ từ độ khuya rằm
Gởi người phương nào u tịch
Lời thầm có gọi trăm năm?

 

Chiêm bao mơ hồ khói nhớ
Âm u suốt cõi thăng trầm
Áo tím qua đồi thuở nọ
Ngàn thu lạnh giọt hồ cầm.

 

Trăng xưa rơi ngoài nội cỏ
Hiên xưa đợi tiếng chân người
Vườn xưa rung hoài chuông gió
Em xưa áo tím qua đồi!

Tôn Nữ Thu Dung

TÊN DU ĐÃNG VÀ BÀ NỘI NHỎ

Tên Du Đãng là Fan của những thần tượng Trần Đại, Lê Hùng… nghĩa là những tay giang hồ anh hùng mã thượng thực hư khét tiếng trong… tiểu thuyết của Duyên Anh, là đệ tử chân truyền của sư phụ Trần Đình Cãi… từng lên võ đài tỉ thí nhiều lần khi thắng khi thua chớ nhất định không bao giờ chịu hòa . Và quan trọng hơn hết là… bạn hàng xóm của Bà Nội Nhỏ.
Tên Du Đãng nguyên không phải là du đãng mà từng là một chàng du ca tài hoa lãng tử trong nhóm Tuổi Trẻ Hôm Nay của thầy Quang. Chúa ơi! Nhìn chàng ôm đàn đến giữa đời là mấy trăm đôi mắt hai mí, một mí, lá răm, lá mít, bồ câu, bồ hòn… gì gì đi nữa cũng đều đứng hình, nhìn chàng không chớp, chỉ mong có cơ duyên mang chàng, ủa quên, ủa quên, mang tiếng hát của chàng về bỏ túi riêng không cho ai nghe ké!
Duy chỉ có đôi mắt một mí rưỡi của Bà Nội Nhỏ là vô cùng hờ hững, bởi đêm nào chàng hàng xóm này chẳng lây lất cùng 4 đứa em trai của Bà Nội Nhỏ trống kèn đàn hát um sùm cạnh mấy chậu Quỳnh trên sân thượng đến nỗi Bà Nội Nhỏ phải gào lên: “Im đi giùm chút cho tui học có được không hả!!!”(Phải chăng sau này ” Quỳnh Hoa Mấy Cội” manh nha ra đời từ những đêm trăng sáng đó để làm điêu đứng giới giang hồ ca nhạc?)
Lại chỉ có Bà Nội Nhỏ quan tâm phê phán bằng cách tạt một gáo nước lạnh ngắt:”Quỳnh Hoa Mấy Chậu thì có!” Và cũng rất tử tế băn khoăn góp ý: “Theo tui,cội là cái gốc cây bự sự á Còn Quỳnh thì mong manh từng nhánh. Đừng có mà ỷ có chút hoa tay viết này kia khác nọ để làm sai lạc ngữ nghĩa. Đời sau lại u u minh minh, tốn giấy tốn mực bút chiến om sòm, mất công cãi lộn!”
Bà Nội Nhỏ rất dư hơi nhiều chuyện, nhưng ngẫm đi nghĩ lại, cân đếm đong đo, có Bà Nội Nhỏ cuộc đời thêm tốt đẹp nên Chàng Du Ca(trước khi biến thành Tên Du Đãng) gật gù đồng cảm và mãi mãi thập phần yêu quý!

Bà Nội Nhỏ nguyên chỉ là một con nhóc, đo với 4 đứa em trai thì Nó chỉ đứng ngang vai. Khi mấy đứa em chở đi đâu đó, ngồi sau xe cứ bị bọn bạn tụi nó hỏi: “Con nhóc đó là ai?” Bà Nội Nhỏ cứ hất cái mặt nghinh nghinh lên trời chứng tỏ ta đây người lớn, không thèm quan tâm. Bà Nội Nhỏ còn có một biệt tài rất dễ ghét là không cười không nói ở chốn đông người, làm như là Ở Chốn Nhân Gian Không Thể Hiểu!!! Bởi vậy giang hồ đồn đoán Nó ngọng, Nó cà lăm hoặc câm hoặc nặng tội hơn là khinh người. Bởi ông bà ta mới nói: đừng nghe lời đồn đãi, cứ một trăm lời đồn là có tới 99 lời rưỡi là sai! Tội, Nó bị oan bị ức, Nó chỉ hơi tự kỷ chút xíu và thiếu tự tin khi cạnh Nó không có vài… chục người mà Nó tin tưởng yêu thương.

Nhưng nói cho công bằng là Nó khá xinh, nên đi học về cũng có vài cái đuôi đi theo… mà đâu phải cái đuôi nào cũng hiền lành kiên nhẫn… Gót giày lặng lẽ đường quê… đâu trời, cũng có cái đuôi du côn du kề quá đáng!
Cái Đuôi này học trường Kỹ Thuật,(nếu cần thiết Nó cũng gặp được thầy Hiệu Trưởng Lại Kim Tỵ của trường Kỹ Thuật để mét dễ dàng, nhưng Nó chép miệng: Chuyện trẻ con, để trẻ con giải quyết với nhau!), là con ông to bà lớn (nhiều năm sau gặp lại ở Bolsa, trong một văn phòng khai thuế, cả hai ngờ ngợ nhìn nhau thấy quen quen, và Cái Đuôi chuộc tội bằng cách… lấy thuế nhiều tối đa về cho Nó).
Đẹp trai, con nhà giàu, giỏi võ, học dốt và quen thói du côn, đi theo cả tháng, hỏi han lắm chuyện, làm đủ trò mèo… Nó cũng không thèm trả lời trả vốn, để một mình Cái Đuôi độc thoại. Mất mặt bầu cua với bạn bè, Cái Đuôi giận dữ nẹt pô chiếc Kawasaki tóe lửa xẹt qua mặt Nó ngay cạnh Ty Cảnh Sát, mất hồn nó té xỉu. Cái Đuôi cũng ngã dài. Vậy là còi hụ inh ỏi, cảnh sát có mặt ngay hiện trường gây án, ba nó, bố Cái Đuôi, ông cai trường, Soeur Hiệu Trưởng, Thầy Cô Giáo, và bọn học sinh các trường chung quanh xúm lại coi còn hơn hội chợ. Soeur Hiệu Trưởng chỉ mặt Cái Đuôi đang tái xanh tái mét: “Cậu này từng mang trả lại cái cặp Tiểu Di đánh rơi mà sao bây giờ lại đổ đốn thế cơ chứ?”
Bố Cái Đuôi cũng giận tái mặt:”Thằng khốn kiếp, cho ăn học uổng tiền uổng công.”
Chỉ có ba nó là điềm tĩnh: “Không sao, con bé cứ mất hồn là ngất xỉu, chẳng có gì đâu!”
Nghe tin dữ, Tên Du Đãng từ trường Bồ Đề phóng về bằng tốc độ của âm thanh và ánh sáng để chua xót nhìn cuộc chiến vừa tàn, Bà Nội Nhỏ lên xe để tài xế của ba chở về, Thằng Cái Đuôi cà nhắc dựng lại chiếc Kawasaki… chẳng có hình phạt nào giành cho Cái Đuôi! Tên Du Đãng nổi máu anh hùng giữa đường thấy chuyện bất bình là chết cha mày cái thằng gây án, nhất là dám gây án với… Bà Nội Nhỏ! Và lập tức lên phương án trả thù dù Bà Nội Nhỏ không hề tróc một chút da.
Tên Du Đãng một thân một mình đến Công Viên Bạch Đằng hẹn ân oán giang hồ với thằng Cái Đuôi. Thằng Cái Đuôi có mặc cảm tội lỗi, lại ỷ mình võ nghệ cao cường nên đơn thân độc mã ra chỗ hẹn.
Tưởng một chọi một trên Quang Minh Đỉnh thâm u cổ quái dưới chân Đức Thánh Trần chỉ tay ra biển, không ngờ đã có hàng hàng lớp lớp dân tình đua nhau đứng chờ đông hơn coi xiếc thú. Dân Bồ Đề (phe Tên Du Đãng), Dân Kỹ Thuật (đứng coi chơi vì cho rằng Cái Đuôi làm mất mặt trường), Dân Bá Ninh (gà nhà của Bà Nội Nhỏ) lẫn một mớ cô nương Thánh Tâm đến cổ vũ cho Tên Du Đãng lấy lại công bằng. Chuyện liên quan tày trời đến Bà Nội Nhỏ, nhưng không thấy Nó xuất đầu lộ diện, mấy cô nàng Thánh Tâm chép miệng: Nó là con Thỏ nhát gan ngu ngốc!
Tên Du Đãng dằn mặt bằng cách quàng cái tội sát nhân cho Cái Đuôi:
– Mày âm mưu giết người cướp của?
– Không, tao chỉ giỡn thôi.
– Giỡn kiểu mất dạy vậy hả? Một lần mày đã giật cái cặp của Dee nhưng tao chưa nói!
– Lần đó Dee vất cái cặp bỏ chạy, tao lượm đem tới trả tận tay Soeur Hiệu Trưởng.
– Mày gan ha, Dee nói Dee mất tập thơ chép tay.
-Tao mượn đọc, chưa đọc xong, mai mốt trả.
– Mai mốt cái con… Tao phải lấy lại công đạo.Mày tên Bình? Cái gì Bình?
– Nguyễn Tử Bình. Bộ Dee là bà nội mày hả?
– Tử Hình chớ Tử Bình gì!!! Còn dám xách mé vậy thì mày chết chắc. Tử nè, Hình nè…
Mỗi cái nè nè là Tên Du Đãng xuống tay lên gối không hề thương tiếc. Cái Đuôi đâu phải tay mơ, bởi biết lỗi mình nên nhịn, chỉ tránh đòn mà không trả đũa. Cũng tại nó nhớ câu đe nẹt hôm nọ của Bố nó: “Một lần nữa còn dở thói côn đồ là xách gói đi ăn mày đấy nhé”… Nhưng đau quá đành phải ra tay, thế là hai đứa lao vào nhau bất phân thắng bại, Long Tranh Hổ Đấu mịt mù trời đất. Lẽ ra cuộc chiến không mang màu sát thương ác liệt đến vậy nếu không có cái đám quần hào ồ chấy, đốc khứa và ăn hại hò reo vòng ngoài. Một bên đấu tranh cho chính nghĩa, một bên thà chết không chịu nhuc… nhưng cuối cùng thì chính nghĩa vẫn thắng gian tà, nên SÁT THÁT là tiếng cuối cùng của Tên Du Đãng ném vào Cái Đuôi đang nằm dài dưới đất, và cả đứa thắng lẫn đứa bại cùng thảm hại thở phì phò như 2 con cá voi mắc cạn.
Chưa kể sau đó cảnh sát bắt 2 con cá voi vào bót, viết kiểm điểm, điện thoại cho học đường và gia đình tới lãnh về. Cái Đuôi con ông to bà lớn, được nộp tiền phạt với tội gây rối trật tự công cộng, lên xe hơi mẹ nó trang điểm phấn son vàng ngọc chớp nháy lung linh xót xa chở về ngay. Tên Du Đãng ở cùng ông bà ngoại bất hạnh hơn, gặm một khối căm hờn trong cũi sắt, nhưng từ nay bắt đầu oai trấn giang hồ rồi…
Mãi đến hôm sau khi Bà Nội Nhỏ biết tin, năn nĩ nhờ Ba lên ký tên bảo lãnh. Tội nghiệp, lúc nào Bà Nội Nhỏ cũng là người cuối cùng biết những tin nóng hỗi khi nó đã trở thành nguội ngắt.
Bà Nội Nhỏ giận lắm, chì chiết:”Đã nói bỏ qua hết đi mà còn cứ ra vẻ anh hùng rơm, nó có ô dù, lúc nào cũng được bao bọc bằng chăn êm nệm ấm. Ta nói, chỉ có đồ du đãng mới hơn thua nhau bằng sức mạnh cơ bắp!”
Tên Du Đãng nghĩ thầm: Quả thật, Cái Đuôi nói rất đúng “Bộ nó là bà nội mày sao?” Vì ai mà nên nỗi này đã chớ?
Nhưng một câu khi dễ Cái Đuôi của Bà Nội Nhỏ làm ấm lòng Tên Du Đãng: “Nó có ô dù, lúc nào cũng được bao bọc bởi chăn êm nệm ấm”
Mà sao kỳ, Tên Du Đãng luôn ghét bỏ coi thường những đứa được bao bọc bởi chăn êm nệm ấm trừ Bà Nội Nhỏ.
Chàng Du Ca(từ nay đã trở thành Tên Du Đãng) buồn bã đành ôm đàn hát một lần cuối trước khi giang hồ gọi tên
… và cũng từ đó, Dee( tên cúng cơm là Tiểu Di) cũng được giang hồ chính thức gọi nick name là Bà Nội Nhỏ.

Tôn Nữ Thu Dung

VỌNG ÂM BUỒN

 

Mưa phương nào tôi che người phương ấy
Chiều dần tàn trên mái ngói rêu xanh
Bầy quạ nhỏ đưa đêm về ái ngại
Lời chia tay,
muốn nói…
cũng không đành!

Tôi lơ đãng trao người cây Thánh Giá
Người đa mang từ buổi ấy lên đường
Nghe sóng vỗ trong lòng con ốc nhỏ
Và quanh tôi-
muôn thuở,
vọng âm buồn-

Khi không thể chia cùng nhau khổ nạn
Thắp cho người ngọn nến cháy rưng rưng
Từng giọt nến rơi vào đêm tan nát
Mái hiên khuya-
gió tạt…
buốt căn phần-

Tôn Nữ Thu Dung

XIN EM…

 

Chôn tôi giữa chốn ngàn lau
Xin em
đừng nhỏ lệ vào thơ tôi
Đừng câu ly biệt bùi ngùi
Đừng hoài niệm những xa xôi nhạt nhòa


Kể từ
buổi xuống thuyền hoa
Thơ tôi em đốt
hay là lãng quên???

Tôn Nữ Thu Dung

ĐÊM CHỜ QUỲNH HÉ NỤ.

 

Em đừng cởi áo vô minh
Thiền sư
Thi sĩ
bất bình… hạ sơn

trong cuộc lữ cô đơn
Xin
muôn lượng kiếp
hoá thân tìm người
Sát na ấy,
ngỡ suốt đời
Đăm đăm diện bích
triệu lời vô ngôn
Em đừng xé bỏ càn khôn
Ngàn lau trắng vẫn cội nguồn băn khoăn
Em đừng vội nhé,
Quỳnh hương…

(T/B:
Thiền sư cởi áo che quỳnh
Nghe trong khuya khoắt…
trở mình,
hạt sương…)

Tôn Nữ Thu Dung

Tháng Tư


K
ính tặng những người chinh phụ

…Thuở lâm hành oanh chưa bén liễu
Hỏi ngày về ước nẻo Quyên ca… ( Chinh Phụ Ngâm)

Mở trang Quân Sử Tháng Tư
Hồn anh linh cõi mịt mù về quanh
Mở trang Quân Sử…không đành
Tìm thư các
đọc tàng kinh…
nghẹn ngào
Rừng khô biển kiệt tâm hao
Ngàn năm dâu bể biết đâu cội nguồn
Thắp trong đêm một tàn hương
Nghe quanh quất vó ngựa buồn đâu đây
Nẻo quyên ca lỗi hẹn ngày
Hồn theo ngọn gió về lay hiên người…

Tôn Nữ Thu Dung