LỄ TƯỞNG NIỆM (Thông báo này thay thư mời)

Năm nay, lễ tưởng niệm nhà văn NGUYỄN TRƯỜNG SƠN (1918-2015) của GIA ĐÌNH TUỔI HOA được tổ chức muộn hơn một chút. Buổi lễ lần này được mở rộng để tưởng niệm cả những cây bút Tuổi Hoa đã khuất bóng, như các tác giả MINH QUÂN, TRINH CHÍ, ĐỖ TƯ LONG (Trần Miên Trường), VŨ CHINH v.v…, và mới đây nhất là HOÀNG ĐĂNG CẤP.
Ngoài ra, trong buổi lễ này chúng ta cũng tưởng nhớ đến: Ông NGUYỄN HÙNG TRƯƠNG – chủ nhà sách KHAI TRÍ, đồng thời là CHỦ NHIỆM tuần báo THIẾU NHI. Ông NGUYỄN VỸ – CHỦ NHIỆM tuần báo THẰNG BỜM. Nhà văn DUYÊN ANH (Vũ Mộng Long) – chủ nhiệm tuần báo TUỔI NGỌC và một số vị có công trong việc gây dựng phong trào sách báo thiếu nhi – thiếu niên miền Nam Việt Nam trước 1975.

@ THỜI GIAN:
Khai mạc lúc 5:00 PM (5 giờ chiều) thứ Bảy ngày 23 tháng 6 năm 2018

@ ĐỊA ĐIỂM:
Hội trường Hội Việt Nam Tương Tế (sức chứa từ 70 đến 100 người)
Số 7621 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683,

@ CHƯƠNG TRÌNH:
1- Khai mạc
2- Niệm hương
3- Trao đổi, chia sẻ (có thể hát, đọc thơ, kể lại kỷ niệm, chia sẻ cảm xúc, v.v…)
4- Dùng bữa ăn nhẹ.

Thân mời các bạn tham dự (nếu có điều kiện) và có thể mời thân hữu cùng tham dự. Xin báo trước số người để BAN TỔ CHỨC thuận tiện trong việc sắp xếp chỗ ngồi.

Mọi liên lạc xin gửi về e-mail: tuongtri@yahoo.com (chỉ cần cho biết tên người tham dự chính và tổng số người tham gia). Hạn chót là ngày 20 tháng 6 năm 2018.

Rất mong được gặp gỡ các anh chị và các bạn.

* Lễ tưởng niệm tại Việt Nam sẽ được tổ chức sau

Advertisements

SỬ KÝ CỦA TƯ MÃ DOANH DOANH.

Trường Giang cuồn cuộn về đâu
Sóng xưa vùi hết anh hào mỹ nhân
Được thua thành bại chẳng cần
Thiên thu còn lại chỉ ngần này thôi

( Tư Mã Doanh Doanh)

Tôi, người chấp bút, phải nói đôi điều về Tư Mã Doanh Doanh:
Cô là cháu nhiều đời của nhà sử học Tư Mã Thiên ( dĩ nhiên trước khi bị cung hình, sử gia Tư Mã Thiên đã có con trai nối dõi), có tội với triều đình nên dòng họ này phải lưu lạc vong thân, thay tên đổi họ.
Tư Mã Doanh Doanh, mấy ngàn năm sau, thương cảm cho những nguồn lịch sử bị vo tròn bóp méo, cô ngồi vào bàn phím, gõ gõ hằng đêm, thức cùng cô là con cú mèo lim dim trên ngạch cửa, những khi xao lòng hay mệt mõi, cô nhìn vào bạn mình và tìm kiếm ở nó sự kiên nhẫn và khôn ngoan cần thiết, nó gật gù nhìn cô, mỉm cười xoa dịu: Cố lên nào , bạn ta. Cuộc đời ấy, có bao lâu để đợi chờ…
Nên, những điều cô viết có thể là chính sử hoặc chỉ là ngoại truyện, tâm niệm của cô là làm giảm nhẹ mọi uẩn khúc, mọi tranh chấp, mọi hoài nghi… để lịch sử mãi mãi là một giòng trôi của định mệnh, mà ta tìm ở đó- ngàn năm sau- một tiếng thở dài!

VÀO TRUYỆN:

( kỳ sau tiếp)

Tôn Nữ Thu Dung

TỰ TÌNH VỚI BIỂN

 

Người chẳng bao giờ hiểu được
Vì sao biển mãi thở dài
Hồn tôi ngàn con sóng vượt
Xôn xao bờ cát sớm mai.

Người chẳng bao giờ trở lại
Sân trường cỏ úa bâng khuâng
Chiều nay rơi vài cánh phượng
Mờ phai xóa dấu chân buồn.

Người nhắc tôi về chốn cũ
Tiếng sóng âm u thở dài
Vầng trăng nghẹn ngào nguyệt tận
Nghe mùa cổ tích tàn phai.

Góc phố sương nhòa tan, hợp
Đêm đêm biển hát u hoài
Những vì sao buồn mắt chớp
Hồn hoa thổn thức mây bay.

Và tôi suốt đời chẳng lẽ
Làm con còng gió cô đơn
Mãi mê se từng hạt cát
Gởi người như những vết thương.

Và tôi suốt đời chẳng lẽ
Làm con ốc nhỏ chơi rong
Mà ôm trong lòng tiếng sóng
Ôm trong lòng cả đại dương…

Ton-Nu Thu-Dung

KÝ ỨC THÁNG TƯ

 

Người ở lại chia cùng tôi khổ nạn
Ngày tháng tư vác thánh giá lên đồi
Nghe hoang vắng ngọn cỏ bồng phiêu dạt
Lay mơ hồ ký ức tuổi thơ tôi

Đêm rơi vỡ những vì sao mê hoặc
Hứng trên tay buốt lạnh hạt sương buồn
Người cũng thế… chia cùng tôi ngọt đắng
Bên kia bờ còn đau đáu vết thương

Lời tận tuyệt vẫn xanh màu ảo vọng
Ngày tháng tư vác thánh giá lên đồi
Lỡ đánh mất một thiên đường mộng tưởng
Đành buông tay…
gió tạt buốt hiên đời…

Tôn Nữ Thu Dung

LỜI KHÔNG DỄ NÓI

@ TBT NHÀ THƠ TÔN NỮ THU DUNG:

Thơ là tiếng nói nội tâm riêng biệt của mỗi người nhưng sự tao nhã và thanh khiết là điều không thể thiếu trong thơ, dù thế…

… Xin đừng ai khoác vào thơ (và người làm thơ) một sứ mệnh lớn lao nào cả! -Theo tôi – Thơ chỉ cần có một nhiệm vụ nhỏ bé duy nhất là làm một dòng suối mát trong veo để người lữ khách lạc loài trong sa mạc cúi xuống, vốc lên một ngụm… thế thôi!

HƯ ẢO TÔI, là tập thơ kỷ niệm TUONGTRI.COM bước vào năm thứ 6 gồm 200 bài thơ của 109 tác giả “tâm phúc ruột rà” với Tương Tri trên đoạn đường dài gập ghềnh đầy hoa cỏ và nhiều gai góc đang được các bạn cầm trên tay. Mong rằng nó sẽ đem đến cho các bạn yêu thơ một niềm tin thuần khiết về cái đẹp muôn đời.

Thay mặt Nhóm Chủ Biên TƯƠNG TRI xin gởi đến các bạn thơ của chúng tôi niềm cảm kích.

@ NHÀ PHÊ BÌNH TRẦN TRUNG TÁ:

…tập thơ Hư Ảo Tôi, phải nói rằng đây là món quà không chỉ là món quà văn nghệ mà hơn thế nữa, nó là món-quà-văn-hóa. Tôi tin khi cuốn Hư Ảo Tôi đến tay bạn đọc, bạn có một lúc hai món quà; Một là Tập Thơ…đúng là Tập Thơ, Hai là thấy cái nằm trên tay bạn là Trái Tim của một người Vì Thơ Mà Có, Bởi Thơ Mà Làm, Cho Thơ Tất Cả!…

Và là một tập thơ nặng kí cả nghĩa đen lẫn bóng…
______________________________________
@ 109 TÁC GIẢ TRONG NƯỚC & HẢI NGOẠI:

* NGUYÊN SA/2/Hư Ảo Trăng
* TRẦN TRUNG TÁ/5/Đôi Lời Thắm Thiết
* ÂU THỊ PHỤC AN/9/Phố/Tìm Suối Nguồn
* BÙI DIỆP/12/Người Hẹn Trăm Năm/Những Ngày Xưa Thật
Là Xưa
* CAO VĂN TAM/15/Chia Tay/Tiễn Đưa
* CHIÊU ANH NGUYỄN/18/Những Ngày Không Trở Lại/Giấc

* CHIM HẢI/21/Mời/Trả Lời
* CHU THỤY NGUYÊN/24/Lúc Tôi Rót Nắng Vào Ly/Đêm
Violin Xanh
* DAO LAM/27/Thả Nắng/Rờn Rợn Khóe Cười
* DU LÊ HUÊ/30/Huế Say/Ngày Thứ Tám
* DU NGÃ/34/Thơ Ngày Cũ/Tìm Nhau
* DŨNG KQD/37/Đừng Hỏi Nữa Con Ơi!/Buổi Sáng Đà Lạt
* ĐẶNG KIM CÔN/40/Lốc Đời/Những Hàng Ghế Trống
* ĐẶNG PHÚ PHONG/43/Đồi Lạc Gió/Đồi Tây Hay Đồi Đông
* ĐỖ TẤN ĐẠT/47/Trả/Nợ
* H. HIẾU/49/Căn Phần/Trưa Nắng
* HẠ QUỐC HUY/54/Lệ Trong Mắt Phượng/Xa Rồi Trăng Lay
Tóc Rối
* HẠC THÀNH HOA/59/Điệp Khúc Buồn Trong Quán Cà Phê
Màu Vàng/Ngồi Dưới Trăng Tan
* HIỀN MÂY/63/Về Cùng Em/Ngủ Đi
* HỒ CHÍ BỬU/66/Lặng Lẽ Mùa Đông…/ Người Sắp Về Chưa?
* HỒ VIỆT KHUÊ/69/Sương Khói Đa Mi/Quán Chân Núi
* HOA NGUYỄN/72/Lời Tình Vừa Lỗi/Hạt Tai Ương
* HOÀI KHANH/76/Sẽ Là Gì Trong Một Kiếp Xa Xôi
* HOÀNG CHẨM/79/Lạ Thường/Còn Một Chỗ Trống
* HUỲNH DUY LỘC/82/Không Tan Kỷ Niệm
* HƯ VÔ/84/Thu Nguyên Màu Bao Dung/Ngày Cũ
* HUY TƯỞNG/87/Chim Mùa Xuân Bay Về Lối Thu
Không/Người Yêu
* KHA LY CHÀM/91/Tháng Sáu và Kỷ Niệm/Ẩn Dụ Đêm
* KHA TIỆM LY/94/Nhỏ Bạn Ngày Xưa/Tình Nhạt
* KIM VÔ VỌNG/97/Cau Cay
* LÂM HẢO DŨNG/99/Cảm khái khi về núi/Sương Lạnh Miền
Cao Gọi Nhớ Rừng
* LÊ HÁT SƠN/103/Chiều Serenade/Riêng Em Ngày Chở Nắng
* LÊ PHÚ HẢI/107/Về Phương Nam/Điệu Buồn Tráng Sĩ
* LÊ SA/111/Chiều Phan Rang Nhớ Khói Ba Vì/Nhớ Nhớ Quên
Quên
* LÊ TRUNG TÍN/114/Sau Cơn Say/Về
* LÊ VĂN HIẾU/113/Tinh Khôi
* LÊ VĨNH TÀI/119/Không Đề Sáu Chữ/Thơ Bây Giờ Của Con
* LINH PHƯƠNG/122/Như Bóng Mây Bay Cuối Trời Thương
Nhớ/Đêm Ngủ Tôi Mơ
* LƯU XÔNG PHA/125/Đừng Treo Tim Lên Cành Cây Thương
Nhớ/Ta Ném Hết Đời Thơ Vào Ngọn Lửa
* MAI THANH VINH/128/Phía Buồn/Chiều
* MAI VIỆT/131/Vô Dinh 1 Nghe Tiếng Lăn Trầm/Gởi Lại Phan

* MỘC MIÊN THẢO/135/Vọng/Hỏi
* MƯỜNG MÁN/139/Về Bên Cổ Thành/Qua Mấy Ngõ Hoa
* NGÔ TỊNH YÊN/143/Những Ngón Tay Ký Ức/Đừng Khóc Tôi
Ơi
* NGÔ YÊN THÁI/146/Trăng Rơi Cuối Bãi/Bất Tận
* NGUYÊN VI/149/Cõi Xưa/Đà Lạt
* NGUYỄN AN BÌNH/152/Tháng Năm Hoa Tím Lại Về/Hạt
Bụi Nghìn Trùng
* NGUYỄN BÁ TRẠC/155/Thoại Châu, Tôi Biết Trời Chưa
Sáng/Quê Mẹ
* NGUYỄN BẮC SƠN/159/Một Ngày Nhàn Rổi/Nhắc Đến Ma
Lâm
* NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH/163/Cuối Năm Chia Tay Huế/Sợ
Một Ngày Mưa
* NGUYỄN ĐÌNH BỔN/166/Biền Biệt/Vết Cắt
* NGUYỄN ĐỨC BẠT NGÀN/169/Cùng chút Bụi Bên
Đường/Hương Cau
* NGUYỄN HẢI THẢO/172/Như Khói Sương Bay/Như Lá
Ngậm Ngùi
* NGUYỄN HÀN CHUNG/176/Biết/Gió Mồ Côi
* NGUYỄN LÃM THẮNG/179/Một Ngày/Sông Trăng
* NGUYỄN LIÊN CHÂU/183/Long Đong Y Bát/Trương Chi Dị
Khúc
* NGUYỄN MINH PHÚC/186/Bóng Tàn Phai/Bóng Tối Không
Lời
* NGUYỄN NGỌC NGHĨA/190/Thu Nào Xưa Hở Em/Mưa
Lập Đông
* NGUYỄN NHƯ MÂY/193/Không Đề/Bước Xuân
* NGUYỄN QUANG TẤN/196/Dạo Khúc 27/Dạo Khúc 50
* NGUYỄN TAM PHÙ SA/199/Hai Nửa Huế/Bài Thơ Thứ Nhất
* NGUYỄN TẤN CỨ/202/Niệm/Chia Đời Nhau Nhé
* NGUYỄN THÁI BÌNH/205/Mùa Thu/Lục Bát Rơi
* NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH/210/Đêm/Ngày
* NGUYỄN VÂN THIÊN/214/Huế Mười Năm Xa/Tương Tư
Kinh
* NHÃ MY/217/Mười Năm/Biển Đêm
* NP PHAN/217/Chưa Phai Bờ Áo Nguyệt/Biệt Khúc
* PHÙ DU/225/Buổi Phai Sương/Bên Này Bên Kia
* PHẠM HỒNG ÂN/228/Dọn Chỗ Cho Phiên Khúc Gãy/Tháng
ba, ký ức Sài Gòn
* PHẠM KHÁNH VŨ/232/Tôi Sẽ Là Tôi?/Tôi Nói Với Chiêm
Bao
* PHẠM NGỌC LƯ/235/Huế Ngày Về/Thuyền Quyên
* PHẠM NGŨ YÊN/239/Viết Cho Tháng Mười Hai Sắp Hết/Tạ
Ơn Một Tình Yêu
* PHẠM QUANG TRUNG/244/Trầm/Ghé Thăm
PHAN ANH DŨNG/248/Tiếng Xuân/Quán Không
* PHƯƠNG TẤN/251/Ở Huế Nhớ Phương/Chờ Đến Thiên Thu
Một Bóng Người
* PHƯƠNG UY/255/Phong Linh Trắng/Thất Lạc Trăng
* QUAN DƯƠNG/258/Đêm Trở Nhớ/Chiếc Xương Lá
* RÊU/261/Chọn/Chiều Nay Xuống Phố
* SƯƠNG NGUYỄN/264/U Uất/Tôi Muốn
* TẠ CHÍ THÂN/267/Giang Hồ/Đừng
* TẠ VĂN SỸ/269/Gọi
* TÂM NHIÊN/271/Nước Chảy Mây Trôi/Mây Trắng Ca
* TẦN HOÀI DẠ VŨ/274/Hẹn Về Với Huế/Đêm Giáng Sinh
* TÔN NỮ THU DUNG/277/Vọng Âm Buồn/Khúc Tặng Doanh
Doanh
* TÔN NỮ THU NGA/280/Ngọc Lan Hương/Niệm Khúc
* TÔN PHONG/283/Từ Chối/Không Có Gì
* TRÂN SA/286/Dặn Bàn Tay/Nghĩ Tới
* TRẦN ANH/289/Nát Mùa Trăng Hung Bạo/Bên Mùa Ve
Năm Cũ
* TRẦN BÁ NGHĨA/292/Tà Hoa
* TRẦN DZẠ LỮ/294/Qua Đèo Hải Vân/Cà Phê Ở Tôn Nữ Viên
* TRẦN HỒ DŨNG/297/Em Và Tôi/Ngủ Bên Chân Mẹ
* TRẦN HOÀI THƯ/300/Xa Lạ/Cuối Năm Bên Dòng Sông
Hudson
* TRẦN HUY SAO/303/Diều Giạt Gió Đưa/Dẫu Một Đời Phiêu
Bạt
* TRẦN HUYỀN THOẠI/307/Lang Thang Khói/Thắp Sáng
Cánh Rừng Thơ
* TRẦN NGỌC HƯỞNG/310/Sương Khói Lặng Thầm/Giạt
* TRẦN THIÊN THỊ/313/Ngày Thu Cuối Cùng, Chén Rượu Cuối
Cùng/Gởi Cho Thu Thảo
* TRẦN THOẠI NGUYÊN/317/Cõi Tàn Phai/Đà Lạt, Hoa
Phượng Tím
* TRẦN TRUNG ĐẠO/320/Đêm Ngồi Nghe Tiếng Chim Trên
Biển/Xuân Đất Khách
* TRẦN TUẤN/323/Nơi Tôi Ở/Nếu…
* TRẦN VĂN NGHĨA/326/Tôi Ngồi Ở Đó/Tháng Chạp, Đà Lạt
Và Em
* TRẦN VẤN LỆ/329/Nửa Đêm Về Sáng/Ngủ Đi Chàng Lính
Xưa
* TRẦN VIẾT DŨNG/332/Cỏ Xanh/Gái Bình Định
* TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG/335/Hoa Cẩm Chướng Trên
Bàn/Lục Bát
* TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN/339/Phố Núi Hoài Mây Bay/Câu Thơ
Phượng
* TƯƠNG GIANG/342/Ngược Nguồn Nhớ Quên
* VĂN CÔNG MỸ/344/Tắm Trăng/Hóa Thân vào ”Tình Nghệ
Sĩ”
* VÕ DUY CHUNG/347/Mùa Trăng Sáng/Những Đoạn Rời
* VŨ ĐÌNH HUY/350/Doanh Doanh/Đoản Khúc
* VŨ NGỌC GIAO/353/Phố Và Trăng/Đâu Đó Một Làn Hương
* VŨ TRỌNG QUANG/356/Maria Nguyễn/Cuối Đường
* YÊN HỒNG/359/Mật Ngôn/Thấu Cảm

 

Nhà Thơ Trần Thoại Nguyên

Món quà đặc biệt:
Tập thơ HƯ ẢO TÔI.

Mừng 6 năm ra đời & phát triển Website TUONGTRI.COM và những tuyển tập thơ văn TƯƠNG TRI đã phát hành, Nhóm Chủ Biên đã táo bạo đề ra in tuyển tập thơ HƯ ẢO TÔI làm món quà tặng thi văn hữu TUONGTRI.COM , như LỜI CẢM ƠN của Nhóm Chủ Biên : “HƯ ẢO TÔI,là tập thơ kỷ niệm TUONGTRI.COM bước vào năm thứ 6 gồm 200 bài thơ của 109 tác giả thơ “tâm phúc ruột rà” với TƯƠNG TRI trên đoạn đường dài gập ghềnh đầy hoa cỏ và nhiều gai góc…”
BBT đã tuyển chọn công phu ! Tôi nghĩ bài thơ đưa vào tập thơ đã phải qua 3 lượt: Lần 1- Chọn bài post lên Website. Lần 2 – Tuyển bài đăng lên các tuyển tập in giấy đã phát hành. Và lần 3 – Tuyển lựa mỗi tác giả một vài bài thơ hay tiêu biểu nhất. Nữ chủ trang Tương Tri, Nhà thơ Tôn-Nữ Thu-Dung (Thu-Dung Ton-Nu) đã bày tỏ lòng mình trong buổi Hội Ngộ Tuongtri ra mắt HƯ ẢO TÔI: “Mình muốn in một tập thơ cho bè bạn, các thi hữu đã cộng tác cùng TUONGTRI,không hề nghĩ đến tính toán kinh doanh lợi nhuận!” Tôi nghĩ Tôn-Nữ Thu-Dung đã nói thật lòng! Mấy ai bỏ tiền ra mua một tập thơ dày cộm đến 370 trang dù in đẹp trên giấy tốt . Lật qua từng trang sách, các Thi hữu phải cảm động,không những thơ mình được đăng trang trọng mỗi bài thơ một trang,bài dài hai,ba trang không cắt bỏ.Đặc biệt là mỗi tác giả đều được dành riêng một trang với chữ ký và bút danh của mình! Có lẽ cả thế gian nầy chưa có NXB nào “Chịu chơi” trân trọng sang đến như thế !?
Gần 6 năm qua,tôi vẫn thường xuyên cọng tác cùng TUONGTRI.COM và đã được chọn in trong tuyển tập thơ HƯ ẢO TÔI 2 bài (Các tác giả khác cũng thế),dù tôi chưa tâm đắc lắm,nhưng phải nói đó là 2 bài thơ hay đều đã được các Nhạc sĩ phổ nhạc thành ca khúc .
Bài CÕI TÀN PHAI đã có hai phiên bản phổ nhạc , 1 của NS Mộc Thiêng và 1 của NS Ngô Tùng Văn ( Tùng Văn Ngô) đã được ca sĩ hát trong chương trình NHẠC CHIỀU CHỦ NHẬT của Đài Truyền hình Tphcm.
Bài ĐÀ LẠT HOA PHƯỢNG TÍM đã được 3 NS phổ nhạc thành ca khúc: 1 là của NS Mộc Thiêng, 2 là của NS Phạm Minh Thuận ( Qua Nhà thơ Nguyễn An Bình, NS NMT đã chuyển email cho tôi và nói rằng NS lang thang trên mạng bắt gặp được bài thơ hay giàu cảm xúc và cảm hứng viết liền thành ca khúc. Và 3 là của NS Nguyễn Hảo đã đàn hát cho tôi và Thư Thiên Phạm cùng nghe.

Chắc tôi cũng như các Thi hữu có thơ in và có chữ ký của mình trong tập thơ HƯ ẢO TÔI rất cảm ơn Nhóm Chủ Biên TUONGTRI.COM,nhất là Tổng Bí Thơ Tôn-Nữ Thu-Dung! Xin chúc BBT và văn thi hữu “tương tri tâm phúc ruột rà” luôn vui khỏe tràn đầy cảm hứng sáng tạo! Chúc TUONGTRI.COM không ngừng phát triển ngân vang bay xa!

 

Nhà Giáo  Nguyễn Hoàng Quý

Đọc tin nhắn do anh Tạ Chí Thân (Bạch Mao Sư Vương – Than Ta) gửi 10 ngày trước, tôi thật sự xúc động: “Kính mời anh chị 19/4 tới Sông Trăng nghen . . . xin gặp một lần, biết ngày mai sẽ ra sao?!”. Và thế là (hăm hở) đến. Cứ tưởng dân ở Mỹ đúng giờ, tôi tới chỉ có anh Trần Dạ Lữ, một nhà thơ cao tuổi, có thơ đăng báo từ đầu 1960’s và Nghĩa từ Đồng Nai lên.

Đến khi bắt đầu, có khoảng gần 60 người là những nhà thơ, nhà văn, nhà báo, nhạc sĩ, họa sĩ . . . cùng với vợ/chồng, những cộng tác viên đắc lực của tuongtri. Sân khấu nhỏ dựng trên bờ sông Thanh Đa của nhà hàng khá lý tưởng, không bị tiếng ồn từ những thực khách khác và không làm phiền họ dù cuộc gặp này dùng hệ thống âm thanh cho phát biểu và đàn hát, đọc thơ.
Đây là lần thứ ba tuongtri tổ chức hội ngộ ở Sài Gòn mỗi khi những người chủ trương từ Mỹ về. Cũng có lần tổ chức ở Hà Nội, Huế, Quy Nhơn, Nha Trang. Đúng như tinh thần của website và anh Thân phát biểu trong lời mở đầu: không màu mè, không trang điểm, son phấn mà chỉ thuần túy bảo đảm tinh thần Việt Nam từ những cây bút tiếng Việt, cuộc hội ngộ hôm nay mang đậm sắc thái này. Những người gặp nhau, dù đã hay chưa quen đều đối với nhau bằng “Những lời tâm phúc ruột rà”. Chỉ cần đọc “Đôi lời thắm thiết” của giáo sư Trần Trung Tá khi viết lời giới thiệu tập thơ “Hư ảo tôi” do Tương Tri xuất bản và gửi về tặng thì thấy rõ.

Dịp này tôi có duyên “kiến kỳ hình” hoặc nói chuyện với những cây bút trước đây chỉ “văn kỳ thanh”. Đó là các anh Nguyễn Viện, Ngô Quang Hiển, Nguyễn Đặng Mừng, Phạm Nga, Nguyễn Liên Châu, Nguyễn Đăng Trình, Nguyễn Đình Bổn, Nguyễn Tấn Cứ, Trần Thoại Nguyên, Phạn Thụy Ngữ, Tuệ Mỹ, Phan Văn Quang, Dũng KQĐ . . . Gặp được những tác giả có bài trên Tương Tri, thăm được Tôn Nữ Thu Dung (Tương Tri Giáo chủ), Tạ Chí Thân, Văn Công Mỹ, gặp được chị Âu Thị Phục An (An Âu), Đào Thị Thanh Tuyền (từ Nha Trang vào) cũng là niềm vui, chưa kể anh bạn già Vũ Ngọc Giao lâu nay không gặp.

Chương trình Thơ Nhạc góp vui khá phong phú. Sự có mặt của các chị Nguyễn Hồng Nga, Mai Thanh với những bản nhạc xưa cũng như những bài thơ do chính các tác giả đọc, các giọng nam ca, tấu hài đều ngẫu hứng vì không theo kịch bản nhưng mọi người đều lắng nghe đủ biết sức thu hút của tác giả và người trình bày. Gần giữa buổi, nghệ sĩ Ngọc Minh (Nguyễn Thị Minh Ngọc) xuất hiện với hai tiết mục “diễn” tuyệt vời làm mọi người đều ấn tượng.

Cám ơn chiều Sài Gòn bình yên, sông Thanh Đa lặng lờ và mát mẻ, cám ơn nhà hàng Sông Trăng với những món ăn ngon, website Tương Tri và tất cả mọi người đã cùng góp phần để làm nên một buổi tối kết nối tình thân khó quên này.
PS: Qua album này xin cám ơn anh Trần Dạ Lữ đã tặng tập “Thơ tình viết trên bao thuốc lá” và em Dũng KQĐ đã (chép tay) tặng anh QNH bài thơ “Tôi đã đánh mất nước Việt buồn” em đọc ở Hội Ngộ tối 19.4.2018.

 

Nhà Thơ Nguyễn An Bình

TƯƠNG TRI, CUỘC HỘI NGỘ VĂN CHƯƠNG ĐẦY THÚ VỊ BÊN BỜ SÔNG SÀI GÒN.

Lúc 5 giờ chiều, ngày 19/4/2018 có buổi hội ngộ cộng tác viên của trang Tương Tri.com tại nhà hàng Sông Trăng của nhà thơ Văn Công Mỹ trên đường Bình Quới-Bình Thạnh bên bờ sông Sài Gòn. Tương Tri.com là một trang web thuần túy về văn chương với người chủ biên Tôn Nữ Thu Dung(Ton-Nu Thu-Dung– đang định cư tại Mỹ) đầy nhiệt huyết với một đội ngũ cộng tác viên từ mọi miền trên thế giới. Nhân những ngày về thăm quê hương và tặng tuyển thơ HƯ ẢO TÔI cho các tác giả kỷ niệm 6 năm ngày Tương Tri hoạt động. Ở đây tôi được gặp mặt nhiều anh chị đã từng viết trên Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc và nhiều tạp chí văn học trước năm 1975. Những bản tình ca và những bài thơ được đọc đã tạo sự thân mật gắn kết anh em văn nghệ đến không ngờ. Hôm nay chị Thu Dung đã lên đường về Mỹ. Cám ơn chị Thu Dung, anh Văn Công Mỹ, anh Tạ Chí Thân đã tổ chức cuộc hội ngộ đầy tình thân và gởi cho những tấm hình kỷ niệm nầy.

Nhà Văn Phạm Nga

Cuộc vui nào cũng tàn…, nhưng không sao, ta cứ hẹn nhau sẽ cùng vui lần nữa. Chúc THU DUNG trở về nhà tiếp tục được làm ‘giáo chủ’  suông sẻ, phấn chấn, để bạn bè còn gặp lại.🌷

Nhà Thơ Nguyễn Đăng Trình

TƯƠNG TRI – khoảnh khắc tuyệt vời & đáng nhớ…
(chiều 19.4.18)

Và Nhà Thơ Dũng KQD đọc:


…Có khi nghĩ trời sinh một mình ta là đủ
Vì đám đông quậy bẩn nước hồ đời
Nhưng lại nghĩ trời sinh thêm bè bạn
Để quàng vai ấm áp cuộc rong chơi!
( Nguyễn Bắc Sơn)

Vâng, … chỉ để quàng vai ấm áp cuộc rong chơi!

Tôn Nữ Thu Dung

 

RƠI

 

Rơi tôi
hoang mạc chiều vàng
Rơi tôi
mây trắng cuối ngàn lênh đênh
Rơi tôi
luân lạc đầu ghềnh
Rơi tôi
chiếc lá tượng hình vết thương
Rơi tôi
mắt lệ rưng buồn
Rơi tôi
đêm vỡ giọt sương nghẹn ngào
Rơi tôi
cánh vạc về đâu
Rơi tôi
gió tạt lạnh màu hư không
Rơi tôi
tàn cuộc vô cùng
Rơi tôi
từ cõi mịt mùng chiêm bao
Rơi tôi
nguồn cội nghiêng chao
Rơi tôi
chạm nỗi buồn đau lạc loài…

Tôn Nữ Thu Dung
( Cuối tháng 11, tặng Thanh Duyên)

BẢN SAO TỘI NGHIỆP.

 

Mười bảy tuổi, quyển sách đầu tay của tôi được tủ sách Tuổi Hoa xuất bản… Cả một thế giới nhỏ bé quanh tôi xôn xao, nhưng ba vẫn thản nhiên:

– Ba tưởng con thích làm một nhà thơ hơn chứ!

Tôi cũng tưởng thế, từ năm lớp tám, tôi đã có những bài thơ trẻ con đăng trên các báo, tôi trả lời:

– Con muốn khẳng định mình.

Hơi huênh hoang, nhưng ba chẳng nói gì… Tôi biết những việc tôi làm được là nhờ ba tôi… Tâm hồn thơ dại của tôi được nuôi dưỡng trong một môi trường đẹp, tôi có một tủ sách cổ quý giá của ông nội để đắm chìm vào đọc thay vì rong chơi cùng bè bạn, tôi có một vườn Quỳnh để thao thức nửa đêm ngắm từng nụ hoa run rẩy nở, đẹp đến trào nước mắt, tôi có một con đường Trúc Đào tuyệt vời trong khoảng sân để mỗi ngày cứ thơ thẩn “còn lối bâng khuâng ngõ Trúc Đào”… Những buổi ngâm thơ, bình thơ của ba vào những ngày trăng tỏ đã ru ấu thời tôi vào dòng cổ tích. Các thầy cô dạy văn đã rất ngạc nhiên vì một con bé non choẹt như tôi lại rành rẽ điển tích, điển cố như một nhà nho chân chính…

Ba tôi hiền lắm, tất cả mọi người tiếp xúc với ông đều yêu quý ông, nhưng ông lại rất nghiêm khắc với tôi, có lẽ hơn ai hết, ông biết tôi là một con nhóc bất trị, nhưng thật ra ngoài cái vẻ huênh hoang bất cần, trái tim tôi chỉ là một chiếc lá non run rẩy – như con ốc mượn vỏ che thân vậy mà – Làm bất cứ việc gì tôi cũng cố gắng hết sức để ba hài lòng và tôi sống không một chút nào bình an… Một người bạn lớn làm thơ ở phương xa có hẹn đến nhà, rồi khi tìm đến chỉ để bỏ vào thùng thư một tờ thư nhẹ hẫng: “Tôi đã đến nhà, nhà em kín cổng cao tường, hàng xóm nói em là con ông lớn… ” Đọc thư, tôi đã đau đớn biết bao!

Năm 1972, mùa hè đỏ lửa, Nha Trang của tôi lúc ấy là một thị xã yên bình nhất nước, nửa đêm cả xóm hốt hoảng vì tiếng xe cộ ầm ĩ, xôn xao… Khu vực Xóm Mới thuở ấy còn rộng rãi lắm, cuối đường nhà tôi là một rừng dương liễu có đường mòn đi ra biển… Những người dân Pleiku di tản xuống Nha Trang đã tìm đến ba tôi trong cơn hoảng loạn trước khi tìm đến chính quyền… Những năm trước đó, ba tôi đã nhận thêm một trách nhiệm khác nữa thuộc ngành giáo dục…

Khi ba tôi mất, tôi như một con diều đứt dây, bay lang thang cùng trời cuối đất mà không biết lúc nào rơi xuống… chỉ biết là cần phải bay cao bay xa… Tôi ra trường năm 1978, về dạy học ở một nơi tận cùng của tỉnh, ông Hiệu Trưởng trấn an:

– Cô yên tâm, ngày xưa ba cô nuôi tôi suốt mấy năm sư phạm.

Tôi không hề biết chuyện đó, mẹ tôi chỉ nói:

– Có mấy đứa sinh viên của ba ở quê ra, nghèo lắm, ba cho tiền ăn học… sau nghe nói lên rừng.

Và trong một dịp đến trại An Dưỡng nuôi người già và trẻ mồ côi Lạc Thiện, ông Giám Đốc đã nhận ra tôi không biết qua tên hay qua nét mặt.

– Ngày đó, tôi được lệnh ném một quả lựu đạn vào nhà ba cô nhưng tôi không thể, thay vào đó tôi chỉ quăng một cục sắt để cảnh cáo… Sau đó tôi bị điều qua nơi khác.

Chuyện này thì tôi biết, năm 1970, bên ngoài cục sắt là những lớp giấy báo và một lá thư… Đó cũng là lý do ba tôi muốn từ chức để bảo vệ sự an toàn cho cả gia đình, nhưng rất tiếc ba đã không làm được điều ấy để rồi 5 năm sau trả nợ cho đất nước bằng chính sinh mạng của mình.

Thuở nhỏ, tôi vừa đau khổ vừa hãnh diện vì ba, những mối tình thơ dại của tôi bị ánh mắt giễu cợt của ba đốt thành tro bụi và biến tôi thành một kẻ bạc tình bạc nghĩa. Rồi những bài thơ đăng ở Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc, Ngàn Thông, Mây Hồng, … Những truyện ngắn đăng ở Sóng Thần, Thời Tập… Ban đầu vì đam mê, thích thú sau dần dần như một cái nghiệp phải trả hoài trả hủy.. Nhiều lúc tôi quá mệt mỏi vì những cố gắng của mình… Tôi chỉ muốn nằm dài ngày này qua ngày khác, nhưng tôi biết ba kỳ vọng vào tôi những hoài bão lớn vì khi ông đọc bài phỏng vấn tôi trên một tờ báo trẻ, tôi đã trả lời rất thành thật vào lúc đó, ước mơ của tuổi mười bảy dễ thương: “Em muốn khi ra trường sẽ được làm tùy viên báo chí của tổng thống.” Ba hỏi : “con thật sự nghĩ đến việc đó sao?”

 Nhưng không ai biết tôi mơ ước những gì, vì những khi quá mệt mỏi, tôi vẫn thường tự nhủ: “tôi chỉ thích làm thơ và đi chơi lang thang!”

Tôi muôn đời chỉ là một bản sao tồi tệ .

Thế rồi khi ba mất vào sinh nhật tôi năm 19 tuổi, tôi buông thả hết, tôi ném những mơ ước của mình vào một xó xỉnh nào đó của giòng đời luân lạc, tôi cay đắng nghĩ rằng bây giờ tôi có làm gì bậy bạ cũng chẳng sợ ai, tôi đi xóa mù trên núi, tôi học Cao Đẳng Sư Phạm, tôi ra trường đi dạy xa lơ xa lắc, bỏ dạy, lấy chồng, viết diễn văn thuê, mở nhà hàng nổi tiếng có tên trong các sách giới thiệu du lịch của Thái Lan, viết lách lăng nhăng rẻ tiền theo đơn đặt hàng không dám ký cả tên mình… Nhiều lúc trái tim loạn nhịp than van, vì đâu nên nỗi ???

Cách giáo dục của ba tôi đúng hay sai tôi không biết vì 5 người khác trong gia đình đều thành công mỹ mãn, trừ tôi ra, lơ ngơ láo ngáo: “Ma đưa lối, quỷ dẫn đường/ Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi”…
Chốn đoạn trường của tôi nhiều gập ghềnh cay đắng, nhưng tôi cứ hất cái mặt đáng ghét của mình lên để tự hào rằng tôi không sợ, tôi chưa bao giờ biết thế nào là sợ hãi… vì quanh tôi lúc nào cũng có những thiên thần hộ mệnh để tôi can trường đi tiếp con đường mình đã chọn dù khá chông gai và  đâu đó… đôi khi … như ngày xưa,  khi quá mệt mỏi, tôi vẫn thường tự nhủ: ” …thật sự, tôi chỉ thích làm thơ và đi chơi lang thang!”

TÔN- NỮ THU- DUNG

NGÀY THẤM MỆT.

 

Mang thị phi treo trên đầu ngọn bút
Cuồng vọng lấm lem bôi xóa tâm hồn
Khi nhìn lại thấy cuộc đời bất ổn
Và hành trình- đâu đó- rất cô đơn.

Thời chúng ta
khó mở lòng trắc ẩn
Mỗi một người tự ôm ấp vết thương
Lúc thấm mệt
ngã bên trời
khắc khoải
Tan tác buồn
thuở hạt bụi tha phương…

Tôn Nữ Thu Dung

 

 LỤC BÁT NGHIÊNG RƠI…


Nghiêng, rơi…
nửa giọt khuya rằm
Phong linh hay tiếng nguyệt cầm gọi tôi?
Xưa,
thu loang tím một trời
Mở ngăn hoài niệm, nhớ lời nguyện xưa.
Đừng về lối ấy
tôi,
mưa…
Áo hoàng hoa đã nhuốm mờ cỏ, rêu
Đừng về lối ấy
tôi,
xiêu…
Nghiêng, rơi…
nửa giọt hắt hiu khuya rằm
Xưa,
ai buông tiếng nguyệt cầm
Để tôi lơ đãng
nhặt hồn cỏ hoa
Đừng về lối ấy
tôi,
xa…
Đừng về lối ấy
tôi,
nhòa hư không…

Tôn Nữ Thu Dung