nguyên đán tình yêu

nụ mai sáng nay vừa nở
trên môi em ngọt thơm hồng
tôi nghe bềnh bồng trong gió
là tình tôi chớm đơm bông…

mùa xuân bên trời quá mộng
miên man giọt nắng xuân tràn
có chút gì trong nắng sớm
mà hồn xuân đậu thênh thang

ơi tôi bên trời nguyên đán
tình yêu mầu nhiệm theo về
khẽ thôi chân trần gót mỏng
nồng nàn gọi cửa đam mê

từ trong muôn trùng nỗi nhớ
thiết tha hoa cỏ gọi mời
nầy người tôi xin hỏi nhỏ
có dành xuân nào trao tôi…

nguyễn minh phúc

Advertisements

đi với anh không…

hỡi cánh mai vàng đầu ngõ
nắng thênh thang đậu môi người
mùa xuân đã về rồi đó
bướm vàng soải cánh chơi vơi

anh nghe trời xanh huyền diệu
tiếng cười em ngọt thủy tinh
mùa xuân ngất ngây men rượu
đưa nhau về mộng cõi tình

em thấy gì trong màu nắng
mà đôi môi ngọt thơm hồng
em nghe gì từ khoảng lặng
mà lòng mở hội đơm bông

giao thừa em đi xuống phố
cho anh xin được theo cùng
hái cành lộc non mừng tuổi
nghe tình vừa chớm mênh mông

theo em mùng hai lễ Phật
mùng ba mừng tuổi ông bà
mùa xuân trong lòng bỗng chật
nồng nàn mộng ngát hương hoa

…thoắt mà đã ba ngày tết
xa em đâu nỡ đành lòng
thôi thì anh xin hỏi thật…
suốt đời đi với anh không?

nguyễn minh phúc

Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm


Gửi quê và bạn bè tôi

Ba mươi năm làm thân lữ thứ
Áo cơm xoay tít chốn thị thành
Lòng đâu lưu lạc mà xa xứ
Nên rượu giang hồ rót dửng dưng..

Tết đến ngâm tràn câu tống biệt
Xé lòng câu hát buổi ra đi
Đời không ly biệt làm sao biết
Tiếng gọi đò ơi lạnh bến về

Rượu có say đâu sầu nghiêng chén
Vẫn ướt đời buốt dập đôi môi
Nhớ quê muốn khóc thôi đành nén
Mà ngóng chân mây bật tiếng cười

…Gửi quê cuộc đời tôi lầm lỡ
Chỉ một lần cũng đủ trăm năm
Ngậm một trời đau nơi phố chợ
Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm..

Nguyễn Minh Phúc

như vết lăn trầm

trong muôn trùng nỗi nhớ
tôi gọi khẽ tên người
nghe chút gì vụn vỡ
mưa giăng đầy hồn tôi

người về chưa buổi ấy
theo dấu mù chim bay
mà tôi còn đứng đợi
bóng một trời thu phai

đường trần gian quá ngắn
đâu che nổi phận người
nên tôi giờ thinh lặng
nghe tiếng buồn rụng rơi

mai sau người còn nhớ
có lần nào yêu tôi
xin gửi tình dong ruổi
vào khói chiều phai phôi…

để tôi còn mãi đợi
bên dốc đời trăm năm
nghe cõi tình sương khói
trôi theo vết lăn trầm…

nguyễn minh phúc

ngõ chiều hoa giấy

có lẽ ba mươi năm rồi nhỉ…
chiều qua ngõ cũ chợt nhớ người
những chùm hoa giấy thầm mộng mị
còn nhớ chút gì – tôi hai mươi…

ngày ấy vụt trôi tràn trí nhớ
theo em mê mãi chặng đường dài
tình nghiêng nón lá màu hoa đỏ
bước chậm nghe mùi hương tóc ai

có con chim hót trên cành trúc
qua ngõ nhà em áo lụa đào
mùa thu rơi nhẹ vào hoa cúc
thoảng chút hương thầm tôi gửi trao

nắng hanh thơm mộng vương chiều gió
vương mãi vào đêm những giấc nồng
ngõ nào tôi gửi mùa thương nhớ
hoa giấy hãy còn hương nhớ mong

…rồi những mùa trăng trôi bóng nghiêng
khói sương chìm khuất dấu quê nhà
ngày đi ánh mắt buồn đưa tiễn
hoa giấy rơi nhiều qua ngõ hoa

xa quê biền biệt giờ quay lại
ba mươi năm em đã theo chồng
còn đây ngõ nhỏ chiều tê tái
chắc gì em còn nhớ tôi không..

ôi những mùa xưa trăng đã tàn
buổi về nhòa nhạt bóng hoàng hôn
hoa giấy còn rơi ngày đã cạn
cơn gió chiều nay lạnh buốt hồn

ba mươi năm mà như chớp mắt
tôi ngồi lặng đếm những mùa sang
nhìn quanh ngõ nhỏ buồn se thắt
chỉ thấy màu hoa thắm bẽ bàng…

…em hỡi bây giờ em ở đâu
áo xưa còn khép lụa đôi tà
nhớ em cơn gió chiều hoang hoải
đọng mãi hương thầm bên ngõ hoa….

nguyễn minh phúc

Giấu đêm vào tóc

Người đàn bà mang nỗi sầu năm tháng
Giấu vào đêm từng sợi tóc bạc dần
Nghe tiếc nuối từng chiều trôi lãng đãng
Hiu hắt sầu chạm nỗi nhớ mênh mông …

Thao thiết nhớ thuở mây tràn trên tóc
Hương tình yêu đêm hạnh phúc đợi chờ
Hằn dấu môi khung ngực trần ngà ngọc
Sợi tóc nào ngơ ngẩn giữa cơn mơ

Tình đến vội trong mưa nhòa buổi ấy
Rồi bỏ đi cùng nỗi nhớ bên trời
Nghe thầm lặng cơn mê chiều hoang hoải
Từng đêm nằm đau sợi tóc nào rơi

Giấu nỗi nhớ vào đêm tràn chân tóc
Hong khô tình mờ sương khói chơi vơi
Đêm thiếu phụ cô đơn buồn bật khóc
Một vì sao
chập choạng
tắt ngang trời…

Nguyễn Minh Phúc

nghiễm nhiên

nghiễm nhiên em giữa đời tôi
như chiều căng gió như trời đầy mây
như hoa trái ngọt bao ngày
như cây cỏ níu bàn tay dịu dàng

nghiễm nhiên em giọt nắng vàng
rơi vào tôi thắp khẽ khàng xuân tươi
nên e ấp nụ môi cười
nghiễm nhiên em rót vào tôi nụ hồng

hiên trời ngọt gió thu đông
em mang vạt nắng tình nồng lứa đôi
thơm làn môi ấm trên môi
nghiễm nhiên em đã trao tôi địa đàng

em nầy môi có còn ngoan
tình yêu ướp mật tơ vàng ong bay
tôi về lãng đãng cơn say
đợi em trong giấc mơ nầy …
nghiễm nhiên…

nguyễn minh phúc

tháng mười, tôi…

mờ đêm nhạt dấu chân người
phố xưa im tiếng buồn mời mọc tôi
đèn khuya hắt tạt chỗ ngồi
tôi về với một mình tôi… tháng mười

nghe chiều lũng thấp chơi vơi
sương treo vương vấn rã rời dấu đêm
tháng mười còn nhớ hay quên
những con đường nhỏ phai tên phố chìm

đến cơn mưa nhỏ êm đềm
tôi về cũng lạ im lìm dửng dưng
đêm xiêu đổ bóng chập chùng
hàng cây xanh thả rưng rưng lá vàng

tôi ơi …còn chút khẽ khàng
của đêm… của ánh đèn vàng xước mưa
tháng mười vàng vọt âm xưa
tôi cầm sao hết một mùa cô liêu…

Nguyễn Minh Phúc

đêm ngồi nhớ phố

ngọn đèn mưa xước phố khuya
chùng lên tiếng gọi ly chia gợi buồn
chợt lòng bỗng nhớ rưng rưng
phố xưa đẫm ướt đã từng tôi qua

lạnh trong đêm tối nhạt nhòa
hạt mưa nào rớt lạc loài giữa khuya
thương con đường đã chia lìa
với tôi với bóng ai kia mịt mùng

khi đời sống đã lâm chung
phố xưa và ánh đèn câm võ vàng
còn chăng lại những khẽ khàng
của hư vô của ánh đèn vàng xước mưa

tôi về gõ một âm thưa
tìm con mắt đợi phố xưa lên đèn
để còn nghe chút lãng quên
vừa trôi vào cõi buồn tênh phận người…

nguyễn minh phúc

trong muôn trùng nhớ

trong muôn trùng nỗi nhớ
tôi gọi khẽ tên người
nghe chút gì vụn vỡ
mưa giăng đầy hồn tôi

người về chưa buổi ấy
theo dấu mù chim bay
mà tôi còn đứng đợi
ướt một trời thu phai

đường trần gian quá ngắn
không che nổi phận người
nên tôi giờ thinh lặng
nghe tiếng buồn rụng rơi

…mai sau em còn nhớ
có lần nào yêu tôi
xin gửi tình dang dở
vào bóng chiều phai phôi…

để tôi còn mê mải
dõi bóng mình trăm năm
nghe cõi tình sương khói
trôi theo vết lăn trầm…

nguyễn minh phúc