Một lần với anh Hoài Khanh

Tưởng niệm thi sĩ Hoài Khanh, mất ngày 23/3/2016


thi sĩ Hoài Khanh

Tôi nhớ đó là vào những ngày hè cùa 10 năm trước. Bạn tôi, nhà thơ Tâm Nhiên từ Biên Hòa Đồng Nai mời anh Hoài Khanh về Rạch Giá chơi và thế là vài anh em văn nghệ có dịp hội ngộ tại nhà tôi. Rượu bày ra và say túy lúy. Nhà thơ Linh Phương (tác giả Kỷ vật cho em), nhà thơ Tâm Nhiên (du sỹ), nhà thơ Đỗ Ký (Đồng Tháp)… cùng đến chúc mừng chuyến hành phương tây của anh Hoài Khanh.
Lần đầu được diện kiến với bậc đàn anh văn nghệ nầy (Hoài Khanh là bạn thân của thi sĩ Bùi Giáng và nhà thơ Phạm Công Thiện… lúc anh còn phụ trách nhà xuất bản Lá Bối – Sài Gòn) và cũng là bạn thân của nhà thơ Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát… Chuyến về Rạch Giá, anh dự tính ra đảo Lại Sơn, nơi Tâm Nhiên đang dạy học, rong chơi vài ngày. Sức khỏe anh lúc nầy vẫn còn tốt, đôi mắt tinh anh, gương mặt tràn đầy niềm vui chứ không như thi sĩ Phạm Công Thiện diễn tả nét mặt của Thi sĩ Hoài Khanh đầy u ám và gần như là tuyệt vọng mà tôi đọc trong tập hồi ký PCT khi hai chàng gặp nhau ở Đà Lạt vào mùa xuân 1966.

Tính uống vài chai rồi sau đò về nhà Linh Phương chơi tiếp nhưng rồi hứng quá, mấy anh em ngồi xuống đất, cởi trần a lô zô suốt cả buổi chiều. Tôi nhớ những câu thơ thần sầu của anh Hoài Khanh đọc : tôi lẩn trốn vì biết mình không thể… mây của trời rồi gió sẽ mang đi… hay một mai con nước xa nguồn… thì con sông ấy sẽ buồn với tôi… hay tôi đứng lại bên cầu thương dĩ vãng… nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu. Anh cứ ngâm nga suốt chiều hôm ấy.
Anh Hoài Khanh tính điềm đạm, ít nói nhưng hay cười. Anh cảm động vì có nhiều anh em còn nhớ thơ anh. Nhà thơ Linh Phương ít uống rượu nhưng không hiểu sao hôm ấy cũng túy lúy với anh. Vui quá, anh Đỗ Ký lại mang đàn ra chơi. Xóm tôi dân lao động, thấy mấy ông nhà thơ say quắc cần câu, í a í ới vui quá nên tụ lại thành đám đông, vỗ tay rần rần. Và có dịp cho thi sĩ Tâm Nhiên đứng lên múa may quay cuồng du sĩ ca… giống hệt Bùi Giáng.
Sáng hôm sau, anh rủ tôi, Linh Phương và Đỗ Ký xuống tàu ra đảo Lại Sơn (cách Rạch Giá khoảng 50 hải lý) cùng với Tâm Nhiên. Lúc bây giờ là mùa hè, ngoài đảo khan hiếm nước ngọt. Mỗi người phải mang theo một can nước ngọt 20 lít xuống tàu để uống và rửa mặt, rất khó khăn. Con gái tôi sáng hôm ấy lại trở bệnh nên tôi không đi được cùng anh. Thật tiếc. Đưa anh xuống tàu, trên đường vào bệnh viện thăm con, tôi cứ tự trách mình… Nhưng biết làm sao được.
Từ hải đảo, Tâm Nhiên điện về cho tôi, báo tin anh Hoài Khanh ra chơi vui lắm. Du sĩ đưa anh rong chơi khắp đảo, non xanh nước biếc, sơn thủy hữu tình nên anh Hoài Khanh cứ tấm tắc và ước gì được nhiều lần đến đây. Nhưng cái khoảng nước ngọt thì gay… Mấy ngày không có nước ngọt tắm gội, khó chịu quá nên chỉ 2 hôm ra đảo là Hoài Khanh không chịu nổi, phải đành khăn gói về đất liền.
Tôi đón anh ở bến tàu Phú Quốc rồi sau đó cùng rủ vài anh em văn nghệ địa phương ngồi nhậu trước nhà Linh Phương. Anh im lặng, chỉ cười nên anh em hứng lên đòi anh đọc thơ cho nghe. Anh ngồi suy tư, đôi mắt đầy tâm trạng. Cuộc chơi đến khoảng 8 giờ tối. Anh rủ tôi cùng xuống khu lấn biển gần đó, hai anh em ngồi tâm sự.
Không bao giờ tôi quên được đêm ấy. Cũng nhắc là bấy giờ, tôi đang bị Hội văn nghệ địa phương đánh tơi tả về một sự cố văn nghệ, quy chụp về chính trị mà tôi và nhà thơ Linh Phương là nạn nhân (tôi sẽ không kể ra đây nhưng chỉ biết sau đó tôi và Linh Phương bị khai trừ ra khỏi Hội văn nghệ cho đến giờ).
Anh ít nói là thế, mà khi ngồi cùng tôi, anh bỗng nói nhiều, tôi không kịp ngắt lời. Như nắm được toàn bộ câu chuyện từ khi nào, anh tâm sự với tôi về anh, về những ngày gian khổ sau cải tạo ở Biên Hòa, nơi anh tự đặt tên mình là Hành Khoai (tức Hoài Khanh) – có nghĩa giờ chỉ còn biết cuốc đất, làm vườn, xa lánh thị phi, từ bỏ các hội đoàn, nếu còn viết thì chỉ cho mình đọc, không gửi bài cho bất cứ ai mà cũng không trông chờ vào lòng thương của người khác. Không hiểu anh muốn an ủi tôi không về sự cố không may trong đời nhưng tôi biết, anh muốn chia sẻ với tôi về sự việc đáng buồn của cuộc đời tôi.
Anh kể tôi nghe nhiều về đời anh, về thơ anh. Tôi hiểu và điều nầy không biết đúng không. Anh cô đơn quá, cô đơn hơn bất cứ nhà thơ nào (giờ tôi đọc lại Phạm Công Thiện viết về anh, mới hiểu điều ấy). Cô đơn đến tận những giấc mơ, như lời anh kể cho tôi và rồi anh kết luận: làm nhà thơ là phải đối diện với cô đơn… sáng tạo của người nghệ sĩ chỉ đến từ cô đơn thôi, Phúc ạ…
Hai anh em ngồi nói chuyện cho đến 1 giờ khuya. Qua chuyện đời anh, tôi biết nỗi buồn mình chỉ như hạt cát và nguôi ngoai dần.
Biết tôi nghiện thuốc, hôm về Biên Hòa, anh mua tặng tôi cây thuốc hút. Tôi đưa anh vào nhà sách Đông Hồ gần đấy mua cuốn tuyển tập Những truyện ngắn hay của báo Tuổi trẻ có bài của tôi tặng anh. Mấy ngày sau, từ Biên Hòa, anh gửi tặng tôi cùng nhà thơ Linh Phương vài tập thơ của anh. Và từ đó, tôi không được gặp anh nữa. Tôi nhớ hoài gương mặt khắc khổ và mái tóc dài của anh lấp lánh đôi mắt thông minh từ chiếc mắt kiếng hầu như che trùm khuôn mặt.


Nhà văn Trần Yên Hòa bên giường bệnh thi sĩ Hoài Khanh

Những ngày anh sắp mất, đọc trên các số báo, biết tin nhà văn Trần Yên Hòa ở hải ngoại có về thăm anh. Nhìn hình chụp anh bệnh nằm trên giường mà tôi không cầm được nước mắt và càng trân quý tình cảm, tấm lòng của anh em bạn bè văn nghệ khắp nơi vẫn còn nghĩ về anh.
Giờ thì anh đã đi xa. Viết cho anh những dòng nầy như một tưởng niệm đẹp về người nghệ sĩ tài hoa nhưng đầy lận đận. Như một nén nhang thắp trên bàn thờ anh nhân 3 năm anh rời cõi tạm.
Thương anh, nhớ anh, anh Hoài Khanh ơi…

Nguyễn Minh Phúc

Advertisements

những giấc mơ nhòa

có thể anh suốt một đời vô vọng
tìm em hoài như đuổi một cánh chim
tình ta nhỏ mà đất trời thì rộng
hỏi làm sao anh cứ mãi đi tìm…

em xa quá bàn tay anh không tới
núi thì cao mây trắng cũng xa mù
để nhiều lúc trong mơ nhòa anh đợi
cõi tình nào đau buốt chạm thiên thu

khi đời sống đìu hiu thì đã muộn
một mình anh treo thập giá đời mình
trái tim xưa có lẽ giờ mục ruỗng
giấc mơ buồn dang dở một làn đinh…

và em nữa trong đời anh bất hạnh
chắc một lần ngồi nhớ thuở xưa xa
may mà em không tin vào ảo ảnh
nên xa anh giấc mộng đã không nhòa…

nguyễn minh phúc

CHỢT THẤY PHÙ VÂN

treo đời lên cây khô
con bướm vàng thổn thức
chìm trong khói sông hồ
những câu thơ nhòe mực

có ai về cuối gió
hong khô đời tàn phai
đôi khi lòng chợt ngộ
gánh tình mình trên vai

nghe hát lời hư vô
nỗi buồn xưa mọc nhánh
chôn tình yêu cuối mộ
một niềm đau viên thành

mưa dài như ngọn khói
thả đau lời thiên thu
có điều em chưa nói
sao ngàn năm biệt mù

ai cầm đèn qua sông
chiều giăng mờ sương mỏng
quàng tay quờ ảo vọng
chợt nghe đời phù vân….

nguyễn minh phúc

nguyên đán tình yêu

nụ mai sáng nay vừa nở
trên môi em ngọt thơm hồng
tôi nghe bềnh bồng trong gió
là tình tôi chớm đơm bông…

mùa xuân bên trời quá mộng
miên man giọt nắng xuân tràn
có chút gì trong nắng sớm
mà hồn xuân đậu thênh thang

ơi tôi bên trời nguyên đán
tình yêu mầu nhiệm theo về
khẽ thôi chân trần gót mỏng
nồng nàn gọi cửa đam mê

từ trong muôn trùng nỗi nhớ
thiết tha hoa cỏ gọi mời
nầy người tôi xin hỏi nhỏ
có dành xuân nào trao tôi…

nguyễn minh phúc

đi với anh không…

hỡi cánh mai vàng đầu ngõ
nắng thênh thang đậu môi người
mùa xuân đã về rồi đó
bướm vàng soải cánh chơi vơi

anh nghe trời xanh huyền diệu
tiếng cười em ngọt thủy tinh
mùa xuân ngất ngây men rượu
đưa nhau về mộng cõi tình

em thấy gì trong màu nắng
mà đôi môi ngọt thơm hồng
em nghe gì từ khoảng lặng
mà lòng mở hội đơm bông

giao thừa em đi xuống phố
cho anh xin được theo cùng
hái cành lộc non mừng tuổi
nghe tình vừa chớm mênh mông

theo em mùng hai lễ Phật
mùng ba mừng tuổi ông bà
mùa xuân trong lòng bỗng chật
nồng nàn mộng ngát hương hoa

…thoắt mà đã ba ngày tết
xa em đâu nỡ đành lòng
thôi thì anh xin hỏi thật…
suốt đời đi với anh không?

nguyễn minh phúc

Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm


Gửi quê và bạn bè tôi

Ba mươi năm làm thân lữ thứ
Áo cơm xoay tít chốn thị thành
Lòng đâu lưu lạc mà xa xứ
Nên rượu giang hồ rót dửng dưng..

Tết đến ngâm tràn câu tống biệt
Xé lòng câu hát buổi ra đi
Đời không ly biệt làm sao biết
Tiếng gọi đò ơi lạnh bến về

Rượu có say đâu sầu nghiêng chén
Vẫn ướt đời buốt dập đôi môi
Nhớ quê muốn khóc thôi đành nén
Mà ngóng chân mây bật tiếng cười

…Gửi quê cuộc đời tôi lầm lỡ
Chỉ một lần cũng đủ trăm năm
Ngậm một trời đau nơi phố chợ
Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm..

Nguyễn Minh Phúc

như vết lăn trầm

trong muôn trùng nỗi nhớ
tôi gọi khẽ tên người
nghe chút gì vụn vỡ
mưa giăng đầy hồn tôi

người về chưa buổi ấy
theo dấu mù chim bay
mà tôi còn đứng đợi
bóng một trời thu phai

đường trần gian quá ngắn
đâu che nổi phận người
nên tôi giờ thinh lặng
nghe tiếng buồn rụng rơi

mai sau người còn nhớ
có lần nào yêu tôi
xin gửi tình dong ruổi
vào khói chiều phai phôi…

để tôi còn mãi đợi
bên dốc đời trăm năm
nghe cõi tình sương khói
trôi theo vết lăn trầm…

nguyễn minh phúc

ngõ chiều hoa giấy

có lẽ ba mươi năm rồi nhỉ…
chiều qua ngõ cũ chợt nhớ người
những chùm hoa giấy thầm mộng mị
còn nhớ chút gì – tôi hai mươi…

ngày ấy vụt trôi tràn trí nhớ
theo em mê mãi chặng đường dài
tình nghiêng nón lá màu hoa đỏ
bước chậm nghe mùi hương tóc ai

có con chim hót trên cành trúc
qua ngõ nhà em áo lụa đào
mùa thu rơi nhẹ vào hoa cúc
thoảng chút hương thầm tôi gửi trao

nắng hanh thơm mộng vương chiều gió
vương mãi vào đêm những giấc nồng
ngõ nào tôi gửi mùa thương nhớ
hoa giấy hãy còn hương nhớ mong

…rồi những mùa trăng trôi bóng nghiêng
khói sương chìm khuất dấu quê nhà
ngày đi ánh mắt buồn đưa tiễn
hoa giấy rơi nhiều qua ngõ hoa

xa quê biền biệt giờ quay lại
ba mươi năm em đã theo chồng
còn đây ngõ nhỏ chiều tê tái
chắc gì em còn nhớ tôi không..

ôi những mùa xưa trăng đã tàn
buổi về nhòa nhạt bóng hoàng hôn
hoa giấy còn rơi ngày đã cạn
cơn gió chiều nay lạnh buốt hồn

ba mươi năm mà như chớp mắt
tôi ngồi lặng đếm những mùa sang
nhìn quanh ngõ nhỏ buồn se thắt
chỉ thấy màu hoa thắm bẽ bàng…

…em hỡi bây giờ em ở đâu
áo xưa còn khép lụa đôi tà
nhớ em cơn gió chiều hoang hoải
đọng mãi hương thầm bên ngõ hoa….

nguyễn minh phúc

Giấu đêm vào tóc

Người đàn bà mang nỗi sầu năm tháng
Giấu vào đêm từng sợi tóc bạc dần
Nghe tiếc nuối từng chiều trôi lãng đãng
Hiu hắt sầu chạm nỗi nhớ mênh mông …

Thao thiết nhớ thuở mây tràn trên tóc
Hương tình yêu đêm hạnh phúc đợi chờ
Hằn dấu môi khung ngực trần ngà ngọc
Sợi tóc nào ngơ ngẩn giữa cơn mơ

Tình đến vội trong mưa nhòa buổi ấy
Rồi bỏ đi cùng nỗi nhớ bên trời
Nghe thầm lặng cơn mê chiều hoang hoải
Từng đêm nằm đau sợi tóc nào rơi

Giấu nỗi nhớ vào đêm tràn chân tóc
Hong khô tình mờ sương khói chơi vơi
Đêm thiếu phụ cô đơn buồn bật khóc
Một vì sao
chập choạng
tắt ngang trời…

Nguyễn Minh Phúc

nghiễm nhiên

nghiễm nhiên em giữa đời tôi
như chiều căng gió như trời đầy mây
như hoa trái ngọt bao ngày
như cây cỏ níu bàn tay dịu dàng

nghiễm nhiên em giọt nắng vàng
rơi vào tôi thắp khẽ khàng xuân tươi
nên e ấp nụ môi cười
nghiễm nhiên em rót vào tôi nụ hồng

hiên trời ngọt gió thu đông
em mang vạt nắng tình nồng lứa đôi
thơm làn môi ấm trên môi
nghiễm nhiên em đã trao tôi địa đàng

em nầy môi có còn ngoan
tình yêu ướp mật tơ vàng ong bay
tôi về lãng đãng cơn say
đợi em trong giấc mơ nầy …
nghiễm nhiên…

nguyễn minh phúc