nầy em anh đã già rồi

 

sáng nay tóc nhiều sợi bạc
hóa ra anh đã già rồi
nhìn lên trời cao ngơ ngác
hỏi đời – đời đã xa trôi

tháng năm tên bay ngựa chạy
thời gian thúc vó câu dồn
ngủ vùi một đêm thức dậy
đã tràn sương khói hoàng hôn

tóc bạc da mồi mờ mắt
chân đi chực khuỵu trên đường
một đời thơ anh chợt tắt
hỏi làm sao khỏi tơ vương

đâu như giữa ngày lồng lộng
bóng ai mờ ảo trong chiều
chắp tay dưới trời đại mộng
nghe sầu buốt dấu cô liêu…

em ơi anh giờ bạc áo
chiếu chăn đau vội chỗ nằm
lăn qua một trời hư ảo
chợt nghe đời buồn trăm năm

em ơi anh giờ yếu đuối
quờ tay níu bóng cuộc tình
đâu hay anh hoài đeo đuổi
mây trời trôi dạt lênh đênh

em ơi anh giờ quỵ ngã
dốc đời nhiều quá tai ương
đã nghe giữa chiều tàn tạ
găm mảnh hồn trăm vết thương

thôi anh tuổi già xế bóng
tháng năm qua với muôn trùng
có lần nào trong giấc mộng
em còn thầm nhớ anh không…

 

nguyễn minh phúc

 

Advertisements

hư ảo chiều hay hư ảo tôi

nhân tập thơ hư ảo tôi của Tương Tri ra mắt

chiều đã rụng dưới mây buồn tím thẳm
lại một ngày trôi xuống đáy hoàng hôn
con sóng vỗ bên đời tôi lận đận
theo mù sương chìm ngập buốt linh hồn

những mê cung của một đời hoạn nạn
dốc xe chiều tàn lụi bóng ngày qua
tôi chợt hiểu nghìn phù du thấp thoáng
rơi đời tôi từng vũng tối nhạt nhòa

nghe nuối tiếc một trời xưa vụn vỡ
ngọn roi tình quất ngược trái tim đau
ôm cay đắng về ngang chiều phố chợ
nhặt nhạnh đời nhặt cả bóng tàn phai

rồi sẽ qua một đời người cát bụi
tình yêu kia cũng hoang phế lâu rồi
ngàn tiếng thở vây quanh mình mê muội
là hư ảo chiều hay hư ảo tôi…

nguyễn minh phúc

ngồi dưới sương tan

 

khoảnh khắc đó đã chìm vào hư ảo
khói sương chìm theo giấc mộng chơi vơi
tôi lặng lẽ đứng bên chiều sương khói
hái mùa thu đang rụng giữa lưng trời

thành phố thắp một màn sương rất mỏng
và tôi đây cũng lặng lẽ như chiều
ôm mộng ước gửi cho ngày tuyệt vọng
để rồi buồn trên đỉnh dốc cô liêu

ngồi mà nhớ tháng ngày xưa sương khói
em rồi xa quên mất lối đi về
nghe vụn vỡ một góc trời mê mỏi
thôi cũng đành tan tác những cơn mê

tôi đã có một lần về phố cũ
nhìn khói sương hun hút bóng lưng đồi
mà nhớ một mối tình không chỗ trú
cứ trôi hoài trong ký ức mồ côi…

nguyễn minh phúc

 

ôm đàn tới giữa đời

 

…một chàng phiêu lãng
ôm đàn tới giữa đời…(Phạm Duy Nhượng)

có hay không một nẻo về
khi hư vô đã cận kề đời nhau
có không mưa rớt nghìn sau
khi tình xưa đã nát nhàu môi hôn

còn đây lại những hoàng hôn
đinh đau chân ngựa vó bon chân người
còn đây lại những kiếp người
đêm khô nỗi nhớ chiều cười hư không

sông thì về với đời sông
suối trôi đời suối buồn chồng đời tôi
khi trăm năm đã xa rồi
mưa khuya rơi tạt chìm trôi phận người

có gì dưới đáy ly vơi
mà dâu bể đã rụng rơi não nề
ôm đàn tới giữa cơn mê
một chàng phiêu lãng tìm về chân mây…

nguyễn minh phúc
viết cho bùi diệp

viết trong ngày đầu năm

 

khép giùm tôi những ưu phiền
cuối năm ngồi với đời riêng rã rời
mang tôi cơn gió cuối trời
phận người khép mở dốc đời tàn phai

xin người gửi những sớm mai
cho thêm nỗi nhớ cho dài niềm thương
dẫu mai còn những đoạn trường
vẫn tràn mắt lệ yêu thương trao người

xin mùa xuân khẽ bên trời
hát ca dao giữa hiên đời bao dung
dẫu mai xuống biển lên rừng
vẫn còn đây tiếng yêu từng trao nhau

xin tình yêu mãi ngàn sau
còn xanh thắm mãi một màu ái ân
nhỡ mai đời dẫu phù vân
vẫn còn tha thiết mùa xuân môi người…

đầu năm 2018

nguyễn minh phúc

cạn một hồ trường

lại đây cùng ta cạn một hồ trường ( nguyễn bá trác)

 

người đi bỏ lại mùi hương tóc
năm hết ngồi đây bỗng nhớ nhà
lược gương úp mặt đêm ngà ngọc
có nhớ một thời son phấn xa

vỡ mộng đời ta đành thổn thức
nghe gió len bầm tím thịt da
hồ trường chưa cạn mà vuốt ngực
ngửa mặt mình ta ngóng tuổi già

ai uống cùng ta đêm cuối năm
mời nhau chén rượu buổi thăng trầm
đâu hay trong mắt người cố xứ
vỗ kiếm cuồng ca tiếng nguyệt cầm

hồ trường ném chén sầu trăm mảnh
cứa rách đời ta đắng cả lòng
ta về khuya cũ mà nhặt nhạnh
một mảnh tình đau trong chén không…

nguyễn minh phúc

đường trần      

                 …  đường trần đâu có gì  ( TCS)

 

những sớm mai buồn thức dậy
chợt nhìn tóc bạc trong gương
liêu xiêu một trời tê tái
dập dìu trôi những mù sương

hóa ra cõi trần mê ảo
trăm năm thoáng chốc phận người
nửa đời mù thân cơm áo
nửa đời còn lại phù hư

tỉnh mê mây trời bay mãi
gió giông phủ kín kiếp nầy
đường trần đôi khi nhìn lại
đã tràn một kiếp cỏ cây

có khi tưởng hình là bóng
phù du mà ngỡ muôn trùng
hay ra cuối đời vỡ mộng
bọt bèo đã ngút mê cung

cố tin nẻo về xanh cỏ
hoa thơm hồng nụ xuân thì
hay đâu trầm luân bụi gió
kiếp người bội bạc mê si

bên kia dốc đời hoạn nạn
vô tình níu giọt sương mai
đôi lần về khuya uống cạn
chén sầu héo úa tàn phai

đường trần chân đi mê mải
buông tay hết một kiếp người
đâu như có người đứng đợi
bên mồ nhang khói cùng tôi …

nguyễn minh phúc

trên chuyến xe ngựa cuối năm

tiễn Trúc Thanh Tâm

vẫn còn chuyến xe ngựa
chờ tôi chiều cuối năm
dốc đời chân ngã khuỵu
bên những ngọn roi bầm

ngựa chồn chân rả gối
đau gót mòn đinh long
tôi rã rời cơm áo
sau hiên đời lặng câm

ngựa nằm đau hàm thiếc
vó buồn khua đêm thâu
tôi ném đời cay nghiệt
trong tuyệt vọng khuya sầu

bao nhiêu năm tốc vó
bao nhiêu lần thu cương
một ngựa đầy mưa gió
một tôi tràn khói sương

ngửa mặt nhìn kiêu hãnh
tốc nghiêng chiều đạp mây
dựng bờm mơ tung cánh
trong vó cuồng chân bay

những lần quên roi vọt
rướn thân gò dây cương
dẵm trôi đời bội bạc
đạp nghiêng trời tai ương

ôi tháng ngày trai trẻ
ôm cả mộng giang hồ
để chiều nay rớt lệ
nhìn mây tràn hư vô

đâu những chiều gió cuốn
đâu những ngày bụi bay
tháng năm giờ đã muộn
trên những ngọn roi đầy

tôi ngồi sau lưng ngựa
chiều cuối năm gập ghềnh
cớ chi mà mắt ứa
trong kiếp người mong manh…

nguyễn minh phúc

 

rồi tôi sẽ gọi

 

 

màu nắng đó có làm em chợt nhớ
một người xa… xa tít cuối chân trời
chút ký ức trong bồi hồi hơi thở
có lạc loài như một mảnh trăng rơi

nếu em biết hạnh phúc là không thật
nghìn năm sau vẫn đắng chát môi người
thì em ạ những gì là được mất
cũng mơ hồ như giọt nắng vừa rơi…

con chim nhỏ quay về thành phố cũ
nỗi nhớ đầy treo dấu bóng cây xanh
tôi gửi lại giấc mơ giờ yên ngủ
của người đi mà chân bước không đành

và những chiều và những sớm xa xôi
mưa gió tạt buốt lạnh hồn tôi đấy
tôi sẽ nhớ vô cùng
tôi sẽ gọi
một người giờ xa lắc tận chân mây…

nguyễn minh phúc

bài thơ tháng chạp

 

buồn như gió miên man chiều tháng chạp
buốt đời nhau giây phút lỡ làng yêu
người đã khác và tôi giờ cũng khác
biết tìm đâu khi ngày đã về chiều

 

thì cũng thể chúng mình là hạt bụi
mải mê bay một sáng chợt qua đời
tôi như gã ngạt tình em gió núi
ngơ ngẩn sầu tuyệt vọng ngóng tình trôi

 

em  thì đã mấy phương mờ gió cát
sẽ chỉ còn ngùi ngậm bóng tàn phai
một sáng dậy chợt nhòa hương tóc nhạt
tiếc làm chi son phấn cũng phai nhòa

 

tôi tóc bạc bâng khuâng ngày xế tuổi
tinh anh nào trôi giạt huốt ngàn khơi
tên thầy giáo không tin vào con chữ
đành lơ ngơ trú bão tạt hiên đời

 

thôi đành vậy loay hoay ngày đã hết
nắng chiều buông môi nuối tiếng thở dài
tài hoa cạn bên nghìn thu mỏi mệt
nghe tiếng khèn vọng suốt một chiều say…

nguyễn minh phúc