Phạm Nga

Buổi chiều, chương trình xổ số trên ra-dô đã xong xuôi, thì đúng theo cái lệ bất di bất dịch của xóm làng, các chị phụ nữ rỗi việc hay bỏ ngang việc nhà lại đi thư giãn theo kiểu riêng của các chị, tức đến tụ tập tại chỗ hẹn quen thuộc là nhà bà Tư làm nghề cạo gió. Người trước người sau, họ mon men đến ngồi vào chiếc chiếu rách trải sẵn trong sân nhà bà Tư.
Đang ngồi xếp bằng, im lặng như đang suy nghĩ việc riêng mà không tham gia vào đề tài bàn số đề của mọi người, cô gái bỗng ngã lăn ra, nằm ngữa trên chiếc chiếu . Hai chân co lên thân mình, cô dễ dàng kéo một bàn chân lên miệng rồi hồn nhiên mút ngón chân cái chùn chụt. Mấy người đàn bà nãy giờ ngồi xung quanh cô gái, kể cả mấy con mụ nổi tiếng hung dữ, nanh nọc cũng đều đồng loạt thì thào “Cậu về! Cậu hiển linh đó!“. Như hoàn toàn khiếp phục trước một sức mạnh vô hình, đến nỗi cứ như cố tìm cách tự thu nhỏ thân mình lại, họ khom người, chấp tay, cúi đầu, lầm bầm khấn vái. Có người khóc lóc, sụp lạy liên tục. Cô gái không còn là chính mình nữa mà đã biến thành xác.
Theo bà con ở đây, người mà họ đang cung kính gọi là Cậu vốn là hồn rất thiêng của một bé trai tên Yến, chết vào thời nào không rõ. Rồi cũng không rõ do nguyên nhân, thúc đẩy nào, Cậu hiển linh tại xóm làng này, chọn cô gái làm xác để nhập vào mà cứu-nhân-độ-thế. Được một thời gian thì lại có thêm thông tin – không ai có thể kiểm chứng – rằng Cậu Yến đúng ra là một tiểu hoàng tử chứ không phải con nhà dân dã. Bà con, chúng đệ tử càng thêm thần phục: Cậu Yến thăng lên Cậu hoàng Yến Tiếp tục đọc →