BÔNG CHÂU THỒ

Vươn giữa Trời châu thổ
Tuyệt vời những loài bông
Vươn giữa miền lụy khổ
Dịu dàng hoa từ tâm

Bông vàng như điên điển
Bông trắng như súng đồng
Miền Tây ơi vương trạch
Đất và người bao dung

Tôi là tên lính trận
Giày vẹt khắp đồng bằng
Ngày dừng quân xóm nhỏ
Điên điển vàng rộ sân

Mẹ vo nồi gạo trắng
Em ra vườn hái bông
Nồi canh chua điên điển
Ấm chút tình non sông

Giờ tôi tù gánh củi
Qua vườn xưa nhà em
Vẫn mùa bông điên điển
Sao cả trời buồn tênh

Mẹ ngồi nhìn ra cửa
Tóc bạc mỏi mòn trông
Em đâu rồi , hở mẹ?
Gió chuyển mùa lập đông…

TRẦN HOÀI THƯ

GÁI BÌNH ĐỊNH

Thoạt nghe đã hoảng hồn tôi
Con gái Bình định bỏ roi đi quyền
Mà em đi đứng ngoan hiền
Mà em ăn nói ngầm duyên ước thề
Rượu nồng Bầu Đá hết chê
Tôi nhắp một chút đến giờ còn say
Nhỏ nhoi một trái ớt bay
Tôi cắn một miếng còn cay suốt đời
Mang mang câu hát hời…hời
Buồn lên tháp cổ giữa trời hoàng hôn
Xưa, nghe tôi vội hoảng hồn
Quyền roi là những tiếng đồn vậy thôi
Giờ, tôi lại ước ao tôi
Làm sao được đứng được ngồi cùng em.

Trần Viết Dũng

HÃY NÓI VỀ CUỘC ĐỜI

dont-wake-me-up-30x30

.
1.

“Chưa bao giờ anh nhìn em bằng cái nhìn như thế !”
Trân đứng sau lưng, tôi không nhìn rõ mặt cô nên cứ nghĩ cô nói đùa, hơn nữa đang bận bịu chọn những tấm hình để gởi cho các bạn nên tôi cũng không quan tâm những lời cô nói.
Trong những dịp lễ hội , Trân bao giờ cũng là một Lady xinh đẹp dù cái ngày cô được bầu làm hoa khôi liên trường , được đóng vai Trưng Trắc hiên ngang cỡi voi ( là một chiếc xe Jeep ngụy trang) đi diễn hành trên phố biển đã là một thời xa rất xa.
Những tấm hình lướt qua như những thước phim quay chậm…copy , paste , save , sent…
-“Mình nói chuyện chút xíu , anh “.
-“ Nói đi ,vài phút thôi, anh đang bận.”
Tôi đã quen với cái cách nói chuyện chút xíu của Trân , đôi khi kéo dài cả tiếng mà chẳng có gì quan trọng cả… nhưng rất dễ thương , chuyện gì qua lời cô nói cũng bớt đi gần hết phần bi quan yếm thế.
-“ Em muốn nói từ lâu lắm rồi , anh có nhất thiết phải quan tâm đến Thụy một cách đặc biệt như vậy không ? Tiếp tục đọc

QUA MẤY NGÕ HOA

Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi o nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội!
Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Đừng liếc mắt mà nhìn ong bướm
Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp
Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
Buộc hồn o vào những cánh chim
Bay lên đỉnh lòng anh ngủ đậu
Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại
Mi sẽ chớp, nghĩa là sắp háy
Háy nguýt đi, giận dỗi càng vui
Gót chân đưa guốc mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật
Không ngó anh răng nhìn xuống đất?
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng o không nói?
Tình câm nín tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen  đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp
Cứ khoan khai rồi ra cũng kịp
Vạn mùa xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo o những giờ tan học
Từ bốn cửa Đông – Tây – Nam – Bắc
Từ bốn mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông
Theo nhau như con sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp
Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu !
Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa thê
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm
Chiều đang say vì tình đang ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
. Chiều ni về anh nhớ  thương ai?
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh
Thuyền xuôi dòng ngẩn ngơ tìm bến
Anh như là phố đứng trong mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng
Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi
Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu ô cửa giờ chơi
Cặp sách quăng mô đó mất rồi
Vì o bận tay bồng tay bế
Chuyện hôm nay sẽ thành chuyện kể
Những khi chiều đem nắng sang song
O buâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ?
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi o nớ chiều rồi
Ngó làm  chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ôi là tội.
Mường Mán

Chuyện Cậu nhập xác phàm

Phạm Nga

Pho-An-My

Buổi chiều, chương trình xổ số trên ra-dô đã xong xuôi, thì đúng theo cái lệ bất di bất dịch của xóm làng, các chị phụ nữ rỗi việc hay bỏ ngang việc nhà lại đi thư giãn theo kiểu riêng của các chị, tức đến tụ tập tại chỗ hẹn quen thuộc là nhà bà Tư làm nghề cạo gió. Người trước người sau, họ mon men đến ngồi vào chiếc chiếu rách trải sẵn trong sân nhà bà Tư.

Đang ngồi xếp bằng, im lặng như đang suy nghĩ việc riêng mà không tham gia vào đề tài bàn số đề của mọi người, cô gái bỗng ngã lăn ra, nằm ngữa trên chiếc chiếu . Hai chân co lên thân mình, cô dễ dàng kéo một bàn chân lên miệng rồi hồn nhiên mút ngón chân cái chùn chụt. Mấy người đàn bà nãy giờ ngồi xung quanh cô gái, kể cả mấy con mụ nổi tiếng hung dữ, nanh nọc cũng đều đồng loạt thì thào “Cậu về! Cậu hiển linh đó!“. Như hoàn toàn khiếp phục trước một sức mạnh vô hình, đến nỗi cứ như cố tìm cách tự thu nhỏ thân mình lại, họ khom người, chấp tay, cúi đầu, lầm bầm khấn vái. Có người khóc lóc, sụp lạy liên tục. Cô gái không còn là chính mình nữa mà đã biến thành xác.

Theo bà con ở đây, người mà họ đang cung kính gọi là Cậu vốn là hồn rất thiêng của một bé trai tên Yến, chết vào thời nào không rõ. Rồi cũng không rõ do nguyên nhân, thúc đẩy nào, Cậu hiển linh tại xóm làng này, chọn cô gái làm xác để nhập vào mà cứu-nhân-độ-thế. Được một thời gian thì lại có thêm thông tin – không ai có thể kiểm chứng – rằng Cậu Yến đúng ra là một tiểu hoàng tử chứ không phải con nhà dân dã. Bà con, chúng đệ tử càng thêm thần phục: Cậu Yến thăng lên Cậu hoàng Yến Tiếp tục đọc

MƯA VÀ EM

Sài Gòn .Bây giờ đang mưa
Ra đường.Em nhớ cầm ô che đầu
Kẻo không.Tội sợi tóc nhàu
Ngón tay em vuốt rối màu thời gian

Sài Gòn.Bây giờ rưng rưng
Mắt,môi em lạnh.Lâm thâm bóng gầy
Đời chùng dưới vạt mưa vây
Bước chân rời rã.Tiếng giầy chơi vơi

Sài gòn .Bây giờ mưa rơi
Anh gom chút nắng .Ngỏ lời ru mưa
Gửi em –vốc bụi kỳ hồ
Để mưa khỏi trách nắng hờ hững quên

Trần Huyền Thoại

GIỮ

Nhiều khi muốn xô nghiêng một bức tường nham nhở
Tay graffiti nào ngẫu hứng giữa đêm khuya
Chợt lại tiếc sắc màu
Tiếc cả sự lén lút rình rập, cả những giọt mồ hôi vứt đi
Anh đi qua nhìn ngắm hồn nhiên

Em giữ làm gì đời anh như giữ một của nợ
Ngồi buồn xo vấy vá những dòng buồn
Tiếc làm gì mối tình nghèo hơn trái đất
Ẩn giấu những bão giông, động đất, tro tàn
Nhưng giờ đây anh mới hiểu
Em còn gì để giữ trên đời

Giữ những ngón tay nhau để chẳng muốn rời xa
Ôm chặt em nghe một lời thổn thức
Nghe tiếng trái tim đã thuộc về nhau
Nghe tiếng còi phà trên sông trôi về một phía
Tiếng giun dế đồng ca bài quen thuộc
Chẳng từ khước đêm

Có thể nào giữ được mà không phá bỏ?
Một bức tường mỏng manh xiêu đổ
Ngăn cách giữa chúng ta ….

Trương Quang Khánh

TÔI ĐI DẠY BỔ TÚC

BÙI THANH XUÂN

hs lon tuoi

Tôi trở về sau hai năm ở nơi rừng sâu nước độc. Sau chiến tranh cuộc sống gia đình bị đảo lộn tất cả. Trở về nhà với đủ mọi thứ lo toan cho cuộc sống mới. Lo lắng làm cách nào kiếm được việc làm, có cái ăn sống qua ngày, chờ tìm một công việc thích hợp với mình. Gia đình tôi không có một lí lịch sạch sẽ đối với chế độ mới để có thể tìm một chổ đứng trong các công ty, xí nghiệp của Nhà nước. Vậy là chỉ còn cách ra lề đường kiếm một chổ ngồi vá xe đạp. Tôi chọn một góc đẹp ở ngã tư Quân Đoàn, treo tấm vải ni lông che nắng mưa. Thêm cái lốp xe rách tươm làm bảng hiệu.
Chỉ tội cho đôi chân hay đi nên một thời gian sau tôi bỏ nghề, chuyển qua đi thồ. Nghề này hợp với tôi hơn vì được đi đây, đi đó. Đôi khi may mắn có em gái nào ngồi phía sau mình cùng trò chuyện trên trời dưới đất cũng đem lại một hạnh phúc nhỏ trong ngày.

Phong trào xoá mù chữ rộn ràng khắp nước. Tôi được ông cán bộ khối phố gọi vào nhập nhóm dạy bổ túc văn hoá. Vậy là bỗng nhiên mình được làm ông thầy bất đắc dĩ. Ban ngày đi thồ, chạng vạng tối lại lên lớp dạy a bờ cờ cho những người mù chữ trong phường Tiếp tục đọc

SÔNG HOÀI

Ai chọn tên để gọi một giòng sông
Chảy qua hai bờ di sản
Con sông nhỏ cặm hồn tôi lại
Cùng lớp bụi vàng chìm lấp của Hội An

Ở đoạn đường chỉ nghe có tiếng chim
Nụ cười em đón lòng tôi bỡ ngỡ
Chiếc ô màu nghiêng hờ trên vạt tóc
Che một chút tình vừa thoáng sau mưa

Tôi hoá thân vào những đèn lồng đêm
Để thao thức nghìn năm cùng phố Hội
Trên vỉa hè khua về trăm năm cũ
Có bước chân người hò hẹn buổi xa xôi

Chừng như tôi vừa gặp lại giấc mơ xa
Nhiều mảng ghép thăng trầm dâu biển
Chiếc lồng rỗng ngày hoàng kim còn đó
Đêm chợt cất về tiêng hót chim khuyên

Ngọn gió chiều nay thổi vào cổ tích
Chiếc là rơi chạm mái Chùa Cầu
Tưởng mùa thu tôi cúi xuống nhặt
Thấy bóng đời soi màu ngói rêu nâu

Tiếng chuông gió bồi hồi trong tim
Lòng mới chớm sao người không nói !
Vừa quen đó đã xa rồi Cửa Đại
Hồn bâng khuâng chợt hoá sóng sông Hoài

MAI VIỆT

TRONG THỜI GIAN

Tặng Lê Trọng Nghĩa

Lắng nghe từng giọt thời gian
Thắm vào tôi lúc trăng đang sắp tàn
Trời khuya như lá chín vàng
Cho tôi thấy rõ không gian xa vời
Thấy ai rất giống như tôi
Ngồi yên lặng đón giọt thời gian đi
Quên mình vó ngựa khuya về
Thả rơi từng bước xuống khe trăng vàng
Lắng nghe không hết thời gian
Vừa trôi qua , đã phai tàn cõi tôi
Mới hôm qua đứng giữa đời
Đưa tay với cánh chim trời mênh mông
Bây giờ đã thấy vô danh
Như bao lá cỏ mọc quanh tháng ngày
Đó là tôi ! Kẻ thèm say
Giọt thời gian lắng chưa đầy trái tim
Em ơi ! Mai mốt bình minh
Bước thời gian sẽ đưa mình về đâu

Nguyễn Như Mây