Đá Xanh

Sương Nguyễn

daxanhnts

Nước chảy đá mòn, tôi là cục đá xanh nằm ở giữa giao lưu của hai nhánh sông Đồng Hưu và sông Cát đổ vào sông Phú Phong. Tôi đắm mình dưới một thác nước sâu, đổ vào một hầm đá rộng, phát ra tiếng kêu ầm ồ, cho nên người ta gọi chỗ tôi ở là Hầm Hô. Tôi sống giữa cảnh núi non hùng vĩ và tận hưởng những kỳ diệu, tuyệt tác của thiên nhiên ngay dưới lòng sông. Khi những tia nắng ban mai rọi xuống những trụ đá hoa cương thiên hình vạn trạng phản chiếu lên muôn màu lung linh, rực rỡ như muôn ngàn, muôn vạn kim cương lấp lánh dưới làn nước trong xanh.

Chung quanh tôi là những khối đá chập chùng, chỗ thì dựng đứng như bức trường thành, chỗ thì nhọn hoắt, lởm chởm như những thanh gươm, chỗ thì chồng chất lên nhau thành đống như hòn Chồng, hòn Trứng. Riêng tôi, không giống như những hòn đá khác, tôi là một khối vuông to tướng và bên cạnh tôi là hai tảng đá tròn, có hình dạng như hai cái ghế, lúc nào cũng theo sát tôi như hình với bóng. Bốn ngàn năm trôi qua, trải qua không biết bao nhiêu là thăng trầm, nước đã bào mòn tôi trơn tru, nhẵn nhụi như một bàn cờ với hai cái ghế đá bên cạnh. Nhờ có hình dạng này mà người ta gọi tôi là Bàn Cờ Tiên và cũng chính ở chỗ này tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh thương tâm, là vật chứng cho những âm mưu, những thay đổi của thời cuộc, những cuộc thanh trừng đẩm máu… Nếu có dịp tôi sẽ kể cho bạn nghe vì bởi mặc dù là đá xanh nhưng trong tôi có con tim và có trí tuệ của con người.

Một hôm có một toán hướng đạo sinh đến cắm trại chung quanh Bàn Cờ Tiên, các huynh trưởng dạy các em cách truyền tin bằng Morse, có thể dùng máy để đánh điện tín hoặc dùng ánh sáng hay hãm khói để truyền tin như người Da Đỏ. Suốt mấy ngày liền, Đá Xanh tôi đã học lóm và thuộc nằm lòng 26 chữ cái, mười số truyền tin bằng Morse và tự nhủ: Đã đến lúc tôi phải nói những gì tôi ấp ủ bấy lâu nay. Phải cho thế giới biết những gì đang xảy ra chung quanh tôi. Phải cho mọi người biết được mặt trái của con người Tiếp tục đọc

ĐIỆU HIP-HOP MỚI

Hãy nhảy hip-hop về phía biển, xin mời,
biển đang than van, thét gào đòi tình nhân.
Hãy nhảy hip-hop về phía núi, xin mời,
núi rền vang nỗi nhớ người yêu tích tụ mấy trăm năm.
Hãy nhảy hip-hop về phía đồng bằng, xin mời,
nước lũ giận dữ dâng tràn vì cô em gái đi lấy chồng xứ ngoại.
Hãy nhảy hip-hop về phía cao nguyên, xin mời,
bụi đỏ mù mù, nước mắt sương muối,
vì ai gây nên cớ sự lầm than.

Còn anh và em lẻ loi
Vì cứ nhìn nhau mặc niệm

Trần Hữu Dũng

LỤC BÁT

Ngày qua ngày vẫn qua ngày
Đêm chưa uống cạn đã đầy ly nghiêng

Có khi một chút muộn phiền
Thêm vào trong nỗi niềm riêng không lời

Có khi nào gặp lại người
Xếp chăn gối cũ trả đời cho nhau…

PHẠM KHÁNH VŨ

Chuyện ở một phòng Vật lý trị liệu.

Nguyễn Hoàng Quý

bv quatai

Lúc đầu chỉ là chở vợ đến điều trị cột sống, gửi xe xong, vợ vào trong, mình thì lấy Kindle ra ngồi đọc. Thời gian sau thì tay phải đau hơn trước,  phải qua BV An Sinh khám và tôi cũng thành bệnh nhân khoa Vật lý trị liệu tại phòng khám này, phòng khám đa khoa Hạnh Phúc, sau lưng BV Nhi 1, gần siêu thị Sài Gòn trên đường Ba tháng Hai.

Những lần chở vợ đến đây cũng thấy vui vui vì ngồi ngay trong phòng reception, máy lạnh, ồn ào chỉ có đâu đó ngòai đường, bá tánh rủ nhau vào khám, ít thấy khuôn mặt nào vui, nhất là những khuôn mặt đang chờ kết quả xét nghiệm, siêu âm, X quang . . . thỉnh thỏang lại được nghe ba, bốn “bà tám” ngồi buôn dưa lê, họ là cô reception, cô thâu ngân, chị bán thuốc tây dãy bên kia, chị lau phòng, thỉnh thỏang có vài bác sĩ rãnh vì không có bệnh nhân khám, nghe họ tán đủ chuyện trời ơi trên đời, từ chuyện vật giá đến hỏi ý kiến nhau chiều nay đi ăn cưới mặc gì nhưng nổi nhất trong các đề tài là vụ Dìn Ký, lý do là người thì đọc báo in, người báo mạng với rất nhiều trang khác nhau, người coi TV, người thì nghe lóm mà quan trọng là ai cũng chứng tỏ mình biết nhiều, vụ này lại có sức thu hút lớn đối với dư luận nữa nên âm thanh cứ lớn dần lên trong khi tôi thì lại cần tương đối yên lặng để đọc Tiếp tục đọc

HÀ NỘI ĐÊM

Thế rồi ngọn nến cháy
Thế rồi đôi môi run
Thế rồi ngón tay trên phím đàn lướt nhẹ
Những nốt nhạc bùa mê khe khẽ bay lên

Hà Nội đêm
Giai điệu bình yên dưới vòm cây sẫm tối
Lá sấu cong cánh diều xanh chấp chới
Buông mình vào xa thẳm mông mênh

Hà Nội đêm
Những ngón tay chông chênh
Phím đàn bỏng rát
Ngọn nến
Vắt kiệt mình cho tiếng hát
Thanh thản rơi

Đinh thị Như Thúy

THƠ GỞI NGƯỜI ĐỒNG HƯƠNG

O thông minh, đĩnh ngộ quá trời
Người như rứa làm răng tui dám chat?
O là vàng mà tui là đồng nát
Mình đồng hương mà khác khói O ơi!

Dẫu biết rằng hai kẻ cùng trôi
O trôi xuôi còn tui thì trôi ngược
Xa xứ lâu rồi mần răng nói được
Tội chưa tề ! Những đứa lìa quê…

Có đôi khi tui cũng thèm về
Để ngó chộ lại mùa trăng của Huế
Ở Bao Vinh O thả mái tóc thề
Tận Nam Phổ cũng nghe mùi hương ngai ngái.!

O giấu buồn thuở còn con gái
Cho đến chừ-đố ai biết ra răng?
Miệng O cười lúng liếng cả mùa xuân
Mắt O liếc đến ngả nghiêng phố núi…

Vì cớ chi tui đi lui đi tới
Để tìm O , O còn ở bên tê
Tình bên ni dù cách vạn sơn khê
Tui cũng gửi qua mail, qua chat…

O không chat, một mình tui cũng chat
Chat cho đời-bớt-khổ O ơi
Bao nhiêu năm HÁT DẠO BÊN TRỜI
Chừ hát nữa có răng mô O hí?

Trần Dzạ Lữ

bán dạo xưa

Du Ngã

2791773494_15dc7c1eb5_o

Ngày càng bớt tiếng rao bán dạo. Cuộc sống khá lên rồi chăng? Những đêm vắng yên, những trưa tịch lặng, lại mơ hồ nghe tiếng rao xưa.

Đà Nẵng, thị xã nhỏ bé ngày ấy, bán dạo nhiều thứ.

Cũng đúng thôi, ra khỏi lõm phố xá Chợ Mới, Chợ Cồn, bờ sông Bạch Đằng, là ngoại ô đầy trúc tre, lau lách, bàu nước sen súng bèo tây bèo tấm xanh ngút ngát. Mang danh phố thị nhưng có khác gì chốn nhà quê, mái lá mái tôn giữa những khu vườn rộng, rào dậu quấy quá liêu xiêu, ngõ cát bỏng chân mùa hè, lụt lội mùa đông, ra đến lộ gập ghềnh đá cuội, rợp bóng xà cừ phượng vĩ, thi thoảng một chiếc xe đò ngang qua, bụi mịt mù trong khói xăng thơm thơm… Những nhu cầu lặt vặt hàng ngày nhờ các hàng tạp hóa nhỏ trong xóm: kẹo ú gừng, bánh in cốm, ô mai cà na cho lũ trẻ con; nước mắm, dầu phụng, mắm cái mắm ruốc, tiêu hành ớt tỏi cho các bữa cơm; ít thuốc rê Cẩm Lệ xắt sợi, rượu đế cho người lớn… Xóm tôi có hai nhà bán như vậy: mợ Hảo, bà Đề Tiếp tục đọc

NHẶT

Có ai vừa đánh rơi nỗi buồn
da diết
mênh mang …

tôi nhặt về
sướt mướt suốt mùa trăng khuyết

trả cho ai đây
những con đường cỏ biếc
im lặng trong chiều
ướt sũng giọt mưa mau.

những giọt mưa vụng về
chẳng ôm trọn đời nhau
nên hoàng hôn cứ bàng bạc
một màu nhung nhớ.

Có ai vừa đánh rớt tình yêu
tôi nhặt được
cũng giữa một ngày
màu trời xám xịt

con đường đi qua
chỉ mình tôi với gió
gió lặng thinh
mây lặng thinh
lượn lờ bên mặt hồ phẳng lặng
có đôi chim sâu cụng đầu ríu rít
chẳng rời nhau
mặc chiều rớt thật mau

Tôi nhặt được
chút tình
ai thả
lãng đãng
giữa mưa thu
nồng nàn hương cốm
biết trả cho ai
cho ai
cho ai
ôi ai đó
chắc nào biết trân trọng tình yêu

Tình yêu
giá như tôi có một tình yêu
tôi sẽ
ôm chặt trong đôi tay mỏng mảnh
dù có trải qua trăm nghìn cay đắng
dù đời có vùi dập
giữa ngàn con sóng bủa vây
tôi vẫn không để tình rơi rớt
qua những kẽ tay
sẽ nắm chặt
áp vào ngực
nơi trái tim màu đỏ thắm.

Ngọc Yến

TÌNH YÊU

Nguyễn Thị Thanh Duyên

undersea-shijun-munns

Bỏ chocolate vào bị, nhìn một lần nữa khuôn mặt tôi qua kính cửa sổ, hơi ngăm đen, tóc dày cắt gọn gàng, cũng ok. Chị tôi tự nhiên đứng trước mặt nhìn chằm chằm có vẻ ngạc nhiên. Chị tôi che mất nụ cười đang duyên nhất của tôi (thầm nhớ em đó, nàng là bạn của chị tôi, dĩ nhiên lớn hơn tôi một tuổi.)
Đi nhanh, trước khi trả lời những câu hỏi tò mò của chị.
Chẳng khó khăn gì tôi tới trúng phóc căn nhà nàng.
Hôm mới về tôi mời mọi người một chầu ở Nhà Hàng Vườn Xoài, gặp lại nàng sau 17 năm. Nhớ kiểu cách ra vẻ “chị” của nàng, phát bật cười.
– Nè, cao lớn hơn xưa nhiều, vợ con ra sao? Cậu được mấy cháu rồi? Về chơi lâu không? Nha Trang bây giờ thay đổi nhiều rồi! Thời tiết nóng hơn trước, chắc không quen phải không?
Hết dấu hỏi, đến dấu chấm than, đến dấu im lặng, tôi nhìn say sưa miệng của nàng huyên thuyên và không trả lời đến nửa câu.
Nàng vói tay cột tóc ngước nhìn tôi, rất lâu không chớp mắt, cuối cùng tôi cúi xuống, ánh mắt của nàng kéo nỗi buồn đến tận lòng tôi.
Chị tôi kể chồng nàng đã qua đời, sống một mình với hai đứa con nàng không nói gì về điều đó (nhưng tôi thấy đầy nước mắt.)

Cánh cửa lớn đóng kín, tôi nhìn qua cửa sổ, thoáng bóng nàng, vội gõ cửa nhanh và hơi mạnh (đau cả tay.)
Vừa nghe tiếng cửa mở, tôi ào nhanh vào nhà, ôm chầm lấy nàng, ra vẻ người bên Mỹ gặp nhau ôm hôn là chuyện bình thường… Hay lắm làm gì còn thời gian, ngực nàng đập thình thịch, tôi cảm thấy thật nhỏ nhắn và mềm mại, bàn tay sau lưng nàng (của tôi) phát hiện không có đường biên nào của áo ngực, tôi siết nàng gần tôi hơn nữa… và muốn đặt bàn tay mình lên trái tim nàng.
Đẩy tôi ra và lách qua một bên, nàng vội khoanh tay lại và nói như đanh:
– Mời cậu vào nhà (trời ơi tôi đang đứng trong nhà mà)
– Mời cậu ngồi, lấy nước uống nhé (không nghe tiếng chị ngọt sớt như mọi khi) tôi cười im lặng ngoan ngoãn ngồi xuống.
Nàng đi như chạy qua cánh cửa phòng kia, tôi nhìn bàn tay mình vừa mới tỏ tình, ôi lòng tôi rộn vui.
Một người đàn ông như tôi, độc thân sống trên đất Mỹ, biết bao nhiêu cuộc tình, chung sống với nhiều đàn bà, tôi cũng điên đảo và đồng thời hiểu rất nhiều, nhưng với nàng tôi thật không biết phải làm sao để hôn nàng, và làm tình với nàng.

Từ những ngày trước 1975, tôi ưa thích mái tóc dài lạ thường (không sợi nào bằng nhau) của nàng, đôi chân mang guốc khua ồn cả xóm nhà tôi, đứng trên balcon nhìn xuống, nàng mặc áo dài lụa mỏng, thỉnh thoảng gió bay lên, tôi được ngắm nghía khoảng eo nhỏ hấp dẫn của nàng. Cứ xem như không có tôi nàng bụm hai tay làm loa gọi “Xuân ơi, Xuân” bực mình nhưng tôi vẫn nghe hết mấy lần nàng gọi, ôi cái giọng dễ thương, ước gì nàng gọi tên tôi nhỉ! Chị tôi chạy ra, nàng liệng cho tôi cái nháy mắt rất kiêu, nhưng không thể ghét được. Tôi quyết định viết thơ
(Tình yêu của anh dành cho em bất kể thời gian.)
Thi xong tú tài, nghe chị tôi nói nàng học Văn Khoa Saigon
Sau 1975, tôi không gặp lại nàng cho đến bây giờ.

Nha Trang tháng 8 sao lại mưa nhỉ, tôi vội đứng lên khép giùm cánh cửa sổ, mùi hơi đất thơm nồng trong cơn mưa, tôi xao xuyến.
Quay lại bất chợt ánh mắt nàng long lanh hơn cả những giọt mưa. Không biết bằng cách nào tôi đã ôm nàng và hôn nàng, không dài hơn cơn mưa, nhưng ngọt dịu và quí báu đến nỗi vòng tay tôi không dám gì hơn nữa… từ giữa vòng lưng nhỏ nhắn của nàng. Toàn thân tôi nóng rực nhưng vẫn yên lặng và ôm nàng chặt hơn.
Mưa còn lất phất, những căn nhà chung quanh sáng đèn, tôi và nàng rời nhau, chưa kịp tìm lời để nói, nàng đặt tay lên ngực tôi phía trái tim đầy ắp nhịp thở và cười, ôi nụ cười khiến tôi trở ngược lại ý nghĩ ban đầu, và ham muốn nàng hơn bao giờ hết.
Tôi đứng hút thuốc thả khói ra cửa sổ, nàng ngồi hút thuốc thở khói lên trần nhà, chúng tôi nhìn nhau không nói gì nữa, vẻ mặt nàng rất buồn, buồn cho đến khi tôi nắm tay nàng chào về.
Tuần lễ còn lại ở Việt Nam, nàng dành trọn buổi chiều và tối cho tôi. Chúng tôi đi uống cafe, ăn tối ở những quán bình dân nhưng sạch sẽ và ngon miệng. Sau đó uống rượu và ngắm thiên hạ nhảy nhót ở Sailing Club, nàng nhảy đẹp, vòng hông nàng lắc thật khiến tôi muốn nổi điên, thỉnh thoảng nàng dừng lại vừa đi vừa nhún nhảy theo điệu nhạc khật khừ kiểu robot… nhìn nàng tôi cười mê, từng ngụm rượu ngon vô cùng, chúng tôi thật vui và hạnh phúc. Tiếng cười của nàng chính là tình yêu mãnh liệt vô cùng, tôi say khướt. Thật táo bạo nàng ngồi vào lòng tôi ngửa cổ uống cạn ly, giọt rượu cuối trên môi nàng nóng rực, tôi nhắm mắt vùi trên ngấn cổ và trái tim nghiêng ngả của nàng.
Đêm cuối cùng, tôi cũng không biết tìm cách nào để rủ nàng về Khách sạn, mặc dù Yasaka nằm sát ngay biển. Chúng tôi ngồi với nhau im lặng, ý nghĩ trở về sắp xếp hành lý thật nghẹt thở. Bỗng nàng xoay lại đối diện và nắm tay tôi, thà vào đó vốc cát biển, rồi nàng nắm bàn tay tôi siết mạnh hơn, cát cứ thế mà tuôn ra từ những kẽ tay
( Tình yêu giữ như thế nào để không mất nhau )
Nàng hôn tôi, nước mắt ướt đẫm, rồi đứng dậy chạy đến chỗ lấy xe không quay lại nhìn tôi, mà cứ thế đi luôn, tôi làm gì bây giờ.Trở về phòng tôi quyết định viết thơ, thu xếp hành lý, trả phòng, gọi taxi đến nhà nàng
(Tình yêu của Anh sẽ cầu hôn và chờ em)
Quay lại Mỹ, tôi làm việc nhiều hơn, không chơi bời gì cả và lo lắng cho nàng đỡ cực nhọc.

Bốn năm sau, đúng vào ngày sinh nhật nàng, tôi gọi điện thoại và nhắc lại lời cầu hôn, giọng của nàng như sóng dữ
(Tình yêu là gì chứ, bây giờ chỉ là cầu hồn thôi, anh đừng gọi nữa)
tôi vất cái điện thoại bễ toang, chửi thề liên tục…
Cuộc sống cũng phải trôi qua, tôi lấy vợ và 2 năm sau ly dị.
Cùng năm ấy, biết nàng qua Mỹ, tôi nhìn biển mênh mông nỗi sầu. Mây vẫn bay…
Trải qua cơn đột quị, tôi chẳng muốn phiền tới ai, ở Nursing home trong thời gian chữa trị và phục hồi chức năng.
Khoảng sân trống để bệnh nhân ngồi phơi nắng, mỗi ngày tôi cố lê ra và vói nhìn mây bay (mây bay mãi) hai tay tôi chống mỏi nhừ trên cái nạng, mệt và buồn quá, tôi lại cố đi vào phòng.
Ai đó bỗng ôm chầm tôi, cả thân người tôi như đổ xuống mặt đất, tôi định thần lại, mắt tôi miệng tôi khô cứng nỗi nghẹn ngào.
Tôi nằm yên, trí nhớ trắng toát, nàng áp nụ cười trong lòng bàn tay tôi, khiến đau đớn vô cùng, mấy năm rồi nhỉ… nàng cũng không mấy thay đổi, chỉ già đi một chút. Nàng ân cần vò khăn nước ấm, dịu nhẹ lau mặt, lau tay, và lau cái thân thể buông bỏ của tôi.

Anh cố ăn thêm tí nhé, và mỗi ngày luyện tập sẽ chóng bình phục, nước em mua chai nhỏ anh uống cho tiện, cách một ngày em sẽ vào thăm anh, lần tới em gội đầu cho anh nhé, em nấu soup măng cua cho anh, thích không? Những cuốn sách anh cần em đã gởi mua, CD nhạc anh thích em để sẵn trong máy rồi…
(Tình yêu là hãy nhớ lời em dặn)
Viết xong người đàn bà vội vã chạy ra Parking, rẽ qua khoảng đất trống có hàng cây khô quắt lá…
Nàng mồi điếu thuốc, đứng giữa buổi chiều sẫm tối và nước mắt…