TÌNH TANG CÕI NÀY

Vẽ hoài con chữ mù tăm
Có khi níu được sợi tằm đang tơ

Vẽ đi vẽ lại bến, bờ
Tuột trôi nắm mãi cái gờ nhân gian

Vẽ hoài con chữ chia tan
Níu nhau một chút ngỡ ngàng, cỏ may

Vẽ trăm đường mộng, ô hay
Loanh quanh vẫn một cõi này tình tang

Vẽ đi vẽ lại thời gian
Vẽ đi vẽ lại một ngàn niềm vui
Có khi sểnh chút ngậm ngùi…

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

LỐI NHỚ

Lối em về
chẳng có anh
Gió mồ côi
nhớ
chiều xanh lá tình
Nghiêng theo bóng
dưới chân mình
Nỗi đau
thui thủi
choàng vin áo đời
Lối em về
chẳng thấy tôi
Nắng lom lom
tiếc
chỗ ngồi bỏ không
Chắt chiu
nhặt nhạnh tơ lòng
Dây dưa
khổ lắm
má hồng , mắt đen
Lối em về
chỉ còn em
Mũi dao
đem cắm
vào tim kẻ nào ?
Liêu điêu
hụt bước ngã nhào
Lạnh tay
mới biết
phụ nhau , thật rồi

TRẦN VĂN NGHĨA

Em cứ hẹn, nhưng em đừng đến nhé!

Phạm Hoài Nhân

ms8SH5AryqIcp18c-lnGIWA

Thời buổi này, nhiều áng thơ tình tuyệt tác ngày xưa bỗng nhiên trở nên vô nghĩa. Thí dụ như đoạn thơ sau đây của Nguyên Sa:

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Anh thay mực cho vừa màu áo tím

Cái khoản áo vàng, áo xanh, yêu hoa, mến lá thì giờ này vẫn còn tạm hiểu và chấp nhận được đi. Thế nhưng cái vụ thay mực tím để viết thư tình thì đúng là hổng hiểu! Giờ này ai còn viết thư nữa? Người ta chỉ gởi email thôi! Mà giả dụ như là có viết thư đi nữa cũng có ai xài viết mực đâu mà thay mực? Người ta xài viết bi!

Ngay cả chuyện gởi email giữa đôi trai gái cũng dần trở nên hiếm. Chưa tiếp xúc nhau ngoài đời, chưa thân thiết thì nói chuyện với nhau qua mạng xã hội, qua blog, hoặc chat. Quen nhau rồi thì a lô hoặc nhắn tin qua điện thoại là xong ngay. Tất cả những chuyện này đâu cần phải ngồi trong khuê phòng, bên án thư mới làm được, mà chỉ cần một cái xì-mát-phôn là có thể thực hiện ngay mọi nơi, mọi lúc. Xì-mát-phôn thì bây giờ ai mà chả có chứ Tiếp tục đọc

Nước Mắt Trước Cơn Mưa (68-82)

img25

WOLF LEHMANN
(Phó Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam)
“Đây điện văn cuối cùng của toà Đại Sứ Mỹ ở Sàigòn”

Cuối năm 1974 sau vụ thất thủ Phước Long, toà Đại sứ Mỹ mỗi lúc một thêm lo ngại: Có những dấu hiệu và tin tình báo cho thấy Bắc Việt sẽ mở cuộc tấn công lớn vào đầu năm 1975. Quả nhiên chuyện đó xảy ra.

Một trong những dấu hiệu báo trước là việc phái bộ quân sự Liên Sô viếng thăm Hà Nội. Phái bộ đông đảo này cầm đầu bởi tướng Victor Kulikov, phụ tá Tổng trưởng quốc phòng (sau là Tư lệnh lực lượng Sô Viết ở Âu Châu thuộc khối thoả ước phòng thủ Warsaw). Họ đến Hà Nội khoảng mười ngày trước Lễ Giáng Sinh 1974, ở lại một tuần lễ, lý do bề ngoài là để tham dự ngày Quân Đội Việt Nam. Dù các tin tình báo không đồng nhất, người ta vẫn có thể thấy rõ mục đích chính của phái bộ này đến để hoàn tất những sắp đặt giữa Hà Nội và Mạc Tư Khoa về việc tăng cường súng, đạn và chiến xa. Lúc ấy Trung Hoa đã co lại, nhưng chưa đến mức trầm trọng như sau này Tiếp tục đọc

NƠI TÓC TIÊN MƯA

trời còn nợ một cơn mưa xa mờ
như anh nợ em nụ hôn sám hối
bức tường rêu quán nhỏ vẫn đang chờ
và lặng lẽ trả cho đêm khoảng tối .

em, như chiếc thuyền con như chiếc lá
trong mưa chiều vì thế phải xa anh
vì thế phải xa em toa tàu đang hối hả
những cuộc đi nghe gió rỗng không lòng .

trái đất là một đường cong
ta dẫn dụ nhau trên hành trình rất phẳng
ly cốc đắng mỗi khi trời tắt nắng
gởi không trung tiếng nói rất mơ hồ .

ngôn ngữ mùa xám đến hư vô
anh che đỡ phía nào nghe cũng rét
và lừa lọc như gió mùa đông bắc
đêm nằm mơ anh gọi đỡ tên mình .

suốt đời còn trả thiếu một nụ hôn
nơi cuối quán tường rêu chờ trả nốt
buồn thong thả ly cà phê vẫn giọt
nơi tóc tiên buồn đang làm một cơn mưa…
NGUYỄN TẤN SĨ

ĐÀ LẠT 3

Em xa rồi! Đà Lạt tôi bơ vơ quá
Hồn tôi bay lạnh khắp hoa sương
Bạn tôi về đâu chiều mấy nẻo mưa phùn!
Còn ai đứng đợi gọi chào tôi thiên sứ!
Đà Lạt tôi ơi! Dáng hoa chiều tình tự
Lầu đài ai u uẩn những linh hồn.
Những con đường nằm góa bụa lạnh hư không,
Gió xa vắng rưng lệ buồn thiên cổ.
Đà Lạt tôi ơi! Trời mây treo nổi nhớ
Đêm trăng huyền hồ ru thác hát tình thơ
Tôi yêu Em trong một phút tình cờ,
Ai đâu biết đã từ nghìn thu ước hẹn
Đà Lạt tôi ơi! Trời mù sương quyến luyến
Trời ảo hoa lồng hồng má môi tiên.
Tôi yêu Em lãng đãng một hồn điên
Đà Lat tôi ơi ! Làm sao tôi hiểu!
Ôi! Mưa nắng và cây đời kỳ diệu
Tôi dại khờ tôi tóc trắng yêu Em!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

XÓM CŨ DÒNG KINH

Chu Thuỵ Nguyên­­­­­­

xomcudongkenh

Xóm cũ, nơi gia đình tôi sống lúc tôi lên 7 là xóm nhỏ lao động rất nghèo. Những ngôi nhà vách thiếc cao bồi, lợp tôn cũ, nửa đất, nửa sàn ván thùng trên bờ kinh nước đen. Vì là xóm lao động nên vẻ bát nháo của nó cũng là lẽ thường tình.

Để tôi thử nhớ lại coi. Trong kẹt con hẻm cùng đếm trở ra, bắt đầu là nhà anh Tư thợ điện. Nghe đâu cả gia đình anh chạy loạn từ miền trung vào Sài Gòn. Nhà anh gồm một mẹ già sáng xỉn chiều say. Có hôm mới 5 giờ sáng bà đã ngồi tu cả xị đế như uống nước lã. Rượu vào lời ra, bà bắt đầu nhắc chuyện năm trên. Lúc nào cũng bắt đầu bằng cái thời lam lũ, khổ ải của bà ở miền trung. Có hôm xỉn quá tay, bà nằm giữa con hẻm, thậm chí nằm cả trên vũng nước mưa mà hát, mà hò. Ngoài bà ra, gia đình còn có hai vợ chồng anh tư, em trai anh và người em gái út.Vợ chồng anh Tư có hai con, một trai và một gái. Anh Tư thợ điện là người làm ăn gặp thời. Anh lãnh một lúc mấy tòa nhà lớn mới cất để “đi” dây điện. Ngày càng ăn nên làm ra, em trai anh, anh Vĩnh cũng theo anh phụ việc. Nhà anh sắm không thiếu thứ chi, từ bàn ủi điện tự động xịt nước đến ti vi đen trắng hiệu Denon có hai cửa lùa. Ngoài ra, vợ chồng anh còn sắm chiếc Honda dame đời quân đội màu đỏ. Nghe nói chữ nghĩa chẳng bao nhiêu, nhưng gặp thời “đi” dây điện có tiền, anh Tư sanh tật nói nhiều, mà hễ nói nhiều thì hay nổ. Chuyện có nói không, chuyện không nói có, thêu dệt toàn chuyện trên trời dưới đất. Nhất là đêm đêm đến giờ tin tức trên tivi, anh Tư tha hồ nổ hết biết. Anh nói mà người nghe cứ tưởng anh từng là bạn nối khố với tổng thống cộng hòa Trung Phi Bokassa thời đó đang tìm con rơi và người vợ rớt ở Việt Nam. (Thời đó ở miền nam chẳng hiểu sao gọi tivi cụt ngủn là “ vô tuyến”) Tiếp tục đọc

BÀI THƠ SÔNG DINH

(Thương tặng xóm cồn quê tôi.)

 

Mẹ cứ thế, cứ âm thầm che gió
thắp lên ngọn đèn dầu bên sông
ngọn đèn nửa đời chưa tắt
vì con.
Ngọn đèn soi từng con cua, con ốc
soi vào củ khoai, trái bắp
soi vào lòng đất
chỉ thấy hai bàn tay chai sần bật máu
chỉ thấy ngời ngời đôi mắt
và nụ cười
của phận cò cam chịu.
Ngọn đèn soi vào lòng bão giông
trắng con mắt quầng cay đêm chạy lũ
soi đồng chua bãi cháy
mòn vai đồi quang gánh quá thì
soi vào lòng giếng xưa
chỉ đau đáu mấy mùa hoa khế
đôi tay lá bưng mặt trời rưng rức
trầm tích hạt mùa ngày long đong.
Con vòng tay ôm ngọn đèn bên sông
xin soi vào hồn con, mẹ nhé
và con biết
mẹ sẽ nhiều buồn lo nhưng không lần hờn trách.
Sông mẹ đây dẫu có lũ giận tràn đê, dẫu có hạn buồn thắt bến
nhưng phù sa thuỷ chung không đong đếm bao giờ
và bờ bãi vẫn hồn nhiên xanh lòng dân dã
nghĩa tình đâu chuyện bán mua !
Ngọn đèn mẹ soi vào năm canh phu phụ
những người đàn ông cõng chinh chiến qua sông dạo ấy
không về
chỉ tuổi thơ níu thần tiên ở lại
nhịp võng buồn mẹ dệt mãi vào mưa …
Ầu ơ … cái kèo, cái cột
vách tre mái lá gió lùa
bát hương ngồi lặng yên như trêu ngươi người bạc số
lửa nhang đỏ thầm đêm xá tội vong nhân
Con biết,
ngọn đèn mẹ chưa một lần phân vân
soi vào bờ lau tóc trắng
soi vào cơn nấc khát chân chim
chỉ thấy mặt ruộng tháng năm trầm tư trán mẹ.
Hành trình đèn mẹ đêm đêm
thắc thỏm soi vào hồn con những điều được mất…

Bùi Diệp

HÀNH BẮC DU

Bắc du, Bắc du hề ngán gì
Đôi chân sinh ra là để đi
Thỏa mộng bình sinh từ để chỏm
Buồn vui không rõ đêm từ ly.

Tráng sĩ hề không ngựa không gươm
Bụi vương nắng chói mắt lườm lườm
Yêu rất mơ hồ thương sương khói
Mâm trời núi biển mây vẫn đơm.

Bắc du hề biết còn mấy chuyến
Cố nhồi vào túi nhớ vài file
Hôm say cồn say mồi, click chuột
Tráng sĩ xưng danh hề vãng lai.
Nguyên Vi

NHỮNG HẠT MƯA MÀU TÍM

Nguyễn Thị Ngọc Lan

images-3

Mưa bắn tung toé trên mặt đường.Gíó hất lên những đám lá còn xanh tươi cùng với rác rưởi và những nhánh cây bay sàn sạt đập vào cánh cửa sắt đóng kín.

Bão chưa đến mà tiếng gió rít vù vù bên ngoài như đoàn xe mô tô phân khối lớn đua trên đường phố. Hiền Ly lên lầu kiểm tra lần cuối xem các cửa sổ  có bị bung ra hay không. Đợt bão năm ngoái nhẹ cấp chín nhưng vì vô ý không đóng chặt các cửa lạị, khi cơn gió mạnh tràn qua đã đánh bể kính khiến nước và gió lùa vào trên lầu ba hất tung di ảnh Ba Mẹ Ly văng khỏi bàn thờ, rơi xuống. Lần này cẩn thận hơn. Ly dùng dây điện cũ cột chặt các cánh cửa lại vào khung sắt mới yên tâm đi xuống ngồi chờ cơn bão đến dưới ánh đèn cầy.

Ngọn đèn sáp đong đưa nhảy múa trước mặt Ly. Mặc dù cửa nẻo đã cột chặt nhưng  gió vẫn cứ lùa vào từ ngõ ngách nào đó trên lầu. Gió đang rít mạnh ngoài kia. giống như tiếng rít của đoàn đua xe công thức 1 Ly thường xem trên TV. Tiếng loảng xoảng của tấm tôn nhà ai vừa mới đập vào cửa sắt . Ly hoảng hốt! Âm thanh vù vù trên đầu như tiếng cánh quạt máy bay trực thăng chuẩn bị đổ quân.Tiếng cây gãy kêu răng rắc không dừng hòa âm cùng tiếng gió mạnh đập vào khung cửa. Mưa xiên ngang lộp độp rát mặt cửa kính. Tiếng lá cây và rác rưởi siết trên mặt đường như đang rượt đuổi nhau. Chúng cuộn tròn lại rồi vỡ ra, tung lên. Những thứ trên mặt đường bị gió cuốn xoay tít mù như chơi trò đuổi bắt Tiếp tục đọc