.IXORA PHAN THIẾT

(tặng hai hạt bụi)
ixora.nở hoa.đêm thâu.
ngọc hương.bay.thơm ngát tinh cầu.
lá.ngủ.hồn em. lưng Phan Thiết.
nhánh.trổ tình anh.phún tược sầu.

em tặng anh.mùa hoa.vừa rơi.
Sài Gòn đau.vàng úa mảnh trời.
ixora nát.lòng tay.bạc.
hoa.nằm.xõa tóc.nhớ.môi người.

ixora.hoa trang.lụa là.
phố.mùa thu.vàng lá bay xa.
anh.nhớ em.tim.tan thành ảo.
hồn.cuồng điên.xé nát thịt da.

ixora là em.hoa hồng ân.
là em.từng bước ngọc.thanh tân.
là anh.mọc cánh.trời Phan Thiết.
bỗng.hóa thành chim.cõi địa đàng.

*PHẠM HỒNG ÂN

Đừng Nói Lời Chia Tay

 

Tháng mười một năm trước tôi đưa dùm Solani về San Antonio để làm lễ tuyên thệ vào quốc tịch Mỹ. Nàng nói với tôi chồng nàng, Michael, không thể từ Thái Lan về kịp trước mùa Giáng Sinh. Và dù có về kịp, nàng cũng không muốn “nhờ cậy” một kẻ không ra gì. Nàng đang trong thời kỳ ly thân nhưng Michael thỉnh thoảng vẫn ghé lại thăm hai đứa con trong những ngày cuối tháng. Tôi không biết với nàng một người đàn ông “ra gì” hàm chứa những yếu tố nào và làm sao để nàng yên tâm khi nhờ cậy tôi là một kẻ mà nàng chỉ mới vừa quen biết chỉ mới vài tháng. Nhưng chắc không phải do vấn đề tiền bạc. Nhưng tôi vẫn không thắc mắc và lái xe chở nàng. Khi trở về, tôi rủ nàng ghé thăm đồn Alamo cách đó năm dặm về hướng Nam. Mùa thu vàng úa hai bên đường và tôi nhìn thấy những con chim cánh đen đậu từng bầy trên bãi cỏ bên kia cầu xa lộ. Những con chim làm tăng thêm vẻ đen tối một mùa thụ Vì đang mùa Halloween, nên người ta bày biện những trái bí màu vàng chói chang và những hình nộm ma quái màu đen trước những cửa tiệm chạy dọc theo đường phố.
Đây là lần thứ nhì tôi về thăm lại đồn Alamo. Cảnh vật không thay đổi, nhưng tấm lòng tôi mang một mùa thu đã khác. Bên cạnh tôi Solani đang tò mò quan sát những dấu tích ghi dấu một thời oanh liệt đã qua. Những kiến trúc nhân tạo bên cạnh những đổ vỡ lâu đời vẫn được giữ nguyên vẹn làm cho cổ thành mang một không khí vừa thân mật, vừa gần gụi. Trong đó lịch sử được trộn lẫn vào quá khứ, và mỗi phiến đá sần sùi trở nên một đời sống riêng. Chúng gợi cho con người hình ảnh tuyệt đẹp của một thứ hạnh phúc tàn phai đồng thời cũng nói lên một niềm hi vọng bất biến. Chiếc cổng sắt nặng nề màu sét rĩ tương phản với màu gạch đá ong lúc tôi và nàng dừng lại. Nàng quỳ xuống cột lại dây giầy. Tự dưng tôi muốn chụp cho nàng một tấm hình với một dáng điệu trong một bối cảnh như vậy. Nàng bằng lòng ngồi lại bên thềm đá rũ rượi những chiếc lá vàng khô mắt tư lự nhìn về phía ống kính. Sau lưng nàng là những con chim bồ câu mập mạp đang chậm rãi tìm mồi. Miệng nàng như muốn cười và trong một phút giây ngắn ngủi tôi bấm máy. Tôi bảo nàng cứ ngồi yên như vậy để tôi chụp lại lần nữa, phòng hờ tấm hình bị hư. Khi người ta mang trong trái tim mình một hình ảnh đẹp, người ta sẽ thôi không thấy mình già. Tôi cũng vậy. Có một chút nắng còn sót lại trong vòm lá trên cao. Bầu trời tức tưởi không có một giãi mây để gởi gắm vào đó một tâm sự.
– Anh có muốn em chụp cho anh không? Nàng hỏi.
– Không cần.
– Tại sao?
Tôi không biết trả lời tại sao. Nhưng nếu dung nhan của mình không rực rỡ lắm thì đừng nên nén chặt nó xuống lòng giấy. Đôi lúc, chúng ta cần thiết quên đi những gì mà thời gian đã tàn nhẫn ném lên mặt mũi. Nhưng với Solani thì không sao. Nàng là một người đàn bà kỳ lạ mà tôi đã quen. Không biết có phải tôi đã bị sự thu hút của nàng từ lần gặp nàng đầu tiên hay không. Nhưng tôi biết những bão giông sẽ chờ tôi ở một góc đường.
Tôi sẽ không bao giờ biết tuổi thật của nàng. Chỉ biết nàng là một người đàn bà không còn trẻ thực sự trên giấy tờ nhưng lại khuôn mặt thì phản đối lại điều đó. Nàng là một phụ nữ sinh tại Campuchia. Và cách đây một tiếng đồng hồ nàng đã trở thành một công dân Mỹ. Tiếng Anh nàng nói rất lưu loát và đôi lúc nàng nói được vài câu tiếng Việt, dù không rõ ràng.
Tôi và nàng làm chung một ca trong một hãng điện tử lớn tại thành phố Austin. Một ngày nào đó tôi sẽ nhớ lại cách thức mà tôi đã quen biết nàng và tại sao tôi đã yêu say đắm được nàng khi ngôn ngữ là một rào chắn mạnh mẽ để tôi và nàng tìm đến sự cảm thông. Bây giờ tôi chỉ muốn nhớ rằng tôi quá yêu nụ cười nàng và khó lòng quên được nó. Nụ cười có những chân răng trắng đều không khuyết điểm như hàm răng của các người mẫu.
Một ngày nào đó nàng sẽ xa tôi vì không có gì tồn tại mãi trong cuộc đời nầy. Và chúng tôi ai là người sẽ quên ai trước? Nhưng để xóa đi một cái gì dính líu đến một nhân cách hay một con người thì hơi khó. Nụ cười nàng đủ khả năng làm cho tôi tiếp tục đi trên những chông gai sắp tới với những bước chân mệt mõi già nua. Như một con sói miền hoang mạc đi trên những dấu chân bỏng rát cuộc đời.
Tôi đang sánh vai đi với nàng dưới bóng mát êm dịu của một mùa thu tháng mười một. Tôi không muốn mọi suy nghĩ buồn rầu nào làm quấy rầy một niềm vui. Solani cũng muốn như vậy. Không phải nàng đã nói với tôi là chấp thuận cho tôi đưa nàng đi đến tận cùng góc bể chân trời nào khi nàng chui vào ngồi trong lòng xe của tôi? Câu nói đùa nhưng nghe ra thật có lý.
Có một vòm cầu nối liền phố xá bên nầy và khu rừng nhỏ phía bên kia. Dòng sông êm đềm trôi bên dưới. Cách đây mấy trăm năm, có lẽ những thổ dân da đỏ đã từng đi lại trên dòng sông nầy bằng những chiếc thuyền độc mộc trong khi bầy cá sấu hả miệng rượt đuổi theo. Bây giờ những con sấu già nua nhất chắc đang tồn tại trong một sở thú nào đó và trên dòng nước đang lôi kéo theo những xác lá vàng kia, chiếc thuyền độc mộc được thay thế bằng những chiếc xà lan sơn phết rực rỡ. Chúng đang làm công chuyện chuyên chở những du khách từ mọi nơi đổ về. Chúng tôi dừng lại bên cầu, nhìn xuống. Khuôn mặt nhìn nghiêng của nàng kề cận bên tôi.
Tôi ngây ngất tận hưởng mùi thơm đang đầm đìa bên cạnh hương thể nàng và ước ao trái đất nầy đừng quay và thời gian sẽ nằm yên tại chỗ. Từ hướng nhìn như vậy, tôi phát giác thêm một ưu điểm khác làm nên bởi chiếc mũi thẳng thớm tự nhiên của nàng. Tôi yêu mến những người đàn bà không cầu kỳ khi mời gọi người ta chiêm ngưỡng nhan sắc mình. Vì một người đàn bà đẹp không cần có sự tiếp tay của mỹ phẩm hay dao kéo vớ vẩn.
Nơi góc tối của những bụi dứa dại, bức tượng cao bằng người thật của Thánh Antonio ôm con cừu nhỏ trên tay. Lau lách dưới chân ông và cuộc đời gai góc bên ngoài. Trong khi chúng tôi như hai người còn trẻ tuổi bám lấy nhau không rời. Đi qua những hàng quán, những siêu thị. Thỉnh thoảng nàng dừng lại hồi lâu dùng tay rờ rẫm lên trên mặt đá lạnh lùng. Hình như từ nơi đó đang toát ra sự sống của quá khứ. Mỗi một cảnh vật hình như đang có hơi thở và biết bao nhiêu năm tháng ràn rụa trên mỗi hòn cuội âm thầm kia. Biết bao nhiêu nỗi vui và đau khổ chạy đuổi nhau trên từng cánh lá và tiếng kèn xung trận một thuở nào còn vang động đâu đây.
Chiều xuống ngoài bến nước đang lên đầy làm ướt đẫm những tam cấp dẫn lên những vỉa hè. Tiếng vang khô khốc khi một con nhái xanh vừa rời khỏi chỗ trốn để nhảy phóng vào lòng nước. Người ta ngồi nhâm nhi những ly cà phê thơm mới lấy ra từ lò xây và mùi những trái dâu trong ly kem hồng đào. Mùi thịt nướng tươm mỡ cùng với mùi hành phi từ các quán ăn Tàu. Tất cả mọi thứ không gian và con người trộn lẫn vào nhau giống như một hoạt cảnh trong tranh của Monet.
– Em muốn về. Hình như trời sắp mưa. Solani nói khi ra ngoài.
Một cơn dông báo hiệu sẽ đến trong vài phút nữa mà khi còn bên trong chúng tôi không thấy. Chúng tôi chia tay Alamo vội vàng. Cơn mưa chờ đợi chúng tôi ra đến tận ngoài bãi đậu xe mới ném vào mặt chúng tôi những hạt nước hung bạo. Tôi lái xe chầm chậm lòng tiếc rẻ một ngày vui chóng qua. Con đường mịt mùng đôi lúc không thấy những lằn lane vàng phân chia hai chiều. Một vài tia chớp lóe sáng ở cuối chân trời màu chì. Có một lúc mưa to quá tôi phải đậu dạt vào khu vực emergency bên lề. Solani hơi có vẻ sợ hãi. Tôi an ủi nàng:
– Đừng sợ. Anh sẽ đưa em về bình an. Chỉ một chút nữa thôi trời sẽ tạnh lại. Nàng không nói gì một hồi lâu. Bàn tay run run trong bàn tay của tôi và tôi tưởng nàng đang buồn ngủ:
– Em sợ, Se Tran.
– Điều chi?
– Ám ảnh của quá khứ. Đôi khi em thấy em đang sống lại thời thơ ấu trong giấc ngủ. Cánh đồng chết và những thây người chưa kịp vùi lấp. Khi nãy dòng sông làm em nhớ lại con sông quê nhà. Nhưng không phải yên bình như tại đây.
– Anh biết. Quê của anh cũng có hình ảnh như vậy.
– Con sông của quê em đục ngầu phù sa vào mùa mưa và càng về thượng nguồn phù sa càng trở thành màu đỏ. Không phải màu đỏ tự nhiên mà là màu đỏ của máu. Đó là những ngày tháng bắt đầu cuộc đại khủng bố của Pôn Pốt. Nàng tâm sự. Mười lăm tuổi em bỏ học vì Ponpot không muốn thấy mọi giai cấp tồn tại ngoại trừ giai cấp thống trị. Mười bảy tuổi chứng kiến cả gia đình bị thảm sát bằng rìu, sau khi bị kéo lê trên khắp đường phố bằng dây kẻm gai. Em sống sót lạ lùng và mười tám tuổi đi qua cánh đồng chết một mình cùng tất cả những sợ hãi.
– Việt Nam của anh cũng có những thứ đó, sau đó vài năm. Những kích thước đau khổ nào cũng đều giống nhau. Chỉ khác ở kinh nghiệm và sự cảm nhận của mỗi người.
Khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống khỏi những cành nhánh oằn oại của các cây sồi trước hãng, mùa đông sừng sững hiện ra không dự báo trước. Buổi sáng đi làm đã có thấy vài chiếc áo ấm mọc trên vai vài người. Bên hành lang đường dẫn vào cổng phía tây, những vòng khói thuốc bay quanh co trong sương mù từ những tay ghiền thuốc đang tiếc rẽ một hơi ấm tàn đêm. Lòng tôi thấy mê mệt một hạnh phúc dịu dàng khi hai bàn tay thủ kín trong túi áo. Lâu lắm rồi tôi mới thấy lòng tràn ngập một nỗi thôi thúc giang hồ khi đi qua một góc phố mù sương đầu ngày, khi thành phố đang còn giữa thức và ngủ. Nhớ Đà Lạt ngày mới lớn, thời lính tráng lãng mạn, tôi cũng đã từng đi qua một vài con đường. Rời bỏ vài con phố để đến nơi người tình ở. Và hơi thuốc đầu ngày ngập ngừng trên một địa chỉ hoa, khi tôi đưa tay lên gõ cửa.
Câu chuyện tôi và Solani, cho đến bây giờ, tôi không biết tôi và nàng ai là người khánh tận khi tình yêu trở thành một vết thương. Tôi không muốn đau khổ vì điều nầy tự dưng đối với tôi quá mới mẻ. Nàng chẳng từng nói với tôi rằng đối với Michael thì khó lòng có một sự ràng buộc nào khiến nàng hồi tâm để quay về. Nàng cũng từng nói với tôi là chồng nàng là người đàn ông rộng lượng và hiểu nàng hơn ai hết. “Nhưng lý do nào mà em và Michael lại không ở chung với nhau?” Tôi đem thắc mắc đó hỏi nàng trong giờ ăn tại hãng.
– Khi một người đàn ông quá hiểu tường tận về người bạn đời của mình thì sẽ không còn gì để say đắm. Nàng nói mà nhìn tôi với đôi mắt như muốn cười. Đó là một kinh nghiệm. Anh ấy là chủ một tiệm rượu nhỏ ở đường số Tám. Vài năm trước công việc buôn bán đang phát đạt và thu nhập hàng ngày có vẻ tiến bộ trông thấy. Em lúc đó đang ở nhà không đi làm vì không có ai coi chừng thằng con nhỏ, nó mới được bốn tuổi. Rất ít khi em đi tới Liquor của Michael vì anh biết đường xá ở Downtown rất phức tạp. Trong khi em lái xe “quờ quạng” hơn ai hết. Một lần có việc cần em chạy đi tìm hắn, mà đáng lý em nên gọi phone trước mới đúng. Nhưng phone ngoài tiệm đang bận lúc đó. Và anh biết em thấy gì không?
– Thấy gì?
– Một con mẹ người Mễ nào đó đang ngồi trên đùi của Michael và áo quần thì xốc xếch. Em không nói không rằng và đập bể không thương xót những gì kề cận trong tầm tay. Một mảnh vỡ văng ra từ những chai rượu làm tay em bị chảy máu. Và xe cứu thương tới. Và sau đó thì… đó thì mạnh ai nấy sống.
Nàng chỉ cho tôi thấy một vết thẹo nằm dưới cổ tay. Tôi nói:
– Em dữ quá.
– Em vậy đó. Có thể là bản năng từ những ngày còn nhỏ, khi em đối diện với những bất trắc…
Đâu phải ai cũng là một con bướm nhởn nhơ mãi trong khu vườn đầy ứ những nụ hoa. Một lúc nào cánh bướm sẽ mỏi và nhịp vỗ sẽ không còn đủ sức làm nên một tín hiệu. Trong khi tôi không còn thời gian để chờ đợi. Tôi hứa với nàng sẽ từ bỏ cuộc đời độc thân kể từ mùa xuân này để cưu mang nàng và hai đứa con. Tôi sẽ làm hôn lễ với nàng dù không rình rang nhưng đầy đủ những lễ nghi trong một nhà thờ công giáo. Có vị linh mục chủ lễ ban phép hôn phối và chúng tôi sẽ quỳ bên nhau dưới những ngọn nến rực rỡ.
Tôi không thể đè nén niềm vui xuống tận đáy lòng. Vì khi nghĩ đến nàng lòng tôi dâng lên một nỗi hân hoan kỳ thú. Tôi trở thành một người đàn ông mất thì giờ rất nhiều khi đứng thường xuyên trước tấm gương trong phòng rửa mặt, chỉ để nhìn ngắm dung nhan mình. Một công việc mà tôi rất ghét từ trước đến nay. Tôi tự tìm mua những món đồ dành cho một tổ ấm. Những món đồ vặt vảnh, củ kỹ không xài tôi đem cho ở Goodwill, và dùng những ngày cuối tuần đi ăn với mẹ con nàng.
Tình yêu làm cho người ta vững vàng hơn hay yếu đuối hơn. Tôi ghé thăm nàng thường xuyên nơi căn phòng nàng thuê ở đường Lamar. Nàng ngược lại cũng hỏi thăm địa chỉ tôi và đôi khi tạt qua nói là để mượn của tôi một tờ tạp chí, hoặc nhờ tôi chỉ cho nàng xào nấu một món ăn Việt Nam. Khả năng bếp núc của tôi chỉ đủ dạy cho nàng món trứng chiên và thịt bò xào trộn với rau muống. Một món mà nàng rất thích.
Mùa đông lấp lánh trên mấy con suối chảy quanh co dưới sườn đồi và tiếng chim kêu ít hơn trên những đụn tranh sau lưng nhà bưu điện. Đó đây, cảnh vật mang một nỗi buồn khi tôi lái xe đi về buổi chiều, ngang qua mấy bờ cỏ xám xịt. Qua một con đường xe lửa nhức nhối nằm đợi những toa tàu. Một cái quán bán đồ fast food nằm khép nép bên cạnh một sân chơi trẻ con. Nơi đó tôi có thể tìm thấy một vài món mà đôi lúc tôi có thể đem về tiêu thụ ngay sau một ngày làm việc quần quật ở hãng. Một ly cà phê chỉ có 59 cent cho bất cứ mọi size. Dĩ nhiên, tôi luôn chọn cho mình một ly cà phê lớn nhất.
Một lần tôi gặp Michael tại sân chơi. (Nàng không bao giờ cho tôi có dịp biết mặt chồng của nàng- nhưng tôi đoán ra Michael vì thấy đứa con trai nhỏ của nàng). Hai cha con đang chơi ném bóng vào một cái giá bóng rỗ. Tôi quên hôm đó là ngày chủ nhật cuối tháng, thời gian mà Michael có quyền đến thăm con. Họ quay lưng về phía tôi và tôi cũng không muốn đứa bé bắt gặp. Có một sự cảm xúc dâng lên trong tâm hồn tôi khi tôi cầm lấy tiền thối từ người bán hàng. Nhìn dáng điệu của Michael cố vươn mình tới trước để đón quả bóng từ con trai, và cách thức liệng quả bóng làm sao không rơi xa ngoài tầm tay của đứa bé, tôi biết tôi khó lòng bày tỏ hơn được như vậy. Một người cha biết chăm sóc tốt cho con cái trong một chuyện nhỏ nhặt thì chắc không phải hoàn toàn là một người đàn ông xấu. Biết vậy, nhưng tôi vẫn không làm sao giũ bỏ hình ảnh Solani ra khỏi tâm trí tôi. Đã không thể quên lãng được mà trái lại tôi lại càng muốn chiếm hữu nàng. Càng lúc, tôi càng cảm biết được sự ghen tị đang nẩy nở trong tôi từ sau buổi sáng hôm đó.
Gần Giáng Sinh, tôi hỏi nàng có cho phép tôi mời nàng đi nhà thờ và sau cùng ghé về nhà tôi ăn bữa cơm tối mừng Chúa ra đời. Nàng trả lời:
– Không được. Michael muốn có buổi tối Giáng sinh với hai đứa nhỏ. Anh biết, trẻ con chưa quen thuộc với không khí thiếu mất một người cha hay một người mẹ trong gia đình. Chúng không muốn biết lý do và mọi sự bào chữa. Vì lỗi lầm thuộc về người lớn.
Vậy là tôi sẽ ăn lễ một mình trong căn phòng quá rộng rãi và gặm nhắm nỗi buồn như ngày nào tôi chưa từng quen nàng. Buổi chiều tôi vào siêu thị tìm mua cho nàng một chiếu áo len cao cổ và hai con gấu nhồi bông cho hai đứa con nàng. Tôi cũng mua thêm một bình hoa hồng để trang trí căn phòng bớt hiu quạnh. Nơi một ngã ba dẫn vào khu tôi ở bóng những cây thông có treo đèn màu xanh đỏ dội xuống đường ánh sáng huyền hoặc. Những vạt sương mù vương vãi đó đây che lấp hàng rào chung quanh công viên và khi tôi trở về nhà đêm đã qua lâu. Có ánh đèn trong nhà khiến tôi ngỡ mình quên tắt điện buổi chiều. Nhưng khi cánh cửa mở ra tôi thấy Solani đang ngồi coi truyền hình nơi ghế sophạ Tôi ngạc nhiên:
– Em đến bao giờ?
– Chỉ mới đây thôi.
– Không thấy xe em đậu ngoài sân?
– Em đến đây bằng taxi. Lát nữa anh phải đưa em về. Nàng cười rạng rỡ khi thấy tôi ngẩn ra. Đùa thôi. Xe em đậu phía bên kia đường đối diện với người hàng xóm của anh. Để anh bất ngờ.
– Bất ngờ thật. Mấy đứa con em ra sao? Chúng không biết em đang ở đây chứ?
– Michael đưa chúng đi xem phim và bây giờ chắc đang ngồi trong một tiệm ăn nào đó. Thật tình mà nói, giữa em và Michael chưa ai thấy tự nhiên sau một biến cố như vậy. Nhưng không thể làm khác hơn.
Nàng nói và đứng lên, cùng lúc cánh tay đưa ra nhưng không thể cản ngăn cái hôn sỗ sàng của tôi. Tôi tưởng nàng mới vừa uống nước bạc hà vì môi của nàng có mùi vị giống như vậy.
– Anh sẽ không muốn em về, trước khi trời sáng. Em làm anh đau khổ khi nghĩ rằng em sắp vuột khỏi tầm tay.
– Có thể như vậy. Đôi lúc em nghĩ em rất yêu anh. Đôi lúc em nghĩ em không thể xa rời hai đứa con em. Chúng vẫn còn yêu mến Michael.
– Nhưng không phải em đã dứt khoát vấn đề từ mấy tháng nay? Và còn lời cầu hôn của anh?
– Mới đầu thì như vậy. Nhưng bây giờ thì câu chuyện có vẻ theo một chiều hướng khác.
– Tại sao?
– Đừng hỏi tại sao? Chỉ biết bây giờ em đang ở đây. Tại sao anh không mời em uống một cái gì đó để đánh đấu một đêm Giáng Sinh êm đềm?
Nàng nói vậy. Nhưng khi tôi định rời nàng để đi tìm chai rượu vang thì nàng đổi ý. ” Chúng ta không có thì giờ phải không? Se Tran”. Nàng thì thào.
Chúng tôi không biết ai đã kéo ai ngã xuống chiếc giường chật chội trong phòng, trong bóng tối mờ nhạt thơm mùi nước hoa từ mái tóc nàng. Trong bóng tối đôi mắt nàng quay nhìn về hướng khác, như hai hướng đời chia xa. Tôi biết từ bây giờ tôi sẽ mất nàng.
Lâu lắm rồi, tôi mới biết được tình yêu và sự đau khổ. Phải chi chúng tôi còn thanh xuân để nghiền nát đời nhau và bù đắp cho nhau mọi bất hạnh cùng mọi lạc thú. Chúng tôi không thể bơi ngược dòng sông bằng đôi cánh tay mang triệu chứng già nua trong khi đôi môi run rẩy một quá khứ buồn. Nhưng không phải vì vậy mà thân xác chúng tôi không hòa nhập nhau được. Vì ngoài sự đam mê, chúng tôi đều có chung một mẫu số đau khổ. Nàng đã qua một thời ấu thơ buồn rầu như tôi. Trên những dấu chân tàn phai và bóng tối của những tàn cây thốt nốt. Nơi những sợ hãi luôn là kích thích tố làm tăng trưởng mọi đời sống và cánh đồng chết chôn vùi mọi thanh xuân.
Bây giờ nàng và tôi không còn ai dấu diếm những rung động của mình. Chúng tôi phơi bày cho nhau một phần đời sống quanh co khuất lắp. Và giữa tôi và nàng, không còn khoảng cách nào để chúng tôi từ chối tham dự vào một vũng lầy hấp hối cuối đời. Một lần nào nàng nói với tôi tên nàng có nghĩa là một dòng sông. Tôi cũng đang là một nhánh sông tìm cách chảy xuôi vào định mệnh nàng, nhưng không thể.
Đêm khép nép trên những tàn cây ủ ê bên ngoài và không bao lâu trời sẽ sáng. Mùa đông không cần khua động những nhát dao nhưng rét mướt làm điếng tê da thịt. Có tiếng dế kêu râm ran từ một góc tối. Không rền rĩ, nhưng đầy những cáo trách.
Trong bóng tối mù căm, nàng mặc quần áo lặng lẽ, nhanh chóng như lúc vuột bỏ ban đầu. Chỉ còn một mảng trắng màu sữa từ chiếc cổ thanh tân của nàng. Như một đánh dấu giữa mộng và thực. Solani hôn tôi vội vàng, trước khi tôi kịp vươn cánh tay ra để níu lại vòng lưng thon thả.
– Good bye, Se Tran. See you later. Nàng lìa xa tôi bằng cách thức như vậy. Tôi không kịp nói lời chia tay. Nàng đang nắm tay vịn cánh cửa, nghiêng về phía tôi. Cuối cùng cánh cửa mở ra, đóng lại. Đóng kín niềm hi vọng mới mẻ trong tôi. Nàng đã ở bên ngoài. Nàng sẽ đứng lại một chút và cuối xuống cột lại giây giầy như thói quen. Đi bộ băng qua bên kia đường để đến nơi đậu chiếc xe Nisan Sentra đen của nàng. Nơi đó có một bụi xương rồng và gió đêm sẽ lau khô dùm nàng những dòng lệ nếu có. Nàng sẽ vươn vai đi về phía mặt trời sáng mai, nỗi đau đớn lìa xa dần dà sẽ kéo da non trong tâm hồn son trẻ của nàng. Vì không ai nhớ hoài một vết thương. Bổn phận làm vợ làm mẹ sẽ làm nguôi ngoai nàng một vài tháng sau. Dầu gì nàng vẫn còn một gia đình để quay về. Có những ngọn nến chảy miệt mài dành cho nàng suốt một mùa đông và những mùa xuân kế tiếp.
Còn tôi? Căn phòng mà tôi và nàng sống qua một đôi giờ hoan lạc nhìn xuống con đường 183. Ngày cũng như đêm xe cộ lao vun vút không ngừng như nhịp chảy của cuộc đời. Chỉ có tôi đang bị ném hụt hẫng bên ngoài như một món đồ tình cờ văng ra khỏi chuyến xe đời chạy vội. “See you later” Làm sao gặp lại? Đó không phải là một lời nói qua đường nhưng tôi thấy khó khăn làm sao để thực hiện lời hứa đó. Khoảng vài tháng sau tôi bị nghỉ việc vì hãng bị down. Phòng nhân viên đưa ra một danh sách những nhân viên không cần thiết cho hãng trong đó có tôi. Solani vẫn còn ở lại. Tôi không gặp nàng một ít lâu. Lý do vì tôi phải đi tìm một việc làm mới trước khi mùa đông chấm dứt. Và một lý do khác, có lý hơn, là mặc cảm.
Tôi không kịp gởi cho nàng chiếc áo len màu tím tượng trưng cho một tình yêu buồn. Món đồ không đáng là bao nhưng tôi thấy lòng nặng trĩu. Buổi chiều tôi lang thang vào trong mall xem người ta mua sắm, cười nói. Xem người ta đầu tư lòng tin trên những mặt hàng. Tôi đi qua những nơi mà tôi và Solani đã từng đi qua trong thời kỳ tiền “trăng mật”. Mùa xuân phồng căng cánh gió dưới chân cầu Downtown. Những bầy dơi bay về đậu đen một góc phố. Có một vài đêm tôi không đè nén lòng mình, gọi phone cho nàng. Đầu giây bên kia tiếng message yêu cầu tôi để tên lại, chủ nhân về sẽ trả lời. Có cần thiết nêu lên lý do cho một lần gặp gỡ?
Cho đến một ngày, tôi gặp lại Solani khi tôi bị kẹt xe bên nầy đường. Tôi có công việc làm trở lại sau hơn ba tháng ăn tiền thất nghiệp. Buổi sáng mùa xuân ánh nắng rực rỡ bên cạnh vòi nước bên hông nhà thờ. Con đường hai chiều dành cho người đi bộ, tôi thấy nàng phía bên kia. Trên lưng nàng mang một túi xách đeo lưng dành cho người leo núi. Chiếc quần jean màu xanh da trời dể chìm khuất trong những màu xanh tương tự. Dòng người đông đảo xô đẩy nàng tiến về phía trước. Nàng không thấy tôi, dù tôi chỉ cách nàng khoảng hai chục feet. Mái tóc màu đen của nàng đánh dấu cho tôi biết nàng còn trong đám đông hỗn độn. Không có vẻ gì báo hiệu cho tôi biết là nàng đi với ai đó. Gương mặt nàng thoáng hiện ra và một lúc lại bị che mất bởi người đi bên cạnh. Nàng đi những bước chân dài dọc theo bức tường sần sùi chạm trổ hình thù Ai Cập. Trái tim tôi quặn thắt lại và toàn thân như muốn lên cơn động kinh. Một chiếc xe buýt chợt trờ tới đậu trước mặt tôi. Vài ba người lần lượt trèo xuống đường. Một vài người chuẩn bị bước lên. Mãi đến khi xe buýt chậm chạp bò đi thì Solani không còn trước mặt tôi. Tôi dáo dác tìm nàng. Và đèn xanh bật lên, xe tôi phải lao về phía trước.
Có những mối tình bị chết cạn vô lý trong lòng suối hẹp. Hay đôi tình nhân tình cờ lạc nhau giữa một ngã ba. Tất cả đều mang một dáng vẻ bi thiết mà trái tim con người không thể cân đối được. Trên những con đường một chiều, người ta luôn vẽ những bảng cấm Do not enter. Và không ai vượt qua được những nỗi đau đầm đìa ẩn dấu đàng sau đó những điều dụ hoặc. Một lúc nào đó, theo thời gian, nụ cười của nàng sẽ mất đi một chút quyến rũ, nhưng sự thương tổn thì vẫn còn.
Phải mất nhiều năm sau ngày tôi xa Solani, tình yêu mới bắt đầu trở nên lắng đọng trong tôi. Hai lần tôi nghe tiếng phone của nàng nhưng cả hai lần tôi đều không muốn trả lời. Lần thứ ba nàng gọi tôi báo tin chồng nàng vừa mất. Chuyến máy bay gồm có 201 hành khách vừa rớt xuống biển Thái Bình Dương. Chồng nàng có mặt trong chuyến may bay thảm khốc cuối cùng của thế kỷ. Tôi an ủi nàng và tôi nhớ mình có gởi đến nhà nàng một vòng hoa phân ưu. Trong khi tôi loay hoay tìm kiếm địa chỉ nhà quàn để đến chia buồn, tôi tình cờ nhìn thấy hộp giấy gói chiếc áo len định tặng nàng mùa Giáng Sinh và hai con gấu nhồi bông nằm chìm khuất trong góc tủ…

Phạm Ngũ Yên

Làm Sao Tôi Nói Hết Lòng Tôi Buồn Sáng Nay

 
Sáng, nhìn ra cửa sổ thấy nắng vàng chói chang…Sắp Tết mà ngỡ ngàng tưởng trời đang vào Hạ!
California lạ…một ngày mưa một năm.  Mưa như người xa xăm về thăm nhà thoáng chốc…
Mưa như ông Trời khóc có mấy chút rồi thôi!  Và…mặt trời lại cười:  Sáng, Nhìn Ra Cửa Sổ!
Cây  trong vườn rung gió.  Chim trên cành líu lo.  Chắc những người làm thơ không có đề tài viết?
Chắc những người đi biệt tiếc sao bỏ Cali?  Ôi những người ra đi, thường là người biền biệt!
*
Làm sao tôi nói hết lòng tôi buồn sáng nay?  Một ngày nữa nắng gay, rồi nhiều ngày nắng gắt!
Thèm chớ mưa phơn phớt bay bay mùa Xuân về…Sao cứ là mùa Hè hỡi Cali yêu quý?
Tôi, một lòng chung thủy không phải vì nắng, mưa; mà thương nhớ người ta ai ở trong cổ tích…
Ngàn năm buồn tối mịt là Quê Hương của tôi?  Những kẻ chiến thắng cười trên biết bao đau khổ…
Quê Hương là chỗ nhớ.  Chỗ nhớ cũng chỗ buồn.  Phải chi trời mưa tuôn sáng nay cho tôi khóc!
Quê Hương là Tổ Quốc!  Chiến binh thành tàn binh!  Nắng vàng trên lá xanh…nắng vàng trên lá xanh!
*
Mong manh và mong manh.  Mong manh và tàn tạ.  Nắng vàng soi đôi má của ai giọt  lệ lăn…
Hãy thét gọi Việt Nam (*) – cái tên Vua Tàu đặt.  Cái gì ta đánh mất là cái gì không còn…
Nắng…Trời ơi!  Tôi buồn!
Trần Vấn Lệ
 
(*) Việt Nam là tên nước ta do Vua Tàu nhà Thanh bắt buộc phải dùng từ năm 1804…đến nay!  Vua Gia Long đặt tên nước là Nam Việt, chữ Việt viết với bộ Mễ (thức ăn, no, đủ, dư, thừa); Tàu bắt viết với bộ Tẩu (chạy trốn…về phía Nam).  Năm 1820, vua Minh Mạng đổi thành Đại Nam…nhưng dân ta không biết!

trên chuyến xe ngựa cuối năm

tiễn Trúc Thanh Tâm

vẫn còn chuyến xe ngựa
chờ tôi chiều cuối năm
dốc đời chân ngã khuỵu
bên những ngọn roi bầm

ngựa chồn chân rả gối
đau gót mòn đinh long
tôi rã rời cơm áo
sau hiên đời lặng câm

ngựa nằm đau hàm thiếc
vó buồn khua đêm thâu
tôi ném đời cay nghiệt
trong tuyệt vọng khuya sầu

bao nhiêu năm tốc vó
bao nhiêu lần thu cương
một ngựa đầy mưa gió
một tôi tràn khói sương

ngửa mặt nhìn kiêu hãnh
tốc nghiêng chiều đạp mây
dựng bờm mơ tung cánh
trong vó cuồng chân bay

những lần quên roi vọt
rướn thân gò dây cương
dẵm trôi đời bội bạc
đạp nghiêng trời tai ương

ôi tháng ngày trai trẻ
ôm cả mộng giang hồ
để chiều nay rớt lệ
nhìn mây tràn hư vô

đâu những chiều gió cuốn
đâu những ngày bụi bay
tháng năm giờ đã muộn
trên những ngọn roi đầy

tôi ngồi sau lưng ngựa
chiều cuối năm gập ghềnh
cớ chi mà mắt ứa
trong kiếp người mong manh…

nguyễn minh phúc

 

Tổng Thống Trump: Một Năm Sau

 

Theo TTDC ( Truyền Thông Dân Chủ), TT Trump đã là tổng thống tệ hại nhất lịch sử Mỹ, cả lịch sử nhân loại luôn không chừng? Bàn về việc TT Trump thu hồi cả ngàn luật lệ của TT Obama và ban hành luật thuế mới, CNN phán “đánh giá tổng thống không thể dựa trên số luật thu hồi hay ban hành, mà phải dựa trên việc người dân nghĩ gì”. “Người dân” đây dĩ nhiên là TTDC phe ta. Mà phe ta nghĩ gì?

Theo PEW,  95% các tin tức và bình luận trên báo hay TV đều chống Trump. Thăm dò mới nhất của Politico cho thấy gần một nửa dân Mỹ (46%) nghĩ TTDC đúng là phịa tin để đánh Trump.

Quan hệ giữa tổng thống và TTDC chưa bao giờ tệ hại như ngày nay. Tổng thống tố truyền thông là “fake news”, truyền thông tố tổng thống là vua nói láo.

Thôi thì ta thông cảm cho nỗi ấm ức của bên thua cuộc cũng như tránh đấm ngực quá đáng vì thắng cuộc, để thử bình tâm nhìn lại xem ông thần Trump đã làm được gì trong năm qua. Tốt, xấu, tạm được, như thế nào?

Phải nói ngay, thời gian tranh cử cho đến vài tháng đầu của tân TT Trump đã là một đại họa, di họa đến giờ này vẫn chưa gỡ ra được. Vì không là chính khách chuyên nghiệp, không ở trong giới mafia chính trị, nên chẳng biết ai là ai, mà trách nhiệm mới quá lớn, cần cả ngàn phụ tá, cố vấn, tà lọt, nên vồ chộp lung tung, bất cứ ai đang đứng cạnh, mặt mũi không ngớ ngẩn quá đều lọt qua tuyển lựa ca sĩ màn đầu. Để rồi vồ được cả lô những tay anh chị có lý lịch không rõ ràng lắm như Manafort, Flynn, Bannon, Scaramucci, Spicer, Papadopoulos, Gates,… Tuy đã mau chóng nhận ra chân tướng hơi đáng ngờ và thay thế sớm, nhưng dù sao, cũng đã để lại đĩa bể, chén vỡ tùm lum, khiến ông công tố Mueller hớn hở đi hốt, và vài cụ tỵ nạn nhẩy tưng tưng mừng hơn đón mẹ mới đi chợ mua kẹo về.

Nhưng TT Trump được cái học bài khá nhanh, ngay sau đó đã tuyển lựa được một lô nhân viên nội các, trong đó mấy bộ quan trọng nhất đều là những nhân vật kinh nghiệm cùng mình mà phe đối lập cũng phải nể như ba ông tướng lo quốc phòng, an ninh và chánh văn phòng, và vài ông nặng ký như ngoại trưởng, cố vấn kinh tế, tài chánh, cho dù trong số những người này, có người công khai nói không đồng quan điểm với tổng thống. Tất cả đều là những người đã leo lên tột đỉnh của thành công, tiền bạc dư thừa, danh tiếng lẫy lừng, không dễ gì mà họ ‘khúm núm ngồi tung hô ‘ông tổng thống khùng, ngu dốt, con nít’ như TTDC mô tả.

Dĩ nhiên TT Trump vẫn chưa hoàn hảo, vồ được ông y tế, đại triệu phú nhưng vẫn thích đi máy bay chùa của Nhà Nước, đành phải mời đi về nhà câu cá.

Sai lầm lớn nhất của TT Trump là việc sa thải giám đốc FBI James Comey. Bất kể lý do gì, việc giải nhiệm này mang tính bốc đồng, thiếu suy nghĩ về hậu quả chính trị, đã ép thứ trưởng Tư Pháp ở trong tư thế phải bổ nhiệm ông Mueller điều tra toàn bộ vấn đề, từ việc Nga can thiệp đến việc giải nhiệm ông Comey. TT Trump bị nhức đầu vì Comey, uống lộn thuốc thành đau màng óc vì Mueller, nặng hơn nhiều, chưa biết có thành ung thư óc giết ông luôn không.

Cho đến nay, ông Mueller, với sự trợ giúp của hơn một tá đại luật sư nặng ký nhất nước, hơn một nửa là phe ta đã từng ủng hộ bà Hillary, phần còn lại thuộc … ‘lực lượng thứ ba’ không ủng hộ bên nào hết, do ông Mueller chọn. Những ông CH ủng hộ Trump xin vui lòng đứng ngoài chống mắt dòm. Khiến kẻ này nhớ lại cái chính phủ liên hiệp CSVN đề nghị hồi trước 75: 1/3 là CSBV chính gốc, 1/3 là con đẻ VC trong cái gọi là ‘Mặt Trận Giải Phóng’, 1/3‘ngụy’ nhưng phải được VC chấp nhận như thành phần ‘yêu nước’. Ít ra thì CSVN cũng chấp nhận vài anh ‘ngụy’ dù giả mạo, trong khi ông Mueller không cho anh CH nào xiá vào. Dĩ nhiên ông xếp Mueller được gọi là CH, nhưng thực tế chỉ vì đã được TT Bush bổ nhiệm là giám đốc FBI thôi.

Cho đến nay, ông Mueller đã tung lưới vồ được vài ba con ruồi, dùng làm mồi hy vọng bắt được tôm hùm nào đó. Dù vậy, vẫn chưa đi đến đâu. Chưa biết ông Mueller sẽ moi ra được tội gì, nhưng cho đến nay, những vị nào mơ thấy TT Trump bị đàn hặc, sẽ còn phải mơ lâu dài.

Sau những tháng đầu rối bù như nồi cháo heo, guồng máy hành chánh trong Toà Bạch Ốc đã được ông tướng TQLC Kelly ổn định lại phần lớn.

Cách ‘quản lý nhân sự’ của TT Trump khá độc đáo. Không đồng ý hay bực mình là chửi toáng lên ngay, khiến cho TTDC hể hả khai thác. Hôm sau, thấy chuyện vừa ý lại vồn vã ca ngợi ngay. TTDC tố là bất nhất. Nhưng đây là thái độ mọi người thường thấy ở một ông xếp ở sở làm, bị chửi và được khen là chuyện hàng ngày, nhưng chưa bao giờ thấy nơi một ông chính khách, là người suốt ngày chỉ biết vuốt để lấy phiếu.

Trong vấn đề nhân sự, đáng kể nhất là đã tìm ra được một thẩm phán Tối Cao Pháp Viện, tuy bảo thủ nặng, nhưng khả năng và uy tín cá nhân khó bắt bẻ. Ông Trump rung đùi tiên đoán ông sẽ có dịp bổ nhiệm thêm ít ra ba vị thẩm phán bảo thủ nữa. Phe cấp tiến toát mồ hôi vì tỷ lệ bảo thủ-cấp tiến trong Tối Cao Pháp Viện có triển vọng chuyển qua 6-3 hay 7-2 trong suốt hai ba chục năm tới.

Ứng viên Trump khi tranh cử, hứa khá nhiều chuyện đội đá vá trời như tất cả các chính khách tranh cử khác, dù thua xa Obama khi ông này khẳng định sẽ hạ được thủy triều và hàn gắn cả thế giới. Dĩ nhiên, không ai ngây ngô nghĩ ông sẽ thực hiện được hết, nhất là trong một năm đầu. Dù sao thì cũng cần xem lại coi TT Trump đã làm được trò trống gì.

Việc đầu tiên nếu mà kẻ này không nêu lên, bảo đảm sẽ bị không ít độc giả phe ta rủa ngay: đó là thất bại Obamacare. Thất bại vì sau ba phen bốn bận cãi nhau ỏm tỏi ở Thượng Viện, Obamacare vẫn nằm vất vưởng đó, thiên hạ vẫn è cổ chịu bảo phí tăng như diều gặp bão. Cái đáng nói là tất cả phe CH đều đồng ý là phải chữa cái bệnh ung thư này, nhưng trong 52 ông bà bác sĩ CH, có khoảng nửa tá tự cho mình là Hoa Đà, trong đó có bác sĩ McCain, chỉ thấy mình là giỏi, cãi nhau đến cùng về việc chữa cách nào, rốt cuộc, con bệnh vẫn hấp hối nằm đó.

Thất bại không thu hồi Obamacare trước tiên là thất bại của đảng CH trong Thượng Viện. Nhưng cũng là thất bại của TT Trump khi ông không đủ uy tín ép các nghị sĩ CH phải đoàn kết trong kế hoạch thu hồi Obamacare.

Dù sao, chuyện Obamacare vẫn chưa đến hồi kết thúc nhờ… cải tổ thuế.

Luật thuế mới đã được thông qua và ký. Được coi như cuộc cải tổ lớn nhất từ hơn 30 năm qua. Trong đó, có kèm theo luôn việc chặt bớt một chân của Obamacare: không ai bị phạt nếu không muốn mua bảo hiểm y tế nữa.

Sau thất bại Obamacare, cải tổ thuế trở nên cực kỳ quan trọng. Một nửa dân Mỹ không phải đóng thuế lợi tức. 80% dân phải đóng thuế sẽ đóng ít hơn. Quá tốt, tất cả mọi người phải hoan nghênh phải không? Thưa không! Không có một dân biểu hay nghị sĩ DC nào biểu quyết phê chuẩn luật giảm thuế cho dân hết. Quý vị mai mốt có đi bầu bán chuyện gì, nhớ đừng quên chuyện này nhé. Dĩ nhiên quý vị nào thích đóng thuế cao thì nhớ bầu cho đảng DC đấy.

Luật giảm thuế sẽ có hậu quả chính trị quan trọng. Nếu thất bại thì coi như CH sẽ đại bại trong cuộc bầu quốc hội năm tới, rồi đe dọa trực tiếp cuộc tái tranh cử của TT Trump năm 2020. Nếu thành công, ít ai nhìn thấy làm sao DC có thể chiến thắng năm tới cũng như năm 2020.

Kế hoạch lớn nữa của ứng viên Trump là đối phó vấn nạn di dân.

Bức tường biên giới Mễ? Chưa đi đến đâu. Một số công ty đang đấu thầu xây cất, làm vài khúc tường mẫu để chính quyền Trump lựa. Tiền vẫn chưa có.

Cũng chưa có luật lệ mới nào hết, nhưng chỉ cần nghe ông Trump hù dọa là chưa chi con số di dân lậu tràn qua Mỹ đã tự động giảm ngay hai phần ba rồi. Trước đây 10 người, bây giờ chỉ còn 3. Tiếp tục đà này, chẳng cần luật mới nào, cũng chẳng cần xây tường luôn tiết kiệm được cả chục tỷ, vấn nạn di dân lậu cũng sẽ tự động tự giải quyết.

Bất chiến tự nhiên thành. Hình như binh pháp Tôn Tử có nói “chiến thắng lớn nhất là chiến thắng đạt được mà chưa cần ra quân” thì phải?

Đối với việc khủng bố thâm nhập qua di dân và tỵ nạn Trung Đông, TT Trump ra sắc lệnh tạm ngưng nhận họ trong 90 ngày để soạn luật mới. Hàng loạt quan toà cấp tiến nhất nước phán quyết sắc lệnh bất hợp pháp, bất hợp hiến, cấm thi hành. TTDC và phe ta ca hát, sỉ vả tổng thống dốt luật. Vài cụ tỵ nạn cũng ‘tham chiến’, dù tiếng Anh chưa trôi cũng viết báo, giảng luật Mỹ cho tổng thống Mỹ. Chửi bới ồn ào cho đến khi Tối Cao Pháp Viện biểu quyết 9-0 TT Trump hoàn toàn có đủ thẩm quyền, sắc lệnh của TT Trump phải áp dụng, ít nhất là cho đến khi toàn bộ vấn đề được cứu xét và TCPV có phán quyết cuối cùng.

Ngoài ra, TT Trump đã thực hiện được chuyện gì? Vì khuôn khổ giới hạn của cột báo này, chỉ xin tóm lược lại vài điểm chính, đặc biệt là vấn đề cơm ăn áo mặc của dân:

–       Từ ngày ứng viên Trump đắc cử, chỉ số Dow Jones và Nasdaq đã tăng 45%, từ 18.000 lên tới 26.000. Đây là mức tăng trưởng cao nhất trong năm đầu của một tổng thống, tính từ ngày chỉ số Dow ra đời cách đây 120 năm. Nên ghi nhận chứng khoán nhẩy vọt không phải từ ngày có luật mới gì được ban hành, mà ngay một ngày sau khi ông Trump đắc cử. Chỉ nghe tin Trump đắc cử là… hy vọng đã vươn lên! Hy vọng TT Trump sẽ giảm thuế, đơn giản hoá luật lệ kinh doanh, giúp tăng trưởng kinh tế.

–       Tỷ lệ tăng trưởng kinh tế tăng 3,1% tam cá nguyệt thứ nhì năm 2017, 3,3% trong tam nguyệt thứ ba. Trong 32 tam cá nguyệt dưới Obama, tỷ lệ tăng trưởng trung bình là 1,5%. Ngân Hàng Dự Trữ New York tiên đoán tam cá nguyệt cuối năm nay, tăng trưởng sẽ là khoảng 3,8%.

–       Gần hai triệu việc làm mới đã được tạo ra, trong khi tỷ lệ thất nghiệp giảm xuống mức thấp nhất từ năm 2000 (17 năm trước): 4,1%.

–       Hàng loạt đại công ty Mỹ, Âu Châu, Nhật, Hàn Quốc và Tàu đặt kế hoạch đầu tư bạc tỷ vào thị trường Mỹ, thay vì lo tháo chạy ra nước ngoài như dưới thời Obama vì ông này suốt ngày hăm dọa tăng thuế. Đó là những chuyện xẩy ra trước khi luật thuế mới ra đời. Sau khi có luật thuế mới, các đại công ty ăn mừng ngay bằng cách tăng lương, tặng tiền thưởng cho cả triệu nhân viên.

Nhìn vào những thành quả kinh tế trên thì ta hiểu ngay tại sao TTDC chỉ có thể viết về những chuyện như giầy cao gót hay áo đầm của bà Melania, hay chuyện ông Trump cho cá vàng Nhật ăn, ...

Nhiều người cho rằng thành quả kinh tế này là gia tài của TT Obama để lại. Muốn biết sự thật, hỏi ông Krugman. Ngay khi ông Trump đắc cử, giáo sư Paul Krugman, giải Nobel kinh tế, tiên đoán TT Trump sẽ lật ngược hết các chính sách của TT Obama, để rồi kinh tế Mỹ sẽ đi vào tình trạng kiệt quệ bi thảm nhất lịch sử. Ông tiên đoán trúng vế đầu là TT Trump lật ngược hết các chính sách của TT Obama thật, nhưng trật lất trong vế sau vì kinh tế tăng trưởng mạnh gấp bội.

Trên phương diện quốc tế thì đây là vài việc đáng ghi nhận:

–       Mỹ rút ra khỏi TPP và thoả ước Paris về thay đổi khí hậu. Vẫn chưa ai chết.

–       Cuối tháng Chạp, chính phủ Iraq thông báo đã chiếm lại tất cả những vùng của ISIS chiếm trước đây và ISIS đã bị loại ra khỏi xứ, chỉ còn chừng 1.000 tay súng và kiểm soát chừng 2% lãnh thổ họ chiếm giữ trước đây, bằng các cuộc đánh bom và truy kích ra trò chứ không ển ển xìu xìu, vừa đánh vừa run như dưới thời Obama. Nhận định của New York Times: đây là một cuộc chiến mà Trump đã thắng (A War Trump Won). Chả mấy khi thấy NYT tặng quà cho Trump!

Tất cả những thành quả kinh tế và ngoại giao trên đều chưa quan trọng bằng việc TT Trump đang phá gỡ gia tài thiên tả của TT Obama. Gần 1.000 luật lệ và thủ tục hành chánh lớn nhỏ đã bị thu hồi, chẳng những giúp đơn giản hoá thủ tục kinh doanh rườm rà, mà còn chặt bớt cành nhánh thiên tả trong Obamacare, chính sách di dân, giáo dục, gia cư, trợ cấp, môi sinh,…

Thời gian một năm qua cũng cho thiên hạ thấy cách làm việc của TT Trump. Ông không ngại làm việc với phe đối lập DC, cũng chẳng qụy lụy các đồng chí CH phe mình. Cần bắt tay thì bắt tay, muốn đánh cứ đánh, bất cần phe nào, bất kể ai.

Công bằng mà nói, TT Trump đã cung cấp cả lô vũ khí cho TTDC đánh ông. Trong tư thế một doanh gia chẳng một ly kinh nghiệm chính trị, TT Trump đã bị hố nặng qua rất nhiều hành động cũng như tuyên bố cẩu thả, để bị đánh tàn bạo. Tin buồn cho TTDC là hầu hết dân bầu cho Trump là dân cầy ruộng hay thợ thuyền đầu tắp mặt tối đi lao động, chỉ lo coi phiếu lương mà không rảnh đọc New York Times hay coi CNN, thành ra thăm dò mới nhất mới cho thấy hầu hết cử tri bầu cho Trump vẫn chẳng hề thay đổi quan điểm.

TT Trump nói chung, kiếm chuyện gây sự, đập phá lung tung.

Theo kẻ này, chủ ý của ông là thực hiện một cuộc ‘cách mạng văn hóa’, thay đổi cách suy nghĩ và làm việc của cả nước, bắt đầu từ việc giảm thiểu vai trò của các công chức của Nhà Nước Vú Em, đến việc tìm cách đánh đổ tư tưởng ‘phải đạo chính trị’ đang thống trị văn hoá Mỹ qua báo chí, truyền hình, phim ảnh. TTDC ta thán các bộ sở thiếu người làm việc vì TT Trump chậm trễ bổ nhiệm người. Thật ra, các bộ trưởng của TT Trump cố tình cắt xén hệ thống hành chánh quá nặng nề của chính quyền Mỹ.

Một điều khá rõ nữa, là TT Trump đang cố giảm thiểu vai trò của TTDC thiên tả trong việc lèo lái dư luận quần chúng. Ông leo qua bức tường TTDC, liên lạc thẳng với dân qua những cái ‘tuýt’ mà TTDC ghét cay ghét đắng. Và ông cũng không bỏ lỡ một cơ hội nào để chỉ trích TTDC.

Một năm sau ngày đắc cử, TTDC hô hoán ầm ĩ TT Trump là tổng thống với tỷ lệ hậu thuẫn thấp nhất lịch sử cận đại theo các thăm dò của họ. Nếu thăm dò của họ chính xác thì giờ này ông Trump đang chia bài cào tại sòng bạc của ông chứ không ăn đại yến với Tập Cận Bình.

Tỷ lệ hậu thuẫn của TT Trump, trên dưới 40% thấy thê thảm? Không, vì vẫn cao hơn tỷ lệ 36% của… bà Hillary do Gallup thông báo!

Báo Daily Mail của Anh nhận định TT Trump là một “siêu sao chính trị” (political superstar) chưa từng thấy trong lịch sử chính trị thế giới.

Đúng như Daily Mail nhận định, chưa có một chính khách nào có sức thu hút truyền thông và quần chúng bằng ông Trump. Không có một ngày nào mà không thấy tên ông trên mặt báo hay không nghe tên ông trên TV. Ít tin tốt, hầu hết tin xấu, nhưng hiển nhiên, TT Trump như là một thứ nam châm chưa từng thấy. Ông cũng là người kích động thiên hạ như chưa ai làm nổi. Nghe đến tên ông là thiên hạ nhẩy dựng lên ngay, bất kể nhẩy lên để chửi hay để bênh, chứ không ai ngồi yên nhún vai ngáp dài hết.

Nhiều người miệt thị TT Trump bị bệnh tâm thần. Khối DC trong quốc hội mời một bà bác sĩ tâm thần ra điều trần. Bà này khẳng định TT Trump có triệu chứng bị bệnh tâm thần.  Vấn đề là bà này là bác sĩ… không có giấy phép hành nghề, chưa bao giờ gặp mặt TT Trump.

Sự thật giản dị hơn nhiều: ông này khùng không thể nào đắc cử tổng thống, là chuyện không dễ chút nào, không tin, hỏi bà Hillary thì biết.

Ngay sau đó, TT Trump khám sức khỏe hàng năm. TTDC hồi hộp chờ tin xấu. Kết quả, báo cáo chính thức, sức khỏe của ông tuyệt hảo. Về tâm thần, ông bị khảo sát –test- về ‘nhận thức’ –cognitive test- và đạt điểm 30 trên 30. Kẻ này thắc mắc không biết mấy ông tố Trump điên khùng sẽ có được bao nhiêu điểm nếu phải thi sát hạch kiểu này?

Phản ứng của TTDC? Newsweek, CNN, WaPo chạy tít lớn: Trump béo phì, cao mỡ, cao máu, không hoạt động, gương xấu cho thiên hạ. Trong bài viết, nói phớt qua chuyện sức khỏe tốt và điểm nhận thức hoàn hảo. Bác sĩ trụ trì tại CNN tiên đoán TT Trump sẽ bị đột qụy chết trong vòng 3 tới 5 năm. Thế mới phục cái tài của TTDC: bất cứ chuyện gì, cho dù tốt, cũng bóp méo để đả kích hay bôi bác được. Vài cụ tỵ nạn mau mắn nhẩy ra làm… ‘thông ngôn’ ngay (danh từ cùa kinh tế gia Ng Xuân Nghĩa!).

Nếu muốn tóm lược thật ngắn gọn, thì có thể nói TT Trump cho đến nay đã đại thành công trên vài điểm cực kỳ quan trọng:

  1. cản không cho bà Hillary làm tổng thống
  2. đưa Tối Cao Pháp Viện và cả ngành Tư Pháp về hướng bảo thủ trong ít ra là hai ba chục năm nữa
  3. giảm thuế cho cả nước, ít nhất trong một chục năm nữa
  4. từng bước phá bỏ gia tài thiên tả của Obama
  5. phơi bày bộ mặt phe đảng lộ liễu của TTDC.

Đây chính là những ‘tội tầy trời’ mà phe cấp tiến không thể tha thứ được, phải đánh đến cùng. Trong khi kẻ này khui bia ăn mừng!

Vũ Linh

VỀ THÔI…

 

VỀ THÔI…

Ni cô tưới kiểng trước chùa
Thấy ta người hỏi vào chùa thăm ai ?
Thưa rằng đến viếng Như Lai
Gặp nàng tưới kiểng ta quay đầu về

Sư cô quên mái tóc thề
Ngày xưa óng ả đêm về gió lay
Hỏi ta – ta biết hỏi ai ?
Thôi đành hỏi lại những ngày chưa tu…

 

PHƯƠNG XA…

Trèo lên trên đỉnh sầu đông
Thấy bầy chim nhỏ đang đồng dao ca
Hỡi người lạ ở phương xa
Còn tìm đâu nữa bóng tà tịch xưa ?

Người về sau một đêm mưa
Dòng Sa Giang cũ cũng vừa nhớ thương
Dang tay rộng mở vô thường
Đón người trở lại con đường nở Hoa..

 

ĐÊM VŨNG TÀU NGHE THÁI THANH HÁT …

Lạ gì tiếng hát khói sương
Lời ca như giết đoạn trường trong ta
Ngước nhìn biển rộng bao la
Con thuyền vô trạo một ta một mình

Tiếng ca từ cõi vô minh
Vang trong tâm thức chút tình lãng phai
Lời ca rụng nốt trang đài
Bay bay trong gió nỗi hoài cố hương

Ừ thì nhắc để mà thương
Tượng đài âm nhạc hồn vương sông hồ
Tặng người một bản tình thơ
Trăm năm nhìn lại tình cờ. Thế thôi..

 

AI MUA THƠ ?

Bây giờ tôi bán thơ tôi
Bán luôn một nửa cái thời chơi ngông
Thơ nầy có tự hư không
Bay bay rớt lại mấy dòng phù du

Mua đi – có một cụm từ
Không không- sắc sắc- phù hư- ta bà
Thơ nầy có cả trăng, hoa
Có mây viễn xứ – chiều tà ly hương

Thơ tôi có mặt người thương
Dù xa vạn dặm nhưng vương vấn tình
Sá gì một kiếp phù sinh
Trăm năm mặc định cõi tình thiên thu…

Mua đi có một cụm từ
Không không sắc sắc phù hư ta bà..

Hồ Chí Bửu

 

VẪY BÂNG KHUÂNG

Cái vẫy tay chào ở ngã tư
Như ngọn gió phất lên hồn cỏ úa
Từng cây số lướt qua bàn chân rã
Gõ ban mai mở cửa nhốt con đường

Vẫn chưa mòn những nẻo yêu thương
Sóng vô lượng cuốn dài theo tay vẫy
Giáp vòng quay xanh duyên còn gặp lại
Một nụ cười che ánh mắt đong đưa

Rưng rưng chiều nghiêng phiến lá thu xưa
Màu cổ tích phai trên thềm hiện đại
Vệt rêu ngủ trên bờ tường cổ quái
Vội lăn trầm bám chặt gót chân cao

Ôm niềm vui ma mị quện vào nhau
Hạt bụi cuối đường bay ghì giọt sương tinh khiết
Này mắt long lanh chớ nhận chìm chồi biếc
Đôi má non tơ cứ giữ lúm nắng hồng

Cái vẫy tay làm nhói dòng sông
Ta gột rửa sao lòng còn vẩn đục
Trên lối mòn ai đánh rơi câu hát
Ai nhặt về treo mãi nửa lời yêu?

Lưu Xông Pha

MÙA ĐÔNG NHỚ MẸ

 

Mùa đông về, lòng con nhớ Mẹ!
Bàn tay thèm hơi ấm bếp xưa.
Giữa trời đất mênh mông đông lạnh thế
Cuộc đời con chao đảo cánh nôi đưa!

Khắp thế gian không nơi đâu ấm bằng lòng Mẹ
Dẫu mùa đông băng giá bốn bề
Dẫu máng cỏ hài đồng trong đêm đen cõi thế
Trong lòng Mẹ đời đời vẫn ấm sáng rực sao Khuê!

Mẹ ơi! Cõi lòng Mẹ thiêng liêng
Dẫu cuộc đời con bảy nổi ba chìm
Dẫu trời mùa đông băng giá buốt
Con về trong lòng Mẹ hết ưu phiền!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Vô rẫy uống rượu đế với thịt trăn  

 

 

 

1.

– Nó giết mấy con gà, nó sát sinh. Rồi mấy cậu giết nó, còn ăn nó nữa chớ… Tới phiên mấy cậu cũng mang tội sát sinh!

Tôi cảm thấy khó chịu, xốn xang. Ánh nắng xế trưa chiếu xuyên qua tán lá cây mít, vẽ những đốm sáng lay lắt lên đỉnh đầu, gò má bọn tôi nhưng đám bợm chẳng tên nào thèm để ý mà sửa thế ngồi cho tránh chói. Tựa lưng vào gốc cây, tôi uể oải đưa tầm mắt ra xa vượt khỏi khu vườn còi cọc của Thường, nhìn về núi Dinh Cố. Bên dưới vài đám mây trắng lóa bởi nắng đang rất gắt giấc này, sườn núi xanh rờn màu cây lá, lác đác vài chỗ chợt sẫm tối bởi bóng mây.

Dân nhậu hay nói trời nắng nóng mà uống rượu đế thì rất mệt người, phải vật vã, nhăn nhó như Phan Thanh Giản uống thuốc độc nhưng nảy giờ, cái bình toong quân nhu cũ mèm, đựng gần năm xị đế cũng đã nhẹ tưng từ hồi nào dù chỉ có hai bợm ngồi ‘cưa’ đôi, đưa qua đẩy lại.

Thật lòng tôi có ray rức vì lời buộc tội vừa rồi của cháu gái Thường nên cố gắng phân bua:

-Để cậu nói cho con nghe. Con trăn này bữa nay nuốt mấy con gà, nếu nó còn sống thì mai mốt thế nào nó ăn thêm gà thêm vịt nữa. Rồi nếu… ốm nhách, nặng chưa tới ba chục ký lô như con mà ra đồng một mình, lỡ gặp nó, đúng lúc nó đang đói, kiếm không ra mồi, thì sự thể sẽ ra sao đây? Dù con nói gì thì rõ ràng nó đã là sát sinh… Thôi để cậu gọi nó là “sát thủ” nhe, y như trong bộ băng Bao Thanh Thiên bên nhà bác Tư mướn về coi hoài đó? Ừ, “sát thủ” lạ mặt này đã giết mấy con gà nhà mình. Nó phải bị trảm! Hai cậu không còn cách xử nào khác hơn. Không chịu thì con đi hỏi bà ngoại đi. À mà con hãy từ bi hỉ xã bỏ qua cho mấy cậu cái tội ăn luôn “sát thủ” nghe con…

Con trăn dài gần hai mét, đường kính vòng thân mình cỡ lon sửa bò. Về lý lịch con trăn thì tôi đồng ý với Thường, rằng vùng đất rẫy An Ngãi này đã bị giải tỏa gần hết, mấy con đường nhựa đã làm xong, cỏ hoang và cây dại đâu còn bao nhiêu mà rắn rít, sóc, chuột đồng… còn chỗ sống; rằng hơn nữa con này không phải rắn mà là trăn dài thượt như vậy thì chắc gốc gác nó phải là từ phía núi kia, run rủi sao mà bò vô tới miếng rẫy này…

Cứ như vừa rồi miếng rẫy của Thường chợt hóa thành công đường xử án lưu động của Bao đại nhân, Thường khề khà kể tiếp về diễn tiến vụ việc với giọng lạnh lùng kiểu “ký sự pháp đình” nhưng không khỏi thêm thắt chút đỉnh. Tội danh của “sát thủ”: giết bằng cách nuốt sống ba con gà của gia đình Thường, nhưng số “kẻ bị hại” có thể nhiều hơn nếu bỏ công đi hỏi bà con hàng xóm xung quanh đây. Hiện trường:  đám cỏ tranh. Thời gian gây án: không rõ, chắc đã mấy ngày rồi. Chủ tọa hội đồng xét xử: ông Thường, chủ rẫy. Hội thẩm nhân dân: mấy phụ nữ đứng vòng ngoài, đã không hề có ý khoan hồng. Luật sư tình nguyện bào chữa: con gái Thường.

Sau khi tội danh thành lập, án đã được thi hành ngay lập tức. Đặc biệt là Thường – ông chủ tọa hội đồng xét xử, cũng xăng xái tham gia vào “đội thi hành án” nhưng thực ra, ông ta chỉ đứng xa xa, tay quơ quơ cái cuốc, miệng la hét om sòm gọi là chỉ huy. Cả đội cứ xà quần, dày xéo đám cỏ tranh khá lâu mà kẻ thủ ác vẫn luồn lách, tìm đường trốn chạy. Rốt cuộc, vì nghe ồn ào, một thằng cháu lâu nay bệnh khật khùng của Thường ở rẫy bên cạnh đã chạy qua và lẵng lặng tự bổ sung ngay vô đội. Nhát cuốc duy nhất của anh khùng bổ xuống, chính xác vào ngay đầu sát thủ.

 

2.

Nếu không có tôi tình cờ từ Sài Gòn xuống đúng lúc vụ án xảy ra thì “sát thủ” đã được đem chôn cất tử tế. Vì, một là có người bàn việc lột bộ da con trăn phơi khô rồi kiếm chỗ bán, nhưng da đã hư nát vì nhiều nhát cuốc, nhát rựa “ăn theo”. Hai là trong nhà không có ai biết ăn thịt rắn – nay là trăn thì cũng vậy thôi – trừ mỗi mình Thường, tiếc là bạn tôi tuy đã từng ăn và thích ăn thịt rắn nhưng lại không biết làm bếp, nhất là không hề có chút ý niệm nào về “lộ trình” chế biến thịt loài bò sát còn ghê gớm hơn rắn này. Còn lý do thứ ba chính là sự lên án của đứa cháu gái Thường đối với cả hai lý do có trước, nên phải lẽ hơn hết là đem chôn cất con vật cho đàng hoàng, cũng là để làm phước đối với một sinh linh vừa rời bỏ cuộc sống thế gian.

Do đó, khi tôi lên tiếng mọi người muốn chôn con trăn thì cứ chôn, chỉ cần để tôi chặt ngay giữa mình con trăn để lấy – cho tôi và tất nhiên cả cho ông chủ nhà – một khúc khoảng hai kílô, rồi tôi sẽ làm thịt trăn thành món nhậu. Lập tức trước mắt mọi người, tôi – cái gã dân thành phố văn minh – chợt có cái vẻ gì đó như dân man dã ăn tạp, tức ác đức hơn rất nhiều so với dân ở rẫy, nhiều lắm là chỉ thô lỗ, cục mịch thôi!

Sau 30 tháng 4, xong một năm đi học cải tạo về “tội” làm cán bộ xây dựng và bình định nông thôn, rồi hết phương kiếm sống ở thị xã, Thường đành cùng cả gia đình ba mẹ, chị em lui về miếng đất rẫy hẻo lánh này. Muốn đến vạt đất khô cằn này thì phải vượt qua 2 cây số đường mòn gập ghềnh, quanh co đi về phía chân núi Dinh Cố, một đoạn đường thường xuyên rất vắng người, cỏ hoang cây dại um tùm. Tỷ dụ như ai xui xẻo bị rắn cắn dọc đường thì rất ngặt nghèo vì phải lết đi mấy trăm thước mới thấy căn nhà lá nào đó.

Thấm thoát mấy chục năm đã trôi qua… Hiện giờ ở rẫy của Thường vẫn nhà tranh, vách đất, vẫn đèn dầu, nước giếng, cây trái còi cọc ngoài vườn – nghĩa là vẫn nghèo. Lâu lâu, vì ngặt nghèo quá, có khi Thường phải lén cắt tranh “lộn” bên đất người ta để bán kiếm tiền đong gạo. Mỗi lần từ Sài Gòn xuống, phải kẹt tiền lắm tôi mới để thiếu thứ quà thực tế – thức ăn. Với bọn tôi, lần nào cũng là manh chiếu rách trải dưới tàng cây mít với thứ rượu đế rẻ mạt đựng trong bình toong nhà binh, vài miếng ổi chát hay con khô mặn…

Bữa nay, có khúc thịt trăn, tôi đưa tiền cho đứa cháu nhỏ chạy u ra cái quán gần nhà, được tiếng là xa chợ mà cũng có bán đủ thứ. Như ngũ vị hương là thứ rất cần cho món trăn xào, nhưng xả, ớt đã sẵn có dư dả ngoài vườn. Và dĩ nhiên, không thể thiếu một bình toong rượu cùng với nước đá chữa lửa. Cái chái bếp tồi tàn, lạnh lẽo, vừa thấp vừa tối của nhà Thường bỗng trở nên ấm cúng, nhộn nhịp, chộn rộn tiếng nói tiếng cười, khác hẳn ngày thường.

Làm bếp xong, việc dọn bãi đáp đã có chủ nhà nên tôi thong thả ra tắm cạnh cái giếng trong vườn. Gió thổi rào rạt đến phát lạnh, nước giếng cũng lạnh ngắt nhưng ngay gáo nước đầu, xác thịt chợt được kích thích lạ lùng. Khó có thể diễn tả được cái cảm giác thống khoái kỳ cục, nặng trĩu nhục cảm. Tắm xong, bọn tôi xà vào chiếc chiếu rách quen thuộc đã được trải dưới gốc mít …

Phần còn lại của thi thể con trăn “sát thủ”- như đã nói – giờ là đĩa xào ngũ vị thơm phức. Mấy con chó xớ rớ gần đó bị đuổi chạy cho xa vì người ta cử kiêng, không bao giờ cho chúng ăn xương rắn, xương lươn. Xương trăn cũng vậy thôi. Cảm giác sảng khoái một lần nữa lại lan tỏa khắp người, dĩ nhiên bắt đầu từ vị giác. Thứ rượu dỏm, hôi như mùi cao su cháy hay mùi giẽ rách lau bàn, mấy ngụm đầu tiên lại chợt ngon lạ lùng. Có khi hạnh phúc chỉ đơn sơ quá đỗi và bé mọn đến tội nghiệp như thế.

 

3.

Vậy mà đứa cháu gái Thường đang kết tội tụi tôi sát sinh: một “nhóm sát thủ” này giết một “sát thủ” khác, bạo tàn hơn là còn ăn luôn cả một phần thi thể. Riêng Thường, có nhỏ nhẹ phân bua rằng hành vi ăn thịt luôn “sát thủ” thì trong trường hợp này nó lại là một con vật nên con người không mắc tội sát sinh, do ông bà mình từ xưa đã có chủ trương “vật dưỡng nhơn”. Vậy ở đây, lời buộc tội không xác đáng: không sát sinh đối với “vật” thì con người làm sao được “dưỡng” từ “vật”? Rõ ràng tụi tôi đã cố gắng giải thích, mong mỏi sự đồng cảm từ “luật sư” bào chữa cho con trăn “sát thủ”.

Bất giác tôi ngước mặt lên nhìn đứa cháu gái của Thường. Đó là một cô nhỏ ốm yếu, đen đũi, gương mặt không đến nổi xấu gái nhưng trông thật tối, đã 18 tuổi rồi mà thân thể cứ khô đét, không một chút gì nở nang, tròn trịa. Những khó khăn, túng thiếu kéo dài ở gia đình này đã khiến cô nhỏ chỉ biết mang những suy nghĩ, hoài vọng bế tắc của mình đến cửa những am, chùa, miếu, cốc… đầy dẫy ở vùng đất khô cằn này. Rồi niềm an ủi có thể chợt đến từ lời giảng dong dài của một ni cô trẻ vô chùa vì thất tình hay từ một ông sư già đi tu bởi thua đề mất nhà nào đó. Hẳn là cô nhỏ được dạy rằng, sống ở đời, có nghèo khổ thì chỉ là do số mạng, do nghiệp báo không thể tránh khỏi. Hơn nữa, sống ở đời là phải nhẫn, luôn chịu nhận lấy phần thua thiệt về mình. Như về chuyện con trăn giết, nuốt mấy con gà – phải nói là một biến cố, mất mát khá lớn bởi đây là cả một tài sản chắt chiu của cái gia đình nghèo quá nghèo này – thì cô nhỏ vẫn nhất định không kết án con trăn, cũng như không chịu cho ai trị tội “sát thủ”. Hãy tha thứ cho kẻ ác! Đừng chấp! Hãy ẩn nhẫn và chịu đựng trước cái ác, cái tội lỗi!

Tôi nhìn lại đĩa thịt trăn. Chỉ là một niềm vui nhỏ bé, chung rượu hạ bạc khi vô thăm bạn nghèo ở cái đất rẫy đìu hiu này mà cuộc đời vẫn không cho phép?

Thôi, bữa nay hoàn cảnh không vui, men rượu không đủ gây hứng cảm –  dù là một chút lãng đãng chiêm bao – để nhắc Thường trở vô nhà lấy ra cây ghi-ta như mọi lần. Trời mới về chiều mà tôi đã nghĩ đến sáng mai trở về thành phố, bình lặng trở lại công việc kiếm sống. Cũng như bạn tôi phải lầm lũi trở lại với mấy gốc mảng cầu, gốc mít cùng đám cỏ tranh. Chỉ có “sát thủ” là đã đi vào Hư Vô…

Phạm Nga

NHỮNG CHIẾC LÁ REO CHUÔNG

 

Tóc chiêm bao còn bay mùa đông. Đêm thức giấc tiếng gió về tung cửa. Khuya cuối đường bóng lá chập chờn đi. Nhỏ và nhẹ hạt nước mắt gõ vào tim đau lắm. Động rất mỏng sương đêm hoa vừa bặt tiếng. Lặng lẽ mùi hương đi tìm sắc trắng nghe mơ hồ một giấc mơ tan…

 

Cây ơi gió ơi người ơi… đường mùa đông một thời nằm lạnh. Viên sỏi vỡ âm u vệ cỏ dấu bước chân rụng xuống đôi lần. Sợ reo khô những hồn lá mỏng. Sợ phai đi những nốt thời gian người nhạc sĩ lại so dây năm tháng…

 

Những ngón tay buông mềm trong gió. Mưa đầu mùa gieo cuối phố hoàng lan gọi như thầm em ơi sợi tóc nhỏ*. Là nhịp tim trao gửi rất riêng đêm cuối cùng mùa đông hiền hậu. Bầu trời lại nói cùng lấp lánh ánh hồ khuya xôn xao tinh tú khóc. Những niềm vui hớn hở xin nghe…

 

Nghe. Những mái nhà bé con mọc cánh từng đàn bay trong giấc mộng. Những cánh chim bỏ lại khung tranh trong vườn cũ. Người hoạ sĩ nằm mơ đêm xanh chuông nhà thờ đong đưa mắt phố**. Cọng rơm vàng đoá môi dấu nụ cười khoảnh khắc. Chờ nhau.

 

Réo rắt bốn mùa trong tay người nhạc sĩ phố âm thanh bay bổng hội hè phố phổ hoa gọi đàn ong bướm. Màu sắc hân hoan đường cọ mới du dương cùng muôn điệu âm thanh. Đón nhân gian ngợp xanh mắt ngó lồng lộng trời một hé mở con ngươi. Nghe diễm lệ trần gian đến thế…

 

Hơi thở mạch vươn lên từ đất cho cội mầm biết phút sinh sôi. Lòng cây hoang vu hội về đông đúc lá reo chuông thánh thót nhựa non. Ấm áp trỗi theo nghìn tia nắng. Mở biết mấy những ánh nhìn tin cậy rằng mùa xuân có một điểm sum vầy nơi dấu chấm cuối cùng của câu thơ tiễn biệt. Em ơi…

 

… Em ơi. Vài bước nữa thôi mặt trời sẽ ôm đàn đi tới. Nhẩy nhót trên ngày âm reo rất lạ đem về từ núi xanh. Xa. Gọi mới mẻ tình yêu xưa tháng năm dài mất dấu. Ôm vào tay phút gặp gỡ thời gian em sẽ thấy bước chân mình gần lắm lá reo chuông môi và mắt tìm nhau.

 

Đọng trong hoa lấp láy vết son thơm mướt sao đêm. Ánh mắt xanh liếc dài cỏ mượt. Màu trắng đã về khua những đoá hoa vườn. Đàn kèn ngóc đầu bung loa hoa. Tim vẫn giữ một điều nguyên vẹn rất nôn nao thôi đừng dấu nữa. Nói như nắng reo, nhỏ nhỏ rồi vỡ oà trong tán lá… có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ*** … Nhẹ kẻo vỡ lưu ly trời đất…

Nguyễn thị Khánh Minh

*Nhớ Thạch Lam

**Nhớ đêm xanh và nóc nhà thờ trong tranh Đinh Cường

***thơ Olga Bergholz (Bằng Việt dịch)