ANH MẤT EM RỒI SAO

 

Anh mất em rồi sao?
Còn hẹn nhau kiếp nào!
Trăng vàng xưa tóc rối
Cỏ xanh bờ chiêm bao!

KỶ NIỆM HOA VÀNG xưa
Thơ bay lừng quán trưa
Bướm tiền duyên về đậu
Cành em bướm vàng tơ.

Em nhớ chăng mùa thu
Trăng vàng THU TƯƠNG TƯ
Em hát thu quyến rũ
Hồn anh xanh áo mơ!

Còn đâu ĐÊM VĂN THÁNH
Đèn thủy tạ lung linh
Hai vì sao lấp lánh
Nụ hôn say đắm tình.

Ôi nhành HOA THẠCH THẢO
Héo úa mộng hương tàn!
Dòng sông đời hư ảo
Sóng vỗ sấu mang mang!

Hồn anh giờ cổ mộ
Sương khói tuyết thời gian!
TÌNH YÊU HOA THIÊN SỨ
Rã cánh rụng trăng ngàn!

Anh mất em rồi sao?
Còn hẹn nhau kiếp nào!
Trăng vàng xưa tóc rối
Cỏ xanh bờ chiêm bao!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

HOA TÌNH ĐẦU

Từng ngày qua xa vắng
Tâm hồn anh đơn côi
Thẩn thờ nhìn mây trắng
Đâu bóng em cuối trời?!

Em xa mùa xanh xưa
Tóc mây sầu gửi lại
Hoa Tình Đầu không trái
Anh một đời hái mơ!

Cấm Ông Nghè Vệ giang
Độ ấy xuân vừa sang
Tuổi mới lớn thơm phức
Đôi ta tựa thiên thần.

Chữ khắc vào đá tảng
Tên hai đứa chưa mờ.
Dấu răng chung trái ổi
Thơm hoài những đêm mơ!

Hoa học trò e ấp ép
Nhật ký vàng đêm thơm
Quẹt lọ tết xưa đùa cửa bếp
Dấu thang còn in mãi trong hồn!

Sợi tóc xưa tìm thấy
Cứa vào hồn thương đau
Giọt lệ yêu ngày ấy
Sao chẳng thắm duyên đầu!

Dòng mực xanh còn đây
Nét chữ em run run còn đây
“Trao anh món tóc nầy
Thề yêu nhau mãi mãi!”

Mình yêu nhau mãi mãi!

Anh Đào ơi! Em hỡi!
Mưa xưa ướt má hồng
Anh quỳ lạy mùa đông
Trái tim không biết nói!

Trái tim không biết nói!

Bởi vì đâu em hỡi
Sông xưa rụng trăng thề
Em nào đâu gian dối
Anh nào đâu bỏ đi!

Ôi Tình Yêu ngọn lửa
Đốt cháy cả trang đời!
Vầng trăng ai cắn nửa
Đáy cốc rượu đêm say!

Dòng Vệ giang chảy mãi
Nước xuôi một dòng sầu.
Còn mình anh ở lại
Đêm buồn ôm sông sâu!
.

Từng ngày qua xa vắng
Tâm hồn anh đơn côi.
Thẩn thờ nhìn mưa nắng
Đâu bóng em cuối trời ?!

Em xa mùa xanh xưa
Tóc mây sầu gửi lại.
Hoa Tình Đầu không trái
Anh một đời hái mơ!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

CÕI TÀN PHAI

 

Thôi nhé em yêu! Chiều đã tắt!
Nắng tàn phai rụng dưới chân ngày.
Thương nhớ một đời như sương khói
Hoa mộng đầu nở trắng hai tay!

Anh không thể níu mùa xanh lại
Tóc huyền xưa mắt biếc môi hồng
Nghe tiếng gió: “Mình yêu nhau mãi”
Vòng tay ôm: Một bóng chiều không!

Sương tuyết thời gian đùn cỏ mộ
Đưa nhau về trong cõi tàn phai.
Trên đỉnh thu sầu màu trăng vỡ
Đường nhân gian lạnh buốt đêm dài!

Người yêu hỡi! Trăng vàng suối ngọc
Cát mịn màng…sóng vỗ biển dâu.
Khoảnh khắc tình nồng thơm muôn thuở
Lời trăm năm vọng mãi nghìn thu!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

TÔI VỀ TÔI HIỆN MỘNG DU

ĐÀ LẠT HOA PHƯỢNG TÍM

ĐƯỜNG VỀ QUÊ

tranthoainguyen

Tặng Lê Quốc Ân

Tôi về Quảng Ngãi đầu không mũ
Bạn chở tôi ôm cả phố phường.
Dế gọi vang lừng trời bạn cũ
Gặp nhau cười nói đụng tim luôn!

Đây góc quê hương trưa Phú Thọ
Thu Xà ơi! Hỡi Cổ Lũy Cô Thôn!
Đường về quê rưng rưng tiếc nhớ
Tóc xanh ơi! Mắt biếc với má hồng!

Cây lá xanh ơi! Hỡi hồn đất sống!
Phố cổ Thu Xà,phế tích biệt tăm!
Vườn Lưu Niệm Bích Khê xanh mộng
“Tinh Huyết”,”Tinh Hoa” sáng mãi mắt thần!

Tình quê tình bạn tình Thi sĩ
Bốn phương trời lồng lộng trang thơ
Cầm tay Trà Khúc nửa thế kỷ
Tóc xanh tóc trắng:Một thoảng mơ!

Đường về quê trưa nắng chang chang
Soi nước sông xanh bóng bạn vàng
Chén rượu tình đời say ngất ngưởng
Hương lừng khoảnh khắc một trăm năm!

Quảng Ngãi, 07/9/2016
TRẦN THOẠI NGUYÊN

TÂM KINH … TÔI CHẾT TỪNG KHOẢNH KHẮC

tranthoainguyen

Tôi chết từng khoảnh khắc
Từng sát-na hồi sinh.
Tôi xác thân tứ đại
Tôi linh hồn điêu linh!

Ngôi-nhà-tôi bốc cháy
Lửa đốt tự bao giờ
Tôi ném ra cửa sổ
Từng chùm từng chùm thơ.

Ôi! Ngọn lửa thời gian
Thiêu đốt triệu triệu năm
Chỉ trăng sao bất diệt
Tất thảy đều tro than!

Lửa lừng hiên vạn pháp
Nước xuôi sông Vô Thường
Trái tim tôi ngừng đập
Chim về ngậm sợi hương…

Ngôi-nhà-tôi bốc cháy
Lửa thiêu đốt hình hài.
Máu xương kêu khóc lạy
Linh hồn chực đầu thai.

Tôi trở về cát bụi
Cùng gió thiên thu rong.
Chim bay về đỉnh núi
Không bóng lòng sông trong.

Tôi chết từng khoảnh khắc
Từng sát-na hồi sinh.
Ôi! “Không bất dị sắc”
Ba La Mật Tâm Kinh.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

NƯỚC BIẾC NON XANH KHẮP THẾ GIAN

tranthoainguyen
Tặng Hà Hùng

Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời
Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi
Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến
Như khói sương bay mù tăm hơi.

Tôi buông xả hết tâm trống không
Không yêu không nhớ tưởng trong lòng
Không mơ mộng hão, không cầu khiến
Gió thoảng mây bay lòng biển sông…

Tôi ngu ngơ quá không phân biệt
Giọt nắng giọt sương cả đất trời
Mờ sáng hoàng hôn lồng khói biếc
Con thuyền trăng sáng nhẹ dòng xuôi.

Thỏng tay dạo phố chợ phù trang
Lòng reo theo tiếng suối mây ngàn
Hồn trong veo thể không tư lự
Nước biếc non xanh khắp thế gian!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

BÀI THƠ ĐỘC VẬN “Ơ” LÀM TRONG MEN RƯỢU SAY

tranthoainguyen

Những ngày qua hồn tôi thất thơ
Mượn rượu tiêu sầu,hồn vẫn bơ phờ!
Tôi đi mênh mang như thần tửu
Lang thang trên những bãi biển một chiếc bóng dật dờ
Ôi biển khóc gào mùa cá chết phơi tròng mắt trắng
Ôi gió oi nồng một mùi tanh dơ!
Còn đâu nữa! Hỡi Thần hỡi Thánh!
Còn đâu nữa! Những bãi biển đẹp thơ!

Tôi không còn làm Thi sĩ
Bởi Em đã chết! Em đã chết xác ngập tràn bờ!
Sóng dội ầm vang mùa trăng vỡ
Mang linh hồn biển Em nằm chết như mơ!
Phật Chúa nín thinh! Thời Ma Quỉ!
Thời của ngững kẻ giết Thơ!

Đại thi hào Nguyễn Du đã khóc từ gần ba trăm năm trước
Đã khóc cho Bây Giờ!
Chúng nó đã đầu độc Em bằng độc dược
Bằng cường toan độc tố triệu triệu nguy cơ:
Di chứng nhân loại đời sau tật nguyền méo mó,
Di chứng nhân loại đời sau bại não dại khờ!

Hỡi Việt Nam ! Sao còn rước nhập chi chúng nó?
Sao còn rước nhập chi tư tưởng tìm thiên đàng mặt đất mù mờ?
Sao còn rước nhập chi những thứ độc dược mà nhân loại đã trút bỏ?
Ôi! Độc dược nầy đầu độc con cháu Mẹ Âu Cơ!
Người dân Việt đã trường tồn qua hàng ngàn năm lịch sử
Vẫn mãi giữ vững cõi bờ.
Xương máu trí tuệ cha ông đâu phải để cháu con lưu lạc tha phương viễn xứ
Làm thế nào rửa sạch vết nhơ!

Những ngáy qua hồn tôi xác xơ
Chén rượu khôn khuây! Hồn thêm bơ phờ!
Ôi môi trường sống Việt Nam ngày càng ngộ Độc!
Biển chết! Em đã chết! Không một bóng cờ
Khắp cả l;oài người rùng mình giận giữ,
Tôi có thể nào! Tôi có thể nào lại làm ngơ!

Tôi không còn làm Thi sĩ
Bởi Em đã chết! Em đã chết xác ngập tràn bờ!
Sóng dội ầm vang mùa trăng vỡ
Mang linh hồn biển Em nằm chết như mơ!
Phật Chúa nín thinh! Thời Ma Quỉ!
Thời của những kẻ giết thơ!

TRẦN THOẠI NGUYÊN