VỀ LẠI RỪNG THIỀN

Thôi nhé ta về vui bếp xưa
Đời lang bạt đó, gió mây đưa
Phố phường náo động tâm cuồng loạn
Ta mất ta giữa khói bụi mù!

Thôi nhé ta về rừng tịch liêu
Sáng mai thức dậy tiếng chim kêu
Giọt sương xanh biếc hồn hoa cỏ
Chiếc lá vàng rơi động bóng chiều.

Bên suối nhành lan treo khóm trúc
Đá rêu sương lạnh tịnh tâm ta
Sự sống nhú mầm trong lá mục
Lòng Mẹ Thiên Nhiên mãi An hòa

Thôi nhé ta về vui bếp xưa
Tịnh tâm theo cảnh rừng hoang sơ
Lửa Thiền khơi lại: Vầng trăng sáng
Ta lại gặp ta trong giấc mơ.

Thôi nhé ta về! Mặc dại khôn…
Lửa Thiền rọi sáng đóa linh hồn
Thây kệ trần gian chiều nắng tắt
Một mặt trời đẫm máu hoàng hôn.

TRẦN THOẠI NGUYÊN
Advertisements

TRĂNG VÀNG GÁC KIẾM

Tặng một người bạn giang hồ đào hoa thân thiết của tôi.
Phút xao lòng, gió xa bay
Em ơi! Đừng nhắc chi ngày đã xa!
Giã từ phố thị phồn hoa
Anh về vui với nếp nhà vàng xưa.
Thưa em! Trời đất bây giờ
Là quanh bếp lửa anh chờ cơm sôi!
Trăng vàng gác kiếm tường vôi
Mùa thu gục chết bên đồi lãng quên!

TRẦN THOẠI NGUYÊN  

PHỐ KHUYA

 

Đêm vàng khuya
Im hơi
Phố buồn
Một mình tôi
Khói thuốc bay
Tìm mộng
Em mù mịt sao trời!

Đàn sầu ai văng vẳng
Sông xa chìm khói sương
Đèn vàng
Chong bến vắng
Mình tôi
Xõa tóc buồn.

Tôi
Nửa đêm về sáng
Gió cô hồn
Phố hoang
Đời không Em
Đá tảng
Đè nặng kiếp dã tràng!

Tôi đi về
Trăng vỡ
Máu lai láng
Đường khuya
Hoa cô độc chợt nở
Cùng tôi ngủ
Hiên Chùa.

Em có về
Phố khuya?
Mà lệ lá
Đầm đìa
Tôi
Loài hoa cô độc
Ngủ, thức
Cùng sao khuê

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÀ LẠT MƯA CHIỀU DIỄM XƯA 

Ôi mưa nắng và cây đời kỳ diệu 
Tôi dại khờ tôi tóc trắng yêu Em!
(ĐÀ LẠT TÔI – TTN tặng Phạm Công Thiện ngày ấy và Đỗ Tư Nghĩa bây giờ)
Nhìn em đứng ngoài hiên mưa
Dáng liễu gầy buồn diễm xưa
Đà Lạt mưa phùn phố núi
Yêu Em biết mấy cho vừa!
Thuở ấy tóc xanh sầu mộng
Hồn anh trong trắng yêu Em
Giọt mưa lung linh hình bóng
Dáng Em khép nếp…tóc huyền…
Vàng Son … Khung trời Đại Học
Mưa bay trong nắng hoa lay
Hồn anh tựa mưa len tóc
Giọt thương giọt nhớ bàn tay…
Chiều nay! Mưa chiều diễm xưa
Nhìn em đứng ngoài hiên mưa
Anh giờ mùa thu tóc trắng
Yêu em cho đến bao giờ!
Anh yêu Em như rừng thông
Vòng tay ôm mưa vào lòng
Tình yêu anh như thác lũ
Như cỏ hoa hương thơm nồng.
Ôi! Yêu Em cả một đời
Cầm bằng như giọt mưa rơi
Em ơi! Đà Lạt phố núi
Yêu Em cho đến muôn đời!
TRẦN THOẠI NGUYÊN

TÌNH QUÊ CỐ QUẬN

Tặng Bạn Trời Quê

Đi đâu rồi cũng quay về
Chân trời Cố Quận Tình Quê mặn nồng
Yêu sao đáng núi lòng sông
Mùa thơm hương lúa cánh đồng tuổi thơ
Sao quên mắt mẹ trông chờ
Tiếng cười san sẻ bạn xưa ấm nồng
Dẫu phiêu bạt cánh mây bồng
Hồn ta tựa bóng trăng lồng trời quê!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

MỘT SÁNG MAI XANH

Em về một sáng mai xanh
Gót son giọt nắng long lanh bên thềm
Hương rừng lều cỏ hoa nghiêm
Giàn nho trĩu quả cánh sen rực hồng
Mùa Xuân hơ hớ chưa chồng
Em ơi! Xin chớ để lòng bay xa!
Vườn xanh cỏ mượt sương hoa
Áo thiên nhiên lộng đôi tà mật ong
Tôi ngồi trong cõi tịnh không
Nghe hồn thu thảo rót dòng tinh sương
Em về thoảng một làn hương
Đất trời say mộng Má Hường Nường Xuân!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐÊM TRỪ TỊCH


Tặng Bạn hiền Zulu DC CAO HẠO NHIÊN

Năm tàn nguyệt tận đêm trừ tịch
Xa xứ lòng ai chẳng ngậm ngùi.
Huống nỗi quê xưa bao thảm kịch
Đau thương đất Mẹ lệ than ôi !

Buồn xuyên thế kỷ ta lữ thứ
Sóng vỗ ầm vang dội biển đông.
Hỡi kẻ rước voi dày mả tổ
Hoàng Sa vết chém…máu Tiên Rồng…!

Chợt nhớ mùa xưa mai vàng điểm
Chiều ba mươi Tết mẹ têm trầu
Bàn thờ nghi ngút trầm hương quyện
Rước tổ tiên về nhắc nhớ nhau…

Lò than lửa réo, nước sùng sục
Nồi bánh chưng đây: Hồn cố hương.
Dân tộc! Ta mơ hoài chẳng được
Đêm trừ tịch buốt giá trong lòng!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

TÌNH SẦU TRĂNG BIỆT LY

(ĐÀ LẠT, ĐÊM THU XƯA CHÓ CẮN TRĂNG)

Từ giã mùa thu không nói năng
Tình em sầu mộng thuở trăng rằm
Em xa ! Đà Lạt buồn hoang phế
Con dốc bên đồi chó cắn trăng!

Thuở ấy hồn tôi đầy mộng mị
Con đường Võ Tánh hoa quỳ vàng
Hỡi ơi ! Chó cắn hồn Thi sĩ
Trăng vỡ đồi Cù nhuộm máu tang!

Khung trời Đại học còn đâu nữa
Hình bóng người thương xa khuất rồi!
Buồn tôi lang bạt giang hồ kiếp
Tình em … như sương khói mà thôi!

Là thế là thôi ! Mộ tuyệt tình!
Ngàn thông gió thổi tóc xanh điên
Tôi đi tựa thể hồn ma dại
Đà Lạt sương mù đâu bóng em!

Tôi thất lạc em trăng tiền kiếp
Trăng trần gian oan nghiệp, duyên hờ!
Em ơi ! Trăng vỡ ! Tan hồ điệp !
Thoáng mộng em về hiện trắng mơ !

TRẦN THOẠI NGUYÊN

TÔI NẰM XUỐNG CỎ ĐỒI XANH

Tôi nằm xuống cỏ đồi xanh
Cùng hoa nắng thắp cùng cành gió ru
Tôi nằm mặt đất hoang vu
Cỏ mênh mang cỏ xanh bờ tử sinh!
Đi đâu rồi cũng loanh quanh
Ngày vui bay mất tóc xanh không còn!
Tôi ôm vũ trụ càn khôn
Kiểng chân vào tận đỉnh hồn nhân gian
Trăm năm – khoảnh khắc vô ngần
Nầy xương máu hỡi của trần gian vui
Mai xa mép cỏ ngậm ngùi
Mùa xuân hương sắc chôn vùi lãng quên!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

ĐI BÊN EM MÙA THU PARIS

Tặng Xuân Thao và Thu Phong

Bây giờ Paris trời vào thu
Lá vàng rơi nghiêng Luxembourg
Sông Seine lửng lờ soi Pont Neuf
Lòng anh bên em vờn sương thu.

Mùa thu Paris trong mắt em
Trời mây xanh lam trôi êm đềm
Apollinaire ơi mùa thu chết
Mà lòng anh nào đâu quên em!

Ga Lyon buồn thu Paris
Đời buồn mênh mang làm chia ly!
Lòng anh trang thơ Cung Trầm Tưởng
Em còn hoài thương lệ hoen mi !

Tháp Eiffel lặng nhìn …Bohemiens
Tóc xõa rượu say hồn đau điên
Thu trầm âm chiều Montparnasse
Anh mơ Paris…theo chân em !

Anh vẽ thu về trong mắt em
Thu Paris mi cong nhung huyền
Em ơi! Con đường vàng thu đó
Có lòng anh sánh bước bên em…

Đi bên em mùa thu Paris
Lòng anh say phồn hoa kinh kỳ
Thu Paris! Anh làm Thi sĩ
Say thu vàng bay …Ô mê ly !

TRẦN THOẠI NGUYÊN