HOÀI NIỆM HOA NẮNG NGÀY XANH

 

 

 

Đời chảy về đâu sông tháng năm
Mùa xưa con nước đẹp trăng rằm
Ngày xanh hoa nắng xanh màu tóc
Em liếc nhìn tôi mắt lá răm.

Tôi vẽ trái tim xuyên mũi tên
Em thêu áo gối phượng vầy uyên
Hồn tôi mơ mộng trăng sao thức
Lưu bút ngày xanh thắp mộng huyền

Lòng thơm như lụa nõn vàng tơ
Hoa bướm trinh nguyên lay cánh thơ
Tôi tặng em mùa xuân thứ nhất
Vần thơ tình theo gió thiên thu!

Tôi bây giờ lặng lẽ mình tôi
Sóng vỗ thời gian chiếc lá trôi
Mây trắng còn bay chiều nắng tắt
Hoa xưa hư ảo mộng đời thôi!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Advertisements

HẠT CÁT

 

 

Từ vô lượng biển sông
Đến sa mạc mênh mông
Đâu đâu cũng là cát
Có có mà không không!

Tôi đi suốt cuộc đời
Chân cát bụi muôn nơi
Linh hồn và thân xác
Như phận cát nổi trôi.

Tôi đi cùng biển dâu
Như hạt cát không màu
Sáng mai mặt trời mọc
Đêm tàn vầng trăng thâu.

Đắm trong cõi vô minh
Cát hằng hà lênh đênh
Bão giông chìm đêm tối
Nắng lửa hồng thủy tinh.

Tôi nghe lời cát ru
Cùng sóng biển thiên thu
Đời người như tia chớp
Giữa luân hồi âm u!

Ôi! Cát trắng cát vàng
Hồn vũ trụ mang mang
Thấy trong một hạt cát
Lấp lánh cả thế gian!

Hạt cát ơi hạt cát
Lấp lánh đẹp vô biên
Trong nhiệm màu phép tắc
Có hồn ai nhập Thiền.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

QUÁN KHÁCH BUỒN ĐÊM MƯA 

 

QUÁN KHÁCH BUỒN ĐÊM MƯA 

Đêm say tiếng hát em buồn
Mưa xuyên mái dạ nghe hồn hoang vu
Về đâu chiếc lá vàng thu
Một đời phiêu lãng khúc ru tình buồn!

GIỮA VÔ CÙNG 
Giữa trời biển thẳm mênh mông
Biết ai để gửi tấc lòng vàng son.
Sóng xô lệch mộng linh hồn
Trần gian kiếp mỏng tôi bồng phiêu thơ
Lối về sương khói mịt mờ
Xin vui nửa chớp nghìn thu đời người!
Lênh đênh biển sóng luân hồi
Giữa vô cùng lạnh kiếp người về đâu!
 

TRẦN THOẠI NGUYÊN
 

MÙA ĐÔNG NHỚ MẸ

 

Mùa đông về, lòng con nhớ Mẹ!
Bàn tay thèm hơi ấm bếp xưa.
Giữa trời đất mênh mông đông lạnh thế
Cuộc đời con chao đảo cánh nôi đưa!

Khắp thế gian không nơi đâu ấm bằng lòng Mẹ
Dẫu mùa đông băng giá bốn bề
Dẫu máng cỏ hài đồng trong đêm đen cõi thế
Trong lòng Mẹ đời đời vẫn ấm sáng rực sao Khuê!

Mẹ ơi! Cõi lòng Mẹ thiêng liêng
Dẫu cuộc đời con bảy nổi ba chìm
Dẫu trời mùa đông băng giá buốt
Con về trong lòng Mẹ hết ưu phiền!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

HẠT CÁT

 

Từ vô lượng biển sông
Đến sa mạc mênh mông
Đâu đâu cũng là cát
Có có mà không không!

Tôi đi suốt cuộc đời
Chân cát bụi muôn nơi
Linh hồn và thân xác
Như phận cát nổi trôi.

Tôi đi cùng biển dâu
Như hạt cát không màu
Sáng mai mặt trời mọc
Đêm tàn vầng trăng thâu.

Đắm trong cõi vô minh
Cát hằng hà lênh đênh
Bão giông chìm đêm tối
Nắng lửa hồng thủy tinh.

Tôi nghe lời cát ru
Cùng sóng biển thiên thu
Đời người như tia chớp
Giữa luân hồi âm u!

Ôi! Cát trắng cát vàng
Hồn vũ trụ mang mang
Thấy trong một hạt cát
Lấp lánh cả thế gian!

Hạt cát ơi hạt cát
Lấp lánh đẹp vô biên
Trong nhiệm màu phép tắc
Có hồn ai nhập Thiền.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀ

 

 

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!

Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…

Cây lá xanh đôi bờ vẫn mộng
Vẫn ngân vang chén rượu chiều nay
Thưa em mây gió vô cùng sóng
Bạn hữu quê hương bát nước đầy!

Anh bạn dang tay như múa hát
Đọc thơ sang sảng quán chiều mưa
Đọc thơ sang sảng Cao Bá Quát
Nhớ “Trăng Sông Trà” một đêm xưa!

Sóng nước miên man nguồn ơi biển
Nâng chén khà khà thân củi trôi!
Cầm tay Trà Khúc lòng quyến luyến
Nửa thế kỷ buồn thân phận tôi!

Tôi biết có người lo nước lên
Đứng trên cầu ngó củi lềnh bềnh
Tôi vẫn mộng Long Đầu Hý Thủy
Nâng chén mừng “tương ngộ ngẫu nhiên”!

Bạn ơi có mấy khi tương ngộ
trong cuộc đời uống rượu Sông Trà
Say tuý luý càn khôn một độ
Cho hồn thơ nhập mộng thiên thu!

Trần Thoại Nguyên

GIÃ TỪ MÙA THU HÀ NỘI

 

Giã từ Hà Nội chiều nay
Biết bao tâm sự vơi đầy người ơi!

Biết bao thắm thiết đất trời
Mùa thu Hà Nội của thời vàng son

Nhớ ba mươi sáu phố phường
Hồ Hoàn Kiếm mộng liễu buồn gương soi

Thăng Long xưa vọng tim người
Hồn sông núi tụ bao đời oai linh!

 

Sĩ phu đâu đất Hà thành?
Còn bia tiến sĩ lặng thinh với rùa!

Phố buồn phường hội a dua
Thời cơ hội khoét đền chùa hết thiêng!

Ai hay vận nước đảo điên
Ải Nam Quan mất đến miền đảo xa!

Tôi đi trong nắng chiều tà
Khóc tang thương cảnh vườn hoa Ba Đình!

 

Giã từ Hà Nội buổn tênh
Hồn tôi vang tiếng chày kình Chùa Hương!

Về Nam nhớ bóng trăng suông
Hồ Tây vắng lặng khói sương mơ hồ

Nhớ xưa ai dựng cơ đồ
Thăng Long đất thánh Đông Đô vang lừng

Bây giờ mắt lệ rưng rưng
Mùa thu Hà Nội nghe chừng đi hoang!

Chiều 12/9/2017
TRẦN THOẠI NGUYÊN

ANH MẤT EM RỒI SAO

 

Anh mất em rồi sao?
Còn hẹn nhau kiếp nào!
Trăng vàng xưa tóc rối
Cỏ xanh bờ chiêm bao!

KỶ NIỆM HOA VÀNG xưa
Thơ bay lừng quán trưa
Bướm tiền duyên về đậu
Cành em bướm vàng tơ.

Em nhớ chăng mùa thu
Trăng vàng THU TƯƠNG TƯ
Em hát thu quyến rũ
Hồn anh xanh áo mơ!

Còn đâu ĐÊM VĂN THÁNH
Đèn thủy tạ lung linh
Hai vì sao lấp lánh
Nụ hôn say đắm tình.

Ôi nhành HOA THẠCH THẢO
Héo úa mộng hương tàn!
Dòng sông đời hư ảo
Sóng vỗ sấu mang mang!

Hồn anh giờ cổ mộ
Sương khói tuyết thời gian!
TÌNH YÊU HOA THIÊN SỨ
Rã cánh rụng trăng ngàn!

Anh mất em rồi sao?
Còn hẹn nhau kiếp nào!
Trăng vàng xưa tóc rối
Cỏ xanh bờ chiêm bao!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

HOA TÌNH ĐẦU

Từng ngày qua xa vắng
Tâm hồn anh đơn côi
Thẩn thờ nhìn mây trắng
Đâu bóng em cuối trời?!

Em xa mùa xanh xưa
Tóc mây sầu gửi lại
Hoa Tình Đầu không trái
Anh một đời hái mơ!

Cấm Ông Nghè Vệ giang
Độ ấy xuân vừa sang
Tuổi mới lớn thơm phức
Đôi ta tựa thiên thần.

Chữ khắc vào đá tảng
Tên hai đứa chưa mờ.
Dấu răng chung trái ổi
Thơm hoài những đêm mơ!

Hoa học trò e ấp ép
Nhật ký vàng đêm thơm
Quẹt lọ tết xưa đùa cửa bếp
Dấu thang còn in mãi trong hồn!

Sợi tóc xưa tìm thấy
Cứa vào hồn thương đau
Giọt lệ yêu ngày ấy
Sao chẳng thắm duyên đầu!

Dòng mực xanh còn đây
Nét chữ em run run còn đây
“Trao anh món tóc nầy
Thề yêu nhau mãi mãi!”

Mình yêu nhau mãi mãi!

Anh Đào ơi! Em hỡi!
Mưa xưa ướt má hồng
Anh quỳ lạy mùa đông
Trái tim không biết nói!

Trái tim không biết nói!

Bởi vì đâu em hỡi
Sông xưa rụng trăng thề
Em nào đâu gian dối
Anh nào đâu bỏ đi!

Ôi Tình Yêu ngọn lửa
Đốt cháy cả trang đời!
Vầng trăng ai cắn nửa
Đáy cốc rượu đêm say!

Dòng Vệ giang chảy mãi
Nước xuôi một dòng sầu.
Còn mình anh ở lại
Đêm buồn ôm sông sâu!
.

Từng ngày qua xa vắng
Tâm hồn anh đơn côi.
Thẩn thờ nhìn mưa nắng
Đâu bóng em cuối trời ?!

Em xa mùa xanh xưa
Tóc mây sầu gửi lại.
Hoa Tình Đầu không trái
Anh một đời hái mơ!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

CÕI TÀN PHAI

 

Thôi nhé em yêu! Chiều đã tắt!
Nắng tàn phai rụng dưới chân ngày.
Thương nhớ một đời như sương khói
Hoa mộng đầu nở trắng hai tay!

Anh không thể níu mùa xanh lại
Tóc huyền xưa mắt biếc môi hồng
Nghe tiếng gió: “Mình yêu nhau mãi”
Vòng tay ôm: Một bóng chiều không!

Sương tuyết thời gian đùn cỏ mộ
Đưa nhau về trong cõi tàn phai.
Trên đỉnh thu sầu màu trăng vỡ
Đường nhân gian lạnh buốt đêm dài!

Người yêu hỡi! Trăng vàng suối ngọc
Cát mịn màng…sóng vỗ biển dâu.
Khoảnh khắc tình nồng thơm muôn thuở
Lời trăm năm vọng mãi nghìn thu!

TRẦN THOẠI NGUYÊN