Ngày Hôm Nay

Hôm nay không nắng cũng không mưa. Trời cũng không mây. Bốn phía mờ. Không phải mù sương. Không phải tuyết. Hình như là lụa, gió bay tơ?

Hình như sắp có bài thơ mới, cái chỗ mình phơi trải tấm lòng, cái chỗ nắm tay bè bạn cũ, thở dài…xa quá nhé Non Sông!

Hình như không có gì hư ảo, vẫn cỏ màu xanh, vẫn tiếng chim…dẫu chẳng véo von vào buổi sáng mà đìu hiu lắm, rất mong manh…

Hôm nay, tính nhẩm: ba mươi năm…Ôi cái thời gian cái thế gian. Năm, tháng, tự dưng thành cái bóng. Bóng gì? Không lẽ bóng-vang-vang?

Hôm nay, tưởng tượng là mai mốt, mình trở về thăm mộ Tổ Tiên…hay chẳng trở về, ai biết được? Hàng tre, nhớ quá nắng xiên xiên…

Nắng cũ mèm rồi như bếp than, không ai khơi để bếp tro tàn…Trăng tròn một tối rồi trăng khuyết, người đã xa mờ mấy chục năm!

*
Hình như sáu đoạn bài thơ mới, là bấy nhiêu trang sách đoạn trường? Là bấy nhiêu mưa chiều có thể làm mờ con mắt buổi hoàng hôn?

Em ơi đừng đợi chờ anh nữa…Chờ để nghe hoài tiếng vạc sao? Chờ để thấy chiều cao của núi…thấy mặt trời đã chết nơi nao?

Ôi cánh buồm đen và lụa tím, có tiếng buồn nào hơn tiếng chuông? Xưng tội giùm anh, con bất hiếu, thổi giùm tro bụi bám bình nhang…

Trần Vấn Lệ

Advertisements

Một Bữa Tao Phùng

Bạn bè lâu mới gặp, tay bắt và mặt mừng…rồi khói thuốc thơm lừng, rồi cà phê thơm ngát, rồi những chuyện xà bát…nội dung là Có, Không…Chừ mới thấy Tây Đông chỉ là vòng số phận…chỉ là cái vệt phấn vẽ trên tấm bảng đen / có chỗ đi mon men, có chỗ đi ào ạt…Chuyện gì cũng xà bát! Trôi giạt là…đại dương!

Bạn bè gặp ít thương / mà tại sao nhiều nhớ? Có người xưa không ngó, nay ngó thấy…không ngờ. Tất cả chỉ là mơ / như gió đùa ngọn cỏ / kìa, góc rào, con thỏ…hiện ra mấy nụ hoa / giữa đất trời bao la / chúng ta từng giữa gió / chúng ta từng đây, đó…chúng ta từng giữa mưa / chúng ta có ai ngờ: tại sao mình còn sống? Ly cà phê còn nóng, uống đi mấy ông trời…

Ôi ha hả tiếng cười…
Ôi ngậm ngùi câu nói…
Quá khứ là dĩa gỏi
Cầm đũa hất nó đi…

*
Không ai nhắc ngày về…mà về đâu? Mai? Mốt? Đã qua thời hoảng hốt…bây giờ, thời ngẩn ngơ! Nghĩ đến cái bình tro, nghĩ mình là tro bụi, nghĩ đến câu “nên nỗi” / mở đầu Chinh Phụ Ngâm / gió mát và đêm trăng / ù ù hồn tử sĩ…Mới mà hai Thế Kỷ…và ba Thế Hệ rồi…

Gặp nhau là hạnh phúc / dù một thoáng ngả tư / dù một thoáng trong thơ. Tôi làm bài thơ mới, biết không ai mong mỏi, cũng không còn báo đăng, in thành tập…đem quăng / vào biết bao thùng rác!

Thuốc ngon mấy cũng nhạt…Ngày vui mấy cũng tàn…Để lại đó cái bàn, chia tay vin thành ghế…

Trần Vấn Lệ

Một Bài Thơ Mới

Em mười bảy tuổi, anh không nghĩ. em sẽ thôi không còn học trò…Anh nhủ lòng anh: Mai Mốt Lính. Đường Anh Đi Có Bóng Nàng Thơ…

Từ lúc anh đi ra mặt trận, thật tình anh có lúc quên em: Tình Riêng Nghĩa Cũ Lòng Không Bận, Mình Sống Là Mình Vẫn Có Duyên…

Tan cuộc, tan tành cả nước non…Tình xưa nghĩa cũ nặng trong hồn. Trong rào dây kẽm, anh nhìn nắng…Chuông giáo đường ngân những tiếng chuông…

Trong rào dây kẽm…anh rồi, vậy! Than trách ai chừ? Ai tâm tình? Ai với mình chia nhau nước lả? Với mình thu vén cái mông mênh?

Sáu năm, không biết gì hơn nữa…ngoài một ngày mai rất mịt mùng! Buồn lắm, đi về, đi hỏi khắp…đường Bà Trưng, vắng, dốc Bà Trưng!

Chao ôi Đà Lạt chừ sao lạ? Em rất là quen cũng lạ rồi! Anh bắt xe qua đèo Ngoạn Mục, núi, rừng, suơng, khói, khói, sương, ơi…

Thấy khói sương mờ tan khói sương…Cố huơng, cố lý…bao la buồn…K’Rôngpha ngó dừa xanh ngọn, thấy gió bày về tha thiết hôn!

Lại nghĩ em đi chẳng trở về…Gió rừng lành lạnh buốt sơn khê…Bóng người xưa đã tan cùng nắng…thì đoạn trường thêm có nghĩa gì?

*

Con chim xanh bay về rừng xanh…Vầng trăng tháng Chạp thật mong manh…Và bờ liễu cũng mong manh nhỉ, lau lách đường xa…nỡ đoạn đành!

Vậy thôi! là có bài thơ mới…Thôi để thời gian nó vẽ bùa. Đã nói yêu em thì đã nói… dẫu tình trong mộng tận ngàn xưa…

Trần Vấn Lệ

Hoạt Cảnh

Ngồi xuống đây, bạn hiền, cà phê đen hay sữa? Bạn tôi đứng lớ ngớ…rồi cũng ngồi thật ngoan!

Quán đó, người Việt Nam, Thứ Bảy thường…tao ngộ / bên tách cà phê nhỏ / người sữa hoặc người đen…

Tất cả đều…người quen, bởi đâu ai người lạ! Có người vượt biển cả, có người đi máy bay…

Tụ hội nhau ở đây…trên xứ người, rải rác. Ngồi tính sổ tản lạc, khói thuốc tản lên trời…

Hớp cà phê bay hơi / theo đời người viễn xứ. Có người cũng tư lự. Kệ nó, đây tự do…

Có người húng hắng ho…tại khói thuốc nhiều quá! Com xí và com xá. Đa tạ cái cuộc đời!

…nhìn cái cuộc đổi dời, nói vài câu…tục ngữ…mà cũng nghe đủ thứ / cái quá khứ nghẹn ngào!

*

Một người đứng dậy, chào
Hai người đứng dậy, chào
…rồi cái bàn trống hoác
Tiếng máy xe rời rạc, người về ngược, kẻ xuôi…

Ngày Thứ Bảy buồn, vui, rồi cũng thêm tuần lễ. Chữ Quê nhòa mắt lệ, chữ Hương mờ khói sương!

Trần Vấn Lệ

Chez Spoon

Sáng mùa Đông. Mặt trời hồng. Đẹp quá. Ly cà phê óng ả mặt trời. Tôi nhìn sâu, tôi nhìn xa, tôi nhớ mặt người. Tôi nhớ cả nụ cười ai đó…

Đà Lạt tôi ơi, hoa quỳ trước ngõ. Áo vàng em, màu gió cũng vàng. Nắng bình minh mù suơng đang tan. Gió bình minh mơn man nhành liễu…

Ai giàu có chắc gì không thấy thiếu / một ngày sau, một tương lai bình yên…cho nên người ta xây dựng những ngôi đền, xây dựng những ngôi Chùa, những Thánh Đường tráng lệ…

Ai chẳng nghĩ có một ngày dâu bể? Nghĩ rồi sao? Buồn quá? Thở dài? Những tờ Kinh là cánh cửa tương lai…Những lời nguyện, nỗi u hoài chia sớt?

Bác Sĩ Yersin để trọn đời cho nước Việt, tôi – người Việt mà…sao tôi tha hương? Đại lộ Yersin, nhà thờ Con Gà, tiếng chuông…ai Đà Lạt không buồn khi xa Đà Lạt?

“Trải vách quế gió vàng hiu hắt, mảnh nhung y lạnh ngắt như tờ!”. Ôn Như Hầu tả vậy trong thơ, thương nhớ những khối tình để nơi biên ải…

Những người Cung Nữ là những nàng con gái / ở thâm cung chờ đợi Vua nhìn. Biết bao người không thấy một bình minh…như em vậy – từ tôi xa Tổ Quốc!

*
Biết bao nhiêu người con trai không cam chịu cúi đầu nhẫn nhục, lấy núi non làm tường vách thời gian…Đà Lạt của tôi ơi, áo lụa em vàng, thôi, vách quế đành phơi kỷ niệm!

Nếu hoa quỳ tự dưng màu tím…
Nếu áo vàng tự dưng khói sương…
Thì bài thơ sáng nay tôi không thấy chập chờn / qua khói cà phê, một Quê Hương diệu vợi…

Đường nào đi, cuối cùng cũng tới? Tôi cầm chiếc muỗng lên khuấy tan mặt trời. Tôi đang ngồi đây, hiên quán quê người, tên bảng hiệu Spoon thấy như duyên như nợ!

Còn chiếc muỗng cũng là còn chút nhớ…Có chút nhớ nào nhỏ hơn đại dương?

Trần Vấn Lệ

Tứ Tuyệt

1

Một giây một phút mà thuơng nhớ
Hồ huống trăm năm, đã một đời!
Núi cách sông ngăn đành chịu vậy
Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

2

Người Tàu nặn óc bốn câu thơ
Ta cũng làm thơ cũng lụy đò
Bến giác bờ mê sương khói tỏa
Hương quan nhật mộ chẳng ai chờ!

3

Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí lớn không về bàn tay không!
Tiễn bạn, Thâm Tâm buồn buột miệng
Rồi, Thâm Tâm chết! Biệt Non Sông!

4

Mai, mùa Đông tới, đổi giờ rồi
Ta thổi hơi tàn cho lá rơi…
Chiếc lá cuối cùng rơi xuống đất
Trái tim ta hóa Nguyệt trên trời…

5

Trái tim ta vỡ thành tinh tú
Ta nói mơ hồ Nước Mắt Sao
Ta uống biển sông mà cạn hết
Chắc chi ta thấy lệ ta trào?

6

Ba năm Má đợi con về lại
Mà đã mười năm, mấy chục năm
Tống Biệt Hành ngâm, ta ứa lệ
Giận Thâm Tâm quá nhé Thâm Tâm!

Trần Vấn Lệ

Bạn Kìa Ngó Lên Trời

Bạn kìa, ngó lên trời: chim thiên di bay đó! Trời bắt đầu đổi gió, chim bắt đầu di cư!

Chim cũng giống…giống như / con người “trốn” Cách Mạng! Người thì đi “tị nạn”, chim thì đi đổi mùa…

Quy luật có tự xưa, nay chỉ là lăp lại! Luật không có lề phải hay lề trái bao giờ…

Luật, giống như bài thơ, thí dụ thơ Đường Luật. Thơ thường sầu chất ngất (đổi dời ai vui đâu?)…

Nguyễn Khuyến có hai câu / nhắc là buồn nhói ruột: “Mấy chùm trước ngõ, hoa năm ngoái, một tiếng trên không, ngỗng nước nào!”.

Thơ…cứ ngỡ tào lao / mà nghẹn ngào lắm bạn! Sao người trốn Cách Mạng?
Sao chim lại thiên di?

Thiên di là…Đi! Đi! Mà Đi…đồng nghĩa Chết. Chết đây…không chết hết, mà một ít trong lòng!

Tây nói, bạn nhớ không? “Partir c’est mourir un peu!”. Xuân Diệu…đổi thành thơ: “Yêu là chết ở trong lòng một ít! (*)

*
Bạn ơi, đừng nhúc nhích, hãy để yên chim bay…rồi hết mùa rét này / chúng lại về tổ cũ!

…chỉ chúng ta là “xấu” với Tổ Quốc của mình…ngay trong thời chiến tranh, biết bao người…chạy giặc!

Ôi những giọt nước mắt / Tổng Thống Thiệu ứa ra! Ôi chiếc khăn mouchoir, Phó Tổng Thống…xếp lại!

Chúng ta buồn mãi mãi!
Chúng ta cứ thiên di!
Chúng ta uống cà phê…bên hiên trời lộng gió!

Trần Vấn Lệ

Bùa Yêu

Có lẽ bây giờ trên núi Tản
có người trả lại nhánh bùa yêu?
Ếm ta như thế thôi là đủ
nên để mây bay trắng mỗi chiều!

Mây trắng…hoàng hôn, Trời ạ trắng
Trắng lòng chưa đủ nhớ sao ai?
Ngày xưa…thơ nói hoàng hôn khói
dẫu trắng hay lam cũng thở dài!

Mình bỏ nước đi năm tám chín
con tàu chìm lĩm mấy mươi năm
nhủ lòng: Cố Quận, miền yêu dấu
miền đất thương yêu dạ nhớ thầm…

Người thỉnh bùa yêu, người trả lại
Ba Vì Tây Lĩnh lỗi thề thôi
Bởi chờ không được, chờ chi nữa?
Có chắc chi ai người nhớ người?

Cứ trách móc đi, người cứ trách
Đưa người không ai đưa sang sông…
mà sang biển lớn không bờ bến
xưa với nay thì Có vẫn Không!

Mấy hôm nay kiếm hoài trong sách
một sợi tơ vuơng dẫu cũ càng
bởi nhớ người ta lòng nhớ lạ
mưa từ núi Tản gió bay ngang…

Em à anh hỏi sao anh ướt
Ướt áo chinh nhân bởi tại Trời?
Hỏi vậy chớ anh đâu dám hỏi:
“Nhớ anh em có gọi Anh Ơi”?

Trần Vấn Lệ

Thêm Mùa Thu Mới Nữa

Thời tiết đổi rồi. Thu đã sang!
Hàng phong dọc phố lá đang vàng
Chắc dăm hôm nữa thì bay hết
Xe cán qua đường vang lá vang…

Mùa Thu mùa Thu mông mênh buồn
Người thì thế nào? Thương nhớ thương?
Mây xám một màu mây ảm đạm
Mặt trời nhắm mắt ẩn trong sương…

Em ơi có thể Thu vài tháng
Có thể đôi tuần lễ…hết Thu!
Dăm trận cuồng phong rừng hết lá
Cành trơ cây trọi gió vi vu…

Cờ bay theo lá, mình bay mất
Một chỗ Quê Hương hẹn trở về…
Mà gánh thời gian thì nặng quá
Bước người viễn xứ cứ lê thê…

Thời tiết đổi thì…ta cũng đổi
Từ Xuân xanh đến tuổi già thôi!
Thập niên đã bốn, còn thêm nữa
Con cháu đời sau chắc hổ ngươi?

Ngó giọt cà phê rơi đáy cốc
Nhìn từng viên đá ánh kim cương:
Mặt trời ràn rụa như lăn lóc
Năm tháng Trời ơi mấy khói sương?

Trần Vấn Lệ

Thu Biếc Tình Sầu

Tôi nhớ thơ Huyền Kiêu, bài Tình Sầu, sáu chữ…nói về một đứa nhỏ được người lạ hỏi thăm…

Thơ Huyền Kiêu, Thời Gian, miên man con đường mộng, bốn mùa một cái bóng tỏ mờ không-gian-thơ!

Xuân, Hạ, đã đi qua, tôi yêu mùa Thu biếc, người con gái biền biệt, tôi hỏi như…người kia:

“Chị đẹp em đi, về, mô mà anh không thấy?”. Đứa nhỏ cứ chạy nhẩy, nghe rồi đáp…đâu đâu…: “Chị tôi khăn trắng ngang đầu / đi hái tình sầu trong núi…”.

Đi hái tình sầu trong núi…
Đi hái tình sầu trong núi…
Tôi nghĩ mình có tội để người ta lang thang…

*
Lá mùa Thu đang vàng / là hết rồi Thu biếc! Từ ngày xa Đất Nước, mỗi ngày tôi: Mùa Thu!

Em khăn trắng ngang đầu / lụa Mã Châu óng mướt / đằng sau chân em bước / con tằm chắc nhớ em?

Và, anh cũng không quên: Tại sao em đẹp vậy? Cả giang sơn nát bấy, em còn nguyên, em ơi!

Em. Còn nguyên. Đang trôi. Những vầng mây Thu xám…Rồi mùa Đông ảm đạm…rồi mùa Xuân xa xôi…

Tôi ngó cuối chân trời, thấy mình thành người lạ…quanh quanh rừng thay lá, em khăn quàng cười duyên…

Trần Vấn Lệ