Tình Yêu Không Cũ

 

 

Đã cuối tuần rồi. Lại hết tuần
Chuông Nhà Thờ đổ đón hoàng hôn
Có người con gái đi xưng tội
Trước Chúa, nàng thưa: Con Nhớ Thương…

Trước Chúa, trước nàng: Pho Tượng Đá
mà sao như có trái tim hồng?
Trái Tim Của Chúa, nàng yêu quý
cũng Trái Tim Nàng…một đóa Trăng!

Tất cả, chỉ là tôi tưởng tượng
một người con gái cúi đầu thưa
một pho tượng đứng nhìn chăm bẳm
Một Thế Gian Đầy Một Ước Mơ!

Nhiều người làm thơ để có bài
Tôi làm thơ chỉ nhắc về ai…
Một người không quản gì mưa nắng
Nhưng có tấm lòng Nhất Độ Mai!

Tôi biết người ta tới tuổi hồng
…thì người ta phải bước theo chồng
Gái khi khôn lớn đều như thế
Từ đó tôi nhìn mãi bến sông…

Đã cuối tuần rồi, cuối tuần nào
Rất là xưa nhé giấc chiêm bao:
Núi sông tôi đã bao lần vượt
…mà gặp lại người…chắc kiếp sau?

Có những bài thơ làm-cho-mình
Làm rồi xếp cất, mở ra nhìn…
Bao nhiêu năm tháng không cần tính
Chỉ biết Tình Yêu Mãi Mới Tinh!

Trần Vấn Lệ

Advertisements

MỘ THƠ

Lá bắt đầu rơi. Thu bắt đầu…
Lòng sông có lẽ rất là sâu?
Chiều êm đến nỗi cây không động
Bắp trổ cờ thơm đến bãi dâu…

Còn cánh đồng xanh còn chút nắng
Bầy cò biết tối, rủ nhau bay
Khói lam, Mẹ chắc đang nhen lửa
Một góc quê xưa, nhớ, cảm hoài…

Mà lắm người đi không nhớ đến
Hay là bờ bụi ngủ rồi quên?
Vào Thu lá chớm vàng rơi xuống
Mẹ chái hiên nhà mắt ngó lên…

Thu mỗi mùa qua, chẳng một mùa
Thời gian Xuân Hạ cuộc thi đua
Sau mùa Thu sẽ mùa Đông nữa
Gom lá vàng nhìn tưởng mộ Thơ!

Cô bé vườn cau đi nhặt trái
Gọi nghe tha thiết Ngoại không ời…
Lâu nay quên nhắc vườn cau nhỉ
Ai đó xa rồi mấy biển khơi!

Trần Vấn Lệ

Đà Lạt Trọn Đời Ta Rất Thơ

Mỗi bước theo nàng một bước thơ
ai yêu mà chẳng thế bao giờ?
Từ muôn tiền kiếp ai nào biết
một chút duyên từ ngọn gió trưa…

Một chút duyên bay chéo áo dài
ai từ cô bé áo mơ bay
mà bài thơ nhỏ không rơi rụng
khi lá vàng rơi mưa nắng phai!

Một chút hờn che nón lá nghiêng
chỉ che cho bớt nét nhu hiền
chớ ai tình thật là cô gái
năm cuối trường xưa không thể quên!

Không biết bao năm nhớ mãi về
hai cây khuynh diệp góc trường quê
dĩ nhiên phố thị chừ qua đó
cây nỡ nào ai đã đốn đi?

Nghĩ thế để nghe còn quý mến
còn thương biết mấy gót chân nàng…
Ngô Phù Sai trước kim liên tạc
mình dặm trường xa mây vương vương!

Này ai cúi xuống cho hôn nhé
mái tóc nằm trên vai gió đùa
năm ngón bàn tay thơm ngát hỡi
Hoa Quỳ – Đà Lạt, trọn đời Thơ!

Trần Vấn Lệ

Tưởng Người Xưa Áo Bay Mây Sương

 

Người về đâu người cho ta theo
Quên nói thôi chiều đã nghiêng chiều
Đường lên dốc người lên ta xuống
Ngã ba rồi ngó lại buồn hiu…

Người rẽ vào cổng nhà cửa ngõ
Hoa vàng chào coi như ta chào
Ta đi tiếp con đường xuống phố
Lũng suơng mù Đà Lạt trên cao…

Hồi đó trẻ, trẻ người non dạ
Người mảnh mai mà qua sông dài
Người sang ngang ta còn chi nữa
Súng ta bồng người nhé không ai…

Bao nhiêu năm nhớ về Đà Lạt
Nhớ một chiều ta không theo người
Rồi muôn thuở ta đành thương nhớ
Ngỡ lòng mình như mảnh bom rơi…

Chim xa rừng thương cây nhớ cội
Mà thôi chừ trách chi biển dâu
Đại Lược với Kim Long đành vậy (*)
Ngã ba đường như xưa như sau!

Ta trở lại con đường xuống phố
Xuống càng sâu tìm cây thông già
Ta thấy lòng ta nằm góc núi
Đà Lạt ơi ngàn năm trôi qua…

Con sông chở muôn dòng nước mắt
Ta bỗng thèm giấc ngủ Quê Hương
Tiếng ngựa hí trên đồi lạc lõng
Tưởng người xưa áo bay mây sương…

Trần Vấn Lệ
(*) Ca Dao: Chàng về Đại Lược, thiếp ngược Kim Long; đến đây là chỗ rẽ của lòng…

Bóng Mưa Bay

Người đi rồi!  Đã đi rồi!
Làn sương, cọng khói, tiễn người chân mây!
Mười năm…người trở về đây
Hay trong chớp mắt là ngày-hôm-sau?
Nghĩ mai…nước mắt, đã trào
Nghĩ lâu hơn nữa, chừng nào Thiên Thu?
Ai về rồi giấc ngủ sâu?
Ai hôn lên tóc…cái màu Thanh Xuân!
Người đi rồi…đã xa xăm
Bàn tay bỗng lạnh, ai cầm Thời Gian?
Ghế kia…bên cạnh cái bàn
Một pho sách mở…từng trang gió lùa…
Nghĩ câu Ngọn Cỏ Gió Đùa…
Lênh Đênh Chút Phận…ai ngờ lênh đênh! (*)
Gốc cây kia, chỗ ta, mình
Trăng rơi tự nó, bóng hình tự nhiên…
Em không còn nghe tiếng Em!
Anh không còn vuốt tóc mềm gió bay…
Thôi đành như gió rung cây
Như sương mới giọt mà đầy biển sông!
Người ơi hai nhánh sông Hồng
Một sông Tô Lịch, mấy vòng Thu Giang?
Ba vì Tây Lĩnh non xanh ngắt
Một dải Thu Giang nước vẫn đầy! (**)
Ai thật đi chăng?  Hồn bất động!
Ai về ai khiến…bóng mưa bay…
 
Trần Vấn Lệ
 
(*) Nhan đề hai cuốn tiểu thuyết của Hồ Biểu Chánh:  Ngọn Cỏ Gió Đùa, Chút Phận Lênh Đênh.
(**) Thơ Tản Đà.

Nói Đi Mà Yêu Thương

Tôi vừa ngang qua đó, thấy cây muồng trổ hoa…Đây xứ sở người ta…mà Nha Trang:  Trước mặt!
Hoa muồng vàng như mật / chảy xuống giữa ban ngày.  Không một ai ngang đây / dừng chân lại, nói thế!
Hoa xứ người tỉ tỉ.  Chỗ nào cũng thấy hoa.  Hoa muồng ai thiết tha /  hơn hoa hồng đủ loại?
Hoa muồng không ai nói “hoa đẹp nhất trần gian!”.  Nhưng tôi nhớ Nha Trang…tôi nhìn hoa, ứa lệ!
Nhà kia, Việt, có lẽ…nên trồng hoa Quê Hương?  Tôi từng ở Nha Trang, đất, linh hồn tôi trú…
Hoa muồng đầy thành phố / hồi đó, tôi dấu yêu / tôi thẩn thơ sáng chiều / dáng diễm kiều áo lụa…
Dẫu người ta thôn nữ, dẫu người ta sơn nhân…sao tôi không bâng khuâng…sao tình không chớm dậy?
Tuổi đẹp nhất:  mười bảy!
Hoa đẹp nhất: hoa vàng!
Tôi có nói với nàng…trong tập thơ ôm ấp!
*
Tôi đã xa Tổ Quốc / ba mươi năm nay rồi…Tôi nhớ thuở đổi dời / xe tù qua quốc lộ..
Hoa muồng vàng nhung nhớ… Hoa muồng vàng ngó theo…Nha Trang ơi, buồn hiu…Ai qua sông có vậy?
Hôm nay tôi chợt thấy Hoa Muồng Vàng Rưng Rưng!  nghiêng cánh lá rơi buồn, Mùa thu ơi, muôn dặm!
 
Bao giờ tôi được nắm Bàn Tay Người Nha Trang? Nói đi mà Yêu Thương!  Nói đi mà Vĩnh Viễn…
Trần Vấn Lệ

Vĩnh Biệt Tô Thùy Yên

 

“Người về một bóng trên đường lớn!”
Mới đó…Trời ơi! Một Bóng Ma!
Tin ở Houston qua, báo vậy
Tô Thùy Yên…mãi mãi Đi Xa!

Mãi mãi từ nay mất một người
Mà nghe ngàn triệu tiếng Than Ôi!
Chào anh! Vĩnh Biệt Người Anh Lớn
Hẹn gặp…mà thôi Hết-Gặp-Rồi!

Mười Tám Thôn Vườn Trầu đang khóc
Mưa Sài Gòn mưa tới Hóc Môn
Tô Thùy Yên ạ…hoa me rụng
Triệu giọt mưa thành Nước Mắt tuôn!

Tôi thật tình tôi đang ngã quỵ
Anh về một bóng thiệt sao anh?
Quê Hương đã đón anh về thật?
Một bóng đường xa…lộ vắng tanh!

Một bóng đường xa…một bóng người
Lời Chào Vĩnh Biệt nhận cho tôi!
Tô Thùy Yên hỡi Người Anh Lớn
Tôi chúc Anh Yên Giấc Ngậm Cười!

Trần Vấn Lệ

Điền Vào Chỗ Trống

Người đi, để lại đằng sau trống
Ta biết điền gì đủ nghĩa đây?
Hai chữ Nhớ Thuơng…không có nghĩa
Thôi thì…chỗ đó chữ Trời Mây!

Bạch vân thiên tải người ơi người
Tàu sắt còn chìm ở biển khơi!
Trái đất rồi tan thành khói bụi
Còn chăng trôi nổi trái tim tôi!

Người đi thanh thản hồn nhiên được
Ta vẫn yêu người cái thản nhiên
Không nợ mà sao tình cứ lụy?
Buồn môi ta cắn chữ Nhân Duyên!

Người đi không biết hồn ta nát
Còn lại bao nhiêu cũng dại khờ…
Áo trắng đừng bay về nữa nhé
Hoa vàng trước ngõ để ta mơ!

Người ơi áo trắng thời trinh trắng
Trường Nữ còn cây khuynh diệp xanh
Có thể muôn năm màu lá đó
Một hôm buồn quá bỗng mong manh…

Có lẽ muôn năm trời cố quận
Tiếng cọp gầm vỡ nát lọ nhang
Xe đến giữa đèo xe chết máy
Đời ta khoảng trống chẳng biên cương…

Đường quê còn dấu chân người để
Còn dấu chân thôi thế đủ rồi
Chỗ trống ta điền sông-nước-mắt
Áo người kỷ niệm, giặt, ta phơi…

Người ơi ta nhớ người vô tận
Áo lụa Blao giặt chẳng nhàu…
Thì trái tim ta buồn kết khối
Mai thành đá dựng đỉnh non cao!

Trần Vấn Lệ

Mother’s Day

Tôi vào một nhà hàng / không còn bàn nào trống!
Người waiter xin lỗi: “Hôm nay Mother’s Day!”.

Tôi vội đi ra ngay / tìm quán cà phê gió…
Tôi lấy cái ghế nhỏ, bàn nhỏ: “ly xây chừng!”.

Tôi vẫn là Sài Gòn…nhớ cà phê, vào quán
nhiều ngày, vào buổi sáng, nhiều ngày vào buổi trưa…

Tôi nhớ những ngày xưa…Sài Gòn thời chộn rộn
Vào nhà hàng để uống / hơn là vào để ăn.

Vào nhà hàng ngó ngang. Vào nhà hàng liếc dọc.
Có khi ngồi một góc…nhìn thấy đời Thiên Thu!

Nhưng ở Mỹ, bây giờ, Ngày-Của-Mẹ hết chỗ
…thi đi tìm quán gió…ngồi ngó dọc ngó ngang…

*
Gió bay chiếc lá vàng gió bay chiếc lá vàng…
“Thoáng hiện em về trong đáy cốc / nói cười như chuyện một đêm mơ”

Tôi không biết làm thơ. Nhớ thơ Quang Dũng, vậy!
Tôi cầm cái muỗng, khuấy / đời tan như chiêm bao…

Trần Vấn Lệ

Tôi Chưa Là Một Cựu Chiến Binh

Mênh mông
Bát ngát
Con sông cất tiếng hát
Khi bầy chim bay qua cánh đồng…

Nắng cuối chiều hồng hồng
rồi hoàng hôn tím ngắt
có ai thấy trong mắt
cô thôn nữ buồn buồn?

Tôi không nói tôi thương
mà tại sao không nhớ?
Hình như tôi mắc nợ
thời tiền kiếp vay em?

Bầy chim ôi bầy chim
bay xa còn để lại
cho tôi người con gái
đẹp nhất trên đời này…

Tôi là chim không bay
rồi tôi thành tượng đá
bởi vì em chiếc lá
khép lại đời của tôi!

*
Một hôm, dưới bệ ngồi
không phải người con gái
mà khói lam tai tái
quần tụ chiều Quê Hương…

Em à anh rất thương
đôi chân em không guốc
bởi vì anh quen thuộc
những con đường em đi…

Đó là chiều biệt ly
nhớ, hỏi sao không khóc?
chiến đấu vì Tổ Quốc
hồn lang thang chim bay…

Trần Vấn Lệ