Chez Spoon

Sáng mùa Đông. Mặt trời hồng. Đẹp quá. Ly cà phê óng ả mặt trời. Tôi nhìn sâu, tôi nhìn xa, tôi nhớ mặt người. Tôi nhớ cả nụ cười ai đó…

Đà Lạt tôi ơi, hoa quỳ trước ngõ. Áo vàng em, màu gió cũng vàng. Nắng bình minh mù suơng đang tan. Gió bình minh mơn man nhành liễu…

Ai giàu có chắc gì không thấy thiếu / một ngày sau, một tương lai bình yên…cho nên người ta xây dựng những ngôi đền, xây dựng những ngôi Chùa, những Thánh Đường tráng lệ…

Ai chẳng nghĩ có một ngày dâu bể? Nghĩ rồi sao? Buồn quá? Thở dài? Những tờ Kinh là cánh cửa tương lai…Những lời nguyện, nỗi u hoài chia sớt?

Bác Sĩ Yersin để trọn đời cho nước Việt, tôi – người Việt mà…sao tôi tha hương? Đại lộ Yersin, nhà thờ Con Gà, tiếng chuông…ai Đà Lạt không buồn khi xa Đà Lạt?

“Trải vách quế gió vàng hiu hắt, mảnh nhung y lạnh ngắt như tờ!”. Ôn Như Hầu tả vậy trong thơ, thương nhớ những khối tình để nơi biên ải…

Những người Cung Nữ là những nàng con gái / ở thâm cung chờ đợi Vua nhìn. Biết bao người không thấy một bình minh…như em vậy – từ tôi xa Tổ Quốc!

*
Biết bao nhiêu người con trai không cam chịu cúi đầu nhẫn nhục, lấy núi non làm tường vách thời gian…Đà Lạt của tôi ơi, áo lụa em vàng, thôi, vách quế đành phơi kỷ niệm!

Nếu hoa quỳ tự dưng màu tím…
Nếu áo vàng tự dưng khói sương…
Thì bài thơ sáng nay tôi không thấy chập chờn / qua khói cà phê, một Quê Hương diệu vợi…

Đường nào đi, cuối cùng cũng tới? Tôi cầm chiếc muỗng lên khuấy tan mặt trời. Tôi đang ngồi đây, hiên quán quê người, tên bảng hiệu Spoon thấy như duyên như nợ!

Còn chiếc muỗng cũng là còn chút nhớ…Có chút nhớ nào nhỏ hơn đại dương?

Trần Vấn Lệ

Advertisements

Tứ Tuyệt

1

Một giây một phút mà thuơng nhớ
Hồ huống trăm năm, đã một đời!
Núi cách sông ngăn đành chịu vậy
Nợ không duyên cũng nợ duyên thôi!

2

Người Tàu nặn óc bốn câu thơ
Ta cũng làm thơ cũng lụy đò
Bến giác bờ mê sương khói tỏa
Hương quan nhật mộ chẳng ai chờ!

3

Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí lớn không về bàn tay không!
Tiễn bạn, Thâm Tâm buồn buột miệng
Rồi, Thâm Tâm chết! Biệt Non Sông!

4

Mai, mùa Đông tới, đổi giờ rồi
Ta thổi hơi tàn cho lá rơi…
Chiếc lá cuối cùng rơi xuống đất
Trái tim ta hóa Nguyệt trên trời…

5

Trái tim ta vỡ thành tinh tú
Ta nói mơ hồ Nước Mắt Sao
Ta uống biển sông mà cạn hết
Chắc chi ta thấy lệ ta trào?

6

Ba năm Má đợi con về lại
Mà đã mười năm, mấy chục năm
Tống Biệt Hành ngâm, ta ứa lệ
Giận Thâm Tâm quá nhé Thâm Tâm!

Trần Vấn Lệ

Bạn Kìa Ngó Lên Trời

Bạn kìa, ngó lên trời: chim thiên di bay đó! Trời bắt đầu đổi gió, chim bắt đầu di cư!

Chim cũng giống…giống như / con người “trốn” Cách Mạng! Người thì đi “tị nạn”, chim thì đi đổi mùa…

Quy luật có tự xưa, nay chỉ là lăp lại! Luật không có lề phải hay lề trái bao giờ…

Luật, giống như bài thơ, thí dụ thơ Đường Luật. Thơ thường sầu chất ngất (đổi dời ai vui đâu?)…

Nguyễn Khuyến có hai câu / nhắc là buồn nhói ruột: “Mấy chùm trước ngõ, hoa năm ngoái, một tiếng trên không, ngỗng nước nào!”.

Thơ…cứ ngỡ tào lao / mà nghẹn ngào lắm bạn! Sao người trốn Cách Mạng?
Sao chim lại thiên di?

Thiên di là…Đi! Đi! Mà Đi…đồng nghĩa Chết. Chết đây…không chết hết, mà một ít trong lòng!

Tây nói, bạn nhớ không? “Partir c’est mourir un peu!”. Xuân Diệu…đổi thành thơ: “Yêu là chết ở trong lòng một ít! (*)

*
Bạn ơi, đừng nhúc nhích, hãy để yên chim bay…rồi hết mùa rét này / chúng lại về tổ cũ!

…chỉ chúng ta là “xấu” với Tổ Quốc của mình…ngay trong thời chiến tranh, biết bao người…chạy giặc!

Ôi những giọt nước mắt / Tổng Thống Thiệu ứa ra! Ôi chiếc khăn mouchoir, Phó Tổng Thống…xếp lại!

Chúng ta buồn mãi mãi!
Chúng ta cứ thiên di!
Chúng ta uống cà phê…bên hiên trời lộng gió!

Trần Vấn Lệ

Bùa Yêu

Có lẽ bây giờ trên núi Tản
có người trả lại nhánh bùa yêu?
Ếm ta như thế thôi là đủ
nên để mây bay trắng mỗi chiều!

Mây trắng…hoàng hôn, Trời ạ trắng
Trắng lòng chưa đủ nhớ sao ai?
Ngày xưa…thơ nói hoàng hôn khói
dẫu trắng hay lam cũng thở dài!

Mình bỏ nước đi năm tám chín
con tàu chìm lĩm mấy mươi năm
nhủ lòng: Cố Quận, miền yêu dấu
miền đất thương yêu dạ nhớ thầm…

Người thỉnh bùa yêu, người trả lại
Ba Vì Tây Lĩnh lỗi thề thôi
Bởi chờ không được, chờ chi nữa?
Có chắc chi ai người nhớ người?

Cứ trách móc đi, người cứ trách
Đưa người không ai đưa sang sông…
mà sang biển lớn không bờ bến
xưa với nay thì Có vẫn Không!

Mấy hôm nay kiếm hoài trong sách
một sợi tơ vuơng dẫu cũ càng
bởi nhớ người ta lòng nhớ lạ
mưa từ núi Tản gió bay ngang…

Em à anh hỏi sao anh ướt
Ướt áo chinh nhân bởi tại Trời?
Hỏi vậy chớ anh đâu dám hỏi:
“Nhớ anh em có gọi Anh Ơi”?

Trần Vấn Lệ

Thêm Mùa Thu Mới Nữa

Thời tiết đổi rồi. Thu đã sang!
Hàng phong dọc phố lá đang vàng
Chắc dăm hôm nữa thì bay hết
Xe cán qua đường vang lá vang…

Mùa Thu mùa Thu mông mênh buồn
Người thì thế nào? Thương nhớ thương?
Mây xám một màu mây ảm đạm
Mặt trời nhắm mắt ẩn trong sương…

Em ơi có thể Thu vài tháng
Có thể đôi tuần lễ…hết Thu!
Dăm trận cuồng phong rừng hết lá
Cành trơ cây trọi gió vi vu…

Cờ bay theo lá, mình bay mất
Một chỗ Quê Hương hẹn trở về…
Mà gánh thời gian thì nặng quá
Bước người viễn xứ cứ lê thê…

Thời tiết đổi thì…ta cũng đổi
Từ Xuân xanh đến tuổi già thôi!
Thập niên đã bốn, còn thêm nữa
Con cháu đời sau chắc hổ ngươi?

Ngó giọt cà phê rơi đáy cốc
Nhìn từng viên đá ánh kim cương:
Mặt trời ràn rụa như lăn lóc
Năm tháng Trời ơi mấy khói sương?

Trần Vấn Lệ

Thu Biếc Tình Sầu

Tôi nhớ thơ Huyền Kiêu, bài Tình Sầu, sáu chữ…nói về một đứa nhỏ được người lạ hỏi thăm…

Thơ Huyền Kiêu, Thời Gian, miên man con đường mộng, bốn mùa một cái bóng tỏ mờ không-gian-thơ!

Xuân, Hạ, đã đi qua, tôi yêu mùa Thu biếc, người con gái biền biệt, tôi hỏi như…người kia:

“Chị đẹp em đi, về, mô mà anh không thấy?”. Đứa nhỏ cứ chạy nhẩy, nghe rồi đáp…đâu đâu…: “Chị tôi khăn trắng ngang đầu / đi hái tình sầu trong núi…”.

Đi hái tình sầu trong núi…
Đi hái tình sầu trong núi…
Tôi nghĩ mình có tội để người ta lang thang…

*
Lá mùa Thu đang vàng / là hết rồi Thu biếc! Từ ngày xa Đất Nước, mỗi ngày tôi: Mùa Thu!

Em khăn trắng ngang đầu / lụa Mã Châu óng mướt / đằng sau chân em bước / con tằm chắc nhớ em?

Và, anh cũng không quên: Tại sao em đẹp vậy? Cả giang sơn nát bấy, em còn nguyên, em ơi!

Em. Còn nguyên. Đang trôi. Những vầng mây Thu xám…Rồi mùa Đông ảm đạm…rồi mùa Xuân xa xôi…

Tôi ngó cuối chân trời, thấy mình thành người lạ…quanh quanh rừng thay lá, em khăn quàng cười duyên…

Trần Vấn Lệ

Ngày Chúa Nhật Buồn

Ngày Chúa Nhật ngộ ghê: chim đã bay đâu hết? Cây vẫn còn lá biếc…là chưa hết mùa Hè!

Nhà Thờ cũng nín khe, chuông Chúa Nhật không đổ. Hay là tại mình nhớ / chim mà không nghe chuông?

Có thể…cũng tại buồn. Mà buồn gì buồn mãi? Người đi không trở lại…Nghĩ tới đó, buồn, buồn…

Một ngày dạo trong vườn, vườn không bao nhiêu bước / cũng đi xuôi đi ngược / cũng thấy trời mênh mông!

Lại nhớ rồi con sông / chảy ngang đồng lúa rợp / nhớ cò bay từng tốp…mỗi con một lẻ loi!

Người xưa nói thế thôi (*), mình thì không biết nói…vì đâu có ai đợi / mình thốt câu bâng quơ!

Quê Hương chừ, quê xưa, người xưa, chừ…cố cựu; cũng có nhớ bằng hữu, câu Huynh Đệ Chi Binh…

Ngày xưa, giữa rừng xanh / sáng nghe chim ríu rít; có nhiều đêm tối mịt / nghe cú kêu…rụng rời…

Ngày xưa ngày xưa ơi!
Người xưa người xưa ơi!
Và bạn bè mình nữa…chắc đang ngồi quán gió, chắc chờ gió heo may?

Thôi, thốt được câu này, một ngày buồn đã đủ, lát nữa mình đi ngủ, đường về mưa chiêm bao…

Trần Vấn Lệ
​(*) Thơ Vuơng Bột: Lạc hà dử cô vụ tề phi…

Em Bọc Làm Chi Mặt Trời Trong Áo Đỏ

Thông cáo báo đăng: “Chớ ra đường, nóng lắm, đừng mặc áo màu đen mà nên màu trắng !”. Em biết mà tại sao em bình thản, hôm nay ra đường mặc áo đỏ trêu ngươi?

Áo đỏ, em đi, đỏ một góc trời. Em bọc làm chi mặt trời trong áo đỏ? Phải chi em mặc áo màu của gió…đem về mưa, một chút, chút, vui sao!

Lá vườn anh lại xanh như bữa nọ, hôm nào, em tóc xỏa gió vờn vai áo lụa…em bước nhẹ như mây vờn đám lúa…em khoan thai như con mèo nhỏ dễ thương!

Em người Nam, em nói đỏ là hường, em chúm miệng, ghét vô cùng cái miệng! Em có biết không, em làm anh đau điếng…Đêm nay Rằm, Nguyệt Thực, cũng vì em!

Đêm nay trăng không rọi ánh lên thềm. Trời buổi tối, dĩ nhiên không có nắng. Chỉ em thôi, không có ai thay đặng để bắt đền áo đỏ nắng hồi trưa…

Nắng hồi trưa, hồi trưa hay hồi xưa? Em áo đỏ qua đò ngang mất biệt! Bốn mươi năm hơn một mối tình tha thiết…rồi, Quê Hương cũng mất biệt theo em!

*

Anh làm thơ không có chữ nào êm. Anh lọc, lựa, đẽo mòn tim óc. Nóng đến nỗi, em ơi con sóc, đứng làm thinh, vẫy, vẫy cái đuôi xù!

Anh biết rồi, anh vẫn sống trong mơ…Em áo đỏ giấu mặt trời trong áo đỏ…Anh tưởng tượng em vừa ngang qua ngõ, nụ hoa hồng anh gửi gió…hôn em!

Em cười đi cho cái miệng thêm duyên…cho mắt biếc chao giùm anh đại hải…cho mãi mãi em là con gái…cho muôn đời anh ngưỡng mộ chiêm bao!

Trần Vấn Lệ

Gió Thổi Mây Bay

Gió thổi mây bay về Bắc hết, miền Nam thôi vậy hết mong mưa! Cây xanh. nắng quá, đang màu xám, mai mốt rồi đây lại xác xơ…

Xơ xác, xác xơ, gì nữa nhỉ? Quạnh hiu, hiu quạnh, bức tranh chiều. Và chàng họa sĩ tay cầm cọ, ngó lá dừa, xanh, chút, bấy nhiêu…

Chút là dừa xanh nhớ xóm làng…bây giờ phố xá mọc nghênh ngang. Bây giờ mà có về quê cũ, chắc thấy mây về Bắc, bỏ Nam?

Đời đổi, đổi đời, sông suối nghẹn, chực chờ cơn lũ đất trôi đi. Đồng khô, hồ cạn, ngày hôm trước, máy ủi phăng phăng, núi phẳng lì…

Xây dựng gấp mười hơn quá khứ…để đời sau ngó, thấy mà quên: Trường Sơn xẻ dọc đường mưa nắng, những nụ hoa rừng không có tên…

Thiên hạ người ta nhà thấp tầng / sao văn minh cứ mỗi ngày dâng / sao tình thương mến chia đều khắp / con chó, con mèo cũng có ăn!

Thiên hạ người mình nhà ngút ngút! Nhà lầu Lê Trực đứng che lăng. Xác Hồ Chủ Tịch nằm trong xó, ba góc Ba Đình, thật bất nhân…

Nhìn mây về Băc, tôi liên tưởng: người hết lòng nên mây viễn vông? Mây tụ thành mưa trên phía Bắc. Mưa trào thành lệ, phía Nam đong!

*

Vẽ bức tranh chiều, tranh thủy mặc, mà mưa không có, mực đang khô. Anh chàng họa sĩ vân vê cọ, chàng nhớ mơ hồ vạt áo mơ…

Áo bà ba với thuyền tam bản…ba cõi sơn hà Mẹ bế con. ngơ ngác chạy đi tìm chợ họp. Chợ tan! Trời lúc đó, hoàng hôn…

Trần Vấn Lệ

Nghĩ Về Một Loài Chim

Hiếm có khi nào bạn thấy / Thiên Nga bay có đôi. Thiên Nga, chim của trời , của thơ, của muôn đời diễm ảo!

Chắc bạn chưa đi dạo / trên Bắc Cực phải không? Bạn chưa tới tận cùng / chỗ của trời của đất! Chắc chắn đó sự thật…dù bạn rất bơ vơ, bạn đi kiếm nguồn thơ…cũng không thấy nguồn nước!

Ai có xin thì được. Chân lý đó xa vời!

Ai gõ thì cửa mở. Coi chừng camera!

Chúng ta, cõi-người-ta, chính chúng ta còn lạ / ngay với cả chính mình! Thì những chuyện hiển linh…chỉ nằm trong tiểu thuyết!

Lão Tử biến mất biệt / sau khi nói câu gì? “Đạo khả đạo phi thường đạo. Danh khả danh phi thường danh!”. Đại đế Alexandre chết với hai bàn tay trắng. Tại sao bạn cứ nặng / của, tiền, vật phù du?

Bạn nói bạn đi tu…mà xây chùa trăm triệu! Thế là bạn chưa hiểu / đời chỉ là phu du! Chết mới là Thiên Thu…Phật Di Lặc cười mãi!

Thiên Nga có trống, mái, sao chúng không có đôi? Một Thiên Nga cuối trời, một Thiên Nga góc biển…

Thơ – báu vật dâng hiến. Mà hiến cho ai, giờ? Thời dân chủ không Vua, chỉ có ông Tổng Thống…hứa hẹn rồi lật lọng, nói ngọng…đọc diễn văn! Chỉ tội nghiệp thằng dân, đưa lưng cõng mưa nắng. Người Bắc có lý luận…rồi lụn bại, tại sao?

Bạn ơi, ngó trời cao: Con Thiên Nga một bóng…bay đi tìm ảo vọng…cuối đường trời vẫn xa…bao la…bao la buồn chất ngất.

Mười bảy tuổi, ngộ thật! Tôi nói gì với tôi? Ôi hai chữ Mồ Côi, chữ một đôi mà đời ngơ ngác! Con đò ngang sóng dạt…bỉ ngạn, bờ bên kia?

Đứng bên ni đồng ngó qua bên tê đồng mênh mông bát ngát…

Đứng bên tê đồng ngó qua bên ni đồng bát ngát mênh mông…

Có bao giờ bạn đứng trước một con sông nghe lòng mình cuộn sóng? Bạn à, tôi tuyệt vọng ngày về thăm Quê Hương!


Trần Vấn Lệ