Ngựa Hí Chiều Thất Thanh

Thương quá, em màu tím!  Áo tím và mùa Thu.  Bao nhiêu năm kỷ niệm, hình vẫn chưa nhạt màu…
Cỏ quê người có lợt.  Đất quê người có thâm.  Em vẫn là Tổ Quốc, rừng Thu về lặng câm!
Chắc em đang tìm kiếm một mảnh áo nhà binh?  Một cái nòng súng liệng?  Một phiến xương mong manh?
Em cầm khăn chờ gói nước mắt của em rơi?  Em cầm khăn chờ xoáy nhúm tro tàn sắp bươi?
Em ơi trời Thu lạnh.  Rừng Thu sẽ lạnh nhiều.  Em đừng tìm gì nữa…người sống, còn, bao nhiêu!
Tấm hình xưa, xưa lắm.  Bốn mươi năm để dành.  Coi như đường vạn dặm, ngựa hí chiều thất thanh…
Ai sống thì cải tạo!  Ai thoát thì vượt biên.  Khăn em cầm khô ráo gói giùm anh cái quên…
Trần Vấn Lệ

Mười Năm

Nhiều người nói Mười Năm, ôm mặt khóc nức nở.  Bài Mười Năm Tình Cũ, ai hát cũng nghe buồn…

Tôi cũng có mười năm, nhiều lần mười năm, nhé, xa Quê Hương diễm lệ, xa Đất Nước diễm tình, nhiều khi cũng giật mình…thời gian hay nhát chém?

Những vết thương chỉ xém mà nghe lòng đã đau!  Vết thương không máu trào, nước mắt trào thay máu!

Ba mươi năm nương náu quê người…rồi bao lâu?  Ai có tóc trên đầu không vò cho tóc rối?  Ai biết mình có tuổi…mà không lần tủi thân?

Ôi mười năm, mười năm, tưởng là tình rất cũ!  Hồi nao, hồi rất nhỏ, tôi thấy nước mình to, tôi yêu những bài thơ tụng ca Tình Ái Quốc…

Tại sao tôi nuốt nhục, bây giờ, ở tuổi già?  Một cuộc chiến đi qua,  Nước Non tôi tàn tạ!  Tôi nhớ chiếc nón lá Má đội thành…nón mê!

Tôi nhớ bữa cơm quê, con cá trê nướng cháy, chén nước mắm động đậy, gió heo may thì thào…

Ba tôi nói làm sao?  – Mình!  Mình ăn đi chớ!  Má nâng niu đôi đũa giẻ miếng ngon đưa Ba…

Ôi những mười năm qua, từng trái cà, trái ớt, từng bữa cơm mặn, lạt…vì Tổ Quốc mà thôi!

Ngày Thống Nhất tới rồi, đời chia năm xe bảy, cửa nhà và nương rẫy…còn gì đâu, nữa đâu!

Rồi Ba đi qua cầu.  Rồi Má đi qua cầu.  Các con trai đi tù.  Các con gái gãy gánh…

 

Mười năm…đời hiu quạnh.  Cũng tưởng chỉ mười năm!  Chuông Chùa cứ boong boong.  Chuông Nhà Thờ lạnh ngắt!

Mười năm…biển nước mắt chập chờn cánh buồm xa…Một mười năm trôi qua.  Hai mười năm trôi qua.  Ba mười năm trôi qua.  Bốn mười năm trôi qua…

 

Trần Vấn Lệ

 

Ai Ở Xa Mà Không Nhớ Quê

Hôm qua chiều sương nay sáng sương
Con trăng hồi tối vẫn trăng tròn…
Đêm qua trăng ngủ, mền sương đắp?
Nên bóng trăng tròn thấy thiệt thương!

Có bao giờ bạn ngắm trăng mai?
Trăng trong mù sương trăng như bay
Sương bay sương tản rồi sương lợt
Nở đóa hoa quỳ trong mắt ai!

Tôi nhớ Đơn Dương đèo Ngoạn Mục
Đứng đây nhìn xuống K’rongpha
Nhìn qua con thác Danhim đổ
Vàng mướt hoa quỳ, một thảm hoa…

Tôi nhớ người ta tóc gió vờn
Nhớ hoài Eo Gió những chiều sương
Tưởng đâu khói tách trà thơm ngát
Ai ướp hoa lài thơm quá thơm!

Tôi muốn mình xa hẳn thị thành
Lên rừng nâng nhẹ trái thông xanh
Rồi Noel chín, dâng lên Chúa
Một chữ. Muôn năm. Một chữ Tình!

Tháng Bảy lòng tôi đã hướng về
Một ngày tháng Chạp lạnh tê tê
Tiếng chuông vang vọng từ chân núi
Ai ở xa mà không nhớ quê?

Trần Vấn Lệ

Đêm Nghe Mưa Tí Tách

Chợt Nhớ Mấy Câu Thơ Của Kiều Thệ Thủy

 

Tôi thất tình đi hôn lá hoa
Bước lang thang giữa xứ sương nhòa…(*)
Thơ Kiều Thệ Thủy, có một bài tôi nhớ
Chừng đó, hai câu, buồn…xót xa!

 

Cầu Thệ Thủy nối hai bờ Non Nước
Cuộc chiến kinh hoàng, cầu gãy làm đôi
Chàng Nguyễn Ánh mở trang Cung Oán
Đặt bút danh cho mình như thế, buồn ơi!

 

Ở bài khác có hai câu cũng “ngộ”
Tôi nhớ hoài và xấu hổ biết bao:
Người xé hồn ta người có đau?
Trót đi dan díu bây giờ sầu…(*)

 

Kiều Thệ Thủy làm thơ than khóc
Anh chết trong đói nghèo sau bảy-mươi-lăm
Tôi biết tin này nhờ một người tôi gặp
Cảm ơn vô cùng chị Cao Mỵ Nhân!

 

Kiều Thệ Thủy làm thơ không-trọn-vẹn
Giống đời anh, một kẻ lỡ đò
Rớt Tú Tài, anh đi Trung Sĩ
Đêm gác cầu, anh lấy bút làm thơ…

 

Hôm trước về thăm lại mộ nàng
Con tàu Phan Thiết đỗ Sông Phan
Chàng trai đứng lặng trong nhang khói
Tắt ngúm từ lâu dưới cỏ vàng…(*)

 

Kiều Thệ Thủy là người Phan Thiết
Tôi cũng ra đời tại Phan Thiết, rồi xa
Trong cuộc chiến nhiều người biền biệt
Sau tiếng súng ngừng, đất nước tha ma…

Trần Vấn Lệ

(*) Những chữ in nghiêng là thơ của Kiều Thệ Thủy.

Anh tên họ thật là Nguyễn Ánh, thân phụ là công chức Ty Công Chánh Bình Thuận.  Anh học trường Phan Bội Châu, 1953 – 1957, không đậu được Tú Tài I để tiếp tục học, anh vào lính, Hạ Sĩ Quan.  Nhờ có chút học vấn, anh ở Hậu Cứ.  Sau 30-4-1975, anh ở Sài Gòn sống vất vơ vất vưỡng và chết vì đói, nghèo, bệnh…thiếu thuốc lá.

Hoa Bay …

 

Chiều ơi hoa tím đang bay…
Tôi đứng bên này con lộ
Nhìn qua bên kia…là gió
Nhớ ơi em chiếc áo dài!

Mấy mươi năm rồi em nhỉ
Từ khi cổng khép trường xưa
Ông Thầy Giáo nhòa mắt lệ
Quay xe đi về trong mưa!

Mấy mươi năm rồi bỡ ngỡ
Vẫn đau như mới hôm nào
Khi không mà thời thế đổi
Khi không mà như chiêm bao!

Chiều nay tôi trong phố Mỹ
Trên đường con lộ gió xuôi
Tôi nhìn dòng xe chạy ngược
Thấy em đâu đó lòng tôi…

Là những câu thơ rời rã
Là em thanh nhã áo dài
Một thời tự dưng mà lạ
Một thời vậy đó Trời ơi!

Hoa hay mưa rơi tầm tã?
Hoa hay em mới cầm tay?
Áo dài hay là chiếc lá
Mà sao bay chỉ lá bay?

Và hoa bay theo với lá
Mùa Thu đã tới rồi ư?
Cái bóng chiều bay nghiêng ngã
Trong lòng tôi đã mùa Thu!

Tâm sự cùng ai, ai hiểu?
Lòng tôi một hướng áo về
Các em ơi thời niên thiếu
Hoa bay áo bay tóc thề…

 Trần Vấn Lệ

 

 

Bạn Yên Tâm Cứ Làm Theo Ý Bạn

 

Bạn yên tâm cứ làm theo ý bạn, cứ mắng tôi đi khi nào nản thì thôi, đừng gắn lên môi tôi một nụ cười, đừng để trong thơ tôi mặt trời hoành tráng…

Những năm tôi ở lính, mặt trời là viên đạn, tôi bắn đi tôi có lậy Trời “xin đừng chạm đến những trẻ em đang vui chơi, xin đừng chạm đến những người dân vô tội”.

Tôi cầu mong mặt trời là con suối chở hào quang cho sáng rực dòng sông, chở tình yêu cho ấm áp muôn lòng…nhưng bạn ơi, mặt trời chỉ là đóm lửa!

…nó tàn rồi!  Nó không còn nữa.  Chân lý trên cõi đời này Sắc tức thị Không!  Thân tứ đại mà còn mênh mông…thì mặt trời chỉ là cái vòng hư ảo!

Tôi cũng xin bạn chớ choàng cho tôi tấm áo.  Ba mươi năm thơ chỉ là trò đùa.  Trong thơ tôi, bạn thấy những giấc mơ.  Có giấc mơ nào tan rồi lại hợp?

Bạn nhìn kìa, hàng hàng lớp lớp, người theo người, người đuổi theo người.  Người giàu, người nghèo, gặp, nói với nhau “Mình phải đi thôi!”.  Hai chữ Việt Nam (*) hỡi ơi là vậy!

“Thà mất nước chớ không mất Chúa”.  Linh Mục Hoàng Quỳnh nói năm 1954.  Từ Bắc vào Sài Gòn, Ngài dựng lên một ngôi nhà thờ. Nhà Thờ Ba Chuông, bạn thấy, đó.

Tôi để vào thơ tôi ít nhiều nắng gió,  Có mưa sa, có bão tố một thời.  Có những niềm vui, có những tiếng nghẹn lời…Có cả những câu bạn thường mắng chưởi!

Bạn cho tôi đường hay bạn cho tôi muối, tôi thật tình:  thưa với bạn, đều thơ!  Thơ của tôi có thể là ánh sao mờ, cũng có thể là vầng trăng-buổi-sáng!

Tôi hạnh phúc vì tôi lãng mạn, một kiếp còng nhớ mãi biển trùng dương…Thơ của tôi thường nhắc đến Quê Hương, vì đó là điểm muôn phương tụ nghĩa…

Trần Vấn Lệ

(*)Vua Gia Long, 1802-1820, đặt tên nước là Nam Việt, chữ Việt viết với bộ Mễ: “Một nước ở phía Nam Bắc Quốc, sung túc và thịnh vượng”, phù hợp với niên hiệu Gia Long: “Ngày càng giàu mạnh”. Vua nhà Thanh là Càn Long ngâm sứ điệp của ta mãi đến năm 1804 mới trả lời là chỉ đồng ý nếu đặt ngược chữ Nam Việt thành Việt Nam mà chữ Việt viết với bộ Tẩu, chạy trốn về Nam, chớ ngầm nhắc lại chuyện Triệu Đà và chuyện Quang Trung.  Vua Gia Long không dùng quốc hiệu Việt Nam mà nói gọn Nước Nam,  Vua Minh Mệnh năm 1820 kế ngôi đặt lại là Đại Nam, tới năm 1945 thì vua Bảo Đại mất ngôi và Hồ Chí Minh lên làm chủ đất nước dùng danh xưng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa… 

mưa huyền diệu

 

Hình như có nắng lên rồi. Tôi đi mở cửa nhìn trời. Nhớ em. Hình như nắng chưa muốn lên, em trong sâu thẳm chưa quên một ngày…

Vẫn còn mấy hạt mưa bay. Con hummingbird vừa xoay cánh tròn. Không hoa nào nở trong vườn. Bình minh như vậy là buồn, ôi chao!

Hình như tôi nghe ngực đau. Trái tim, lá phổi, nao nao, buồn buồn. Thơ không phải nước trên nguồn, tôi hiu quạnh quá nhai mòn chữ chơi!

Hình như tôi nói với trời, với mây mấy đám đầu hồi rưng rưng. Ờ mưa đi chớ vội dừng, cửa tôi sẽ khép cho lòng tôi đêm!

Tôi vào giường dỗ giấc thêm. Ngoài hiên mưa nhỏ giọt huyền diệu thay! Tôi thương, thương quá câu này, bỗng dưng buột miệng mà ngày hóa khuya!

Em đi mãi nhé đừng về. Con sông trăm bến mấy lìa mấy ly? Ngàn năm sau mộ phẳng lì, ôi non nước cũ, mới thì bao lâu?

*

Quê Hương tôi những ngôi lầu. Quê Hương tôi những cây cầu bủa giăng. Ai ngồi vọc nước đêm trăng, vớt tôi lên với tuổi Xuân bao giờ.

trần vấn lệ

Niệm Khúc Nha Trang

Vào Quán Gió Trưa