Như Con Ngựa Tía Bay Vèo Qua Truông

Hôm nay ngày ủ ê buồn.  Mưa?  Mưa, không thấy.  Mù sương thì nhiều.  Buổi mai giống giống buổi chiều.  Trưa nay chắc cũng đìu hiu…và buồn!

Sáng.  Tôi đặt một nụ hôn, trên bàn tay mở cửa hồn buổi mai.  Lời chào vui gửi tới ai…có đuôi con mắt kéo dài thời gian…

Một ngày…rồi suốt trăm năm, mưa hay là nắng cũng thầm thì thôi.  Ai xa cuối biển đầu trời, tôi xa cũng vậy từ hồi tôi xa…

Quê Hương…nhớ chớ khói nhà, nhớ Ba tôi với tách trà khói bay.  Nhớ Má tôi với vườn cây, mang đôi guốc mộc đưa tay vén trời…

Thế mà huyền thoại hỡi ơi, bốn ba năm tưởng một thời xa xưa…Ngoại lui cui ở vườn dừa, ngó buồng cau trái chín hờ hững treo…

Thuyền ai ai lỏng tay chèo…con sông uốn khúc đám bèo nổi xanh…Cà Ty tên đọc Cà Tình…cà tang dám lắm, cà tàn Tầm Xuân!

Nhớ ai mười bảy theo chồng.  Nhớ ai mặc áo lụa hồng Mã Châu.  Hỏi sao không lụa Blao để cho nhớ nhớ hoa đào Di Linh?

Sáng nay tôi chỉ còn hình, trời không có nắng bóng mình không theo…Nghĩ ai khuất nẻo đường chiều…như con ngựa tía bay vèo qua truông…

 

Trần Vấn Lệ   


Advertisements

Texas Chúa Nhật 5 Tháng 11 năm 2017

 

Mở báo đọc, hoảng hồn:  Texas chết và chết!  Người ta đang tận diệt sinh linh trước Chúa Trời?

Hai mươi tám người…là người / nằm sóng soài trên máu.  Tên sát thủ quần áo cũng máu…và máu me!

Hai mươi tám người…về, không ai quỳ trước Chúa!  Cửa Nhà Thờ rộng mở…chỉ Cảnh Sát đi vào!

Báo in đậm Niềm Đau của một ngày Chúa Nhật!  Chuyện này là chuyện thật…mà thật như cơn mơ!

Chắc ai cũng sững sờ?  Chắc ai cũng uất nghẹn?  Niềm đau thì trọn vẹn, niềm vui dành…chúc nhau?

Tôi?  Tôi đang ở đâu dưới bầu trời dông bão?  Báo không đưa tin láo?  Lậy Trời / lậy thinh không!

Cầu nguyện tất-cả-cùng-được-bằng-an-dưới-thế.  Xin Chúa và Đức Mẹ:  Bằng An Cho Mọi Người!

 

Trần Vấn Lệ

Thơ Và Tranh Vẽ

Tôi nhìn em không chán trong bức tranh nhiều màu.  Tôi nhìn em thấy nắng, nắng đầy trong chiêm bao…

Tôi thấy em chỗ nào?  Trong ngực tôi, có phải?  Em có làm tôi đau sao mà tim đập chậm?

Tôi lấy tờ giấy thấm mực trên bài thơ tôi.  Tôi thấy em nhắm mắt…mà trời vẫn mây trôi!

Tôi ngó mây trên đồi, đồi trà xanh bất tận.  Tôi ngó con thuyền xuôi.  Sông ơi dài chi lắm?

Non nước tôi thăm thẳm, lũ lụt trôi nhà dân. Lạ ghê nhà công chức, những biệt phủ của quan…

Tại sao vẫn đàng hoàng đứng trên lô đất đẹp?  Nước chảy quanh, chảy xiết, chỉ chảy vào nhà dân.

Trên tấm banderole…không hoan hô đả đảo.  Có viết gì cũng…xạo.  Cần thiết:  gạo, muối, đường…

Những con người đau thương…những bàn tay chới với…những con đường đi tới…lậy Chúa cho con cầu…

Non Nước tôi về đâu?  Tôi về đâu Non Nước?  Chỗ nào tôi dừng bước?  Chỗ nào nước sẽ khô?

Chỗ nào là bến mơ con đò ngang trở mái?  Em sang sông trở lại, cội đa mình nép mưa…

Em ơi, đó, bài thơ…Bài thơ nào cũng thảm!  Những bức tranh màu xám ai nỡ vẽ cho ai?

Trần Vấn Lệ

Một Thoáng Gió Thôi

 

Một thoáng gió thôi, làn gió thoảng
Bay qua em, thổi
Tóc em bay…
Em bay theo gió
Anh theo tóc
Để nhớ thương em
trọn một ngày…

Một thoáng gió thôi mà cũng động
Tim người. Em biết tại sao không?
Nếu mình đừng gặp nhau chiều ấy
Đừng tóc em bay, gió bập bồng…

Một thoáng gió thôi mà mắc cỡ
Ai hôn em vậy? Gió hôn em!
Tại sao anh vẫn người xa lạ
Để gió hôn em, để đứng nhìn?

Nếu tóc em đừng bay mênh mông
Em mười bảy tuổi đừng qua sông…
Chao ôi thương quá người con gái
Ba Mạ ham chi: Bắt lấy chồng?

Nam Phổ từ khi vắng một người
Tôi về quạnh quẽ ngó mây trôi
Sông Hương núi Ngự vua ngồi đó
Chắc thấy thần dân…
Đứng ngậm ngùi?

Trần Vấn Lệ

Hỡi Người Tôi Nói Gì Chưa

 

Đừng buồn mà cũng đừng vui
Êm êm nắng nhạt bên trời chuyển mưa
Hỡi người tôi nói gì chưa?
Tôi đang sắp nói hay vừa nói ra?

Thơ Hồ Dzếnh đó, thiết tha
Mông lung như thể ruộng cà, tầm xuân
Ai sang sông chẳng ngập ngừng?
Đầu non cuối biển ai lòng không đau?

Huống hồ trong cuộc biển dâu
Sáng, trưa, chiều, xế, muôn màu đổi thay
Cứ nhìn trái ớt, đã cay
Buồn chi nước mắt đổ đầy ao sen?

Con đom đóm tưởng ngọn đèn
Lung linh sao hiện mà em mịt mùng!
Quê nhà cũng vậy, mênh mông
Phải chi chỉ một cánh đồng kia đâu!

Ngộ thay sông có hai đầu
Bao nhiêu nhánh rẽ cho sầu bao la?
Con đò xuôi mới đi qua
Không ai trên bến, tù và không vang…

Vui, buồn nào chẳng chứa chan?
Nắng mưa nào chẳng lỡ làng tương tri?
Đừng mong nữa nhé ai về
Đừng mong nữa nhé những lề cỏ ơi…

Đừng buồn mà cũng đừng vui
Êm êm nắng nhạt bên trời chuyển mưa
Hỡi người tôi nói gì chưa?
Tôi đang sắp nói hay vừa nói ra?

 Trần Vấn Lệ

Tháng Chín Mùa Thu

 

Tháng Chín.
mùa Thu mấp mé bờ
Con kinh nước đục
bóng trăng mơ
Vàng trên sóng nước
vàng trên lá
Sao trắng đầu ta
chút tuổi thừa?

Ta biết tuổi ta còn
mấy sợi
Thì lai rai vậy
với trăng khuya
Nhớ chàng Lý Bạch
ôm trăng chết
Một chút buồn
ai, hậu thế, chia?

Ta dại gì chia
cho Lý Bạch
Để thi sĩ mãi
kiếp cô đơn
Và ngâm mãi
khúc Thanh Bình Điệu
Dương Quý Phi cười
thấy đủ thương!

Ta có ai cười
mai mốt nhỉ
Hay thơ vẫn ướt
tự trang đầu?
Lệ ai đã rót
cùng ta
để,

Một giọt nằm trong
Hố mắt sâu!
Trần Vấn Lệ

Ba Giờ Sáng Thứ Bảy 26 August 2017

 

Ba giờ sáng Thứ Bảy,  tôi dậy đọc báo.com, ngóng tin bão Houston tới đâu coi cho biết…

Tin…chưa có gì hết!  Vẫn tin chiều hôm qua:  nhiều ngàn người tránh xa vùng bão Harvey sắp…

Thật uổng công tôi thức?  Hay đó, triệu chứng mừng?  Bão chưa tới Houston…thế thì còn yên tĩnh?

Mở cửa.  Nghe lành lạnh.  Los Angeles Thu về.  Tiếng dế gáy rè rè.  Tiếng xe nghe thưa thớt…

Vẫn nghe tim hồi hộp:  bão đã bay hết tin?  Nói là sáng, vẫn đêm, báo, đài đều im ngủ!

Hình dung những đổ vỡ…Hình dung những điêu tàn…Tưởng nhớ New Orlean, bão Katrina năm nọ…

Hình dung người bó rọ núp gió mưa tả tơi…Hình dung những mảnh đời tơi tả trong mưa gió…

Tôi nhìn ra cửa sổ, mùa Thu đây đang về.  Những bóng điện vàng hoe soi lòng đường lạnh ngắt…

Tôi nguyện cầu Texas, bão Harvey tan đi…Bão Harvey tan đi!  Bão Harvey tan đi!

 Và tôi cũng nhớ quê – Quê Hương tôi mùa bão, em ra vườn nhặt áo – áo vàng lụa Mã Châu…

Rồi, tôi nhớ về đâu?  Thuở qua cầu đổi áo…rồi ai thả con sáo – con sáo bay sang sông!

Mười bảy em theo chồng, tôi bồng…cây súng đợi một cơn bom bay tới, tiếng máy bay bay đi…

 Trần Vấn Lệ

Ngựa Hí Chiều Thất Thanh

Thương quá, em màu tím!  Áo tím và mùa Thu.  Bao nhiêu năm kỷ niệm, hình vẫn chưa nhạt màu…
Cỏ quê người có lợt.  Đất quê người có thâm.  Em vẫn là Tổ Quốc, rừng Thu về lặng câm!
Chắc em đang tìm kiếm một mảnh áo nhà binh?  Một cái nòng súng liệng?  Một phiến xương mong manh?
Em cầm khăn chờ gói nước mắt của em rơi?  Em cầm khăn chờ xoáy nhúm tro tàn sắp bươi?
Em ơi trời Thu lạnh.  Rừng Thu sẽ lạnh nhiều.  Em đừng tìm gì nữa…người sống, còn, bao nhiêu!
Tấm hình xưa, xưa lắm.  Bốn mươi năm để dành.  Coi như đường vạn dặm, ngựa hí chiều thất thanh…
Ai sống thì cải tạo!  Ai thoát thì vượt biên.  Khăn em cầm khô ráo gói giùm anh cái quên…
Trần Vấn Lệ

Mười Năm

Nhiều người nói Mười Năm, ôm mặt khóc nức nở.  Bài Mười Năm Tình Cũ, ai hát cũng nghe buồn…

Tôi cũng có mười năm, nhiều lần mười năm, nhé, xa Quê Hương diễm lệ, xa Đất Nước diễm tình, nhiều khi cũng giật mình…thời gian hay nhát chém?

Những vết thương chỉ xém mà nghe lòng đã đau!  Vết thương không máu trào, nước mắt trào thay máu!

Ba mươi năm nương náu quê người…rồi bao lâu?  Ai có tóc trên đầu không vò cho tóc rối?  Ai biết mình có tuổi…mà không lần tủi thân?

Ôi mười năm, mười năm, tưởng là tình rất cũ!  Hồi nao, hồi rất nhỏ, tôi thấy nước mình to, tôi yêu những bài thơ tụng ca Tình Ái Quốc…

Tại sao tôi nuốt nhục, bây giờ, ở tuổi già?  Một cuộc chiến đi qua,  Nước Non tôi tàn tạ!  Tôi nhớ chiếc nón lá Má đội thành…nón mê!

Tôi nhớ bữa cơm quê, con cá trê nướng cháy, chén nước mắm động đậy, gió heo may thì thào…

Ba tôi nói làm sao?  – Mình!  Mình ăn đi chớ!  Má nâng niu đôi đũa giẻ miếng ngon đưa Ba…

Ôi những mười năm qua, từng trái cà, trái ớt, từng bữa cơm mặn, lạt…vì Tổ Quốc mà thôi!

Ngày Thống Nhất tới rồi, đời chia năm xe bảy, cửa nhà và nương rẫy…còn gì đâu, nữa đâu!

Rồi Ba đi qua cầu.  Rồi Má đi qua cầu.  Các con trai đi tù.  Các con gái gãy gánh…

 

Mười năm…đời hiu quạnh.  Cũng tưởng chỉ mười năm!  Chuông Chùa cứ boong boong.  Chuông Nhà Thờ lạnh ngắt!

Mười năm…biển nước mắt chập chờn cánh buồm xa…Một mười năm trôi qua.  Hai mười năm trôi qua.  Ba mười năm trôi qua.  Bốn mười năm trôi qua…

 

Trần Vấn Lệ

 

Ai Ở Xa Mà Không Nhớ Quê

Hôm qua chiều sương nay sáng sương
Con trăng hồi tối vẫn trăng tròn…
Đêm qua trăng ngủ, mền sương đắp?
Nên bóng trăng tròn thấy thiệt thương!

Có bao giờ bạn ngắm trăng mai?
Trăng trong mù sương trăng như bay
Sương bay sương tản rồi sương lợt
Nở đóa hoa quỳ trong mắt ai!

Tôi nhớ Đơn Dương đèo Ngoạn Mục
Đứng đây nhìn xuống K’rongpha
Nhìn qua con thác Danhim đổ
Vàng mướt hoa quỳ, một thảm hoa…

Tôi nhớ người ta tóc gió vờn
Nhớ hoài Eo Gió những chiều sương
Tưởng đâu khói tách trà thơm ngát
Ai ướp hoa lài thơm quá thơm!

Tôi muốn mình xa hẳn thị thành
Lên rừng nâng nhẹ trái thông xanh
Rồi Noel chín, dâng lên Chúa
Một chữ. Muôn năm. Một chữ Tình!

Tháng Bảy lòng tôi đã hướng về
Một ngày tháng Chạp lạnh tê tê
Tiếng chuông vang vọng từ chân núi
Ai ở xa mà không nhớ quê?

Trần Vấn Lệ