Bóng Mưa Bay

Người đi rồi!  Đã đi rồi!
Làn sương, cọng khói, tiễn người chân mây!
Mười năm…người trở về đây
Hay trong chớp mắt là ngày-hôm-sau?
Nghĩ mai…nước mắt, đã trào
Nghĩ lâu hơn nữa, chừng nào Thiên Thu?
Ai về rồi giấc ngủ sâu?
Ai hôn lên tóc…cái màu Thanh Xuân!
Người đi rồi…đã xa xăm
Bàn tay bỗng lạnh, ai cầm Thời Gian?
Ghế kia…bên cạnh cái bàn
Một pho sách mở…từng trang gió lùa…
Nghĩ câu Ngọn Cỏ Gió Đùa…
Lênh Đênh Chút Phận…ai ngờ lênh đênh! (*)
Gốc cây kia, chỗ ta, mình
Trăng rơi tự nó, bóng hình tự nhiên…
Em không còn nghe tiếng Em!
Anh không còn vuốt tóc mềm gió bay…
Thôi đành như gió rung cây
Như sương mới giọt mà đầy biển sông!
Người ơi hai nhánh sông Hồng
Một sông Tô Lịch, mấy vòng Thu Giang?
Ba vì Tây Lĩnh non xanh ngắt
Một dải Thu Giang nước vẫn đầy! (**)
Ai thật đi chăng?  Hồn bất động!
Ai về ai khiến…bóng mưa bay…
 
Trần Vấn Lệ
 
(*) Nhan đề hai cuốn tiểu thuyết của Hồ Biểu Chánh:  Ngọn Cỏ Gió Đùa, Chút Phận Lênh Đênh.
(**) Thơ Tản Đà.
Advertisements

Nói Đi Mà Yêu Thương

Tôi vừa ngang qua đó, thấy cây muồng trổ hoa…Đây xứ sở người ta…mà Nha Trang:  Trước mặt!
Hoa muồng vàng như mật / chảy xuống giữa ban ngày.  Không một ai ngang đây / dừng chân lại, nói thế!
Hoa xứ người tỉ tỉ.  Chỗ nào cũng thấy hoa.  Hoa muồng ai thiết tha /  hơn hoa hồng đủ loại?
Hoa muồng không ai nói “hoa đẹp nhất trần gian!”.  Nhưng tôi nhớ Nha Trang…tôi nhìn hoa, ứa lệ!
Nhà kia, Việt, có lẽ…nên trồng hoa Quê Hương?  Tôi từng ở Nha Trang, đất, linh hồn tôi trú…
Hoa muồng đầy thành phố / hồi đó, tôi dấu yêu / tôi thẩn thơ sáng chiều / dáng diễm kiều áo lụa…
Dẫu người ta thôn nữ, dẫu người ta sơn nhân…sao tôi không bâng khuâng…sao tình không chớm dậy?
Tuổi đẹp nhất:  mười bảy!
Hoa đẹp nhất: hoa vàng!
Tôi có nói với nàng…trong tập thơ ôm ấp!
*
Tôi đã xa Tổ Quốc / ba mươi năm nay rồi…Tôi nhớ thuở đổi dời / xe tù qua quốc lộ..
Hoa muồng vàng nhung nhớ… Hoa muồng vàng ngó theo…Nha Trang ơi, buồn hiu…Ai qua sông có vậy?
Hôm nay tôi chợt thấy Hoa Muồng Vàng Rưng Rưng!  nghiêng cánh lá rơi buồn, Mùa thu ơi, muôn dặm!
 
Bao giờ tôi được nắm Bàn Tay Người Nha Trang? Nói đi mà Yêu Thương!  Nói đi mà Vĩnh Viễn…
Trần Vấn Lệ

Vĩnh Biệt Tô Thùy Yên

 

“Người về một bóng trên đường lớn!”
Mới đó…Trời ơi! Một Bóng Ma!
Tin ở Houston qua, báo vậy
Tô Thùy Yên…mãi mãi Đi Xa!

Mãi mãi từ nay mất một người
Mà nghe ngàn triệu tiếng Than Ôi!
Chào anh! Vĩnh Biệt Người Anh Lớn
Hẹn gặp…mà thôi Hết-Gặp-Rồi!

Mười Tám Thôn Vườn Trầu đang khóc
Mưa Sài Gòn mưa tới Hóc Môn
Tô Thùy Yên ạ…hoa me rụng
Triệu giọt mưa thành Nước Mắt tuôn!

Tôi thật tình tôi đang ngã quỵ
Anh về một bóng thiệt sao anh?
Quê Hương đã đón anh về thật?
Một bóng đường xa…lộ vắng tanh!

Một bóng đường xa…một bóng người
Lời Chào Vĩnh Biệt nhận cho tôi!
Tô Thùy Yên hỡi Người Anh Lớn
Tôi chúc Anh Yên Giấc Ngậm Cười!

Trần Vấn Lệ

Điền Vào Chỗ Trống

Người đi, để lại đằng sau trống
Ta biết điền gì đủ nghĩa đây?
Hai chữ Nhớ Thuơng…không có nghĩa
Thôi thì…chỗ đó chữ Trời Mây!

Bạch vân thiên tải người ơi người
Tàu sắt còn chìm ở biển khơi!
Trái đất rồi tan thành khói bụi
Còn chăng trôi nổi trái tim tôi!

Người đi thanh thản hồn nhiên được
Ta vẫn yêu người cái thản nhiên
Không nợ mà sao tình cứ lụy?
Buồn môi ta cắn chữ Nhân Duyên!

Người đi không biết hồn ta nát
Còn lại bao nhiêu cũng dại khờ…
Áo trắng đừng bay về nữa nhé
Hoa vàng trước ngõ để ta mơ!

Người ơi áo trắng thời trinh trắng
Trường Nữ còn cây khuynh diệp xanh
Có thể muôn năm màu lá đó
Một hôm buồn quá bỗng mong manh…

Có lẽ muôn năm trời cố quận
Tiếng cọp gầm vỡ nát lọ nhang
Xe đến giữa đèo xe chết máy
Đời ta khoảng trống chẳng biên cương…

Đường quê còn dấu chân người để
Còn dấu chân thôi thế đủ rồi
Chỗ trống ta điền sông-nước-mắt
Áo người kỷ niệm, giặt, ta phơi…

Người ơi ta nhớ người vô tận
Áo lụa Blao giặt chẳng nhàu…
Thì trái tim ta buồn kết khối
Mai thành đá dựng đỉnh non cao!

Trần Vấn Lệ

Mother’s Day

Tôi vào một nhà hàng / không còn bàn nào trống!
Người waiter xin lỗi: “Hôm nay Mother’s Day!”.

Tôi vội đi ra ngay / tìm quán cà phê gió…
Tôi lấy cái ghế nhỏ, bàn nhỏ: “ly xây chừng!”.

Tôi vẫn là Sài Gòn…nhớ cà phê, vào quán
nhiều ngày, vào buổi sáng, nhiều ngày vào buổi trưa…

Tôi nhớ những ngày xưa…Sài Gòn thời chộn rộn
Vào nhà hàng để uống / hơn là vào để ăn.

Vào nhà hàng ngó ngang. Vào nhà hàng liếc dọc.
Có khi ngồi một góc…nhìn thấy đời Thiên Thu!

Nhưng ở Mỹ, bây giờ, Ngày-Của-Mẹ hết chỗ
…thi đi tìm quán gió…ngồi ngó dọc ngó ngang…

*
Gió bay chiếc lá vàng gió bay chiếc lá vàng…
“Thoáng hiện em về trong đáy cốc / nói cười như chuyện một đêm mơ”

Tôi không biết làm thơ. Nhớ thơ Quang Dũng, vậy!
Tôi cầm cái muỗng, khuấy / đời tan như chiêm bao…

Trần Vấn Lệ

Tôi Chưa Là Một Cựu Chiến Binh

Mênh mông
Bát ngát
Con sông cất tiếng hát
Khi bầy chim bay qua cánh đồng…

Nắng cuối chiều hồng hồng
rồi hoàng hôn tím ngắt
có ai thấy trong mắt
cô thôn nữ buồn buồn?

Tôi không nói tôi thương
mà tại sao không nhớ?
Hình như tôi mắc nợ
thời tiền kiếp vay em?

Bầy chim ôi bầy chim
bay xa còn để lại
cho tôi người con gái
đẹp nhất trên đời này…

Tôi là chim không bay
rồi tôi thành tượng đá
bởi vì em chiếc lá
khép lại đời của tôi!

*
Một hôm, dưới bệ ngồi
không phải người con gái
mà khói lam tai tái
quần tụ chiều Quê Hương…

Em à anh rất thương
đôi chân em không guốc
bởi vì anh quen thuộc
những con đường em đi…

Đó là chiều biệt ly
nhớ, hỏi sao không khóc?
chiến đấu vì Tổ Quốc
hồn lang thang chim bay…

Trần Vấn Lệ

Không Hẹn Dân Mình Đâu Có Hẹn

Không hẹn! Dân mình đâu có hẹn? Một ngày đau đớn! Việt Nam tôi; hai mươi người chết vì tại nạn! Nghỉ Lễ làm chi cứ vậy hoài?

Đọc báo, Đảng luôn ban cái lệnh: Báo nào cũng báo-của-nhân-dân, những điều “tiêu cực? là không viết, “tích cực” không hà! Thảm thế? Ôi!

Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Tin anh Thủ Tướng mới qua Tàu, vòng tay thưa thốt thằng Ba Chệt, đó mới là “tin tốt đẹp” sao?

Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Tin đường Cao Tốc Bắc Xuyên Nam? Dân thì thất nghiệp không thuê mướn, cõng Bắc Kinh sang để chúng làm!

Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Bạc bài mới bắt tỉ đô la! Một ngàn triệu bạc đô la Mỹ mà giống như tờ giấy vẽ hoa!

Trời ạ! Việt Nam buồn thảm thiết, Bắc Nam cướp giật chuyện thường ngày. Nước non thống nhất, đời phân hóa, đứa học trò kia đánh cả Thầy!

Không hẹn! Dân mình đâu có hẹn, vượt biên chấm dứt…vượt tàu bay! Mỗi năm ba tỉ tiền du lịch, vạn tỉ ngân hàng in mỏi tay!

Dân Bắc thật tài trong lý luận (**), người Nam toàn một lũ ngu si! Lệnh nào chúng cũng tuân răm rắp, nhà cửa ruộng vườn mọc cánh bay!

Cái giọng Sài Gòn thành giọng ngọng, Bắc Kỳ “bức xúc” cứ vang vang…Tin tai nạn Lễ coi như chuyện / con nít giỡn đùa với trái banh!

Xếp giép…khi đi vào khám bệnh, thân tàn bệnh viện bước chân ra…Ngày, trăm người chết coi như nhỏ! Nửa Thế Kỷ ôi cuộc “thái hòa”!

Đù Mẹ đù Cha quân Cộng Sản! Tú Xương còn sống chắc còn thơ? (*) Tôi từ lưu lạc…là xong cuộc, xếp cất lòng đau một lá cờ!

Xếp cất, lòng đau một lá cờ!
Một ngày qua tưởng vạn ngày xưa…mạng người cọp báo vồ, nhai, nuốt…để lại muôn năm ảnh Bác Hồ!

Trần Vấn Lệ

Đời Người Ai Khiến Kiếp Mồ Côi

Em nói em không-sao-ngủ được
Người bên hàng xóm cứ ồn ào…
Khuya rồi quán rượu còn lưu khách
Em phải tung mền đi ngó sao…

Sao nhiều hơn cả lòng em nhớ
Anh bắt đền em dám hứa không?
Em hỏi…câu nào em cũng hỏi
Mà quên câu hỏi Cạn Chưa Sông?

Sông còn không cạn thì tâm biển
Em ạ muôn năm lệ cứ trào!
Đất nước quê mình đang thống nhất
Dẫu là biển đã hóa nương dâu!

Hỡi ơi dâu biển, đời tang hải
Em với anh đời cuộc đổi thay
Anh nhớ em hoài đôi mắt đó
Anh thuơng biết mấy cặp chân mày…

Chân em, anh cũng thương từng ngón
Có ngón chân nào anh chửa hôn?
Có ngón tay nào anh chửa vuốt?
Có sợi tóc nào không vấn vuơng?

Em tóc dài chi…nặng cái đầu
Làm sao em ngước ngược buồng cau?
Làm sao em gọn gàng bên Ngoại
Em chẳng biết chiều đã xuống sao?

Em chẳng biết mà…anh rất nhớ
Mỗi ngày em cõng nắng mưa đi
Mỗi ngày là một ngày, thôi cũng
Người biệt ly người buổi biệt ly!

Ôi buổi biệt ly buồn lắm lắm
Tống Biệt Hành Ly Khách trắng tay!
Mẹ nhé, ba năm đừng có đợi
Em à, anh có khác gì mây?

Mười giờ khuya vẫn như chưa tối
Em thức…bao nhiêu giọt lệ rồi?
Bốn bốn năm không là giấc mộng
Đời người ai khiến kiếp-mồ-côi?

Trần Vấn Lệ

Lục Bát Uyên Nguyên

​Trời không chớp biển với mưa nguồn
Đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn…
(Trần Tế Xương)

1,
Trăng chìm. Quạ khóc. Trời sương
Câu thơ âm hưởng Thịnh Đường bỗng hay!
Ngó trời…tráng sĩ buông tay
Quê Hương thôi đến nỗi này…buông xuôi!

2,
Tóc người ta, tóc có đuôi
Em cầm lược chải, em cười dễ thương!
Một mai rồi thiên nhất phuơng
Nhớ đuôi mái tóc mưa nguồn bão sông…

3,
Đường đi…đi sẽ tới cùng
Gian nan ngó lại: mấy vòng gian nan?
Mấy vòng một cổ Việt Nam
Thân không máu chảy, súng cầm bắn ai?

4,
Không còn Đất Nước chia hai
Cây cầu Bến Hải hết dài thiên thu!
Từ nay bạn cũng như thù
Phất cao chỉ một lá cờ một sao!

5,
Hợp hòa, hòa hợp, tào lao
Một Tào Tháo đuổi mày tao chạy dài
Chạy đi! Chạy nữa! Chạy hoài
Chạy cho đến tận cuối trời chân mây!

6,
Buồn buồn lấy bút cầm tay
Nối đuôi lục bát cũng đầy trang thơ!
Ôi đuôi con mắt đừng chờ
Bài thơ đoạn cuối chỉ mờ mắt em…

Trần Vấn Lệ

Ngắm Trăng Khuya

Không ai ở Mỹ ngắm trăng khuya. Tôi, nửa đêm, xong việc trở về, ngồi nép bóng cây nhìn bóng nguyệt, nhớ. Trời ơi nhớ bóng trăng quê!

Bóng trăng quê tắm trong dòng suối, phơi áo lụa vàng mỗi lá tre…Chừ, đã làm sao? Mây chắc tụ? Hay tay ai đó nỡ lòng che?

Ngồi nghĩ miên man, rồi hết nghĩ. Muôn năm không kín vết thương lòng. Nhớ xưa lán trại nhìn khe cửa, trăng khóc…người ơi! Trên núi sông!

Tôi đứng dậy đi, trăng bất động. Rồi xe lăn bánh. Bóng trăng tan. Trước tôi, thành phố, đèn giăng mắc, ai nhớ làm chi bóng nguyệt vàng?

Tôi khuấy cà phê mà tưởng khuấy / lòng tôi. Tan nát mảnh trăng khuya! Muôn năm…cơm áo, đời như bụi…mai mốt, tàn tro…gió thổi về?

Trần Vấn Lệ