Thơ Hồ Chí Bửu

 

HOA VÔ THƯỜNG..

Tôi rong chơi trong vô định-
múa may quay cuồng dưới phố
hét hò khản tiếng trên non
và lăn ra ngủ say trên nền đá nhiều gai nhọn

Thách thức định mệnh-
gối đầu lên sự sống
bẻ cổ niềm tin-
lạc quan trong từng sát na sinh tử
vỗ tay cười ngất
nhìn đám người đang lồm cồm đi lên

Hoa dại – hoa rừng mọc trùng điệp trên
thung lũng tình yêu-
bỗng nổi trội lên một đóa hoa hương sắc
qua nhiều cơn phong ba bão táp
đóa hoa vô thường vẫn ngẩng cao đầu vươn lên
kiêu hãnh mà từ tốn-
tỏa hương sắc cho muôn loài ong bướm
trìu mến kiếm tìm

Trong một chiều mưa to gió lớn
tôi hái đóa hoa nầy về
trân trọng cấm trong vườn tim vĩnh cữu
và từ đó loài hoa nầy lại nhả ra từng giọt thơ
ngọt ngào nhưng lạ hoắc.

Abraham Lincoln nói : chúng ta có thể
phàn nàn vì trong bụi hoa hồng có gai
hoặc hãy vui mừng vì trong bụi gai có hoa hồng…

 

THÁNG GIÊNG VỀ BA TRI…

Nắng Ba Tri bay mùi muối mặn
Ta trở về Bảo Thạnh buồn hiu
Mười năm – hồ dễ mười năm chẳn
Phú Lễ – chừng như nhớ rất nhiều..

Tiệm Tôm – biển vẫn như ngày cũ
Gió về Tiên Thủy sóng xôn xao
Ai về Mỹ Chánh cho ta nhắn
Lữ khách dường như ngấn lệ trào

Phan Thanh Giản gởi thân Bảo Thạnh
Rượu độc ngày nào thành rượu tri ân
Danh tướng bây giờ nằm hiu quạnh
Lặng lẽ mà nghe nắng lịm dần..

Giồng Tre ôm ấp thân Đồ Chiểu
Một thuở vang trời Lục Vân Tiên
Gởi cho thiên hạ lời kinh diệu
Khí phách mà nghe rất đổi thiền

Trở về – là muốn lòng ấm lại
Thơm phức đâu rồi rượu Ấp Sanh
Đêm nay ta sẽ về Phú Ngãi
Thắp nén nhang thơm – Chiến Sĩ Hành…

 

ĐÊM GIÃ TỪ..

Ngày ta về – chưa kịp nhận ra em
Mới mười năm mà như là xa lắm
Mới mười năm mà nghe lòng trống vắng
Người trở về buồn chết một tình xưa

Ngày ta đi không có cuộc tiễn đưa
Ta trốn chạy quăng mình vào mưa bão
Im lặng thế – như một người lỗi đạo
Với một người từ tiền kiếp vô chung

Ta trở về mây gió cũng rưng rưng
Chiếc cầu nhỏ làm chứng nhân hò hẹn
Ta với em suốt đời tình không vẹn
Kẻ giang hồ người khuê nữ lầu son

Đã xa rồi – chỉ còn lại héo hon
Thì thôi nhé – tiếng kinh chiều đã tắt
Thì thôi nhé – giấu buồn vào đôi mắt
Đêm giã từ – tình chết một lần thôi…

 

TRĂNG THÁNG GIÊNG..

Đêm sắp tàn mà ta còn thao thức
Giấc ngủ nồng không về lại bờ mi
Sao ôm ắp những điều không có thực
Ta xa người từ độ biết phân ly

Trăng tháng giêng – trăng sáng đời phiêu bạt
Giống như ta chênh chếch bóng hiên đời
Chim hốt hoảng đâu còn cao tiếng hát
Hoa héo tàn thì hoa sẽ rơi rơi..

Đời là thế – dĩ nhiên tình là thế
Ta trợt dài theo cơn lốc tình si
Tình là thế – dĩ nhiên đời là thế
Trăng một mình – cứ phiêu hốt trăng đi…

 

GẦN MÀ XA…

Em ngưỡng mộ – yêu ta – rồi chán ta
Lão già thi sĩ mà trăng hoa
Làm thơ ca tụng tình muôn thuở
Em đã đến gần – và – đi thật xa

Ta vẫn yêu hoài một cánh hoa
Màu vàng rực rỡ mà kiêu sa
Loài hoa mọc ở vùng băng tuyết
Dù tuyết dù sương vẫn mượt mà

Ta biết em buồn nơi xứ xa
Nỗi buồn kết tụ những tình ca
Nỗi buồn vương nhẹ lên màu tóc
Hoa vẫn còn nguyên nét ngọc ngà…

 

BÂNG KHUÂNG…

Có nhiều lần ta tự hỏi ta
Sao cứ nhớ cái người dưng xa lắc
Sao hoài nghi những điều không biết chắc
Trăng có về soi bóng lẻ đêm nay ?

Trăng có về – khi men rượu nồng cay
Thơ có chảy theo chiều dài tưởng tượng
Khi tất cả ngôn từ là hoang tưởng
Trăng không về trong màu tím hoàng hôn

Ở nơi nào ta cũng thấy cô đơn
Cũng quay quắt với nỗi sầu nhân thế
Tình là vậy – yêu nhau đâu phải dễ
Kẻ chân trời – người cuối đất – nhớ nhau…

 

ĐÊM THÁNG GIÊNG 

MỘT MÌNH ĐỐI BÓNG..

Vừa cạn ly đã nghe lòng trĩu nặng
Một chút tình đâu đó ở phương xa
Đêm Tây Ninh- Tháng giêng như trầm lắng
Người chưa về – giấu biệt một lời ca

Ta chỉ thấy mùa xuân sầu ly biệt
Đêm lạnh lùng – trăng đã khuất trong mây
Vang đâu đó lời ca ai, tha thiết
Người chưa về – cho trọn một đêm say

Ta trú ngụ trên dòng tình chảy miết
Từ thượng nguồn ra biển lớn bao la
Dòng tình ta muôn đời là bất diệt
Người chưa về – nghĩa là vẫn còn xa

Ta rót tiếp cho mình ly rượu đắng
Uống mà nghe rưng rức một phương buồn
Ta uống nốt trong ly từng giọt cặn
Người chưa về – Ta đã gục đêm sương..

Hồ Chí Bửu.

Advertisements

MƯA

 

Mưa rớt vô tình nơi tịch cốc
Tội cho tiểu muội khóc vô thường
Sao không theo gió đi tìm núi
Chua xót nhưng mà cũng dễ thương

Bão nổi tơi bời nên biển động
Thuyền trôi về bãi lạ tịch liêu
Về đâu thuyền nhỉ? Đời vô vọng..
Một cánh bườm thôi – cũng phải liều

Ta đứng bên trời nghe gió hú
Mưa còn nặng hạt giữa trùng khơi
Bỗng nhiên ta thấy thèm hơi rượu
Cạn một lần thôi – Chén rượu đời…

Hồ Chí Bửu

XUÂN LY HƯƠNG…

Tặng HH.

Phương nầy ta đón Xuân với lòng hoài cổ
Người mãi bôn ba nơi xứ lạ quê người
Ta biết người cũng nhói đau khi nhớ về quê cha đất tổ
Lòng bồi hồi với trăm ngàn kỷ niệm thuở đôi mươi

Những giọt lệ rơi cho những đêm dài thổn thức
Thời hoàng kim đã xa lắc bạt ngàn
Giờ còn lại những gam màu xám xịt
Đời lưu vong thăm thẳm một tình quê

Xuân tha hương hai vai người trĩu nặng
Mắt đăm đăm nhìn về một phương trời
Rồi chết lặng với nỗi buồn xa vắng
Lòng dặn lòng đừng để lệ mình rơi

Người xa quê hương nửa vòng trái đất
Là để mưu sinh hạnh phúc riêng mình
Nhưng ai cũng có nỗi niềm chung để nhớ
Nhớ rồi buồn và nước mắt- lặng thinh

Trước thềm mùa Xuân – ta chúc người sức khỏe
Luôn đủ đầy để đón chúa Xuân sang
Ta ở phương nầy vẫn buồn cô lẻ
Thơ túi rượu bầu – trọn kiếp lang thang…

 

MÙNG MỘT

Sáng nay hoa nở bên thềm
Hình như có một nỗi niềm bay qua
Thì thôi..năm cũ đã xa
Hôm nay mùng một cũng là đầu năm..

 

MÙNG HAI

Mùng hai rượu đã lưng bầu
Say trong cuộc lữ nát nhầu niềm tin
Say trong hai chữ nhục, vinh
Cõi người ta chỉ một mình rong chơi..

 

MÙNG BA

Mùng ba cũng như mùng hai
Cũng vu vơ hát – cũng say một mình
Cũng buồn như một lời kinh
Cũng bơ vơ giống cuộc tình đã xa…

Hồ Chí Bửu

 

TÂY NINH MƯA ĐÊM MÙNG 3 TẾT…

 

 

Mưa hối hả – Mưa lạnh lùng trút xuống
Không thể về trong một trận mưa to
Ta ngồi đó – Im lìm như tĩnh vật
Bên hiên đường một kẻ đứng co ro..

Ta cũng biết ở phương trời xa lạ
Tuyết ngoài kia nhưng mưa ở trong lòng
Đang mùa Xuân không phải là mùa Hạ
Sao em hoài nhớ mãi một dòng sông?

Trời đã trót sinh ta tên lãng tử
Em cưu mang chi cho khổ cả đời
Bên ly rượu ta làm người lữ thứ
Thơ viết rồi – cười – xé giấy đốt chơi

Ta là thế – Em thương chi cho khổ
Gã giang hồ lấy trăng gió làm thơ
Ta là thế – Với em ta là nợ
Gã giang hồ – say – ngồi hát vu vơ…

Hồ Chí Bửu

VỀ THÔI…

 

VỀ THÔI…

Ni cô tưới kiểng trước chùa
Thấy ta người hỏi vào chùa thăm ai ?
Thưa rằng đến viếng Như Lai
Gặp nàng tưới kiểng ta quay đầu về

Sư cô quên mái tóc thề
Ngày xưa óng ả đêm về gió lay
Hỏi ta – ta biết hỏi ai ?
Thôi đành hỏi lại những ngày chưa tu…

 

PHƯƠNG XA…

Trèo lên trên đỉnh sầu đông
Thấy bầy chim nhỏ đang đồng dao ca
Hỡi người lạ ở phương xa
Còn tìm đâu nữa bóng tà tịch xưa ?

Người về sau một đêm mưa
Dòng Sa Giang cũ cũng vừa nhớ thương
Dang tay rộng mở vô thường
Đón người trở lại con đường nở Hoa..

 

ĐÊM VŨNG TÀU NGHE THÁI THANH HÁT …

Lạ gì tiếng hát khói sương
Lời ca như giết đoạn trường trong ta
Ngước nhìn biển rộng bao la
Con thuyền vô trạo một ta một mình

Tiếng ca từ cõi vô minh
Vang trong tâm thức chút tình lãng phai
Lời ca rụng nốt trang đài
Bay bay trong gió nỗi hoài cố hương

Ừ thì nhắc để mà thương
Tượng đài âm nhạc hồn vương sông hồ
Tặng người một bản tình thơ
Trăm năm nhìn lại tình cờ. Thế thôi..

 

AI MUA THƠ ?

Bây giờ tôi bán thơ tôi
Bán luôn một nửa cái thời chơi ngông
Thơ nầy có tự hư không
Bay bay rớt lại mấy dòng phù du

Mua đi – có một cụm từ
Không không- sắc sắc- phù hư- ta bà
Thơ nầy có cả trăng, hoa
Có mây viễn xứ – chiều tà ly hương

Thơ tôi có mặt người thương
Dù xa vạn dặm nhưng vương vấn tình
Sá gì một kiếp phù sinh
Trăm năm mặc định cõi tình thiên thu…

Mua đi có một cụm từ
Không không sắc sắc phù hư ta bà..

Hồ Chí Bửu

 

CHIỀU TIỄN ĐƯA…

 

Cho Thảo
Chuyến xe cuối đưa em về thành phố
Bến xe buồn hiu hắt tiễn người đi
Ta ở lại lòng buồn như cỗ mộ
Biết nói gì trước những phút từ ly..?

Ta lặng lẽ- hình như ta lặng lẽ
Tiễn người về như một chuyến sang sông
Ta lặng lẽ- hình như ta lặng lẽ
Trong một chiều vừa chớm gió mùa đông..

Về phương ấy- em buồn không em hỡi ?
Có ngậm ngùi như mất một người thân ?
Ta thế đó- nên vô cùng tội lỗi;
Tiễn em về – ta mất một tình nhân…

ĐÊM ĐỘC HÀNH

Xa thật xa – quá một tầm tay với
Em trôi theo con nước đỏ phù sa
Ta mây trắng bay bay chiều dịu vợi
Cách nhau xa qua mấy dặm quan hà

Trăng bến cũ ngây ngô chiều lữ thứ
Tóc phai màu qua mấy trận phong ba
Ai biết được cánh bườm dong sóng dữ
Sẽ ra sao khi bóng đã xế tà…?

Đêm độc hành chứa chan tình ly khách
Đèn bên đường đưa chiếc bóng xa hơn
Ta vẫn thế với nỗi buồn cô quạnh
Cuối đường chưa – Mà thăm thẳm đêm trường…?

HỒ CHÍ BỬU

NHƯ KHÔNG…

Sáng ngồi xem vết tàn phai
Cũng nên độ lượng với ngày tháng xưa
Điếng hồn – ngồi đến xế trưa
Ngộ ra mới biết như chưa có gì..

Cuộc chơi đầy ắp sân, si
Cuộc chơi bỏ ngõ có gì là không
Trải dài lên mớ thơ ngông
Là ta chắt lọc hết dòng từ tâm

Nhủ rằng còn đó dư âm
Mai sau đọng lại bên đầm, biển khơi
Lặng thinh – là nói hết lời
Lặng thinh – là đã tuyệt vời trăm năm…

Hồ Chí Bửu

EM CÒN NHƯNG TÔI ĐàRƠI..

 

Thấy rồi – một chút heo may
Thổi lên tóc rối cho dài bóng tôi
Thấy rồi- một nửa hồn côi
Bay theo ngọn gió cuối đời đợi mong

Thấy rồi- có một mùa đông
Đến trong nỗi nhớ chờ mong một người
Em bên đó với cuộc chơi
Nửa vui, nửa khóc, nửa vời vợi xa

Vui trong tiếng hát người ta
Khóc trong tiếng vỡ nhạt nhoà bóng đêm
Nỗi buồn cứ thế nhân lên
Cuối đời vào mộng buồn tênh kiếp người

Em còn – nhưng tôi đã rơi
Rơi theo nỗi nhớ của thời lãng du
Rơi trong xa tít sương mù
Rơi rơi sót lại thiên thu tình nồng..

Sắp rồi- đến một mùa đông
Mùa Xuân sẽ đến – thuyền trông, bến chờ
Hình như- có gã làm thơ
Tương tư cho lắm- rồi ngơ ngẩn…buồn..

 

HỒ CHÍ BỬU

CHIỀU BA MƯƠI TẾT…

hochibuu

 

Chiều lặng lẽ – ta một mình đối ẩm
Hoa mai vàng trước ngõ hững hờ rơi
Vài chén rượu theo nỗi buồn xa vắng
Yêu làm sao – buổi chiều lắng tuyệt vời

 

Ta uống chén nhớ bạn bè biệt xứ
Vài mươi năm chưa trở lại quê nhà
Ta uống chén sẻ chia người lữ thứ
Uống nhớ người và an ủi cho ta

 

Những bằng hữu ngày xưa từng sống chết
Áo khinh cừu qua mấy cuộc bể dâu
Cùng một thuở xé tan trời kinh khuyết
Cùng thay nhau sưởi ấm một chiến bào

 

Tan tác rồi – mỗi người đi một hướng
Đâu còn thèm mẫu thuốc lá chuyền tay
Nào cạn chén – ta uống bằng tưởng tượng
Mừng ngày xuân – nâng chén rượu ngang mày…

Hồ Chí Bửu