MƯỢN LỜI NỤ TẦM XUÂN

 

Cái thời cây bưởi hái hoa
ca dao bước xuống vườn cà bâng khuâng
ngắt nhanh một nụ tầm xuân
trăm năm rơi ngược thời gian ngóng chờ

lời ru ở chỗ đong đưa
nở ra xanh biếc cho vừa mênh mông
ầu ơ mãi tiếng sắc không
diêu bông tìm được lấy chồng tiếc thay.

Vũ Trọng Quang

 

QUÁN KHÁCH BUỒN ĐÊM MƯA 

 

QUÁN KHÁCH BUỒN ĐÊM MƯA 

Đêm say tiếng hát em buồn
Mưa xuyên mái dạ nghe hồn hoang vu
Về đâu chiếc lá vàng thu
Một đời phiêu lãng khúc ru tình buồn!

GIỮA VÔ CÙNG 
Giữa trời biển thẳm mênh mông
Biết ai để gửi tấc lòng vàng son.
Sóng xô lệch mộng linh hồn
Trần gian kiếp mỏng tôi bồng phiêu thơ
Lối về sương khói mịt mờ
Xin vui nửa chớp nghìn thu đời người!
Lênh đênh biển sóng luân hồi
Giữa vô cùng lạnh kiếp người về đâu!
 

TRẦN THOẠI NGUYÊN
 

Ẩn dụ

 

 

Sương biết gì đâu mà thất
tình rơi chỉ là sương thôi
mưa biết gì đâu mà hận
thù ai mưa cũng tơi bời

Thi sĩ mộng mơ sử giặc
giã từ tình ái sục sôi
bỏng những trái tim thiếu nữ
nhân tình hết thảy mồ côi

Ta như rong thèm rêu dưới
đáy sông thèm ánh mặt trời.

Nguyễn Hàn Chung

XIN ĐÔI TAY ÂN CẦN

vừa đi vừa nhặt nhạnh
từng ngôn ngữ i tờ
che bốn mùa cô quạnh
tấm thân còn trơ vơ

tìm trong dòng tinh tú
giữa đêm xanh hạ huyền
mây qua đèo vực sóng
đâu tỏ vùng uyên nguyên

thuở đầu xanh kinh sử
áo ai trắng một vùng
giờ sông chia mấy ngã
tay cấu cào hư không

bóng câu mờ quan ải
gươm đàn men rượu cay
sầu tang thương hồ thỉ
hạt vi trần ai hay

vách lòng tôi đá dựng
soi bóng em trùng dương
ai gieo ngày phong vũ
trào nước mắt quê hương

khi mặt trời hấp hối
hoàng hôn rực muôn màu
những tia chiều chới với
vẫy gọi những vì sao

này đôi mi u ẩn
nuôi nấng hồn tinh anh
gót trần gian rướm máu
lệ vẫn màu long lanh

trao em tình cát sỏi
dìu qua bến phù vân
lời thiên thu hư ảo
xin đôi tay ân cần .

Hư Vô

 

 

EM HƯ ẢO

 

Mầm sẽ trổ từ môi người nhả hạt
Ngọn sao khuya túy lúy độc hành ca
Làm sao quên được  nụ cười sơn nữ
Cỏ cây nhớ ai mà xanh đến diết da

Rừng rất thực mà em hư ảo
Gối đầu trăng nghiêng dốc đá  phiêu bồng
Lãng phai rồi màu nắng chiều lữ thứ
Về nơi đâu ta cũng chia nhánh sông

Chốn giang hồ chán làm hảo hán
Mục tử này đà lắm hoang mang
Không cung kiếm chỉ còn bài lạc vận
Hát cho người một chuyến quá giang

Em hư ảo mà thơ ta rất thực
Đêm hồ ly khôn xiết trăng mười phương
Càng chới với ta càng xanh theo mãi
Đến xứ sở nào cũng mãi trầm hương

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Cho Tôi Về Xieng Khouảng

 

cho tôi về Xieng Khouảng
bên đồng lúa, rạ vàng
nghe rừng xanh đưa gió
hơi lạnh chiều mưa hoang
núi có mây sương ủ
cây có sầu mang mang

cho tôi về Xieng Khouảng
thành phố lười ngủ yên
con đường trơ đá lỡ
quán đợi chở ưu phiền
thời gian lăn bước chậm
giữa khung màu an nhiên

cho tôi về Xieng Khouảng
không khí tắm,tôi nằm
uống tâm hồn trăng tỏ
thở hương rừng đêm đêm
đi trong ngày sương sớm
đi trong trời cao nguyên

cho tôi về Xieng Khouảng
nhặt lại khói điêu tàn
những vết đau dĩ vãng
những oan uất kinh hoàng
Phật ngồi không muốn nói
Phật ngồi không hỏi han

cho tôi về Xieng Khouảng
dạo trên cánh đồng Chum
có một thời nghiệt ngã
bày hàng dấu đạn bom
nguyên ủy không cần thiết
chia nhau hậu chấn buồn

cho tôi về Xieng khouảng
ngồi trên mái nhà cao
nhìn đàn trâu tắm nước
nhìn tre bầy lao xao
nhìn mây trời lướt thướt
quê nhà tôi đấy sao?

Lâm Hảo Dũng

ĐÔI MẮT ẤY

 

Đôi mắt ấy níu đời tôi ở lại
Đáy giếng chưa sâu bằng đôi mắt em buồn
Có phải cuộc tình em vừa mới đem chôn
Vào dĩ vãng để nghe chừng ái ngại?

Con mắt buồn là con mắt biết nói
Những thơ trinh đã vụt mất trong đời
Áo lụa mềm nên chiều nay gió thổi
Nhưng vạt sầu reo réo trái tim em ?

Tôi người dưng sao cứ thấy lòng mềm
Khi bước hụt vào miền tương tư ấy
Không  giăng bẫy  mà sao  ma lực vậy
Sỏi đá cũng hờn khi thiếu mắt em …

Có đi nhiều mới biết là đêm,
Chỉ có ngôi sao em là sao sáng
Tôi vời vợi những mùa thu lãng mạn
Đóa cúc quỳ dành tặng riêng em!

Đôi mắt ấy là chiếc la bàn
Cứu rỗi tôi khi mình mất phương hướng
Và cỏ hoa cũng cần tưởng tượng
Chiêm bao người , suối nhớ rót miên man…

Trn Dz L

( SàiGòn, đêm mất ngủ ) 

 

Tôi Nói Với

Tôi nói với tôi không nói với
Người yêu thơ hay làm thơ hay
Bút gầy vẫy hạt vào đêm tối
Hoa chữ bừng lên vắt vẻo ngày

Tôi hát tình ca không hát với
Em và chiếc bóng thuở còn son
Ngày xưa non nõn phơi trên giấy
Khuyết một vòng eo lạnh nửa hồn

Tôi nói rằng đời tôi vẫn thẳng
Mắt còn ngạo nghễ với hư vô
Dịu dàng buồn tím theo chiều tím
Chân chống bên lề ru tóc tơ

Tôi nói rằng tôi không nói được
Thơ ôm nhẫn nhục ngủ trên thềm
Làm sao ném chữ qua sông chữ
Heo hút chân trời lạc tiếng chim

Tôi biết rằng tôi còn mắc nợ
Những bài thơ hay bài thơ hay
Con chim giấu cánh vào kinh kệ
Thả tiếng kêu lơ lửng cõi người!

Lưu Xông Pha

TÔI VÀ ĐÊM…

 

 

Đêm nằm gửi mộng con sông
Chờ chiêm bao tới thả dòng hoa đăng
Mượn em gương lược tuổi rằm
Chải ngày tháng của trăm năm bên đời

Đêm cầu xin gió trùng khơi
Đừng mang bão tố nặng lời đại dương
Để hoa còn điểm hạt sương
Cho tôi nhan sắc về nhường lại em

Đêm còn hương của mùa sen
Dù xa em vẫn là em mộng đầu
Bóng mây nhật thực qua cầu
Nỡ che ký ức nhiệm mầu của tôi

Đêm giờ đêm đã xa xôi
Con chim cánh cụt bước đời mộng du
Ngó quanh bốn phía sa mù
Vách khuya đèn lạnh ngồi thu bóng mình

*

Tôi và đêm mãi không hình
Thức cùng giấc ngủ tội tình đơn thân.

Mai Việt

CHỜ ĐẾN THIÊN THU MỘT BÓNG NGƯỜI

 

 

Chiều xuống sâu buông tiếng thở dài
Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai
Có cô gái nọ ngồi hong tóc
Ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai.

Sóng cuộn đời sông, sông bạc phếch
Giang hồ xếp vó tự bao năm
Nhớ em mình nhớ thời yêu mệt
Ngóng mãi bên đường bóng biệt tăm.

Ai lỡ đưa người qua bến sông
Hình như bến lạc sóng mênh mông
Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ
Mình, kẻ lạc loài giữa gió đông.

Và như pho tượng bên triền núi
Chờ đến thiên thu một bóng người
Chờ đến xuân già sông rã nhánh
Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi.

PHƯƠNG TẤN

(Sài Gòn 2017)