VẪN CÒN MẸ…

 

 

Con vẫn thiếu hồn thơ viết về Mẹ
Thạch sùng tặc lưỡi tắc kè thở than
Dòng sông cuối cùng xuôi ra biển cả
Ngôn ngữ còn trôi dạt giữa mênh mang

Gánh hai đầu oằn con thời chân đất
Hiếu thảo ca dao không với tới đâu
Tóc con xuân qua tóc Người bạc cước
Trang vở còn trắng xóa những đêm sau

Chân vẫn đi tháng ngày hoài trăn trở
Trôi lênh đênh như thể dáng con thuyền
Chuyên chở mây bay
chuyên chở ngày mưa
chuyên chở bông hồng thiếu nữ
Còn khoảng trống nào tôn kính thiêng liêng

Con đặt hồn thơ cho những điều rất khác
Bay bổng mộng mơ vô ích chao nghiêng
Cuộc chiến đi qua vây quanh tuổi tác
Xin nhiều lần cúi xuống để hướng lên trên

Thơ nhỏ bé bởi do Người vĩ đại
Chới với chạy theo con lạc dấu chân
Lúc Mẹ núi rừng chữ còn khờ dại
Khi Mẹ trầm luân ý tứ hóa không không

Những dòng này như những dòng tự khảo
Những dòng này không xứng gọi bài thơ
Bút mực của đời, của con cân não
Đã từ lâu bất lực đến bây giờ

VŨ TRỌNG QUANG

Advertisements

CUỐI ĐƯỜNG

 

Xin lỗi vầng trăng khuyết vẫn đợi hai ta ở cuối đường
và khu vườn tàn phai những đóa hoa trộm hái
cả lời thề khắc trên cây cao hơn tầm tay với

xin lỗi chim quyên chậu cá lia thia
cái tát tai câu ca dao đứt khúc
ly tách âm vang
chỗ nằm động đất
bao lâu rồi giấc ngủ ngược đầu nhau
bao lâu rồi giấc ngủ bạc đầu mau

xin lỗi cánh cửa căn phòng xa lạ với ban mai
đôi đũa những bữa cơm đơn lẻ
lá thư đầu bày tỏ mất bao giờ trong ngăn tủ
tay cầm tay bối rối học trò
biển xanh phai màu mắt

xin lỗi cốc rượu va chạm nhau tối trời chủ nhật
ngày thứ hai sẽ vỡ
lẽ nào kéo dài tuổi thọ tình yêu
bằng trái tim thực vật

(thưa quí tòa
tôi đánh mất một điều không có)

Vũ Trọng Quang

MƯỢN LỜI NỤ TẦM XUÂN

 

Cái thời cây bưởi hái hoa
ca dao bước xuống vườn cà bâng khuâng
ngắt nhanh một nụ tầm xuân
trăm năm rơi ngược thời gian ngóng chờ

lời ru ở chỗ đong đưa
nở ra xanh biếc cho vừa mênh mông
ầu ơ mãi tiếng sắc không
diêu bông tìm được lấy chồng tiếc thay.

Vũ Trọng Quang