Khi Ở Stone Park –Georgia

 

 

 

* Gởi Trần Phù Thế & Phan Nguyên

trăm năm vó ngựa còn ghi dấu
thành bại nằm trong lịch sử buồn
chiến sĩ ngạo cuồng hơn tráng sĩ ?
súng dài ngang dọc trước đao gươm ?

 

đứng trong thành núi nghe chân đá
vẳng tiếng kèn lên điệu thúc quân
Bắc Nam đã một thời chinh chiến
hòa kết niềm tin chảy một dòng…

 

sẽ không còn thấy không gian trước
một bóng cờ bay hiệu tướng Lee
ngày sau thấp thoáng người kiêu bạt
hồn gió mưa về khi bước đi…

Lâm Hảo Dũng

(PTT)

Advertisements

Bên Đồi Chư Pao

 

Súng dội trời trai thôi cũng nản
Chiến chinh không thấy một ngày mai
Những bông hoa dại buồn trong gió
Như khóc than thời chôn xác trai

Chư Pao ngỡ chết trong lòng địch
Vẫn có ngày vui dù mong manh
Những chiến binh ngồi nghe đạn réo
Pháo gầm bom nổ rát trời xanh

Chư Pao một dãy mồ chôn xác
Những chiến binh dầu đêm cuối thu
Ai muốn qua vùng Tân Phú ngắm
Những hầm than máu chảy về đâu?

Chư Pao ai oán hờn trong gió
Mỗi chiếc khăn sô một tấc đường
Những mồ hôi đổ tan thành đá
Tan nát lòng ta khách viễn phương

LÂM HẢO DŨNG

Trước tượng đài Việt-Mỹ ở Houston-Texas

 

 

Ảnh: Tượng đài chiến sĩ Việt-Mỹ tại Houston-Texas-

 

cứ ngỡ mình như mới hôm qua
còn rõ nét vai đời áo trận
cứ ngỡ mình ở chiến trường xa
người lính ấy cợt đùa số phận

có gì không một sáng hôm nay ?
tim rất sốt mùa lên nắng cháy
có gì không trên đôi bàn tay ?
khi ngón trỏ phẳng lì trơ móng

một chút buồn thấm lạnh da trơn
không thể nói những gì chưa nói
không thể buồn và chẳng buồn hơn
người lính ấy của thời tăm tối

và vẫn đứng muôn đời vẫn đứng
Nam Cali hay Úc Nam Cầu
và vẫn có những người dựng tượng
mai sau còn lưu dấu thương đau….

Lâm Hảo Dũng
(PTT)