Huyền Tôn Nữ Thu Hương

Nhớ bạn Chuck Coupton và Huyền Tôn nữ Thu Hương

Gió se tóc loạn
ngậm ngùi
Hương ơi!
còn đứng tiễn người
vẫy tay

Gió mùa thu
lạnh phương này
Trời mùa thu
cũng chất đầy tháng năm

Nhớ người
đốt thuốc ăn năn
Hương ơi!
cố quận chiều trăng
nhớ người !

NGUYỄN HÀN CHUNG

Trung học Cường Để- Qui Nhơn
1969

Advertisements

Ngày em con gái

Ngày em con gái sởn sơ
Anh như người chẳng bao giờ đoạn tang
Vụng tay làm gãy tiếng đàn
Bao nhiêu là chuyến đò ngang xa dần.

‘’Thương người như thể …’’ ơ không ,
Anh chưa đáng mặt gánh gồng câu ca
Suốt đời thấp thoáng sân ga
Con tim nhịp bảy nhịp ba cuống cuồng.

Ngày anh thấm tháp tha hương
Tóc xanh em rụng cuối đường bơ vơ
Thuyền không đỗ, bến không chờ
Bao nhiêu hạt bụi trong mơ đã lầm!

Người đi kiếm chút xa xăm
Quay về nhưng tít mù tăm không về
Bạn bè trú xứ sơn khê
Lòng đau sao nỡ bộn bề làm riêng ?

Nguyễn Hàn Chung

Vay

Vay em một chút thơ ngây
Dắt lưng làm vốn qua ngày nhiễu nhương
Em mà dè sẻn yêu thương
Anh xin thế chấp đoạn trường làm tin

Vay em một chút chùa chiền
Ngày xưa mãi hát hò quên mang về
May còn nguyên khối si mê
Còn nguyên bút tích câu thề bướm ong

Vay em một chút đèo bòng
Cất vào rương bấm khóa trong giấu người
Đừng dè sẻn nữa em ơi !
Đã yêu giữ vốn mất lời là may

Anh còn thắc thỏm xin vay
Van em đừng trốn qua ngày tóc xanh
Một mai bóng biến ra hình
Chỉ thêm làm tội làm tình hai ta

Vay em một chút nóng là..
Anh từ tạ hết sân ga bên đường

Nguyễn Hàn Chung

Một ngày cho một năm

Là thôi, từ tạ mối tình
sẽ là mây trắng trời xanh bơ thờ
và xin về giữa cơn mơ
ngủ câm một giấc nhớ bờ vai ngoan

Là thôi từ tạ muôn vàn
chữ nhung nhớ chữ yên hàn chữ thương
là thôi trò chuyện văn chương
anh ra ngồi quán bên đường đếm xe

Mối tình không có mái che
đêm mưa gió tạt nắng hè bụi rơi
sẽ còn mãi mãi một thời
em ngồi gõ phím ước người qua sông

Sẽ còn một mối tình chung
thủy và đôi mắt buồn không hết buồn
chuyện tình ái chuyện văn chương
tàn đêm thoáng hiện trong trường tương tri

Nguyễn Hàn Chung
Cuối năm Mậu Tuất

Tháng chạp cuối ơi buồn chết được

Tháng chạp cuối ơi buồn chết được
Nhành mai mưa đá héo queo rồi
Bánh tét dưa chua cùng kẹo mứt
Gom về cũng để tết nhìn chơi

Hồi trẻ mơ ơi trời viễn xứ
Phơi trong mưa tuyết ngẫm thơ nàng
Cỡi ngựa làm cao bồi Texas
Phì phèo cao tốc lái bon bon

Giờ tuyết vẫn rơi ngoài khung cửa
Người núp phòng riêng chat chit thơ
Rượu vẫn còn nguyên chưa mở nắp
Trên bàn gói thuốc rất bơ vơ

Trái tim khi đói tìm phương khác
Phương nào cũng rối loạn như tơ
Về với quạnh hiu đời tan nát
Mót đời như cuộc tú lơ khơ

Tháng chạp cuối ơi buồn chết được
Mà không buồn chết được bao giờ …

Nguyễn Hàn Chung

NÓI CÙNG CON

Lũ trẻ bứt hoa ném vào nhau
mà tim con như rớt
mắt con dính những nụ cành gãy nát

Nhìn dáng nhỏ tức tưởi lom khom lượm sắp
con ơi, ba hãi lắm rồi,

Con sẽ thành thi sĩ mất thôi!

Giấc mơ cho ba hào phóng một gia tài
ba giấu nhẹm không cho con… cảm thấy
những mảnh vỡ cứa hồn ba đến chiều rồi còn tấy
nỡ nào còn để con đau

Nhưng khi lũ trẻ bứt hoa ném vào nhau
mà tim con như đá
thản nhiên trước nụ cành tơi tả
con ơi ! ba lại ước cái ngày
con âm thầm khóc nhặt xác hoa bay.

NGUYỄN HÀN CHUNG

Hiến tặng

Ngộ hiến một em lần nhứt
Phút chốc gã thành đàn ông

Phụng hiến một em lần nữa
Gã cun cút thành ông chồng

Những lần sau nếu tính hết
Như bãi cát dưới bờ sông

Tận hiến một lần sau chót
(Lần này gã giấu trong lòng

Nhất định không cho ai biết
Bao giờ còn cái bình không)

Em như hoa tươi vẫn nở
Phủi tay gã cũng vui lòng

Còn chút nên hình hiến tặng
Gã mới chịu về hư không!

Nguyễn Hàn Chung

Đọc Hoài thủy biệt hữu nhân của Trịnh Cốc

” Dương liễu giang đầu dương liễu xuân
Dương hoa sầu sát độ giang nhân
Sổ thanh phong địch ly đình vãn
Quân hướng Tiêu Tương ngã hướng Tần”

Bạn về bên bến Tiêu Tương ấy
Ta hướng Tần quan lắm dãi dầu
Mỗi đứa chọn một đường đi khác
Hà chi ép uổng phải như nhau

Bạn đến khi ta còn áo rách
Một chút lòng thôi đủ vấn vương
Mình đã cùng nhau bên chén rượu
Khinh thằng bỏ bạn lén đâm thương

Ta không cùng bạn câu tương ngộ
Lòng vẫn tin yêu tự thuở nào
Ai biết con đường ai sụp đổ
Mà lòng đã quyết chẳng hư hao

Ta vẫn một thân trời viễn xứ
Mai một tàn tro lạc xứ người
Nhưng lòng trinh bạch thơ trinh bạch
Quyết chẳng vì đâu phải đổi dời

Nguyễn Hàn Chung

Tiếng gọi

Gọi người tiếng gọi điếc câm
gọi mình tiếng gọi âm âm giữa lời
hình như em có gọi tôi
tôi nghe nhói phía chân trời mù sương
Tôi đem tiền kiếp cúng dường
nghe từ vô thủy màu hương nhạt nhòa
gọi người tắc nghẽn âm ba
gọi mình eo óc tiếng gà tàn canh
Nhuộm hoài tóc chẳng còn xanh
sợi nheo nhóc sợi đa tình ngẩn ngơ
con tim đá hậu bất ngờ
chỉ mong kịp lấy bài thơ đỡ đòn
Gọi người tiếng gọi héo hon
gọi mình tiếng gọi âm hồn bủa vây
hình như đêm có gọi ngày
sáng mau lên để tôi bày cuộc riêng

Nguyễn Hàn Chung

Bolero sau bão rớt

Anh vẫn giữ mối u tình năm cũ
nhưng hồ nghi em còn nhớ anh không!
hay em nhớ tay thợ già hay hát
những bài ca con cá lội xuôi dòng

Có chút xíu bình an trong nuối tiếc
dựa hơi hương thường mộng buổi chiều tan
phải chi sóng vỗ liên miên ghềnh đá
thì anh đâu còn cơn cớ bắt còng

Nếu tức tửi vì em mà thê thiết
anh cần chi còn sợi tóc trên đầu
nhưng nốt sẹo nốt sần luôn tội nghiệp
nó vô tình ửng đỏ mỗi khi đau

Em rũ bỏ hay là em vẫn giữ
mối u tình năm cũ chắc chi anh
còn thức đợi một làn hương thục nữ
hay anh chiều gục lịm với trong xanh

Sau bão rớt trời vẫn còn u ám
anh lui cui xếp lại mấy vuông tròn
em rũ bỏ hay là em vẫn giữ
mối u tình năm cũ đã phai son.

NGUYỄN HÀN CHUNG