HOANG TƯỞNG THÁNG GIÊNG

buidiep

đêm sâu nắm níu mặt trời
hẹn mai về hét trên đồi cỏ khô
tháng giêng còn nuối ơ hờ
giọt xanh đã bỏ vàng hoa chưa về
quê nhà tôi ở nhà quê
đèn khuya thức đợi cơn mê chưa tàn
con sông trầm cảm dở dang
chở hoài không hết mộng tràn trẻ trai
hình như hoàng đế không ngai
hình như lữ khách lạc ngoài thời gian
ga khuya trăm trận hoang đàng
gió về kịp chuyến tàu ngang hải hồ
vai này hoa cỏ lơ ngơ
vai kia trăng đã lên bờ thanh âm
sợi dài từ tóc mẹ xanh
lụy vòng nôi tóc kết thành duyên em
lạy trời mưa gió lấm lem
tóc xuân còn chảy bên thềm nguyệt xuân
lạy trời giêng cứ thanh tân…


BÙI DIỆP

TÊN TÙ

truongdinhphuong

Hận cố ngóc cổ về phía có chút nắng sớm hiếm hoi lọt qua những kẽ hở cánh cửa phòng giam. Đã ba tháng từ hôm người ta đưa hắn vào đây, chưa một lần hắn được phép đặt chân ra ngoài hít thở khí trời. Ban đêm cũng như ban ngày hắn quan sát mọi vật nhờ ngọn điện mờ câm mờ tịt.
Cả tuần nay hắn dường như quên hết nỗi u uất trong lòng, tất cả tâm trí hắn đang để vào công việc quan sát cái tổ kiến nơi hốc tường phòng giam. Ngày qua ngày lũ kiến đi đi về, kiên trì nhẫn nại. Những con kiến thợ miệt mài xây tổ. Những con kiến chuyên đi kiếm mồi, thân thể bé nhỏ mà mang trên lưng những thực phẩm to tổ chảng.
Có hôm mấy con kiến lăn quay ra chết, cả đàn kiến bu quanh, có lẽ là để tưởng tiếc, hôm đó sinh hoạt của tổ kiến trầm hẳn đi. Đám kiến thợ và đám kiến nội trợ không rời tổ mà quanh quanh quẩn quẩn như đang để tang.
Hận bỗng nghĩ về thế giới con người.
Làng theo tên người ta gọi từ thuở xa xưa là làng Cồn, vì nơi đây trước kia là khu nghĩa địa chôn chung của tầng lớp dân đen, sau này người ta kéo nhau tới đào mả, lập nhà sinh sống, ban đầu chỉ lẻ tẻ dăm ba người khốn khó rồi dần dần số nóc nhà tăng lên gần trăm. Thế là làng ra đời.
Bố mẹ Hận là người miền nam chạy giặc ra bắc. Mùa đông năm ấy trời rét dữ dằn. Vào khoảng chập tối người ta thấy một người đàn ông dìu một người đàn bà đi vào làng Cồn. Người đàn bà hình như đang mang bầu. Ở cái thời dân trí còn thấp người ta hay sợ bóng sợ vía, nên không ai dám chứa chấp hai người lạ hoắc lạ hươ trong nhà. Đêm đó vì không có chỗ trọ nên người đàn ông đành cùng vợ ngủ tạm trong vườn chuối ngoài rìa sông. Nửa khuya gió bấc cắt da cắt thịt, người đàn bà chuyển dạ. Không có bếp và dụng cụ để đun nước sôi, người chồng đành xé những y phục mang theo lau cho con và vợ. Đứa bé thật ngoan, chỉ khóc lên vài tiếng chào thế gian rồi chìm vào giấc ngủ. Người đàn bà ôm con vào lòng gối đầu lên chân chồng. Ngoài sông gió vẫn rít từng hồi. Vườn chuối lá cọ vào nhau như ma cười quỷ rú.
Hận bước vào cõi trần gian như thế. Ban đầu cha hắn đặt tên hắn là Hạnh. Với dự định sau này nếu sinh thêm đứa con gái sẽ đặt tên là Phúc. Sáu năm sau mẹ Hạnh mang bầu em gái hắn, nhưng số phận nghiệt ngã đã trút xuống gia đình Hạnh, đứa trẻ chết ngay khi vừa mới lọt lòng. Người ta nói mẹ Hạnh bị viêm buồng trứng, sau này sẽ không thể sinh sản được nữa. Hận trời, tủi đời… bố Hạnh đổi tên hắn thành Hận: Hồ Hận!
Năm Hận mười bốn tuổi bố hắn qua đời do một cơn tai biến. Mẹ hắn suy sụp hoàn toàn. Hận bỏ học dở chừng, đi làm khuân vác. Sớm va vấp cuộc sống Hận đánh mất sự hồn nhiên trong sáng của đứa trẻ nhà nghèo. Hắn bắt đầu học hút thuốc lá, uống rượu. Mẹ Hận sau hai năm để tang cha hắn nỗi đau dần nguôi ngoai, bà trở về với nghề buôn cau. Sáng sớm bà bắt tàu vào Hà Tĩnh thu mua cau, chiều tối lại trở về Hà Nam. Cuộc sống hai mẹ con cứ rối nhàu trong vòng luẩn quẩn ấy. Năm Hận mười tám tuổi. Có người mai mối cho hắn một cô gái người Hà Nội, nghe đâu cô ta là giáo viên tiểu học. Thương mẹ, muốn có cô con dâu đỡ đần cho bà Hận quyết định cưới vợ. Thế nhưng, sau ngày cưới được bốn tháng vợ Hận đã cuỗm sạch số tiến mẹ hắn dành dụm bao nhiêu năm “tếch bến”. Hận thề sẽ không bao giờ còn đếm xỉa tới đàn bà.
Cuộc đời hai mẹ con lại lầm lũi trôi qua như những nhánh lục bình trên dòng sông đục ngàu.
Gần bốn mươi tuổi. Hận thành gã đàn ông ế vợ. Hắn góp nhóp tiền mua xe máy. Bỏ nghề làm thuê, chuyển qua đi xe lai.
Tối hôm đó, chờ dài cổ chả có khách nào đi, Hận và mấy tay đồng nghiệp rủ nhau đi ăn thịt chó. Độ mười hai giờ, Hận về, hắn say.
Đường vắng. Hận cho xe chạy chậm. Gió đêm làm hắn tỉnh táo hẳn ra.
-Cứu tôi, cứu!
Giọng cầu cứu theo gió vẳng tới tai Hận.Hận dừng xe. Hình như là một người đàn bà. Hận định bỏ mặc, đi tiếp. Nỗi đau xưa vẫn còn in hằn trong trái tim hắn. Đàn bà. Hắn không thể khiến lòng hắn nguôi quên mối căm oán ngày xưa.
-Chết mất, có ai không cứu, cứu…
Tiếng kêu cứu càng thảm thiết, vang trong đêm trường như tiếng ma khóc.
Một lằn áp thấp chạy dọc sống lưng, lạnh toát. Hận tỉnh thêm. Hắn nghiêng tai nghe ngóng. Tiếng kêu bi thiết vẳng ra từ một nhà ven đường. Hận rời xe, liêu xiêu tiến về phía tiếng rên. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, một cô gái nằm trong vũng máu, hai mắt đã gần lạc thần. Hận ngồi xuống, đỡ cô gái dậy, hỏi dồn:
-Cô, cô bị sao vậy?
Cô gái yếu ớt nói:
-Cướp…cướp…chúng nó giết bố mẹ và em tôi rồi.
Dứt lời cô gái, tắt thở. Hận chạy vào trong nhà. Đồ đạc rối tung. Trên nền nhà ba cái xác đã lạnh tự bao giờ.
Bỗng nhiên Hận sợ. Lúc này chừng như rượu đã ngấm. Cơn say lại áp chế tâm thần của Hận. Hắn dường như đang nghe người ta hò hét, đánh đập hắn và vu cho hắn là tên giết người. Hận lao ra khỏi căn nhà chết chóc… Đêm nồng nặc mùi tử khí.
Hai hôm sau, buổi trưa Hận vừa đi xe lai về tới ngõ đã thấy rất nhiều người đứng trước nhà hắn. Người ta chỉ chỉ trỏ trỏ bàn tán xôn xao. Hận chạy vội vào nhà. Mẹ hắn ngồi thất thần trên ghế. Mấy tay công an đang hỏi han gì đó. Mẹ hắn nước mắt ngắn dài phân bua:
-Xin các anh xem xét lại, chắc chắn không có chuyện đó đâu, tôi sinh con tôi biết mà, tính nó ham vui, thỉnh thoảng có rượu chè nhưng giết người thì nó không bao giờ dám đâu.
Một tay công an đanh giọng nói:
-Bằng chứng rõ ràng, không chối tội được đâu bà.
Hận bước lại, ngơ ngác hỏi:
-Có chuyện gì vậy mẹ?
Một tay công an khác chụp lấy tay Hận, tra còng, nói:
-Anh Hận anh đã bị bắt vì tình nghi có liên can tới vụ cưỡng dâm và giết người tại cửa hàng bán vàng Tịnh Ký ở khu phố Nguyễn Du.
Hận hốt hoảng thanh minh:
-Các anh lầm rồi, tôi không có làm. Tôi không biết gì hết….
-Anh có làm hay không cũng cứ đi theo chúng tôi, trước cơ quan hành pháp tất cả sẽ rõ ràng.
… Sau một tuần tra vấn hỏi cung, mặc dù Hận kiên quyết minh oan cho mình, cuối cùng người ta cũng cứ khăng khăng khẳng định kẻ cướp của giết người là hắn. Dựa vào dấu vân tay trên cổ nạn nhân, và trên một số đồ vật trong nhà người ta kết luận đó là dấu vân tay của Hận.
Hận ngồi dậy. Đêm đã rất khuya. Hắn không sao vỗ về giấc ngủ. Giờ này ở nhà hẳn mẹ hắn còn thức, nỗi đau hành hạ tâm hồn bà, liệu bà có chịu đựng nổi không? Hận thấy thù ghét chính mình, giá như hắn không cố chấp chuyện cũ lấy vợ lần nữa thì giờ này bên mẹ hắn đã có người sớt chia phiền muộn. Chít chít… Hận đưa mắt nhìn. Con chuột già theo lỗ hổng chân tường đã lại chui vào “nhận hàng cứu trợ”. Hôm nào Hận cũng bớt khẩu phần ăn của mình cho con chuột già ấy. Khi thì miếng thịt, lúc khúc cá. Hận chỉ cần để gần lỗ hổng đêm khuya con chuột sẽ tự động chui vào đem đi. Không biết tự bao giờ Hận thấy tình yêu thương đã mạnh mẽ nảy mầm đơm lộc trong con người hắn.
Một chiếc lá rụng lọt qua song cửa vào phòng giam. Một cánh chim chao chát lưng trời chiều. Một con gián chết bên vỉa tường… đều khiến trái tim Hận rung lên những âm vực xót xa.

Hận tựa vào tường… Lắng ghe. Ngoài kia đang mưa. Những hạt mưa rơi trên những tán lá như những tiếng tâm sự đời đứt nối. Ngày mai là phiên tòa cuối cùng. Có thể người ta sẽ kết án tự hình Hận, giết bốn mạng người, ăn cướp mười tám cây vàng và hơn hai tỷ đồng, từng đó tội trạng đủ đưa Hận rời xa nhân thế… Hận thiu thiu ngủ. Trong tiếng mưa đêm Hận nghe vẳng lại tiếng ru của mẹ:
À ơi! Trăm năm một kiếp con người
Làm sao phân biệt khóc cười, buồn vui
Đớn đau trong đục, ngọt bùi
Rồi ra một nắm xương vùi bãi hoang!

TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG

TÌM

phuongxichlo

Tôi đi tìm lửa trong đêm
Tìm ngọc trong đá
Tìm sen trong bùn
Tìm cao giữa đám thấp lùn
Tìm rồng giữa lũ giun trùng ngơ ngơ
Tôi đi tìm thực trong mơ
Tìm thanh trong tục
Tìm thơ trong đời
Tìm người giữa lũ đười ươi
Tìm tri âm
Giữa tiếng cười lời chê
Tôi đi tìm tỉnh trong mê
Tìm yên lặng
Giữa bốn bề phong ba
Tôi đi tìm Phật trong Ma
Tìm Thánh trong Quỷ
Tìm Ta trong mình…

PHƯƠNG XÍCH LÔ

CHUYỆN KỂ VỀ MAYA

macphuongtu


Phóng tác theo chuyện Narada & Kishna
.

Narada, Narada !
Nghìn năm tình du ca
Nghìn năm bờ sinh diệt
Đất trời mộng thực kiêu sa.
Hồn du tử khúc hòa ca linh cầu.

Từ trong ý thức thẩm sâu
Thế nào là nghĩa nhiệm mầu maya… ?
Thưa thầy, đâu là “không hoa”
Nầy con nhỉ, nghĩa ta bà… đấy thôi !

Kishna, Kishna,
Vũ trụ đại hòa tấu
Vang động lời âm ba
Nghìn năm,
Nghìn năm nữa
Đất trời tình sương pha…

Nghìn năm,
Nghìn năm nữa,
Cánh Hồng từ xa xăm
Trải lòng dâu bể, nghìn năm
Giữa màu sinh diệt có Rằm nguyên trăng.!

Tìm thầy ly nước mát
Giữa sa mạc đồi hoang
Giữa lòng đời đỡ khát
Giữa muôn trùng hợp tan.

Niềm tin, lời hứa khả
Đường chiều mây rũ tơ
Xóm nhà ai mái lá
Sau cánh cửa tình cờ…

Hay đâu một thoáng sơ giao ấy
Nở vội tình xuân dưới bóng chiều
Ly nước đầu tiên như gát lại
Xin thêm ly nữa kết hương yêu.

Cát bụi, dẫu có nghìn năm bên bờ mộng thực
Khói sương, dù những giây phút giữa cuộc phù du
Ai qua đi, ai ở lại bao lớp trò ảo hư,
Đời cũng lắm phen lên sắc màu dâu bể.

Rồi trong vườn cây nặng trái
Con thuyền xưa gát máy bến đây rồi
Giấc mộng mới, nay đè lên mộng cũ
Cõi tang bồng chìm lặng dấu mây trôi.

Hạnh phúc trăm năm chợt thoáng
Tình đời trăm năm chưa khuây
Mắt xanh loạn màu bể hoạn
Gối đầu lên cuộc lưu đày.!

Hỏi chi, đâu miền ảo ảnh
Hỏi chi, đâu nghĩa maya
Dòng đời lũ cuốn đi qua
Vô thường đến, chính maya đây rồi…!

Buông tay trắng mộng cuộc đời
Giữa màu sương bụi vọng hồi chuông ngân
Miền áo lụy, trời thanh tân
Nát nguồn lệ cũ, trong ngần biển xanh.

Thoảng như con gió qua mành
Thoảng nghe từ cõi vô thanh vọng về
Con chim ngậm hạt bồ đề
Hạt mù sương quẳng bên lề cuộc chơi.

Chắp tay hướng vọng chân trời
Tự nguồn tâm thức vọng lời kishna
Con đường nào đã đi qua
Khung trời nào đã nhạt nhòa tuyết sương !

Từ cội nguồn sâu thẳm biển xanh
Chợt nở đoá hoa vàng mầu nhiệm
Từ trái tim ráo lệ tử sinh
Bờ dâu bể khõa dòng nhân ảnh.

Kishna buông lời thong thả
Bấy lâu tìm nghĩa cuộc đời
Bây giờ người xưa gặp lại
Nhưng ly nước xưa đâu rồi…!

MẶC PHƯƠNG TỬ.

New Orleans, tháng 6. 2015.

ĐOẢN VĂN CHO EM

nguyenhuynh

Có bao giờ một sớm tinh mơ, vuông cửa sổ ngập tràn nắng quái, cội mai già chợt trổ đầy hoa. Em có biết hoa đang đẹp hay nắng ngày đã đẹp?

Tôi yêu em không biết vì đâu, là tất cả hay không là gì cả. Tình yêu vốn dĩ đã mong manh và hạnh phúc cũng chỉ là sương sớm khoe bảy sắc cầu vồng!

Có bao giờ chợt giữa ban trưa, vầng nhật nguyệt song hành ngoài hiên nắng, trước sân nhà nhảy múa những lung linh. Bởi lóa mắt trước nhát chém của hào quang, nên em mãi đinh ninh có hai miền ĐÃ, SẼ.

Tôi yêu em không có khởi nguồn nên không kết thúc. Tình yêu vốn vô thủy vô chung trong cuộc vân hành!

Có bao giờ một buổi chiều đông, gió mang đến hoàng hôn đỏ quạch, trên song cửa ửng màu trinh nữ, những ráng chiều ngả ngớn cuối chân mây. Em đứng đó giữa mây và ráng đỏ, níu mùa đông cho mưa trước đêm tàn.

Tôi là gã lực điền trên mảnh rưộng tình hoang hóa, mong mưa em mang đến một lần. Em chỉ ngại bóng mây không ướt áo, nhưng em ơi, trong tình yêu thơm thảo thế cũng vừa.

Có bao giờ trong đêm nguyệt tận, quỳnh ngoài sân chợt nở bùng một đóa rằm xuân. Dưới hang sâu rung lời dế sót, trinh nữ quên gai mình nở vội vài bông.

Tình yêu vẽ những đường cung tuyệt mỹ, chính vì thế mà không thể viên tròn.

Nguyễn Huỳnh.

GIÀN MÂY TRẮNG TRÊN RỪNG

huytuong

Chiều kia anh đứng trên rừng lớn
Anh hỏi sao lòng anh dửng dưng
Nhưng khi anh chạm giàn mây trắng
Anh biết sao trời quá mê lung

Anh đi xuống suối tìm nhan sắc
Một cụm trời ơi. trắng thênh thênh
Hai tay anh chụm hương vào áo
Anh chợt nghe rừng cất tiếng rên

Anh về nằm ngủ mơ trăng biếc
Dội xuống đời anh nỗi tan hoang
Nửa đêm anh dậy như cơn bão
Bước xuống quê xưa sầu mang mang

Và anh một buổi cùng mây trắng
Vĩnh viễn ra đi giữa dặm ngàn
Mây bay tan tác không kim cổ
Mây lấp bia xanh chút bụi vàng

Mai sau anh đứng trên rừng lớn
Đừng hỏi sao lòng anh dửng dưng
Nhưng khi thoáng chạm giàn mây trắng
Trời sẽ ầm vang hồn mê lung…

HUY TƯỞNG

MIỀN THƠ DẠI

nguyendangtrinh

đôi khi mơ về phố huyện
tôi cùng chiếc bóng lang thang
giữa mùa bằng lăng lím tím
nhớ lung tung… thuở hoang đàng…

ngang qua ngôi vườn kín cổng
chẳng biết con nhỏ… tên gì?…
gã nào xui neo tầm mắt
là không bước nổi chân đi…

lê la cổng trường con gái
bướm đâu bướm trắng một rừng
gã nào xăm mình trổ mẫy
cũng nghe tim nhảy… cà tưng…

loanh quanh lễ chiều xứ đạo
theo bầy chiên lửng thửng về
gã nào không thèm dại… gái
vẫn rần rần máu… tê tê…

lẩn quẩn cầu ao bến nước
mấy em rửa… mặt kỳ… chân…
gã nào ria chưa tơ mép
sẽ đi đứng rất… bần thần…

và còn biết bao kỷ niệm
muốn xa đâu dễ gì xa
lâu lâu buồn buồn ôn lại
sướng từ trong ấy… sướng ra!…

nguyễn đăng trình

Romeo & Juliet

luuthy

Romeo và Juliet là một trong những vở kịch nổi tiếng của W. Shakespeare, dựa vào một tác phẩm của Luigi Da Porto kể về một mối tình oan trái Romeo và Giulietta của hai gia đình thù nghịch Montecchi và Capuleti có thật xảy ra ở nước Ý thời Trung Cổ.

Câu chuyện bắt đầu tại thành phố Verona, nơi có hai dòng họ có mối thù truyền kiếp là Montague và Capulet. Romeo là con trai dòng họ Montague và Juliet là con gái nhà họ Capulet. Định mệnh oái oăm đã đưa hai người đến với nhau, yêu nhau say đắm, bí mật đến nhà thờ làm lễ cưới, rồi lại vì bạn mà Romeo lỡ tay giết chết người anh họ của người tình Juliet.

Romeo bị lưu đày biệt xứ, Juliet bị gán ép lấy người chồng không hề muốn. Đám cưới Juliet được dàn dựng trở thành đám tang. Rồi cái chết giả của Juliet lại trở thành cái chết thật của cả hai người.

Cái chết bi thương của đôi bạn trẻ giờ mới thức tỉnh được hai dòng họ thù nghịch nhau. Bên xác hai người thân yêu, hai dòng họ tuy đã quên đi mối thù truyền kiếp, bắt tay nhau giảng hoà, nhưng câu chuyện tình yêu ngang trái ấy vẫn mãi mãi là nỗi đau đớn đè nặng trong lòng họ.

Câu chuyện xảy ra ở Verona, nơi mà ngày nay, du khách nào tới nước Ý, có ghé qua, trong chương trình du lịch bao giờ cũng có căn nhà cũ kỹ từ thế kỷ 12 ở số 23 Via Capello, mà một thời thuộc về gia đình Capello. Casa di Giulietta, Nhà Juliet, là một trong những điểm du lịch du khách hay tìm đến nhất tại Verona.

Đến ngay căn nhà số 23, du khách sẽ thấy ngay hàng chữ “Juliet sống ở đây, hãy viết cho cô ta” bằng 5 thứ tiếng Ý, Đức, Pháp, Anh và Tây Ban Nha, ngay trên hộp thư treo trước nhà. Nếu muốn, bạn cứ viết rồi bỏ vào đó. Đừng quên để lại địa chỉ, bạn sẽ nhận được thư trả lời từ Juliet. Và… chưa hết, mỗi năm vào đúng ngày Valentine, có thể lá thư của bạn sẽ được chọn là lá thư hay nhất trong năm.

Ngoài cách này ra, du khách cũng còn có thể bày tỏ niềm cảm thông với mối tình ngang trái bằng cách để lại những bức thư ghim thẳng trên tường hay có thể dùng bất cứ vật liệu gì, viết hoặc khắc thẳng lên Bức Tường Juliet.

Vườn sau toà nhà còn đó cái ban công mà thời nào Juliet đứng chờ ngóng người tình Romeo yêu dấu, và nay người ta còn thêm vào đó bức tượng đồng tạc hình Juliet. Ngực phải bức tượng đồng bóng láng một cách khác thường? Tại sao vậy? Người ta đồn rằng nếu bạn chạm tay vào ngực phải của bức tượng, bạn sẽ gặp may mắn trong tình yêu. Có cặp tình nhân nào mà mong muốn cho tình yêu dang dở! “Tình chỉ đẹp khi còn dở dang” ư? Hình như không hề có câu này trong đầu bất kỳ một người du khách nào ở đây, nơi này, ngay tại chính căn nhà xưa của Juliet.

Tại sao phải chạm vào ngực phải mà không là ngực trái? Trái tim của Juliet nằm trong lồng ngực phải à?

Bên trong toà nhà Juliet trưng bày toàn hình ảnh poster về Romeo và Juliet, những kịch bản của Shakespear và có ngay cả computer, để nếu muốn bạn có thể email tại chỗ cho Juliet. Bạn chịu khó chờ và nhớ check mail, Juliet chắc chắn sẽ trả lời cho bạn.

Căn nhà có thật là của Giulietta hay Juliet trong vở kịch của W. Shakespeare? Không thấy ai muốn lên tiếng để làm rõ điều này. Mà có thật sự cần không, khi mà biết bao nhiêu là du khách khắp nơi trên thế giới đã đổ về đây, bao nhiêu là tiền bạc đã đổ vào cho thành phố Verona. Chỉ cần 3 Euro cho vé vào cửa, 7 Euro cho tour trọn gói, và hoàn toàn miễn phí nếu bạn chỉ thích dạo ngắm ngoài vườn và thăm viếng quanh nhà. Căn nhà Juliet hiện đang là tài sản của quốc gia, mở cửa cho du khách vào xem từ 9 giờ sáng cho tới 7 giờ tối, 7 ngày trong tuần, chỉ trừ ngày thứ Hai chỉ mở cửa vào buổi chiều.

Đây là nhà của Juliet, còn căn nhà của Romeo chỉ cách đó vài con đường, căn số 4 Via Arche Scaligere, trên tường có gắn một tấm bảng nhỏ ghi “Đây là căn nhà xưa của Romeo”. Căn nhà hiện là tài sản của tư nhân, đang có người ở nên du khách khó mà được phép vào bên trong thăm viếng và chụp hình.

Bao nhiêu du khách đến, rồi đi, xong rồi quay trở lại. Không ai thắc mắc đây có đúng là căn nhà của Juliet trong vở bi kịch Romeo & Juliet của Shakespeare hay không. Người ta không cần biết sự thật, người ta đến chỉ để bày tỏ nỗi lòng của mình với mối tình ngang trái của anh chàng Romeo và cô nàng Juliet. Mối tình này không phải là mối tình có một không hai, chỉ xảy ra bên phương trời Tây xa lắc. Tình yêu ngang trái là tình yêu muôn thời muôn thuở muôn nơi. Việt Nam cũng có, cũng có Trương Chi Mỵ Nương, cũng có Mỵ Châu Trọng Thuỷ, rồi Thuý Kiều Kim Trọng, … Nhưng du khách có đi khắp nước Việt Nam, có tìm khắp hang cùng ngõ hẻm, cũng chẳng thấy đâu là nhà của Thuý Kiều, chỗ ở của Mỵ Nương, nơi nào có chiếc thuyền cũ bên bến sông xưa có chàng Trương Chi thổi sáo… Du khách chỉ thấy toàn là những nấm mồ, những lăng tẩm, những đền đài của những kẻ lúc sinh thời hét ra lửa, nắm quyền sinh sát trong tay, và ít khi phải chịu cái nỗi đau khổ của Romeo, cái đớn đau cùng tột của Juliet. Du khách coi để mà coi, nhìn để mà thấy, nên cũng chẳng nên thắc mắc so sánh tại sao với một cô nàng Juliet tầm thường như thế mà quá là bao nhiêu người hâm mộ đến mức viết ra giấy, dán lên tường, bỏ tiền ra mua vé vào xem, còn với những danh nhân vang lừng khét tiếng một thời, dù có không tốn một xu, có thời còn được tặng thêm ổ bánh mì, vào xem mà mắt cứ trơ trơ, mặt cứ vô cảm và lòng cứ dửng dưng.

Tâm hồn tâm tính con người bình thường hình như thời nào ở đâu vẫn vậy: bao giờ cũng bênh vực, đứng về phía những kẻ thế cô!

Lưu Thy

VỀ MIỀN TÂY

lephuhai

Sớm phương nam về miền tây ăn cá
Mùa nước ròng thao thức đợi phù sa
Người năm cũ thấy quen mà thấy lạ
Tiếng chim chiều thảng thốt gọi tình ta

Em như lá dịu mềm cơn gió nhẹ
Như cỏ vàng bến vắng đợi trời mưa
Bông điên điển cá linh ngày cuối hạ
Mấy lá thuyền khua nước buổi chiều xưa

Cùng ngồi lại ru đời nhau đi nhé
Bao nhiêu năm dĩ vãng cũng đi rồi
Đàn mấy giọt rơi bên thềm khe khẽ
Cố nhân ơi ngày ấy đã xa vời

Ta đâu có tìm quên nên cứ nhớ
Dù cho ngày tháng cũ lật sang trang
Từng sợi nắng xuyên qua rừng oà vỡ
Nước mắt màu ngọc bích giữa bông sen

Còn đâu đó những sáng chiều xuôi ngược
Nợ trăm năm chưa trả lại cho đời
Nên trĩu nặng trên lối về chân bước
Cỏ hồng thôi bịn rịn níu tay người

Câu thơ cũ đề trên tà áo mới
Có thêm từng khắc khoải mỗi mùa sang
Người trai tráng thuở nào như vẫn đợi
Tiếng mái chèo vọng lại một âm vang.

Lê Phú Hải

Hải Âu Cô Đơn

chutramnguyenminh

Tàu vui, xuôi nước sông Seine
Thấy con chim lẻ bơi theo một mình
phải chăng chim lạc bạn tình ?
từ Le Havre ngược dòng về đây ?
thương người, thương vật, thương vay
thương con chim lẻ, lạc bầy cô đơn
sóng cao, sóng thấp, chập chờn
lờì vui chưa tới khúc buồn mênh mang
tiếng kêu thảm thiết, gọi đàn
thương thân, nhớ bạn, tính tang , tang tình
chim bay, cánh mõi, một mình
tìm đâu cho thấy bạn tình chim ơi .

villemomble 22/5/013
Chu Trầm Nguyên Minh