CÕI MÌNH

Khẽ khàng ừ khẽ khàng thôi
Dăm con kiến liệng ngắm trời thênh thang
Bao giờ giông bão về ngang
Bao giờ dâu bể giăng hàng nhớ nhung

Rừng tâm là cõi mịt mùng
Ta tìm ta lạc chập chùng tỉnh mê
Nắng khuya mưa sớm dãi dề
Cô đơn là cõi bộn bề rỗng rinh

Em rao thất lạc cuộc tình
Mùa nao ký gửi trên cành trầm luân
Có ai vác nốt hư không
Trải lên thao thức lòng sông vỗ đầy

Sóng ngầm con mắt vẫn cay
Rơi trên mầm cỏ hạt gầy phiêu sinh
Về thôi mình nắm tay mình
Nắm tay mình giữ cõi mình về thôi…

Bùi Diệp

Advertisements

SAO KHÔNG LÀ HƯƠNG MÙA XƯA

Sao không là hương mùa xưa
Thơm qua đồng mùa chinh chiến
Sao không là buồn sợi tơ
Giăng mờ tình người ly biệt

Sao không là bàn chân nhỏ
Tìm về lối cũ đường quê
Sao không là lời hò hẹn
Những chiều nhạt nắng chân đê

Buồn ơi là ngày tháng mất
Đêm rằm lời nguyện gió bay
Tay bưng củ gừng đĩa muối
Mà lòng đánh mất nồng cay

Thương mẹ suốt đời tần tảo
Cánh cò mang nặng lời ru
Chén cơm khoai nhiều hơn gạo
Vẫn vàng bông cúc chiều thu

Ngày đi ai nề xương máu
Buổi về ai ngại khổ nghèo
Một chiếc lá rừng – nỗi nhớ
Chông chênh cánh võng lưng đèo

Tay làm lại trồng, lại cuốc
Có còn nuôi nổi ước mơ
Sao ta không là ngọn gió
Bay đi khắp bến cùng bờ

Phanrang, III. 1990
Bùi Diệp

KHÚC CỎ RU MƯA

Quý mến về anh Lê Sa, thi sĩ chân đất

ngủ đi sông nhỏ ngủ đi
mưa mai đã tắt chờ chi nắng chiều
để quên ngày tháng tiêu điều
rằng trong thăm thẳm đã nhiều lặng câm

trầm luân duyên rớt chỗ nằm
bãi dài cát mỏi cỏ đằm đìa đau
ngủ thôi rồi sẽ ngàn lau
tóc mây trắng xóa một màu xót xa

ngủ thôi này khúc ông cha
lên rừng xuống biển quê nhà à ơi
rong rêu chết nửa miệng cười
còn mong hát giữa trăng đồi từ tâm

phù sinh ngang một cốc trầm
rượu không phù phiếm bằng dăm mụn sầu
ngủ đi tôi, ngủ thật sâu
rồi quỳ xuống cỏ tạ màu nguyên xanh

Bùi Diệp

MÙA XUÂN THẠCH THẢO

 

Một chiều phố lạ nhiều sương khói
Viễn du không hẹn giữa ngày xa
Ta bỗng lạ chưa lời sông vắng
Sông chửa mưa về sao mù sa

Sông chưa về lại nguồn thăm thẳm
Rừng ở nơi nào suối tịnh ngôn
Bàn chân bước mỏi trăm miền gió
Rêu bám đời dài nhớ muôn phương

Mùa xuân áo mới chừng thạch thảo
Ta nghe đâu đó tuổi thu về
Tóc dài tà lụa sân trường vắng
Mùa hạ xanh giòn trăm tiếng ve

Mùa tôi tám hướng xa xa lắm
Xuân chẳng còn xuân hạ thôi hồng
Chiếc lá vàng hơn chiều đông nắng
Cội bàng già góc phố bâng khuâng

Mùa tôi yêu quá vòm sao nhỏ
Sao của đêm nào sáng dạ hương
Mùa tôi xuân biếc dài con nước
Qua cầu phố rộng hướng trùng dương

BÙI DIỆP

NHỮNG NGÀY XƯA THẬT LÀ XƯA

 

Em kìa trên nhánh sầu đông
Có con chim nhỏ bay vòng tới lui
Chắc là chim tạ cuộc vui
Gói vài áo xống lên đồi tình lang

Thở than chỉ héo lòng vàng
Nhìn sang hàng xóm hiên tràn nắng mai
Biết sông vẫn lạnh đêm dài
Suối khe rồi cũng đoạn đoài núi non

Xếp dùm em tuổi phấn son
Thuở mây quấn quýt lá còn thơm môi
Hồn nhiên dan díu cuộc chơi
Những ngày phố xá về ngồi quán trưa

Những ngày xưa thật là xưa
Nửa mưa nửa nắng nửa trưa nửa chiều
Nửa rộn ràng nửa đìu hiu
Nửa e ngần ngại nửa liều tâm giao

Trách chim tiếc nửa câu chào
Sầu đông vẫn tím nôn nao ới người.

BÙI DIỆP

TÔI LẠI GẶP NHỮNG TRIỀN HOA DẠI

 

Tôi lại gặp những triền hoa hoang dã
Nở trong ta như con chữ vô tình
Hoa không thể đo lòng người khôn dại
Chỉ sắc màu làm vọng động u minh

Sau nụ ấy chẳng còn chi dâu bể
Sau làn hương là đêm ngát tình nhân
Hoa gió sương quên tiểu nhơn quân tử
Đường trăm năm đôi chân vấp bao lần

Ngôi nhà cũ bậc thềm xưa cũng cũ
Chỉ bước quen người như nắng qua đèo*
Gió vô tâm nhắc hoài bài ca lá
Rụng trong chiều thanh âm rỏ đìu hiu

Người ký thác với hồn cây tình cỏ
Ngôi nhà xưa đã rệu rã trăm phần
Nếu thương mến chút tình xanh nồng ấm
Hãy về nghe khúc lá ăn năn.

BÙI DIỆP

NGƯỜI HẸN TRĂM NĂM

 

người hẹn trăm năm phía đó
tằm tơ treo nửa khuôn đời
lênh đênh phận con chữ nhỏ
mặt trời cũng chỉ trò chơi

mặt người đang mùa nhật thực
lá non héo nửa miệng cười
ai bán một lời chân thật
thơ về mua mảnh tình rơi

nếu có bình yên đỉnh gió
phù vân lần lữa cuộc người
trên ngón xương gầy vò võ
trôi dài sợi bạc đời ơi

gót cùn loanh quanh ngõ hẹp
nghe mưa qua đó miền xa
ướt cánh thiên cầm mấy thuở
tha hương đâu cũng quê nhà

ta biết hôm nay còn gặp
mặt cười phố xá thân quen
ta tin lá không hờ hững
xanh suốt mùa thu muộn phiền

Bùi Diệp

ĐI QUA

Đi qua chiếc bóng vô tình
Mới hay mình cũng còn mình hôm nay
Mới hay tình dẫu bèo mây
Cũng xin cứu rỗi mảnh gầy trăng đau

Đêm nào đêm nảo đêm nao
Cuốc kêu khản cổ thi hào động kinh
Tuyệt luân là một chữ tình
Tưởng đâu cũng dễ bình sinh đá vàng

Giang hồ lắm nẻo đa đoan
Nhiều tay Kim Trọng cũng phường thất phu
Sở Khanh nhiều đứa đi tu
Bạch vân am cỏ Kiều tương tư Kiều

Mỗi chiều là một đìu hiu
Đìu hiu là cả cô liêu quán người
Đi qua phố xá bên trời
Cho tôi vay nợ một thời chiêm bao

Hơn nửa đời biết hư hao
Lấy tay che mặt cúi chào rạ rơm
Đếm dăm bước bụi trên đường
Gửi viên cuội nhỏ dấu đường mình qua.

BÙI DIỆP

TỪ MÙA HÈ DẠO ĐÓ

 

Sớm nay nghe dự báo thời tiết
Trời sắp chuyển mưa giông
Chợt nhớ ra
Hình như đã lâu lắm
Từ mùa hè dạo đó
Bạn chưa một lần về thăm

Ai xác tín dùm tôi ngày đó
Bài hát của Nguyễn Đình Toàn chưa đặt tên
Dù đã nghe rất nhiều lần khúc phượng
Tôi vẫn thương hoài câu nhỏ nhẻ
“Mái trường xưa mỗi mùa phượng đến
Ve còn kêu vang ve còn kêu vang”

Bậc thềm rêu mòn đôi dấu lá
Chỗ gió ngồi và hương nắm níu
Có một câu chuyện ve còn bỏ lửng trên cây
Hàng me già thay áo
Hoa như mưa lướt trên tóc mây

Hình như cũng lâu rồi con quên bốn phép tính nhân chia trừ cộng
Chữ thầy cho đem trả cho thầy
Chữ thầy cho vòng tay thưa gởi
Ngẩng lên
Thầy đã hóa mây bay
Ngẩng lên phượng lại cháy đầy tay

Ngẩng lên
Đời chưa từng vá víu
Con chữ chưa vong thân trên trang viết từng ngày
Ngẩng lên
Để biết mình còn mắc nợ
Dù bóng một lùm cây bữa nắng lửa lỡ đường

Dù bạn sẽ không về thăm lần nữa
Tôi vẫn giữ
Chỗ chúng mình và mùa phượng cũ
Khuyết một chỗ ngồi
Và dư dả khúc ve.

BÙI DIỆP

BÀI HÁT CHIM QUYÊN

một tôi với một chỗ ngồi
bông mây trắng xuống chim đồi nhạc lên
chỗ này là khúc thiên tiên
sao con quyên nhỏ lạc miền hà khê

mái tình ê ẩm rủ rê
phố xuôi mấy bận xáng xề sang sông
nhà bên kia phố long nhong
người bên ni phố lòng nhòng ngựa xe

em quên vuốt mớ tóc thề
bạc như rừng núi vỗ về lá thưa
tôi quên mình tuổi cũng vừa
khô cong cọng cỏ chờ mưa bên ngàn

tang tình câu nguyện đa mang
chân như hóa khói về ngang quê nhà
chim quyên ăn nửa trái cà
con trùn nằm khóc hồn ma bãi bồi

ru hoài chi khúc sông vơi
nửa đêm trái mộng rụng ngoài thanh âm
nửa đêm nhộng nức kén tằm
tơ người năm cũ dệt đằm thắm xưa.

BÙI DIỆP