Thanh Bình Nguyên

Tôi gọi điện lên phòng Ký túc xá Kiến trúc, giọng nhỏ Vân Thanh ngập ngừng:
– Con Vy về quê rồi, anh chịu khó điện ra Quy Nhơn đi, nó đang chờ tin anh dữ lắm đó…
Đêm, đạp xe chầm chậm qua Hồ Con rùa, nơi tôi cùng em đã bao lần trèo lên đỉnh cao, ngồi ngắm Sài gòn và ăn những hạt bắp nướng mỡ hành thơm phưng phức.
Chủ nhật nào cũng vậy, sau khi Câu lạc bộ Văn học sinh hoạt trong Nhà Văn hóa Thanh Niên xong, là kéo nhau ra đó ngồi nói chuyện văn thơ, đến khi sương ướt tóc mới chịu chia tay, mà miệng vẫn í ới hẹn nhau tuần sau gặp lại.
Được ba tháng thì nhạt dần, CLB chỉ còn vài đứa. Em ra đi, còn tôi ở lại. Hai tháng không gặp, một hôm em đợi tôi, tay cầm tờ Áo Trắng có dấu kính biếu đỏ chói đem đến tặng. Sóng đôi vào quán kem cạnh hồ, đêm nay em chợt hồn nhiên lạ.
-Chà! Có bài được giới thiệu cây viết trẻ của Áo Trắng nữa đó, oách ghê ta. Nhuận bút được bao hiêu mà chỉ bao tui ăn kem vậy?
-Anh đọc truyện đó chưa?
Giọng em chùng xuống, mắt nhìn ra xa những vòi nước đang lung linh trong ánh đèn xanh thẳm.
-À! Anh đọc được mấy ngày rồi. Cả Câu lạc bộ rất ngạc nhiên vì phong cách thật khác lạ của em đó.
-Riêng anh thì sao?
-Anh hả. Nói về nội dung thì không có gì mới, còn lối hành văn và nghệ thuật thì công nhận em đã tạo một nét rất lạ cho cách dẫn dắt cốt chuyện.
-Chỉ có vậy thôi sao?
Em trầm ngâm.
-Anh không hiểu rõ ý em. Thực sự anh chưa đọc kỹ truyện ấy.
Tôi bắt đầu khó chịu.
-Anh học Ngữ văn Báo chí sao lại nhận xét một cách hờ hững như vậy. Em nhớ rằng anh đã từng là sinh viên Bách Khoa vốn dĩ thực tế lắm cơ mà.
Tôi chợt rùng mình, môt cảm giác lành lạnh tỏa khắp cơ thể. Chẳng hiểu vô tình
hay cố ý, Vy đã kéo tôi về quá khứ, một nỗi đau đã giấu kín mấy năm qua.
-Xin lỗi Vy, anh có việc phải về đây.
Cố lấy lại bình tĩnh, tôi đứng lên bước đến quầy tính tiền. Em bỏ ra cửa lấy xe rồi kéo ga chạy vụt đi. Chậm chạp vòng quanh Hồ Con rùa, lòng tôi trống trải lạ, đầu óc bồng bềnh, về đến nhà trọ lúc nào chẳng hay…
Mẹ điện lên báo là ba phải nằm viện. Tôi vội vàng về quê ngay đêm ấy, ngay cả chỗ dạy kèm còn vài ngày nữa lãnh lương cũng đành xin nghỉ Tiếp tục đọc →