Cơn Mưa Úa

Âm u là một buổi chiều
Xám xanh là một tình yêu đang màu
Anh cầm lên một nỗi đau
Ở trong quán nhậu anh cau có mình
Ở trong quán nhậu vô minh…
Nhiều khi anh thấy thất kinh cuộc đời
Ở trong quán nhậu rạng ngời
Những khuôn mặt mốc đang hời hợt vui
Những bia bọt rất bốc mùi
Cô đơn một đám đang nuôi mộng buồn
Hình như thế giới đang tuôn
Những cơn mưa úa trên nguồn chiều nay…

Nguyễn Tấn Cứ

THĂM TRĂNG HÀN MẶC TỬ

Nhân kỷ niệm 101 năm ngày sinh Hàn Mặc Tử !

(22/09/1912_22/09/2013)

Trăng vàng như ngọc sáng như tơ
Lạnh ngắt hồn mơ bóng nguyệt mờ
Dưới bến Quy Hòa mưa hư ảo
Đầy con thuyền trắng chở ngàn thơ …

Có kẻ chiều nay, nhặt ước mơ
Gom từng giọt lệ máu chưa khô
Gió hôn Ghềnh Ráng sao mà nhớ
Gom cả vầng trăng nhả cả tơ

Mấy hạt sương buồn … thương cúi mặt
Thầm thì mộ chí tự tình chi?
“Người thơ phong vận như thơ ấy”
Nửa gánh giang san gói biệt ly!

Theo gót tình si ta chết lặng
Dọc đường trăng rớt trắng xuân thì
Lả lướt triệu vì vuông lụa thắm
Nhập về bến mộng… uống trăng trôi!

Nguyễn Ngọc Thơ

Sinh nhật người dưng…

Thanh Bình Nguyên

16733533-md

Tôi gọi điện lên phòng Ký túc xá Kiến trúc, giọng nhỏ Vân Thanh ngập ngừng:
– Con Vy về quê rồi, anh chịu khó điện ra Quy Nhơn đi, nó đang chờ tin anh dữ lắm đó…
Đêm, đạp xe chầm chậm qua Hồ Con rùa, nơi tôi cùng em đã bao lần trèo lên đỉnh cao, ngồi ngắm Sài gòn và ăn những hạt bắp nướng mỡ hành thơm phưng phức.
Chủ nhật nào cũng vậy, sau khi Câu lạc bộ Văn học sinh hoạt trong Nhà Văn hóa Thanh Niên xong, là kéo nhau ra đó ngồi nói chuyện văn thơ, đến khi sương ướt tóc mới chịu chia tay, mà miệng vẫn í ới hẹn nhau tuần sau gặp lại.
Được ba tháng thì nhạt dần, CLB chỉ còn vài đứa. Em ra đi, còn tôi ở lại. Hai tháng không gặp, một hôm em đợi tôi, tay cầm tờ Áo Trắng có dấu kính biếu đỏ chói đem đến tặng. Sóng đôi vào quán kem cạnh hồ, đêm nay em chợt hồn nhiên lạ.
-Chà! Có bài được giới thiệu cây viết trẻ của Áo Trắng nữa đó, oách ghê ta. Nhuận bút được bao hiêu mà chỉ bao tui ăn kem vậy?
-Anh đọc truyện đó chưa?
Giọng em chùng xuống, mắt nhìn ra xa những vòi nước đang lung linh trong ánh đèn xanh thẳm.
-À! Anh đọc được mấy ngày rồi. Cả Câu lạc bộ rất ngạc nhiên vì phong cách thật khác lạ của em đó.
-Riêng anh thì sao?
-Anh hả. Nói về nội dung thì không có gì mới, còn lối hành văn và nghệ thuật thì công nhận em đã tạo một nét rất lạ cho cách dẫn dắt cốt chuyện.
-Chỉ có vậy thôi sao?
Em trầm ngâm.
-Anh không hiểu rõ ý em. Thực sự anh chưa đọc kỹ truyện ấy.
Tôi bắt đầu khó chịu.
-Anh học Ngữ văn Báo chí sao lại nhận xét một cách hờ hững như vậy. Em nhớ rằng anh đã từng là sinh viên Bách Khoa vốn dĩ thực tế lắm cơ mà.
Tôi chợt rùng mình, môt cảm giác lành lạnh tỏa khắp cơ thể. Chẳng hiểu vô tình
hay cố ý, Vy đã kéo tôi về quá khứ, một nỗi đau đã giấu kín mấy năm qua.
-Xin lỗi Vy, anh có việc phải về đây.
Cố lấy lại bình tĩnh, tôi đứng lên bước đến quầy tính tiền. Em bỏ ra cửa lấy xe rồi kéo ga chạy vụt đi. Chậm chạp vòng quanh Hồ Con rùa, lòng tôi trống trải lạ, đầu óc bồng bềnh, về đến nhà trọ lúc nào chẳng hay…
Mẹ điện lên báo là ba phải nằm viện. Tôi vội vàng về quê ngay đêm ấy, ngay cả chỗ dạy kèm còn vài ngày nữa lãnh lương cũng đành xin nghỉ Tiếp tục đọc

CHIỀU ẤY, HƯƠNG GIANG

Chiều Hương giang tiếng guốc khua rất khẽ
Xin được một lần mơ về phía em
Áo bay cùng tóc và mưa Huế
Nhẹ quá nên nào ta dám quên.
Chiều ấy Hương giang hàng hàng áo trắng
Cầu Phú Xuân chừng ngắn quá đi thôi
Tóc còn bay cớ gì mưa tạnh
Và em, cắc cớ miệng như cười.
Mưa lạ quá chừng trắng màu hoa sứ
Bám tóc người gởi nhớ đến khôn nguôi
Cố đô, đất níu chân lữ thứ
Và em, mắt níu mộng ta rồi.

NGUYÊN VI

TRÊN VÕNG ĐƯA TÌNH

Anh đưa võng cũng đưa tình
Đưa em lên thác xuống ghềnh có nhau
Ru em ru đủ ngàn câu
Trăm năm cau quến chặt trầu thắm duyên…

Ngỡ trôi trên sóng dập dềnh
Ngất ngây say giữa chông chênh nước trời
Đưa đi ngày cũ đầy vơi
Môi hoa mắt rượu thay lời…vô ngôn

Ngỡ đang mở khẽ cánh buồm
No con gió bọc dọc đường viễn khơi
Đưa về bao nỗi bồi hồi
Con đò chuếnh choáng ngàn lời hoan ca

Tình theo nhịp võng thăng hoa
Mượn dòng lục bát làm quà tặng nhau
Liêu xiêu trăng ngã trên đầu
Biển xanh chớp ánh buồm nâu, cánh buồm…

Đưa tình trên võng quê hương
Mênh mang điệu hát chập chờn lời ru
Khúc ầu ơ, giọng trầm phù
Hai ta ngây ngất miếng trầu tân hôn

Trần Ngọc Hưởng

CÂY SI

Đinh Tấn Khương

some_tree_painting_by_stingo128-d2z0ys1

Thường khi nói đến cây cỏ, người ta hay gán cho nó là loại trung tính, thế nhưng riêng cây si thì bao giờ cũng mang một giới tính rõ rệt, thường là ‘He’, đôi khi là’She’ nhưng rất hiếm.
Đây là loại cây mọc bốn mùa và không kỵ thổ nhưỡng. Nơi nào có hơi thở ấm áp của con người là nó có thể mọc một cách tự nhiên, thoải mái.

Lật tự điển tìm ở phần cây thì không thấy cây si. Lật qua phần si thì chỉ thấy si cuồng, si dại, si mê, si ngốc, si tình… phải chăng những cái si này gộp lại để thành cây si???.
Chắc là không rồi, vì cây si ngoài những đặc tính trên còn mang rất nhều ưu điểm khác. Đó là một trái tim nồng nàn đầy tình cảm, một sự can đảm vô biên và một sức chịu đựng dẻo dai, bền bĩ. Loại cây kỳ diệu này mới thấy mọc đó mà thoạt nhìn cứ tưởng như là đã 18-20 tuổi và nhiều khi còn già hơn nữa Tiếp tục đọc

LÚC BỊ BỎ RƠI

Cứ đứng yên đó
đừng khóc vội
Nhưng đừng chờ
cho dẫu một cái liếc mắt đưa tình
sót lại thật phi lý.

Bóng tối vẫn ở phía sau
Cứ đứng yên đó
đừng mong sự vô tình sẽ lên tiếng
để nhận chân ra một ai đó
mà chẳng phải là mình.

Trên nhánh cành vô ưu
mọi niệm ý đã buộc chặt
Những chùm xanh ngày càng nhuốm màu vô vọng
hãy dặn lòng mình luôn đứng yên đó
và giữ nguyên trạng nỗi đau tình phụ.

Hãy cứ đứng yên đó
cơn khát của bóng đợi
biết đâu là cú sẩy chết của con thú thật vô tình
Và…
Hãy khóc cho cạn khô nước mắt
Hiểu rồi thì dại gì mà cố chờ …

Chu Thụy Nguyên

DỌA

Đưa tay anh nắm
Mưa dài lê thê
Ngoài kia lạnh lắm
Em ơi đừng về

Gió chiều hoang dại
Khăn quàng đâu em
Thôi anh cho mượn
Một bờ vai êm

Môi còn rét mướt
Nụ hôn thuở nào
Một đời xuôi ngược
Chờ hoài em sao ?

Nghe anh nè nhỏ
Ngày sắp tàn rồi
Ngoài kia mưa gió
Tựa vào anh thôi !

Tạ Chí Thân

Thư Mùa Xuân Gửi Người Bạn Trẻ

Nguyễn Mộng Giác

dream_seekers_logo

Cô Liên thân mến,

Tôi vừa nhận được tập thơ của cô gửi tặng. Xin cảm ơn cô nhiều. Thật là một món quà mùa xuân đến đúng lúc. Bìa trình bày trang nhã. Chữ in đẹp và rõ. Ðọc đến đây, chắc cô chờ đợi ý kiến của tôi về nội dung tập thơ. Chờ đợi những lời tán thán quen thuộc như “hay”, “được”, tuyệt diệu”, độc đáo”… Tôi nghĩ những hạn từ thông thường loại này (mà các nhà phê bình thường dùng đi dùng lại nhiều lần với lòng kiêu ngạo đáng ghét) không nói được gì cả. Dù khen hay chê, đó là những lời xã giao giữa hai kẻ lạ, ngẫu nhiên gặp nhau ở một buổi họp mặt có diễn văn khai mạc, có những cái bắt tay qua loa, có những nụ cười gượng, có những câu thăm hỏi không cần trả lời.

Không, khi một mình ngồi bên đèn giữa đêm mênh mông, soi gương nhìn cả cuộc đời mình bằng trang giấy trắng, chộp bắt những xúc động mông lung mơ hồ ép vào khung ngôn ngữ rồi chới với vô vọng khi nhận ra cái bất lực của ngòi bút, tôi nghĩ cô không hề muốn nghe những lời xã giao lấy lệ. Nếu muốn sống ngoan ngoãn như chiếc lá xuôi dòng, cô đã không mất thì giờ viết lách. Còn nếu muốn nghe những tràng vỗ tay nhiệt liệt làm cô hân hoan suốt tuần suốt tháng, làm cô thấy mình vĩ đại như một nữ thánh, trường cửu như Kim tự tháp Ai cập, có lẽ cô cũng không dại gì làm thơ. Cô sẽ dùng thì giờ cuối tuần vào những hoạt động từ thiện, dùng bàn tay thơm mịn của cô để vỗ về những người tàn tật già nua. Tuy chưa gặp mặt, nhưng tôi vẫn nghĩ lối chữ viết của cô, lời thơ của cô thế nào cũng từ những bàn tay búp măng thon nhỏ rất thích hợp với những công việc thiện nguyện ấy Tiếp tục đọc

THÁI BÌNH

Thái bình nghe súng nổ
Buồn hiu hắt quê hương
Nỗi đau màu bông lúa
Vàng vọt những con đường…

Thái bình im tiếng súng
Bài hoan ca năm nào
Chừ xanh xao huyễn mộng
Với phận người hư hao

Vẫn còn hoài mơ ước
Thái bình quê hương tôi
Cố ngăn giòng lệ ướt
Giấu trên môi nụ cười

Nghe trong lời tịnh độ
Thầm thì đất nước ơi
Mấy nghìn năm tiên tổ
Trái tim ai-Con Người ?

Thái bình nghe tiếng nổ
Một phát nhói quê hương !

Văn Công Mỹ