Trái tim đâu phải là bong bóng
Sao cứ tìm cách bay lên trời
Ngày xưa đâu hẵn là giấc mộng
Sao tôi hoài chơi vơi …chơi vơi…
Bài hai :
Trái tim ơi, những ngăn kéo rất buồn
Sao trống rỗng như một ngày không nắng
Như một đêm những vì sao thầm lặng
Giọt sương rơi, lạnh quá , ướt mi người …
Bài ba:
Trái tim tôi đâu có những ngăn tình
Nên có lỡ làm cho ai tức giận
Xin thứ lỗi …tôi vô cùng ân hận
Có lẽ nào …vì lơ đãng …tôi quên…
Bài cuối :
Trái tim ơi, nếu có phải một mình
Đừng vội vã cứ âm thầm gọi khẽ
Cho giấc mộng cũng ngập ngừng giọt lệ
Bởi ơn đời vô lượng… chỉ dành riêng …
Chúng tôi vừa có dịp viếng thăm Seoul, thủ đô Nam Hàn, từ ngày 19 đến ngày 26 tháng Tám, 2013.
Tại một vùng đất từng tan nát vì chiến tranh và chia cắt, chẳng khác gì Việt Nam, chúng tôi đã nhìn thấy phồn thịnh đang vươn lên trong nghèo đói, kỹ thuật hiện đại phát triển mà không mất đi vẻ đẹp truyền thống, và chúng tôi cũng cảm nhận được nỗi khao khát của một dân tộc đang mong mỏi thống nhất trong hòa bình.
Nhớ lại buổi khai mạc Thế Vận Hội năm 2000 ở Sydney, cảnh tượng hai phái đoàn lực sĩ Nam Bắc Hàn hân hoan nắm tay diễn hành dưới một lá cờ thống nhất, là một cảnh tượng làm cho thế giới cảm động. Lá cờ này không có mầu máu: Mầu trắng, chính giữa có hình bán đảo Triều Tiên mầu xanh, bao gồm đảo Jeju-do bên phía tây nam, những hòn đảo Liancourt mà tiếng Hàn gọi là Dokdo hay Tokto bên phía đông.
Sau một tuần lễ viếng thăm ngắn ngủi, với những hình ảnh ghi nhận thoáng qua trên đường phố Hán Thành, tôi đúc kết vào một video clip sau đây, với nhạc nền là bản Arirang do dàn nhạc giao hưởng của Jang Yun-Sung trình tấu.
Arirang là dân ca truyền thống của bán đảo Triều Tiên, tất cả mọi người dân Nam Bắc Hàn đều thông thuộc và yêu thích, thường được coi là bản quốc ca không chính thức của toàn thể dân tộc này. Arirang đã được nhiều ca sĩ nước ngoài, như Nat King Cole (Mỹ), Inger Marie Gundersen (Na Uy) trình bầy. Dàn nhạc New York Philharmonic cũng từng trình tấu bản này ngay tại Bình Nhưỡng, thủ đô Bắc Hàn, trong năm 2008.
Arirang có khả năng diễn tả cả niềm vui lẫn nỗi buồn, niềm hy vọng của dân tộc Triều Tiên trong những tình thế thường là hỗn loạn và phức tạp của nhân loại.
café chỉ có một
màu đen
theo kiểu Jacques Prévert
café
au
lait
từng
giọt
từng giọt
như nỗi buồn nâu
như – mưa – rơi – lệ – em
từng – giọt – từng – giọt
gõ
trên mặt đường sẫm màu lá cũ
anh khuấy nỗi buồn không có em
tan
loãng
thủy tinh sóng sánh mắt nâu
tiếng kêu lanh canh
một khúc nhạc buồn phố-đêm-monotone
phạm – duy – mưa – như – muốn – trách
em là nỗi buồn
quyến rũ
của anh.
Em là mưa rớt xuống trời Đà Lạt
Làm ướt nhèm chàng lãng tử ghé thăm
Ngày tháng tư qua đồi cơn gió lạ
Vườn Bích Câu ai tìm dấu cỏ nằm
Tiếng nước chảy con dốc mòn quen thuộc
Ngựa rung bờm tung trắng giọt xa xăm
Em thượng nhỏ với đôi vai gầy guộc
Gùi mùa về mù thung lũng lạnh căm
Tiếng ghi ta cong đường mưa Đà Lạt
Xe đạp đôi ai leo dốc một mình
Không áo che mặt tình mưa cứ tạt
Bong bóng mưa cứ vỡ trắng lặng thinh
Một tiếng gọi giật mình chiều Đà Lạt
Mưa bỗng ngưng, phố bỗng sáng đa tình
Con dốc cũ đồi cao giờ thánh lễ
Mưa phiêu mây khe khẽ chạm môi xinh
Má tôi qua đời khi bà mới ba mươi sáu , khi đó em gái Út của tôi vừa tròn hai tháng tuổi.
Chị tôi ôm em ngồi ru trên võng, bà ngoại tôi thì lãng đãng trong cơn mê mất hết hồn vía vì thương tiếc má, hai bàn chân bà sưng vù lên vì bà cứ đập chân xuống đất mà la khóc cả ngày, còn đôi mắt bà thì luôn đảo qua đảo lại tìm ba tôi để chửi.
Cô Ba bồng đứa em gái khác, ba tuổi, đến quan tài cho nó nhìn má lần cuối, cô nói” nhìn má đi con má chết rồi đó”, em gái tôi cúi nhìn má và nó nói tỉnh khô” má người ta ngủ mà nói chết”. Cả nhà sửng sờ và lại khóc.
Tôi và thằng em trai ngồi trong mùng ôm nhau thút thít, chắc chưa hiểu biết gì về cuộc chia ly nầy, nhưng thấy người lớn khóc bên quan tài má thảm thiết thì cũng khóc theo, riêng tôi, tôi hiểu thế là từ nay không còn thấy má nữa, thế là tôi khóc.
Nhưng tôi không khóc lâu, lúc mấy chị em quỳ bên quan tài má để lạy, tôi và bà chị len lén nhìn lên ông thầy đang tụng kinh, ông nầy có cái miệng hô dễ sợ, mỗi lần ông hô lên “ tam bái… a…”, chị em tôi cười khùng khục khi nhìn hàm răng hô của ông chìa ra, cười đến chảy cả nước mắt Tiếp tục đọc →
Ai đưa câu bát sang sông
Để cho câu lục khóc ròng ngày xuân
Nhớ ở xa đau ở gần
Mới giông mà đã như tàn cuộc chơi
Nhỡ tay, cuộn chỉ rối bời
Một người ngồi gỡ cả đời không ra
Mưa em tim tím hoa cà
Vần thơ ở lại cũng ngà ngà say
Ai đưa câu bát ngang mày
Thề không uống nữa, gió lay lưng trời
Gió bay , gió thổi bay rồi
Mà chi câu lục giữa đời không xuân
Vầng trăng lục bát phù vân
Dắt thơ qua cõi dương trần, để rơi
một câu ở lại, tơi bời…
風蕭蕭兮易水寒,壯士一去兮不復返. Phong tiêu tiêu hề Dịch thuỷ hàn,
tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn.
Tặng ngày Hoàng Quang Sơn trở lại
Tráng sĩ qua sông hề
…sá chi ngày trở lại !
Dich thủy quặn đau hề
…lòng tráng sĩ mang mang
Bấy nhiêu năm lang bạt xứ Tần (?)
Ngọn chủy thủ sao không làm nên nghiệp lớn?
Đất Hàm Dương hề
…có chi mà quyến luyến
Chỉ bụi đường xa hề
…vương vấn bạn ta
Bên này sông vẫn còn những Yên Cơ
Và bầu rượu Cao Tiệm Ly thưở ấy!
Sông Dịch cạn rồi hề
….đường về đã mở
Phải trở lại thôi hề
….trí dũng mà chi
Chẳng Thái Tử Đan chẳng cần chính nghĩa
Chí nguyện cũng thành vớ vẩn thị phi
Uống đi ! Bạn ta ! tráng sĩ thời nay
Sống đi! Bạn ta! tháng ngày sẽ cạn
Chút danh hư bận chi lòng hảo hán
Mặc Yên, mặc Tần, mặc cả thế gian
Ô hay! ai khóc bên bờ sông Dịch?
Sông nước còn đâu để phân cách đôi bờ?
Kinh Kha phục hoàn hề
… cần chi sử sách!
Tráng sĩ trở về hề
….mang nặng tình xưa…..
CON CHIM TRẮNG NHỎ BÉ CỦA TÔI ĐÃ BAY MẤT về trời, năm đó. Để lại cho tôi một lời hẹn không của những ngày chủ nhật bâng khuâng rơi mãi trong đời. Em là tiếng chuông mơ hồ rung lên trong quê hương trái tim tôi, ngân nga đã suốt bao năm rồi không mỏi. Vẫn là em ngoan ngoãn như ngày nào, với môi cười và mắt nhìn đằm đằm yêu thương. Em Chi nè anh. Rồi em ngồi xuống bên tôi, với những công việc bận rộn cũng có có, hoặc khi một mình tôi với những phiền toái, những nỗi buồn quanh quẩn đeo đuổi. Em ngả đầu ngủ ngoan như nai giữa những giấy tờ sách báo bừa bộn trên bàn tôi, chờ tôi làm xong công việc. Dậy thôi, đi và nói chuyện với anh, đi và hờn giận cho anh dỗ, đi và cười phụng phịu cái má đòi anh mi cả hai bên. Em Chi nè anh. Em đòi điếu thuốc trên tay tôi và ngồi xuống im lặng cho đến khi tôi bỏ được những buồn phiền nặng nề trong đầu, quay sang nói chuyện với em. Anh vẫn nhớ em đầy ắp biển cả, như bao giờ. Nhớ em như một thiên thần bản mệnh, phù hộ và an ủi trên mọi lối đi lối về của đời sống lạ lùng ấy. Đã tưởng tôi mất em, nhưng thực sự là mới bắt đầu có em, rạng rỡ hơn bao giờ Tiếp tục đọc →
Đà Lạt tôi ơi men rượu say chếnh choáng
Hoa dã quỳ vàng mùa thắp lửa tình yêu
Đồi cỏ xanh xanh mãi đến muôn chiều
Tôi chết đuối giữa hai bờ thực ảo!
Có đôi lần suốt tuần tôi không cơm cháo
Chiếc thân gầy lau sậy hồn trong veo
Chân run run từ đỉnh núi xuống lưng đèo
Uống sương gió trăng sao và mộng mị!
Đà Lạt tôi ơi! Chiếc gương thần huyền bí
Đôi tình nhân soi thấy tơ hồng điều
Rừng Ái Ân đêm phụng hiến Thung Lũng Tình Yêu
Đêm cắm trại trong mơ trăng xanh huyền thoại!
Hồn tôi tẩm bao mùa hương hoa cỏ dại
Trăng Đồi Cù bát ngát lụa vàng bay
Hồ Xuân Hương,Than Thở,Tuyền Lâm ơi!
Mây và nước cùng rừng thông xanh lồng bóng.
Thành phố ngủ trong khói sương như huyễn mộng
Như chiêm bao! Năm tháng cũ mơ màng
Cà phê Tùng khuya khoắt về lặng bước lang thang
Phiến trăng Em cầm đánh rơi vào hồn sỏi đá!
Ngày vẫy biệt khu rừng mơ tuổi nhỏ,
Ta thật tình đau xót đến vô biên.
Nghĩ lần đi là nghìn trùng cách biệt,
Còn bao giờ trở lại nữa không em?.
Chính nơi đó mùa hè cao vời vợi,
Đã cho ta những kỷ niệm rất hồng.
Chính nơi đó , ta ôm hết trời trong,
Bằng đôi tay của thời gian mộng mị..
Chính nơi đó mùa thu vàng hoa cúc,
Ta đã vô tư đuổi bướm sân trường.
Ngày nhẹ-nhõm đùa vui không biết mệt.
Không sợ đời giành giật lấy hương thơm ..
Chính nơi đó, tóc em bay từng sợi,
Cho ta thầm yêu mây của trời cao.
Tình rất dại , nên tình không dám nói
Hồn tơ trời chưa buộc chỉ thương đau..
Chính nơi đó tưởng chừng ta vẫn nhớ ,
Nuôi đời mình không lớn mãi không thôi
Chợt hôm nay phải lìa nơi chốn đó
Ta thẩn thờ như một cánh bèo trôi …..
Ngày vẫy biệt khu rừng mơ tuổi nhỏ
Ta xuống đời biết chắc đã xa em ….
Ngày vẫy biệt khu rừng mơ tuổi nhỏ
Ta xuống đời biết chắc đã xa nhau …