NHÁY MẮT

 

 

Nháy mắt em cười nheo lá răm
trái tim tôi muốn rụng qua đời
nháy mắt em làm tôi chờ đợi
tính tháng năm bằng… mắt lá răm

Nháy mắt em treo mộng nửa chừng
một lần tôi xé tuổi thanh xuân
nháy mắt em làm tôi… lờ lững
say suốt đêm dài – em biết không?

Nháy mắt – em làm tôi… ngất ngư
ngóng theo – không biết… khóc hay cười
cuối năm tôi biết mình tư lự
hồn cứ bâng khuâng mộng đến người

Nháy mắt em cười rất… tiểu thơ
ngó nghiêng là cái dáng em cười
ngó xiên là cái… đuôi con mắt
mắt khép – ơ kìa – môi ái khanh

Ồ mắt – có là – khanh – của anh
xoay lưng em ngoảnh mặt sao đành
mỉm cười – con mắt – nheo – nheo – nháy!
có thật –  em là… khanh… của anh?

NGUYỄN TẤN CỨ

Advertisements

BĂNG GIÁ

nguyentancu

Tôi hoang vu và băng giá
Trắng xanh như nam cực
Trắng xóa như bắc cực
Tuyệt đối …trắng
Không có chỗ cho đại dương nhoi đầu
Không cơ hội cho biển già dậy sóng

Tôi nứt ra quả thị mùa hè
Trong đáy cặp cô học trò mười sáu
Em tỏa hương
Tôi tỏa hương
Trong khu vườn
Thơ dại

Tôi sống trong tôi
Con cá trong băng
Quẫy đạp
Thích nghi
Tuyệt vọng
Không buổi sáng không buổi chiều
Không bình mình không hoàng hôn
Chết lặng

Có lúc em khỏa thân
Trắng như tuyết
Lạnh như băng
Tuyệt vọng
Không có chổ cho lòng tôi hung bạo
Không nỗi buồn – không cả niềm vui

Tôi đóng băng đến tận chân trời
Bóng tối không hiện sinh
Không giấc mơ
Không mặt người
Xám ngắt

Sẽ không có gì khi tôi băng giá
Hi vọng lẻ loi trước nụ cười tuyệt vọng
Tôi xóa hết – Phẳng lì – góc cạnh
Không đám đông – không cả một người

Tôi đóng băng tôi

Đập nát
Tìm một chổ độ lượng
Cho đại dương
Nhoi đầu
Lên
Thở .

NGUYỄN TẤN CỨ

CHIA LY

 

Trên những con đường em đã đi qua
Trong những quán xá ta đã ngồi
Trong những căn phòng ta đã yêu nhau
Như một bài hát đã cũ
Một mai ta xa nhau

 

Chỉ còn những nụ cười
Ký ức buồn như nước mắt
Em ra đi và anh cũng ra đi
Căn nhà quạnh hiu
Không còn ai  đợi ai
Không còn ai chờ ai

       

Đã  hơn mười đêm rồi
Ngày đổ sụp dưới chân anh
Anh chôn vùi anh trong những cơn động đất
Anh tan nát  tim anh trong những cơn sóng dữ
ở tận nơi xa kia là  một đất nước
nơi ấy mặt trời vẫn mọc
rực rỡ khốc liệt trên điêu tàn

 Hơn Mười ngàn cuộc chia ly
Mười ngàn cuộc chôn vùi trong cát bụi

 Anh nhớ em  nhớ em
Anh nhớ em  nhớ em
Anh  tìm em tìm em
Trên những ngày mưa xám
Em đã ra đi . . . ra đi mãi mãi
Missing missing những cáo thị lạnh tanh
Em mất biệt trong trí nhớ hoang vu của anh
Đã hơn mười ngày rồi
Cả cuộc đời anh là đêm tối

Đừng ngân lên bài ca buồn nữa H ơi
Ta đã xa nhau lâu rồi
Ta đã chôn vùi đời nhau lâu rồi
Trước khi cơn địa chấn ập tới
Trước khi con sóng thần cuốn đi
Cả một Dân tộc bần thần
Cả một Đất Nước đau đớn
Làm sao anh có thể buồn hơn được
Khi em đã ra đi
Khi em đã mất đi

Em chỉ là một trong hơn mười ngàn cuộc chia ly
Đầy nước mắt …

 

NGUYỄN TẤN CỨ

CHỈ LÀ GIẤC MƠ BUỒN

 

Không  biết chạy về đâu  với  những kỉ niệm  buồn
Nơi  những  phố hàng  rong  ngổn ngang  quang gánh
Nơi những giọt mồ hôi  chưa kip rơi khỏi  đôi môi đắng
Nước mắt  đã khô chưa kịp ứa  cuối  chân  mày

Những con đường  mù mịt  – những  khói bay
Em chạy mãi – trên những tháng ngày . . . vô vọng
Không một ai  và không một  . . . ai  mơ mộng
Những con đường  vô  vọng . . . những  hàng  cây

Nơi  người ta khát khao  đi lại  – bóng râm đầy
Nơi chú cuội  có thể nằm yên  và . . . đánh  giấc
Nơi những giòng sông – có trời  mây lồng lộng
Những con thuyền đang  ngủ  giữa . . . hừng đông

Chỉ là  giấc mơ  thôi – chỉ là giấc mơ . . . buồn
Những con rắn trườn mình  – lướt êm – trong đêm tối
Những con chó –  rình  mò  –  nhe nanh – trên góc phố
Tiếng  tu huýt  – ré lên  – trên những phận người

Và cả đêm đen  – trên những con đường  vô vọng
Vẫn là bóng dáng của em – đứng ngóng – lập loè
Cả một thế giới  – buồn phiền . . . chín đầy đôi  môi đỏ
Anh có thể  mua  vui  – bằng chính  nỗi . . . muộn  phiền

Em  có thể tin vào một thế giới của . . . người hiền
Không có chó nhe nanh – và không có người  lừa lọc
Em có  thể bán tất cả  – trừ nỗi buồn . . . vô vọng
Nơi trái tim của em – vẫn còn có anh . . . úp mặt
Chỉ một lần thôi – hi vọng những . . . con đường.

Nguyễn Tấn Cứ

LOS ANGELES

nguyentancu

Anh nhớ đến buổi sáng xám xanh trên cao của bầu trời Los Angeles
Anh nhớ đến nỗi buồn khi em lặng lẽ chuồi ra khỏi miền chăn gối
Anh nhớ đến sự lặng im không một chút muộn phiền khi em ra đi
Anh nhớ đến sự trống rỗng đã được dự báo từ trước khi em đến
Anh nhớ đến tiếng chuông reo từ bên kia của ngôi nhà quá khứ

Có tiếng khua chén bát tiếng bếp lò bật lên có mùi thơm của trứng
Có hương nồng của một ngày dài anh mang theo ngập tràn phố xá
Có chiếc bóng anh mang theo trên vai khi bóng chiều đổ ập xuống
Có đôi mắt của em đêm đêm trong cơn mưa dài lo âu thương xót
Cái thế giới hoang vu của anh đang đi thương xót một đợi anh về

Cái thế giới anh đang đến đây và em thân yêu cũng không gì lạ
Chúng ta chỉ là những bóng ma của một thước phim viễn mộng
Chúng ta đang trở về với thì tương lai trong một ngày buồn u ám
Chúng ta yêu nhau trong một không gian một bầu trời lạnh ngắt
Chúng ta chia tay nhau như cánh cửa của đời nhau đang khép lại
Chúng ta nhẹ nhàng như một giấc mơ đang thoát khỏi chính mình

Chúng ta một cái bánh buồn hiu một cái hộp đang trên đường giao nhận
Chúng ta là khách của nhau được đóng thùng dấu kỉ trong những Container thời đại
Là hành lí gởi đi trước cho một chuyến tàu chuyến bay dài xuyên qua lục địa
Chúng ta là những chổ ngồi mờ nhạt chết khô trên không phận bầu trời hay trong những chuyến xe miên man miệt mài mệt nhoài trên những tuyến đường High Way Cao tốc
Chúng ta là những căn nhà những cái tủ lạnh những Mobile Phone đàng ngày đêm nhấp nháy
Chúng ta là những con Robot của thời gian được vít chặt vào trong những trái tim Inox không bao giờ hoen rỉ
Chúng ta là nỗi buồn ướp lạnh trong những khoang hàng chứa đầy hành trang kí gởi
Chúng ta là một thứ Hamburger thức ăn nhanh cùng với một ly CoCacola đầy nhục cảm
Chúng ta làm tình với nỗi cô đơn của chúng ta bằng những năm dài lãng quên xa cách
Chúng ta sủi bọt đời nhau tan loãng vào nhau như thức ăn nước ngọt có gaz Marathoon tăng lực
Chúng ta tiêu hóa đời nhau bằng những rất nhiều thực phẩm thời trang và tốc độ
Chúng ta trơ khấc chiêm ngưởng body nhau trong cái nhìn trần trụi
Chúng ta đĩ thỏa đời nhau thực dụng đời nhau bằng những cú thả bom vào đời nhau bằng rất nhiều dục vọng

Ở trong cái thành phố nầy chúng ta là những con ma sắp trở thành ác quỉ
Ở cái Thành phố nầy Thiên thần ở trên cao Còn chúng ta trụi trần khỏa thân trong địa ngục
Chúng ta chỉ là nỗi buồn của một cuốn phim của một thế kỉ đã qua đi
Chúng ta chỉ là một thứ đi tới tương lai không còn đường quay về quá khứ
Em vẫn phải thức dậy nhẹ nhàng bốc lên và bay cùng những tháng ngày sắp tới
Anh phải ở lại thôi không thể chờ đến ngày mai em lại sẽ thành qúa khứ
Anh cũng bốc lên nhưng sẽ phải bay về thôi cùng nơi chốn cũ
Nơi có bóng tối nỗi đau trong một thế giới không có em nhưng ngập tràn kỉ niệm
Anh sẽ nghe buổi sáng ngân lên những tiếng khua của nghìn tiếng lạ
Anh sẽ nằm thật lâu để nhớ em đang vỗ cánh bay mệt mỏi
Chỉ một đường bay thôi không bao giờ có thời gian nhìn lại
Để thấy bóng anh rơi trong thành phố của Thiên thần …

NGUYỄN TẤN CỨ

NGÀY TẬN THẾ

nguyentancu

Ngày tận thế có nghĩa là anh chấm hết
Trong tim đau anh đã mất dấu em rồi
Anh đi nhậu với mây trời và mưa sớm
Anh say say chờ đất sụp dưới chân mình

Ngày tận thế nhìn con người muốn bịnh
Họ vẫn như không nếu lửa dội trên đầu
Họ tận thế hay cuộc đời đang tận thế
Họ hư vô hay cuộc sống quá hư phù

Ngày tận thế có nghĩa là say và đi ngủ
Anh sẽ yêu em ngay địa ngục con người
Anh sẽ yêu em ngay nơi nào anh có thể
Ngay trong đêm nay anh tận thế cuộc tình .

Cứ Nguyễn

Níu mộng em về

nguyentancu

Trần gian áo rách sao nhiều quá
Có vá dùm anh hết nỗi buồn
Có mưa xuống phố cho anh nắng
Trưa vắng không còn ai đến thăm

Trần gian áo ấm sao mà lạnh
Ngơ ngác mà thương chút
thiện hành
Anh đi xuống phố
đời
thương hạnh
Một vết yêu thầm trong
phúc âm

Trời cao xuống thấp trầm mây đậm
Môi ngấm ngầm son nhục cảm lầm
Đừng xa nhau nhé chuông chiều vọng
Níu mộng em về trong bóng sương…

NGUYỄN TẤN CỨ

TÀN PHAI

nguyentancu

Một ngày đã úa rồi em
Trên đôi môi ấy đã mềm đắng cay
Đã sương rơi khuất chân mày
Đời long lanh sớm đã tàn ngoài hiên
Đã quen rồi quá muộn phiền
Em đừng chì chiết cơn điên đã đầy
Em đừng đe dọa môi say
Đừng mài dao bén mặt dày giai nhân
Tôi quen lắm những ân cần
Mới vừa ngọt nhạt đã dần dần tan
Mới vừa thủ thỉ nhẹ nhàng
Đã nhằng sấm động lang bang mưa nguồn
Tôi quen rồi những nỗi buồn
Ngoài kia nắng vẫn vàng khuya vô thường
Rất nhiều tôi vẫn còn thương
Mùi hương xuân sắc chiếu giường chiều nay.

NGUYỄN TẤN CỨ

VIếT ĐỂ NhỚ NhÀ VăN KIệT XUấT CủA SÀI GÒN : DưƠNG NGhIỄM MậU.

nguyentancu

“Những kẻ sống đã chết“ từ khuya rồi khi con kinh tràn lên nước đen. Khi những con cáo tràn về thành phố. Khi văn chương trở thành “tội đồ“ khi những tiếng kẻng triệu tập gióng lên những tiếng kêu đanh tai nhức óc …
Những con chó săn bắt đầu nhe nanh sắt -những cái thòng lọng được buông ra khắp hang cùng ngõ hẻm bọn chúng săn mồi săn người ở bất cứ nơi đâu mà cách mạng tràn tới … kéo theo những con chó hoang đang lang thang trên đường cong hoảng.
Văn chương của chế độ cũ trở thành mục tiêu rõ ràng nhất trong bóng tối của cách mạng. Họ trở thành những “tên biệt kích văn nghệ“ không thể dung thứ.
Bằng cách đốt sạch phá sạch bằng cách treo cho chúng một bản án – đưa chúng vào danh mục cần phải bị loại trừ ra khỏi đời sống. Văn chương trở thành cánh cửa hoang vu của cánh đồng trống không sau một mùa giải phóng.
Những cuộc trốn chạy bất tận. Những cuộc vượt biên bất thành. Những cuộc thúc thủ cam chịu sau khi đã “trình diện” và lên đường đi “học tập cải tạo” 3 năm 10 năm và nhiều hơn là không thấy ngày về và tất cả đều hư vô như bụi hồng trên những cung đường vô định.
Và họ đã không thỏa hiệp – Họ im lặng nhẫn nhục – và họ đã phải nhìn ngắm đất nước Sài Gòn tang thương qua những tháng ngày đoạn mục. Chỉ còn những chiếc ghế cái bàn quán nhỏ – hẻm xuyên mắt ướt – khi những người bạn của họ đã “chìm nổi” ra đi khi cuộc chiến đã lùi xa như những tiếng depa rơi rớt.
Họ không xuất hiện nữa. Chỉ có những con chó săn văn chương cách mạng hiện hình canh gác. Chỉ có bọn Đảng Đoàn Văn nghệ của Đảng xuất hiện. Bằng danh xưng Chủ Tịch – Phó chủ tịch văn nghệ – Bằng các Tổng Biên Tập – Trưởng ban VHVN của các báo Đoàn – Đảng đang lãnh đạo các tỉnh thành phố từ TW tới địa phương …
Chúng sục sạo tuần tra xăm xỉa ròng rã suốt mấy mươi năm bằng những vòng khuyên mỹ miều. Như là Văn chương Chống Mỹ. Văn chương TNXP. Văn Chương thành phố. Bằng văn chương rau muống ba xu của Bà Tùng Long trồi lên từ Tuyến Đầu của Đoàn TNCSHCM – chúng chế ngự thống lĩnh khắp các mặt báo mà chỉ có chúng mới được lên tiếng sủa.
Và cho đến tận những ngày sắp chết lụi tàn chúng vẫn còn “vác mặt” lên gân “tụ đám tụ đàn” lại như những con chó hoang trên những vỉa hè quán xá của chế độ. Chúng rống rít loảng xoảng khua lên những tiếng kêu tuyệt vọng bằng những danh xưng Nhà Văn với tấm thẻ Đảng đã hết thời – khi mà văn chương của chúng đang đến hồi cáo chung khi mà sự nghiệp văn học rách nát XHCN… của chúng còn thua xa một cuốn sách đã được chính chúng nó in ấn xuất bản “dịch dọt” ra bằng nước tiểu của một “con rồng” văn chương đã chết ….