NÍU LẠI DÁNG CHIỀU XƯA

Con phố nhỏ cũng là con phố cũ
Có hàng cây thao thức đứng bao ngày
Chiều tương tư chút gió thời thiếu nữ
Len lén về yểu điệu lá vàng bay

Thuở mười tám, hai mươi giờ đâu mất
Chỉ còn mây lơ đễnh nhớ bên trời
Chỉ còn tôi bẽ bàng đau chất ngất
Nhớ cuộc tình bạc lạnh phủ phàng trôi

Tay non nớt níu đời trơn lối dốc
Ai bỏ đi để lại trắng mưa buồn
Đêm lơ ngơ thấy muôn nghìn cơn lốc
Đổ xô về cuồng nộ sóng đau thương

Áo xưa lệch mơ tìm trang cổ tích
Hương thuyền quyên run rẩy ghé môi chờ
Những ô cửa lạnh lùng đem khoá kín
Có lối nào gửi đến chút tình thơ?

Về phố cũ cũng là về phố nhỏ
Gió mồ côi hoài niệm tóc xuân thì
Trong xa lắc của vô vàn thương nhớ
Mộng mị còn bảng lảng níu nhau chi ?

Trần Văn Nghĩa

NGÀY XƯA ƠI!

Bướm hoa chờ ngoài cửa lớp
Chân xinh từng ngón thơm nồng
Tình anh giấu trong cặp táp
Tiểu thư dành để nhớ thương

Về chưa . Em ơi ! Về chưa ?
Mắt biếc còn xa vời vợi
Bên đây Sài Gòn anh đợi
Nửa đời đau đáu khôn nguôi

Vì ai cây sầu lá nhớ
Vì ai trăng khuyết-nguyệt tàn
Vì ai . Tiểu thư đừng hỏi
Anh buồn chi mấy chục năm ?

Tiểu thư cất bước theo chồng
Bỏ quên mối tình con gái
Bỏ quên nụ hôn ngàyấy
Môi hồng ngập dấu răng xưa

Về chưa . Em ơi ! Về chưa ?
Tay ngà gối đầu anh ngủ
À ơ … ngọt ngào lời ru
Tròn đầy giấc mơ hạnh phúc

Linh Phương

Trương Chi Mô Kiều Mỵ Nương

Lưu Thy

garden-2-shijun-munns

TRƯƠNG CHI MÔ

Đúng 20 năm sau, kể từ lúc cửa hàng nước mắm của nhà họ Trương khai trương khánh thành, thì ngoài tiếng đàn tiếng hát của Trương phu nhân giờ mới có thêm tiếng con nít oe oe trong nhà. Hai vợ chồng nhà họ Trương mừng còn hơn là đào được vàng. Bao nhiêu năm cầu Trời khấn Phật, chùa chiền am miễu nào cũng ghé thắp nhang cầu khẩn, giờ mới được ơn trên cúi xuống.

Trương Chi Mô ra đời cũng là lúc công việc làm ăn của nhà họ Trương bắt đầu xuống dốc.

Ông trời oái oăm thay! Cho cái này lại lấy lại cái kia. Cái may vừa vào không được bao lâu thì bao nhiêu xui xẻo ào ào ập tới. Trương Ông bị kẻ gian phục kích ám hại trên đường chuyên chở lô hàng nước mắm từ Phan Thiết trở về. Đám hầu cận cố gắng lắm mới mở được con đường máu mà đưa xác ông về nhà. Vừa trông thấy gương mặt máu me bê bết của ông chồng, Trương Bà lăn ra bất tỉnh nhân sự, rồi từ đó về sau, người như ngây như dại, miệng lẩm bẩm tay huơ huơ như thầy phù thủy hô khẩu quyết vẽ bùa.

Trương Chi Mô năm lên 17 tuổi là hai bàn tay đã hoàn toàn trắng toát Tiếp tục đọc

BẾN SƯƠNG MÙ – ĐỢI CHỜ

Bến sương mù

Chỉ có sương và sương thế thôi
Bến xa như lẫn với mây trời
Phà đưa ta trở về bên ấy
Một bóng trăng chìm giữa nước trôi.

Đợi chờ

Có chiếc thuyền nằm im trong tủ kiếng
Buồm giương cao chờ đợi buổi ra khơi
Giấc mơ đó xa vời như cổ tích
Nên đêm ngày thương nhớ biển không nguôi.

Hạc Thành Hoa

NHƯ KHÓI SƯƠNG BAY

Có phải mưa về trong đêm nay?
Cho tim ta chạm nỗi nhớ đầy
Người xưa bỗng đến không hò hẹn…
Thấp thoáng trong làn khói thuốc bay

Người như sương khói làm sao giữ?
Thoắt đến… thoắt đi biết đâu ngờ!
Dẫu đã một thời ta đắm đuối
Yêu người như một gã điên mê

Người như sương khói làm sao níu?
Ta cứ ôm hoài một đời không
Chân lê bước mỏi, hồn xô bóng
Ta tìm em lãng đãng… muôn trùng

Có phải mưa về trong đêm nay?
Cho ta ướt lạnh trái tim gầy
Người xưa hun hút ta cứ ngỡ
Áo trắng hay là sương khói bay?

Nguyễn Hải Thảo

Bóng chữ

Trần Huy Minh Phương

raining

1.

Thì ra tôi vẫn luôn nhớ đến anh. Nhớ một con người có nhịp sống hằng thường cõng chữ, vật chữ vào lúc không giờ.

Tôi nghe ở cơ quan, người ta bàn về cách làm việc của anh. Kể tốt cũng nhiều mà xấu cũng không ít. Tôi mặc, hễ ở bên anh được bình yên, được vỗ về che chở bởi đôi tay săn chắc của anh là tôi cảm như hạnh phúc.

Tôi là một cô gái dễ xúc cảm, nhưng thường nhìn đời bằng con mắt của một người luôn tỉnh táo trước mọi biến động của vật giá thị trường. Còn anh, ngoài văn – thơ ra thì chẳng việc gì làm ra trò cả. Có lẽ, tôi yêu anh cũng bởi tấm lòng chân thành, dứt khoát của anh. Anh là người của mọi người, tôi không có quyền khen hay chê, mà chỉ có thể làm cái thiên chức nơi người phụ nữ là sưởi ấm trái tim anh và khơi thêm mạch nguồn sáng tạo bất tận của những lúc bóng chữ chập chờn theo anh chấp chới. Bạn đã từng có người yêu là nhà thơ chưa? Sướng ư? Có đấy! Khổ ư? Gậm nhấm suốt một thời hò hẹn Tiếp tục đọc

TRUNG THU XỨ NGƯỜI

Đêm nay, nhìn ánh trăng tròn,
ba kêu con lại để con cùng nhìn!
Con nghe, sao vẫn làm thinh
cho ba cảm thấy lòng mình xót xa?
Mẹ con chạy lại ôm ba,
cảm thông dưới ánh trăng ngà Trung Thu!
Bỗng nhiên, ba thấy trăng lu…
Con ơi, đâu phải mây mù che ngang!
Nhìn trăng, lệ chảy hai hàng…
Trung Thu làm nhớ xóm làng, Quê Hương…
Nhìn con, ba chạnh xót thương
vì con chưa thấy Quê Hương lần nào!
Con ba chưa hiểu ca dao,
chưa nghe ruộng lúa rì rào đêm trăng…
Con ba chưa biết Đền, Lăng,
Chùa Hương, Thiên Mụ, đồng bằng Cửu Long…
Đêm nay, ngồi ở bên song,
nhìn trăng đất khách, lại mong ngày về!
Thời gian đằng đẵng, lê thê…
Bao thu, mưa cũng dầm dề nơi đây!

Phan văn Phước
(Bài thơ làm khi các con chưa về thăm Quê Hương.)

lội nước đường xa

lội nước đường xa
(lụt ở Diên Khánh)

tôi đi lội nước đường xa
sau lưng trước mặt giang hà chảy xô
trời chen nước
đất chung bờ
sóng đùn gió tấp
mịt mờ non sông.

1980

phiêu trong chuồng cọp

nghe châu thân lịm rả rời
hào quang rực sáng lên trời lao đao
đất nồng đốt lửa chiêm bao
dài cơn mê tỉnh rối nhầu hư vô
nghe âm ba dậy mù mờ
nắng chưa tắt ngọn đã ngờ xanh khuya.

(phi trường Nha Trang, 8/ 1972)

nhớ nhà

nhớ giàn bông giấy ra hoa
nhớ sân gạch nhỏ đã già mấy xuân
chớm theo con mộng ngập ngừng
e rằng cửa ngõ quá chừng xa xăm.

(căn cứ An Sơn, 6/ 1973)

thí phát

hôm qua tóc xoã phong trần
tấm thân du mục quay mòng cuộc chơi
hôm nay trả tóc lại đời
đầu không với một nụ cười cũng không.

(cạo đầu lần đầu, 1981)

Phù Du

Mấy lời Tương Tri cùng Chị,

tuongtri1-970-460x250

UYÊN NGUYÊN

Mấy lời Tương Tri cùng Chị,

nhà văn Tôn Nữ Thu Dung

 

1.

Chị gởi cho bộ TƯƠNG TRI, số đầu tiên cho đến số mới nhất, mình mang về mà không đọc vội. Ở trong đó có rất nhiều điều cần phải đọc, mới và cũ, của nhiều tác giả tên quen hoặc chưa quen. Nhưng lúc nhận được quyển báo trên tay, mình đoan chắc một điều, TƯƠNG TRI là tâm huyết cả đời của Chị. Thấy Thương!

Vậy thì, đã Hiểu nhau chưa!?

2.

Nguyệt san vào đời trong tâm thể đó – TƯƠNG TRI – để những bạn văn, và những ai yêu, dù có ra đi hoặc ở lại, vẫn tìm thấy nhau trong nỗi điêu tàn của những thân phận đan, níu, không rời – Quê Hương, Con Người, Văn Vật – trải thêm một ngày, là một ngày trở thành di sản. Cái Di Sản Việt Nam sau mấy độ phong ba, nằm trong một Tiếng Nói. Bấy giờ dù được bày tỏ dưới hình thức nào – là tiếng khóc – như một lần nhà văn Viên Linh nói, vì tiên liệu có một cuộc trùng phùng mai sau:

Sanh ở đâu mà giạt bốn phương

trăm con cười nói tiếng trăm giòng

ngày mai nếu trở về quê cũ

hy vọng ta còn tiếng khóc chung.

– Viên Linh – Dư Tập, Thủy Mộ Quan

TƯƠNG TRI vào đời, trước hết, bằng tâm thể lắng nghe, và chỉ cần lắng nghe thôi, cũng đủ dâng niềm hạnh phúc cho người, và vơi đi những nỗi buồn cho người.

1. NGHE

Phong ba lắm nỗi điêu tàn

Xẻ đàn tan nghé bạt ngàn tồn vong

Bao năm vỡ tổ phiêu bồng

Tha phương lạc xứ kẻ còn người không

Nay nghe tương hợp ấm nồng …

2. ĐẬM

Pha chi nhân thế lắm màu ?

Ta còn nguyên đó cơ cầu tích xưa

Đuổi chi phù ảo cợt đùa ?

Đốt trầm hương cũ gom mùa hạt rơi

May ra còn chữ với đời …

3. MÙI

Hoa cau nở ngát vườn cau

Mộng em hàm tiếu thẹn chào trẩy xuân

Trời thật cao. Đất đủ gần

Đã nghe thơm ngát nụ tân nương rồi

Về đây góp hạt buồn vui.

4. TƯƠNG

Sáo rừng hót giọng xa khôn

Con quốc nhớ nước kêu non thiệt buồn

Người dưng khác họ ngàn phương

Tiếng lòng trăm mối nghe dường đậm sâu

Vườn đây, gieo hạt đủ màu…

5. TRI

Tương giang ai vĩ, ai đầu ?

Chỉ đôi câu chữ bỗng đâu hiểu người

Thì ra trong cuộc rong chơi

Đã từng tri ngộ lớp người, vai ta

Lớp, vai nào cũng rồi qua …

– Chu Thụy Nguyên, Dăm Nụ Lục Bát rêu,

thân tặng Quý Anh Chị Em đến cùng Tương Tri

Bài trang đầu tiên, số nguyệt san Tương Tri đầu tiên

3.

Nếu chuộng những điều gì mới, thì cái mới nào rồi cũng thành cũ. Nhưng cái cũ nào ở lại lâu với chúng ta, thì luôn mới, mình nghĩ vậy! Nên đến với nghệ thuật nói chung hay văn chương nói riêng, mình thích cái mới, nhưng đồng thời vẫn yêu những giá trị cũ. TƯƠNG TRI có cả hai điều đó, như lời nhà văn Phạm Quốc Bảo nhận xét.

Mấy lời tâm phúc ruột rà

tương tri dường ấy mới là tương tri

– Nguyễn Du

31 tháng 8, 2013

UYÊN NGUYÊN