Ngày Xưa ở Kon Tum


Thành phố buồn run nóc giáo đường
Chiều qua Phương Quý nắng vương chân
Một mùa đông nữa trên miền núi
Tôi thấy lòng cay nhớ cố hương

Dòng Dakbla kia vẫn chảy thầm
Ngược, xuôi đành hỏi gái Kontum
Trăm năm em vẫn qùi bên Chúa
Như hổ gầm vang điệu nhớ rừng

Sương mỏng nhưng nghe đằm thắm lạnh
Ai lên Trung Nghĩa ghé Pơ Krong
Đẹp thay vào những đêm trăng tỏ
Mẹ trước sân nhà dệt ước mong

Kon-hơ-ring có nằm say ngủ
Như giữa làng quê với phố phường
Như ở Dakto nhìn khói đục
Buôn làng hiu hắt mấy hàng thông

Thời chiến người đi đến những đâu
Đá khô chân núi, cát sông sâu
Mấy mươi năm vẫn chưa lành hẳn
Vết cắn em còn rõ máu đau…

Lâm Hảo Dũng

Thơ Lưu Xông Pha

Thả Câu Tận Chân Trời

Móc mồi trăng thả câu thơ
Từng đàn cá mộng bơi mờ nhân gian
Dắt thơ lẩn thẩn tìm nàng
Trái tim thất thủ đầu hàng nguyên tiêu

Ôm đời vui hắt buồn hiu
Bước đi nào đọng vệt rêu giữa đời
Cái tâm trốn tận phương trời
Bỏ ta ở lại uống lời thị phi

Cuộc người nước vỡ tràn mi
Ngược xuôi giữa chốn sân si hững hờ
Hồn ai khẳm chiếc đò thơ
Đón đưa con chữ qua bờ tịch liêu

Môi khô đắng một ngụm chiều
Chìm tâm tư dưới lời yêu xa vời
Mồi thơ thả đến chân trời
May ra câu được một người yêu xa!

Chữ Tình Đất Bạc

Phiến chữ gầy chìm nổi giữa cuồng văn
Giọt thơ ốm nép bên lề nhân thế
Càng kinh tởm những mưu rừng chước rú
Trơ tráo vênh tấc lưỡi bọc gian tà

Xấp ngửa lộn nhào ta vẫn là ta
Ngắm mây trắng trùng trùng qua đỉnh núi
Dắt con đường băng ngang bờ bụi
Lữa cô đơn rực rỡ sáng tâm hồn

Thiếu niềm vui không đổi chác nỗi buồn
Tâm chí vững trước quay cuồng tham vọng
Mầm hy vọng vươn dài trong giấc mộng
Trải chiều vàng thăm thẳm gói mênh mông

Chấm hoàng hôn vẽ bóng núi hình sông
Vẽ khát vọng bình minh mời chim hót
Dẫu lạc thời chân trời không lạc bước
Trắng tay cầm tay trắng vẫy hư không

Chút bình yên khe khẽ gợn bên lòng
Ôm tiếng sóng vò tả tơi giấc ngủ
Hoa vẫn nở góc vườn lay nỗi nhớ
Khói mù tan chờ áo trắng đi về

…Ta thấy người bình thản vén cơn mê
Lặng lẽ cấy chữ tình trên đất bạc.

Lưu Xông Pha

XỨ BIỂN BA TRI,

Bảo Thạnh, Bảo Thuận đường lội chợ
Đường ngoằn ngoèo theo vết xe bò
Đêm tối trời đi lọt lỗ chân trâu
Cuối chạp lạnh một xóm nhà ngái ngủ

 

Đời sống khó cuốn đi đời du tử
Ấp Sanh Phú Lễ gợi ấm những đêm không
Trời sa mù se sắt muối đông
Mùi của biển đã bắt đầu dậy chướng

Đã vào mùa nghe từ trong hơi hướng
Đám rẫy củ hành, ruộng dưa hấu cồn
Bước qua mưa của con nước triều cường
Bình minh xa xôi chân trời viễn sáng

Những làng quê xa trở trời mưa nắng
Những chòm Lức lấm chấm bụi sương
Từng đàn chim én liệng xao xuyến rừng
Mùa đi về của loài chim đảo biển

Vầng dương nhấp nhô chân trời ẩn hiện
Mùa gió bất về mùa mưa ra đi
Từng mảnh ruộng khô hanh nhỏ xuống xuân thì
Đã qua nhanh rồi Vàm Hồ sẽ Gảnh

Rời An Đức Bình Tây,
Xuống Giồng Bông Giồng Chàm Giồng Quéo ..Bảo Thạnh
Đếm công qua mấy chặng đường làng
Bước đi nào mà hết được gian nan
Thương nắng gió vùng đầy hơi thở bụi

Nơi đất mới đã đầy làn xe ủi
Về Tân Hưng An Hiệp Lâm Vồ
Gió chướng còn phất bụi mù khô
Bây giờ Ba Tri trời trở Tết

Tờ lịch cũ tháng nầy vừa qua hết
Heo hút giêng về lại một năm
Cứ tạm dung cảnh giữa ruộng đồng
Bao giờ lưu thông cho phận người bớt tủi

Sông từ nguồn cuốn theo từng may rủi
Cứ vòng quay nhật nguyệt lớn ròng
Biển bao dung hơn cả những dòng sông
Bao giờ tan đi mầm khốn nhục

Đời sống quê vốn thiệt thòi khổ cực
Chân trần vai sạm khét nắng miếng ăn
Giữa thị thành thôn dã cứ cách ngăn
Sông với biển vẫn hai bờ mặn ngọt

Sáng hôm nay trời lạnh về bất chợt
Báo hiệu mùa sang chút thất thường 
Những giọt mồ hôi lành lạnh thấm lưng
Lại mùa nữa kết thâm tình xứ biển…

hoa nguyên.

Lên Chân Không nhớ người

 

 

Có khi ngồi chỉ mình tôi
Bật lên một tiếng khóc cười vô ưu
Có khi nằm giữa chân như
Lòng trăm thứ vỡ ngôn từ yêu ma
Vai người đã lạnh sương sa
Lời kinh sám hối ru tà dương sau
Áo nâu chớm đã phai màu
Hồn xưa còn dại thương đau hỡi người?
Mây thiên di trốn cuộc chơi
Phù vân mộng cũ tinh khôi niết bàn
Một chiều mưa bão qua ngang
Gió lay vạt áo nâu sang bến người
Mặc trầm một nén hương tôi
Chấp tay khấn nguyện dâng lời ăn năn
Cuộc yêu tôi sớm nhọc nhằn
Áo hoa người khoác mùa trăng hẹn hò.

Nguyễn thị Bạch Vân

Yêu Lại Từ Đầu

 

 

Căn nhà màu vàng nhạt nằm lẻ loi trong cul de sac với bãi cỏ xanh mướt được cắt xén khéo léo, hai bên lối đi là những cụm hoa lài tỏa hương thơm trong không gian rất nhẹ nhàng của bầu trời tháng Tư. Tuấn đi chậm lại, chàng cúi xuống ngắt một cánh hoa nhỏ rồi đưa tay bấm chuông. Bóng dáng nhỏ nhoi của người đàn bà với khuôn mặt có nét Á Đông và mái tóc ngang vai màu chestnut ra mở cửa khiến chàng giật mình. Tuấn ngập ngừng:
– Bà LeeAnn Lawrence?
Rồi Tuấn giới thiệu:
– Tôi là Antoine từ Vincent Home Health Care
Người đàn bà nhỏ nhẹ:
– Vâng, mời ông vào nhà.
Hai người đối thoại với nhau bằng Anh ngữ. Tuấn làm y tá cho một agency chuyên lo chuyện săn sóc tại gia cho những người bệnh nhân. Chàng vừa nhận assignment đến săn sóc người bệnh nhân mới là LeeAnn, người đàn bà bị ung thư vừa xuất viện từ tuần trước và tiếp tục cần chữa trị bằng hoá xạ (chemotherapy) tại nhà. LeeAnn mời Tuấn ngồi và nói:
– Xin lỗi, ông chờ tôi vài phút.
Bây giờ Tuấn mới để ý là người đàn bà đang mặc một cái robe de chambre màu hồng nhạt. Tuấn trả lời:
– Xin bà cứ tự nhiên.
Nói xong chàng lôi cái Mini Ipad từ trong cặp ra đặt lên bàn. Thời buổi tân tiến, những sự kiện về bệnh nhân điều được ghi chú vào máy vi tính nên rất thuận tiện. Trong khi chờ LeeAnn, Tuấn nhìn qua khung cửa sổ hình bán nguyệt nơi ánh mắt chàng bắt gặp những đóa hoa loa kèn (Lillies) kiêu sa đang tươi tắn nở rộ trong góc sân sau nhà. Có một khoảng khắc nào đó bất chợt thoáng qua trong trí nhớ thật xa xôi của chàng. Một khung trời ký ức thuở thiếu thời với khung cửa sổ cũ kỹ, những cụm hoa trắng, khuôn mặt rạng rỡ, ngây thơ nhưng đã có nét đài cát của một bóng hình đã miên man trong tiềm thức.
hoa loa kèn đã nở
trong vườn khuya. trăng xưa *

LeeAnn đã trở ra, giản dị trong chiếc quần short trắng, cái áo pull màu xanh lá cây đậm và mái tóc buộc gọn gàng ra phía sau. Trông nàng trẻ trung đầy nhựa sống, nhưng đôi mắt không dấu được một mệt mỏi, lo âu. Đôi mắt mà khi ngồi đối diện để bắt đầu thủ tục hỏi han về lý lịch bệnh sử đã một lần nữa làm Tuấn giật mình, phân vân. Thủ tục làm hồ sơ này là một trong những thủ tục thông thường trước khi thực sự săn sóc cho bệnh nhân. Tuấn tiếp tục ghi tiểu sử của LeeAnn lên cái Mini Ipad. Khi đi sâu vào chi tiết về lai lịch bệnh sử của gia đình thì Tuấn càng phân vân hơn nữa vì những câu trả lời của LeeAnn rất bâng quơ. LeeAnn cho biết mẹ nàng người Việt Nam và qua đời đã khá lâu, còn nàng không biết rõ về lai lịch của bố. Tuấn ngưng viết lại, chàng hỏi LeeAnn bằng tiếng Việt:
– Bà nói tiếng Việt được không?
LeeAnn ngạc nhiên:
– Ông Antoine, ông là người Việt Nam?
Nói xong nàng cười dòn và bào chữa:
– Rõ là tôi ngớ ngẩn vì ông mới dùng ngôn ngữ đó với tôi. Dĩ nhiên là tôi nói được tiếng Việt. Khi ông nói tên tôi cứ nghĩ ông người Hawaii.
Tuấn giải thích vì tên thật của chàng là Anh Tuấn nên khi đi làm chàng đổi tên là Antoine cho dễ dàng trong việc tiếp xúc. LeeAnn cười khẽ:
– À, ra thế, khi cơ quan của anh gọi đến thì chỉ cho em biết là có y tá đến chuyền thuốc chứ không nói là ai.
Tuấn để ý là khi nói qua tiếng Việt, LeeAnn đã đổi cách xưng hô. Tuấn tò mò hỏi:
– LeeAnn sanh trưởng ở Mỹ?
LeeAnn nhỏ nhẹ:
– Không anh, em qua đây từ lúc còn bé
Tuấn nhìn chăm chăm vào đôi mắt có một nốt ruồi nhỏ bên khóe mắt trái của LeeAnn, rồi chàng móc túi lấy ra cánh hoa lài đã ngắt lúc nãy đưa cho LeeAnn:
– Xin lỗi LeeAnn nghe, kẻ…hái trộm tặng lại cho chủ nhà. LeeAnn giống một người quen của tôi lúc xưa qúa.
LeeAnn nghiêng đầu tinh nghịch:
– Ô,…người xưa…
Tuấn nghe như tim mình đang đập liên hồi:
– Một cô bé thì đúng hơn. Ngày xưa LeeAnn ở Ban Mê Thuột?
LeeAnn trố mắt nhìn Tuấn lạ lùng:
– Sao anh biết?
Không gian và thời gian trên thị trấn nhỏ đó bất chợt trở về trong tâm tưởng. Tuấn nhớ như in những ngày xưa cũ trên con đường dài đầy bụi đỏ khô cằn, những hàng phượng đỏ, những trái điệp khô dài rơi rụng trong những buổi trưa hè nắng gắt. Phía bên kia đường là một khoảng đất trống mênh mông, nơi mà mỗi sáng, mỗi chiều có đoàn đồng bào thượng mang những cái gù sau lưng đi qua, đi lại xôn xao với thổ ngữ của riêng họ. Cái thị trấn chàng lớn lên với những vu vơ, khờ dại của thời trung học. Chàng nhớ tới hai căn nhà chỉ cách nhau có một cái hàng rào nhưng hai sân trước thì khá rộng và trồng đầy cây hoa sứ trắng, và những cây trứng cá sai trái. Xuyên qua cái hàng rào đó, có đôi mắt đã ám ảnh chàng từ suốt bao năm. Đôi mắt nhung của con bé với hai hàng mi dài mướt, nốt ruồi nhỏ bên khóe mắt mà dạo còn thơ ấu chàng đã nghĩ đôi mắt u hoài đó đã chất chứa tất cả nỗi buồn muôn thuở của thị trấn Ban Mê Thuột trong những ngày mưa dài da diết.
Tuấn mỉm cười:
– LeeAnn còn nhớ căn nhà có những dây khoai sắn dọc theo hàng rào?
LeeAnn nhíu mày:
– Không rõ lắm anh ạ vì khi nghĩ tới căn nhà đó em lại nhớ tới một nỗi buồn…
Tuấn nhìn LeeAnn thông cảm vì có lẽ chàng nhớ tới thời thơ ấu của nàng còn rõ hơn cả trí nhớ của chính nàng. Thuở đó, chàng vừa vào trung học, mỗi chiều đi học về chàng hay ra sân trước leo lên cây trứng cá ngồi và từ những buổi chiều đó, Tuấn đã bắt gặp đôi mắt rất u sầu của một cô bé hay ngồi tư lự chơi búp bế một mình bên song cửa nhà bên cạnh. Cô bé có lẽ còn đang học tiểu học. Mỗi chiều cô bé sau khi chơi búp bế xong hay ra gần hàng rào đuổi bắt hụt những con bướm đủ màu sắc rực rỡ đậu trên những tàng lá xanh xum xuê của những cây khoai mì. Tuấn đã làm quen bằng cách xin bứng vài củ khoai mì vì hàng dây khoai mì ở phía bên kia của hàng rào. Dĩ nhiên cô bé bằng lòng với điều kiện là Tuấn phải trao đổi cho vài con bươm bướm đẹp. Ban Mê Thuột mùa hè không gian ngập tràn bươm bướm, đủ màu, đủ dạng. Bươm bướm bay đầy trời, bươm bướm làm nhuộm thêm sắc màu của khung trời đục bụi đỏ.
Chàng nhớ đến khuôn mặt hớn hở của cô bé khi trân trọng nhận con bươm bướm sặc sỡ trong cái lon sữa bò. Chàng mường tượng rất rõ đến chút nắng reo trong đôi mắt hồn nhiên đó, và đôi bàn tay nhỏ chụm trên cái lon vì sợ con bướm sẽ bay đi.
Tuấn khơi lại trí nhớ:
– Thế LeeAnn có nhớ anh chàng hay qua xin bứng củ khoai mì mỗi chiều không?
LeeAnn lắc đầu nhè nhẹ:
– Hình ảnh đó cũng rất mờ ảo.
Tuấn thấy ánh mắt LeeAnn thật xa vắng, chàng cảm thấy tội nghiệp cho nàng, chắc hẳn nàng đã cố chôn vùi đi một khoảng đời non dại, đau buồn. Nếu như chàng không lầm thì dạo đó nghe như bố của cô bé là đại uý trong trung đoàn 45, ông đi hành quân liên miên. Cô bé ở nhà với mẹ nhưng chưa bao giờ Tuấn được nhìn thấy mẹ của cô bé vì dường như lúc nào nàng cũng được săn sóc bởi một bà vú em. Một buổi chiều trong khi Tuấn đang loay hoay đuổi bắt những con bươm bướm thì chàng nghe tiếng cải vã của hai người lớn và tiếng khóc nức nở của cô bé bên song cửa. Tuấn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chàng buông thả mấy con bươm bướm đẹp và có cảm tưởng như mình đang thả đi một mông mênh theo áng mây bay cao trên bầu trời. Chỉ vài ngày sau, căn nhà trở nên hoang vắng, khung cửa sổ khép kín, cô bé với đôi mắt to buồn diệu vợi đã là một kỷ niệm trong trí nhớ, và đã để lại một chút nhói đau trong trái tim mới lớn của chàng.
LeeAnn rưng rưng nước mắt:
– Qúa khứ qúa xa vời. Đôi khi em nghĩ nhiều về bố của em và không bao giờ biết đời ông đã ra sao.

LeeAnn kể là sau cuộc cãi vả đó, mẹ nàng đã đem nàng lên Đà Lạt sống và chỉ một năm sau thì mất nước. Nàng và mẹ theo người chồng sau của bà là một người Mỹ làm cố vấn quân sự trong quân đội Việt Nam lúc đó về Hoa Kỳ. Một thời gian ngắn sau thì ông ta chính thức nhận nàng làm con. Cô bé Lệ An trở thành LeeAnn. Nàng lớn lên hấp thụ văn hoá của Tây Phương, nhưng nói được tiếng Việt là nhờ công dạy bảo của mẹ. Nghe LeeAnn kể, Tuấn mới sực nhớ là chính chàng cũng không biết tên thật của nàng lúc đó vì thuở nhỏ chàng chỉ nghe lén qua hàng rào bà vú em gọi nàng là bé Ti. Hơn ba mươi năm rồi, có lẽ giòng đời xuôi ngược, đổi thay hay có những trắc trở nào trong cuộc đời thì định mệnh đã xếp đặt cho chàng được gặp lại cô bé Ti ngày nào. Trước mặt chàng, đôi mắt buồn ngày xưa vẫn đẹp tuyệt vời.
Tuấn đảo mắt nhìn quanh phòng khách, căn phòng nhỏ ấm cúng chưng diện theo lối mới, cái sofa da màu đỏ thẩm, bên cạnh là hai cái ghế nhỏ và cái bàn bằng đá cẩm thạch màu trắng ngà. Tấm tranh của Van Gogh với những cánh buồm màu vàng xanh đỏ treo trên khung lò sưởi. LeeAnn nhìn theo ánh mắt của Tuấn, nàng cười buồn:
– Đời em cũng như những cánh buồm lơ lửng đó…
Rồi nàng nói lãng qua chuyện khác:
– Hôm nay anh có sẵn thuốc cho em rồi chứ?
Tuấn vừa viết xong phần tiểu sử, chàng gật đầu:
– Vâng, tôi sẽ chuyền mũi thuốc an thần trước và sau đó sẽ đến thuốc 5 FU** như LeeAnn đã làm khi còn trong bệnh viện.
LeeAnn thong thả đến ngồi trên chiếc ghế recliner, bật chân ghế ra phía trước và chờ đợi trong khi Tuấn sửa soạn lấy thuốc. Khi Tuấn đến ngồi cạnh nàng, chàng lấy chiếc mềm mỏng trên chiếc sofa đắp cho LeeAnn, chàng chuyền mũi thuốc an thần xong thì dè dặt hỏi:
– Thuốc này có thể làm cho LeeAnn buồn ngủ hoặc bị choáng váng, có ai ở nhà với LeeAnn không?
Chưa có nụ cười nào buồn bã như nụ cười của LeeAnn:
– Một mình thôi anh, em không sao đâu.
Tuấn cảm thấy ái ngại, chàng chuyền thuốc xong, nấn ná ở lại thêm ba mươi phút. Sau khi thấy LeeAnn chịu được thuốc và có vẻ tỉnh táo chàng mới cáo từ đi đến nhà bệnh nhân khác. Trước khi về chàng hẹn tuần sau đến lại và không quên để lại số điện thoại cầm tay của chàng với lời dặn dò:
– Nếu cần gì LeeAnn cứ gọi anh nhé, đừng ngần ngại.
Tuấn buột miệng xong thì mới nhận ra tự nhiên bây giờ chính chàng cũng thay đổi cách xưng hô với LeeAnn.

Đây là lần thứ hai sau khi xuất viện mà LeeAnn được tiếp tục chữa trị bằng hóa xạ nên nàng không bị dằn vặt bởi phản ứng của thuốc nhiều. Nàng cảm thấy hơi yếu trong người nhưng nàng vẫn cố gắng ăn uống điều độ để cầm sức. Mỗi chiều sau khi đi làm ra Tuấn đều ghé qua săn sóc cho LeeAnn, những buổi ăn tối với nàng và những câu chuyện xa xưa thời bé bỏng trên cái thị trấn nhỏ, mưa phùn, đất đỏ đã khiến hai người cảm thấy gần nhau hơn. Dường như, trong khu vườn nhỏ của LeeAnn, những đóa hoa loa kèn tiếp tục nghiêng mình trong nắng, trong gió để làm rạng rỡ thêm nét tinh khiết, đẹp tuyệt vời cao sang. Cái đẹp mà một lần nữa làm Tuấn lảo đảo mỗi khi chàng nhìn vào đôi mắt của LeeAnn để rồi thầm nghĩ đến chút tình cảm muộn màng nào đó đang len lén trở lại trong lòng chàng.

Như LeeAnn đã nói, nàng như cánh buồm chơi vơi trên biển cả, cánh buồm mong manh đang bị những cơn sóng ngông cuồng tàn bạo cuốn đi chút sinh lực còn lại trong đời sống của nàng vào lòng biển sâu. Sự dịu dàng, chu đáo của Tuấn làm tâm hồn LeeAnn nghiêng ngã, nàng bắt đầu đi ngược lại qúa khứ rất xa xôi của những buổi chiều vàng, một khung trời rất hồn nhiên với những cánh bướm tung tăng trên đám lá xanh mướt, với một bóng hình mà nàng không mường tượng được nhưng hiện tại đang ở bên cạnh nàng. LeeAnn cảm thấy thật gần gũi với Tuấn mà cũng thật xa vời bởi nàng đang có một nỗi sợ hãi về cơn bệnh oái ăm đang có thể cướp mất đi chút hơi thở ngắn ngủi mà nàng đang cố bám víu. Năm tháng qua trầm lặng như cuộc tình một lần đã đột ngột ra đi và bây giờ bỗng dưng trái tim của nàng đột nhiên bùng cháy, dại khờ.

Mặc dù LeeAnn chịu đựng được thuốc nhưng chỉ vài tuần sau mối quan tâm lớn lao nhất của nàng là mái tóc dài mướt màu hung nâu đang rụng rơi một cách nhanh chóng. Sự rụng tóc là một trong những phản ứng tạm thời trong khi chữa trị bằng hóa xạ. Tuấn xót xa nhìn mái tóc lưa thưa của LeeAnn, chàng đã ngạc nhiên khi nghe LeeAnn tỏ ý là nàng muốn… xuống tóc, để tránh sự đau đớn khi nhìn sự xác xơ của chính mình. Dù biết rằng mái tóc sẽ mọc lại, có thể nhiều hơn, đẹp hơn, nhưng Tuấn không khỏi thán phục LeeAnn về quyết định can đảm đó.

Trước mặt chàng, người đàn bà yếu đuối là hình ảnh cô bé Ti bé bỏng ngày nào với tiếng khóc thảng thốt bên khung cửa sổ mà một lần chàng đã ngu ngơ để vuột đi chút khói sương vừa chớm trong lòng ngày mới lớn. Bây giờ chàng là người đàn ông đã ngoài bốn mươi, đã một lần dang dở và chàng đang tìm mọi cách hy vọng tình yêu muộn màng của chàng sẽ xoa dịu được nổi đau trong đôi mắt huyền sâu thẳm của LeeAnn. Một ý định ngộ nghĩnh thoáng qua đầu, Tuấn đùa:
– Sau khi… xuống tóc, LeeAnn sẽ đẹp hơn cả Demi Moore trong phim GI Jane nữa.
LeeAnn gượng gạo cười:
– Ô, em nhớ rồi, cô ta thật là đẹp dù đầu cạo nhẵn nhụi, nhưng phải chi em cũng khoẻ mạnh như GI Jane thì anh đở phải lo lắng. Ngày mai chắc anh sẽ không nhận ra em đâu.
Tuấn thấy bứt rứt trong lòng vì chàng không biết làm gì hơn là cầu nguyện ơn trên sẽ ban cho LeeAnn một sự an lành. Một lần nữa, chàng cảm thấy mình bất lực trước sự sắp đặt oái ăm của tạo hóa. Chàng đã tình cờ gặp lại cô bé Ti của muôn ngàn năm trước và chàng đang san sẻ nổi lo âu bất tận về cơn bệnh hiểm nghèo của nàng. Một ý nghĩ khác bất chợt lại thoáng qua trong đầu khiến chàng đắc ý,mỉm cười một mình và cáo từ LeeAnn ra về.

Hôm sau khi Tuấn trở lại, chàng đi thật chậm theo lối đi dài, ngập ngừng hái thêm một cánh hoa lài thơm ngát trước khi nhấn chuông. Khi LeeAnn ra mở cửa, nàng sửng sốt la lớn:
– Trời ơi, anh cũng…xuống tóc.
Tuấn cũng nhìn sững LeeAnn, mặc dù đầu nàng đã cạo trọc nhưng khuôn mặt khả ái và đôi mắt to tròn xoe sao dễ thương lạ lùng. Chàng kéo LeeAnn đến trước tấm gương trong hành lang ngắm nghía rồi bật cười:
– Hai đứa mình là…twins em ạ!
LeeAnn cười theo Tuấn, nước mắt nàng ràn rụa trên khuôn mặt xanh xao. Nàng nhìn Tuấn thổn thức:
– Anh… tội nghiệp em?
Tuấn ôm choàng bờ vai nhỏ của LeeAnn:
– Không, anh yêu em

LeeAnn gục đầu vào lòng Tuấn khóc ngất và khi chàng hôn lên đôi môi run rẩy của nàng, chàng cảm thấy trong lòng thanh thoát một nổi hy vọng vô biên từ một niềm tin kỳ diệu nào đó. Chàng tự hỏi với chính mình là có phải chàng đang mơ ước được yêu lại từ đầu.

Hôn em đời bỗng thanh bình
Những lao đao cũ trở mình bay đi***

*Thơ Nguyễn Xuân Thiệp
**Một loại thuốc hoá xạ chống ung thư
***Thơ Hoàng Định Nam

Nguyễn Thị Huế Xưa

Tôi Khuyên Tôi Ngủ

 

Ngủ đi
đừng thức để buồn
Tôi khuyên tôi
thật vô cùng xót xa

Ngủ đi
trăng đã xế tà
Ngoài kia
có ánh sao sa cuối trời

Ngủ đi
đừng thức tôi ơi
Nỗi đau nhân thế
làm người phải mang

Ngủ đi
đừng để đêm tàn
Đèn khuya lụn bất
tôi còn khuyên tôi

Bên bờ
nhật- nguyệt chia đôi
Vai gầy nặng gánh
nửa đời lao đao

Ngủ đi
còn được gặp nhau
Từ trong
những giấc chiêm bao
mõi mòn…

Linh Phương

 

SẮC NHỚ

 

Bầy sẻ cũ đã lìa xa mái phố
Mây trắng giờ tụ xám lặng hiên xưa
Tôi trở lại.Hát ngu ngơ và nhớ
Những tháng ngày ngồi ngóng một cơn mưa

Hoa vẫn nở nhưng sắc vàng đã nhạt
Dòng thư yêu cũng nhoè mực lâu rồi
Cỏ ngượng ngập cố níu màu xanh lại
Ngậm ngùi ai thả sợi khói lên trời

Biết bao giờ bàn tay nhau chạm lại
Dù nhẹ thôi cung phách bản đàn xưa
Em đã xa… nghĩa là không trở lại
Để hiên tôi rơi rụng những âm thừa

Tôi trở lại…Hát ngu ngơ. Và nhớ
Ánh đèn vàng ấm áp suốt mùa thi
Không có em mỗi mình tôi tựa cửa
Phía hoàng hôn tím ngắt bóng chiều đi

Bầy sẻ cũ đã cùng em đi mất
Hiên xưa thèm đến khát một lời chim
Tôi lặng lẽ thả khói vào mây xám
Nhận ra hoa vàng sắc nhớ im lìm.

Nguyễn Liên Châu

VỀ PHƯƠNG NAM TÌM MỘT CÁNH CÒ  

 

 

Có một cánh cò bay trong giấc mơ
Nghiêng cánh võng có đời tôi trong đó
Lời ca dao ngọt phù sa thắm đỏ
Theo cá về đồng lúa tẻ nhánh non.

Điên điển vàng  áo em mới tươi hơn
Tuổi mười sáu môi hồng thơm mận đỏ
Hương bồ kết nồng nàn mùi tóc nhớ
Lục bình trôi tim tím một triền sông.

Chiều phương nam thương sợi khói đốt đồng
Mùi rơm rạ bao năm rồi vẫn nhớ
Tóc cháy nắng phải đâu là duyên nợ
Để cánh cò cánh vạc trốn tìm nhau.

Em đâu còn cúi nhặt nụ hoa cau
Kết nhẫn cưới thèm chơi trò dâu rể
Mẹ tần tảo qua một thời son trẻ
Tôi lại ơ hờ tắm bụi đường xa.

Nghe tiếng mưa đêm tiếng ếch sau nhà
Thèm bát cua đồng ngày xưa mẹ nấu
Cây khế ngọt rụng bao mùa chín nẩu
Mẹ đâu còn  sân lá rụng chiều hôm.

Nhánh sông nào đưa tôi về phương nam
Tìm cánh cò trong ca dao ngày cũ
Cánh cò ăn đêm – cánh cò cửa phủ
Nghe cay nồng  – màu tóc trắng mẹ tôi.

Nguyễn An Bình

NGƯỜI KỴ SĨ HOÀN HẢO

 

Tác giả: Jérome –Thùy An dịch (bản tiếng Pháp)

*

Nicola Geibel có một cửa hàng bán đồ chơi do chính tay ông làm, những đồ chơi bằng máy vừa đẹp vừa đầy sáng tạo khiến chẳng bao lâu, danh tiếng ông vang dội khắp châu Âu. Đó là các con thỏ dạ quang với trái tim hình cái nơ, biết lay động lỗ tai và ria mép, các con mèo biết rửa mặt, các con búp bê biết hát, biết chào và nói: “Anh mạnh giỏi chứ?”
N.Geibel không đơn giản là một nhà cơ khí, mà còn là một nghệ sĩ. Trong cửa hàng của ông, có một ngăn tủ đựng những món đồ chơi kỳ lạ, không bán, những đồ chơi mà ông đã làm bằng nguồn cảm hứng say mê: một con lừa nhảy nhót càng lúc càng nhanh y hệt con lừa thật, một con chim biết bay từng vòng tròn rồi trở về chỗ cũ, một bộ xương biết khiêu vũ trong âm thanh một cái kèn hơi, một cô gái đẹp chơi đàn violon, một người đàn ông hút ống vố… Người trong làng còn đồn đại rằng, ông Geibel có thể chế tạo được những sinh vật có đầy đủ phong cách một quí ông hoặc quí bà theo đơn đặt hàng.
Hôm đó, con gái ông Geibel là Olga đi dự đêm dạ vũ tại nhà bác sĩ Follen, và khi trở về, cô tỏ vẻ rất khó chịu. Ông lấy làm tò mò nhưng không tiện hỏi. Mãi đến vài ngày sau, ông mới rõ được nguyên nhân khi nghe cuộc nói chuyện giữa Olga và các bạn gái trong phòng khách.
-Thanh niên bây giờ khiêu vũ chẳng ra cái quái gì cả.
-Đúng. Nhảy sai nhịp lung tung mà cứ ra vẻ ta đây giỏi lắm, hết mời cô này đến cô khác.
-Và trong khi nhảy, lại thốt ra những lời xuẩn ngốc, vô duyên.
Một cô lên tiếng nhái giọng:
-Ôi, cô mới duyên dáng làm sao! Chiếc áo của cô thật tuyệt diệu! Ôi trời nực quá… cô có thường đến Vienne không? Cô có yêu Wagner không?
-Đơn giản là các anh chàng như ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết một vài thông tin tầm thường.
-Ôi để ý làm gì những điều ba hoa đó, mình đến dự những buổi dạ vũ là chỉ cốt tìm một anh chàng nhảy giỏi, nghĩa là phải dìu mình đi những bước tuyệt diệu và không được mệt mỏi trước chúng ta.
-Phải. Không được mệt mỏi và không bao giờ mệt mỏi.
Olga cười lớn:
-Ồ, vậy thì chỉ có người máy mới đáp ứng được ước muốn của các bạn.
Các cô vỗ tay reo:
-Hoan hô ý kiến tuyệt vời. Một kỵ sĩ bằng máy sẽ không bao giờ biết mệt, một kỵ sĩ đẹp trai sẽ không bao giờ dẫm chân chúng ta.
-Không làm nhăn áo chúng ta nữa chớ.
-Anh chàng sẽ không có mồ hôi giữa hai bài nhảy, tôi rất ghê khi nhảy với người hay chảy mồ hôi.
-Một anh chàng đáng yêu không khác gì con người bằng thịt bằng xương.
Trong bữa cơm chiều, ông Gebeil hỏi thăm Olga rất kỹ về buổi dạ vũ vừa qua, về những kỵ sĩ trong đêm đó, về những bước nhảy, những câu nói đùa duyên dáng của một vài người… Sau đó, ông miệt mài làm việc trong phân xưởng đồ chơi của mình. Liệu ông có đáp ứng được ước muốn của các cô gái xinh đẹp mà ông yêu thương như Olga của ông?
Một tháng sau, ông nhận được thiệp mời của Wenzel, một người bạn thân rất giàu làm nghề buôn gỗ, nhân lễ đính hôn của cô cháu gái. Olga cũng được mời. Lời ghi trong tấm thiệp đã làm cho cô háo hức: “Tiệc có dạ vũ”. Chiều hôm đó, Olga diện rất đẹp, cô náo nức gõ cửa phân xưởng làm đồ chơi của ông Gebeil:
-Nhanh lên bố ơi, sắp đến giờ rồi.
Cửa vẫn đóng chặt. Ông Gebeil nói vọng ra:
-Con cứ đi trước, đừng đợi bố. Hãy nói với các bạn của con rằng, bố sẽ dẫn đến một kỵ sĩ trẻ, dễ thương và nhảy rất giỏi. Chắc chắn các cô ấy sẽ hài lòng.
Olga rất vui. Bố cô luôn luôn có những vụ rất bí mật và bao giờ cũng hoàn hảo, nên cô không ngại ngùng khi báo tin vui đến cho các bạn của cô. Các cô hồi hộp chờ đợi.
Tiếng động cơ xe dừng lại trước cửa làm các cuộc nói chuyện trong phòng khách lắng xuống. Chủ nhân Wenzel bước vào, mặt đỏ lên vì xúc động, nụ cười không được tự nhiên, ông cất cao giọng:
-Tôi xin giới thiệu, ông bạn thân Geibel và một người bạn trẻ.
Ông Geibel đi vào, cạnh ông là một thanh niên mặc quân phục. Ông hân hoan nói:
-Xin thứ lỗi vì tôi đến trễ. Thưa quí ông bà và các bạn, xin giới thiệu đây là người bạn trẻ của tôi. Đại úy Fritz.
Ông để tay lên vai Fritz. Viên sĩ quan này nghiêng mình trước mọi người với vẻ cứng nhắc. Cái chào của y dẫn theo một tiếng động rồ rồ như tiếng râm ran khó chịu của một hơi thở tàn. Geibel tuyên bố:
-Fritz rất tuyệt, không bao giờ làm phật ý người bạn nhảy của mình, nghĩa là anh ấy không hề phạm lỗi, không hề chảy mồ hôi vì anh không biết mệt, không bao giờ biết mệt cả.
Ban nhạc bắt đầu chơi điệu valse. Geibel nhìn quanh:
-Ai trong bạn sẽ nhảy với Fritz bản nhạc đầu tiên? Nào, hãy mời các cô đi, Fritz.
Geibel ấn một cái nút trên vai Fritz. Frotz mở miệng nhưng tiếng nói dường như phát ra từ vùng xương chẩm:
-Tôi rất hân hạnh.
Rồi miệng Fritz đóng chặt lại với một tiếng động khô khan. Các cô gái nhìn nhau, dường như không ai có quyết tâm bước ra sàn nhảy cả. Các cô kín đáo quan sát gương mặt bằng sáp, đôi mắt nhìn thẳng, nụ cười đông cứng, nghiêm trang nhưng không quyến rũ. Geibel đến gần những cô bạn của Olga, những cô gái từng ao ước được nhảy với một kỵ sĩ hoàn hảo.
-Các cháu đã gợi ý cho bác đem đại úy Fritz đến đây mà, phải nhảy thử với anh ta đi chứ.
Annette, cô gái xinh nhất và cũng mê khiêu vũ nhất trong đám cảm thấy thích thú trước trò chơi này, cô nhận lời.
Fritz tiến đến theo sự sắp xếp của ông Geibel: Tay phải của y ôm quanh vòng eo Annette, giữ chặt, tay trái nắm nhẹ bàn tay thon nhỏ của cô. Ông bày cách cho cô điều khiển tùy ý độ nhanh của điệu nhảy và dừng lại nếu cô không muốn nhảy nữa. Đôi chân Fritz thật bay bướm, y đưa Annette quay theo tiếng nhạc chuẩn xác, điều độ, đôi môi thốt ra những lời trau chuốt: “Đêm nay tuyệt quá, trông cô mới dễ thương làm sao! Tôi rất sung sướng khi được nhảy với cô.” Giọng của y xa vắng và mong manh. Annette đã quen dần với điệu nhảy, trạng thái lạ lùng kích thích tiêu tan, cô bước vào cuộc chơi:
-Anh đúng là thần tượng, em có thể nhảy với anh suốt cả cuộc đời.
Lập tức, cô bị lôi cuốn vào một nhịp độ quay cuồng dữ dội. Điệu valse trở nên cuồng loạn. Mọi người cảm thấy mệt nhoài, các nhạc sĩ bối rối ngưng đàn, nhưng trên sàn nhảy, Annette vẫn quay cuồng trong tay Fritz. Olga hét lên:
-Annette, ngừng lại ngay, bạn đã quá mệt rồi đó.
Annette không trả lời. Olga hoảng sợ khi thấy gương mặt bạn mình nhợt nhạt như xác chết. Cô nói như khóc:
-Annette đã đuối rồi, làm ơn cứu bạn tôi đi.
Một người đàn ông nhảy ra đưa tay ngăn Fritz lại. Nhưng ông ta bị xô té nhào và bàn chân cứng như thép của người máy đạp vào má ông bầm tím. Một người khác bước tới cũng chịu chung số phận với người trước. Ông ta la lên:
-Không thể ngăn được con vật quỉ quái này.
Những người đàn ông bàn nhau:
-Hãy ôm ngang lưng con quỉ ấy quẳng nó vào tường.
-Hãy đẩy nó té xuống.
-Hãy đấm vào người nó.
Nhưng không ai làm được điều đó vì thân hình Fritz cứng như đá tảng. Y vẫn ôm cứng lấy Annette quay cuồng, miệng vẫn tiếp tục nói những lời săn đón: “Trông cô mới dễ thương làm sao!”
Các bà các cô ôm mặt rú lên: một sợi máu xuất hiện trên môi Annette và chảy dài xuống chiếc áo đầm trắng. Lúc này mọi người mới nhớ đến vị chủ nhân của Fritz.
-Geibel, bác Geibel đâu rồi nhỉ?
Những người đàn ông đổ xô đi tìm Geibel trong các gian phòng, ngoài sân, thậm chí còn đánh xe về tận nhà ông, nhưng bóng dáng ông vẫn biệt tăm.
-Cả bác Wenzel nữa! Bác Geibel ơi, bác Wenzel ơi!
Cuối cùng, người ta tìm thấy hai ông bạn già trong một căn chòi nhỏ dành cho người làm bếp ở cuối vườn. Cả hai đang ngồi hút ống vố và uống bia.
Mọi người kêu lên:
-Bác Geibel, hãy vào phòng khiêu vũ ngay, cô Annette sắp bị con quỉ Fritz giết chết.
Ông Geibel đứng bật dậy, chạy nhanh vào phòng, rồi đóng chặt cửa lại. Đám đông tụ tập bên ngoài chờ kết quả. Họ nghe thấy những tiếng động đinh tai nhức óc, những bước đi hấp tấp, những tiếng ồn lộn xộn, những tiếng thầm thì, tiếng kim giới loại vỡ nát… rồi yên lặng hoàn toàn. Khi cánh cửa mở, gương mặt Geibel hiện ra, nhợt nhạt kinh hoàng:
-Chỉ cần vài người thôi, hãy vào trong đưa các phụ nữ ra khỏi nơi nơi đây ngay tức khắc.
Từ ngày đó, ông Geibel chỉ chế tạo những món đồ chơi bình thường như con thỏ có trái tim hình cái nơ, con mèo biết rửa mặt… mà thôi.

Nguyễn Thùy- An

ĐẤT KHÁCH MƯA CHIỀU

 

Chiều nghiêng
đất khách mưa bay
Hạt rưng rức vỡ…
lòng hoài cố hương
Lệ mưa
ướt đẫm con đường
Cây tay rời lá
vàng vương lối về

Bước chồng…
thêm bước…nhiêu khê
Mưa ?
Hay mắt khóc
ướt thề hẹn
đau
Mộng du
thơ rót điệu sầu
Mưa chiều đất khách
nát nhàu nhớ thương

Huỳnh Duy Lộc