ÁO TÍM

Sách vở đầy tay em rất ngoan
Mơ thật xa-mà mộng thật gần
Áo tím phải chăng vì thu tím ?
Hay nắng hồng phai mắt biếc buồn

Anh lỡ tương tư ngày mới lớn
Tình xanh như phiến lá non tơ
Hồn nhiên là lúc em chớm vội
Giấu thương trong ngực-nhớ trong lòng

Hàng cây cơm nguội hoa nở muộn
Thơm suốt con đường nhịp guốc êm
Tóc phủ vai gầy em áo tím
Chầm chậm anh theo hết nửa đời

Nửa đời kia anh tập làm thơ
Thơ có khác chi sóng vỗ bờ
Nhè nhẹ len vào tim thiếu nữ
Chút phù sa ngọt mật một thời

Một thời sau nữa xa vời vợi
Chim hót bên sông tiếng ngậm ngùi
Em đi bỏ lại sân trường cũ
Vuông lớp- hành lang- con bướm xưa

Anh đứng bao năm sầu ngóng gió
Đem mưa về cố xứ mùi hương
Mới hiểu quê người em vẫn đợi
Mùa thu biền biệt phấn thu vàng

Mùa thu áo tím qua ngõ vắng
Nhịp guốc em khua đã lâu rồi
Vẫn còn văng vẳng trong ký ức
Sóng sánh tình yêu thuở dại khờ

LINH PHƯƠNG

VAI EM BÊN NHỚ BÊN THƯƠNG

Cánh phượng lung linh sắc đỏ
Ép vào lưu bút ngày xanh
Kỷ niệm nâng niu em giữ
Mấy chục bài thơ thật tình

Giấy đã úa vàng màu bụi
Như môi héo hắt nụ cười
Xót xa lòng anh tự hỏi:
Sao em vội bước vào đời ?

Góc nhỏ hành lang anh đợi
Ngang lưng buồn tóc em dài
Để con bướm mộng chiều cũ
Sầu đời xòe đôi cánh bay

Mắt biếc em vương đầy khói
Từ khi giã biệt giảng đường
Vai anh phủ đầy sương gió
Vai em – bên nhớ – bên thương

Bao năm anh chưa hạnh phúc
Phố xưa – người cũ đứng chờ
Ngã sáu bây giờ xa khuất
Sáu ngã Sài Gòn khôn nguôi

Linh Phương

NÓI VỚI EM MỘT GÓC SÀI GÒN NGÀY CHƯA THẤT THỦ

 
 
Đặt khẽ lên môi anh nụ hôn Em có nghe hơi thở Sài Gòn Vương chút bụi khi ngồi Thanh Thế (*) Và nắng Bến Thành thơm rất thơm
 
Nếu chán . Chúng ta vô rạp Rex Chờ xem phim lãng mạn ái tình Chiến tranh – súng đạn ! Thôi bỏ hết Cơm – áo-gạo- tiền . Gác một bên
 
Hãy tạt qua ngang thương xá Tax Loanh quanh đi cho trọn buổi chiều Anh sẽ đưa em về Bà Chiểu Ăn gỏi khô bò trước Lăng Ông
 
Đêm xuống. Ra công viên đứng ngắm Phà Thủ Thiêm và Bến Bạch Đằng Đợi khuya ghé phòng trà ca nhạc Ngồi Queen-Bee hay Đêm Màu Hồng
 
Ta sẽ đi cùng khắp ngả đường Vỉa hè – góc phố – của quê hương Tìm trong ký ức thời thơ dại Áo lụa em bay trắng giảng đường
 
Dẫu cách xa vời vợi muôn trùng Bên trời Âu Mỹ– em buồn không ? Sài Gòn vẫy gọi người xưa cũ Sống nửa đời làm kiếp lưu vong
 
Anh ở Việt Nam ngày thương nhớ Tóc bạc lâu rồi trong trại giam Ngửa mặt khóc cười theo vận nước Trời ơi ! Đã mấy chục năm ròng
 
LINH PHƯƠNG
(*) Nhà hàng Thanh Thế đường Lê Lợi trước 1975.
 

MAI NGƯỜI VỀ

Mai người về cho ta xin gởi
Tháng tư buồn đã mấy mươi năm
Khăn tang-tóc thề bay theo gió
Đỏ thắm máu tươi dưới nắng hồng

Bạn bè ta ở trong rừng thẳm
Không mộ bia nhang khói lâu rồi
Mấy mươi năm mắt chưa hề nhắm
Ngày 30 tan nát cơ đồ

Mai người về cho ta xin gởi
Cánh hoa thời loạn giữa Sài Gòn
Nói rằng Linh Phương này vẫn nhớ
Thủ đô mình Hòn Ngọc Viển Đông

Chiều thương xá Tax-sáng Mai Hương (*)
Đêm vũ trường hay phòng trà ca nhạc
Thanh Thúy sầu giọng liêu trai hát
Thái Thanh buồn” Kỷ Vật Cho Em”

Mai người về nghe đời lênh đênh
Tìm lại tuổi thanh niên xa lắc
Tìm lại mối tình xưa đã chết
Mùa loạn ly bạc trắng mái đầu

Phà Thủ Thiêm giờ biết tìm đâu ?
Sông xanh mãi màu xanh sông núi
Hồ Con Rùa cây cao vời vợi
Dẫu muôn thu kỷ niệm chưa mờ

Mai người về. Chợ Bến Thành ơi !
Có chút gì ta đau cắt ruột
Có chút gì mà ta đánh mất
Mấy mươi năm thất thủ Sài Gòn

Linh Phương
(*) Quán kem nổi tiếng đường Lê Lợi – Sài Gòn.

TA CÙNG NGƯƠI MẶC ÁO NHÀ BINH

 

Bốn mươi hai năm ta cô độc
Biết nhà ngươi đã chết lâu rồi
Hôm tiểu đoàn rút về Xuân Lộc
Một trời mây trắng phủ khăn sô

Bi đông rượu ta mời ngươi uống
Lang thang chi khắp núi – khắp rừng
Đù má ! Hỏi ngươi sao ta sống
Để hết cuộc đời mất quê hương ?

Chiêm bao ta thấy ngươi buồn lắm
Lúc nghe tuyên bố lệnh quy hàng
Xương máu anh em chưa hề cạn
Tổng Thống ơi !
Sao ngài bức tử cả đoàn quân ?

Ta khóc thủ đô treo cờ rũ
Còn ngươi gạt lệ nhớ Sài Gòn
Vận nước thăng trầm theo lịch sử
Ta thương hoài Hòn Ngọc Viển Đông

Cố xứ ư ? Chiều nay cố xứ
Lòng đau nhỏ xuống bốn mùa đau
Ngươi ở bên ta hồn là khói
Bầu bạn sớm hôm lúc bạc đầu

Bốn mươi hai năm cười ô nhục
Ta cứ mơ hoài tuổi xuân xanh
Dẫu cho sương muối giăng đầy tóc
Ta cùng ngươi mặc áo nhà binh

Ta cùng ngươi lên đường ra trận
Vẳng nghe hào khí tiếng kèn đồng
“ Anh hùng tử khí hùng bất tử “
Trọn tình Tổ quốc với non sông

LINH PHƯƠNG

Như bóng mây bay cuối trời thương nhớ

Ngày không dưng chiều nắng quái lại về
Mang chút gió nồng nàn mùi hương cũ
Em đâu biết bầy chim xưa làm tổ
Trên ngọn sầu đông xanh biếc bao mùa

Mấy mươi năm người vẫn xa người
Như bóng mây bay cuối trời thương nhớ
Mộng đã tan. Trời ơi! Anh cứ ngỡ
Mắt thiên thu khép kín tự bao giờ

Em có buồn mai anh chết trong thơ
Hồn say khướt rượu đời chưa uống cạn
Em có khóc mai anh không còn sống
Cũng đừng quên chạm cốc lúc chia ly

Mưa Sài Gòn sẽ tiễn bước anh đi
Hồn vất vưởng theo đường em đến lớp
Tuổi học trò giấu thư anh giữa ngực
Em đi rồi bỏ lại trái tim đau

Mấy mươi năm ôm ấp mối tình sầu
Anh khốn khổ gò lưng qua ngõ lạ
Đứng chờ em – chờ đến khi hoá đá
Thành tượng đài đặt giữa trái tim mê

Ngày không dưng chiều nắng quái lại về
Em lẩn khuất giữa dòng đời xuôi ngược
Mấy mươi năm làm sao ai hiểu được?
Mối tình xưa – anh vẫn giữ trong lòng.

LINH PHƯƠNG

ĐÊM NGỦ TÔI MƠ…

linhphuong

 

Đêm ngủ tôi mơ tìm đến nghĩa trang
Nơi ngày xưa đồng đội nằm yên giấc
Nơi những con người môi hôn chạm đất
Và những đôi chân chưa kịp cởi giày

Tôi cúi chào tôi siết chặt bàn tay
Từng xác chết thơm nồng mùi nhang khói
Từng linh hồn nhìn nhau thầm tự hỏi
Hoà bình rồi ư – cuộc chiến tương tàn?

Tôi đứng nghiêm chào Tổ quốc Việt Nam
Ba vạch máu hồng phủ lên khuôn ngực
Khi người lính trên tượng đài bật khóc
Ngồi điểm danh lặng lẽ mấy mươi năm

Đêm ngủ tôi mơ tìm đến vạt rừng
Vượt dòng sông đầy đạn bom khói lửa
Để nhìn mẹ vuốt mặt cha lần cuối
Lúc màn đêm rực đỏ ánh hoả châu

Tôi thấy trực thăng bay vút ngang đầu
Cánh quạt chém đứt lìa cây tràm ổi
Nơi tuổi thơ tôi chiều chiều đợi gió
Thả cánh diều mơ ước tận trời cao

Đêm ngủ tôi mơ nước mắt lại trào
Nhớ quá Trường Sơn sương giăng mù mịt
Thuở cầm súng ngược đường cong chữ S
Tôi mang trong tim hình bóng quê nhà.

LINH PHƯƠNG

BAO NĂM TÌNH QUA LÀ KHÓI

linhphuong
Mây xưa bay ngang chốn cũ
Giăng giăng phố huyện qua  chờ
Hôm đi giấu buồn- giấu nhớ
Bậu  mang theo suốt cuộc đời

Bao năm tình qua là khói
Khói tình vương mãi chưa tan
Bao năm rồi qua cũng vẫn
Giang hồ gạo chợ nước sông

Đầu qua giờ trắng màu bông
Tóc bậu lơ thơ cọng bạc
Gặp nhau mừng bằng con mắt
Bậu che nón lá khóc thầm

Muốn nói vài câu qua hận
Ông trời cắt cớ chia đôi
Bởi tại nhà nghèo quá đỗi
Nên qua hỏng được làm chồng

Muốn cầm tay bậu một lần
Tìm lại cái mùi quen thuộc
Cái mùi qua thương ngày trước
Nồng nàn rơm rạ miệt quê

Ngẫm nghĩ mà thiệt ngộ ghê
Bao năm tình qua là khói
Khói tình dụi hoài hong xuể
Mình ên qua khổ quá chời

Gặp nhau như ghe xa bờ
Gặp nhau như thuyền buông bến
Quay lưng qua nhìn len lén
Bậu dìa chân bước liêu xiêu

LINH PHƯƠNG

NHỜ GIÓ QUÊ NHÀ KHÓC TIỄN ĐƯA

linhphuong

Mai xa . Ừ ! Đành thôi em nhé !
Khúc ly tan bạc trắng mái đầu
Nghĩa gì đâu trái tim rướm máu
Đời hắt hiu như buổi chợ tàn

Bao nhiêu năm rượu sầu chưa cạn
Thiếu tay người cầm rót dùm ta
Uống trăm ly nhìn quanh thiên hạ
Mới biết mềm môi lúc thất tình

Mai xa . Nhớ nhé ! Đừng bịn rịn
Dẫu có đau lòng thắt ruột gan
Chiều sẽ phai rồi khi tắt nắng
Buồn cũng theo mưa thổi tạt về

Mai xa . Ừ ! Thì thôi cứ kể
Kẻ đầu sông – kẻ cuối sông – chờ
Ngày sau khép mắt nằm dưới mộ
Nhờ gió quê nhà khóc tiễn đưa

LINH PHƯƠNG

VĨNH BIỆT CHIẾC LY THỦY TINH VÀ ĐÔI GIÀY CŨ

linhphuong

Chiếc ly thủy tinh dành uống cà phê mỗi sáng vỡ rồi
Sẽ có lúc mảnh sắc cứa miệng mình chảy máu
Người đàn bà nhờ bóng đêm giấu thân nương náu
Không cho mình cơ hội được yêu thương

Xa xỉ đợi chờ- xa xỉ nhớ nhung
Hãy quăng tất cả vào sọt rác
Sáng mai đến siêu thị mua chiếc ly thủy tinh khác
Trong suốt pha lê chẳng gợn chút tì vết xấu xa

Như đôi giày mòn gót vất ở xó nhà
Tiếc chi những gì hôm qua đã cũ
Rảnh ghé cửa hàng thời trang chọn đôi giày mới
Vừa vặn bàn chân khỏi khập khiễng bước đi

Đừng khóc khi trái tim chai lỳ
Những ngôn tình của người đàn ông như chiếc ly thủy tinh vỡ hay đôi giày cũ
Giữ lại chỉ chật căn phòng em ngủ
Ám ảnh hoài khuôn mặt anh chiều sương khói mênh mông

Rút ruột đau từng phút giây dịch chuyển thời gian
Bịn rịn khối u di căn mà chưa chịu cắt
Loay hoay nhìn – loay hoay rớt nước mắt
Người đàn bà khuất bóng một vầng trăng

Sáng nay đến chùa thắp nén nhang ở Vãng Sanh Đường
Ngày giỗ lặng lẽ với bông hoa sen Má thích
Sau cuộc bể dâu đánh mất Sài Gòn đời con khánh kiệt
Trôi giạt quê người kiếm sống mấy mươi năm

Những ngôn tình “ dẫu đá nát vàng tan cũng chẳng chia lìa “ giờ héo khô trên ngọn sầu đông
Anh cũng rã rời theo từng viên thuốc
Vĩnh biệt em- vĩnh biệt lời hẹn ước
Vĩnh biệt chiếc ly thủy tinh vỡ- đôi giày cũ ngày yêu nhau – dụ dỗ nhau yêu

-Linh Phương-