ĐÊM THỨC CÙNG TÔ THỨC

 

 

 

Tháp tùng ông tìm phương huyễn mộng
Thơ giăng bàng bạc ánh sơ huyền
Cõi tình hun hút như thạch động
Trải lòng theo mỗi bước truân chuyên

Cuộc lữ tang bồng đâu đất trích
Càng chạm gian nan càng tài hoa
Tiếng thơ đồng vọng vào xa tít
Cúi đầu nhường mây trắng bay qua

Ông dẫn tôi đi đùa tuế nguyệt
Huyễn mộng đùn chất ngất cỏ non
Giũ sạch bụi quan trường không tiếc
Lại tiếc trăng thu bệnh héo mòn

Thời buổi tâm hồn xơ cứng hóa
Lần bước theo ông cứ giật mình
Cánh thơ như cánh chim bạt gió
Điểm xuyết ánh hồng giữa vô minh

Đêm nay thức trắng cùng Tô Thức
Trăng phương huyễn mộng gối ngang đầu
Càng đọc thơ ông càng ấm ức
“Đời trôi xuôi bờ bến là đâu!?”

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Advertisements

SẮC NHỚ

 

Bầy sẻ cũ đã lìa xa mái phố
Mây trắng giờ tụ xám lặng hiên xưa
Tôi trở lại.Hát ngu ngơ và nhớ
Những tháng ngày ngồi ngóng một cơn mưa

Hoa vẫn nở nhưng sắc vàng đã nhạt
Dòng thư yêu cũng nhoè mực lâu rồi
Cỏ ngượng ngập cố níu màu xanh lại
Ngậm ngùi ai thả sợi khói lên trời

Biết bao giờ bàn tay nhau chạm lại
Dù nhẹ thôi cung phách bản đàn xưa
Em đã xa… nghĩa là không trở lại
Để hiên tôi rơi rụng những âm thừa

Tôi trở lại…Hát ngu ngơ. Và nhớ
Ánh đèn vàng ấm áp suốt mùa thi
Không có em mỗi mình tôi tựa cửa
Phía hoàng hôn tím ngắt bóng chiều đi

Bầy sẻ cũ đã cùng em đi mất
Hiên xưa thèm đến khát một lời chim
Tôi lặng lẽ thả khói vào mây xám
Nhận ra hoa vàng sắc nhớ im lìm.

Nguyễn Liên Châu

VỌNG ÂM MÙA VỌNG

 

Vườn đông vọng tiếng cành khô gãy
Tiếc ngu ngơ một thuở khăn quàng
Thuở quỳ nguyện nhìn lên chợt thấy
Chúa cũng rưng buồn với thế gian

Chân ngượng ngập đi tìm mùa vọng
Sầu tê lòng se giá dòng tin
Chuông thánh lễ rụng âm trầm thống
Nhấp nháy sao kiếp nạn chúng sinh

Lần khổ hạnh ngược xuôi xuôl ngược
Luân hồi nhau cõi thế phù vân
Màu đông xám từng dòng cựu ước
Những cành khô gãy giữa phúc âm

Vọng đâu đó tiếng chim ngày cũ
Buổi tiệc ly nến thẳng hai hàng
Trong veo sáng ân tình thánh nữ
Ngạo mạn mình tập viết chữ ngoan

Những bài thơ xám màu đông xám
Giấu riêng nhau hang đá tình thiêng
Từng vần cháy bung mình tận hiến
Bay tàn tro một cách ưu phiền

Đêm vọng âm an nhiên mùa vọng
Thèm tay nhau thay những khăn quàng
Ta trót treo tình lên thập giá
Nên đành rét lạnh những đa mang.

Nguyễn Liên Châu

MƠ HỒ CÂU THƠ CŨ

 

Chiều lững thững câu thơ tuổi trẻ
Cọng cỏ xanh nhằn giữa môi khô
Phố lơi hơi theo ngày đã nhẹ
Dốc co ro mù sương ấu thơ

Bất chợt trắng một bông cúc dại
Thềm rêu em lạ lẫm ân tình
Màu mây cũ ngẫu nhiên ghé lại
Nghe như ai vừa gọi tên mình

Xa lăng lắc âm ba nguồn cội
Dội chật lòng ẻo lả ly hương
Hồn khằn tiếng núi đồi già cỗi
Rót vàng phai chưng hững âm buồn

Tìm lại chút thân quen chẳng thấy
Lựng chựng chân lạc lõng quê nhà
Sót lụn vụn câu thơ mười bảy
Mịt chân dung mờ tít ngày xa

Mơ hồ ta câu thơ tuổi trẻ
Rớt rơi trong quá vãng vàng son
Quành tìm nhặt vần rưng lạnh lẻ
Chai đầy tay những vết sống mòn

NGUYỄN LIÊN CHÂU

PHÁCH HỒN NHỊP KIẾP

 

Tặng Nguyễn Một
Cảm tác nhân đọc “Đất trời vần vũ”

Trong nhau mà thất lạc nhau
Người dạt đâu? Ta bạt đâu? Trùng trùng…
Gào khô khản cái tên chung
Vẫn thăm thẳm… vẫn dửng dưng… Mịt mù!

Tiền thân hạt bụi phù du
Hiện thân hành xác cõi hư phù trần
Kiếp người đều nhịp xoay vần
Cốt hồn hồn cốt ngỡ gần mà xa

Ma là người. Người là ma
Ta là ai? Ai là ta? Đoạn trường…
Một mai xác chỉ còn xương
Hồn vất vưởng cõi trần truồng trẽn trơ

Âm dương lẩn quẩn bến bờ
Sống ghé chết dạt hư vô kiếp người
Nghĩa tình đọng một chút vui
Sân si hoá thạch ngậm ngùi nhân gian

Lời nguyền man dại hoá vàng
Vết dao thốc ngược bàng hoàng cõi thiêng
Đất trời vần vũ chao nghiêng
Bể dâu đoạn nỗi lại liền bể dâu

Trong nhau mà mãi mất nhau
Phách hồn nhịp kiếp…
đâu đâu…
tìm tìm…

Nguyễn Liên Châu

LÓC CÓC NGỰA Ô

Ngựa ô khớp bạc…bông vàng…
Câu lý thơ mộng mơ màng vu quy

Ngựa chưa khớp bạc chân đi
Xe hoa ai đã đâu lì nhà em
Trách người giả ngộ không quen
Ngẩn ngơ đường đất gập ghềnh khó đi
Lóc ca lóc cóc so bì
Đường xe tráng nhựa phẳng lì nàng qua

Ngẩn ngơ một nỗi buồn ta
Gõ ly tự hát bi ca giễu mình
Thế là xong, một mối tình
Xe hoa rồ máy…Bất bình ngựa ô
Nhà nghèo chưa kịp giăng thơ
Dinh người đã rộn tiếng tơ tiếng đồng

Đanh xin hát ngọng đôi dòng
Lóc ca lóc cóc…điếng lòng ngựa ô.
Nguyễn Liên Châu

 

MẢNH VỠ CHIẾC GƯƠNG XUÂN

nguyenlienchau

* gởi Phù Hư

xin được ngồi cùng em
đốt thời gian qua tay mình nghiệt ngã
yêu thương nhau bằng những vòng ôm giả
nhưng rất thật nỗi buồn

xin được chạm môi vào một làn hương
mùi thánh nữ nguyên trinh trong đáy vực
mọi nỗi niềm nhẫn nhục
trong cuộc đời này đều đáng kính như nhau

xin được hôn em bằng nụ hôn của mối tình đầu
phút trai trẻ của người luống tuổi
những cuộc tình đã qua, bao cuộc tình sẽ tới
nỡ lòng nào so sánh cân đo

xin được ngồi lặng thầm giữa nhận và cho
nước mắt em chảy xuôi, nỗi buồn tôi thấm ngược
những giọng cười trẻ con, những lời đùa xấc xược
được buông ra hoen ố chiếc khăn bàn

xin được yếu lòng trân trọng những tay đan
năm ngón thơ tôi lời yêu khô khốc
năm ngón tình em sầu buồn bạch ngọc
thèm khát những hờn ghen

xin được ngồi với một thói quen
chẳng bao giờ nói lời xin lỗi
xuân ngoài kia đất trời đang đợi
hãy tha thứ đời nhau bằng chính trái tim mình

cảm ơn em gương mặt một người tình
mảnh vỡ nhỏ của tháng ngày thơ dại
mảnh vỡ nhỏ chiếc gương xuân còn sót lại
cho tôi soi và tìm thấy lại mình…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

KHOẢNG LẶNG

nguyenlienchau

Bến dừng lắng đọng bóng thâu
Đêm yên ắng đêm thở sâu giấc nhoài
Đi qua cơm áo một ngày
Ngả lưng nằm xuống ngực đầy tiếng khuya
Cõi trăng lên nẻo trăng về
An nhiên như thể chưa hề long đong
Ngửa lòng đón nhận sắc không
Hiểu ra cát bụi cũng mong yên bình
Soi đêm dọ dẫm u minh
Thấy tình leo lét thấy mình lơ mơ
May khuya còn một chút thơ
Vắt ngang trời vệt bâng quơ phiêu bồng.

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Long Đong Y Bát

nguyenlienchau

Ngày đi về phía không nhà
Trắng mây hoài tóc cà sa vướng chiều
Gậy từ Tây Trúc đăm chiêu
Dần qua Đông Độ liêu xiêu căn phần

Bát chánh đạo – Độc tà tâm
A – di – đà những tiền thân kiếp người
Tụng lời cát bụi rong chơi
Lộc trần độ nhật đâu nơi vĩnh hằng?

Cửa thiền quán trọ dừng chân
Phiêu hốt bồ tát muộn mằn nhân duyên
Ôm y bát hỏi vô biên
Về đâu nhân quả lời nguyền long đong?

Đời người sắc sắc không không
Cơ man dấu hỏi uốn cong mái thiền
Lời kinh tụng gởi vô nhiên
Đạo không nặng cớ sao thuyền chông chênh!

Sóng lòng không vỗ mà duềnh
Long đong y bát bắt đền thiện căn
Ừ thì cõi thế phù vân
Gom tàn tro thả
một lần…
Đầu thai!

NGUYỄN LIÊN CHÂU

TIỄN

nguyenlienchau

Hoá vàng một mối tình con
Tiễn tàn tro những mất còn qua sông
Lạc nhau trước cửa mùa đông
Thơ se se lặng một dòng biệt ly
Hoá vàng một mối tình si
Tiễn theo gió áo vu quy qua cầu
Nhủ lòng chẳng có gì đâu
Tay không khép được mười đầu ngón buông
Hoá vàng thôi một người buồn
Tiễn ta về lại con đường không em.

NGUYỄN LIÊN CHÂU