MƠ HỒ CÂU THƠ CŨ

 

Chiều lững thững câu thơ tuổi trẻ
Cọng cỏ xanh nhằn giữa môi khô
Phố lơi hơi theo ngày đã nhẹ
Dốc co ro mù sương ấu thơ

Bất chợt trắng một bông cúc dại
Thềm rêu em lạ lẫm ân tình
Màu mây cũ ngẫu nhiên ghé lại
Nghe như ai vừa gọi tên mình

Xa lăng lắc âm ba nguồn cội
Dội chật lòng ẻo lả ly hương
Hồn khằn tiếng núi đồi già cỗi
Rót vàng phai chưng hững âm buồn

Tìm lại chút thân quen chẳng thấy
Lựng chựng chân lạc lõng quê nhà
Sót lụn vụn câu thơ mười bảy
Mịt chân dung mờ tít ngày xa

Mơ hồ ta câu thơ tuổi trẻ
Rớt rơi trong quá vãng vàng son
Quành tìm nhặt vần rưng lạnh lẻ
Chai đầy tay những vết sống mòn

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Advertisements

PHÁCH HỒN NHỊP KIẾP

 

Tặng Nguyễn Một
Cảm tác nhân đọc “Đất trời vần vũ”

Trong nhau mà thất lạc nhau
Người dạt đâu? Ta bạt đâu? Trùng trùng…
Gào khô khản cái tên chung
Vẫn thăm thẳm… vẫn dửng dưng… Mịt mù!

Tiền thân hạt bụi phù du
Hiện thân hành xác cõi hư phù trần
Kiếp người đều nhịp xoay vần
Cốt hồn hồn cốt ngỡ gần mà xa

Ma là người. Người là ma
Ta là ai? Ai là ta? Đoạn trường…
Một mai xác chỉ còn xương
Hồn vất vưởng cõi trần truồng trẽn trơ

Âm dương lẩn quẩn bến bờ
Sống ghé chết dạt hư vô kiếp người
Nghĩa tình đọng một chút vui
Sân si hoá thạch ngậm ngùi nhân gian

Lời nguyền man dại hoá vàng
Vết dao thốc ngược bàng hoàng cõi thiêng
Đất trời vần vũ chao nghiêng
Bể dâu đoạn nỗi lại liền bể dâu

Trong nhau mà mãi mất nhau
Phách hồn nhịp kiếp…
đâu đâu…
tìm tìm…

Nguyễn Liên Châu

LÓC CÓC NGỰA Ô

Ngựa ô khớp bạc…bông vàng…
Câu lý thơ mộng mơ màng vu quy

Ngựa chưa khớp bạc chân đi
Xe hoa ai đã đâu lì nhà em
Trách người giả ngộ không quen
Ngẩn ngơ đường đất gập ghềnh khó đi
Lóc ca lóc cóc so bì
Đường xe tráng nhựa phẳng lì nàng qua

Ngẩn ngơ một nỗi buồn ta
Gõ ly tự hát bi ca giễu mình
Thế là xong, một mối tình
Xe hoa rồ máy…Bất bình ngựa ô
Nhà nghèo chưa kịp giăng thơ
Dinh người đã rộn tiếng tơ tiếng đồng

Đanh xin hát ngọng đôi dòng
Lóc ca lóc cóc…điếng lòng ngựa ô.
Nguyễn Liên Châu

 

MẢNH VỠ CHIẾC GƯƠNG XUÂN

nguyenlienchau

* gởi Phù Hư

xin được ngồi cùng em
đốt thời gian qua tay mình nghiệt ngã
yêu thương nhau bằng những vòng ôm giả
nhưng rất thật nỗi buồn

xin được chạm môi vào một làn hương
mùi thánh nữ nguyên trinh trong đáy vực
mọi nỗi niềm nhẫn nhục
trong cuộc đời này đều đáng kính như nhau

xin được hôn em bằng nụ hôn của mối tình đầu
phút trai trẻ của người luống tuổi
những cuộc tình đã qua, bao cuộc tình sẽ tới
nỡ lòng nào so sánh cân đo

xin được ngồi lặng thầm giữa nhận và cho
nước mắt em chảy xuôi, nỗi buồn tôi thấm ngược
những giọng cười trẻ con, những lời đùa xấc xược
được buông ra hoen ố chiếc khăn bàn

xin được yếu lòng trân trọng những tay đan
năm ngón thơ tôi lời yêu khô khốc
năm ngón tình em sầu buồn bạch ngọc
thèm khát những hờn ghen

xin được ngồi với một thói quen
chẳng bao giờ nói lời xin lỗi
xuân ngoài kia đất trời đang đợi
hãy tha thứ đời nhau bằng chính trái tim mình

cảm ơn em gương mặt một người tình
mảnh vỡ nhỏ của tháng ngày thơ dại
mảnh vỡ nhỏ chiếc gương xuân còn sót lại
cho tôi soi và tìm thấy lại mình…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

KHOẢNG LẶNG

nguyenlienchau

Bến dừng lắng đọng bóng thâu
Đêm yên ắng đêm thở sâu giấc nhoài
Đi qua cơm áo một ngày
Ngả lưng nằm xuống ngực đầy tiếng khuya
Cõi trăng lên nẻo trăng về
An nhiên như thể chưa hề long đong
Ngửa lòng đón nhận sắc không
Hiểu ra cát bụi cũng mong yên bình
Soi đêm dọ dẫm u minh
Thấy tình leo lét thấy mình lơ mơ
May khuya còn một chút thơ
Vắt ngang trời vệt bâng quơ phiêu bồng.

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Long Đong Y Bát

nguyenlienchau

Ngày đi về phía không nhà
Trắng mây hoài tóc cà sa vướng chiều
Gậy từ Tây Trúc đăm chiêu
Dần qua Đông Độ liêu xiêu căn phần

Bát chánh đạo – Độc tà tâm
A – di – đà những tiền thân kiếp người
Tụng lời cát bụi rong chơi
Lộc trần độ nhật đâu nơi vĩnh hằng?

Cửa thiền quán trọ dừng chân
Phiêu hốt bồ tát muộn mằn nhân duyên
Ôm y bát hỏi vô biên
Về đâu nhân quả lời nguyền long đong?

Đời người sắc sắc không không
Cơ man dấu hỏi uốn cong mái thiền
Lời kinh tụng gởi vô nhiên
Đạo không nặng cớ sao thuyền chông chênh!

Sóng lòng không vỗ mà duềnh
Long đong y bát bắt đền thiện căn
Ừ thì cõi thế phù vân
Gom tàn tro thả
một lần…
Đầu thai!

NGUYỄN LIÊN CHÂU

TIỄN

nguyenlienchau

Hoá vàng một mối tình con
Tiễn tàn tro những mất còn qua sông
Lạc nhau trước cửa mùa đông
Thơ se se lặng một dòng biệt ly
Hoá vàng một mối tình si
Tiễn theo gió áo vu quy qua cầu
Nhủ lòng chẳng có gì đâu
Tay không khép được mười đầu ngón buông
Hoá vàng thôi một người buồn
Tiễn ta về lại con đường không em.

NGUYỄN LIÊN CHÂU

MẢNH VỠ CHIẾC GƯƠNG XUÂN

nguyenlienchau
Gởi Phù Hư

Xin được ngồi cùng em
Đốt thời gian qua tay mình nghiệt ngã
Yêu thương nhau bằng những vòng ôm giả
Nhưng rất thật nỗi buồn

Xin được chạm môi vào một làn hương
Mùi thánh nữ nguyên trinh trong đáy vực
Mọi nỗi niềm nhẫn nhục
Trong cuộc đời này đều đáng kính như nhau

Xin được hôn em bằng nụ hôn của mối tình đầu
Phút trai trẻ của người luống tuổi
Những cuộc tình đã qua, bao cuộc tình sẽ tới
Nỡ lòng nào so sánh cân đo

Xin được ngồi lặng thầm giữa nhận và cho
Nước mắt em chảy xuôi, nỗi buồn tôi thấm ngược
Những giọng cười trẻ con, những lời đùa xấc xược
Được buông ra hoen ố chiếc khăn bàn

Xin được yếu lòng trân trọng những tay đan
Năm ngón thơ tôi lời yêu khô khốc
Năm ngón tình em sầu buồn bạch ngọc
Thèm khát những hờn ghen

Xin được ngồi với một thói quen
Chẳng bao giờ nói lời xin lỗi
Xuân ngoài kia đất trời đang đợi
Hãy tha thứ đời nhau bằng chính trái tim mình

Cảm ơn em gương mặt một người tình
Mảnh vỡ nhỏ của tháng ngày thơ dại
Mảnh vỡ nhỏ chiếc gương xuân còn sót lại
Cho tôi soi và tìm thấy lại mình…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

PHỐ, CỦA NGÀY HÔM QUA

nguyenlienchau

Ngồi giữa phố nao lòng… nhớ phố
Ký ức rêu xanh ẩm mốc chiều
Con ngựa già đau tình thổ mộ
Gõ mê lầm nhàm nhịp vẹo xiêu.

Ngã tư xưa bây giờ lắm bụi
Cây ngọc lan quán cũ đực bông
Tình đã bạc hương đâu mà bói
Phô chênh vênh thở nhịp lạc lòng.

Con ngựa già hát tình ca phố
Lúng búng hơi lóc cóc nhịp tàn
Xà ich đã chết trong quá vãng
Thảo nguyên xanh thành giấc mơ hoang.

Phố vẫn đông nhưng là phố tịch
Khi cốt hồn phiêu dạt trời xa
Phố vẫn động nhưng là phô bịnh
Khi em là em của hôm qua.

Ngồi giữa phố đem lòng… nhớ phố
Phố mưa đêm giục tiếc nắng chiều
Đèn xanh đỏ chớp lòe tắt mở
Con ngựa già loạn sắc thơ yêu.

NGUYỄN LIÊN CHÂU

LỬA MUỘN

nguyenlienchau

Gởi Nguyễn Vân Thiên

Tay bật diêm ngọn lửa cháy xòe
Ánh sáng bùng lên khởi nguồn bao bóng tối
Điếu thuốc ngún dần những hao hơi lầm lỗi
Ngọn nến ngắn dần những hoang tưởng đảo điên

Nhập nhằng cõi người bao ngộ nhận chung riêng
Lửa trong thơ hắt lằn ranh thực mộng
Ánh sáng ảo ở bên này sức sống
Trở thành nguồn tối ám phía không thơ

Chúng ta ngồi nhóm lửa nhớ ngày xưa
Chú dế ốc tiêu phùng mang trợn má
Thuở hồn nhiên nhờ thở hương rơm rạ
Chẳng biết nề hà giữa nhận và cho

Chúng ta làm thơ khêu lại tàn tro
Ngọn lửa tim buồn âm âm le lói
Que diêm ẩm từ khi không phục tùng bóng tối
Ước ao sáng lên dù chỉ một lần thôi.

Chúng ta ngồi đốt thuốc gọi mù khơi
Khao khát lửa ấm đều cho năm tháng
Đời quen thói hổ ngươi bao hạn hán
Cho lòng riêng mưa gió đến bão bùng

Chúng ta bật diêm như một thói quen chung
Lửa bùng lên… lửa lụi dần… lửa tắt
Chân chôn cứng ở bên này sự thật
Đốt thuốc cuồng điên cho ngắn lại hoang mang

Đốt thuốc ngồi mong những giấc mộng hóa vàng
Chỉ thấy phản quang ánh sáng đèn điện tử
Cháy về đâu ngọn nến thơ ảo dụ
Điếu thuốc buồn tiếc nuối những que diêm

Cháy đời ta những vây bủa im lìm
Ngọn lửa muộn trong chân tìm nẻo sớm
Ngọn lửa muộn trong tay run cạn vốn
Nến thơ ta nhựa sáp nhão lâu rồi…

NGUYỄN LIÊN CHÂU