CUỐI THU

 

Nhân cuối thu ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, hôm nay sẽ tản mạn chuyện các loại lá đổi màu, chuyện lá rụng, chuyện nhà nước đi gom lá, chuyện lá và cành được đốt thành phân, chuyện phân tro trở lại mọi nhà để vun bón cho cây cối, bông hoa, vườn tược mùa xuân và mùa hạ.

Trước tiên là mùa lá đổi màu ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, ở các tiểu bang như: Connecticut, New Hampshire, Massachusetts, Vermont, New Jersey, New York, Maine…luôn là một mùa mà cảnh trí như trong các truyện thần tiên, tôi hay gọi là mùa lá chín tới. Ngay cả cư dân Hoa Kỳ ở các vùng khác như Cali, Houston, Florida, Oklahoma… mùa nầy người ta cũng theo dõi thời gian lá đổi màu đẹp nhất, rực rỡ nhất ở vùng Đông Bắc nầy để mua vé máy bay lên tận nơi thưởng ngoạn, quay phim và chụp hình. Mùa lá đẹp nhất hàng năm thường rơi vào từ đầu tháng 10, và đó cũng là giai đoạn trời hay mưa. Lá đang đượm màu đẹp nhất chỉ cần một đêm mưa dai dẳng, sáng hôm sau toàn thân cây có thể đã trơ cành, rụng sạch. Do vậy, khi thấy lá đang chín tới là ghi hình liền, chờ hôm sau có thể bạn sẽ thất vọng.

Đa số những cây cho lá đẹp nhất vào mùa thu ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ là những cây lá phong (Maple). Có rất nhiều loại lá phong mà hình thù và màu sắc lá khác nhau, tạo thành một bức tranh đa dạng. Trong đó loại lá phong đỏ người Canada chọn làm quốc kỳ cho họ, và vào mùa thu hang năm ở Canada lá phong đổi màu cũng rất đẹp. Khoảng thời gian nầy, nếu bạn có dịp lái xe đường trường ngoài xa lộ, bạn sẽ thấy bị hút hồn bởi trò nghịch ngợm vấy tung màu của đấng hóa công đã nhuộm rực rỡ những hàng cây dài chạy dọc liên tục hai bên đường.

Sau vài tuần như được sống trong mộng, và tùy theo mưa nhiều hay ít lá sẽ rụng sạch sớm hay muộn. Nhà ở Mỹ luôn rộng lớn, khuôn viên mỗi căn nhà luôn có các vuông sân cỏ viền quanh, và ít nhất có vài cây ăn trái và một cây lá phong trong sân. Nhà ở Mỹ không sát liền kề như nhà ở Việt Nam, và sống ở Mỹ ai ai cũng giống như đang sống ở mặt tiền chỉ khác là đường lớn hay đường nhỏ. Cây nhiều hai bên đường, và cây trong mỗi nhà, vì vậy sau khi lá rụng sạch khối lượng lá rất lớn, cành khô cũng rụng. Trong mỗi nhà, chủ nhà đều có sắm máy thổi lá. Khi được thành phố thông báo ngày giờ xe hút lá đến dọn lá, trước đó một ngày chủ nhà phải dùng máy thổi, thổi lá gom dần lá trong sân nhà mình ra lề đường vun thành đống, còn lá rụng ngoài đường do nhà nước lo. Đúng lịch hẹn, nhà nước cho xe hút lá đến từng con đường đã quy định. Họ dùng ống hút miệng to hút lá và cành cây nhỏ hai bên lề đường vào trong xe bồn. Nếu đến lịch hẹn, sân nhà ai còn luôm thuộm cây lá, chủ nhà sẽ lãnh giấy phạt.

Các xe bồn mang lá và cành về một khu nhà máy ngoại ô thành phố. Lá và cành cây được cho vào các lò đốt lớn đốt cháy thành than. Nhà máy tạo ra loại phân tro, sau đó họ ủ lại. Chờ đúng 1 năm sau, khi mùa xuân về, họ tập trung các xe xúc vô các kho ủ phân chở ra đổ vun thành những ụ phân tro thật cao gần ngoài cổng. Khoảng gần cuối mùa xuân, thành phố thông báo cho bất cứ cư dân trong thành phố ai cần trồng tỉa bông hoa, vườn rau hay bón cho cây ăn trái… được quyền mang xe hơi lớn nhỏ tùy ý đến xúc phân về trồng. Tất cả đều free, khi vô cổng bạn chỉ cần giơ cao bằng lái cho người bảo vệ cổng biết bạn là cư dân thành phố nầy, vậy là được vẩy tay cho xe vô ụ phân xúc bao nhiêu tùy thích. Xúc xong chở về nhà đổ xuống thấy còn thiếu, bạn cứ việc mang xe trở lại xúc tiếp đến khi nào bạn thỏa mãn nhu cầu thì thôi. Do vậy ở thành phố nầy, từ cuối xuân qua hè đi ngang qua nhà ai cũng thấy xanh tươi, rực rỡ, bởi người Mỹ trồng nhiều hoa, người Việt trồng rau, cà, bầu, bí, ớt…bên cạnh thảm cỏ nhà ai cũng xanh tươi, được cắt tươm tất như một sân đá banh.Bông hoa, cây trái tươi tốt là lúc bạn bắt đầu nghe chim ở đâu tụ về ngày càng đông, chúng thi nhau hót líu lo, còn những con sóc luôn nhảy tung tăng quanh chân bạn. Vậy là bạn lại quyết định đi Home Depot hay Lowe’s để mua thức ăn cho chim, cho sóc. Bạn cho chim và sóc ăn mỗi ngày nên chúng quen bạn dần. Ngày nào cứ thấy bóng dáng bạn bước ra vườn là chim chóc ở đâu sà xuống quanh bạn hót líu lo, sóc chộn rộn hết trèo cành lại tuột xuống. Bạn sẽ thấy đời sống thiên nhiên thật dễ thương luôn ở sát bên cạnh bạn. Và các lũ chim hay sóc biết rất rõ rằng: Ở chốn nầy không hề có làng nướng Nam Bộ hay quán nhậu 36 món với se sẻ cắt tiết hoà vô rượu đế uống tráng dương, đại bổ chi đó…Tụi nó cũng biết rõ luôn: Thằng cha già nầy mà chộp bậy một em trong đồng loại của mình, mụ hàng xóm Mỹ trắng kế bên sẽ nhấc phone gọi cảnh sát, thằng chả sẽ phải đóng phạt giá chót 500 đô. Nếu con chim bị bẻ giò hay cánh, cảnh sát sẽ nhấc phone gọi xe cấp cứu đến chở con chim về bệnh viện cấp cứu của động vật để chữa chạy, hoặc bó bột cho nó. Ngoài ra thằng cha già ham chim còn bị cấm từ ngày ấy không được léo hánh ra vườn rình mò vì tật thèm chim…

Chu Thụy Nguyên

Đổi Sang Giờ Mùa Đông

3 tháng 11 này, đổi giờ
Mùa Thu, mới đó, hóa mùa xưa…
mùa Đông, mới đó, mùa Đông mới
người, ngủ thêm, và…có thể trưa!

Kéo lại một giờ, không kéo lại
chiếc xe vừa tuột dốc thời gian
thì ta đi tới đường đi tiếp
tới lúc nào ta thấy tuyết tan!

Có tụ thì tan, tròn có khuyết
hoa khai hương nhụy.,, gió bay rồi…
tựu trung cái lẽ Vô Thường vậy
Xuân Hạ Thu Đông…cái Đạo Trời?

Em rất ngoan hiền – Em có Đạo
Ta ngoan hiền bởi có em yêu!
Em tin có Chúa, ta tin Chúa
Em – một vầng trăng ta ước mơ…

…làm chú Cuội ngồi bên chị Hằng
dù năm nào lịch cũng thêm năm…
Vầng trăng, không có vầng trăng cũ
Trăng mới vì trăng mới mọc chăng?

Tháng Mười Một rồi tháng Chạp về
đêm Noel em chải tóc thề.
Bao nhiêu sợi tóc bờ vai nhỉ?
Em hỏi đi và chớp chớp mi…

Trần Vấn Lệ

MÙA THU QUÁ ĐỖI BUỒN

Em nói gì đi, chớ lặng thinh
Tan vỡ lòng tôi mảnh thủy tinh
Mùa thu mây trắng như tiền kiếp
Ai đóng bàn chân tôi dấu đinh?

Tôi biết hồn tôi rất mỏng manh
Tôi đau theo chiếc lá xa cành
Xin em hãy nhẹ tay bùa phép
Hoàng Hạc tìm chấp chới đêm thanh.

Đôi lúc lòng tôi lạc lối về
Xin em chờ đợi cuối đường đi
Và em mở cửa tôi lầm lỗi
Đừng nói lời cay đắng… phải chi…

Tôi biết mùa thu quá đỗi buồn
Vầng trăng khuyết đẫm ướt mưa sương
Có bàn tay nhỏ thơm hương quế
Lặng lẽ xoa thầm những vết thương.

Tôn Nữ Thu Dung

GẶP LẠI SÀI GÒN

 

…Về Sài Gòn, tôi bỗng nhớ khôn nguôi những con đường cụt có hai hàng cây phủ um bóng mát Tôi nhớ những góc phố xưa. Tôi hy vọng người ta chưa xử tệ nó. Những con đường ngắn đủ để đi bộ. Những con đường ngắn châu đầu nhau nơi góc nhà thờ như câu thơ Haiku. Đẹp. Vài chữ đã xuống dòng. Những con đường ngắn. Khi chân vừa mỏi, kịp để dừng lại trước bức tượng Đức Bà bằng cẩm thạch trắng do nhà điêu khắc lừng danh G. Ciocchetti tạc tại Ý. Đứng hồi lâu cho trái tim đập chậm lại vì nỗi choáng váng của một cơn vui bất ngờ. Tôi tiếp tục bước. Bước thật chậm. Bước một vòng. Cơn vui như càng huyên náo khi thấy từng viên gạch trần đỏ au của ngôi thánh đường còn y nguyên. Thèm được ngồi xuống nơi bậc tam cấp nơi toà Bưu điện. Có khi ngồi đó nhìn người Sài Gòn loang loáng trước mắt. Hoặc để hy vọng bắt gặp lại mùi thơm của từng khuôn Pâté Chaud vàng ngậy năm nào nơi góc đường. Có khi chỉ ngồi là để ngồi. Có khi là để đợi. Đợi một buổi chiều đi qua. Đợi mặt trời nồng nàn đi qua, những vách tường màu gạch tôm cao ngất của khu Thánh đường sáng lên bỡ ngỡ. Và trời, trời như một ngày nào trẻ thơ cao vút mênh mông trên đầu tôi – như trang trải của mộng mơ và tình tự.

Tôi đứng lên. Lách qua dòng xe, ngoái đầu kịp nhìn chiếc đồng hồ trước vòm mái còn nằm trên bệ gạch giữa hai tháp chuông. Tôi không biết nó còn chạy không. Tôi không hy vọng nó chạy đúng giờ, nhưng tôi mong cái đồng hồ được làm từ năm 1877 chưa bị thay đổi. Xin đừng thay đổi. Hãy để đó. Xin hãy giữ một chút Sài Gòn quá khứ của tôi. Tôi rưng rưng nấn níu nhìn khối kiến trúc đồ sộ như sợ nó biến mất, rồi nép mình dọc theo hè phố. Tôi như bị vây bọc bởi những âm thanh điên cuồng chói tai trên đường phố, nơi có từng đàn xe khổng lồ, người người tay chân mặt mũi bị bịt kín chỉ còn chừa đôi mắt đổ tới, lao nhanh tủa ra các hướng với đủ kiểu. Không ai cần quan tâm chú ý gì tới các bảng hiệu đi đường, đèn tín hiệu, hay thậm chí một chút ít trật tự trong một khung cảnh hỗn loạn ồn ào. Chung quanh tôi nhộn nhạo xe cộ, người, bụi, khói và tiếng ồn. Tôi phải trông chừng khi có vài chiếc xe gắn máy vọt lên vỉa hè, lanh lẹ né tránh những đám người đi bộ và biến tuyến vỉa hè của thành phố này thành một làn đường nhỏ cho xe qua lại. Nổi lên trong dòng người xe chuyển động rùng rùng……..
( trích GẶP LẠI SAIGON )

CHIM BAY VÀO CHÌM KHUẤT

 

ngôn ngữ một lần được chấm ngang
ngăn câu thơ viết cho em trọn vẹn
như trái tim vốn mỏng tang gãy vụn
đường hoa văn tiều tụy ẩn danh

ngôn ngữ thêu thùa trên áo xanh
hàng lá đậu dăm tờ mệnh yểu
lũ chim sâu rùng mình lên kiệu
cuộc tao phùng bỏ lại ngã ba

người ta hay rước về người ta
màu lung linh rực xiêm rực gối
anh rước nỗi bần thần khờ dối
mắt thẩn thờ ngọt lịm chia ca

đàn bà muôn năm vẫn đàn bà
là thước đo nụ cười mê sảng
đàn bà của riêng anh mãi đàn bà
ban cho anh bờ ngực thô trú vãng

thơ anh điêu đứng thơ anh mù khờ
thơ anh dịu dàng sướng vui.thống khổ
người ta đánh lừa nhau bằng hoa hồng đỏ
ta đánh lừa nhau với những mặc luân

con đường ráng đỏ cuối chiều hôm
nơi em đứng vẫy tay.tay vẫy
nắng thật ngọt ngào tung tăng lau sậy
khe của khe mòn lạch ơn nguồn

mai đưa nhau về cõi phiền chung
nơi dấu hỏi oằn cơn đau chờ chết
anh sẽ thản nhiên lòng như hệt
(cố bằng lòng không đánh tráo ngày mai)

khoác tấm áo choàng…hớn hở anh bay !

Lê Hát Sơn

TÌNH GIÀ

 

Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc trong khi bàn về cái gọi là già sao cho sướng, có đưa ra một lời khuyên: hãy bắt chước ông già lấy le bà già/ chiều chiều dắt ra bờ sông. Lãng mạn thật đấy! Nhưng hai người cũng sẽ rớt xuống sông là cái chắc. Xe cấp cứu sẽ hú còi inh ỏi và thiên hạ sẽ xầm xì rằng, đã già mà sao còn dại!

Dù được thân thiết gọi là bạn già, nhưng tôi chẳng dám đâu. Hãy để cái chuyện dắt ra bờ sông dành cho nhà văn Kiệt Tấn, thưở 17, đã cùng một em tên Tuyết lăn lóc đến nỗi rớt xuống sông (ướt cái quần ni lon) mà vẫn tỉnh queo đèo vespa đưa em về nhà, dọc đường còn tí tởn yêu nhau chút chút.

Vẫn bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc kể kể rằng, nhà âm nhạc học Trần Văn Khê, ở thì tít trên tầng cao của một chung cư, mà ăn thì lấy cơm từ trong tủ lạnh ra hấp trong lò điện, mặc dù tiếng tăm lừng lẫy nhưng giữa lòng Paris hoa lệ mà sống quạnh hiu như vậy, rất là đáng thương.

Nhưng bác sĩ Thân Trọng Minh lại bảo, tuy vậy,  ông vẫn sống rất hạnh phúc vì cuối đời còn có một người yêu ông. Chỉ vào bức ảnh nằm lọt thỏm giữa những chồng sách đụng tới trần nhà, bậc trưởng thượng bảo rằng, đây là mối tình già của hai người, bà yêu ông từ lâu nhưng chỉ sống với ông được vài tháng, rồi mất vì bệnh ung thư. Đương nhiên ông yêu bà không phải vì tóc em ướt mắt em ướt mà vì bà là kẻ tri âm, và hơn thế nữa, ông đã có những bữa ăn với cơm nóng canh sốt rất ấm áp nghĩa tình.

Thưở còn lang thang, có một dạo tôi sống với một đôi vợ chồng già ở Tùng Nghĩa. Hai người không con cháu, sống trong một căn nhà gỗ ọp ẹp tận bìa rừng xa hút.

Ông trước kia, con một điền chủ ở đồng bằng Bắc bộ, theo lời bà, chỉ có mỗi một việc là ăn và chơi. Còn bà là con một vị quan đầu tỉnh ở Thanh Hóa, mẹ mất sớm, rất được cưng chiều.

Những lúc rảnh rổi bà kể, ông nhà tôi ngày trước ghen đáo để. Được bố mẹ chồng mua cho một căn phố, tôi ra đó nấu cơm tháng. Có một anh làm quan huyện còn trẻ đến ăn, thế là ông uống rượu rồi thuê xe kéo chạy quanh suốt buổi, đợi khi anh ta đến, ông bảo phu xe dừng lại trước nhà, rồi nằm gác cẳng lên mà nhìn vào. Anh quan huyện hoảng quá không đến ăn nữa và tôi cũng dẹp tiệm luôn.

Khi di cư vào nam, nhất định không chịu sống ở thành phố, bảo rằng đến đâu cũng phải bỏ giày dép ngoài cửa, mất tự do, nên mua một cái rẫy và chôn chân từ đó đến giờ.

Bà cụ hồi ấy 60, hơn ông những 6 tuổi, vẫn đẹp ngời ngời và rất mực quý phái, khi đi ăn cưới, trang điểm vào trông như người 40, nhưng ông cụ không ghen nữa, chỉ đứng ngắm vợ và cười.

Cái mối tình vừa già vừa nghèo ấy, tình không ở đầu mày cuối mắt mà là ở những bữa ăn, đúng hơn là những bữa nhậu. Gọi là nhậu, chứ thực ra chỉ có nửa góc chai rượu, nửa trái cật hay vài trái chuối già, được bà chế biến rất khéo. Ông ngồi nhậu một mình, thỉnh thoảng hát chèo và đánh trống miệng thì thùng.

Bà tôi, cũng yêu ông tôi bằng cái bánh tráng nướng, mấy miếng bánh hỏi mua về cho ông sau khi bán được cau, chuối trong vườn. Trong những đêm đông lạnh, chẳng những bà nhường cho ông tấm mền duy nhất trong nhà, mà còn đốt than ủ tro lót dưới gậm giường cho ông nằm. Khi còn sống bà thường càm ràm ông để râu nhúng vào canh và hay bỏ quên khăn ở nhà người khác khi đi chúc Tết.

Vậy thì, xem ra cái tình của những người già ở xứ mình, nhất là những người đã thuộc về người của muôn năm cũ, nó tĩnh đến nỗi tưởng chừng họ là những kẻ xa lạ, chẳng những đã không lấy le đưa nhau ra bờ sông mà cũng chưa hề thốt ra một lời nào âu yếm. Chỉ có cằn nhằn và cằn nhằn!

Không như ở Mỹ sáng ông I love you, bà me too, rồi chiều có thay đổi chút ít, bà I love you và ông me too! Ở mình mà ỏn ẻn như vậy thế nào cũng bị mắng cho “biết rồi! khổ lắm! nói mãi!”

Bồ Tùng Linh có viết một truyện với cái nhan đề tình già, rất ngồ ngộ như sau: có một ông cụ nọ chết đi chưa kịp chôn đã sống lại, hỏi sao, cụ bảo trên đường xuống âm phủ, nghĩ thương bà vợ già, sống lủi thủi với đám con cháu, thế nào chẳng bị chúng nó tiếng nặng tiếng nhẹ, buồn lắm!. Thế là đòi quỷ dẫn về và gọi vợ ra cùng chết. Cả nhà ai cũng che miệng cười, bà cụ thì mắc cỡ vì trước mặt con cháu mà lại nằm chung giường với chồng coi sao được. Nhưng thấy ông cụ nghiêm sắc mặt, đành phải nằm kế bên. Thế là xuôi tay đi luôn.

Hóa ra, cái chữ tình của người già ít nhiều đều gắn với cái chết. Sống bên nhau mà bảo là oan gia, nhưng khi một người chết đi, người còn lại mới thấm thía thế nào là cái lẻ bóng.

Thật khác xa với cái xứ Macondo ở Nam Mỹ. Có

một ông già đã 90 tuổi, ham sống đến nỗi muốn rằng, trong đêm sinh nhật thứ chín mươi của mình phải là một đêm nhớ đời với một em hãy còn trinh. Và nhà chứa đã cho ông qua đêm với một con bé mà theo lời bà chủ, là hãy còn mang tã lót. Thấy cô bé có dáng nằm của đứa bé còn nằm trong bụng mẹ, đang ngủ say vì được bà chủ cho uống hợp chất đồng với lá cây gì đó để em khỏi hoảng sợ, thế là ông không hề động đến, chỉ hát ru cho em ngủ. Sau nhiều đêm như thế, ông mới nhận ra rằng dù đã chung giường với hơn 500 người đàn bà, nhưng ông chỉ ăn bánh trả tiền chứ chưa hề biết đến tình yêu là gì. Giờ ông mới thực sự yêu em, biết ghen tuông như trai 17 và nguyện đem hết của cải và những ngày còn lại để làm cho em hạnh phúc.

Ở xứ mình mà còn sung đến thế sẽ bị mắng cho là già mất nết, hay già dịch, già dê.

Mà thôi, nói chơi vậy thôi, chứ già cúp bình thiếc như tôi mà nói tới chữ tình, nó lụp cụp giống như nhai bắp rang vậy.

KHUẤT ĐẨU

10/2019

 

Hãy Đi Như Ngựa Lên Đường

Hôm nay thì tôi đi xa,
cất chân một bước lòng ta nhớ mình!
Nhớ mưa chiều giọt mái tranh,
nhớ ai giọt nước mắt hình trái tim…
Tôi đi như một cánh chim
không lên biển Bắc mà tìm biển Nam!
Ở đâu cũng lạnh bạt ngàn
phi lao một dãy hàng hàng chia ly!
Nói đi là nói có về
về chưa nói được…tại vì chưa đi!
Chưa cất chân đã não nề
trời mưa trước ngõ đầm đìa gió mưa!
*
Nghĩa là thấy đó, câu thơ
nhặt lên, nhìn xuống, hững hờ, thưa em!
Hay là…thử một lần quên
đừng đi mà ở mãi bên với tình?
Nãy giờ đừng nói, làm thinh
để nghe trống trận thùng thình biên cương…
Đi!  Đi!  Giống ngựa lên đường
lạc quăng, mõm buộc, lòng dường khói mây!
Trần Vấn Lệ

hoang phế

 

 

từ hôm ấy có người rời bến cũ
cánh buồm nâu sũng lạnh gió đêm mưa
bờ lau sậy cong mình đau tiếng gọi
vách phênh rêu khép kín tự bao giờ

bầy chim ngủ hoàng hôn chìm lửa úa
vàng công viên ghế đá lạnh từ tâm
có ai đi đời đếm bước âm thầm
về ngõ vắng bóng đèn vừa lên sắc

ơi hoang phế ngôi nhà xưa bỏ đó
nơi nụ cười nấp ủ ở khung vuông
cánh cửa sổ khép hồn mùa hy vọng
mà giăng giăng con nhện thả tơ buồn

hôm ghé lại hỏi thăm về quê cũ
ngõ đường sâu quanh lối khúc chia đôi
thấy dăm trẻ ở đầu sân ngó đợi
một lời chào còn lạ ở trên môi

ngôi nhà cũ nom già thêm mấy tuổi
áo thời gian mầu vôi rửa bấy lâu
cây khế ngọt đàng sau nhà vẫn thế
vẫn buồn hơn lần gặp thuở ban đầu

người về lại trong thu ngồi im nói
mầu thiên thu sơn phếch nỗi buồn vui
sợi nắng úa bơ vơ nằm hiên cỏ
ơi mong manh lụa trắng áo xa vời

từ hôm ấy từ còi tàu xa vắng
xé hồn đêm thổn thức tiếng kêu thương
không còn nữa mùa thu kia đã chết
từ ngàn năm có lẽ đã hoang đường

thêm một tuổi thêm dấu đời trắng bạc
tóc sương phơi thôi nhé cuộc trần ai
mở đọc lại trang sách hồng cổ tích
thấy ngày xưa còn nguyên vẹn mê dài

Phạm Quang Trung