LỤC BÁT TÌNH

 

giữ ngày thương nhớ chia phôi
em theo hoa nắng về trời mất tăm
hốt mưa anh nhốt lệ dầm
vén vun chăm bón cho xanh tháng ngày

con chim yên ả đường bay
tìm cây lót ổ dựng gầy đời riêng
dẫu gì cũng phận thuyền quyên
chiếc nôi hạnh phúc ru bền bỉ em

“chia đôi ngọn gió tháng giêng
nửa chung em giữ nửa riêng anh cầm”**
em là hoa nắng đương xuân
là câu ru mượt theo nghìn dặm xa

em là hương bưởi hương cà
là hơi đất Mẹ với Cha gieo mầm
để cho anh ngóng anh trông
đi qua đời chậm đợi vòng tái sinh

dọn lòng đon đả tân nghinh
nụ hồng em thướt tha xinh bước về
tình mà…như một lằn mê
xiên qua đau đớn đọng thề thốt trôi

leo lên quán dốc gió ngời
nhả từng ngụm khói nhớ người dưới xa
suốt đời làm kẻ bôn ba
đôi lần trở lại buồn tha thẫn buồn

em về phố vẫn mù sương
còn hàng cây đổ bóng nương nắng chiều
còn đôi mắt nhớ ngó theo
bay qua miền khói lạc đèo xa non

em về nuôi mỏng mắt đêm
trơ hàng bóng ngã dãy đèn lặng thinh
nồng tay xếp gọn tóc lành
đêm bên phố cũ thương nhành lá buông

vén sầu chảy mượt nguồn ơn
lắng nghe ngoài núi sấm vờn bãi hoang
hai tay che gió ngực trần
mùi trần gian phảng phất đang lấn về

suốt đời tình luống bụi mê
suốt đời em vẫn đi về trong anh
mưa nguồn chớp bể vây quanh
rớt dòng lục bát để dành mốt mai

Lê Hát Sơn

Advertisements

TRÊN MỐI SẦU CỦA TUỔI

 

dắt em về vùng hoang thạch
mùa xuân đổ bóng dài
con chim tha thời cổ tích
về…rắc phấn đường bay

hoa vàng tóc em dậy nắng
sóng sánh mộng khôn cùng
chùm mây rủ ngày đi vắng
mưa lay mềm môi run

tiếng thời gian khua lạ lẫm
con trăng bạc mái đầu
ngày vui vẫy tay bịn rịn
vẫn một đời lạc nhau

còn trên mối sầu của tuổi
nụ tình thơ rất ngoan
đứng trước hoàng hôn ngó lại
đâu sớm mai thiên đàng…

LÊ HÁT SƠN

MÙA XANH

mùa xanh về đậu cúc vai
hương xanh dịu mật ngón tay tỳ bà
em từ tiền kiếp bước ra
mùa xuân óng mượt khúc ca dao hồng

mùa xanh lừng sắc vỹ cầm
dệt muôn giai điệu phải lòng mất thôi
anh về hỏi Chúa ba ngôi
thiên đàng em chọn.cõi người mặc anh

mùa xanh xanh.lá xanh xanh
nuôi câu từ khúc dỗ dành mốt mai
lầu vàng hạc vút cánh bay
trơ bàn chân cuối chân ngày tiễn đưa

mùa xanh đổ bến thu mưa
em xiêm áo lộng sang bờ tịch sương
lụa là thắp ngực quế hương
mùa em xanh mãi dòng thương bốn mùa

Lê Hát Sơn

CHIỀU ĐƯỜNG THI

“em gầy như liễu trong thơ cổ
anh bỏ trường thi lúc thịnh Đường”
…nguyên sa

anh cau có nhận ra điều tan vỡ
như cau xanh rồi xa lánh trầu không
như miếng vôi thôi dan díu môi nồng
anh khánh kiệt thật rồi…bao yêu dấu

chiều thinh khiết mùi thời gian hư ảo
anh dầm mình theo bóng nhớ em xa
câu Đường thì ngấm nỗi sắt se…và
anh đau đớn nhận ra Chiều-Có-Thật

không giấy trắng cũng chẳng cần bút mực
anh thả thơ lên khoảng lặng nghìn trùng
liệu có chữ nào rớt chỗ em không
anh hỏi vậy rồi băn khoăn:thôi kệ !

cuộc sống vốn xoay quanh nhiều trắc trở
nhiều bất ngờ không định dáng định tên
chiều Đường thi thích Lý Bạch ngông nghênh
thương đứt ruột cánh hạc vàng Thôi Hiệu

anh đang sống giữa kỷ nguyên ảo diệu
với bao điều “không thể”vẫn rõ bâng
chỉ thua một người.là em đấy.biết không
tình vốn vậy và lòng người vốn vậy

anh hơ tay lên chiếu vàng run rẩy
chiều Đường thi lay lắt thấu tâm can
buồn xốn xang trong cái nhớ hổn mang
câu thơ cũ sao nỗi tình rất mới

chiều-Đường-thi anh rùng mình khắc khoải !

LÊ HÁT SƠN

NÓI VỚI CHIẾC TIM Ở TRỌ

anh bơi qua trảng cỏ mùa xuân
gặp tuổi thơ trên nốt sương phủ giá
nghe đau chiếc tim từ bấy lâu ở trọ
lồng ngực gầy còm tai ách hiển soi

anh bơi qua vòng trời thiếu gió heo may
thiếu tiếng chuông chiều neo đơn cố thổ
nghe đau chiếc tim từ bấy lâu ở trọ
anh lạc lỏng giam mình trong chiếu mục cầm hơi

anh bơi qua lòng tóc đêm rối vùi
ngọn đèn chiều chủ nhật không đủ sáng
chỉ có nắng vàng.gió vàng chờ chạng vạng
anh chờ mồ côi trên từng nấc thang

anh bơi qua ngày cuối cùng tháng giêng
câu hò trầm tư ngày em chở nắng
ngọn thác xoả tung nghìn nghìn lau trắng
anh bì bõm một chỗ về không cánh cửa đợi mong

anh bơi qua lời tình buồn bao năm
em vẫn vẹn nguyên màu tươi xanh của cỏ
anh đau đớn chiếc tim bấy lâu rồi ở trọ
ngày tháng cứ phù du trồi sụt nhớ quên

anh bơi qua khoảng cách nới rộng thêm
tội nghiệp chiếc lá bay từ thiên đường ký ức
từ trang vở trắng tinh thuở lành hiền như đất
(dù mụ mị sân si cứ giục riết một bên)

chiều của chiều cuối thêm một lần giêng
anh đếm tuổi rồi bần thần nhìn ngắm
chiếc tim ở trọ chưa một lần đay nghiến
bỗng thêm một lần thật thà đâu khác ban sơ

chiều của chiều…buồn đến vậy…hả Thơ?

LÊ HÁT SƠN

NHỮNG CON ĐƯỜNG THÁNG CHẠP

em giấu lá vào bàn tay thiên ý
mười ngón son hạnh khúc bật âm buồn
cơn mê chiều rủ rớt xuống cung thương
lời thánh thệ tràn trề đêm du hợp

em thắt nắng vào mái đời ẩm mục
lung linh hoa tao ngộ với hư sương
những con đường tháng Chạp sững sờ hương
anh vướng víu từng bước chân kẻ chợ

em lụa bạch nghinh tân làn xuân nở
lối tình chung phác thảo dãi thiên đường
những con đường tháng Chạp nõn nà hương
đưa nhau đến.đưa nhau về chung chạ

bình nguyên rợp cỏ rối tơ gió trải
miền yêu thương lưu vực ngút sãi tim
những con đường tháng Chạp rộn rà nghiêng
mưa hút biển đậm chéo khăn đuôi mắt

anh rối rít cài bàn tay đờn hát
giêng chưa về mà nắng lụa là bung
những con đường tháng Chạp hợp tri ngôn
anh chết điếng bên kia bờ ngực đỏ

bục thánh linh lần dò chân ngờ ngợ
dòng thiên ân em tắm mát nắng trời
những con đường tháng Chạp mắt say môi
tay cuồng nộ tạc phù điêu hạnh phúc

những con đường hoá cơn mơ gấp khúc
tháng Chạp quanh co nỗi nhớ muộn mằn
con trăng cuối cùng…dằng dặc bóng trăng
em goá bụa bên rìa xuân hé nõn

ngọn gió núi lùa xuân thì đi trốn
anh già nua thao thức nghiệm ý hoa
những con đường tháng Chạp cũng rời xa
anh cúi xuống lượm mùa đông đem cất

em chớ hỏi…vì đó là hạnh phúc!

LÊ HÁT SƠN

HƯ BIỆT NGHÌN NĂM

đôi khi ngồi trốn gió
bên tường xám rêu mờ
trong tay vò cọng cỏ
cười y hệt trẻ thơ

đôi khi nằm ngó nắng
nắng đi rồi nắng về
sao em hoài mây trắng
mãi dặm ngàn suối khe

đôi khi anh lẩm cẩm
như lão già bặt câm
không bới tìm kỷ niệm
không múc trăng phơi rằm

đôi khi chân nhốn nháo
lòng râm ran bất an
đi về như kẻ chợ
nhìn trống hoác chiều tan

gió ru mùa ru mãi
hết nắng rồi sang mưa
em ru thì con gái
xa nhau từ nghìn xưa

con sông bùng bọt sóng
quải mái dầm tương tư
thương hai bờ gánh nắng
đợi nhau…bấy…đến giờ !

đôi khi ngồi trốn gió
lêu lổng bàn tay hoang
vẽ câu thơ dị tật
trên đọt lá tàn xuân
từ em mang tình nhớ
treo hư biệt nghìn năm !

LÊ HÁT SƠN

NGHE MƯA CHIỀU HẮT QUA KHUNG NHỚ

nhớ Khanh một góc Bờ kè
một hiên mưa tạt.một tê điếng hồn
tháng mười sắp chắp cánh hương
dấu mi sũng nước vắt nguồn chân mê

một cơn khát lạ ùa về
một hoang tửu ngậm khứ si giả hồng
em như chim khách thuộc lòng
diễn ngôn cầu hạnh qua dòng phù sinh

nhớ Khanh một góc-xưa-tình
chiều tuôn mái gió lặng thinh chỗ ngồi
đời rao bán những buồn vui
còn ta rao bán Bùi ngùi chia hai

văn chương ấn nét vẽ ngời
in sâu Tâm Nguyện một đời dở dang
cuối cùng biền biệt mất tăm
ai gìn giữ.ai cưu mang phần hồn?

sánh gì một cuộc càn khôn
sánh gì cái mất.cái còn.xưa.mai
sót trong nhau hảo nguyện này
ai ráng giữ.ai cố bày.chia đau

đường dài sao xuể bể dâu
lòng đầy vơi há nguyên màu tín.si.
nhớ Khanh một góc Bờ kè
hình như mưa đã quăng về phía Khanh…

HÃY NGOAN NHÉ,CHIA LÌA

gió khép cửa hay em khép cửa
mà căn phòng hương sắc vỡ đôi
ôi dung nhan xám.môi đào đỏ
vạt áo dâng sính lễ qua đời !

nắng hoe nụ vàng thu mấy thuở
mà linh lan suối mãi trong veo
anh cúi xuống lần tay tìm vết
ngọt sâu dâu bể đắp tình theo !

gió khép cửa hay em khép cửa
lắng nghe xa vắng tự nghìn khuya
mười ngón tay vỗ ngoan…ngoan nhé
khúc tình bơi trong vũng.chia lìa !

anh hắng giọng mù mờ trí nhớ
em.khúc tình theo gió mang đi
cửa đã mở.chia lìa đã mở
ngoan thật ngoan em nhé…đường về !

Lê Hát Sơn

LƯNG CHỪNG THÁNG MƯỜI MỘT…

vũ điệu em bóng bẩy thời gian
áp lên tờ lịch manh nha từng con số
đếm ngược.đếm xuôi.nhắc chừng.chối bỏ.
tất cả tròn đầy.tất cả dở dang.

khi em về hoa mụ mị nở.tan
bầu trời độc tứa mặt trời xuống cỏ
anh đứng thẳng ngó rừng.anh nằm dài ngó gió
gió đi ngang.anh xếp cất chẳng buồn theo

thu là gì mà man mác mãi.buồn hiu
chiều đã chật trốn ngày đông vào búi tóc
sá gì giọt lệ manh nha điệu tơ vò nhức buốt
bài tình xưa rêu đã bám cung trầm

ngày rất dài.đêm thút thít kéo ngang
thả tiếng gió trước sân khuya.gõ cửa
(muốn đánh đuổi cơn mê chiều quá khứ
mãi chằm hăm đeo bám.rất keo sơn)

đất quê nhà thơm chân ngập bùn non
anh ra phố dấu phèn khua khoắng nhắc
trời bỗng rộng hơn trong ngực anh thoi thóp
lời của chim mòn rục cửa hoang đường

anh đếm sợi tóc bay tháng mười một lưng chừng
biết nhớ lắm giọt mồ hôi mang vị biển
anh ngắt.véo.trốn cơn mơ chờ tái hiện
hư thực chi mà ròng rã quanh năm?

em qua cầu.sông mãi rộng dòng sông
lời thánh hạ đong đầy trên bến vắng
anh đứng dựa cuộc tình vừa tách bến
ngày hoang khai in vết sướt trăm năm

tháng mười một em.tháng mười một anh
cỏ đã héo trên bậc thềm ký vãng
dãi lụa mềm thắt chiếc nơ.rực sáng
ngực nhấp nhô hơi thở mượt thanh xuân

anh ru anh.ru em.ru gió núi.trăng ngàn
rồi lấp đất chôn đàn.quẳng thơ không hối tiếc
tháng mười một lưng chừng đánh đu chờ rét
anh cong mình chờ từ thiện cõng đi chơi

tháng mười một lưng chừng.
bề bộn chẳng đầu đuôi !

lê hát sơn