HUYỀN CA

tranhodung

Em gieo sầu chi lên cung đàn ?
Cho ta ngồi đây đau tình xa
Em ngân nga chi cung tơ vàng
Cho ta nghe xa như huyền ca

Lá thu còn rơi cho vai gầy ?
Gió thu còn trôi cho tóc bay ?
Lệ xưa còn rơi trên vai người ?
Tình xưa còn in trong nắng phai ?

Em như chim bay về chân trời
Tình ta nổi trôi theo ngàn mây
Nhớ em về trong ly rượu đầy
Ta nghe sầu lên men ngất ngây

Tình đâu trăm năm mà ngậm ngùi
Đời không thiên thu sao mãi đau
Ai thương nhớ ai trông mây ngàn
Ai ngồi khóc ai dòng sông trăng

Ừ , ta giờ đây thôi yêu nàng
Ừ , em giờ đây thôi yêu trăng
Lòng ta hồ như bia mộ vàng
Lòng em hồ như rêu đá xanh

TRẦN HỒ DŨNG

TỰ TÌNH TRẮNG

nguyenngocnghia

mặt trời chống gậy về sau núi
ngoái nhìn hoàng hôn phơn phớt mây
ta còn một trái tim mờ bụi
yêu em xoay tròn trên cối xay

yêu em tim ta nhừ như cháo
(tội nghiệp chi, một gã si tình!)
còn hơn để con tim chuột gặm
không nhớ nhung chẳng biết thất tình

ta, thiền sư chẳng hề đắc đạo
hay thánh nhân từ chối thiên đàng
bởi lời kinh vướng chân thánh nữ
âm thầm ta buộc mối dây oan

cớ chi gánh đầy vai tình lụy
giang hồ khấp khểnh bước chẳng rời
thầm mơ một chút trăng viễn xứ
nằm góc nhà nghĩ chuyện trùng khơi

giấu sách vở như giấu nỗi buồn
(chữ nghĩa nhẹ tênh tựa khói sương!)
ta vắt vẻo đầu dây cuộc sống
tang bồng cũng vấp nợ áo cơm

rồi như chút rêu chân tường đá
ủ mềm nỗi hiu quạnh xám xanh
uống mù sương mà ngợi ca tình
nghe tim hát
mênh mông dâu bể…

NGUYỄN NGỌC NGHĨA

GIÀ ƠI, CHÀO MI !

thuyvi

Với tóc bạc trắng, gò má cao, mắt sáng đầy thông minh, sống động, khó có ai nghĩ bà Daphne Selfe đã 83 tuổi. Không chỉ là người mẫu ảnh cho tạp chí, siêu mẫu lớn tuổi này còn thường xuyên được các tạp chí mời phỏng vấn, chia sẻ câu chuyện về bà.
10525661_751890984856980_6160342644644478377_n

Bà Daphne Selfe sinh ra tại Berkshire và bắt đầu sự nghiệp người mẫu từ năm 1950 ( lúc bà 20 tuổi ) sau khi chiến thắng trong một cuộc thi người mẫu do tờ báo địa phương tổ chức. Daphne cho biết, bà không bao giờ nghĩ rằng mình đẹp dù có đôi lần người ta nói rằng bà có ngoại hình ưa nhìn. Tuy nhiên, chỉ chừng đó cũng đủ để bà tự tin theo đuổi công việc của một người mẫu. Daphne chưa từng trải qua một cuộc phẫu thuật thẩm mỹ nào nhưng bà vẫn trụ vững trong nghề.

Daphne Selfe không chịu nhiều áp lực như các người mẫu trẻ, bà Daphne nói bà cảm thấy thương những người mẫu trẻ hiện nay vì những sức ép mà họ gặp phải, nhất là nỗi lo sợ hết thời vì cái già xồng xộc tới.

Daphne đã từng làm người mẫu quảng cáo cho các thương hiệu nổi tiến như Dolce & Gabbana, Tata-Naka, Michiko Koshino, Nivea, Olay.

Trước khi giành chiến thắng tại cuộc thi tìm kiếm siêu mẫu do một tờ báo địa phương tổ chức, Daphne làm việc tại một cửa hàng quần áo và cũng không thật sự xinh đẹp. Daphne Selfe cho biết, thời của bà, các người mẫu được đào tạo rất bài bản và chuyên nghiệp, họ được dạy cách đi đứng sao cho chuẩn xác nhất.
Năm 1954, Daphne Selfe lập gia đình và vẫn tiếp tục nghiệp người mẫu. Mãi đến những năm 60, sau khi sinh con, Daphne Selfe bắt đầu “phì” ra, vì thế bà quyết định không làm người mẫu thời trang nữa mà chuyển sang nghiệp diễn xuất.

Nhưng khi được hỏi, vào thời điểm hiện tại, liệu bà có sợ mình đã quá già để làm người mẫu? Daphne Selfe lại rất bình thản: “Theo tôi, niềm đam mê mới là thứ quan trọng nhất. Tôi đang già đi mỗi ngày, đó là điều hiển nhiên. Vậy tại sao phải lo lắng về nó? Tôi thấy những người trẻ bây giờ rất hay than phiền. Nhưng tôi thì khác. Tôi luôn cố gắng vui vẻ và không bao giờ gắt gỏng…”

Bà Daphne bắt đầu sự nghiệp người mẫu tính đến nay đã được 62 năm. Điều đặc biệt là bà chưa từng trải qua một ca phẫu thuật thẩm mỹ nào và giờ vẫn tự tin với nhan sắc của mình. Bà còn thường xuyên tập yoga, ăn nhiều rau quả, uống nhiều nước để giữ gìn vóc dáng.
Công việc người mẫu giúp cho bà Daphne Selfe kiếm được 1.600 USD/ ngày. Với bà Daphne công việc là niềm vui sống, và bà sẽ làm người mẫu đến khi không ai mời nữa. Tuy nhiên, rõ ràng với sự tự tin, chuyên nghiệp thì bà vẫn thường xuyên xuất hiện trên tạp chí để chia sẻ về mình.
Mới đây, khi chụp ảnh cho Vogue, bà cũng không ngại nói thật với một người phụ nữ dành cả đời đứng trước máy ảnh thì bà Daphne vẫn rất sợ các đốm đồi mồi, bà thường mặc áo tay dài để che chúng.

“Tôi đã nhuộm tóc một lần lúc 40 tuổi nhưng rồi tôi không bận tâm nhiều đến màu tóc nữa. Tôi để tóc dài và thấy nó không tốn kém gì nhiều để chăm sóc, mọi người thấy nó đẹp vậy là tốt”

Nhìn những tấm hình của ” bà lão” 85 tuổi chúng ta thấy từ đầu tới chân da dẻ bà nhăn nheo như trái táo khô, vòng 1 vòng 3 xập xệ hết rồi nhưng ở bà vẫn toát lên, lấp lánh lên một phong thái thật đẹp, thật tự tin.
Một người phụ nữ đẹp, điều tất yếu phải là một phụ nữ có phong thái đẹp. Sắc đẹp thì tàn lụi nhưng phong thái thì không bao giờ mai một dù đã luống tuổi. Một phụ nữ có phong thái đẹp ngoài những nét đi đứng cử chỉ thanh lịch còn là người biết chọn những bộ quần áo đẹp. Chúng ta đừng lầm lẫn ở chổ quần áo đẹp là những bộ quần áo sang trọng, hào nhoáng mà đẹp ở chỗ nó làm tôn lên nét thanh thoát và sự duyên dáng của chúng ta.
Trong thời buổi hiện đại này lo gì những người bạn của thụyvi thua kém phong thái bà Daphne Selfe phải không?
Chắc vậy rồi chứ gì nữa.

thụyvi

thụyvi
( Hầm Nắng, giữa tháng 4 – 2012 )

trốn chạy loài người

reu

nhớ đừng buồn nhé nhé anh
ráng cười chút xíu cho xanh mộng đời

mình chơi cút bắt năm mười
bế bồng trốn chạy loài người yêu ma…

(hồn giun dế khóc thật thà
câu kinh mộ địa kêu ca nhân từ)

gió luồng tám hướng tâm tư
mình đi về phía lãng du độc hành…

nhớ đừng buồn nhé nhé anh
ngoài kia mây trắng xây thành khói bay…

RÊU

NHÀNH HOA LAN ĐẤT

daolam

một nhành
hoa Lan đất
tim tím
chiều dịu êm
một bờ môi
nắng khát
lần tìm
cõi vô biên
vạch chi
thêm niềm nhớ
màu hoàng hôn
chắt chiu
thương chi
vùng cỏ mượt
trên đồi Cù
hắt hiu

MỘT NHÀNH HOA LAN ĐẤT
TIM TÍM CẢ CHIỀU TÔI
LÀM RĂNG MÀ QUÊN ĐƯỢC
PHỐ NÚI BUỒN…TÔI ƠI!

DaoLam

VỀ VỚI HƯ KHÔNG

truongvandan

…Cùng với sự xuất hiện không được chào mời của cơn ho, tôi vừa được nhắc nhở rằng cái ngày cuối cùng sắp đến. Giây phút hiếm hoi, chỉ xuất hiện một lần duy nhất và cũng là lần cuối cùng của một kiếp người.
Có ai đó nói rằng một người sắp chết thường nhìn thấy toàn bộ cuộc đời của mình trong những phút giây chớp nhoáng cuối cùng. Còn tôi, tôi chẳng nhìn thấy gì rõ rệt. Chỉ thấy những xáo trộn của một chuyển hoá, như những bức ảnh trong một cuốn phim quay nhanh mà không có hình thù nào rõ nét.
Tôi là ai?
Là con Gấm? Là đứa bé bị đời bạc đãi, là người con gái trôi sông lạc chợ, bám víu vào những cuộc hôn nhân, thực chất là những bè gỗ mục, chấp chới giữa dòng chảy xiết? Tôi là kết tinh của sự bất hạnh hay là người đàn bà được yêu, được vỗ về, che chở để có thể tự cho mình là người hạnh phúc nhất trần gian? Tôi là một, hay là tất cả những hình ảnh phản chiếu từ những chiếc gương xung quanh mình do cuộc đời sắp đặt: Tôi phản chiếu thành bóng trên gương và bóng phản chiếu lên những tấm gương khác, tạo thành những chuỗi hình ảnh vô cùng, vô tận. Phản chiếu của phản chiếu, hình ảnh của hình ảnh cùng với tiếng vọng của âm thanh có pha lẫn giọng cười, tiếng khóc?
Nhiều ý nghĩ trôi qua mà thực sự tôi chẳng biết mình là ai. Có lẽ xưa nay tôi chỉ nhìn tôi qua những ảo ảnh và nhận biết diện mạo của mình qua ánh mắt phán xét của tha nhân. Tất cả thực ảo lẫn lộn. Không thể phân biệt. Không có khởi đầu, không có kết thúc. Không có trung tâm, không có ngoại giới. Chỉ có một chuỗi hình ảnh, âm thanh, mùi vị, ý nghĩ, hành động liên tục nối tiếp nhau với trùng trùng nghiệp chướng. Và trong cái vòng xoay của màn luân vũ quay cuồng tôi đã thành người như mọi người, như mong muốn của đời… phản kháng hay tuân phục theo ý chí của gia đình và bối cảnh xã hội. Tôi đã mang trên người vô vàn cảm xúc, buồn giận, yêu thương, ngọt ngào, cáu gắt … và tâm trạng liên miên hoán đổi. Liên miên biến hoá. Tôi đã thích ứng, đổi thay…và cuối cùng mọi thứ trộn lẫn, chẳng có gì nguyên vẹn, như thể chưa từng tồn tại một ý nghĩ, một tư tưởng hay hình hài gì…mà chỉ có những chuyển đổi nối tiếp nhau rồi mờ nhạt thành một thứ vật chất và tâm linh hỗn độn.
Tôi là ai? Là hình thể của giây phút hiện tại hay tập hợp của muôn vàn khuôn mặt, trong quá khứ, vị lai, mang đủ hạnh phúc, khổ đau, tài hoa, mê muội, sức khoẻ và bệnh tật rồi bây giờ chuẩn bị bước vào cõi vô sinh vô diệt?
Trước đây, qua các truyện cổ tích tôi đã mong được trường sinh bất tử. Các truyện thần thoại mê hoặc tôi. Nó làm tôi mơ mộng và lãng mạn. Chỉ đến khi bệnh tật tôi mới nhận thức được rằng, như tất cả mọi vật thể, mỗi ngày trôi qua thì tôi cũng đang tiến gần đến sự huỷ diệt. Mỗi ngày…tôi đang bước đến gần ngôi mộ của mình. Con Gấm ngày hôm qua khác với con Gấm ngày hôm nay, và lúc này, lúc sau, nó sẽ đổi khác…Mỗi thời khắc trôi qua là con Gấm sống và tự giết chết một phần của chính mình. Những tế bào này chết, những tế bào khác sinh ra. Con Gấm thay đổi, tự bác bỏ, tự mâu thuẫn, tự hoài nghi giữa đúng và sai, giữa chân lý và sai lầm…và đó chính là sự trưởng thành, là sự hoà nhập vào hiện thực cuộc sống thiên hình vạn trạng.

Một cơn ho chí tử nữa vừa ập đến.
Ngực tôi như muốn nổ bùng.
Và đất trời yên ắng bỗng chao đảo như sụp đổ.
Nó sẽ vỡ từng mảng và đổ ụp xuống trần gian.
Tôi còn bao nhiêu thời gian nữa ?
Từ đây đến “đó” còn bao xa ?
Những thời khắc còn lại mình sẽ phải làm gì ?

Hỏi thế nhưng tôi bỗng nhận ra là mình chẳng còn gì để làm nữa cả, vĩnh viễn chẳng còn gì để làm nữa cả.

Bây giờ không.
Ngày mai không.
Mãi mãi sẽ không.

Tôi hít một hơi dài và thấy lòng nhẹ hơn bao giờ hết. Tất cả mọi vật dường như hoà nhập vào trong tôi và chỉ trong giây lát mọi băn khoăn lo nghĩ bỗng tan biến như mây khói. Một niềm vui, phấn khởi vươn tới một chuyển hoá mới mẻ bỗng xuyên suốt và bừng nở trong người tôi. Trong giây phút tôi thấy mình sắp được giải thoát. Thoát khỏi chính mình. Thoát khỏi mọi hệ luỵ của đời mình. Nhẹ hẳn người đi, tôi thấy một cái gì lâng lâng, như một niềm sảng khoái chưa từng thấy. Trái tim và da thịt tôi như bừng sáng, như vừa hiểu là mình sắp bay qua tuyệt vọng.

Thái độ trầm tĩnh và sung sướng ấy làm cho chính tôi cũng phải ngạc nhiên.

Ngước mắt nhìn mây trắng trên bầu trời xanh lơ, lấp loáng sau những vòm cây lòng tôi bỗng dâng lên một cảm xúc lạ lùng. Gió lay động lá cành, như một vật xúc tác, một cái nút điện mà lâu nay tôi từng mò mẫm trong bóng tối đã bật sáng cho thấy tâm mình bình lặng, xua tan bóng tối sợ hãi.

Bỗng dưng tôi tưởng như chính mình đang bồng bềnh bay trong một cõi mà thời gian không còn ý nghĩa. Bản hòa tấu thánh thót của chim chóc, sâu bọ dọc bờ sông như không làm tan biến đi cái tĩnh lặng của thinh không mà chỉ làm sâu thêm cái tĩnh lặng thăm thẳm của tâm linh. Một cảm giác thanh thản lan khắp cơ thể. Bất chợt, tôi thấy mình bay lên cao. Lên cao. Trước mắt tôi là một nơi chốn lạ lùng. Tôi chưa bao giờ đến đây nhưng cảm thấy vùng không gian xung quanh này đang bao bọc lấy mình bằng một sự thân mật khác thường. Cứ như thể mỗi khoảng tối sáng đều đang thể hiện sức hút của nó, giống như sức hút của lỗ đen với các hành tinh trong vũ trụ và nó chi phối mọi chuyển động của mình.
Chỉ đến khi tỉnh táo vì bắt đầu giữ được thăng bằng tôi mới quay nhìn cảnh vật chung quanh. Tôi lần lượt nhìn các thành phố…. Sài Gòn, Hà Nội…Bắc Kinh, Thượng Hải, Bangkok hoa đèn rực rỡ…. Tôi thích thú ngắm các đỉnh của dãy Hy Mã Lạp Sơn, nhìn những dải băng chảy dài theo dốc núi, ngắm các thác nước bọt tung trắng xoá, đổ ào ào từ đỉnh cao xuống các thung lũng. Tôi nhìn thấy dòng Mêkông uốn khúc, trắng như một dải lụa giữa trời xanh, chỉ tiếc là sự phấp phới đã bị gián đọan bởi những nút gút xù xì, có lẽ đó là những con đập Tiểu Loan, Mạn Loan bên Trung Quốc hay các thanh chắn nằm trên lãnh thổ Thái Lan, Cam Bốt hay trên đất nước Triệu Voi. Ở rải rác trên triền núi tôi còn thấy các tu viện hay những ngôi nhà xinh xắn nằm giữa vách đá chon von, như ẩn mình trong khe núi rộng. Và bao trùm lên tất cả là một màu của núi rừng xanh ngắt, tràn đầy sức sống và niềm vui. Lần đầu tiên trong đời mình tôi thoát khỏi cái thế giới bé nhỏ và chật hẹp của mình. Tôi không thể không nhìn mà không thấy lòng ngây ngất. Có lẽ hàng ngàn năm nay các dinh lũy khổng lồ của tạo hoá vẫn ngự trị trên thế giới này mà tôi nào hay biết. Vũ trụ to rộng ngoài sức tưởng tượng. Mà nếu không có được chuyến bay thật tình cờ này chắc hẳn tôi chỉ có thể tan rữa trong các nấm mồ và không bao giờ biết là cái thế giới này vẫn còn bao điều diệu kỳ và huyền bí.

Sự hiện hữu của tôi trước đây chỉ trôi qua trong một không gian bé tí, chỉ vừa đủ để chui ra chui vào, bước qua bước lại.
Giống như một kẻ quen nghe những âm thanh u uất của độc huyền cầm, rồi, bất ngờ, choáng váng trước dòng thác âm thanh của một dàn nhạc khổng lồ.Tâm hồn tôi rạo rực, như rung lên theo từng cung bậc và màu sắc mờ ảo mà thiên nhiên vừa hé ra cho thấy. Tôi nghe, tôi nhìn không chán mắt.
Gió lồng lộng.
Tôi chợt nghe từ trong không gian có những tiếng lùng bùng, khi thưa thớt, khi dồn dập. Tôi ngẩn ngơ vì chưa biết đó là âm thanh gì, nhưng có lẽ đó không phải là tiếng sấm. Bởi nắng còn chiếu sáng. Chói chang. Nắng. Gió. Cuối cùng tôi mở được cánh cửa bước vào khoảng không và bám vào một áng mây.Tựa mình vào đó tôi đắm mình trong cảm giác êm ấm hoàn toàn mới mẻ. Tôi vẫn nhìn xung quanh với một sự háo hức kỳ lạ. Tôi ngắm không chán mọi cảnh vật đang hiện ra trước mắt. Dường như chẳng còn ý nghĩ nào của tôi quay về quãng đời xưa cũ. Về quá khứ hay những gì đã trải qua. Tôi chẳng còn nhớ gì đến làng mạc, quê hương, ngay cả cái tôi hôm qua của mình cũng quên hết. Tôi nhìn như uống cạn đến giọt cuối cùng cái màn hình vĩ đại đang đổi màu, và sự ngất ngây đó đang làm tiếng đập trái tim của tôi trở nên âm vang và mạnh mẽ hơn.
Tôi mê mải chiêm ngưỡng cái sân khấu khổng lồ và phong cảnh bài trí thay đổi liên tục, hết lớp này đến lớp khác, tầng tầng lớp lớp.
Có lẽ chưa lần nào trong đời mình tôi có thể quan sát thiên nhiên chăm chú và tuyệt vời như vậy.Có lẽ chưa bao giờ tôi đắm mình trong say mê và xúc động đến thế. Tôi như chỉ hướng thẳng vào thiên nhiên và hoàn toàn quên bẵng cả thời gian và bản thân mình.
Trong đầu tôi, tâm trí tôi hoàn toàn trống rỗng, và thấy mình cứ bay như vậy, thoải mái cảm nhận thật đầy đủ là mình không còn lệ thuộc vào thời gian.Tôi chẳng còn phải tất bật ngược xuôi với những chiếc kim đồng hồ, cuốn theo tiếng tích tắc vô nghĩa mà đầy thúc giục của nó rồi vật vờ trôi đi như con thuyền không mái chèo cuốn theo dòng nước.
Đột ngột tôi thấy hơi lạnh của độ cao trên thân thể mình. Tất cả xao động. Tất cả biến đổi. Chỉ có sự nhận thức là mọi chuyển biến đều không tránh khỏi là còn ở lại.Và tôi thả rơi cái tôi của mình trong cảm giác tự xoá mà không đau đớn, sẵn sàng hoà nhập và chìm trong mênh mông. Từ trên cao nhìn xuống tôi thấy khói sương.Tất cả núi sông, thành quách, nhà cửa…dưới trần gian bỗng thu nhỏ lại, dần dần biến mất.
Tất cả chỉ còn là khoảng không. Vô tận và mờ ảo.
Bản ngã, vô ngã sắp hoà vào đại ngã.

TRƯƠNG VĂN DÂN

TỪ BÀN TAY NÀY

chuthuynguyen

tôi chạm
những ngòi hoang vu
bật cháy thành ngọn
tuổi rong chơi

tôi chạm
suối nguồn thanh xuân
hang hóc từng ánh mắt
đi hoang

tôi chạm
cội rễ của các tiếng khóc
chào đời
nơi chúng ta khởi đi
đến
và sẽ trở về

tôi chạm
từng nắm hạt rắc gieo
nguồn mưa và chớp bể
hay bức họa của số phần

tôi chạm
bóng mát rừng nguyên thủy
từng dấu chân ghi lại
trên thác ngàn
nơi có tiếng khèn nghiêng thác đổ

tôi chạm
vào thanh xuân
nghĩa là vào hương mật tinh tuyền
của em

của thơ …

CHU THỤY NGUYÊN

PHỐ, NGÀY VỀ

vancongmy

Chiều đi rất nhẹ
Tím vạt nắng tươi
Em về ngang phố
Lạ quen tiếng người
Ấu thơ ngày nọ
Còn hằn mắt môi

Không dưng ngần ngại
Chân sáo ngập ngừng
Ngày em trở lại
Lòng nghe rưng rưng

Chiều qua góc phố
Cây cao cúi đầu
Hỏi thầm bóng đổ
Người xưa nay đâu?

Chiều nghiêng xuống phố
Một cánh chim trời
Mang theo nỗi nhớ
Thả hạt buồn rơi

Em về thăm phố
Cũng là hạnh ngộ

Biết là mây trôi…

VĂN CÔNG MỸ

SỢ

nguyentri

Tôi chắc rằng cả thế gian từ Âu sang Á ai cũng sợ ma. Tôi cũng vậy, nhưng đó là trước kia, thuở còn bé. Sau nầy vì thương khó, làm ăn lụn bại, của cải, cả nhà cửa đội nón ra đi. Nợ vây bủa bốn hướng, nửa đêm tôi phải gồng gánh cùng vợ dẫn bầy con trốn nợ. Đến xứ khác làm lại đời, tha nhân thương tình cho bầu đoàn tôi thuê một căn giá rẻ kề bên nghĩa địa.
Buồn cho thân phận, tối nào tôi cũng giăng võng vào hai cây Bạch Đàn nghe vi vu gió thổi, kề bên là chai ba xị với tí mồi, mắt chong ra mồ mã mong gặp một anh chị ma để phiếm luận cho vui. Có đêm say quá tôi ngủ luôn trên võng, suốt một thời gian dài, tôi chả mơ thấy một giai nhân, hoặc một anh áo trắng tay cầm lưỡi hái nào gọi là ma hay thần chết cả, mới hay rằng ông Bồ Tùng Linh thật đáng mặt tài danh, bộ truyện Liêu Trai Chí Dị của ông thừa sức để cả thế giới tin rằng có ma và ông ấy từng gặp ma.
Có người bạn nói tại vía tôi nặng nên ma không cho thấy, lại thêm rằng có ngon tôi cứ ra giữa nghĩa địa kê đầu lên một cái mã nào đó sẽ biết ma có chân hay không chân. Gì chứ ra giữa nghĩa địa ngủ có mà điên, đúng ra là tôi cũng hơi ơn ớn. Sau nầy khi con gái út của tôi chẳng may về đất mẹ, thêm thằng con lớn bị ma túy, thêm đứa con dâu bỏ cháu cho tôi để đi theo tình mới. Buồn quá, tôi ra nghĩa địa thắp sáng cho con ấm mả lúc mới chôn. Đầu hôm lũ trẻ bạn con tôi đông đảo lắm, chúng rượu trà đàn ca ( Miền Đông, có đám ma là có đàn địch hát xướng) đến nửa đêm chúng về ráo. Còn lại tôi, buồn ơi buồn, tôi kê đầu lên một ngôi mộ, mệt mỏi sau ba ngày thức trắng tôi ngủ một giấc, tỉnh dậy là do ánh sáng mặt trời rọc vô mặt. Nghe tôi ngủ cả đêm ngoài nghĩa địa ai cũng kinh tâm. Về sau tôi ra thăm con bất kể đêm ngày, Tôi còn biết được ở nghĩa địa những đêm có trăng đáng sợ hơn không trăng. Vì sao? Ánh trăng mờ ảo rọi ánh sáng xuống những ngôi mộ xây, hắt cái bóng đen mờ của những tấm bia làm ta liên tưởng đến có ai đó đang ngồi bên mộ mình. Đêm đen thì tối mịt, thành không thấy cái mờ ảo đó. Chỉ vậy thôi. Ma ở đâu? Hay là tôi nặng vía? Chưa hề thấy ma vì thế tôi không sợ.
Tôi lại chắc rằng mười tay dân ngu tầm tôi sợ nhất cái anh công quyền. Đi chuyển hộ khẩu, chứng cái giấy, làm khai sanh cho con vân vân. Nghèo muốn cho mau chóng, nhưng vấp cái dân cần quan bận, phải biết điều, li cà phê gói thuốc được qui thành tiền bỏ vô cái phong bao, len lén nhét vô túi anh. Chẳng may anh đóng phim thanh liêm, móc ra đập lên bàn là mình mang tội đưa hối lộ. Mà không có tiểu tiết ấy thì anh hẹn. Làm sao? Phải có cái anh cò, ta đưa cái bì kèm cò điếu thuốc, thế mới qua. Sợ thật đấy, nhưng lại không sợ vì anh chịu ăn thì chuyện chi cũng qua. Có lần làm thuê tháng, thằng tôi trông coi và điều hành công việc cho một tay chủ rẩy giàu có. Vợ chồng hắn ăn rồi tụ tập nhập sòng. Một hôm nghe ồn tôi vào và chứng kiến cả hai bị Công An Thành Phố còng với sự có mặt của Công An xã. Hỏi, Anh Công An sở tại nói không biết phạm tội gì mà cặp nầy bị truy nã. Không biết? Dân trong tầm kiểm soát của anh mà không biết về nhân thân họ là sao?
Ma và công quyền không sợ. Vậy anh sợ chi? Tôi sợ gì?
Không biết thiên hạ sao, riêng tôi đó đây mười hướng đất trời, làm dăm bảy nghiệp kiếm cơm, biết hết mười hai bến sĩ nông công thương ngư tiều canh mục yên ba tửu chước, cả cái bến tắm ngựa cũng rành. Sợ nhất cái anh, cái chị… xạo.
Xạo tức nói dóc, nói láo. Nó hoàn toàn khác với nói khoác. Những tay một tấc đến trời như Bác Ba Phi. Thủ Thiệm. Mười Giáo… với những câu chuyện tin không nổi của họ làm người nghe, người đọc sảng khoái cười. Chuyện của họ đại loại như: “ – … Tao điên lên xáng cho con vợ bạt tai, nó đâm đầu bỏ chạy, tao cũng phê chai ba xị lăn ra ngủ, tới sáng không thấy ẻm đâu, chạy qua bà già vợ cũng không thấy, ra chợ tìm suốt buổi cũng không, tao tưởng ẻm bỏ tao rồi. Buồn tình tao về nhà xách dao ra sau vườn cắt cải nấu canh, vừa thò dao vô thấy con vợ đang khoanh dưới lá cải ngủ ngon lành… Mày chưa thấy đám cải nhà tao đâu, lá nào lá nấy to bằng cả mái nhà…. Hoặc: “- Quê tao có một cái cây nó cao đến độ có một tổ chim bị gió thổi bay, trứng rơi xuống mới tới nửa cây đã nở thành con, rơi tiếp xuống hai phần ba cây đã đủ lông cánh để… bay tiếp.
Nói khoác cho đời vui kể cũng đáng biểu dương.
Nhưng nói dóc thì ngược lại. Thật đáng sợ cho quý ông quý bà dóc tổ. Họ sẵn sàng phịa ra những chuyện không thể tin được, và nói bằng một cái giọng cực nghiêm chỉnh, buộc nguời nghe phải tin rằng họ đang nói thật.
Tôi là nạn nhân của rất nhiều nguời như vậy. Là do cái tánh hay cả nể của tôi, lại luôn lắng nghe những gì tha nhân nói và gật gật cứ như anh nói tôi tin lắm, nói nữa đi… Thành Dù – Bạn tôi – Thuở chiến chinh với tầm cao mét bảy, Thành đi lính Nhảy Dù, sau ba tháng quân trường bị đẩy đi giải tỏa Cổ Thành Quảng Trị, bị một phát vô bụng, thoát cái chết về phố cứ ba tháng lảnh kì lương thương phế binh. Thành ba hoa rằng:
Bây biết không? Ba tháng tao nhảy năm chục sô dù .
Nghe là không lọt tai. Chín mươi ngày nhảy năm chục sô. Ngày rưởi một sô. Thời gian đâu mà ôm súng tập bóp cò? Nghe mà thẹn giúp cho Thành. Tôi cả nể không nói, nhưng có thằng vặc lại:
– Mày đi lính năm bảy mốt, lúc đó làm đếch gì có huấn luyện nhảy, mà nếu có mày nhảy sao mà ra năm mươi sô nói tao nghe coi.
Mày biết khỉ mẹ gì, tao nhảy mướn cho mấy thằng chết nhát.
Đúng là trời ơi đất hỡi. Lính tráng mà có thuê mướn, xạo tầm đó là không ai bì. Chưa hết. Sau thống nhất bọn tôi đi đục đá tấm ở mấy sân bay dã chiến của quân đội Mĩ. Những sân bay nầy được đổ bằng bê tông có cốt thép, dày những hai mươi phân. Một toán đi đục ít nhất là bốn người, sức khỏe và cơ bắp tầm Lí Đức, Phan Văn Mách ngày nay mới dám đụng vô. Búa tạ chín cân anh, cán bằng cây Lão Mai dẽo như vũ nữ Chăm múa Ápsara, Con chạm bằng thép, lộng vô hai thanh tre gai già. Kẻ rê chạm, người vung búa, đánh suốt ngày dưới cái nắng bén như thủy tinh. Thằng nào dai lắm vung hai mươi búa là thay tua, cở tôi chín búa là hết đát. Lại cũng Thành Dù:
– Hồi còn ở quân trường tao có thằng bạn, búa mười lăm cân anh nó đánh từ sáng đến trưa không nghỉ mà chỉ đánh có một tay.
Đang nắng, nghe xạo. Cảnh Thời Tân quặc lại:
– Mày xạo vừa thôi, làm đếch gì có búa mười lăm cân anh, mày có hiểu vì sao người ta gọi búa ba kí, năm kí, chín kí không? Là cái lực mày đánh ra đó ông nội. Ở quân trường đánh búa tạ tế bà tụi bây hả?
Mày biết khỉ mẹ gì, bọn tao đi đóng nọc sắt làm hàng rào quân trường.
Đợi tới mày đi lính người ta mới làm hàng rào phòng đào ngũ chắc?
Mày biết khỉ mẹ gì?
Câu nầy Thành Dù luôn nói khi ai đó cự lại.
Vào Miền Đông, dân rẩy sở tại thuê đào ao nuôi cá, Vai u thịt bắp chúng tôi ra sức thi công. Những Leng, Xẻng thi nhau xắn, đào quăng đất lên bờ. Thoạt tiên gần và cạn đất bay ra còn xa, lúc xuống sâu cứ đặt lên bờ rồi lại quăng tiếp. Thành – lại Thành – :
– Hồi tao về Tiền Giang đào đìa, quen thằng bạn nó dùng leng ống quăng một phát xa chín thước.
Một người trong toán nói:
– Chín thước thì tôi quăng cũng tới, vì đìa Miền Tây là sình, trơn như thoa mỡ vậy. Tôi chứ vợ tôi quăng cũng chẳng chi khó.
Đó là tao chưa nói hết.
Nói hết đi.
Hầm sâu bốn mét, nó quăng xa thêm…
Đến đây thì cả bọn phá ra cười. Cả nể như tôi cũng không nhịn được.
Quả thật đáng sợ cho Thành.
Nhưng cở Thành cũng chưa mùi mẻ gì so với Thu Hương bà chủ nợ của tôi.
Hương xấu ình, mắt con nhỏ con to, đã hăng rô còn sún hai cái cửa. Tôi đã cả nể lại còn là con nợ của Hương. Thực ra cô chẳng giầu có chi, chỉ tại cái tôi quá ư nghèo. Thời gian khó tôi những bốn đứa con nheo nhóc. Chạy ăn từng bữa toát mồ hôi của Ông Trần Tế Xương mùi mẻ gì, tôi toác cả máu ra mà vẫn đói. Hương khác, nhờ xấu nên không ma nào dám vô gá nghĩa, vậy nên cô có của để dành. Ai túng ngặt cô cũng rộng lòng làm phước, lãi rẻ rề mười phần trăm một tháng. Đành vậy, lúc túng ngặt cở nào cũng phải năn nỉ mong chị mở cái ruột tượng cho con ve sầu em có cái mà ve ve.
Hương cảm mến tôi lắm, vì tôi luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu lời cô nói. Chao ôi, thật cực hình, thật sợ khi phải ngồi nghe tràng giang đại hải những khoe khoang, những hiểu biết, những mắt không hề thấy, tai chưa hề nghe, thậm chí não còn không luận ra được, vậy mà cô nói ngon nói lành cứ như đang là người trong cuộc… Tôi phải gật, phải biểu đồng tình, phải biết tròn xoe mắt ở những cái gọi là cao trào. Hương thú vị thật sự khi tôi là kẻ để cô trút bầu … xạo. Không vậy, e chừng hầu bao cô không mở để thằng tôi qua bẩn chật.
Hồi đó ở Miền Đông có rất nhiều đoàn Sơn Đông bán thuốc dạo. Một chiếc xe con cóc, dừng lại một chợ miền Kinh Tế Dân Lập nào đó. Họ bày ra những Cao Đơn Hoàn Tán, đủ mọi gia truyền trị bá chứng, dân tình xem đông lắm vì có biểu diễn xiếc, thi triễn công phu, có cả hai tay võ sĩ so găng với nhau để thu hút hiếu kì. Nhưng chủ xị của đoàn luôn là những võ sư tên tuổi. Đến đâu họ luôn tìm đến nhà những người yêu thích võ để làm quen. Ra biểu diễn họ luôn nói rằng : “- Chúng tôi tài hèn sức mọn, đến địa phương nầy để phục vụ bà con, biễu diễn ba cái vụn vặt để bà con xem chơi, không dám múa rìu qua mặt thợ, mong các bậc cao minh chỉ giáo, và nếu có chi thất thố mong bà con niệm tình bỏ quá cho”. Mấy giang hồ nầy là bạn rượu của tôi. Những Dương Hải Thanh. Đặng Hồng Minh, Trần Kim Quang…Ai nấy đều dễ thương và cực khiêm tốn.
Một hôm Hương đến nhà tôi, mặt lộ nghiêm trọng, cô kể rằng:
Anh nghe tin ông Trần Kim Quang bị đánh chết chưa?
Tôi lỏ con mắt ếch. Hương tiếp:
Ông bị nhỏ Lý Phi Yến người tàu Chợ Lớn ở Định Quán đánh chết ngay tại chợ.
?
– Anh biết sao không? Ổng dám thách dân Định Quán ai có tài cứ ra dợt với ổng, nghe vậy nhỏ Yến nổi tự ái cho ổng một trận, bị trúng một đòn đá ổng chết ngay tức khắc.
Rồi có sao không cô?
Công An có đến nhưng mà đâu bắt nhỏ Yến được vì ông Quang thách đấu…
Nghe qua tôi cũng không hiểu sao mà cô ta có thể dựng được chuyện vô lí vậy. Đâu chừng nửa tháng sau Trần Kim Quang về xứ tôi kính thưa bà con cô bác tiếp. Và cũng lại Hương:
– Bữa nay ông Trần Kim Quang về chợ mình bán thuốc, vậy mà không biết ai đồn ổng bị bị đánh chết ở Định Quán.
Thiên hạ đồn bậy thôi cô ơi, chấp làm gì.
Sao mà họ xạo được nghĩ cũng hay.
Lẹo tẹo sao đó bụng Hương lớn phổng lên. Ông bà nói đúng thiên hạ cười ba tháng chứ chẳng ai cười nổi ba năm. Hương chả sợ ai, cô cần có đứa con để khi về già có người hủ hỉ. Cũng đáng sợ thay cho thằng ôn dịch nào ôm được Hương mà ngủ với cô. Tôi nói với vợ:
Chắc thằng đó say khướt nên ai cũng hóa Hằng Nga.
Vợ tôi bảo:
– Cả người điên mà còn phải đẻ, huống gì con Hương có tiền. Nó xấu nhưng kết cấu của nó đẹp. Ông đừng có mà….
Mỗi lần vợ “sai” tôi qua Hương mượn chút ít tôi sợ lắm lắm. Hãy nghe:
– Anh biết không, con gái em lúc mới sanh ra, có một sợi giây từ rốn quấn lên cổ của nó, sợi dây đó hiếm hoi lắm, ai được nó quấn sau nầy là ông nầy bà nọ, giàu nứt đố đổ vách đó anh.
Nghe tiếp:
Ba của con em đang ở Mỹ, ảnh nói sẽ gửi tiền cho con bé ăn học.
Vậy à?
Ảnh mới gửi về cho em một ngàn đô la Mỹ. Ảnh thương em lắm.
Cô Hương thật may mắn…- Tôi nịnh.
Đùng một cái Hương đau bụng. Tôi đích thân đưa cô lên bệnh viện, con gái cô vợ tôi chăm. Hương phải mổ. Phải chuyển viện. Nói chung là cần nhiều nhiều tiền. Lúc đó mới biết cô không đủ chi phí cho phẩu thuật. Nhìn cô ảm đạm quá tôi phải tập trung mấy tay đang là con nợ của cô (cả tôi luôn) hồi tiền lại để cô qua cửa tử mà nuôi con. Vẫn không đủ. Tôi diện nghèo, bà xã tôi được xã hổ trợ cho cái bảo hiểm y tế. Tôi phải khai gian với y tế cô là vợ, để cô được hưỏng đặc ân. Biết là gian dối, nhưng thây kệ.
May quá, mọi chuyện qua. Nhờ có bảo hiểm, thẳng tay chắc Hương phải bán cả nhà. Thoát tay thần chết, Hương nói với đầu trên xóm dưới rằng:
– Bảo hiểm chỉ tính có hai mươi phần trăm mà em tốn hết năm mươi triệu. May mà có mấy đồng đô ba con gái em gửi về , nếu không em chết chắc.
Thật là tình. Đồng ý có cái giá năm chục triệu, nhưng cô chỉ tốn có hai mươi phần trăm trong số đó. Cô nổ với thiên hạ chả nói làm chi, lại xạo với chính vợ tôi.
Vậy thì có sợ không người hỡi?
Cũng có người ương bướng, không vì tiền mà ba phải như tôi. Họ độp thẳng vào mặt Hương, thậm chí còn nói bà quăng lựu đạn vừa vừa, nổ banh xác thiên hạ hết. gặp những người đó Hương tắt đài, chỉ có tôi là cô tha hồ trút.
Tôi nghĩ suy và ngộ ra những người ấy vốn dốt nát, bất tài nhưng luôn muốn thể hỉện mình. Khoe khang để người khác ngưỡng mộ. Có sợ, nhưng tôi tội nghiệp họ hơn. Những loại ấy cũng dễ trị, ta có thể đánh trống lãng nếu nhu nhược không dám thẳng vào mặt họ.
Loại có học, có tiền mới kinh hồn. Tôi đi xây dựng cho một tay thầu, anh có Card-visit là Kĩ Sư, thầu những công trình tầm cỡ, dưới trướng trên trăm công nhân. Trừ xây dựng anh còn là một nhà thơ. Anh ta gom đâu chừng năm chục bài in thành tập cả nghìn bản trên giấy tốt để tặng anh em. Bọn vôi vữa chúng tôi đứa nào cũng có. Thứ bẩy anh tụ cái hội của anh lại để ngâm ngợi những thơ ca hò vè, và ăn nhậu. Không hiểu sao tôi ngu độn đâu biết gì thơ thẩn vẫn được anh mời, có lẽ tại cái ba phải chi cũng khen, chi cũng gật gù, nên anh mến tôi chăng?
Hội thơ của anh Kĩ Sư kiêm Thầu Khoán đủ nam nữ. Men bia vào, ai cũng ngâm ngợi, ca hát, và khen nhau. Tôi đọc thơ, nghe bạn bè tụng anh là thi sĩ, tôi cũng phong anh lên hàng ấy. Kệ đi, ai thích chi tôi cho nấy, không mích lòng là được rồi. Nhưng thơ anh chỉ xà quần trong hội, và cái hội không quá chục nhân mạng. Lí do? Anh bảo:
Anh biết không, tôi có gửi cho mấy tờ báo lớn, nhưng họ không in.
Sao vậy anh?
Thầu Khoán trầm ngâm:
– Nói chung, họ không nhìn thấy ý ẩn trong thơ tôi. Thứ nữa, muốn in trên báo ta phải quen biết, bằng không anh gửi đến họ vứt vô sọt rác hết, vì thế nên tôi bỏ tiền ra tự in ấn để lưu giữ cho con cháu về sau.
Sợ mình ngu không hiểu được ý ẩn như anh nói, tôi về lôi tập thơ nghiền ngẫm lại. Quả tôi ngu thật, không lôi ra được ẩn ý, liền lôi ra ru cháu nội mong ngộ ra khi đọc lớn. Đến câu tuyết rơi trên cánh đồng. Vợ tôi hỏi:
Thơ của ai vậy?
Của anh Trúc Tuệ.
– Ở đây hai mùa mưa nắng, mùa mưa còn nóng hơn mùa hạn, đồng khô cỏ cháy, tuyết đâu mà rơi, toàn bậy bạ không à, ông ru thằng nhỏ vậy ba bữa lớn lên nó cũng xạo cho ông coi.
Vợ tôi giật tập thơ trong tay tôi lướt qua vài bài rồi vụt vô xó nhà:
Vầy mà ông đọc được, kể cũng rảnh dữ à.
Rồi cô nhặt lên lại:
– Sách đẹp vầy, bỏ ra chắc nhiều tiền lắm đây. Tôi cũng không hiểu tại sao người ta lại cấp phép cho cái loại thẩn thơ như vầy, và cái ông nhà xuất bản cũng vì tiền quá lắm. Tiền in tập thơ nầy để cho mấy đứa ăn mày như tôi và ông còn có ý nghĩa hơn.
Thật đáng sợ.
Nhưng sợ nhất, chưa phải là là xạo, là dóc tổ. Sợ nhất là lới hứa.
Hứa mà lèo, nó hơn cả ma quỷ, là chúa xạo. Thực vậy.
Trước mùa bầu cử, các Ứng Viên long trọng rằng:
– Tôi đã từng…Tôi đã là… tôi đã… đã… đã và đã, nếu được bầu vào… tôi sẽ…sẽ… và sẽ..
Sau đó thì mèo vẫn cứ là là mèo.

NGUYỄN TRÍ

MÙA TRĂNG SÁNG

 

 

voduychung

 

Lúc này hình đất tượng cây
Đời ta như nước chảy đầy bãi xa
Chiều rồi lòng mở không ra
Mênh mông trong ngực mùa hoa hải tần
Khói mù kín mộng thanh tân
Hình ta đổ sụp mấy lần trong gương
Bên kia bóng vội lên đường
Còn ta ở lại thịt xương gởi đời
Nước xa cuồn cuộn ra khơi
Còn trong thân xác có đôi giọt gần
Bãi sầu trời ngập quá chân
Dương gian ta lún nửa thân còn gì ?
Chiều nay mưa dưới âm ty
Ta nghe róc rách lạnh từ trong xương …

VÕ DUY CHUNG


DSC09873

( Thủ bút của nhà thơ Võ Duy Chung )