TRỊNH KINH

Những ca từ xuyên qua đạn bom
Qua mất mát đau thương khốn cùng tuyệt vọng
Qua hành trình cô đơn qua ruổi rong thân phận
Xâu chuỗi thành tràng hạt Trịnh Công Sơn.

Những lời kinh chép thuần ngôn ngữ Mẹ
Dù hiểu hay chưa hiểu hết mặc tình
Chỉ biết tôi hát anh và cõi lòng vơi nhẹ
Qua biển ngày bội thực thức hiện sinh.

Nguyên Vi
01/IV/2008

Mang nợ

Tạ Chí Thân

shipwreck-tubbataha-henry_18508_600x450

Ông A có giúp đỡ ông B vài điều không gì quan trọng  lắm, vậy mà ông A lúc nào cũng  kể công lúc gặp gỡ giữa hai người hoặc trong đám đông tiệc tùng  họp bạn. Dù vậy ông B vẫn luôn im lặng mà cười… cứ như vậy kéo dài hơn mười năm ông A vẫn còn cứ muốn kể lể hoài không thôi.

Một bữa, trong cuộc tiệc khá đông người… Ông A đứng lên nói (vẫn như những gì ông A thường nói trước mặt, hoặc sau lưng ông B):

“Tôi đã từng giúp thằng B từ những ngày nó còn khố rách áo ôm!”

“Không có tôi, thằng B chỉ bốc tro mò trấu”…

Ông B từ từ đứng lên:

“Thưa ông A!”

Mọi người trong bàn tiệc đều im lặng, trố mắt nhìn và lắng nghe thử ông B sẽ nói gì? (vì bình thường… hơn mười năm nay ông B chỉ im lặng và cười)

Ông B rót ly rượu đưa ông A và nói:

“Thưa ông A, xin cảm ơn những gì ông đã giúp tôi… ơn này xin ông qui ra tiền tui sẽ trả lại ông, để ông khỏi bận tâm nhắc đi nhắc lại hơn mười năm qua!”

Mọi người đều chưng hửng!

Tái bút: Ông B ơi! Cái nợ không gì to lớn lắm của ông mà ông A cứ nhắc đi nhắc lại hơn mười năm qua, cũng đáng bực mình lắm đấy, nhưng so với cái nợ mà chúng tôi không bao giờ muốn mang mà vẫn phải nghe nhắc đến trên TV, báo chí, nhan nhản ngoài đường… hơn nửa thế kỷ nay ! Vậy ai buồn hơn ai?

Tạ Chí Thân

THỬ

Thử yêu anh
một chút thôi
Cam đoan em sẽ
suốt đời ngẩn ngơ
Chỉ đọc thử
chục bài thơ
Bảo đảm khi ngủ
em mơ thấy liền
Trái tim nằm cạnh
trái tim
Còn anh nằm cạnh bên em
mỗi ngày
Thử bàn tay
nắm bàn tay
Nhất định em sẽ
dài dài không buông
Thử nhắm mắt
để anh hôn
Đôi bờ môi chạm
phách hồn cũng xiêu
Thử đưa chân
khe khẽ khều
Sáng mai cuốn gói
em liều theo anh
Thử đốt cháy
ngọn lửa tình
Mới hay trong ngực
có hình bóng nhau

Linh Phương

CÁI CỐI XAY

Đinh Tấn Khương

The Old Mill 0

Người miềnTrung gọi là cái “cối xay”, có nơi thì gọi đó là cái “cối nghiền”.

Cho dù gọi là cối xay hay là cối nghiền thì cũng chẳng có gì thay đổi về  chức năng của nó. Nếu cho nguồn phẩm gì vào thì thành phẩm của nó cũng chẳng thay đổi, có khác chăng chỉ là sự đổi khác về mặt vật lý mà thôi.

Nếu bỏ gạo vào thì thành phẩm sẽ là bột gạo, nếu bỏ bắp hay đậu xanh vào thì thành phẩm cũng phải là bột bắp hay là bột đậu xanh, vậy thôi!

Trong mấy năm gần đây, y đức của bác sĩ và nhân viên y tế thường được đề cập trên các mặt báo cũng như được nhắc nhở bởi nhiều quan chức nhà nước & ngành y tế.

Xin ghi lại những cái tựa và trích dẫn vài đoạn của các bản tin hay là những bài viết được đăng trên hai tờ báo mạng đang “ăn khách” nhất hiện nay tại Việt Nam, qua đó, quý vị có thể hình dung được y đức của bác sĩ và nhân viên y tế trong thời kỳ “kinh tế thị trường định hướng XHCN” đã và đang “xuống cấp” như thế nào!

Nếu có thì giờ thì xin mời quý vị hãy thử vào hai trang mạng nầy, đọc hết các bài viết thì sẽ rõ vấn đề thêm hơn Tiếp tục đọc

H’May

H’May H’May
tình em còn đó
lòng anh biển trời
trái núi quả đồi
nhớ nhau vòi vọi

đường lên dốc thấp
hái trái trăng rằm
đốt lửa ta nằm
ta cười ta khóc

lối xuống truông hoang
có con bướm đỏ
có con chim vàng
mím môi mắc cỡ

rượu cần chưa ủ
bắp non chưa lùi
rựa trành trong gùi
theo em về huyệt

đoạn  trường ai hay
ơi hỡi H’May
ngọn giáo anh mài
cào sướt tim anh.

Trần Anh

Giao Điểm

Em là giao điểm giữa hiện tại và tôi
Cho tôi hẳn một lý do
Để len lỏi giữa thành phố đông người về đêm
Cho tôi sự hồi hộp khi đợi chờ một tin nhắn
Và có thể thẫn thờ hàng giờ dưới ánh đèn pha nhạt nhoà

Em là giao điểm giữa kí ức và tôi
Để tôi tìm lại đoạn dây diều ở triền đê
Đội nắng sớm trên những đồi sim
Và mơ mộng bên rặng tre già khi trăng sáng

Em là giao điểm giữa tôi và tôi
Để tôi tìm về mình
Tự vạch một lối thoát giữa dòng người dày đặc
Hay đón lại hướng gió tuổi thơ
Và nâng cao cánh diều kí ức
Tôi tìm về một giao điểm…em

Trần Huy
Trần Huy hiện là sinh viên năm thứ ba khoa Xây Dựng, Đại Học Bách Khoa tp HCM. Mê thơ , nhạc , nhiếp ảnh và có thơ đăng báo từ lớp 10.Bạn là một cây bút trẻ đầy tiềm năng của Tương tri.

Những Ngày Của Tháng Tư

Tôn Nữ Thu Dung

nhatrangnhungncttu

( Tặng Ba, người đã dạy con chữ nhân và Mẹ, người đã tập con chữ nhẫn.)

Ngày 2 tháng 4, tôi mất Nha Trang.

Đêm trước, ba tôi không về nhà, ông ở lại nhiệm sở để đốt hồ sơ nhân viên. Mẹ bảo tôi mang Coramine và các loại thuốc Tension lên cho ông. Tôi với chiếc cady nhỏ xíu đi trong một thành phố hoảng loạn…Trước đó anh rể tôi đã giữ chỗ cho cả nhà trên một chiếc tàu hải quân neo ở Cảng Cầu Đá trước mặt Đội phòng thủ hải cảng. Nhưng ba tôi nói : ba chưa đi được đâu. Ba còn nhiều việc.Con cứ lo cho gia đình con, ba sẽ đi sau… Sau đó nhiều năm anh kể: anh đã khóc như con nít , uất ức như năm 74 khi tàu anh ra gần tới Hoàng Sa thì nhận lệnh quay về… Nếu gia đình mình cùng đi thì ba đâu có chết.

Nếu có ai hỏi về  những ngày tháng tư năm ấy, tôi chỉ biết nói : hoảng loạn , điên rồ…

Tôi không biết nhiều về chiến tranh trước đó, Nha Trang của tôi là một thành phố bình yên nhất nước. Khái niệm chiến tranh đối với tôi chỉ là những anh chàng không quân, hải quân đẹp trai bảnh bao chiều thứ bảy đi nườm nượp phố phường. Có thể lúc đó tôi còn nhỏ và được bảo bọc bằng một lớp kính vạn hoa chăng nên tôi chỉ biết chiến tranh qua sách vở…

Cho đến ngày 2 tháng 4.

Tôi đứng bên cửa sổ phòng làm việc của ba trong Tòa hành chánh nhìn ra biển. Biển dậy sóng. Không biết anh chị tôi đi đến đâu rồi. Nước mắt tôi rơi tự lúc nào… Ba và chú Chương đang vội vàng đốt, điên cuồng đốt, khói mịt mù ngạt thở. “Hay mình đốt cả tòa hành chánh luôn “. Chú Chương nói. Ba không trả lời gì. Nước mắt của hai người đàn ông thần tượng của đời tôi cùng rơi… Có ai chứng kiến điều đó ngoài tôi… Mấy người cận vệ gõ cửa : ” Thầy ơi, về thôi thầy”. Cánh cửa sập lại sau lưng mọi người. Ba tôi lên tiếng : “Tôi chỉ có thể làm đến vậy cho các vị…”. Nếu tôi nhớ không lầm thì những loạt đạn đã được bắn lên trời và những cây súng đã bị quăng xuống đất. Họ chào nhau, có cả những cái nhìn vĩnh biệt…

Chúng tôi mất Nhatrang thật rồi.

Đất trời mù mịt mưa ngày đó, chưa bao giờ Nha Trang có một cơn mưa lớn đến vậy – Biển dậy sóng –

Sao không là một trận đại hồng thủy để cuốn mọi điều tan tác theo mưa ?…

Tôn nữ Thu Dung.

DỰ TƯỞNG BUỔI SÁNG

Buổi sáng bé thức dậy
bóng tối thì thầm
đằng sau cánh cửa đôi mắt của chàng
nhớ nhung không xiết

Bây giờ bé bước tung tăng
mua café cho ba và làm nũng me
mặt trời như tiếng nói chàng
dấu bên kia thành phố

Trong căn phòng bàn ghế đã lau
bé đánh tay làm tiếng còi tàu
tình yêu chàng như những wagon
chạy hoài không đến mức

Bây giờ bé mặc jean và chải đầu
mái tóc đen như đôi mắt chàng
lúc thì thầm tình tự

Bé hôn ba và mỉm cười chào
đôi giầy quai đen và chiếc cặp
trên đường đến trường bé khóc
chàng ơi chàng đã xa …

Chu Trầm Nguyên Minh

THẾ ĐẤY

I.
Anh muốn được gọi bằng mẹ và cha, những người yêu kính
Đã sinh, nuôi em nên vóc, nên hình;
Anh muốn được gọi tên quê em bằng hai tiếng: quê mình
Để anh và em rồi sẽ cùng về thăm quê ấy;
Anh muốn được cả những nghìn điều khác thế
Mà điều nào cũng không thể thiếu em !

II.
Khi có em,
Bao gánh nặng trên vai anh liền trở thành nhẹ nhõm!
Khi có em,
Con đường xa trước mặt anh thoắt hóa nên gần!
Khi có em,
Bầu trời trên đầu anh càng xanh và rộng vô ngần!
Khi có em,
Mặt đất dưới chân anh càng vạn lần vững chãi!
Khi có em,
Quê hương của chúng ta càng xiết bao nguy nga, lộng lẫy!
Khi có em,
Bè bạn, anh em của chúng ta càng biết mấy thân thương!
Khi có em,
Anh thấy mình giàu có lạ thường!

Ninh Thuận, 8-3-1984
PHAN THÀNH KHƯƠNG

Tác giả Phan Thành Khương sinh năm 1950 tại Quảng Nam. Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Huế khóa Huỳnh Thúc Kháng 1970- 1974. Từ 1974 đến 2011 dạy học và làm thơ tại Ninh Thuận, Phan Rang. Từ 2011 nghỉ hưu và tiếp tục làm thơ…