Vợ – Người Tình – Hồng Nhan Tri Kỷ

thụyvi

vonguoitinhhntk

Thế nào là Vợ ? Vợ là người con gái mà bạn tình nguyện giao cả gia tài cho cô ấy cất giữ.

Thế nào là Người Tình ? Người Tình là người con gái mà bạn hẹn hò vụng trộm với cô ấy và sợ Vợ phát hiện.

Thế nào là Hồng Nhan Tri Kỷ ? Hồng Nhan Tri Kỷ là người con gái mà bạn có thể nói với cô ấy tất cả mọi bí mật kể cả điều mà bạn không thể nói được với Vợ hay Người Tình.

Vợ là một sự ràng buộc, ràng buộc bạn không thể tuỳ tiện cặp bồ với một người con gái khác; Người Tình là một sự bù đắp, bù đắp cho bạn những tình cảm mãnh liệt mà ở người Vợ còn thiếu hoặc bạn không tìm được ở người Vợ; Hồng Nhan Tri Kỷ là sự chỉ rõ, chỉ rõ sự mê say trong trái tim bạn.

Vợ sống cùng bạn từng ngày, Người Tình tiêu tiền cùng bạn, Hồng Nhan Tri Kỷ nói chuyện cùng bạn. Vợ không thể thay thế Người Tình, vì Vợ không điều khiển được tình cảm như Người Tình; Người Tình không thể thay thế Vợ, vì Người Tình không có được tình thân như Vợ; Vợ và Người Tình đều không thay thế được Hồng Nhan Tri Kỷ, vì đó nhu cầu của tâm linh Tiếp tục đọc

Tương Tri Số 2

Screen Shot 2013-03-30 at 8.52.12 PM

Các bạn thân mến,

Tuyển tập Tương Tri số 2 đã phát hành ngày 1/4/2013 trên toàn cầu với một hình thức mới lạ và nội dung phong phú.

Tuyển tập Tương Tri số 2 là tập hợp các bài viết từ 1/3/2013 đến 31/3/2013 của các tác giả quen thuộc Việt Nam và hải ngoại. Trang bìa là tranh của họa sỹ LY tức nhà văn Đinh Tiến Luyện .

Điều Tương Tri mong muốn hơn cả là sự cộng tác của những cây bút trẻ, các bạn mới là người có thời gian để gìn giữ và phát triển văn chương Việt.

Nhóm chủ biên Tương Tri chân thành cảm ơn các bạn đã nồng nhiệt ủng hộ để Tương Tri ngày càng vững mạnh.
Tương Tri số 2 có thể đặt mua tại…

Amazon.com

Amazon.fr

Amazon.co.uk

 

Bài Dung Nhan

ngày em vừa thắp dung nhan
phấn hương trẽn mấy mùa
tàn hôn mê..

đã qua bao phố
đã về
đã đi bao bận ê chề
đã vui

đã rêu ngăn ngắt mặt người
đã vỡ, lỡ
đã chìm vùi hư không

trên tay cầm một lưu vong
mình trôi và ngỡ mây bồng bềnh trôi

rêu

ĐÊM VIOLIN XANH

Cây cầu mình vẫn hẹn, nhưng chưa từng gặp
Lúc tôi đến có khi em về đã lâu
Có tiếng gió quẩn quanh đời vội vã
Và tôi, em, hai đứa vẫn hai đầu.

Đôi mắt ấy trên cành khô sướt mướt
Em và tôi, và cơn gió mùa đông
Búp xanh nõn, ân tình đâu đã chết
Mà hoàng lan tơi tả chiều nghiêng song.

Thon thả quá, chân bước dồn hoang mị
Tôi còn em violin mướt mơ xanh
Còn say khướt bên bờ rêu tuyệt vọng
Áo mơ phai, đi ở đã không đành.

Khoan nhặt nhé ! Từng giọt xanh huyền nhiệm
Bậc cung nào dìu dặt bước chân em ?
Ghì thật chặt và buông hờ lơi lả
Thuyền dong buồm mưa gió đã vào đêm.

Trầm mặc quá, đường hoa giờ đã muộn
Tôi hoang đường, và em ở trong tôi
Lời sỏi đá dù sao tôi vẫn đợi
Đợi ai về ? Hay chỉ đợi mình tôi ? …

Chu Thụy Nguyên

Nàng là ai, hỡi Thuý Kiều?

Khuất Đẩu

SAMSUNG DIGITAL CAMERA

Là nhân vật chính trong Đoạn Trường Tân Thanh của Nguyễn Du, một người đẹp toàn tài, được xây dựng bằng một ngòi bút tài hoa, thấm đẫm tâm sự u uẩn của tác giả, nên nhiều người tin rằng nàng là người Việt. Nhưng theo Dương Quảng Hàm và nhiều nhà nghiên cứu thì nàng là người Tàu chính gốc một trăm phần trăm. Và người đã sản sinh ra nàng chính là Thanh Tâm Tài Nhân, cũng một người Tàu chính hiệu. Vậy thì cớ gì từ giới bác học đến bình dân, từ thành thị đến nông thôn, từ 200 năm trước đến tận hôm nay, nàng vẫn được nhắc đến như một mỹ nhân tiêu biểu của người Việt? Theo tôi, ấy là do thiên tài của Nguyễn Du, chính cụ đã đem nàng về từ Trung Hoa. Rồi, bằng thể thơ lục bát êm ái như tiếng võng ru, bằng những âm điệu ngọt ngào trong ca dao, bằng nỗi biệt ly thăm thẳm trong Chinh Phụ Ngâm, bằng nỗi ai oán nghẹn ngào trong Cung Oán Ngâm Khúc, cụ đã dựng nên một nàng Kiều vừa đáng thương mà cũng vừa đáng giận, một nàng Kiều thông minh rất mực nhưng cũng ngớ ngẩn khờ dại khôn cùng. Nghĩa là một nàng Kiều vừa cao xa nhưng cũng vừa gần gụi, vừa là một trang quốc sắc nghiêng nước nghiêng thành bên cạnh các nhà nho khoa cử, cũng lại vừa là một cô thôn nữ “sao anh múc ánh trăng vàng đổ đi”.

Nói theo kiểu chợ búa là “mông má” lại nàng. Nói theo kiểu tân thời là được giải phẫu thẩm mỹ. Nói theo các nhà phê bình, nàng không phải là con đẻ của Nguyễn Du mà là con nuôi, tức là phóng tác. Nhưng dù nói gì thì nàng cũng đã đến Việt Nam trên 200 năm. Và trong 200 năm đó, đúng như cuộc đời chìm nổi của nàng, biết bao nhiêu khen chê, bão táp, biết bao nhiêu lần chết đi sống lại. Linh Mục Thanh Lãng, tác giả Bản Lược Đồ Văn Học Việt Nam đã chia ra 7 thời kỳ nàng vừa được xưng tụng vừa bị đánh đập như sau Tiếp tục đọc

SAO ĐỂ GIÓ ĐI…

Sao em để gió về trời
Để anh ra khỏi cuộc đời của em
Chòng chành nửa nhớ nửa quên
Bùa đem ai thả bồng bênh góc tình

Tìm về đêm mộng chông chênh
Một mình chỉ với bóng mình bên nhau
Đành lòng giữ lại đớn đau
Biết đâu cần đến mai sau dỗ dành

Sao em lặng lẽ xa anh
Đời long đong ,bước mỏng manh theo về
Chập chờn cỏ mọc sân khuya
Trăng đêm thổn thức hẹn thề treo nghiêng

TRẦN VĂN NGHĨA
3/2013

LONG LANH NƯỚC MẮT

tonnuthudung

Thả xuống nụ cười đêm
Hồn người long lanh mãi
Trong vô vọng kiếm tìm
Giữa một dòng lệ chảy.

Không giữ được chiêm bao
Đến bên bờ giấc ngủ
Hình như bước chân nào
Động vỡ hồn lá cỏ.

Không giữ được tình yêu
Trong dòng đời huyễn mộng
Lòng ta có đôi khi
Mòn hơi chờ tuyệt vọng.

Tìm mãi trong hư vô
Nụ cười xưa mất hút
Tìm mãi trong thiên thu
Lời hát nào lạnh buốt.

Ơi hồn người hồn người
Mong manh như khói thuốc
Ơi hồn người hồn người
Long lanh như nước mắt…

Tôn Nữ Thu Dung

NƠI ĐÓ QUÊ NHÀ

Chu An

HelloBuonMaThuot_Khanh_Hmoong 2013-02-19 at 2.03.53 AM

Càng vào khuya, cơn gió càng rít mạnh kinh hồn. Tiếng gào thét cuồng nộ phá tan sự yên tĩnh thường lệ của những buổi tối mùa Đông. Bình bước đến đứng cạnh bên cửa sổ, vén bức màn lên, nhìn cảnh vật về đêm qua ngọn đèn đường vàng nhạt nhòa hiu hắt. Tuyết vẫn còn rơi nặng hạt, bay bay lùa theo làn gió cuốn, phủ kín mặt đất một màu trắng dày đặc bao trùm vạn vật, thật ảm đạm thê lương. Ngoài trời chẳng có ai qua lại, các cành cây trĩu mình quằn quại. Quang cảnh thật thơ mộng và cũng buồn thảm thê thiết.

Trời đang vào tháng 2, thời gian mà hầu như năm nào ở các tiểu bang vùng đông bắc Hoa Kỳ cũng có những ngày bão tuyết kèm với cái lạnh giá buốt kinh hồn. Bình không thể dìu mình vào giấc điệp, chàng rót ly rượu, ngồi nhâm nhi một mình. Ngày mai cuối tuần được nghỉ làm, nên chàng thư thả đắm mình lãng đãng thẫn thờ với đất trời hiu quạnh.

Không phải Bình thức khuya chỉ để thưởng thức thú ngồi xem tuyết rơi, cảnh tĩnh mịch về đêm, mà lòng chàng cũng rối bời, hồi tưởng lại chuyện tình cũ xa xăm, gần 20 năm về trước tại vùng núi đồi tỉnh Lâm Đồng.

Thủa ấy, còn là một chàng thanh niên từ thành phố Phan Rang, Bình cùng gia đình lạc bước về xứ núi, phá vài mảnh đất rừng, làm rẫy ruộng tạo kế sinh nhai. Cùng với khoảng 20 cặp vợ chồng trẻ khác, làm những mái nhà tranh đơn sơ, lập nên một xóm nhỏ gọi tên là: Xóm Tùm Hum. Chỉ có Bình là còn độc thân. Tuy vất vả với công việc rất nhọc mệt và cuộc sống kinh tế thiếu thốn, xóm rất là đầm ấm hạnh phúc. Trong xóm, có nhiều anh chị về đây là do thế thời, họ từng là thầy tu trong Dòng Công Giáo, là nhạc sĩ trong quân đội, võ sĩ đội bảo vệ của lực lượng cảnh sát … Mỗi người có mỗi nét đặc biệt khác nhau, khiến sinh hoạt nhóm rất vui, đa dạng, đầy tình cảm Tiếp tục đọc

kể chuyện con ốc

có một con ốc
nằm chơi dưới trời
chung quanh gió thổi
nhạc đời tịch nhiên

một hôm cô độc
hoá thành dã tràng
lang thang chạy rông
hoá thành con cá
tung tăng giữa dòng
hoá thành con người
nhập vào đám đông
hoá thành ngọn sóng
vỗ vui vào bờ
hoá thành con tàu
đi tìm giấc mơ…

thấy còng hoài công
thấy cá đuổi cá
thấy người giết người
thấy sóng hung nộ
thấy những con tàu
vùi trong biển sâu…

ốc về làm ốc
lòng còn băn khoăn
chung quanh gió nổi
đâu là bình an?
ốc chết thành Phật
chối từ quyền năng.

Trân Sa

KỶ NIỆM THÁNG TƯ

Tháng tư lại bừng lên chùm phượng đỏ
Em mười năm thoáng chốc đã xa quê
Tôi thoáng chốc nhói lên từng nỗi nhớ
Hương hoàng lan chiều mưa ấy không về

Thành phố hai mươi năm thời tuổi trẻ
Ta yêu nhau vai bát ngát trời xanh
Thời xe đạp, dưới hoa vàng- bước khẽ
Mênh mông sao, đôi ánh mắt ngọt lành

Tôi và em ở hai đầu phố chật
Lòng lại thênh thang như mặt sông xa
Thủa vui buồn, nụ cười chen nước mắt
“Thời đói cơm khát nước” của quê nhà

Trong cơ cực em hồn nhiên như sóng
Vỗ đôi bờ hạnh phúc lúc triều lên
Tôi đau đáu phiến trời xanh khát vọng
Làm bóng chim xoãi cánh đến trăm miền

Đất hoang dã thắm mồ hôi bè bạn
Mỗi hoàng hôn tím thẳm cánh đồng xanh
Tiếng chim vội qua sông mùa nước cạn
Đời hoang sơ se ngọn khói yên bình

Tôi vẫn ngỡ ngăn bàn chân em được
Nào hay đâu như một dấu bụi xưa
Trên vai áo gió bay chiều cất bước
Em xa rồi- xa mãi- bến sông mưa

Em bỏ quê đi- tháng tư về lại
Mười năm trôi nhanh quá có ai ngờ
Đường mưa cũ, hương hoàng lan thơm mãi
Có chạnh lòng viễn xứ với quê xưa?

TỪ KẾ TƯỜNG

 …Hiện nay, ông làm việc tại tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh. Từ Kế Tường viết tác phẩm “Đường phượng bay” trước 1975; sau 1975 lại viết thêm đoạn cuối rồi sửa thành “Bờ vai nghiêng nắng”. Nhiều người cứ tưởng lầm đây là truyện của Nguyễn Nhật Ánh – có lẽ vì bút pháp hai nhà văn này có phần giống nhau; tuy vậy tác phẩm “Đường phượng bay” mang dáng dấp bút pháp riêng của Từ Kế Tường, bút pháp khá quen thuộc với thanh thiếu niên từ trước. Từ Kế Tường đã xuất bản khoảng 50 đầu sách gồm tiểu thuyết, tập thơ và truyện cho thiếu nhi. Những tác phẩm nổi tiếng khác :

  • Áo vàng qua ngõ.
  • Hoa lưu ly không về.

Từ Kế Tường là nhà tiểu thuyết, nhà thơ được thanh thiếu niên trước và sau 1975 yêu thích…