EM LÀ ÁNG MÂY THIÊN DI

Và những cánh mỏng lẩy bẩy run
rơi thắt từng hạt mưa
Căn gác xưa bỗng lạnh
Tôi biết. Em vừa lặng lẽ bỏ đi.

Thơ thẩn, ngón tay chàng nhạc công buông thỏng
từng nốt ngả ngớn, cợt đùa
chúng đuổi bắt nhau
Khi cát đã vàng hơn ráng chiều lơi lả.

Linh hồn tôi và hương chiều
luôn thầm thì đôi nốt nhạc xưa
Chợt thèm dìu bước chân em. Bỗng đã xa
thềm đã rêu. Ngày tháng đã hoang vu.

Sao em khóc giữa lời ca vời vợi ?
đau đáu mái nhà xưa
màu hoàng lan thuở ấy
nhắc nhớ gì sao em ?

Và từng cánh mỏng
chiều nay những cánh chim trời vụt bay
Tôi lại cố mơ em về một lần
cho dẫu áng mây thiên di …

Chu Thụy Nguyên

Anh Chi Yêu Dấu (11)

Đinh Tiến Luyện

girl-with-long-hair-blowing-heart-shaped-bubbles-pink-red-feminine-woman-fine-art-oil-painting-beautiful

mười một

TRỞ VỀ CĂN PHÒNG QUEN THUỘC VỚI NHỮNG giấc mơ chập chờn đứt quãng, tôi vẫn mơ trong khi ngủ và mơ cả trong khi thức. Tôi mơ thấy tôi và Chi, cả hai đứa bỗng trở thành những kẻ lạ hoắc đi vào một làng mạc quạnh hiu, chỉ có những đứa trẻ đứng hai bên đường, đầu kết đầy lá ngây ngô nhìn chúng tôi ngang qua. Tôi mơ thấy tôi và Chi là những kẻ bất hạnh bị xua đuổi ra khỏi thành phố, cả hai vừa dắt nhau chạy vừa khóc tức tưởi, không ai thương xót bênh vực. Tôi mơ một buổi sáng bỗng thấy Chi đội khăn xanh, mặc áo xanh mang tượng thánh giá trước ngực và quỳ nghiêm trang trong nhà nguyện. Và tôi, kẻ đánh rơi mất trí nhớ về một cõi nào, chẳng còn ý niệm được thời gian, ngày giờ và năm tháng. Chỉ còn lại một chu kỳ độc nhất là những buổi sáng chủ nhật tìm về lang thang tron sân nội trú trường Chi, ngơ ngẩn ngó từng khung cửa sổ màu nâu, lạ lẫm ngó từng người qua lại.

Những buổi sáng thức dậy với một chút mệt mỏi của giấc ngủ còn sót, hai cánh môi ngậm vào nhau đắng ngắt. Thường là như vậy, nếu không phải vội vàng tới trường để kịp giờ học đầu thì tôi vẫn thường kéo ghế ra ngồi ở gần cửa sổ. Bằng ba ngón tay, tôi miết trên mặt kính làm vỡ những hạt nước nhỏ còn bám trên cửa của một mùa sương đêm qua, làm thành một lối nhìn trong suốt. Qua đó tôi có thể thấy con dốc và đám cỏ ướt se mình bên đường, những gốc cây sần sùi và đám sương mù lãng đãng trên mặt hồ đặc sệt như một chén thạch, giờ này chắc lạnh buốt như nước đá tan. Tôi quấn người trong chiếc chăn dày, thường là như thế, cho đến lúc hơi thở làm mờ dần mất lối nhìn, tôi đứng dậy và tự pha lấy một phin cà phê sữa trước khi rửa mặt. Có khi cô Ngàn sắp sẵn mọi thứ, có khi cô quên hay còn nằm nán lại trên giường vì đêm qua ngủ muộn. Tôi có thể sửa soạn lấy được những bữa ăn sáng, hoặc không thì trên đường tới trường tôi vừa đi vừa gặp khúc bánh mì Tiếp tục đọc

ĐỂ NHỚ LÚC BẠN VỀ

Đêm ơi mở giùm tôi cánh cửa
Để lòng vui theo gió quanh đây
Một ánh trăng non cũng làm nên hạnh ngộ
Đủ làm vui một cuộc sum vầy

Và bạn hỡi mở giùm tôi chai rượu
Mọi niềm riêng , chung lại một hồ buồn
Đời đã ngắn tình thì dài vô hạn
Uống kẻo đêm tàn dưới ánh trăng suông

Giọt men nồng chuyền tay bằng hữu
Chiếc ly không hãy rót xuống ngập lòng
Biết đời phù hư sao còn tiếc nuối
Cạn ly rồi chừa lại chút hư không

Nghe lại thơ Đường, lớp lớp thời gian gợn sóng
Rượu trên tay chao mấy dặm Trường Thành
Áo người xưa đâu còn phơi mộ gió
Bóng hạc vàng chợt vút giữa đêm thanh

Gió ngoài khơi thổi qua bờ lục địa
Mang hương nồng vị mặn xuống hồn tôi
Nghìn đêm ảo đổi một chiều có thực
Bởi tri âm đâu dễ được mấy người !

Bạn hào sảng mời ta uống rượu
Rượu tình thâm đâu sánh với bạc vàng
Biết ngoài kia đời vui sao ta lại khóc
Nợ với người-nặng cả một nhân gian

Mai Việt
Phan thiết 12/2012

BÀI THẤM MỆT ĐẦU TIÊN

Tình mới lớn phải không em rất thích ?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương
Thuở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mải dĩ nhiên làm lạ
Tình mới lớn phải không em rất lạ ?
Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
Thuở đầu đời chú bé ôm phao
Và nhút nhát, dĩ nhiên ngộp nước
Tôi có cánh buồm tấp về ký ức
Em có chỗ ngồi quên lãng như mây
Dù cát bụi có nhiều phen dấy loạn
Cũng yên nằm mang phân bón cho cây
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần thảm bại !)
Tuổi mười lăm giữa con trai, con gái
Đã rõ ràng ai khờ khạo hơn ai
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần nhục nhã !)
Em có một đời rong xanh mơ đá
Tôi có ngàn năm say khướt hận thù !
Tình mới lớn phải không em rất mỏng ?
Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
Và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ
Khi mỏi mòn nghe đời mình trắc trở
Hơn lúc nào tôi quá đỗi thương tôi !

Nguyễn Tất Nhiên

Những Tháng Năm Cuồng Nộ (3)

nhungthangnamcuongnoxp

Khuất Đẩu

ntncn5

5.

Sau những bữa thịt chó no say đám dân quân bước vào những ngày học quân sự mới lạ. Họ tập chạy, tập nhảy, tâp bò rắn mối, tập ném lựu đạn và đánh xáp lá cà.

Một ông từng đi lính Tây được mời ra chỉ dạy những bài tập cơ bản. Ông tên Hồng, run bắn lên khi ông Khứ cho người gọi lên Uỷ ban. Vợ con ông đều khóc tưởng ông sắp phải đi tù vì đã từng đi lính cho Pháp. Nhưng ông Khứ cười bảo chẳng tù tội gì đâu, Cách mạng chỉ nhờ ông giúp cho một tay. Cả đám dân quân nào đã ai biết tập tành là gì. Chỉ có mỗi một việc đứng nghiêm mà cũng không biết đứng ra làm sao. Không khéo Tây nó cười cho! Ông Hồng mừng như được sống lại. Không ngại nắng mưa, ông dạy cho đám dân quân biết sắp hàng, biết nghiêm nghỉ, biết đằng trước bước đằng sau quay. Cực nhất là tập bò rắn mối. Nhiều anh cứ ngóc đầu hoặc chổng mông lên. Ông cầm một cái roi quất nhẹ lên mông bảo với họ là đạn nó không nương nhẹ như thế này đâu.

Ít lâu sau huyện đội cử xuống hai người. Họ bảo mỗi anh phải đẽo một cây súng gỗ và lấy đất sét nắn thành lựu đạn. Họ chỉ cách cầm súng, cách ngắm đầu ruồi. Khi trúng đích họ hô bắn thì cứ việc kêu một tiếng đoàng. Ném lựu đạn thì khó hơn vì phải dùng răng cắn chốt, phải giữ kíp cho thật chặt và khi ném xong phải nhớ nằm xuống sát đất và cũng kêu một tiếng đùng.

Bắn mãi bằng mồm cũng chán nên ai cũng mong đợi cái ngày tập đánh xáp lá cà. Nhưng đâu phải đánh lung tung như đánh lộn hay đánh ghen. Phải tập tành bài bản. Và người đứng ra tập các thế võ tự vệ lại là một người đàn bà. Có chuyện lạ như thế vì bà ta có võ con nhà nòi Tiếp tục đọc

VÌ EM YÊU ANH

thời gian ơi ngưng đọng lại
cho hôm qua đừng đến hôm nay
cho em dài thêm thêm nữa cơn say
cho đêm mặn nồng cho đêm không dứt

đồng hồ ơi, ngủ đi, đừng thao thức
nầy thu mưa vừa tan cơn mưa
nầy thu em làn môi ngày xưa
môi ấm lại em khờ trong mộng

biển xa ơi dậy đi cơn sóng
sóng xô lòng nín thở bạc đầu
chân đi lạc vào phiến tình nhau
chân miên man mộng em bước tới

chiêm bao ơi ngủ đi đừng vội
ở lại cùng em chút nữa đi
chút nữa thôi cho em ướt bờ mi
…nụ ân tình yêu anh khe khẻ mở

vì yêu anh em nín luôn không thở
chết một lần để in dấu trăm năm…

Âu Thị Phục An

Bên Mùa Ve Năm Cũ

Trần Anh

benmuavenamcutrananh

Em ngoan
Nắng lạnh hồn tôi
Ngắt hoa vài nụ
Ngậm môi đắng lòng
Em ngoan
Tóc mượt hương trầm
Thấy trong lá nhỏ
Em nằm
Thâu đêm
Mở hàng mưa bụi
Soi xem
Đôi con bướm rét
Nhớ em
Ghé về
Phượng vừa hé nụ đêm khuya
Em ngoan tóc xoả
Bội thề nhân duyên
Hạ từ độ ấy chao nghiêng
Nghìn con ve cũ
Ngủ yên
Đợi mùa…

Trần Anh

MÙI HƯƠNG

Nguyễn Trí.

Screen Shot 2013-08-22 at 3.52.56 PM

Từ đỉnh cao bốn mét rơi tự do mà không chết thì quả là đại phước cho ba đời nhà Hậu. Nếu sự sống muôn đời là đáng quý, thì gẩy một chân, và cái mặt bị cây rừng xé nát thì thà chết còn hơn.

Dân cư Đồi Đất Đỏ ai cũng nghĩ thế. Dưới ách của ông dượng tên Chí thì đúng vậy. Chí, thường gọi Chí Phèo, cái phèo nầy ta bà nào có biết chi. Hôm đó trong quán nhậu Xuân Kim, một gã tài xế mục sở thị Chí bị thoi bởi chửi bậy vì say nên gán cho cái đệm nầy. Rồi gã kể về một tên Chí trong cái truyện nào đó. Chí trị vợ con, nhất là con riêng của vợ bằng thoi. Đó là khi Hậu chưa thành phế nhân. Nên chi thà chết sướng hơn Tiếp tục đọc

RU NHAU MUỘN MÀNG

(Tặng bạn bè CHS Nguyễn Hoàng).

Ngủ đi những cọng cỏ
dậy thì chưa đuợc xanh
bước đi đôi gót nhỏ
theo lối mòn loanh quanh.

Em chạy về dĩ vãng
Võ vàng đôi chân trần
Đường xa anh ngoái lại
Quê. Một trời phù vân.

Ngủ đi những chiều mưa
Trôi nhanh dòng kỷ niệm
về sông biển chiêm bao
Cơ hồ mây vẫy chào

Còn lần nào gặp mặt
Tay rã rời mắt sâu
Đàn chim xưa về đậu
Giữa sân trường lao đao.

Em hát khúc tình đầu
Ngơ ngác trời mưa ngâu
Chim trời bay tám hướng
Về đâu? ta về đâu?

Vê đâu? em về đâu?

Nguyễn Đặng Mừng

BÊN KIA TRỜI VỌNG TƯỞNG… VẾT THƯƠNG XƯA!

Tình sẽ không dung những lời dối trá
Ngày tinh khôi em giữ đó giùm người
Một mai nào có bước xuống đời tôi
Xin để lại bên kia trời vọng tưởng

Xin để lại bên kia trời độ lượng
Chiếc kén buồn chưa tự vỡ đêm qua
Người ngồi chờ năm tháng sẽ thăng hoa
Khuya khoắt sẽ thắp đời tôi bạch lạp

Em sẽ tới nét môi vòng tượng sáp
Đến thiên thu cũng ngỡ nụ hôn đầu
(Tình yêu đừng tính toán trước hay sau
Nghe bần tiện phải không em Yêu Dấu)

Tôi vẫn đợi như những ngày thơ ấu
Nửa đời ngồi chờ mãi chút hồng ân
Thập tự buồn Chúa cúi xuống…phân vân
Tôi phủ phục… biết ơn người cứu rỗi

Tình sẽ không dung những điều lầm lỗi
Trái tim em đủ độ lượng khoan hồng
Thắp tình người bằng ánh mắt bao dung
Rất kiên nhẫn thứ tha lầm lỗi cũ

Ngày bão rớt tự trăm miền thác lũ
Tay rong rêu em bám chặt hồn người
Sợ mai này đời vất vưởng xa khơi
Thất lạc hết những thân tình cũ, mới

Em sẽ tới, bước chân nào rất vội
Để tôi còn thở một chút hương tan
Để tôi còn giữ lại tiếng than van
Trong cõi chết đã có mầm sự sống

(Tôi ngơ ngác
… bên kia trời tưởng vọng
Tiếng ai cười
… buốt quá…vết thương xưa.)

Tôn Nữ Thu Dung