Nguyễn Thị Thanh Duyên

Căn phòng tôi cửa sổ mở toang, ngày tràn ứ ánh sáng và đêm nhìn thấy cả trăng sao . Tấm nệm lớn trải ngay dưới cửa sổ , lúc nào nàng cũng thích drap màu xám , gối màu xám chăn màu nâu . Tôi bực bội với màu sắc nghịch phá của nàng . Riêng bàn làm việc của tôi nàng không bao giờ có ý kiến , hình như nàng dùng để chễm chệ ngồi hút thuốc , thoải mái gác 2 chân trên keyboard, có lần tôi mất hết cả một bản vẽ autocad . Nói với nàng về sự bực mình cũng như không , càng tạo thêm vui thích trong giọng cười cố hữu của nàng . Im lặng là hay nhất .
Chiều chập choạng tối dần , tôi pha ly café , ngồi dựa tường đọc sách đợi .
Đèn đường hắt qua cửa sổ , bóng những chậu hoa dại ( của nàng ) tạo hình bức tranh trên tường , nhìn hay hay .
Chợt nàng mở cửa ào vào nhà nhanh như ăn trộm , tôi phì cười .
Thoáng một phút , nàng đã ngồi ngay trước mặt và trên người tôi.
Môi nàng thơm mùi café, tôi như khát nước.
Không kịp mở hàng nút áo chemise của nàng.
Tôi đã thở theo cái cách nhịp nhàng , tình tứ dễ thương , nàng là vậy đó , và tôi xoa nhẹ hai đầu gối tròn mịn đang chuyển động cùng nàng , chúng tôi thấy nhau thật gần , màu mắt sâu thẳm.
Hình như nàng không bao giờ nhắm mắt kể cả khi tôi hôn (có điều gì không giống tiếng cười của em phải không?)
nàng ngửa cổ ra sau , tôi mê nhất hình dáng nàng trong lúc này, lưng nàng nhỏ nhắn cong mềm trong vòng tay tôi, vuốt nhẹ xuống, hồ tưởng như sóng lá xanh mướt.
Chẳng bao giờ tôi ghi nhận được tất cả cảm xúc nàng cho tôi , những khoái cảm lẩn khuất giữa có thực và không thực .
Nàng thì thầm ( không bao giờ em đợi anh ) tôi như ngọn sóng chồm lên ôm chặt nàng dạt vào bờ , trắng xóa những đợt khoái cảm vỗ vào trái tim tôi nhiều bọt sóng thơm ắp mùi của của biển , tôi cúi xuống hôn ngực của nàng
Rồi uyển chuyển nàng lăn người qua bên cạnh tôi , nằm quay mặt phía bên không có tôi , đôi khi tôi rất muốn biết nàng đang nghĩ gì .
Nhưng khi tôi đứng dậy lấy nước uống , nàng liền quay mặt nhìn theo nói
( lần nào cũng thế , những câu không ăn nhập gì , bâng quơ cứ như nàng đang vẽ bức tranh , chứ không phải vừa mới làm tình với tôi )
– màu của anh và cái khăn thật đẹp , đẹp lắm đấy ! ( tôi quấn quanh người bằng cái khăn lông màu xanh thẩm )
Quay nhìn nàng chăm chú , từ mái tóc dài xuống đường lưng cong , mông nàng tròn vừa vặn trên đôi chân thon dài , tất cả như vậy mà sao mênh mông quá dường như có gì không mãi mãi . ( tôi luôn cảm thấy như vậy )
Một năm sau , Nàng đi Mỹ và chết vì tai nạn xe , freeway 805 San Diego Cali
Tôi đi lang bạt một thời gian , rồi trở về , vội mua và trồng lại những chậu hoa dại của nàng trên bệ cửa sổ .
Nhớ , nàng nói hoa dại không cần tên , tình yêu không cần phải nói ( em yêu anh )
Tôi cố nhớ trăm ngàn lần , tuyệt nhiên chưa bao giờ nghe nàng nói , nàng viết như thế , chưa bao giờ .
Cúi xuống tưới từng ca nước nhỏ vào chậu hoa , nhớ vô cùng ( em cứ săn sóc anh như người mẹ , nhưng em lại rất thích )
Tôi mệt như đuối sức với nỗi lòng , ngồi phịch xuống dựa lưng vào bức tường , nhưng không thể pha ly café , không thể đọc được chữ nào trong cuốn sách , không thể còn bao giờ nhìn thấy em ngồi trên người tôi ngửa cổ cười vang thật hồn nhiên .
Níu thành cửa sổ tôi đứng lên , nhìn con đường vẫn vậy , những nụ hoa dại sắp nở dịu dàng tươi rói như miệng em cười ( em biết vậy mà )
Tôi chảy nước mắt
nhớ em quá ,
hoa dại không bao giờ có tên
anh thật sự đã hiểu
tình yêu không cần phải nói
( anh yêu em ) —