BÀI THẤM MỆT ĐẦU TIÊN

Tình mới lớn phải không em rất thích ?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương
Thuở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mải dĩ nhiên làm lạ
Tình mới lớn phải không em rất lạ ?
Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
Thuở đầu đời chú bé ôm phao
Và nhút nhát, dĩ nhiên ngộp nước
Tôi có cánh buồm tấp về ký ức
Em có chỗ ngồi quên lãng như mây
Dù cát bụi có nhiều phen dấy loạn
Cũng yên nằm mang phân bón cho cây
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần thảm bại !)
Tuổi mười lăm giữa con trai, con gái
Đã rõ ràng ai khờ khạo hơn ai
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần nhục nhã !)
Em có một đời rong xanh mơ đá
Tôi có ngàn năm say khướt hận thù !
Tình mới lớn phải không em rất mỏng ?
Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
Và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ
Khi mỏi mòn nghe đời mình trắc trở
Hơn lúc nào tôi quá đỗi thương tôi !

Nguyễn Tất Nhiên

3 thoughts on “BÀI THẤM MỆT ĐẦU TIÊN

  1. Âu Thị Phục An nói:

    Người cát bụi để lại bài thấm mệt…
    Nhớ tài hoa một mảnh đất ngậm sầu…

  2. Nguyên Vi nói:

    …Khi mỏi mòn nghe đời mình trắc trở
    Hơn lúc nào tôi quá đỗi thương tôi!
    Đọc xong đúng là…thấm mệt!

  3. Tôi có cánh buồm tấp về ký ức
    Em có chỗ ngồi quên lãng như mây…

    và :
    Em có một đời rong xanh mơ đá
    Tôi có ngàn năm say khướt hận thù
    !
    Nhưng bây giờ thì tất cả chỉ là cát bụi phù du !!!

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s