SÔNG TRÀ MÙA THU TÔI

nguyendangtrinh

với những đôi lứa yêu nhau
sông Trà mùa thu êm mềm giải lụa
hai trái tim thơ mỗi trái nhón một đầu
thanh thản trôi qua mấy mùa trăng Thiên Ấn
tình xuôi theo nhanh chậm vẫn bền lâu…

với em dĩ nhiên cũng thế
dòng sông Trà mùa thu bổng trầm khúc gió
rủ rê em về biển bỏ rơi nguồn
đâu thèm biết phía sau con đò dọc
có gã chài lọ mọ lưới trăng suông…

riêng với gã
dòng sông Trà mùa thu bén ngót lưỡi gươm
xớt ngang lưng cuộc tình chưa kịp lớn
gã xửng vửng ôm vết thương mười tám
bỏ quê đi lâu lắm máu còn tươm…

và từ ấy
dòng sông Trà mùa thu khúc hư khúc thực
khúc rất nên thơ khúc rất nỗi niềm
giữa Sài Gòn đôi khi ngồi tặc lưỡi
có thể xa mà không thể quên!…

nguyễn đăng trình

LẦN ĐẦU ĐẾN SÀI GÒN

phanthanhkhuong

(Hôm nay, 24-5-2016, Tổng thống Barack Obama đến Sài Gòn lần đầu tiên. 43 năm trước, hè năm 1973, tôi cũng đã lần đâu tiên đến Sài Gòn. Tôi xin phép kể lại vắn tắt như dưới đây)

Hè 1973, sau khi kết thúc năm học thứ 3 ở ĐHSP Huế, tôi về Hòa Khánh (cách Đà Nẵng non 10 Km) để nghỉ hè. Gia đình tôi tản cư đến ở đấy. Nhưng chưa nghỉ được ngày nào thì có người rủ đi làm thợ nề trên đèo Hải Vân. Tôi đi làm ngay vì muốn có ít tiền để vào Sài Gòn cho biết Hòn Ngọc Viễn Đông nó như thế nào!
“Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát,
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông”

(“Áo lụa Hà Đông” – Nguyên Sa – Trần Bích Lan)
“Con đường Duy Tân cây dài bóng mát
Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát”

(“Trả lại em yêu” – Phạm Duy)
Và ca khúc “Ghé bến Sài Gòn” của Nhạc sĩ Văn Phụng cứ thôi thúc tôi!

Công việc thợ nề của tôi là xây các vách ở hai đầu các cống thoát nước. Vách có hình thang vuông: đáy 2 mét, đỉnh 0,2 mét. Cống có đường kính 2 mét, bằng thép. Và xây các đường dẫn nước phía vách núi để khi mưa lớn, nước chảy mạnh, không bị xói lở. Mỗi ngày được trả 250 đồng.
Tôi dự định sẽ bắt xe Phi Long hay Tiến Lực để đi Sài Gòn. Nhưng, làm được hơn một tháng, đã có hơn 10.000 đồng thì ông anh họ nói sẽ gửi đi máy bay. Thích quá!
Đúng ngày giờ hẹn, tôi đến chỗ làm của ông anh họ (gần Bảo tàng điêu khắc Chăm Đà Nẵng). Chờ một lát thì có người đọc danh sách những người được bay chuyến sáng hôm ấy. Nghe tên mình, tôi lên xe.
Chiếc GMC chở gần 30 người, chạy ra phi trường Đà Nẵng. Xe đến gần một chiếc máy bay khổng lồ. Đó là chiếc máy bay Lockheed C-130 Hercules. Chúng tôi được hướng dẫn lên máy bay từ phía đuôi máy bay và được chia đều ngồi dọc hai bên. Mỗi ghế một người và phải buộc dây ngang bụng.
Tấm bục lớn ở đuôi máy bay được nâng lên, khép kín phía đuôi máy bay và chiếc Lockheed C-130 Hercules lăn bánh, cất cánh. Qua ô cửa nhỏ, tôi thấy bên dưới là núi rừng trùng điệp. Có lẽ “nó” đang bay trên Tây Nguyên.
Tôi đã bay trên một số loại máy bay trực thăng, C123, … nhưng phải công nhận anh C130 này rất êm, rất thoải mái.
Có người bảo: “Đến rồi! Sông Đồng Nai kia rồi!” Và máy bay hạ dần độ cao rồi đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất.
Tôi lên một chiếc Lambretta để ra cổng phi trường rồi đi xích lô về nhà bạn, người bạn cùng lớp thời trung học, đã vào Sài Gòn để học Đại học.
Ngày thứ nhất, bạn giao cho tôi một chiếc xe máy Suzuki. Tôi đi đổ xăng và mua một cái bản đồ Thủ đô Sài Gòn và bắt đầu khám phá Hòn Ngọc Viễn Đông.
Tôi đến đường Trương Minh Kí, ngắm Đại học Vạn Hạnh. Đi hết đường Trương Minh Giảng, rẽ trái, đến Ngã tư Bảy Hiền, ngắm Bệnh viện Vì Dân đồ sộ, vào Hương lộ 14 để thăm ông anh cô cậu. Khu Bảy Hiền có rất đông người Quảng Nam vào làm ăn sinh sống.
Ở chơi nhà ông anh cô cậu đến 14 giờ, tôi đến đường Trần Quốc Toản để thăm bà chị kết nghĩa. Năm 1964, Quảng Nam bị lụt lớn, thiệt hại khủng khiếp về người và tài sản. Trường Trung học Trưng Vương (Sài Gòn) của chị N. quyên tiền giúp học sinh miền Trung. Lớp 11A2 của chị N. đã gửi tiền giúp lớp tôi. Tôi và bạn tôi, mỗi người nhận được 200 đồng. Tôi viết thư cảm ơn lớp 11A2 của chị N. Từ đó, chị N. và tôi thường viết thư cho nhau. Chị N. học trên tôi hai lớp. Tôi cũng nhận được nhiều thư của các chị cùng lớp với chị N. nữa. Ba chị N. là một Bác sĩ và sau này chị N. cũng trở thành một Bác sĩ. 21 năm sau (1973-1994), trong dịp đi tăng cường cho Bệnh viện đa khoa tỉnh Ninh Thuận, chị N. có đến Khu tập thể trường THPT. DTNT. Ninh Thuận để thăm gia đình tôi.
Từ giã chị N. và gia đình, tôi đến chợ Bến Thành, đi qua nhà sách Khai Trí, vòng ra đường Bạch Đằng chiêm ngưỡng tượng đài Đại Vương Hưng Đạo – Trần Quốc Tuấn.
Sau đó, tôi đến dinh Độc Lập, ngắm công trình của Kiến trúc sư lừng danh Ngô Viết Thụ, đến chiêm ngưỡng Nhà thờ Đức Bà rồi đến Bảo tàng Lịch sử.
Tại Bảo tàng Lịch sử, nhìn những cây cọc Bạch Đằng, hình ảnh Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lí Thường Kiệt, Trần Quốc Tuấn, Lê Lợi, Quang Trung, … lòng tôi dào dạt cảm xúc tự hào, cảm phục cha ông mưu trí, anh hùng, kiên cường, bất khuất! Ngắm những phiên bản trống đồng Đông Sơn, thạp đồng Đào Thịnh, những mũi tên đồng, … tôi như thấy lại cả một quá khứ gian khổ, hào hùng và tài hoa của dân tộc!
Rời Bảo tàng Lịch sử, tôi vào Thảo Cầm Viên để xem voi, gấu, sư tử, … Con hổ trong Thảo Cầm Viên, lúc này, trông rất giống con hổ của Thế Lữ trong bài thơ nức tiếng “Nhớ rừng”. Nó khinh khỉnh, nghênh ngang, dữ dằn, hung tợn lắm! Chắc là được ăn uống đầy đủ nên rất sung sức, mạnh mẽ.
Gần 17 giờ, khát nước và mệt, tôi quay về nhà bạn. Gặp một chị bán trái cây, đang đẩy xe đi bên đường, tôi dừng lại, hỏi: “Bao nhiêu một chục cam vậy chị?”. Chị trả lời ngay: “Bốn đồng chú à!”. Tôi nói: “Chị bán cho em một chục!”. Chị nhặt cam, bỏ vào một bao giấy đã được dán sẵn. Tôi trả tiền cho chị.
Cầm bị cam, nghe nằng nặng, tôi mở xem. Thấy 13 trái cam, tôi nói với chị: “Dư 3 trái chị ơi!”. Chị bảo: “Không dư đâu! Một chục là 12 trái, tôi biếu chú 1 trái nữa là 13. Nghe tiếng chú, tôi biết chú ở ngoài Trung mới vào. Quảng Nam phải không? Ở đây, tôi tính chục 12, chứ chú xuống miền Tây, người ta tính cho chú chục 14, chục 16 nữa kìa.”. Tôi vô cùng ngạc nhiên: chục 12, chục 14, chục 16 và còn biếu 1 trái vì “tôi biết chú ở ngoài Trung mới vào”! Người Sài Gòn sống nghĩa tình quá! Tôi vô cùng cảm động trước tình cảm của chị bán trái cây, tôi nói: “Vậy, em cảm ơn chị! Chào chị nhé!”.
Ngày thứ hai, tôi đi lung tung: đến cầu Chữ Y, qua Khánh Hội, đến Đa Kao, Chợ Lớn … Đi trên các con đường Tú Xương, Hồ Xuân Hương, Bà huyện Thanh Quan, … rợp bóng me, hoa và lá me rắc vàng trên đường. Đúng là những con đường dành cho các nhà thơ!
Đến chiều, tôi đến nhà sách Khai Trí, mua gần 20 quyển sách các loại: từ điển, thơ, tiểu thuyết, sách dịch, sau khi tính toán số tiền cần để ăn uống và đi xe.
Sáng hôm sau, tôi chia tay bạn và lên xe Phi Long để về lại Đà Nẵng.
Xe chạy tới Sa Huỳnh thì trời tối, những người anh em con Lạc cháu Hồng đang bắn giết nhau, xe không thể đi tiếp. Xe phải đưa hành khách xuống bờ biển để lên 2 chiếc thuyền. Thuyền chạy cách bờ vài cây số. Nhìn vào trong đất liền, thấy đạn bay đỏ trời, hỏa châu chiếu sáng, tiếng súng lớn nhỏ, lúc nhặt lúc thưa. Tôi không hiểu sao người Việt Nam mình lại thích bắn giết nhau dữ vậy!
Ra tới quãng thị xã Quảng Ngãi, thuyền mới cập bến, chúng tôi lên bờ và lên xe – một xe Phi Long khác – để đi tiếp ra Đà Nẵng.
Đấy, lần đầu đến Sài Gòn của tôi là như thế. Còn rất nhiều tình tiết nhưng tôi xin thuật vắn tắt như thế vì sợ làm mất thì giờ của người đọc!
Sài Gòn thật tuyệt vời! Đúng là một Hòn Ngọc Viễn Đông! Hòn Ngọc không chỉ là nhà cửa, lâu đài, cao ốc, đường sá, … mà quan trọng hơn, đó là Hòn Ngọc của Tình Người, của Nhân Cách, của Tâm Hồn người Sài Gòn!

PHAN THÀNH KHƯƠNG

DẤU XƯA ĐÃ DẬY MEN NỒNG

nguyenngocnghia

Viết thay các bạn tôi, và SMĐN

Ai thả lụa quanh góc phố
Hồn anh trắng mấy dặm dài
Về thôi, dòng sông tuổi nhỏ
Bờ Đông thương nhớ bờ Tây

Kỉ niệm nào không óng ả?
Đường xưa quấn quýt tơ trời
Gốc sứ sân trường con gái
Nghiêng đầu ngóng hạt mưa rơi

Về thôi, bước chân lãng tử
Theo em mòn vẹt gót giày
Anh theo nhịp đời lữ thứ
Chùng lòng sợ dấu xưa phai

Có ai không từng ngầy ngật?
Hương thời gian dậy men nồng
Ừ, bốn mươi năm phiêu bạt
Phố xưa, có đợi anh không?

Sông ơi chở tình về nhé
Cổng trường ngợp gió sông Hàn
Và, cổ viện Chàm rợp nắng
Những chiều trốn học lang thang

Phố người, lăn theo cơm áo
Anh xưa dày phủ bụi đời
Em xưa chim lồng cá chậu
Còn không, ánh mắt biết cười?

Tương tư cát vàng cố xứ
Thầm thì sóng gọi Mỹ Khê
Bóng ai dưới nhành liễu rũ
Bãi dài in dấu chân đi

Anh ôm mảnh trăng đã vỡ
Hụt hơi, chìm nổi bão giông
Quê nhà và em sóng sánh
Rất xa
mà lại rất gần.

NGUYỄN NGỌC NGHĨA

Bạn bây giờ đã quên

nguyenthihaiha

Tôi tìm cái giếng rồi nói vọng vào
chuyện không thể nói ám ảnh suốt đời ân tình đứt đoạn trói buộc khôn nguôi[
1]

Bây giờ, tôi không còn nhớ mặt bà nữa. Nếu có đi trên phố chạm mặt nhau tôi không chắc là tôi có thể nhận ra bà. Tôi gặp bà đúng hai lần. Bà có dáng cao, mảnh mai, dễ nhìn, dù không trang điểm. Không còn nhớ nét mặt bà nhưng tôi vẫn nhớ trường hợp chúng tôi gặp nhau. Và chính cái trường hợp ấy đã khiến tôi thầm xem bà như bạn.

Hôm ấy, đầu mùa hè khoảng hơn năm giờ chiều, giờ tôi đi làm về. Ở đây, mùa hè năm sáu giờ chiều vẫn còn nắng. Bướng, đứng giữa phòng khách ngó ra đường. Mặt nó căng thẳng, tôi dò hỏi.
– Có chuyện gì?
– Tóc Đỏ đang trên đường đến đây.
Tóc Đỏ và Bướng yêu nhau chừng hai năm. Hai năm tình lận đận, tụi nó cãi nhau, đòi bỏ nhau ba bốn lần. Gần đây có chuyện gì không biết hai đứa hục hặc dữ dội. Tôi hỏi thì Bướng gạt ngang “Con không muốn bàn chuyện này.”
– Mẹ tưởng con với nó đã nghỉ chơi rồi. Nó đến đây để làm gì?
– Chị của nó nói nó khóc um sùm, đòi chị nó chở đi đến đây để năn nỉ con. Nó đang say rượu. Chị nó không chịu chở thành ra nó đi bộ.
– Con gọi điện thoại cho bố mẹ nó biết đi. Kêu bố mẹ nó đến đón nó về. (Tôi cố giữ cho giọng từ tốn không hốt hoảng hay nạt nộ.)
– Gọi rồi. Bố nó không bắt điện thoại. Mẹ nó đi làm chưa về. Chị nó nói bao giờ mẹ nó về chị nó sẽ nói với mẹ nó. Bướng trả lời xẵng giọng, như muốn bảo “biết rồi, nói mãi.”
*
Tóc Đỏ dành tôi ra khỏi tay Tóc Vàng lúc cả ba đứa chúng tôi ở cuối năm Senior[2]. Mẹ nói là lớp mười hai. Thật ra tóc nó không phải màu đỏ mà là màu nâu sậm. Buổi chiều trước khi đến giờ Prom (dạ tiệc trước khi tốt nghiệp Trung học), Tóc Đỏ nhuộm mái tóc nâu của nó thành màu đỏ. Nó biết mẹ nó sẽ nổi giận nhưng nó cứ muốn làm như thế để đánh dấu ngày nó trưởng thành. Tóc Đỏ có đôi mắt mơ màng, lông mi cong và rất dài, nó rất hay buồn và hay khóc. Tóc Đỏ và Tóc Vàng chơi thân với nhau dù tính tụi nó rất khác nhau. Tóc Vàng là con nhà giàu còn Tóc Đỏ là con nhà nghèo. Tôi biết Tóc Đỏ thích tôi, dù biết tôi và Tóc Vàng cặp bồ với nhau, vì nó hay nhìn tôi và cái nhìn của nó nhiều khi rất hỗn. Nó thích học ngành tâm lý học. Nó nói nó hiểu tâm lý con gái, và khi không có Tóc Vàng nó nói riêng với tôi. “Tớ cũng xứng đáng được yêu thương chẳng kém gì ai, mà sao chẳng ai yêu thương tớ.”
Trong một buổi chơi bóng chuyền, có đứa nào đó ném bóng một quả bóng khác vào đầu tôi rất mạnh làm tôi bất tỉnh. Tóc Vàng an ủi tôi rồi để chocolate lên bàn học của tôi. Tóc Vàng cao và gầy, tóc nó xoăn xõa trên trán trông rất nghệ sĩ. Tóc Vàng giỏi computer, có thể viết codes, sửa computer, còn biết đàn guitar nữa chứ. Tụi con gái chê Tóc Vàng geeky[3] nhưng tôi thích nó. Cuối năm Junior (lớp 11), Tóc Vàng đậu bằng lái xe và ngay lập tức mẹ nó tặng cho nó chiếc Honda màu bạc. Có xe, suốt mùa hè trước khi vào năm Senior tôi và Tóc Vàng gặp nhau. Mẹ không muốn tôi có bạn trai sớm, nói nầy nói kia, nhưng làm sao cấm tôi được. Suốt năm học Senior, tan học Tóc Vàng đưa tôi về nhà, tôi không phải đi xe buýt chật chội và bị tụi Mỹ trên xe bắt nạt. Bố Mẹ đều đi làm, tôi muốn làm gì thì làm miễn là đừng có dại mà khai ra.
Lâu rồi, trong lúc đưa tôi đi bác sĩ, Mẹ nói:
– Con đừng ngủ với con trai quá sớm, phải biết bảo vệ thân thể con để tránh bệnh tình dục hay có thai. Tốt hơn hết con chờ đến khi nào con gặp tình yêu đúng nghĩa hãy làm chuyện đó.
Tôi quay mặt ra bên ngoài cửa kính xe, để khỏi phải nói chuyện với mẹ. Mẹ chẳng biết gì cả, không hiểu tuổi trẻ, hở một cái là diễn thuyết hết cái này đến cái kia. Đứa nào khi tôi yêu tôi cũng thấy đó là tình yêu đúng nghĩa, tình yêu thật cả. Có ai yêu dối được bao giờ.
– Mẹ đừng nói với con chuyện birds and bees[4] có được không? Con đã học giáo huấn tình dục từ hồi năm freshman (lớp tám) rồi. Học trò trong lớp thực tập bằng cách đeo bao cao su vào trái chuối. Tóc Vàng nó theo đạo Thiên Chúa. Nó sẽ giữ trinh tiết cho đến khi nào nó chính thức lập gia đình.
Mặt Mẹ giãn ra, bớt lo lắng làm tôi cười thầm, thương hại mẹ. Mẹ dễ tin lắm. Tôi nói Bác sĩ viết toa để mẹ mua thuốc ngừa thai cho tôi. Tên thuốc là tên khoa học không phải hàng hiệu, tôi nói để điều hòa kinh nguyệt, tránh đau bụng, và trị mụn là mẹ không nghi ngờ gì cả. Chính vì tin tôi nên mẹ không tránh được vẻ kinh ngạc và kinh hoàng khi có một hôm mẹ về sớm và bắt gặp tôi đang hành sự với Tóc Vàng. Mẹ gõ cửa phòng tôi, ban đầu nhẹ tôi không nghe vì đang bận rên rỉ, khá mạnh. Mẹ gọi tôi và Tóc Vàng ra cho mẹ nói chuyện. Vì bị bắt quả tang nên Romeo của tôi không thể nhảy qua cửa sổ chuồn đi như thường lệ. Mẹ hỏi Tóc Vàng “Bướng bảo với tôi cậu sẽ giữ chữ trinh vì cậu theo đạo Công giáo mà.” Mẹ có vẻ ngơ ngác, một chút phẫn nộ và đau đớn nữa, nhưng chính cái vẻ chưng hửng của mẹ làm tôi phì cười. Và cái cười phì của tôi làm mẹ càng thêm giận dữ. Tôi nghĩ, mẹ tôi càng ghét tôi hơn. Tôi chẳng màng đến cơn giận của mẹ. Who cares?
*
Tôi không biết cách nói chuyện với con tôi. Nói tiếng Việt thì nó không hiểu trọn vẹn. Không hiểu nên không nghe lời. Còn nói tiếng Anh thì tôi ấp a ấp úng ba trật bốn vuột nên không thể thuyết phục nó. Người Mỹ đánh giá sự thông minh của một người qua cách sử dụng ngôn ngữ. Vì tôi nói tiếng Anh dở, con tôi nghĩ là tôi khờ, ngu nữa là đằng khác. Tôi mở miệng chưa kịp nói hết câu nó đã nhảy tót vào trong họng tôi mà ngồi. Chẳng những thế, khi hai mẹ con bắt đầu tâm tình, dĩ nhiên là bằng tiếng Anh, thì Bố nó gằn giọng nghiêm trang. “Nói tiếng Việt!” Thế là cả hai mẹ con cụt hứng bỏ đi chỗ khác. Nhưng nếu tôi và con Bướng có thể nói chuyện tay đôi bằng tiếng Anh hay tiếng Việt thì tôi sẽ nói gì với con tôi?
Con gái Mỹ không có cái khái niệm giữ gìn chữ trinh, trừ những cô thật là ngoan đạo. Các cô không hề nghĩ con trai dắt mình vào giường là lợi dụng mình, cũng không để dành cái ngàn vàng gọi là dâng hiến cho một người nào đó. Không biết, có oan hay không, khi đổ thừa phim ảnh Mỹ đã đầu độc trẻ con từ khi chúng mới mười ba mười bốn tuổi, bằng ý nghĩ phá trinh để đánh dấu ngày mình trưởng thành. Tình dục, được các cô bé dùng để chứng tỏ sức mê hoặc của thân hình son trẻ. Có được một chàng đẹp trai, chơi thể thao giỏi, thèm muốn thân xác mới lớn của các cô là một điều hãnh diện, một chiến công với đám con gái trang lứa. Tôi nhìn toa thuốc ngừa thai của Bướng, nghĩ thầm, “rầy mắng vô hiệu, hãy xem đây là điều may mắn vì nó biết lo ngừa thai!” Tụi nó làm tình ở đâu nếu không cho nó làm tình ở nhà? Không phải là chuyện đáng khen ngợi, nhưng nếu cấm nó ngủ với trai ở nhà mình thì nó sẽ ngủ ở nhà của thằng đó. Cha mẹ thằng đó bắt gặp sẽ mắng con mình và mắng cả mình không biết dạy con. Nếu tụi nó làm tình ngoài công viên, sau thùng rác, dưới mấy cái băng ghế của vận động trường thì sẽ bị cảnh sát bắt. Dù gì con mình cũng phải chịu tai tiếng xấu hổ hơn là tụi con trai. Tôi không biết khi chuyện ấy xảy ra, các bà mẹ Mỹ nghĩ thế nào, nhưng với các bà mẹ Việt thì cái xấu hổ nó tăng lên thành nỗi nhục nhã. Nhục với gia đình, tổ tiên, và cả văn hóa Việt. Người Mỹ họ sẽ nói, con gái Việt lố lăng như thế. Riêng tôi, con hư là nỗi đau ngấm ngầm, đau vì mình không biết dạy con. Con tôi cũng không thể nào tưởng tượng được chuyện yêu đương bồ bịch của nó lại là cái nhục cho tôi.
Nhiều người bảo, con gái khó dạy hơn con trai. Tôi không biết có thật như thế không và nếu có thì khó hơn như thế nào. Nuôi con gái nếu không sợ mất trinh thì chỉ sợ có thai. Sợ có thai thì đã có thuốc ngừa thai. Ở Mỹ thời bây giờ cho dù có thai cũng không phải là chuyện trời sập. Không phải như thời phong kiến ở Việt Nam có thai hoang thì bị đánh đập chết đi sống lại, rồi cạo đầu bôi vôi cho tóc không thể mọc ra, rồi đuổi ra khỏi nhà thậm chí khỏi làng. Cũng không phải như đàn bà Trung quốc có người chửa hoang, mới vừa đẻ xong người ta vây quanh nhà đòi bắt cả mẹ lẫn con. Sợ bị đánh và bị hiếp người mẹ đã ôm con nhảy xuống giếng tự tử. Ở đây, đẻ thì nuôi. Không nuôi thì đem cho. Hay tống đứa bé cho bà ngoại nuôi. Đó là nỗi sợ của tôi. Tôi rất sợ tuổi già còn phải nuôi vừa con vừa cháu ngoại. Nhưng dẫu sao điều này vẫn còn ít đáng sợ hơn nếu con mình đem con nó bỏ ở mấy cái trạm thu nhận trẻ em chửa hoang bị bỏ rơi. Báo chí lâu lâu lại đăng chuyện mấy bà mẹ trẻ ném đứa trẻ mới sinh vào thùng rác hay bỏ vào cầu tiêu. Trên tất cả nỗi sợ đó là sợ con mình khổ, sợ con mình rơi vào cảnh túng nghèo vì bỏ dở dang chuyện học hành. Sợ con mình làm bậy có thể đưa đến tù tội, và tan nát tương lai.
Buổi chiều trước khi Prom của Bướng và Tóc Vàng bắt đầu, mẹ của Tóc Vàng nhắn với tôi:
-Tôi không thuê thợ chụp ảnh chuyên nghiệp. Bà có thể đến nhà tôi chụp ảnh cho Bướng với Tóc Vàng.
Chiều hôm ấy là lần đầu tiên tôi gặp Tóc Đỏ. Bướng đứng giữa, mặt mày rạng rỡ. Cái áo dạ hội màu tím khoe mảng ngực trần căng phồng. Con nhỏ hơi đẫy nên đầy đường cong quyến rũ. Tóc Vàng và Tóc Đỏ đứng kè hai bên Bướng. Bướng cao hơn tôi, 1m62, nhưng so với hai thằng Mỹ thì chỉ mấp mé đến ngực
Tóc Đỏ mặc bộ đồ com lê màu trắng, tóc nhuộm đỏ. Nếu không có mái tóc đỏ trông nó khá giống Elvis Presley, lúc nhạc sĩ này đã nhậu nhẹt chơi bời quá độ trở nên mập bệu. Tóc Đỏ chẳng buồn ngó vào ống kính. Đôi mắt nó từ trên cao cứ chiếu thẳng xuống bộ ngực căng tròn của con Bướng. Chướng mắt thiệt. Một bà hai ông, cứ như là chuyện Táo quân. Tụi trẻ không có khái niệm chung tình à? Hay tụi nó chỉ là bạn thôi, tình bạn giữa nam và nữ đám già cổ hủ như tôi không thể nào hiểu nổi? Tôi lớn lên trong cái quan niệm hễ bạn thì không có quan hệ tình dục. Giữa tụi nó chỉ là tình hờ thôi? Hay tụi nó không biết đến quan niệm “yêu ai yêu chỉ một người?” Người ta sẽ nghĩ gì nói gì về con tôi khi nó bồ một lúc với hai thằng Mỹ? Sau lưng của những cô gái hư hỏng là những bà mẹ thất bại?
*
Độ một tuần sau ngày mãn khóa Trung học tôi nói với Mẹ là tôi đã nghỉ chơi với Tóc Vàng và tôi yêu Tóc Đỏ. Mẹ không tán thành:
– Mẹ không thích cái thằng đó. Nó như là đồ rắn độc ấy. Nó là bạn của Tóc Vàng mà lại dụ con.
Tôi cự:
– Chẳng ai dụ con cả.
Mẹ không biết. Tôi đã cãi nhau với mẹ của Tóc Vàng vì mẹ nó mắng nó là thằng bất tài nhu nhược, làm khổ bà. Tóc Vàng hăm tự tử thì mẹ nó nói có gan thì chết đi cho rảnh nợ. Tôi nghĩ làm mẹ mà nói như vậy với con thì rất là sai lầm. Tóc Vàng chỉ có khóc nhưng tôi thì nói thẳng với mẹ nó bà là một bà mẹ xấu. Bà nổi giận, cấm không cho chúng tôi gặp nhau nữa.
Chỉ một tuần sau khi tôi và Tóc Đỏ “go out”(đi chơi) với nhau, Tóc Đỏ đòi nghỉ chơi với tôi. Dành tôi ra khỏi tay Tóc Vàng và bây giờ thì đòi bỏ tôi. Dĩ nhiên là tôi khóc.
Mẹ nói:
– Thấy chưa. Karma (trả nghiệp) mà. Con bỏ Tóc Vàng nên bây giờ Tóc Đỏ bỏ con. Ít ra Tóc Vàng nó còn có tài sửa computer còn thằng này chẳng có tài gì cả.
Tôi ghét cái cách mẹ nói chuyện với tôi. Bà không nói ra nhưng tôi biết bà muốn nói ít ra Tóc Vàng còn có xe, còn Tóc Đỏ thì đi đâu cũng phải có người đưa đón.
– Tóc Đỏ chỉ nhát gan thôi. Nó chưa quen với chuyện tình yêu, nó sợ commitment. Nó cứ nói “chuyện không thành đâu, chúng mình đi học ở hai nơi khác nhau, nên break up ngay từ lúc này.” Để từ từ tôi sẽ huấn luyện nó.
– Nó mới quen với con mà đã đòi bỏ con thì lâu dài không tốt.
Tôi nạt:
– Mẹ đừng bàn chuyện của con có được không. It’s none of your business.[5]
Tôi nhìn mặt mẹ tôi bành ra, giận dữ đến độ méo mó xấu xí. Nếu tôi đứng trước mặt Mẹ thêm một phút nữa chắc là Mẹ sẽ xông vào cấu xé tôi. Tóc Đỏ bỏ tôi vì nó ghen. Nó không muốn tôi giữ tình bạn với Tóc Vàng. Nó nói hễ bồ thì không bạn, hễ bạn thì không bồ. Tôi quan niệm khác. Trước khi là bồ tôi và Tóc Vàng là bạn. Tôi muốn giữ tình bạn ấy.
*
Bướng khóc hù hụ mỗi lần bị Tóc Đỏ đòi nghỉ chơi. Nó rống thảm thiết đến độ tôi tự hỏi nếu lỡ tôi hay bố nó lăn ra chết nó có khóc nhiều và rống to như thế không? Mỗi lần thấy con quằn quại tôi đau lòng, nhưng không biết phản ứng thế nào. Tôi muốn ôm nó vào lòng giải thích con yêu sớm như thế chỉ làm tan vỡ trái tim của con, nhưng tôi sợ nó sẽ xô tôi ra. Và thật tình tôi giận nó lắm. Giận nó đã không nghe lời tôi, đã bướng lại còn hỗn. Giận nó không biết giữ thể diện. Người ta đã nói không yêu mình thì thôi, khóc lóc làm gì. Nhưng già như tôi thì còn biết gì về tình yêu chứ. Với tôi, bây giờ chỉ có trách nhiệm, tình yêu đã chết từ lúc nào không ai hay. Tụi con nít làm sao biết được trong cuộc sống lứa đôi, tình yêu chết trước nhất, chỉ có trách nhiệm là tồn tại.
– Mẹ không thích Tóc Đỏ. Đứa nào đối xử không tốt với con, làm con khóc Mẹ không ưa. Con đừng yêu nó nữa có được không?
Nó nói như một bà cụ non.
– Con thà yêu mà đau khổ còn hơn suốt đời không biết yêu là gì.
Thật ra, tôi ghét Bướng vì nó có nhiều cái giống tôi, nhất là giống những tật xấu như ngu và mê trai. Nó bỏ thằng Tóc Vàng, con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, để yêu cái thằng mập phệ, không có xe. Mỗi lần hai đứa hẹn nhau hoặc là chị hoặc là mẹ của nó phải đón đưa. Còn tôi cũng phải đưa đón con Bướng. Tôi gặp mẹ Tóc Đỏ trong một lần tôi đưa Bướng đến nhà Tóc Đỏ.
*
Khi người đàn bá Á châu thả Bướng trước cửa nhà tôi, trông bà đầy vẻ phiền muộn. Bà mở cửa xe, xuống chào tôi, nhưng hình như tâm trí của bà ở đâu đâu. Lưng bà như oằn dưới một cái gánh nặng vô hình. Tôi nghĩ mấy bà mẹ Á châu có vẻ khó khăn hơn những bà mẹ Mỹ.
Tôi chào:
– Cảm ơn bà thường đưa đón con tôi, cho hai đứa gặp nhau.
Bà trả lời:
– Cảm ơn Bà đã cho phép Bướng đến chơi. Nếu cần xin Bà gọi, tôi sẽ đến đón con tôi về. Cậu ấy là con trai lớn nhất của bà? Mẹ Bướng hỏi.
– Tôi có tất cả năm đứa con. Hắn là con trai duy nhất trong bốn người chị và em gái.
Gia đình tôi theo Công giáo và rất mộ đạo. Chúng tôi không sử dụng phương pháp ngừa thai. Bướng có vóc dáng nảy nở. Nhìn thân hình, có thể lầm nó hơn mười tám tuổi. Trông Bướng sành đời hơn thằng con tôi. Có lẽ vì hắn là con trai duy nhất, được nuông chìu hơn mấy cô con gái, nên lớn vóc mà vẫn gà tồ. Hắn khá ngoan, mùa hè đi làm dành dụm tiền để đi học đại học. Chỉ có điều đáng buồn là hắn bị bệnh trầm cảm rất nặng. Hắn thường nằm lì trong giường không chịu làm ăn gì cả. Không đúng loại thuốc hay không đúng liều là hắn đòi tự tử và thường khi cau có vô cớ. Tôi cho rằng quan hệ giữa hắn và Bướng chỉ là chuyện trẻ con. Nay mai, khi hai đứa vào đại học chắc là đường ai nấy đi. Nhiều lần, tôi muốn hỏi Bướng, “Cháu có dùng thuốc ngừa thai không?” Hỏi nó như thế thì bất lịch sự quá, và e rằng nó hỏi lại tại sao tôi không hỏi con tôi.
Ai nói có con trai không cần phải lo? Thời buổi này, tụi con gái chủ động tấn công con trai nhiều hơn thời tôi còn là con gái. Có con trai thì sợ nó lái xe nhanh, sợ lái xe lúc say, sợ nó vướng vào xì ke ma túy, và sợ nó làm một đứa con gái nào đó mang bầu. Thời bây giờ chỉ cần đem thử DNA là biết đứa nào là cha, và phải nuôi con cho đến khi đứa bé được mười tám tuổi, dang dở tương lai của con mình và cả con gái của người ta. Thậm chí cha mẹ của cả hai bên cũng liên lụy.
Bà mẹ Bướng vừa lái xe đi một lúc thì hai đứa lại cãi nhau. Tóc Đỏ không cho Bướng vào nhà, xua đuổi, và ra ngồi trên sân cỏ. Bướng quì gối bên cạnh, ôm mặt thằng con tôi hôn lên mắt lên môi, vẻ nài nỉ khẩn thiết rồi úp mặt xuống cỏ khóc um sùm. Chúng nó chẳng kể gì hàng xóm nhà tôi đang nhìn. Mẹ Bướng quay xe lại đón Bướng vừa kịp nhìn thấy cảnh tượng trên. Bà gọi con gái về nhưng nó chẳng kể gì đến mẹ cứ tiếp tục van nài con tôi. Chán nản, bà lái xe đi, mặt bà đanh cứng lại. Tôi thấy tội nghiệp bà. Giá mà tôi có thể an ủi bà.
*
Bướng nhìn ra cửa sổ kêu lên:
– Nó đến rồi kìa!
Tóc Đỏ cao lêu nghêu, đi lảo đảo. Vừa qua khỏi hộp thư ở đầu con đường nhỏ dẫn vào nhà nó té sụm xuống nằm bất động. Chập sau đứng dậy, vừa đi vừa bò trên con dốc vào nhà tôi. Cái áo thun trắng của nó lấm lem, thấm ướt mồ hôi loang lổ trước ngực và sau lưng.
Tóc Đỏ gõ cửa và lè nhè:
– Bà ơi, xin làm ơn cho tôi nói chuyện với Bướng. Tôi sẽ lễ phép. Trước giờ tôi vẫn lễ phép với Bà.
Tôi mở cửa.
– Cháu đi về đi. Bướng không muốn gặp cháu nữa.
Tóc Đỏ đẩy tôi qua một bên bước vào nhà. Bước chân nó xiêu vẹo, mùi rượu nồng nặc. Chỉ sau một năm đại học ở tiểu bang bên cạnh nó gầy đi rất nhiều. Cái má xưa phúng phính nữa, nay hóp sâu và đôi mắt trũng xuống thâm quầng. Tóc Đỏ bò lê trên nền phòng khách. Tấm thân đồ sộ gần hai mét chiều dài của nó choán cả phòng. Nó úp mặt vào ghế sa lông khóc sướt mướt, miệng nói không ngừng:
– Bướng ơi, xin đừng bỏ anh. Em bỏ anh là anh chết mất. Chỉ có em là có thể chữa trị và thay đổi anh thôi.
Tôi bảo Bướng.
– Gọi về nhà nó. Nói với bố mẹ nó, nếu không đến rước nó về thì mình sẽ gọi Cảnh Sát.
Bướng trả lời:
– Mẹ của nó đang trên đường lái xe đến đây.
*
Người Tóc Đỏ ướt đầm mồ hôi. Từ nhà tôi đến đây khoảng mười lăm phút lái xe, nó đi bộ hơn cả tiếng đồng hồ. Tôi năn nỉ:
– Thôi lên xe mẹ chở về.
Nó chẳng trả lời cứ khóc lóc và nói lảm nhảm. Nó không chịu uống thuốc trị bệnh thần kinh và mất ngủ cả tháng nay. Ngay từ đầu khi nó mới quen Bướng tôi đã nói con không chịu được những thất vọng của tình yêu, con bị bệnh mà. Nói biết mấy nhưng chẳng ăn thua gì. Nó vẫn rên rỉ bù lu bù loa trên nền nhà. Bên ngoài trời bắt đầu nhạt nắng.
Tôi dùng điện thoại di động gọi 911. Khi người ta hỏi địa chỉ của nhà Bướng, tôi lúng túng. Mẹ Bướng đưa điện thoại nhà bảo dùng điện thoại nhà để cảnh sát lần theo địa chỉ qua số điện thoại. Tôi nói với người trực 911.
– Con tôi say. Trước khi đi nó đã uống bia ở nhà. Trên đường đi nó ghé quán rượu uống thêm. Nó có mang dao theo nhưng say quá lúc ngã ngoài sân đã đánh rơi con dao. Tôi nhặt dao bỏ vào xe khóa lại.
*
Xe Cảnh sát đến trước. Sau đó là xe cứu thương. Hai người Cảnh sát vào nhà tôi. Một người đứng canh cửa. Người kia đứng nói chuyện với Tóc Đỏ vẫn còn nằm phục trên nền nhà.
– Cậu bé, cậu có dùng drug không?
Khi thấy Cảnh Sát, Tóc Đỏ dường như tỉnh táo hơn. Nó nói lè nhè lẫn trong tiếng khóc.
– Tôi chỉ uống rượu. No drugs.
Người Cảnh sát khi nói chuyện vẫn đặt tay lên báng súng. Trò chuyện, phỏng vấn, ghi chép biên bản, rất lâu và cuối cùng họ thuyết phục được Tóc Đỏ đứng dậy. Tóc Đỏ để cho họ xốc nách dìu ra khỏi cửa nhà tôi, và nằm lên cáng cứu thương. Hai ba người nhân viên cứu thương, ràng dây nịt chung quanh cáng và đưa Tóc Đỏ lên xe chở đi.
Mẹ Tóc Đỏ nhỏ nhẹ nói chuyện với Bướng.
– Con tôi bị bệnh thần kinh. Tình cảm sóng gió giữa cháu và con tôi làm bệnh nó nặng hơn. Hai đứa nên xa nhau vĩnh viễn để cả hai có cơ hội hàn gắn tâm hồn mình.
Bướng vốn chẳng chịu nghe lời ai, nhất là tôi và bố nó, nhưng nó lại có vẻ chấp nhận lời giải thích của mẹ Tóc Đỏ. Dù mẹ Tóc Đỏ trẻ hơn tôi cả chục tuổi, ngày hôm ấy tôi thấy bà già đi. Lưng bà như cõng một quả địa cầu phiền muộn. Có một lần đi làm về tôi thấy Tóc Đỏ ngồi khóc trong phòng của Bướng và Bướng thì đang lầm lì giận dữ. Tiếng khóc dấm dẳng của Tóc Đỏ làm tôi nổi cáu. Tôi bảo Bướng nếu hai đứa không dàn xếp cho êm đẹp thì hai đứa nên ra sân sau, hay vào nhà kho khóc cho đã rồi hãy vào nhà. Tôi không biết những trận khóc của Tóc Đỏ là hiện tượng của chứng bệnh trầm cảm.
Tôi và Bướng đứng ở cửa nhìn xe cứu thương chở Tóc Đỏ đi, nhìn mẹ Tóc Đỏ lái xe theo xe cứu thương. Tôi chợt nhận ra Bướng vừa bị đổ vỡ thêm một mối tình. Và thêm một lần nữa mẹ của một thằng Mỹ bảo đứa con gái Việt là đừng gặp con trai của bà nữa. Một thứ tự ái dân tộc trong tôi nổi dậy làm tôi bực mình với con tôi đến độ tôi muốn mắng nó. Tuy nhiên, tôi cảm được nỗi thất vọng và đau đớn của một cô gái trẻ vừa bị tan vỡ một cuộc tình. Tôi ôm con Bướng vào lòng. Nó cao to hơn tôi nhưng tôi có cảm giác nó vẫn còn bé dại. Chỉ khi ở trong vòng tay tôi nó mới bắt đầu khóc và run khe khẽ. Tôi cố dằn lòng không nói. Mẹ đã bảo đừng yêu.
Sau đó tôi không còn gặp lại bà mẹ của Tóc Đỏ. Nếu có tình cờ gặp bà ngoài đường chắc tôi sẽ không nhớ mặt. Dù chỉ nói với nhau dăm ba câu, chính những điều chúng tôi không có cơ hội nói với nhau và không thể nói với con của mình là những điều thường ám ảnh tôi, người làm mẹ. Chúng tôi không thể giải thích với các con là tình yêu quá sớm, đặt không đúng chỗ, đúng người, chỉ là thứ trái non đắng chát. Nhưng kinh nghiệm của chúng tôi là kinh nghiệm đã lỗi thời, và ngôn ngữ của chúng tôi không phải là ngôn ngữ của phim ảnh tiểu thuyết thời đại. Tôi tin là bà cũng đau đớn khi nhìn thấy con bà quằn quại với tình yêu. Những đau đớn này chỉ tự các cô các cậu trói buộc vào nhau. Mối tình tan vỡ của con tôi với Tóc Vàng và với Tóc Đỏ lại là sự thông cảm giữa tôi với mẹ của hai cậu. Hễ làm mẹ là mang nỗi nhục nhằn do con mình gây ra.
Ghi chú của tác giả: Truyện dựa trên những nhân vật thật nhưng hầu hết mọi chi tiết là do tác giả bịa đặt hay thêm mắm thêm muối cho giống sự thật. Nếu có trùng hợp với chuyện riêng của ai, điều đó ngoài ý muốn của tác giả. Thành thật xin lỗi.

Nguyễn thị Hải Hà
February 2015

[1] Thơ của Hồng Nhiên, Blog the Kitchen Window. Nguyễn thị Hải Hà dịch. Nguyên tác là:
I found a well into it I said. It’s the unspoken that haunts, and the broken that binds.
[2] Những chữ tiếng Anh được dùng để diễn tả cách nói chuyện của người Việt sinh ra lớn lên ở Mỹ. Xin độc giả chấp nhận và bỏ qua cho tác giả.
[3] geeky chỉ những người thông minh giỏi kỹ thuật nhưng vụng về trong việc giao tiếp.
[4] birds and bees, chim và ong, thành ngữ dùng để chỉ chuyện giao hợp và sinh sản con cái.
[5] Không phải chuyện của mẹ.

DẪU TÌNH VỐN CHỈ LƯNG LƯNG…

hienmay

trời trưa
nóng cháy khát khô
hóng theo con nắng lõa lồ mặt sân
tự dưng nhớ đến bần thần
anh… (không phải)… phải… (là anh)
phải rồi

là anh vừa rất xa xôi
vừa gần lắm với đôi môi ngập ngừng
những câu nói
gãy nửa chừng
trộn trong lời nghẹn rưng rưng
mỗi lần

mỗi lần gặp
rất bâng khuâng
(làm sao dấu được ân cần cho nhau)
lúc từ tạ
khó bước mau
sau lưng em trĩu nặng màu mắt anh

ghị vào đuôi vạt áo nhăn
theo về
người rất hiền lành dễ thương
nghìn đêm sau
giấc vấn vương
thả tim trôi nhé dòng tương tư này

gió ngang qua khẽ nhẹ lay
cho lá mướt chạm… vừa hay
cuối chiều
mộng ngưng
(tội quá nàng kiều
chàng từ hải đã hắt hiu quê người)

ngậm ngùi… em gửi nụ lơi
mây mang giúp… chớ để rơi
giữa chừng
dẫu tình vốn chỉ lưng lưng… .

HIỀN MÂY

Các cao thủ võ lâm đã mất tích như thế nào?

phamhoainhan

Bang chủ Cái bang Hồng Thất Công là một tay cao thủ võ lâm. Xét về trình độ võ công, ông được xếp vào top 5, đó chính là Võ lâm ngũ bá vang danh thiên hạ. Thế nhưng xét theo tiêu chuẩn đại gia thời nay thì ông chả là cái thá gì hết, chỉ là một lão ăn mày rách rưới. Hồng Thất Công không có laptop xịn, không có xe hơi đời mới, lại càng không có biệt thự triệu đô. Tuy vậy, ông có một chiếc điện thoại di động. Điện thoại giá bèo thôi, chỉ vài trăm ngàn đồng Việt Nam. Ấy, vì tuy là bang chủ nhưng lại là bang chủ bang ăn mày nên ông thường xuyên bị gậy đi… ăn xin, đám đệ tử cái bang sắm cho ông chiếc điện thoại để khi hữu sự còn có thể liên lạc với bang chủ chứ nếu không thì ông lang thang xó xỉnh, bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm.

Một hôm, Hồng Thất Công đang nhồm nhoàm nhai cái đùi gà vừa xin được thì điện thoại reo. Ngỡ là đệ tử gọi, ông bắt máy thì nghe thế này:

– Xin chào, quý ông có phải là Hồng Thất Công, chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cái Bang không ạ?

– Phải, nhưng không phải chủ tịch, mà là bang chủ. Rồi sao?

– Xin giới thiệu chúng tôi là Ngân hàng Tiền Rừng Bạc Biển, chúng tôi mời ông gửi tiền vào ngân hàng chúng tôi với lãi suất cực kỳ hấp dẫn ạ. 18%/ năm nếu số tiền dưới 1 tỷ, 20%/năm nếu trên 1 tỷ. Ngân hàng chúng tôi là nơi huy động vốn với lãi suất cao nhất trên giang hồ đấy ạ.

Hồng Thất Công nhổ nước miếng cái phẹt, lẩm bẩm: Mẹ nó, gặp ăn mày mà nó kêu huy động vốn!

Rồi ông cúp máy. Chưa kịp tu một ngụm rượu thì điện thoại lại reo, lần này là một cao thủ khác:

– Chào ông, hân hạnh giới thiệu chúng tôi là công ty địa ốc Nhà Cao Cửa Rộng, mời ông đến tham quan và mua biệt thự cao cấp của chúng tôi với đầy đủ tiện nghi sang trọng, theo tiêu chuẩn Châu Âu tại…

Hồng Thất Công cúp máy. Ông ngửa mặt lên trời than: Ăn mày là ta, mền trời chiếu đất, có lầm người chăng khi kêu ta mua cái building?

Chưa dứt tiếng than, điện thoại lại reo. Hồng Thất Công bắt máy.

– Kính chào, xin mời quý ông tới thử xe hơi đời mới nhất của chúng tôi tại… Xe sang trọng, tiện nghi tối đa, nội thất tuyệt vời. Quý ông sẽ hài lòng khi mua xe mới của hãng chúng tôi…

Lần này Hồng Thất Công quá bực mình, ông nghiến răng tung chiếc điện thoại lên cao, vung đả cẩu bổng quất một phát làm chiếc điện thoại vỡ làm nhiều mảnh, văng xa hàng trăm trượng.

Không có điện thoại, đám đệ tử không liên lạc được với ông. Hồng Thất Công mất tích từ đó.

Lại nói về Âu Dương Phong, cũng là một cao thủ trong võ lâm ngũ bá. Âu Dương Phong luyện sai Cửu âm chân kinh, bị dở dở ương ương, trong người có một chiếc điện thoại di động để phòng thân.

Ngày nọ, Âu Dương Phong đang luyện võ thì nhận được tin nhắn: Muốn luyện Cáp mô công, hãy gửi tin nhắn theo cú pháp abcd đến số 88xx. Ông háo hức gửi tin và nhận được trả lời, bèn hì hục luyện theo.

Chưa đầy một khắc, tin nhắn khác lại gửi đến: Luyện Dịch cân kinh của phái Thiếu Lâm? Hãy gửi tin nhắn đến…. Âu Dương Phong lại gửi và lại nhận tin, lại hì hục luyện Dịch cân kinh.

Thế rồi tin nhắn gửi đến ào ào, nào là Ngọc nữ tâm kinh, nào là Tịch tà kiếm phổ, nào là Quỳ hoa bảo điển… Âu Dương Phong cứ thế mà luyện lung tung, càng luyện càng… điên. Ông chẳng còn biết mình là ai, đang làm gì, cứ thế mà đi lang thang vô định.

Âu Dương Phong mất tích từ đó.

Đoạn cuối câu chuyện được Kim Dung kể lại trong Thần Điêu đại hiệp, rằng hai lão cao thủ này gặp nhau trên đỉnh Hoa Sơn, giao chiến cùng nhau một trận long trời lở đất rồi ôm nhau cùng chết.

Có một tình tiết Kim Dung quên kể, đó là: Khi Âu Dương Phong chết, chiếc điện thoại rơi ra. Dương Quá nhặt được và thấy trên đó một tin nhắn như sau: Để tải nhạc chờ bài Hồn tử sĩ, hãy gửi tin nhắn đến số 4444.

Phạm Hoài Nhân

Mưa Thuận Thành

hoangcam

Nhớ mưa Thuận Thành
Long lanh mắt ướt
Là mưa ái phi
Tơ tằm óng chuốt
Ngón tay trắng nuột
Nâng bồng Thiên Thai
Mưa chạm ngõ ngoài
Chùm cau tóc xoã
Miệng cười kẽ lá
Mưa nhoà gương soi
Phủ Chúa mưa lơi
Cung Vua mưa chơi
Lên ngôi hoàng hậu
Cứ mưa Thuận Thành
Hạt mưa chưa đậu
Vai trần Ỷ Lan
Mưa còn khép nép
Nhẹ rung tơ đàn
Lách qua cửa hẹp
Mưa càng chứa chan
Ngoài bến Luy Lâu
Tóc mưa nghiêng đầu
Vành khăn lỏng lẻo
Hạt mưa chèo bẻo
Nhạt nắng xiên khoai
Hạt mưa hoa nhài
Tàn đêm kỹ nữ
Hạt mưa sành sứ
Vỡ gạch Bát Tràng
Hai mảnh đa mang
Chiều khô lá ngải
Mưa gái thương chồng
Ướt đằm nắng quái
Sang đò cạn sông
Mưa chuông chùa lặn
Về bến trai tơ
Chùa Dâu ni cô
Sao còn thẩn thơ
Sao còn ngơ ngẩn
Không về kinh đô
Ơi đêm đợi chờ
Mưa ngồi cổng vắng
Mưa nằm lẳng lặng
Hỏi gì xin thưa
Nhớ lụa mưa lùa
Sồi non yếm tơ

Thuận Thành đang mưa…

HOÀNG CẦM

Tử Và Sinh Mây Trắng Trời Xanh

tranvanle

Trăng sắp lặn và gà sắp gáy. Một đêm tàn, một ngày mới, nữa, thêm. Nhang với khói trên bàn thờ sắp quyện. Những hồn ma bóng quế, mông mênh…

Thời chiến tranh, Má tôi, như thế, đêm qua qua đêm, ngày lại qua ngày. Con gái theo chồng làm dâu nhà khác. Con trai chiến trường da ngựa bọc thây…

Rồi chiến tranh hai mươi năm cũng hết. Rồi hòa bình lập lại, ra sao? Đêm qua đêm ngày qua ngày buồn bã, nhớ cháu con, Má vén tay lau…

Trên bàn thờ, hình chồng, hình con trai…như thuở / đi ra, đi vào, cười, nói dễ thương. Má vẫn cắm cúi ra vườn chăm bón, chợ mai, chợ chiều đi kiếm chén cơm…

Cơm thời chiến, gạo thường nguyên hạt. Cơm thời bình, độn sắn độn khoai. “Từ cuộc thắng này, Tổ Quốc ơi tôi yêu Người mãi mãi; từ cuộc thắng này mới hiểu tình người!”.

Má nhắm mắt, gói mì khô…còn đó: nhịn cho con, cho cháu…sắp về. Người ta liệm Má rồi đưa ra nghĩa địa. Mấy đứa con xa ngồi cắn chữ Chia Ly!

Hai mươi bảy năm tôi trở về thăm mộ: vòng thành xiêu, cỏ mọc…lang thang. Cắm từng cây nhang lên từng nấm đất, khấn ông Nội, bà Nội, Má, Cha, thằng Phụng, thằng Hoàng…

Những người chết rồi…là xong kiếp người! Những người sống còn…đâu có chi vui? Từ cuộc thắng này Bắc Nam liền một mà Mẹ mà Cha con cháu muôn nơi!

Tôi viết một câu thơ hay nhất: Tử và Sinh mây trắng trời xanh…

Trần Vấn Lệ

BÁNH KHỌT QUÊ TÔI

huynhduyloc

13450742_236020040115921_5380006452416420294_n

Ở đồng bằng Nam bộ quê tôi hầu như ai cũng biết đến món bánh khọt. Bởi nó là thứ bánh dân dã, dễ làm và rẻ tiền nhưng rất ngon. Khuôn bánh được làm bằng đất nung, giá rẻ dễ mua dành dùng trong gia đình, đôi khi chòm xóm mượn nhau dùng. Bánh được làm bằng bột gạo, bột nghệ, nước cốt dừa và đậu xanh. Chỉ đơn giản có thế nhưng nó mang rất nhiều ý nghĩa về y học, chứng tỏ rằng ông bà ta xưa kia rất am hiểu trong lĩnh vực ăn uống và trị bệnh. Gạo có chất bột đường và đạm, dinh dưỡng cao, đậu xanh nhiều đạm, vị mát, giải độc, dưỡng tì vị, kèm theo nghệ có vị cay, tính ẩm, tiêu thực.
Ở đầu đường nhà tôi có một hàng bánh khọt của bà Tư, chiều chiều tôi hay ra đó. Khách hàng, người lớn, con nít nôn nao ngồi trên những chiếc ghế nhỏ, thấp lè tè. Trên chiếc bàn con được bày biện một rổ rau sống gồm nhiều thứ, như: Cải xà lách, cải bẹ xanh, rau húng cây, húng lủi, rau thơm… một ống đũa, hai keo thủy tinh( một đựng nước mắm tỏi ớt, một đựng những cọng củ cải trắng và đỏ ngâm trong giấm). Bà Tư loay hoay bên chiếc lò than, lửa lúc nào cũng cháy đỏ liu riu. Trên miệng lò là chiếc khuôn bánh bằng đất nung đã ngả màu. Khách hàng kẻ đã ăn vài ba cái, người thì chưa, không hẹn cùng đưa mắt dõi theo đôi bàn tay bà Tư thoăn thoắt. Tay trái bà giở nắp khuôn, tay kia cầm thanh tre mỏng cạy những chiếc bánh cho vào dĩa nóng hổi nghi ngút khói. Rồi bà lại nhanh nhẩu múc bột cho vào khuôn. Những âm thanh xèo xèo vang lên khi bánh gần chín kêu khọt khọt như tiếng kèng lá thúc giục bụng đói cồn cào của khách hàng. Bà Tư giở nắp khuôn cho những vá nước cốt dừa vào. Chỉ tích tắc thôi chất nước dừa ấy đọng lại trên mặt bánh một lớp kem màu trắng sữa. Hương nước cốt dừa, đậu xanh, nghệ bay ập vào mũi. Chúng tôi nhanh nhẩu lặt rau, cặp với bánh chấm nước mắm cho vào miệng. Chỉ cần chép chút thôi phần kem trên mặt bánh mềm tan trộn lẫn trong rau thành một thứ hương vị hòa hợp khó diễn tả. Chất béo, ngọt và cay nồng của nghệ và rau pha với vị mằn mặn lẫn vị cay của nước mắm hòn Phú Quốc, khách hàng cúi đầu ăn thỏa thích, miệng hít hà, còn bà Tư thì tay không ngừng nghỉ, thoăn thoắt cho bột vào khuôn. Âm thanh xèo xèo, khọt khọt, hít hà cùng với mùi khói mỡ cháy quyện vào nhau rất vui tai và hấp dẫn.
Tôi đã xa quê lâu lắm, giờ trở về, con đường nhỏ ngày xưa được mở rộng tráng nhựa phẳng lì. Hai dãy nhà giờ biến thành những hàng quán bán đủ thứ thức ăn. Nhưng hàng bánh khọt vẫn còn đó. Tôi ghé vào và ngồi xuống chiếc ghế nhựa. Chiếc bàn gỗ và những chiếc ghế con ngày xưa không còn, ngay cả chiếc rổ rau cũng được làm bằng nhựa. Nhưng với chiếc lò than và chiếc khuôn bánh bằng đất nung kia giờ đã đen bóng hơn như một thứ đồ cổ bằng đồng đen thật quý báu. Cô gái đưa cho tôi một dĩa nhỏ, tôi vội vã gắp cho vào miệng, hả hê ngậm nhấm vị béo ngọt lẫn cay bùi, mộc mạc, phong phú của quê hương mà tôi không bao giờ quên được trong những năm tháng xa quê…

HUỲNH DUY LỘC

NỢ

buidiep

rồi một hôm nhớ ra mình vẫn nợ
lúa và hoa và cỏ hát trong chiều
con sông Dinh ngàn đêm không chịu lớn
dưới trăng mờ vòm trời cũ đìu hiu

một mái quê thuở đời chưa dâu bể
thuở ngày xanh còn yêu dấu trên tay
thương trái ngọt vườn dăm cây sân nhỏ
tháng bảy mưa tháng chín úa rêu gầy

bạn hàng xóm giờ đứa còn đứa mất
cá lòng tong đâu còn kịp hiệp bầy
gặp giữa chợ giữa phố buồn ngơ ngác
chưa kịp chào ngụm đắng đã vội cay

chưa kịp chào sao tóc mình trắng vội
trống trường làng còn đồng vọng sớm nay
thầy đã xanh cùng vòm mây thiên cổ
con chữ trôi sông không kịp hẹn ngày

ta mắc nợ bởi lòng mình nhỏ hẹp
gã thất phu không cõng nổi chữ tình
rừng đã chết bên ngọn nguồn giông bão
tiều phu cuồng ngồi khóc vạn anh linh

ta mắc nợ tuổi trời bàn tay trắng
hai vai mơ không gánh nổi mộng đầy
chợt nhớ ra chiều qua buồn xó bếp
mớ chữ cùn như cơm nguội còn đây

BÙI DIỆP