CHỈ LÀ

 
 chỉ là một thoáng đến đi
chút vui sao vội khép mi dại chờ
từ đầu hôm sớm thờ ơ
đến tàn cuộc đợi vật vờ cạn đêm

chỉ là lướt nhẹ qua thềm
mong chi mà tước lạt mềm buộc chân
cõi mênh mông khói bâng khuâng
sương che nẻo bước gót trần gai đâm

chỉ là bất chợt trổ mầm
ngoài kia đông vẫn âm thầm cắt da
như ban sơ tiếng khóc ta
bước vào đời đón thật thà dối gian

chỉ là hợp để rồi tan
bến tình đậu tạm tóc mang ngọn buồn
mỗi lần tay cột sợi suôn
là thêm lần ngón đau tuôn giọt sầu

chỉ là đất đã chìm sâu
trời lên cao tít bể dâu lưng chừng
nên yêu lạc mãi giữa rừng
ngăn niềm hạnh ngộ rưng rưng trùng phùng


cớ can chi mộng trùng phùng
hạc vàng khuất lối mịt mùng mùa ngâu
em ở đâu anh ở đâu
trơ tà huy rũ hoàng lâu mây ngàn…
.
Phạm Hiền Mây
 .
Advertisements

YÊU MÙA LẬP ĐÔNG

 

bâng khuâng bến vắng lạnh sông
biết mùa yêu đã lập đông mịt mùng
biết người đang gót nghìn trùng 
bước chân thêm nỗi vô cùng lối mưa

vô cùng những buổi chiều xưa
những chiều rót mãi vẫn chưa thấy đầy
bàn tay với ngón tình gầy
châm mù hương đốt khói bầy lạc nhau

lạc hoài cỏ lá cũng đau
buồn thân xác trọ ngày sau nẻo tìm
ngày mây quán trú im lìm
rong rêu con nước trôi chìm trong sương

trôi đời cô lữ tha phương
mang theo cơn mộng vấn vương trăng già
quỳnh như níu giấc đêm ngà
muộn sầu phạm thái vỡ tà dương loang

khối tình chung chết hân hoan
khóc không lệ giọt rơi ngoan vắn dài
khóc thương viễn xứ còn vài
nghìn năm hồ hải miệt mài trời không

bâng khuâng bến vắng lạnh sông
biết mùa yêu
đã lập đông
mịt mùng… .

 

PHẠM HIỀN MÂY

HÔM ẤY PHẢI CHI…

 

phải chi hôm ấy phải chi
cội không sót đóa từ bi hiên nhà
gió không dằn dỗi quét qua
nào rơi cánh khóc lìa xa ngỡ ngàng

phải chi hôm ấy lá vàng
đừng lên đò buổi sang ngang để buồn
mắt thu dòng lệ mưa tuôn
nào mùa lũ thác cuộn nguồn đầu non


phải chi chậm chút gót son
hoài rằm mười sáu trăng tròn rưới đêm
ủ ngoan mộng gối nguyệt mềm
nào nhân gian nỡ bắt đền bể dâu

phải chi bông trổ sầu đâu
cứ hồn nhiên đổ con rầu trắng sân
cho không gian nhuốm bâng khuâng
nào cay nghiệt tháng ngày trần ai đau

phải chi chẳng có xưa sau
và ta chẳng phải lòng nhau cớ gì
ôm vào mơ giấc cố tri
sợ lo trời khép chân mi chối từ

phải chi hôm ấy đừng ừ
mình yêu nhau nhé bây chừ mây bay
bồng bềnh bữa ấy đến nay
nào sương khói ướp hồn say hư phù… .

Phạm Hiền Mây

LÒNG EM GIẤY MỚI GIỮ GIÙM…

 

nắng soi lấp lóa xuống dòng
nhớ anh nỗi trải mướt nong tơ vàng
trải lòng em giấy mới sang
lật thơm hương nhẹ từng trang vợi vời

ghi lên giấy khúc ạ ời
câu thơ dìu dặt ru đời thuở xưa
mẹ đi sớm quá cơn mưa
phùn rơi lắc rắc dây dưa nỗi buồn

con sông từ đó bắt nguồn
đáy sâu cuộn suối ủ muôn trùng sầu
đưa vào mắt hốc đêm thâu
đặt vai gánh nhẫn bể dâu cõi người

bầy chim về tổ chơi vơi
thương anh bay thấp sà chơi sân nhà
líu lo hót giọng ba hoa
gọi mây í ơi ghé nha thăm vườn

vườn hiu hắt lắm lá vương
sót từ thu trứớc nhuốm tương tư tình
mà anh còn bận lặng thinh
nên màu úa mãi yên bình nằm phơi

tóc lau còn bận chưa ngơi
nhờ em trang giấy thảnh thơi giữ giùm
trái tim anh chút bao dung
chút xa xót chút nhớ nhung cuối trời… .

HIỀN MÂY

CẠN

ngồi xuống cùng em cạn nốt đêm nay
như cạn nốt đời mình con sóng lụn
tấp giạt bờ vỡ li ti bọt vụn
tan thinh không
buổi nắng sớm
vô tình

**

hóa hư không buổi nắng sớm nguyên trinh
sạch dấu vết
tên người từng rất mị
thuở ban sơ
ngỡ đường trần hoa mỹ
trời đầy mây và đất mịn cỏ xanh

**

ngồi xuống cùng em nghe gió qua gành
nhẹ đưa mơ hoang một lần cổ tích
vạc khản kêu sương
hoàng lâu tịch mịch
chập chờn về
bóng phạm thái quỳnh như

**

cung đàn ai đang gảy khúc tương tư
thắt thẻo lá khô xô cành xào xạc
bước thời gian đi
vội vàng bội bạc
chốn phù hoa
lệ nhỏ xuống bao giờ

**

chỉ còn đây hiu hắt vạt trăng mờ
soi mặt nước thu
ánh vàng nghiêng đổ
đáy biển âm âm vọng bài kinh khổ
tiếng thở dài anh
ngọn tóc em bay

**

ngồi xuống cùng em cạn nốt đêm nay
cạn mắt môi em rượu tràn sóng sánh
những mơ hồ là ngàn sao lấp lánh
sẽ tan nhanh
vào buổi sớm
vô tình… .

Hiền Mây

SẼ LÀ…

hienmay

sẽ là mây trắng bay về
ôm hoàng hôn để ngủ mê một lần
để quên những sớm bâng khuâng
những đêm mộng mị
nẻo trần
mông lung

sẽ là gió tự nghìn trùng
thổi tan tác trận sau cùng
rồi thôi
quẩn quanh bên núi mồ côi
nằm nghe đồi kể
chuyện bồi hồi yêu

sẽ là cát bụi liêu xiêu
lang thang tìm chốn
vô ưu
yên bình
không nhân ảnh chẳng bóng hình
không vương vấn chẳng nhớ tình trót trao

sẽ là anh kiếp hư hao
lên thuyền đánh giấc trăng sao
hết đời
cùng em
chuyến cuối chơi vơi
tay trong tay ấm giữa trời khói sương

sẽ là em vịn làn hương
thiết tha nhờ gửi câu thương lắm người
dù gì cũng đã từng
thời
vui
dầu phải đổi tơi bời nhân sinh

sẽ là
lần nữa chúng mình…

HIỀN MÂY

tháng mười một

hienmay

tháng mười một
sót cơn mưa
ghé qua rủ gió đầu mùa về thăm
trọn thao thức… mắt đăm đăm
nghe trăm ngọn tạt chỗ nằm
nhắc tên

những ngày hai đứa còn bên
dư hương quanh quẩn đó
quên sao đành
trong miền nhớ
vẫn còn dành
mênh mông cõi rất lòng lành từng trao

hạt phơn phớt… mà quất đau
vào tim để tận ngàn sau thương hoài
đêm nay… mây nhẹ gót hài
đi… không cho biết
vì ai
hủy mình

rơi trên gò má… lung linh
giọt trời… nhỏ xuống
giọt tình
thoát thai… .

HIỀN MÂY

CHỐN EM…

hienmay

ngó lên… trời tít tắp cao
bâng khuâng tự hỏi nơi nào chốn em
nhỡ khi hồn phách lạc đêm
cậy sen thơm thảo dịu êm dẫn đường
**
nhìn sang vạt cỏ… ngùi thương
rồi mai ra đất cũng dường này thôi
nhanh nhanh cười khóc ỉ ôi
mau vui buồn kẻo chia phôi sắp kề
**
trông chờ mây trắng… sơn khê
cảm lòng xin ghé ngang quê… chuyển lời
dẫu rằng giông tố trùng khơi
trái tim son vẫn giữ đời vì nhau
**
sông trôi nằng nặng dòng đau
bởi hai bờ trĩu nỗi sầu nhân gian
sống không vẹn để dở dang
bóng tìm bóng khắp trường giang mịt mùng
**
ngóng về nơi ấy
mông lung… .

HIỀN MÂY

CHỐN CŨ…

hienmay

ừ thế nhé anh đi cho kịp bước
ngoái lại chi trời mù lối phía sau
giọt thinh không lơ lửng ở trên cao
nào ai biết… em – tinh cầu vỡ vụn

và vội vã… triệu vì sao tắt ngúm
sau lưng anh (em trước mặt) – buồn thiu
đường thênh thang – một bóng hắt… liêu xiêu
thành đôi đấy (mà là đôi… hai nửa)

anh thừa sức tặng người nhiều lời hứa
em cả tin ôm vất vả đời mình
tình níu tình đợi khắc khoải… bình minh
đông lập sớm – em ngưng thu… thảng thốt

giữa màn tối… chập chờn cơn mê hốt
em vẽ anh bằng cọ nhớ rất mềm
buồn làm màu – nét nguệch ngoạc… thành tên
môi buột gọi – lá ngoài sân… xao xác

nước mắt rơi (nước mắt em) đắng chát
lã chã tuôn nhòe bức ảnh anh rồi
làm sao dừng (lững thững… cuộc tình trôi)?
em lạc mất… trái tim em – duy nhất

lặng lẽ… cọ tìm góc riêng khóc ngất
nghe dậy sầu (rượu chưa nhấp… đã cay?)
anh ngang qua… hoa cỏ chỉ khẽ lay
mà hất gọn em vào sâu huyệt mộ

**
chốn cũ bây giờ sót lại cái tên (khi xưa anh từng gọi em) – nhỏ ngốc… .

HIỀN MÂY

ANH…

hienmay

đêm sa xuống đáy tàn tro
trơ đôi hốc mắt buồn xo mệt nhoài
trăng mờ thắt thẻo thở dài
xót vườn hoang khổ lụy nài gió nương

đàn xa xăm vọng khúc thương
lơi buông nhịp xuống dòng tương lững lờ
giữa không gian lặng như tờ
dế ro ro bật gáy thơ tỏ tình

em men theo tiếng gọi mình
dáng ai (lặng hóa đá)… hình như anh
là anh… phải – rất hiền lành
(tự em phác họa mà thành)… lâu nay (!)

anh chìm quạnh quẽ… đâu hay
trên đầu… mây trắng bông bay nhẹ nhàng
quanh đây… hương đất dịu dàng
và hoa cỏ ngát thơm vàng nắng mai

trần gian… một bước cũng dài
nhặt ra anh nhé dấu gai nhọn sầu
trả môi ngọt vị ban đầu
nhận vào… em – rượu ủ lâu từ trời

hạt gì trong mắt anh rơi?
ôi mưa bụi… chúng nghịch chơi đấy mà
tim anh đang nói… nhỏ à
yêu em (giọng rất thiết tha)… mất rồi.

HIỀN MÂY