ƠI TÌNH… .

ơi mưa có hạt qua đâu
mà trong khóe cả mùa ngâu chực chờ
mưa nào phải đã bây giờ
mà cầu ô thước hiện mờ trong sương

**
cầu ô thước gãy uyên ương
ơi ngưu lang chức nữ tương tư hoài
để mây lặng lẽ đông đoài
hai phương trời mộng trong ngoài chiêm bao

**
hai phương trời mộng hư hao
bướm vàng bờ giậu đành ao ước tàn
ơi lan sao khép hương ngàn
chi cho điệp giấc ngủ làn mong manh

**
điệp bờ cỏ giấc thiên thanh
nghe chuông chiều gõ long lanh giọt buồn
nghe tiền kiếp gió ngọn luồn
ơi đông chưa giá buốt nguồn dường đang

**
ơi trăng khuya dải lang thang
tìm ngơ ngẩn dấu sáo sang ngang ngày
tìm ngơ ngẩn buổi lạc bầy
sóng dâng trắng khói đổ đầy biển dâu

**
sóng dâng trắng khói mắt sâu
môi từ ly
chợt thốt câu
ơi tình… .

PHẠM HIỀN MÂY

Advertisements

MỘNG XUÂN… .

tìm trong xuân
mộng
bình yên
chút se sắt lạnh bên hiên gót về
hương thơm theo bước chân thề
chỉ duy nhất trái tim kề người thôi

**
người duy nhất trị vì ngôi
mộng xuân
tìm
lạc thuở đôi cát lầm
đất trời tự thuở lặng trầm
uyên ương tạc đã âm thầm kiếm nhau

**
tạc âm thầm kiếm xưa sau
hoài ngăn cách mãi nỗi đau vẫn giờ
tìm trong xuân
mộng
tình cờ
và trong cả những bất ngờ nào hay

**
bất ngờ trận bụi sầu bay
cội xương rụng trắng lá lay khi mùa
lá lay cỏ ngọn gió đùa
mộng xuân
tìm
cánh chim vừa ngõ hoa

**
tìm trong xuân
mộng
thiết tha
may ra sót chút dấu mà nhớ thương
sót yêu sót trót vấn vương
thành đông giá sớm dậy sương khói miền

**
khói sương đông giá thần tiên
tìm chiêm bao
thấy mây hiền
mộng xuân…

PHẠM HIỀN MÂY

GIANG ĐẦU RỒI SAO… .

lệ rồi sao
mối tình
sầu
hay mưa tháng bảy trời ngâu khóc òa
mà môi mắt sớm chan hòa
trên cao trắng trút hạt nhòa thác mây

trên cao trắng hạt nhòa vây
xóa rồi sao
mối tình
dây dưa mù
cánh mây bụi bóng vân phù
qua khe lả tả thiên thu rụng tàn

khe tay lả tả muôn vàn
màu thời gian lấp bàng hoàng hư không
biệt rồi sao
mối tình
đông
mùa xui ta lạc bềnh bồng đường yêu

bềnh bồng trong chốn lãng phiêu
đôi buồn sóng bước chân chiều khói mơ
chiều em có đứa làm thơ
khổ rồi sao
mối tình
chờ ngàn sau

lìa rồi sao
mối tình
đau
bài thơ em viết tặng nhau nửa chừng
vẫn nguyên hơi thở anh từng
nguồn vào em đập nhịp đừng biển dâu

bình yên tình chớ lo âu
lời anh dặn
nước giang đầu
rồi sao… .

Hiền Mây

BUỒN TÊNH MƠ HỒ… .

mơ hồ nhớ
mơ hồ quên
mơ hồ mình
quán chênh vênh giữa trời
chênh vênh dốc quán giữa đời
bốn mùa mây trắng tơi bời phù hư

bốn mùa mây trắng tương tư
nỗi đau lả tả trút như phai vàng
như khi cõi mất thiên đàng
cái hôm sương khói cuối ngàn bỏ đi

cái hôm sương khói hàng mi
rưng rưng mắt ướt mưa chi mưa hoài
nghiêng đông trút nước nghiêng đoài
trút sông biển cách ngăn dài trần gian

ngăn hơi thở áp miên man
ngăn cung đàn tiếng mênh mang nguyệt cầm
thương mênh mang rưới môi trầm
yêu mênh mang rưới nhau đầm đìa trăng

đầm đìa gió buốt ăn năn
lùa cơn mộng vỡ tình lăn lũng rầu
tình lăn mấy độ đủ sầu
tình xa mấy độ thắm màu nhớ quên

mơ hồ ai khẽ gọi tên
phải người không
giọng buồn tênh
mơ hồ…

Hiền Mây

CẢM ƠN NGƯỜI LÀM NÊN LỊCH SỬ… .

cảm ơn anh
một ngày
cho sống lại
triệu nhịp tim dòng máu đỏ da vàng
triệu lời tim uất ức buổi tuôn tràn
thề phương bắc giặc nghìn đời quyết đuổi

**
lũ bán nước tưởng hờn ta đã nguội
cảm ơn em
cho sống lại
thù này
đất quê hương vẹn giữ để mai rày
sáng ngời thế hệ sau làm rạng rỡ

**
cảm ơn chị
đã không hề
lo sợ
thân liễu mềm lá chắn thú dàn ngang
nắm tay gầy hô lớn tiếng vang vang
cút khỏi đất tao ngay bầy xâm lược

**
giày mả tổ bàn chân voi ai rước
để bây giờ
tạ ơn má
má ơi
đứng bên con nước mắt má khôn vơi
nước mắt má rơi lòng đau con xé

**
tạ ơn cha
trời nam
không bán rẻ
dẫu gánh đời chưa một phút bình yên
thẳng lưng người đây sông núi hùng thiêng
tổ quốc lâm nguy muôn lòng như một

**
tổ quốc lâm nguy toàn dân thành một
ý đồng tâm thuận núi cũng san bằng
biển mênh mông hồn sóng thuở bạch đằng
nửa tấc ư
không
thề con nguyện giữ

**
tạ ơn những hy sinh vì bất tử
sống lại rồi
dòng máu chảy
VIỆT NAM… .

VIẾT CHO NGÀY LỊCH SỬ

TRỞ MÙA… .

những ngày tháng
suối trơ
dòng khô cạn
lạnh heo may bão lá trút nghiêng vàng
nắng hanh hao đổ xuống bóng điêu tàn
đường nổi gió mịt mùng bàn chân ngả

**
thèm lối cũ nhà xưa thơm hương rạ
võng đong đưa kẽo kẹt chái hiên buồn
má ngân câu vọng cổ cánh mỏng chuồn (*)
phận chỉ thế (*)
nghe lòng
rầu bắt chết

**
phận chỉ thế
bữa cơm chiều
giống hệt
ăn rau đi cá nhiễm độc cả rồi
ăn rau đi má chống đũa mâm ngồi
đôi mắt ngó rưng rưng vườn hạ cháy

**
má chống đũa hang sầu run dế gáy
giọng mồng tơi má biểu chẳng chi còn
bọn tham lam vơ vét nước non mòn
sẽ như má
bấc tàn dầu
ngọn tắt

**
trời sẫm rũ màn đêm con cúi mặt
tiếng má đều kinh nguyện khóc hồn đau
thuở ba mày sống nghĩ tới mai sau
dè đâu nỗi
nhà tan tành
cửa nát

**
dè đâu nỗi
con đi đây
nặng hạt
mặn mưa bờ sóng dậy buổi triều lên
có thể nào tổ quốc lúc gọi tên
lại bỏ mặc gia đình cơn ly tán

**
dẫu khổ mấy chẳng bao giờ con bán
mất mẹ rồi
vất vưởng
một quê hương… .

VIẾT CHO NGÀY LỊCH SỬ 08/06/2018

đêm không ngủ âm âm lồng ngực nén
nỗi quê hương khổ nạn đã bao đời
nỗi quê hương tấc đất quyết không rời
dù máu chảy
quê hương
tràn máu chảy

**
đêm không ngủ nghe tình yêu thức dậy
dải non sông hình chữ s vô cùng
dậy vang tim nhịp trống thúc hào hùng
hội nghị diên hồng
toàn dân
nguy biến

**
những tiếng thét vỡ tung lòng quyết chiến
những mái đầu năm tháng bạc phơ phơ
những tinh khôi giấy trắng các em thơ
ngẩng cao mặt
khinh
dùi cui roi sắt

**
sẽ thấy rõ hờn căm trong ánh mắt
dòng máu đang sôi huyết quản muôn người
thấy ước mơ giành lấy đóa môi cười
lấp lóa sáng
bình minh
màu kiêu hãnh

**
việt nam ơi đổ về đây triệu nhánh
cuồn cuộn sông biển sóng lớn tung bờ
đất mẹ ta từng phút đợi giây chờ
thời khắc chuyển
rợp xanh
trời chim én

**
tổ quốc quyết sinh con lập thề giữ vẹn
quyết tử này
dâng kính mẹ
VIỆT NAM… .

NGHÌN TRÙNG DẤU XƯA… .

 

chiều chưa xuống hết
mông lung
ngập đầy mắt
khói mịt mùng chân mây
buồn dâng ngọn trút về tây
hắt em chùng vạt sầu lây lất sầu

hắt em áo mỏng lần đầu
biết yêu
trăng vỡ chân cầu nước trôi
biết yêu
gió xé làm đôi
hai phương trời mộng chia phôi giấc vàng

hai phương trời
lạc thiên đàng
trái vườn cấm chín rụng
càng khôn vơi
nghe lòng tịch mịch mùa rơi
cô đơn ngực trút tàn hơi đi tìm

tìm trong tân khổ im lìm
tìm khi
chim mỏi cánh
chìm ngàn xa
giọng khô còn gọi thiết tha
thì tay còn níu mù sa kiếm người

còn vay chưa trả môi cười
và lời hứa sẽ tặng đời cho nhau
thì chân lối có gai đau
tình mình
rồi sẽ ngày sau
vô cùng

chiêm bao tiền kiếp nhớ nhung
ẩn ngôn mặc khải
nghìn trùng
dấu xưa… .

Hiền Mây

PHÚT CUỐI… .

 

phút giây cuối sẽ nói gì
cười chân chim khóe mắt
đi để về
ừ thì đi
khói hương tề
theo sau tiễn một đoạn kề đớn đau

đoạn kề buốt hạt mưa mau
những ngày yêu đã lệ nhau trót nhiều
những ngày yêu nắng nhạt chiều
anh buồn
con nước rưng triều
xót xa

nỗi buồn anh
cõi người ta
sáo bay lá nhớ áo hoa úa vàng
tuổi trăng mười sáu rỡ ràng
thương làm chi
trắng lỡ làng sầu đông

vương làm chi
cuộc tay không
nửa đêm mộng rớt mênh mông lạc loài
tình treo đầu gió mệt nhoài
vết thương xé đỏ ngực
hoài thiên thu

mộ bia tự cổ hoang vu
mừng đôi ba giọt khóc ru thiệt thà
nhỏ lên huyệt lạnh dương tà
dẫu vô thường
cũng xem là
tương tri

khuất ngàn mây lối thiên di
ôm lần cuối
vết răng ghì
dấu vai… .

Phạm Hiền Mây

YÊU ĐẦU BUỔI ĐÔNG

 

có con gió ghé thầm thì
anh nhờ gửi nụ hôn mi ngoan hiền
gửi ngày mới sắc hồn nhiên
nhẹ nhàng em với bình yên mây trời

bình yên xanh lá cây đời
ngả lên vai nhé dựa vời vợi anh
sâu em êm giấc quẩn quanh
trong chăn anh ấm mộng lành thiu thiu

mộng rằng em đã quá yêu
nhớ anh vì thế cũng nhiều hơn xưa
nhớ luôn miệng nói chưa chưa
chưa bao giờ đủ dẫu vừa bên nhau

không như mưa nắng đến mau
và khi đi chẳng làm đau đớn tình
mõ chuông một cặp bóng hình
thiết tha em tụng kinh mình anh nha
tụng long lanh hạt tròn sa
xuống rồi kìa vạt ối a đôi sầu
áo từng hôm ấy ướt màu
chớm đông thốt tiếng yêu đầu tiên khi

có con gió ghé thầm thì
anh nhờ gửi nụ hôn mi ngoan hiền… .

Phạm Hiền Mây

CHỈ LÀ

 
 chỉ là một thoáng đến đi
chút vui sao vội khép mi dại chờ
từ đầu hôm sớm thờ ơ
đến tàn cuộc đợi vật vờ cạn đêm

chỉ là lướt nhẹ qua thềm
mong chi mà tước lạt mềm buộc chân
cõi mênh mông khói bâng khuâng
sương che nẻo bước gót trần gai đâm

chỉ là bất chợt trổ mầm
ngoài kia đông vẫn âm thầm cắt da
như ban sơ tiếng khóc ta
bước vào đời đón thật thà dối gian

chỉ là hợp để rồi tan
bến tình đậu tạm tóc mang ngọn buồn
mỗi lần tay cột sợi suôn
là thêm lần ngón đau tuôn giọt sầu

chỉ là đất đã chìm sâu
trời lên cao tít bể dâu lưng chừng
nên yêu lạc mãi giữa rừng
ngăn niềm hạnh ngộ rưng rưng trùng phùng


cớ can chi mộng trùng phùng
hạc vàng khuất lối mịt mùng mùa ngâu
em ở đâu anh ở đâu
trơ tà huy rũ hoàng lâu mây ngàn…
.
Phạm Hiền Mây
 .