Author Archives
Không Hẹn Dân Mình Đâu Có Hẹn
Không hẹn! Dân mình đâu có hẹn? Một ngày đau đớn! Việt Nam tôi; hai mươi người chết vì tại nạn! Nghỉ Lễ làm chi cứ vậy hoài?
Đọc báo, Đảng luôn ban cái lệnh: Báo nào cũng báo-của-nhân-dân, những điều “tiêu cực? là không viết, “tích cực” không hà! Thảm thế? Ôi!
Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Tin anh Thủ Tướng mới qua Tàu, vòng tay thưa thốt thằng Ba Chệt, đó mới là “tin tốt đẹp” sao?
Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Tin đường Cao Tốc Bắc Xuyên Nam? Dân thì thất nghiệp không thuê mướn, cõng Bắc Kinh sang để chúng làm!
Báo Đảng…tìm đâu tin tốt đẹp? Bạc bài mới bắt tỉ đô la! Một ngàn triệu bạc đô la Mỹ mà giống như tờ giấy vẽ hoa!
Trời ạ! Việt Nam buồn thảm thiết, Bắc Nam cướp giật chuyện thường ngày. Nước non thống nhất, đời phân hóa, đứa học trò kia đánh cả Thầy!
Không hẹn! Dân mình đâu có hẹn, vượt biên chấm dứt…vượt tàu bay! Mỗi năm ba tỉ tiền du lịch, vạn tỉ ngân hàng in mỏi tay!
Dân Bắc thật tài trong lý luận (**), người Nam toàn một lũ ngu si! Lệnh nào chúng cũng tuân răm rắp, nhà cửa ruộng vườn mọc cánh bay!
Cái giọng Sài Gòn thành giọng ngọng, Bắc Kỳ “bức xúc” cứ vang vang…Tin tai nạn Lễ coi như chuyện / con nít giỡn đùa với trái banh!
Xếp giép…khi đi vào khám bệnh, thân tàn bệnh viện bước chân ra…Ngày, trăm người chết coi như nhỏ! Nửa Thế Kỷ ôi cuộc “thái hòa”!
Đù Mẹ đù Cha quân Cộng Sản! Tú Xương còn sống chắc còn thơ? (*) Tôi từ lưu lạc…là xong cuộc, xếp cất lòng đau một lá cờ!
Xếp cất, lòng đau một lá cờ!
Một ngày qua tưởng vạn ngày xưa…mạng người cọp báo vồ, nhai, nuốt…để lại muôn năm ảnh Bác Hồ!
Trần Vấn Lệ
Chỉ Là Tiếng Côn Trùng,
Thành phố tĩnh, chiều nghe mưa, đã lạnh
Gió sẽ về ru ngủ cạnh dòng sông
Chút cỏ cây ẩm mục mùi khổ hạnh
Đêm sắp về quần quật khởi bão giông
Con trăng chia áng mây ngồi nguyệt thực
Như bóng đêm còn lại nỗi cô đơn
Như mưa rừng mang theo nhiều ray rức
Gió về đâu cũng vướng chút lạnh rờn
Đời ở đâu vui buồn rồi cũng thế
Núi non chia thung vực cũng đại ngàn
Những cơn mưa ví trăm nghìn giọt lệ
Tiếng côn trùng nghe quá đỗi trái ngang
Thôi thì thơ cứ chảy từ vô tận
Bên đời là giấc mộng mới hôm qua
Thôi thì cứ xem như mình khánh tận
Bốn phương đi tìm giấc ngủ quê nhà .
Chẳng thể hồng chẳng thể…cao xanh
Chẳng thể được lâu vì bóng sắc thiên thanh
Thôi thì mây cứ bay chiều phiêu lạc
Mùa hạ ơi! cầu tất cả yên lành.
Mùa hạ ơi ! cầu mưa sẽ…thình lình
Và Thu… hãy thở một bình minh
Dù có ra sao và về sau nữa
Hồn mình cho nhẹ… tiếng phong linh..
NHỮNG NGÀY NÀY BỐN MƯƠI BỐN NĂM TRƯỚC.
1. Cô bạn post lên wall FB tấm hình cũ có ba người đứng chung trên một cầu tàu ở ngoại quốc. Ai cũng trẻ trung và xinh đẹp và cô bạn thì nổi bật hơn. Họ phục sức theo phong cách thời trang cuối những năm 70 thế kỷ trước với lời giới thiệu: “One day when we were young”. Không hiểu sao tôi viết ngay một cmt trong ngoặc kép (“…”) “One wonderful morning in May. You told me, you loved me, when we was young one day”. Trong bữa cơm trưa, kể chuyện này với vợ mình, cô ấy nói cô vừa share một bài viết về bản nhạc “One Day” này. Thế là một chuỗi liên tưởng ồ ạt kéo về . . .
Khoảng năm 1973-74, khi đang học ở Huế, tôi gửi nhờ người đi Sài Gòn mua “Cuốn band thứ tư của nhà phát hành nhạc Mây Hồng gồm 24 bản tình ca bất tử trên khắp thế giới do Phạm Duy, Y Vân chọn lọc và viết lời Việt” . Hồi đó là band cassette. Có band nhạc trong tay, tôi và vài người bạn mê nhạc nghe miệt mài, nghe đến độ thuộc lòng lời Việt, nào là La Paloma, Back to Sorriento, Tristesse, Sombre Dimanche, Le beau Danube bleu, Les flots du Danube, Les feuilles morte. . . rồi Cánh đồng xanh, Chiều tà, Dạ khúc . . .
Lúc nghỉ trưa, tôi vào Youtube để nghe lại vài bản trong số này. Bất ngờ lại được nghe thêm Bang Bang, nhạc Pháp, bản nhạc mà trước 1975 có nhạc sĩ viết lời Việt lấy tựa đề là “Khi xưa ta bé”. Bang Bang là bản nhạc mà ngày xưa, khi nói chuyện với tôi NL rất thích. Và nghe bài này, một trời kỷ niệm về em theo về.
2. Khi tôi học năm cuối, em học năm III cùng trường, ban Pháp văn, em có bằng trung học Tây vì theo học trường Tây từ nhỏ. Ở Huế, em ở cư xá Jeane D’Arc cùng một người bạn khác là em gái người bạn của chị tôi và chúng tôi biết nhau trước đó. Qua cô bạn này, tôi biết NL có cảm tình với mình, điều này tôi cũng đọc được trong mắt em mỗi khi vô tình gặp nhau trên hành lang trường VK hay SP. Em thâm trầm, kín đáo và có duyên, hay mặc jube màu xanh biển khi đến trường.
Hồi đó, các trường thường tổ chức đêm văn nghệ cuối năm. Tôi gặp em trong đêm Y khoa, hai đứa cùng coi văn nghệ rồi tôi đưa em về trước khi chương trình kết thúc. Nơi em ở là phía sau Trung tâm Lục huyền cầm đường Mai Thúc Loan bên Thành Nội. Đi bộ qua cầu Mới trong cái lạnh cuối năm của Huế và rì rầm trò chuyện với em thiệt không có gì dễ thương và thú vị bằng. Chỉ một lần duy nhất như vậy, rồi thôi. Tôi ra trường, đi dạy xa, không nói được với em một lời tạm biệt.
Tôi quý và thương em nhưng “rút quân trong lặng lẽ” vì hai gia đình không tương xứng về kinh tế!. Ba em là một doanh nhân tầm cỡ, những thứ ông sở hữu tôi biết qua lời kể của người anh họ em, bạn tôi nay đã qua đời, là khách sạn ở Nha Trang, rạp Ciné ở Huế, nhà máy khí đốt ở Đà Nẵng, có nhà ở Đà Lạt, Nha Trang, Sài Gòn và vài ngân hàng rãi rác ở Huế và các tỉnh. Tôi chỉ là một SV con nhà giàu nhưng gia sản ruộng vườn nhà tôi bỏ lại tất cả trong quê khi chạy giặc.
3. Nhận nhiệm sở ở Sở Học chánh Cam Ranh khi ra trường, anh chủ sự hỏi đích danh tôi là . . . có quen với em khi học ở Huế không? Vợ anh là chị cô cậu với nàng.
Những ngày này 44 năm trước, khi chạy loạn từ Nha Trang về Sài Gòn lúc đó cũng đầy xáo động, tôi tìm đến một biệt thự nhỏ trên đường Cộng Hòa (cũ) để thăm em. Có một chút thờ ơ, xa cách ở em dù đủ phép lịch sự thông thường, tôi biết có chuyện không bình thường, em không là NL của Huế xưa nữa rồi nên từ giả sớm.
Mấy ngày sau, khi đang đi cùng đứa em họ qua cầu Công Lý, thấy em ngồi sau xe Lambretta do một chàng trai ngang lứa chạy phía trước, linh cảm cho tôi biết chuyện gì và lấy giấy bút ghi nhanh số xe rồi nhét vào ví. Rồi thôi. Và bặt tin nhau cho đến . . .
4. Năm 1978, tôi cưới vợ, đó là những năm khó khăn mọi thứ mọi thứ nhưng vẫn lên Đà Lạt in thiệp cưới. Trên chuyến xe đò Minh Tâm, xe Peugeot 403 có 7 chỗ từ Đà Lạt về Cam Ranh mà hành lý quan trọng nhất trong túi xách là . . . thiệp cưới, tôi gặp lại em ngồi cùng ba em phía sau, cách tôi một hàng ghế. Khi xe dừng lại mua ngo dầu, tôi xin phép ông đổi chỗ để chúng tôi được ngồi chung, ông bằng lòng và chúng tôi ngồi với nhau một hành trình hơn trăm cây số. Năm đó tôi 28 tuổi và em cũng vào tuổi 25. Ngồi với nhau, em thể hiện nét buồn thấy rõ, cho tôi coi những tấm hình chụp từng năm (bốn năm sau 1975), tấm nào cũng không tìm thấy nét vui! Và tôi, còn làm gì, nói gì được lúc này khi “thuyền (đã) ra cửa biển”?, khi trong túi xách là thiệp cưới và lễ cưới sẽ tiến hành vài tháng sau đó? Tôi chỉ rút từ ví ra mẫu giấy nhỏ có ghi số xe mấy năm trước và hỏi em có biết số xe này? Em nói nhỏ với giọng buồn: “Khi rời Huế, anh có nói gì với em đâu, và cũng chẳng hề để lại cho em lời hứa hẹn nào! Hãy về Cam Ranh hỏi chị Ch. thì biết”. Tôi không nói gì thêm vì biết nói gì lúc này?
5. Xuống xe, tôi không về nhà mà về ngay nhà chị Ch. Hỏi chuyện, chị kể rằng chính em đã nhờ vợ chồng chị và người em kề chị săn sóc cho tôi. Đó là lý do vì sao anh chủ sự sở Học Chánh khi thấy tên tôi ngày về trình diện đã hỏi. Ba em ở Nha Trang cũng biết chuyện chúng tôi và nói với chị rằng nếu muốn đi xa hơn, bảo tôi ra gặp để ông tính. Chị không làm việc này vì lúc đó nghĩ rằng tôi quen biết nhiều, biết có còn thương và nghĩ đến em mình như xưa. Và như thế, tôi lỡ một chuyến đò! Một “chuyến đò lỡ” mà phần lỗi không thuộc về mình để rồi khi biết chuyện, lòng cứ bâng khuâng ray rức một thời gian khá dài.
Sau này, hỏi thăm chị Ch về NL, nghe chị nói em làm công việc phiên dịch các tài liệu tiếng Anh, Pháp ở Sài Gòn và chờ “đến khi nào gặp được một người dáng dấp và tính cách như” tôi thì “mới lấy làm chồng”. Cám ơn em đã có những ý nghĩ đẹp về anh NL nhé. Xa nhau đã lâu, anh vẫn khó quên em về dáng dấp, tính cách, sự hiền hòa và khiêm tốn mà ít ai có cả nhan sắc, sở học và gia thế như em có thể có được.
Không chắc gì lấy được nhau chúng ta sẽ sống chung hạnh phúc. Cũng không chắc gì người này sẽ như mẫu hình người kia mong muốn và lại càng không gì chắc rằng tình gia đình sẽ đẹp như những rung động thời sinh viên vì cuộc sống dân MNVN sau 1975 không như quan niệm và suy nghĩ thời VNCH nhưng tiếc một “người đi qua đời tôi”, tiếc một chuyện tình vẫn lưu lại trong hồn những ký ức đẹp thì ai nỡ cấm cản mình?.
NGUYỄN HOÀNG QUÝ
Sài Gòn 28.4.2019
Đời Người Ai Khiến Kiếp Mồ Côi
Em nói em không-sao-ngủ được
Người bên hàng xóm cứ ồn ào…
Khuya rồi quán rượu còn lưu khách
Em phải tung mền đi ngó sao…
Sao nhiều hơn cả lòng em nhớ
Anh bắt đền em dám hứa không?
Em hỏi…câu nào em cũng hỏi
Mà quên câu hỏi Cạn Chưa Sông?
Sông còn không cạn thì tâm biển
Em ạ muôn năm lệ cứ trào!
Đất nước quê mình đang thống nhất
Dẫu là biển đã hóa nương dâu!
Hỡi ơi dâu biển, đời tang hải
Em với anh đời cuộc đổi thay
Anh nhớ em hoài đôi mắt đó
Anh thuơng biết mấy cặp chân mày…
Chân em, anh cũng thương từng ngón
Có ngón chân nào anh chửa hôn?
Có ngón tay nào anh chửa vuốt?
Có sợi tóc nào không vấn vuơng?
Em tóc dài chi…nặng cái đầu
Làm sao em ngước ngược buồng cau?
Làm sao em gọn gàng bên Ngoại
Em chẳng biết chiều đã xuống sao?
Em chẳng biết mà…anh rất nhớ
Mỗi ngày em cõng nắng mưa đi
Mỗi ngày là một ngày, thôi cũng
Người biệt ly người buổi biệt ly!
Ôi buổi biệt ly buồn lắm lắm
Tống Biệt Hành Ly Khách trắng tay!
Mẹ nhé, ba năm đừng có đợi
Em à, anh có khác gì mây?
Mười giờ khuya vẫn như chưa tối
Em thức…bao nhiêu giọt lệ rồi?
Bốn bốn năm không là giấc mộng
Đời người ai khiến kiếp-mồ-côi?
Trần Vấn Lệ
DẠ KHÚC
DẠ KHÚC
Buông đêm vụng dại mềm tay
Trăng em khờ khạo lấp đầy chiếu chăn
Giấc mơ về giữa ăn năn
Thiên thai vẽ một muộn mằn bên nhau
Bật tung cái thuở mộng đầu
Dấu tình vốc cạn nghe sầu nặng vai
Đêm trao nẻo cũ chưa phai
Đem nguồn cơn gửi tóc mai ngắn dài
Lật tung một dấu hồng phai
Trắng trong em đã rộng dài chiếu chăn
Thôi thì cũng một ăn năn
Trăng treo mộng chín thôi ngăn cách tình.
LÃNG ĐÃNG TÔI VÀ EM
Tôi – em ngờ ngợ mưa ngâu
Để cho thương nhớ mang sầu tháng năm
Tình trong nhau đã độ rằm
Tương tư nặng giọt… môi trầm hắt hiu.
Tôi- em ngờ ngợ chắt chiu
Ngàn khơi mới biết nâng niu bóng chiều
Phấn hương một góc cô liêu
Vịn đêm tay níu cho phiêu du tình
Tôi-em chia một điêu linh
Sông quê chia một bóng hình sang ngang
Muợn duyên xưa đã bẽ bàng
Một lần ngờ ngợ vội vàng… tôi em.
HỒI SINH
Hồi sinh em cuộc vuông tròn
Nghe khơi lại khúc tình mòn mỏi nhau
Môi thơm cắn nhẹ mà đau
Trái hồng vừa chín ngọt nhau nửa chừng
Em hồi sinh giọt rưng rưng
Như sương buổi sáng trong từng cánh hoa
Lung linh nắng đã nhạt nhòa
Vỡ trên phiến lá em hòa điệu ru
Đêm hồi sinh bóng trăng thu
Cuối mùa lạc giọng hoang vu xa rồi
Em khêu ngọn lửa bồi hồi
Vai trần nghiêng hết bên tôi… thật gần.
HOÀNG CHẨM
viết dưới bóng quê nhà quảng trị tôi
Mùa Lửa
Lưng Trời Tóc Dựng
Từng giấc ngủ căng hồn trên huyễn mộng
Lê xác thân qua vực thẳm tù mù
Những ánh mắt trừng trừng vào bóng tối
Những đường gươm chẻ dọc âm u
Nghe niềm đau chân trần trên than đỏ
Nghe nỗi buồn gai nhọn sau lưng
Chiếc liềm hái sau mấy mùa hăm hở
Đã mang đi mọi ngõ ngách yên bình
Nơi miếu đường ngập tràn rác thải
Nền đức tin nhện bủa lưới hoang tàn
Mặt vô cảm trơ nụ cười bỉ ổi
Mặt vô lương hống hách cỡi nhân gian
Vất đạo hạnh ta làm tên du thủ
Những câu thơ như tóc dựng lưng trời
Mang chân thật rào ngang lòng dã thú
Đâu biết rằng sự thật cũng chơi vơi
Khi chạm trán thời gian tim rạn nứt
Níu chân trời một chỗ đứng liêu xiêu
Gió thời đại vi vu từ lâu lắm
Mà nơi đây bằng bặt tiếng sáo diều…
Lưu Xông Pha
Chỉ Tay Vào Cuộc Bể Dâu
Rỗng, sao rót mãi chưa đầy
Nên vời vợi với vũng lầy chơi vơi
Buồn tình uống bóng cho vui
Hả hê vui, chạnh nhớ người bỏ đi
Thập thò khuất một bờ mi
Lòng như tơ rối lấy gì buộc nhau
Chỉ tay vào cuộc bể dâu
Chữ tang tóc quấn bạc đầu câu thơ
Xé trả người nửa ngày xưa
Nửa ngày xưa gói kín mơ mộng đầu
Vì đâu vẫn biết vì đâu
Tả tơi gió quật từng câu hỏi dài
Co giò phóng xuống trần ai
Chân bì bõm giữa oan sai búa rìu
Mê man bám cuộc sống liều
Cái tâm nhỏ bé ngược chiều long đong!
Lưu Xông Pha
Mùa Lửa
Dưng không lửa khói được mùa
Lửa dân đốt quỉ lửa chùa đốt ma
Cháy từ người cháy sang ta
Âm dương thông thống la cà tàn tro
Kìa trông lửa cháy như mơ
Hồn đùa với lửa phất phơ nghiệt hồn
Cao mau gió dập lửa dồn
Đưa chân thiêu rụi khối cuồng vọng đen
Nhảy vào lửa bỏng tìm em
Dầu sôi văng một tiếng đêm nghẹn ngào
Cuối đời ngậm hột chiêm bao
Lăn trên ngọn lửa bay vào lãng quên!
Lưu Xông Pha
gửi lại tháng tư
xin gửi lại một chút buồn trong mắt
biển chẳng vui từ thuở vắng chân người
trăng son rỗi nằm nghe đời tất bật
tiếng hát ai xanh mướt điệu u hoài
xin gửi lại một hoàng hôn thấm mệt
chút lòng đau dâu bể vô thường
tháng tư vội và bông hoa nở vội
lời hẹn hò đã thấp thoáng mù sương
xin gửi lại một mùa vàng đã lỡ
cho trăm năm vẫn nước chảy qua cầu
đường dẫu vắng, xin em đừng ngả nón
cho ta đợi chờ một chút mưa mau
xin gửi lại một dòng sông hiền hậu
chẳng còn đâu bên lở với bên bồi
không hiểu nữa, chút nắng vàng da diết
đã về đâu hay khi tóc đã phai rồi
xin gửi lại tháng tư mùa hoa nắng
đừng nhắc làm chi lời trách muộn màng
xin gửi lại những buồn vui rất thật
cho tháng tư về trời đất thênh thang
NP phan
NHỮNG KHÚC TANG CA
Tang Ca 3
có người nói với tôi về sự cứu chuộc của những hạt nước
cây xanh ở giữa thung sâu
và mưa qua lũng cao
những ngọn đèn đêm không tắt
sẽ mãi mãi không có gì về sự mãi mãi
từ sự khởi nguyên cho đến hồi kết thúc
biết được sao?
có người nói với tôi về sự trở về
Em đã khứ hồi trong tôi miên viễn
mùa hè rì rầm những lời mưa lúc nửa đêm
tiếng mèo gào, tiếng động cơ gầm rú, tiếng nhạc trầm buồn của Hy, và cả tiếng em thở dài đã át đi tiếng mưa trong sự áy náy
Em đang nói với tôi về sự lặng câm
không phải sự lặng yên mà tôi đã có
mùa hè bung nở những đám mây xám như đầm lầy lúc trời tối
những cơn sốt tứa máu đỏ ối
và drap giường uể oải một hoài nghi
Mùa hè đã trở về từ những cuộc ra đi
ngày tháng Tư mệt mỏi
mê sảng úa nhàu khi cơn lặng câm tràn về
không thể mở miệng
không thể kể nói
những hàng cây không trăng
những hàng cây trần truồng không được bảo vệ
từ những gốc cây khô héo
sự sợ hãi mọc mầm như một đàn dơi úa
bay lên.
Tang Ca 2
Những dường dẫn tính từ động từ danh từ
rớt tí tách trên vân gỗ
môi cười thâu đêm đông cứng dày đặc khuôn miệng
trận thánh ca rớt trên đêm tháng Ba
kéo lê thê tiếng than kinh
là nửa đêm
cáo hóa ra người, người hóa cáo
hồn phách bước qua bậc thềm
đã qua thì không bước lại
giả dụ sẽ luôn là sự thật trá hình
những thanh dẫn nối dài
qua những vị diện vắng mặt
những tiếng nói bị cầm tù
vào một ngày rồi bặt tiếng
đừng chờ mưa qua miền giêng hai
nơi tháng xưa môi ngoan còn sót lại
ngày chia ly hẳn sẽ rất dài
ai sẽ là người ở lại?
em ra đi ngày cùng không ngoái
trượt chân về một chốn bụi mù
vụn vặt một miền tin đã cạn
cùng cơn mưa xưa
Tang Ca 1
Cuối cùng những đóa hoa cũng gục ngã giữa cánh đồng
trên thân thể những chiếc lá úa
Mẹ nói với tôi về vết muỗi châm đêm qua
và những đám mây không về trong mùa mọng nước.
Cuối cùng, những ngón tay của mùa hè trở về
rờ rẫm bằng nỗi hoài nghi
vòng sóng siêu âm bất lực
khi tiếng chuông ban chiều vừa gióng lên
bắt lời cho những câu kinh
về một tình yêu vừa tự tận
Cuối cùng cũng là những hoang tàn của ngàn thông
nơi xác lá rã rượi qua mùa di trú mới
những lọn tóc rệu rã mà sương lam không thể phủ đắp hết
Mẹ đốt khói nhang trầm cho những nghi ngút đêm qua
trên mặt đá xám
người cười lung linh với bóng mình
tôi đếm những trận mộng du đã kéo tôi trượt qua thiên niên kỷ trước
trận mộng du cũng nói với tôi về sự tàn phai
hôn lễ của tình yêu này là lời khai sinh cho cái chết một tình yêu khác
những đám mây không thể che hết hình hài của mùa hè
và em đã dạt trôi theo những đám mây mang phù chú mới
tôi ngồi một mình và hát khúc tang ca
bằng những chiếc vẩy lấp lánh nắng
tháng Tư dập dềnh cho một lời nói dối đã xa.
Phương Uy
MẢNH THÁNG TƯ
Ta cắt tháng tư thành vô vàn mảnh vụn
Gửi tặng mỗi người mỗi mảnh cầm chơi
Soi vào đó để thấy đời hữu dụng ……..
Để thấy nỗi đau chất ngất tận trời.
Gửi tặng anh mảnh đao binh nóng hổi
Hừng hực như hào khí tuổi thanh niên
Giữ để nhớ từng bước chân nguồn cội
Biến rừng hoang thành gấm vóc tổ tiên.
Gửi tặng cha mảnh âm u vô tận
Như đêm dài vô tận ở quê hương
Đem trái tim làm ngọn đèn thắp sáng
Vẫn ngàn năm leo lét góc sân vườn.
Gửi tặng mẹ mảnh nhiễu nhương dao bén
Vì cưu mang từng thương tích trầm luân
Những đứa con như những đàn chim én
Lạc loài bay, chưa dựng nổi mùa xuân.
Gửi tặng em mảnh mặn mà đau khổ
Vắt lầm than trên dấu vết đoạn trường
Nước mắt có xẻ chia dòng hoen ố
Cõi lòng em lấp lánh vạn tinh sương.
Gửi tặng chị mảnh kinh hoàng địa ngục
Vừa thanh xuân đã góa bụa khóc chồng
Hồn tử sĩ từ cổ kim thao thức
Bồi hồi theo từng bước vợ long đong.
Gửi tặng bé mảnh cuồng phong phẫn nộ
Lát mì khô chan nước mắt âu lo
Tuổi thơ đứng giữa biển trời kiệt lộ
Vượt trùng dương tìm đất mới tự do.
Gửi tặng cháu mảnh lao đao lịch sử
Lật từng chương để sống lại tháng tư
Ghép mảnh vụn thành nỗi đau bất tử
Và ngậm ngùi tưởng tiếc đến thiên thu…
PHẠM HỒNG ÂN
(San Diego, 03/04/2010)










