DẠ KHÚC

DẠ KHÚC

Buông đêm vụng dại mềm tay
Trăng em khờ khạo lấp đầy chiếu chăn
Giấc mơ về giữa ăn năn
Thiên thai vẽ một muộn mằn bên nhau

Bật tung cái thuở mộng đầu
Dấu tình vốc cạn nghe sầu nặng vai
Đêm trao nẻo cũ chưa phai
Đem nguồn cơn gửi tóc mai ngắn dài

Lật tung một dấu hồng phai
Trắng trong em đã rộng dài chiếu chăn
Thôi thì cũng một ăn năn
Trăng treo mộng chín thôi ngăn cách tình.

LÃNG ĐÃNG TÔI VÀ EM

Tôi – em ngờ ngợ mưa ngâu
Để cho thương nhớ mang sầu tháng năm
Tình trong nhau đã độ rằm
Tương tư nặng giọt… môi trầm hắt hiu.

Tôi- em ngờ ngợ chắt chiu
Ngàn khơi mới biết nâng niu bóng chiều
Phấn hương một góc cô liêu
Vịn đêm tay níu cho phiêu du tình

Tôi-em chia một điêu linh
Sông quê chia một bóng hình sang ngang
Muợn duyên xưa đã bẽ bàng
Một lần ngờ ngợ vội vàng… tôi em.

HỒI SINH

Hồi sinh em cuộc vuông tròn
Nghe khơi lại khúc tình mòn mỏi nhau
Môi thơm cắn nhẹ mà đau
Trái hồng vừa chín ngọt nhau nửa chừng

Em hồi sinh giọt rưng rưng
Như sương buổi sáng trong từng cánh hoa
Lung linh nắng đã nhạt nhòa
Vỡ trên phiến lá em hòa điệu ru

Đêm hồi sinh bóng trăng thu
Cuối mùa lạc giọng hoang vu xa rồi
Em khêu ngọn lửa bồi hồi
Vai trần nghiêng hết bên tôi… thật gần.

HOÀNG CHẨM

viết dưới bóng quê nhà quảng trị tôi

One thought on “DẠ KHÚC

  1. Đêm buông vụng dại vòng tay
    Sao trời rơi rụng rải đầy chiếu chăn
    Giấc mơ về giữa đêm rằm
    Một đêm nhung nhớ trở trăn kiếp đời

    Bật tung vòng ái đầy vơi
    Trăng khuya nhao nhác một trời nhúng trăng
    Đêm trao mi mắt chị Hằng
    Ánh vàng khỏa lấp một vầng thâm mi

    Lật tung chăn chiếu xuân thì
    Thương yêu chắp lại vân vi tiếng đời
    Gió về rộng một đêm khơi
    Hồn phiêu diêu giữa sắc ngời vàng trăng !

    ***
    Tôi -em nhàn nhạt bằng lăng
    Để bao thương nhớ đãi đằng lời ru
    Tình trong nhau hẹn ngàn thu
    Tương tư thấm giọt mưa ru cõi lòng

    Tôi -em ngờ ngợ tương phùng
    Ngàn năm thương nhớ vẫy vùng tâm can
    Phấn hương một độ hoang tàn
    Níu ngày xuân thắm, bẽ bàng nhớ nhung

    Tôi – em biết mấy riêng chung
    Bóng Quê hương đỏ một vùng tim yêu
    Mắt trông vời vợi sớm chiều
    Xa xăm cách trở chia đều nhớ mong

    ***
    Hồi sinh loang chảy một dòng
    Tình như khơi lại đoạn trong bồi hồi
    Môi thơm nhung nhớ vành môi
    Ấm êm trở lại với đời muộn nhau

    Đêm hồi sinh bóng trăng thâu
    Gió đưa hoài niệm tự đâu kéo về
    Cuối mùa lạc giọng say mê
    Em khêu ngọn lửa tái tê một thời

    Đêm hồi sinh bóng xa khơi
    Nỗi yêu thương nỗi bồi hồi nhớ nhung
    Lung linh trăng sáng về cùng
    Nửa yên gối chiếc nửa chùng phím loan

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s