ĐÊM GIAO THỪA

phudu

Quán nửa khuya vắng vẻ, chỉ có hai người khách. Lão già ngồi ở chân bậc cấp phía đông của quán, đàng trước là biển cả bao la rì rào tiếng sóng. Chàng nghệ sĩ ngồi bên trong quán, ở một cái bàn kê gần hàng hiên, ngay trước ghềnh đá cao có một cây cổ thụ nghiêng mái bù xù che phủ mái ngói, gần như kín cả mé tây này. Nửa đêm trừ tịch, quán không còn đón khách vãng lai. Ông chủ quán đang ngủ trên ghế bố kê ngay giữa phòng, gần hòn non bộ có ba tảng đá châu đầu lại thành cái thế thiên địa nhân, ôm lấy ông Phật Di Lặc đang ngoác miệng cười vô tư. Mọi vật yên tĩnh, chìm sâu vào không gian mờ tối, hư ảo của đêm giao thừa vắng lặng. Chàng nghệ sĩ nâng ly rượu Martel lên, nhìn nghiêng, thấy đã gần cạn. Chai rượu còn hơn hai phần ba, để cạnh gói Lucky, ly nước đá và đĩa hạnh nhân đã vơi quá nửa. Chàng rót thêm rượu vào ly, đứng dậy, đi quanh quán tìm xô đá ban nảy ông chủ đã tới lấy đi. Xô đá nằm ngoài bậc cửa phía đông, chỗ lão già đang ngồi bất động. “Xin lỗi,” chàng nói khẽ, “tôi lấy chút đá.” “Ừ…đá…đá một đời rong rêu. Lăn hoài mà vẫn còn nhiều tồn sinh.” Lão già lầm bầm, bỗng cười khúc khích khi quay đầu lại nhìn chằm chằm vào chàng nghệ sĩ đang ngồi xổm lấy đá bỏ vào ly soda. “Ông còn rượu không?” lão già hỏi. Chàng nghệ sĩ nhìn vào ly đá không đặt kề ly rượu đã cạn của lão già. “Ừ, còn. Trong kia,” chàng nói và đứng dậy, tay cầm theo xô đá. Chàng liếc nhìn lão già đoạn nói, “Trời đang trở lạnh đấy. Hay ông vào trong kia ngồi uống với tôi. Rượu Remy Martel còn hơn nửa chai. Uống một mình cũng phí.” Lão già lồm cồm đứng ngay dậy, hai tay cầm hai ly không đung đưa trước mặt. “Tửu mà không phùng tri kỷ được hả? Remy Martel. Cao cấp. Tôi đang uống rượu ngọc dương đặc sản của quán. Lạt phèo như nước ốc. Bỏn xẻn một đời lão chủ.” Hai người đi vào quán, ngồi xuống cái bàn của chàng nghệ sĩ. Rượu được rót ra ly. Nâng cốc chạm nhau. “Sắp qua năm mới. Chúc ông,” chàng nghệ sĩ nói và uống một hơi. “Chúc nhau một chén vô thường. Thường đâu thì cũng con đường long rong,” lão già nói chậm chạp, cố nốc hết ly rượu. Giữa quán ông chủ bỗng thức giấc, lục đục một đỗi rồi nói vọng lên, “Sắp giao thừa rồi. Chúc mừng năm mới hai vị.” Phía xa xa bên trên thành phố pháo hoa bỗng nổ lụp bụp, bắn những chùm ánh sáng màu đỏ đẹp mắt lên bầu trời đêm tối thẩm. “Chúc mừng năm mới, ông chủ Lưu,” chàng nghệ sĩ nói và lại rót rượu vào hai ly. Im lặng. Pháo hoa càng lúc càng thi nhau bắn vọt lên trời từ đủ hướng. Không khí se lạnh xung quanh. Mái đầu cổ thụ rì rào cùng sóng biển bên dưới, xa ngoài kia. “Ông đang nghĩ gì vậy?” lão già chợt hỏi. “Tôi?” chàng nghệ sĩ nhìn lão già một đỗi rồi nói, “Không nghĩ gì cả.” “Ha!” lão già chồm người tới trước, nhón lấy một hạt hạnh nhân bỏ vào miệng, vừa nhai rào rạo vừa nói, “Sao ông biết ông không nghĩ gì? Con người ta sinh ra có một khối óc màu xám xù xì và một quả tim màu nâu đỏ cũng xù xì. Óc và tim không cho phép con người ta không được suy nghĩ gì. Khi ông nói ông không suy nghĩ gì là ông đang nghĩ về chuyện ông không suy nghĩ gì, phải vậy không? Óc và tim đâu có bao giờ cho phép con người không suy nghĩ gì dù chỉ trong một sát na. Ha! Vậy ông làm nghề gì?” lão già lỏ mắt ngó chàng nghệ sĩ chăm bẳm, “ Làm nghề gì để có tiền uống Remy Martel?” Chàng nghệ sĩ xoay xoay ly rượu trong tay rồi nói, “Làm người.” Lão già bật cười, “Ha! Làm người…tôi đi chân rụng hai hàng. Kịch đời múa máy chưa tàn canh thâu.” Ông chủ Lưu bỗng đi ra đứng gần mái hiên, nói trổng, “Pháo hoa đẹp nhỉ!” Lão già ngước mắt lên nhìn bầu trời đêm đang lung linh những chùm pháo hoa đủ màu sắc. “Pháo hoa mà đẹp cái gì?” lão nói, “Chẳng qua chỉ đủ lì xì đầu năm.” “Tôi làm nghệ sĩ hát rong,” chàng nghệ sĩ bỗng nói, “Và tôi kiếm ra tiền nhờ làm nghệ sĩ hát rong.” Chàng ngửa người ra sau lưng ghế. “Ha!” lão già nói, “Trót làm nghệ sĩ hát rong. Cho nên ông cứ thong dong có tiền!” Ông chủ Lưu xịch đến bên bàn của họ, “Hai vị có dùng chút bánh chưng dưa món không?” “Món nào cứ hãy chưng ra. Bằng không trong bụng xót xa cũng phiền,” lão già nói và đứng dậy. “Ngồi với nghệ sĩ chán phèo. Chẳng thà ta cút một lèo cho xong.” Chàng nghệ sĩ vươn tay ra nắm lấy tay lão già, “ Ông là người ưa đi náo hoạt cuộc đời đó hả?” “Gì?” lão già ngó xuống, hấp háy đôi mắt tinh anh sau cặp kính cạn dày mo. “Ông muốn làm thơ không?” lão hỏi giọng nhừa nhựa , “Muốn thì làm với tôi.” “Không, tôi chưa muốn làm thơ,” chàng nghệ sĩ nói,”Ít ra là lúc này…làm với ông.” “Rất hay!” lão già lại ngồi xuống ghế, nhìn chăm bẳm vào chai rượu Remy Martel, “Rất hay giữa lúc giao thừa. Bỗng dưng lại muốn làm thơ chúc đời. Chúc ông một tuổi nên người. Chúc tôi một tuổi lại mười người nên. Chúc anh chúc chị tân niên. Chúc bà con cô bác tiền đầy rương. Chúc tôi một cõi vô thường. Lúc về lại nhớ con đường mình đi.” Lão tự rót rượu cho mình và chàng nghệ sĩ. Lão nâng ly lên nói, “Ông may mắn có tôi trong đêm giao thừa này. Cũng như tôi may mắn có ông trong đêm giao thừa này. Ha! Ta về mộng mị ban sơ. Ra đi như thể chưa bao giờ ở đây.” Lão cụng ly vào ly chàng nghệ sĩ đánh cạch một cái, đưa ly lên miệng uống cạn rồi đứng dậy, hơi loạng choạng, đi thẳng đến giữa quán, gần cái ghế bố ông chủ Lưu đang ngồi. “Chào bạn già cả già nua,” lão nói lớn hết cỡ, “Chúc bạn năm mới te tua cái lòng. Còn tôi thì cứ long rong. Đến khi nào hết lòng thòng te tua.” Lão già đi xuống các bậc cấp, ra giữa sân, nhảy cẩng lên, hai tay vung quanh mình. “Chúc mừng hội tụ đất trời. Chúc mừng ta lại gặp người đãi ta. Đãi ta một cõi ta bà. Để rồi năm tháng còn là gì đâu/’
Lão đi thẳng xuống con đường độc đạo dẫn lên quán rượu trên đỉnh đồi. Từ xa còn nghe giọng lão loáng thoáng vọng lại:”Còn là gì đâu mà cầu? Có chăng là chút rượu bầu túi thơ…”
Chàng nghệ sĩ bỗng nói với ông chủ Lưu, “Tôi bỗng có một ý lạ để làm ra một cái gì đó mới mẻ hơn, ông chủ Lưu à.” “Ờ,” ông chủ Lưu nói và tự rót cho mình một ly rượu whisky pha soda.

VĨNH HIỀN

Điền trang Thân Trọng

khuatdau

 

Khi chủ nhân gọi cái vạt đất nằm chênh vênh giữa lưng chừng đồi sau dinh hoàng đế Bảo Đại là điền trang chắc đã từng có lúc anh nghĩ đến vàng son một thưở. Nghĩ đến với một chút ngậm ngùi. Cái điền trang ấy nó bé nhỏ và khiêm nhường đến nỗi chỉ có non trăm gốc cà phê và chừng mươi cây hồng trụi lá. Tuy vậy, khi cà phê nở hoa bạn có thể nghe được mùi thơm rất mực quý phái lan tỏa trong làn sương lạnh và trong nắng thu vàng bạn sẽ ngất ngây với những cành hồng trĩu quả mọng đỏ.

Nhưng nếu chỉ có thế, tôi chẳng việc gì phải đánh thức những con chữ đang ngủ yên cùng với tuổi già mỏi mệt.

Thương ai về ngõ tối đêm nay thiếu ánh trăng. (TCS)

Cái ngõ tối trong cả ngàn ngõ tối ấy ở Sài Gòn trở nên đẹp xót xa trong lòng chàng trai mười bảy tuổi chỉ bởi vì có một Thanh Thúy với đôi vai gầy guộc nhỏ sớm tối đi về.

Cũng gần như thế, cái tiểu diền trang quạnh hiu ấy đáng nhớ và đáng nói vì ở đó có một căn nhà gỗ là nơi chốn đi về cho nhiều bằng hữu. Một Trịnh Công Sơn, một Đinh Cường, một Lưu Công Nhân, một Dương Nghiễm Mậu…giờ đã đi vào sương khói của hư vô. Và còn đó, những chàng niên thiếu thưở cắp sách đã vì mê say văn chương mà làm nên Gió Mai, rồi Ý Thức…những Nguyên Minh, Lữ Quỳnh, Lữ Kiều, Lê Ký Thương…giờ chân đã chồn gối đã mỏi vẫn vì bạn mà đi xuống đi lên cái con dốc sâu thẳm ấy. Chính nơi đây trong căn nhà gỗ với những ô cửa không chấn song, họa sĩ Thân Trọng Minh đã vẽ những cá, những mặt người với những nét vẽ như những người Tây nguyên ngồi đẽo tượng nhà mồ. Và Nguyên Minh, sau gần 30 năm không cầm bút ngồi nhìn bạn vẽ, bỗng dưng tìm lại được nguồn cảm hứng để viết nên tác phẩm Tưởng Chừng Đã Quên, rất Nguyên Minh và rất đáng yêu.

Một nơi chốn như thế, bảo rằng quên, làm sao mà quên cho được. Một nơi tưởng chừng hãy còn hơi hướng của những người mà lòng mình yêu dấu, hãy còn như vang vọng đâu đây tiếng đàn câu hát.

Quên sao được ngọn lửa được đốt bên hiên nhà với những người ngồi co ro, một tay cầm ly rượu một tay cầm củ khoai lùi.

Quên sao được bóng trăng thượng huyền sau mái nhà như một nét môi cười và sao hôm đẹp như hạt lệ của những người khóc lẻ loi một mình (TTT)

Quả là rất khó quên. Nên chi, khi nghe chủ nhân điền trang  sẽ thay   ngôi nhà này bằng một ngôi nhà mới, tôi đã rất bàng hoàng! Ngôi nhà đã hơn hai mươi năm, nắng mưa và mối mọt khiến nó già đi trước tuổi. Xây lại, cũng phải thôi.

Nhưng một ngôi nhà mới, tuy vẫn nằm nhỏ nhoi khiêm tốn bên đồi, liệu những người bạn cũ, hồn mộng lang thang đâu đó có còn  nhận biết mà theo gió đi về. Và chính chủ nhân, liệu anh có còn tìm được mùi sơn dầu mà anh pha trộn hãy còn vương vất trong từng nếp gỗ?!

Lên chơi đúng vào ngày đầu năm, được ăn một cái tết Tây rất tây, được uống rượu Chivas, được nghe piano ở La Palace… mà sao tôi vẫn cứ thấy ngậm ngùi.

Khuất Đẩu

4/1/2017

 

CHUYỆN CỔ TÍCH

10735644_826194720769236_378143114_n-1

công nương đòi lên đồi
này đây lưng ta cõng
đồi gió mây xanh lơ
cỏ xanh như giấc mộng

công nương đòi bỏ dép
ta dấu sau thân cây
rồi gió bay xiêm áo
nắng trong mắt thật đầy

bờ chân dù nhớ suối
cỏ mát vẫn ngẩn ngơ
trong tiếng cười khúc khích
nghe như ngày còn thơ

ta hái lá cây rừng
quì bên tay hầu quạt
tay mở hàng kinh thư
bay ra mầu bát ngát

buổi trưa he hé ngủ
ta nghe sóng qua tim
giật mình tay sờ ngực
thấy mình mất đức tin

công nương đòi – ta dạ
đôi chân vẫn xin thưa
lưng cõng nguòi qua suối
đi nốt chuyện kiếp xưa

NGÔ YÊN THÁI

XUỐNG PHỐ MÙA XUÂN

 

 

nguyenanbinh

 

 

 

Mắt hãy tròn. Em. Mắt bồ câu
Xiêu lòng tôi lúc gió qua cầu
Để mai xuống phố vui như tết
Tình trẻ con trắng trời hoa ngâu.

 

Xin em cười. Đỏ. Chút môi son
Thơ ngây thêm một chút dỗi hờn
Để mai xuống phố bay như bướm.
Hoa đào rơi quấn quít mùi hương.

 

Bàn tay người. Ấm. Nụ tầm xuân
Căng tràn nhựa sống ngực thanh tân
Để mai xuống phố chờ tôi nhé
Giữa chợ đời mênh mang- mênh mang.

 

Má có hồng. Xin. Một chiếc hôn
Sang năm đã đến tuổi trăng tròn
Để mai xuống phố đừng e ấp
Tôi bên người- đời sẽ vui hơn.

 

Tóc óng  mềm. Tôi. Gã khờ câm
Tơ vàng chưa biết chữ trăm năm
Để mai xuống phố người đâu mất
Đường dọc ngang- ngang dọc mù tăm.

NGUYỄN AN BÌNH

 

 

 

 

MÀU XUÂN

LOS ANGELES

nguyentancu

Anh nhớ đến buổi sáng xám xanh trên cao của bầu trời Los Angeles
Anh nhớ đến nỗi buồn khi em lặng lẽ chuồi ra khỏi miền chăn gối
Anh nhớ đến sự lặng im không một chút muộn phiền khi em ra đi
Anh nhớ đến sự trống rỗng đã được dự báo từ trước khi em đến
Anh nhớ đến tiếng chuông reo từ bên kia của ngôi nhà quá khứ

Có tiếng khua chén bát tiếng bếp lò bật lên có mùi thơm của trứng
Có hương nồng của một ngày dài anh mang theo ngập tràn phố xá
Có chiếc bóng anh mang theo trên vai khi bóng chiều đổ ập xuống
Có đôi mắt của em đêm đêm trong cơn mưa dài lo âu thương xót
Cái thế giới hoang vu của anh đang đi thương xót một đợi anh về

Cái thế giới anh đang đến đây và em thân yêu cũng không gì lạ
Chúng ta chỉ là những bóng ma của một thước phim viễn mộng
Chúng ta đang trở về với thì tương lai trong một ngày buồn u ám
Chúng ta yêu nhau trong một không gian một bầu trời lạnh ngắt
Chúng ta chia tay nhau như cánh cửa của đời nhau đang khép lại
Chúng ta nhẹ nhàng như một giấc mơ đang thoát khỏi chính mình

Chúng ta một cái bánh buồn hiu một cái hộp đang trên đường giao nhận
Chúng ta là khách của nhau được đóng thùng dấu kỉ trong những Container thời đại
Là hành lí gởi đi trước cho một chuyến tàu chuyến bay dài xuyên qua lục địa
Chúng ta là những chổ ngồi mờ nhạt chết khô trên không phận bầu trời hay trong những chuyến xe miên man miệt mài mệt nhoài trên những tuyến đường High Way Cao tốc
Chúng ta là những căn nhà những cái tủ lạnh những Mobile Phone đàng ngày đêm nhấp nháy
Chúng ta là những con Robot của thời gian được vít chặt vào trong những trái tim Inox không bao giờ hoen rỉ
Chúng ta là nỗi buồn ướp lạnh trong những khoang hàng chứa đầy hành trang kí gởi
Chúng ta là một thứ Hamburger thức ăn nhanh cùng với một ly CoCacola đầy nhục cảm
Chúng ta làm tình với nỗi cô đơn của chúng ta bằng những năm dài lãng quên xa cách
Chúng ta sủi bọt đời nhau tan loãng vào nhau như thức ăn nước ngọt có gaz Marathoon tăng lực
Chúng ta tiêu hóa đời nhau bằng những rất nhiều thực phẩm thời trang và tốc độ
Chúng ta trơ khấc chiêm ngưởng body nhau trong cái nhìn trần trụi
Chúng ta đĩ thỏa đời nhau thực dụng đời nhau bằng những cú thả bom vào đời nhau bằng rất nhiều dục vọng

Ở trong cái thành phố nầy chúng ta là những con ma sắp trở thành ác quỉ
Ở cái Thành phố nầy Thiên thần ở trên cao Còn chúng ta trụi trần khỏa thân trong địa ngục
Chúng ta chỉ là nỗi buồn của một cuốn phim của một thế kỉ đã qua đi
Chúng ta chỉ là một thứ đi tới tương lai không còn đường quay về quá khứ
Em vẫn phải thức dậy nhẹ nhàng bốc lên và bay cùng những tháng ngày sắp tới
Anh phải ở lại thôi không thể chờ đến ngày mai em lại sẽ thành qúa khứ
Anh cũng bốc lên nhưng sẽ phải bay về thôi cùng nơi chốn cũ
Nơi có bóng tối nỗi đau trong một thế giới không có em nhưng ngập tràn kỉ niệm
Anh sẽ nghe buổi sáng ngân lên những tiếng khua của nghìn tiếng lạ
Anh sẽ nằm thật lâu để nhớ em đang vỗ cánh bay mệt mỏi
Chỉ một đường bay thôi không bao giờ có thời gian nhìn lại
Để thấy bóng anh rơi trong thành phố của Thiên thần …

NGUYỄN TẤN CỨ

DẠO KHÚC 2

nguyenquangtan

1.
Người ta xua đuổi tôi ở khắp nơi
Khi mưa đêm trút hờn căm xuống mặt phố dài
Ai đến bên tôi mắt như lửa ấm
Theo em về bên ấy đi thôi…
2.
Chỉ còn lũ tù nhân và tên chúa ngục
Sau bức tường còn đôi mắt quầng đen
Dưới mưa tầm tã
Chỉ còn anh sao chẳng còn em…
3.
Tôi cháy lên ngọn lửa dị thường
Ánh sáng bảy màu che khuất vết thương…
4.
Trong lớp học trần gian chúng ta biết tất cả mọi điều
Nhưng vị thầy cao cả nhất
Đã cho ta biết mặt tình yêu.

nguyễn quang tấn

TINH THẦN TRẦN VĂN BÁ ĐÃ MỞ ĐƯỜNG CHO TUỔI TRẺ VIỆT NAM

dinhlamthanh

 (Trích trong Tham Luận Chính Trị ‘Một Thời Xót Xa’, xuất bản tại Hoa Kỳ tháng 6 năm 2008)

 

‘Phải là một thanh niên phi thường với tấm lòng yêu nước nhiệt tình, Trần Văn Bá đã can đảm từ bỏ tất cả tương lai và sự nghiệp của mình để dấn thân trở lại quê hương, hoạt động chống kẻ thù ngay giữa lòng địch trong lúc cả triệu người Việt đang tìm đường vượt biên trốn chạy Cộng sản’.

Đúng vậy, sau ngày thân phụ là cựu dân biểu Trần Văn Văn bị ám sát, Trần Văn Bá đã tự túc qua Pháp tiếp tục chương trình trung học. Sau đó anh chọn khoa Chính Trị Kinh Doanh tại đại học Nanterre, nơi mà đa số giáo sư có khuynh hướng thân cộng. Dù gặp nhiều khó khăn tinh thần giữa quan niệm chính trị thầy trò nhưng anh đã tốt nghiệp và trở thành Phụ tá Giảng viên tại đây. Năm 1972, đắc cử chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Quốc Gia tại Pháp, anh đã hoạt động hăng say, dốc toàn sức xây dựng một lực lượng sinh viên hùng mạnh để đương đầu với các phong trào phản chiến tại Pháp và chương trình địch vận của Hà Nội trước bối cảnh đất nước trong cơn sốt chiến tranh với nhiều áp lực từ bên ngoài và những trận chiến khốc liệt do cộng sản đánh phá tại Miền Nam.

‘Phải là một thanh niên đầy nhiệt huyết trước cảnh nước mất nhà tan, Trần Văn Bá đã xả thân đứng lên kêu gọi sinh viên chống lại chế độ cộng sản ngay từ những ngày cuối tháng Tư năm 1975 và lãnh đạo tổng hội Sinh Viên Quốc Gia để đương đầu với thành phần côn đồ, đâm thuê chém mướn do sứ quán Hà Nội điều động, nhất là sau ngày cộng sản Việt Nam chính thức đặt liên hệ ngoại giao với chính phủ Pháp’.

Người Việt ở Paris trong thời gian nầy đều nhớ rõ những cuộc biểu tình bỏ túi, rải truyền đơn chống cộng cũng như những đụng độ xảy ra thường xuyên giữa hai nhóm Quốc Gia và cộng sản, từ khu chợ Tàu Paris 13, khu vực Việt cộng Mauber Paris 5, trên đường phố cho đến các trạm métro. Anh chị em thuộc tổng hội sinh viên Quốc Gia phối hợp với thanh niên tỵ nạn đêm ngày dán truyền đơn kể tội Hà Nội, đôi lúc phải xung đột với nhóm thanh niên sinh viên cộng sản, Việt kiều yêu nước và đám cô hồn do sứ quán Việt Nam trả tiền để chống việc làm của anh chị em sinh viên và người tỵ nạn mới qua. Một vết son cần phải nhắc lại, thời kỳ đó, Tổng Hội Sinh Viên Quốc Gia thường tổ chức một cách công khai tại rạp hát Maubert những chương trình văn nghệ mà chủ đề hướng về quê hương tổ quốc, vinh danh tự do của chế độ Cộng Hòa…Tinh thần Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ đã được Trần Văn Bá và Tổng Hội Sinh Viên Quốc Gia duy trì, phát động và làm sống lại kể từ ngày đó.

 

‘Phải là một thanh niên mang nặng tình người, Trần Văn Bá cùng Tổng Hội Sinh Viên Quốc Gia đã tổ chức tiếp đón, chăm sóc phục vụ cho người tỵ nạn trong những năm đầu tiên họ đặt chân đến Pháp.

Dù trong hoàn cảnh khó khăn về tinh thần lẫn vật chất nhưng Trần Văn Bá, Tổng Hội Sinh Viên Quốc Gia đã tận tình giúp đở những người trốn chạy cộng sản vừa chập chững đặt chân đến Pháp. Từ việc giúp đở phương diện hành chánh, học hành, kiếm người thân đến tổ chức các lớp học giúp người tỵ nạn sớm hội nhập vào xã hội mới. Cá nhân người viết bài nầy (ĐLT) đã được anh Trần Văn Bá và các anh chị em trong Tổng Hội Sinh Viên Quốc Gia mở rộng vòng tay ân cần đón tiếp trong dịp lễ Giáng Sinh đầu tiên của đời tỵ nạn, vào năm 1979 trong khuôn viên thánh đường thành phố Issy.

‘Phải là một thanh niên khí khái, bất khuất và liên sỉ,  Trần Văn Bá đã từ chối việc chống án và chấp nhận chết cho lý tưởng và tổ quốc. Thật là hành động phi thường của một người tranh đấu vì  tự do dân chủ, một gương sáng cho những người đang nối nghiệp hôm nay cũng như đối với  thế hệ trẻ sau nầy’.

Trần Văn Bá bị tòa án cộng sản Việt Nam tuyên án tử hình tại nhà Quốc Hội cũ ở đường Tự Do ngày 14.12.1984 cùng với hai đồng chí Hồ Thái Bạch và Lê Quốc Quân (Mai Văn Hạnh và Huỳnh Minh Sanh bị tù). Anh đã thẳng thắn từ chối việc chống án hoặc xin ân xá mà chấp nhận một cái chết thật oai hùng, thật xứng đáng của một thanh niên Miền Nam. Anh  chiến đấu vì dân tộc, vì quê hương tổ quốc và đã chết cho dân tộc, cho quê hương tổ quốc. Cộng sản xử bắn Anh trong khám Chí Hòa ngày 08.01.1985 cùng với hai đồng chí Hồ Thái Bạch và Lê Quốc Quân, sự hy sinh của anh đã trở thành tấm gương sáng chẳng những cho toàn thể nhân loại mà còn cho những ai đang tiếp nối con đường giải phóng dân tộc.

‘Phải là một thanh niên can đảm, không hèn nhác sợ sệt trước bạo quyền cộng sản. Khi bị bắt tại Việt Nam, Trần Văn Bá  không bào chữa chạy tội, không van xin, không cam kết hứa hẹn, không phản bội lý tưởng, phản bội đồng đội và tổ quốc mà chấp nhận ra tòa lãnh ántử hình’

Cần ghi vào lịch sử tranh đấu về tinh thần yêu nước và hành động phi thường của các anh hùng Trần Văn Bá, Hồ Thái Bạch và Lê Quốc Quân để tất cả cùng suy gẫm. Tôi muốn nhắc nhở những người, những tổ chức có mưu đồ bất chính, trở về Việt Nam thăm gia đình hoặc đầu cơ chính trị để ‘được bị bắt’ ! Trước mặt kẻ thù thì cúi đầu qụy lụy, chấp nhận tội lỗi và ăn năn sám hối rồi cam kết những điều kiện ngầm. Khi được cộng sản trả tự do, trở về gia đình họ không nhìn thấy vết chàm trên trán mà bắt đầu một chương trình quảng cáo đánh bóng cá nhân, đoàn thể…

 

Nhân ngày giỗ thứ 23 (2008) Anh Hùng Trần Văn Bá, tôi xin gởi một  vài ý tưởng thô sơ đến :

* Các bạn trẻ ở hải ngoại : 

Tôi không dám mơ ước các bạn sẽ lên đường dấn thân theo gương anh hùng Trần Văn Bá mà chỉ cầu xin một điều nhỏ : các bạn hãy hướng về quê hương, tổ quốc cũng như đồng bào ruột thịt đang đau khổ dưới ách thống trị của đảng cộng sản. Với một tinh thần yêu nước thương quê hương, với một bầu nhiệt huyết sôi sục trước quân thù, các bạn trẻ là động lực chính làm nên lịch sử. Xin hãy tập trung dưới một màu cờ Vàng Ba Sọc Đỏ với các cộng đồng người Việt hải ngoại để đẩy mạnh việc tranh đấu của chúng ta chóng đến ngày thành tựu. Đã là người tỵ nạn, chạy trốn chế độ độc tài cộng sản thì không thể chấp nhận lá cờ máu đỏ sao vàng, vì đây chính là cờ của đảng cộng sản. ‘đỏ sao vàng’ không phải biểu tượng của nước Việt Nam thân yêu của chúng ta mà là cờ của một tập đoàn cộng sản độc tài khát máu, của chiến tranh chết chóc, của nô lệ ngoại bang Tàu cộng do già Hồ Chí Minh mang về.

Cờ Máu là một biểu tượng nô lệ  bằng ngôi sao thứ năm trên cờ Trung Cộng. Tàu Cộng vừa thêm một ngôi sao trên cờ máu của chúng, (Cờ đã được treo lên tại Bắc Kinh gồm 5 sao vàng nhỏ vây quanh hầu 1 sao vàng lớn) có nghĩa là cộng sản Việt Nam đã chấp nhận trở thành tên nô lệ thứ năm nhưng vẫn bày trò mập mờ ra lệnh cho du sinh dùng ‘cờ máu’ biểu tình chống Tàu cộng ! Đây là trò bịp cố hữu hay một sai lầm trầm trọng khi cộng sản Việt nam ra lệnh cho du sinh cầm cờ ‘thuộc địa nô lệ’ đến các sứ quán Trung cộng chống lại ‘mẫu quốc đồng chí’ của mình !

 

Kể từ giờ phút nầy dân tộc Việt Nam, tổ quốc Việt Nam chỉ còn độc nhất Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, vì đỏ sao vàng của đảng Cộng sản đã trở thành cờ thuộc địa của Tàu Cộng.

Xin hãy suy nghĩ, các bạn là con cháu của một nước Việt Nam oai hùng, các bạn mang giòng máu bất khuất của tiền nhân anh dũng chống ngoại xâm phương Bắc trong hàng chục thế kỷ. Tại sao ngày nay các bạn lại cam tâm chấp nhận cúi đầu dưới cờ máu đỏ sao vàng để trở thành nô lệ của Trung cộng thêm một lần nữa ?

Các bạn thuộc thế hệ thứ hai, thứ ba…nghĩa là các bạn theo gia đình chạy trốn cộng sản lúc còn bé, hoặc được chào đời và trưởng thành ở hải ngoại, các bạn không biết hoặc chưa biết nhiều về cộng sản. Các bạn dễ bị dụ dỗ và mua chuộc bằng những hình thức kiều vận tinh vi dưới nhiều khía cạnh nhằm mục đích khơi động tinh thần yêu nước, lý tưởng tuổi trẻ và lòng nhiệt thành để lôi kéo các bạn đi vào con đường phục vụ chế độ độc tài độc đảng của chúng. Trái tim các bạn đầy nhiệt huyết, tình yêu các bạn bao la và chất xám các bạn phi thường…thì hãy cùng thế hệ chúng tôi góp công góp sức tranh đấu cho Đất Nước, cho Tự Do Dân Chủ, cho Ấm No Hạnh Phúc của tám chục triệu dân Việt Nam đang đau khổ dưới bạo quyền cộng sản. Đây chính là một hình thức đền ơn các bậc sinh thành đã hy sinh suốt cuộc đời để các bạn thành công ngày nay.Các danh vị tiến sĩ, bác sĩ, kỹ sư hoặc của cải tài sản mà các bạn có được ngày hôm nay là chính do trí thông minh và sự hiếu học của các bạn tạo thành. Nhưng xin đừng quên một điều quan trọng, đó cũng là mồ hôi, nước mắt của cha mẹ phải thức khuya dậy sớm bỏ báo, lượm lon, quét chợ, khiêng hàng, cắt cỏ, làm việc hai ba job…trong những ngày đầu vừa đặt chân đến vùng đất tự do để lo cho các bạn ăn học. Nói xa hơn nữa cũng phải tính đến xương máu của những người đã nằm xuống trong cuộc chiến cũng như chìm sâu dưới biển cả. Chính những hình ảnh nầy đã đánh thức lương tâm nhân loại và thúc đẩy khối tự do mở rộng vòng tay để các bạn có con đường sống, học hành và thành công. Uống nước phải nhớ nguồn, đừng nghe theo những lời đường mật của cộng sản để phản bội lại cha ông và những người đã nằm xuống để cho các bạn có cơ hội đứng dậy ! Vậy hãy tiếp tay với chúng tôi, tẩy chay cờ Đỏ Sao Vàng, xuống đường hỏi tội đảng Cộng sản bán nước hại dân.

* Các bạn trẻ tại quốc nội :

Với phương tiện và kỹ thuật truyền thông hiện đại, cộng sản Việt Nam không thể bưng bít tin tức và hình ảnh trên thế giới về các vấn đề nhân quyền, chính trị, kinh tế liên quan đến Việt Nam. Sau biến cố Hoàng Sa Trường Sa, gần như toàn dân Việt Nam đã sáng mắt sau hàng chục năm bị nhà cầm quyền cộng sản bưng bít, lừa gạt, tuyên truyền và nhồi sọ bằng những hình ảnh yêu nước (!!!) của Hồ Chí Minh cũng như cái bánh vẽ vĩ đại của đảng. Nay toàn dân đã  tĩnh thức và can đảm đối diện trước rào kẽm, súng đạn để hỏi tội đảng cộng sản mà trong đó, thanh niên sinh viên học sinh là thành phần tiên phong xuống đường và cũng là nòng cốt của các cuộc nổi dậy.

Lịch sử đã chứng minh, vai trò thanh niên sinh viên học sinh chính là ngòi nổ, là tiếng súng lệnh mở đầu cho công cuộc tranh đấu và cũng chính giới trẻ tại Việt Nam sẽ kết thúc cuộc cách mạng trong vinh quang để đem hạnh phúc no ấm, tự do dân chủ cho toàn dân. Như vậy chính tay các bạn sẽ làm  nên lịch sử thì hãy can đảm đứng lên theo tiếng gọi của khối óc, con tin và niềm tự hòa của tuổi trẻ Việt Nam.

Nếu các bạn thuộc thành phần hậu duệ của Việt Nam Cộng Hòa, chào đời và trưởng thành dưới chế độ cộng sản, chắc các bạn cũng biết tổ tiên và gia đình bạn đã bị phân loại làm thứ dân dưới chế độ mới, bị trù dập từ hàng chục năm qua, thì nay, chính các bạn phải lãnh nhiệm vụ vai trò đầu cầu, tích cực bên cạnh các bạn trẻ của chế độ mới, các tổ chức đòi nhân quyền, dân oan, giáo oan…để xuống đường đẩy cuộc cách mạng mau đến thành công.

Đối với các bạn là con cháu của chế độ mới, được sinh ra và lớn lên trong vòng tay của cha ông, sống nhờ ân huệ của đảng và nhà nước, thì dù sao bạn phải bảo vệ những gì đảng và nhà nước đã ban bố. Tuy nhiên chúng tôi có vài điều muốn đặt ra với trái tim và lương tâm của các bạn. Các bạn là người yêu quê hương tổ quốc, các bạn có học, thông minh, các bạn đã ra xứ ngoài nhiều dịp và chắc chắn đã có lần so sánh về hai chế độ Tự do và cộng sản hay nói một cách chính xác hơn, hình ảnh trái ngược giữa một nước Việt Nam cộng sản với một quốc gia Tây Phương Tự Do. Các bạn có đau lòng khi thấy đất nước đã 33 (2008) năm ngưng hẳn tiếng súng, hàng triệu khối óc thông minh, hàng chục triệu bàn tay lao động trong một xứ sở được thiên nhiên ưu đãi với những đồng ruộng có bay thẳng cánh, sông nước mênh mông, đất đai màu mỡ, tôm cá đầy đồng, tài nguyên trù phú…cộng với hàng trăm tỷ đóng góp từ nước ngoài, hàng chục tỷ ngoại tệ vay mượn, nhưng đảng cộng sản đã làm được gì cho quê hương, cho đất nước và dân tộc ? Các bạn là những người có kiến thức, biết nhận định, hãy thử làm những con tính để thấy cái dốt nát của nhóm lãnh đạo, cái vô trách nhiệm của giới cầm quyền cộng sản và lòng tham vô đáy của tập đoàn bán nước. Theo bảng thống kê quốc tế mới đây, mức thu nhập trung bình hằng năm của người Việt Nam được quốc tế xếp vào hạng áp chót. Thật xấu hổ khi cộng sản rêu rao rằng Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là chiếc nôi của nhân loại, đỉnh cao trí tuệ của loài người mà vẫn còn đứng sau những xứ quê mùa lạc hậu nhất ở Phi Châu. Nhưng khi đề cập đến nhân quyền, tự do, bóc lột, đàn áp…nạn đĩ điếm, nạn buôn người, tình trạng tội phạm, tình trạng tham nhũng thì Việt Nam lại dẫn đầu thế giới !

Các bạn có xấu hổ khi toàn thế giới nhìn vào những bộ mặt Việt Cộng đang ngồi trên ghế ủy viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ? Chiếm được ghế ngồi tại đây là một vinh dự cho đất nước, nhưng chúng ta không nên mừng, vì đảng cộng sản đã tự hủy vai trò cao quý đồng thời tự bôi tro trát bùn lên bộ mặt của chúng bằng những hành động đã và đang xảy ra dưới chế độ. Từ việc cai trị độc quyền sắt máu, lấy đất cướp của dân lành, đàn áp tự do dân chủ, bắt bớ tù đày đối lập, cướp bóc tham nhũng vô độ, xuất khẩu nô lệ ồ ạt, bán gái làm vợ năm châu, tổ chức mại dâm câu khách…đến hành động dâng đất hiến biển cho Tàu cộng, thì đối với người tự do hải ngoại, đây là một mối nhục của dân tộc Việt Nam. Vậy đối với các bạn trẻ trong nước, xin hãy dùng con tim và lý trí để phán xét sự việc, chúng tôi tin chắc các bạn sẽ tìm được lối thoát một khi tình cảm, lương tâm và tự ái trong con người các bạn tỉnh giấc và vùng dậy ?

Chúng tôi nói thật điều nầy, từ những người trong trung ương bộ chính trị đảng Cộng sản đến cha ông các bạn, cũng như chính bản thân các bạn hoàn toàn không còn tin tưởng vào sự sống còn của chế độ. Tất cả đều biết ngày tàn của đảng Cộng sản đã đến và chắc chắn các bạn đều biết, từ cán bộ trưng ương bộ chính trị xuống đến viên chức địa phương đang vội vàng tìm cách vơ vét thu góp tài sản chuyển ra ngoại quốc hầu tìm đường thoát thân. Tập đoàn lãnh đạo đảng đang tìm đường thoát thân, tìm cách chuyển tiền của đi trước, dĩ nhiên họ đã thấy trước ngày tàn của quyền lực thì tại sao các bạn lại níu kéo dài sự hiện diện của đảng cộng sản ?

Giờ đây đảng cộng sản Việt Nam chỉ là một xác chết đã rữa nát mà hồn thì đang đi tìm thiên đường tư bản để nương tựa. Một mai đổi đời, trong lúc đám cán bộ trong bộ chính trị trung ương đảng tiếp tục cuộc đời đế vương thì chính các bạn sẽ lãnh một gia tài rách nát, nợ nần. Quê hương tổ quốc là của các bạn, tương lai lãnh đạo và xây dựng đất nước đều nằm trong tay các bạn thì tại sao ngay từ giờ phút nầy không thừa cơ hội đạp đổ cái xác chết thối nát Cộng sản để lập lại thiên đường Tự Do cho một nước Việt Nam mới ?

Tôi nghĩ rằng, tinh thần Trần Văn Bá đã kịp thời khơi dậy lòng yêu nước của thế hệ các bạn trẻ. Các bạn không còn cô đơn, không phải sợ sệt vì từ hải ngoại đến quốc nội sẽ có hàng trăm hàng ngàn Trần Văn Bá cam đảm xuống đường tranh đấu chống bạo quyền cộng sản thối nát, giành lại tự do, nhân quyền, no ấm hạnh phúc cho toàn dân để chúng ta có đủ thực lực đứng lên chống Tàu cộng, đòi lại giang sơn gấm vóc đang năm trong tay quân ngoại xâm. 

Nhân ngày giỗ thứ 23, tôi chân thành cúi đầu trước vong linh anh hùng Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch, những người đã hy sinh đời mình cho đại cuộc, cho lý tưởng tự do và hạnh phúc của toàn dân. Các Anh đã chết để cho hàng triệu người được sống, và các Anh sẽ sống mãi trong tâm hồn của hàng chục triệu người đang khao khát tự do hạnh phúc. Đó có lẽ là niềm mơ ước mà các Anh hằng ấp ủ trong suốt cuộc đời tranh đấu và cũng là hành trang của một người nằm xuống vì quê hương tổ quốc.

Cuối cùng, chúng tôi nhân cơ hội nầy, xin nghiêng mình trước tinh thần yêu nước của các bạn trẻ Việt Nam đã đồng thanh vùng dậy hỏi tội cộng sản về việc bán đất dâng biển cho quan thầy Tàu cộng.

 Đinh Lâm Thanh

TRÁNG CA CHIỀU CHỦ NHẬT

nguyendangtrinh
(tặng các alfa trang lứa 1954-1955)

chiều chủ nhật buồn
dạo quanh xó rú hoang thiêng
trên đầu gió hú
dưới chân lạo xạo lá khô
hát lên nỗi nhớ
“những chiều hành quân… ôi những…”
không dưng bật khóc
bạn bè ơi!… bạn bè ơi!…

tám tuần huấn nhục
mưa bùn nắng bụi từng ngày
alfa vàng chóe
từ đây huynh trưởng như ai
chín tháng thao trường
quỳ xuống sinh viên sĩ quan
rưng rưng nước mắt
đứng lên các tân chuẩn úy!…

tung cánh chim bay
trên khắp bốn vùng chiến thuật
ta là bộ binh
lết trườn bò lăn và chạy
những trung đội trưởng
lao vào lửa đạn như chơi
đùa may giỡn rủi
biết đâu đứa mất thằng còn!…

chiều chủ nhật buồn
nhìn quanh ngó quất mỗi mình
núi rừng rướm máu
đồng dao tráng khúc ru người
không dưng bại trận
đến giờ chưa hiểu vì đâu
to đùng dấu hỏi
cắn môi ghìm tiếng chửi đời!…

nguyễn đăng trình

MỘT NĂM

tranvannghia

Bước qua ngưỡng cửa mùa xuân
Xanh trời nguyên đán thềm sân nắng vàng
Tiếng cười thơ dại giòn tan
Đón hương ngày mới xênh xang Tết về

Bước qua ngưỡng cửa mùa hè
Nhớ mênh mang quá tiếng ve quê nhà
Áo ngày xưa trắng lối xa
Mái trường thắm đỏ màu hoa tạ từ

Bước qua ngưỡng cửa mùa thu
Dốc mưa phố chợ nghiêng mù lá bay
Phải lòng quỳnh thức chờ ai
Mà bông nở trắng đêm dài nhớ mong

Bước qua ngưỡng cửa mùa đông
Đời khô cây đứng mênh mông bóng chiều
Sông buồn chở tím cô liêu
Mây ưu tư quá giang theo trở về

TRẦN VĂN NGHĨA