ĐÊM GIAO THỪA

phudu

Quán nửa khuya vắng vẻ, chỉ có hai người khách. Lão già ngồi ở chân bậc cấp phía đông của quán, đàng trước là biển cả bao la rì rào tiếng sóng. Chàng nghệ sĩ ngồi bên trong quán, ở một cái bàn kê gần hàng hiên, ngay trước ghềnh đá cao có một cây cổ thụ nghiêng mái bù xù che phủ mái ngói, gần như kín cả mé tây này. Nửa đêm trừ tịch, quán không còn đón khách vãng lai. Ông chủ quán đang ngủ trên ghế bố kê ngay giữa phòng, gần hòn non bộ có ba tảng đá châu đầu lại thành cái thế thiên địa nhân, ôm lấy ông Phật Di Lặc đang ngoác miệng cười vô tư. Mọi vật yên tĩnh, chìm sâu vào không gian mờ tối, hư ảo của đêm giao thừa vắng lặng. Chàng nghệ sĩ nâng ly rượu Martel lên, nhìn nghiêng, thấy đã gần cạn. Chai rượu còn hơn hai phần ba, để cạnh gói Lucky, ly nước đá và đĩa hạnh nhân đã vơi quá nửa. Chàng rót thêm rượu vào ly, đứng dậy, đi quanh quán tìm xô đá ban nảy ông chủ đã tới lấy đi. Xô đá nằm ngoài bậc cửa phía đông, chỗ lão già đang ngồi bất động. “Xin lỗi,” chàng nói khẽ, “tôi lấy chút đá.” “Ừ…đá…đá một đời rong rêu. Lăn hoài mà vẫn còn nhiều tồn sinh.” Lão già lầm bầm, bỗng cười khúc khích khi quay đầu lại nhìn chằm chằm vào chàng nghệ sĩ đang ngồi xổm lấy đá bỏ vào ly soda. “Ông còn rượu không?” lão già hỏi. Chàng nghệ sĩ nhìn vào ly đá không đặt kề ly rượu đã cạn của lão già. “Ừ, còn. Trong kia,” chàng nói và đứng dậy, tay cầm theo xô đá. Chàng liếc nhìn lão già đoạn nói, “Trời đang trở lạnh đấy. Hay ông vào trong kia ngồi uống với tôi. Rượu Remy Martel còn hơn nửa chai. Uống một mình cũng phí.” Lão già lồm cồm đứng ngay dậy, hai tay cầm hai ly không đung đưa trước mặt. “Tửu mà không phùng tri kỷ được hả? Remy Martel. Cao cấp. Tôi đang uống rượu ngọc dương đặc sản của quán. Lạt phèo như nước ốc. Bỏn xẻn một đời lão chủ.” Hai người đi vào quán, ngồi xuống cái bàn của chàng nghệ sĩ. Rượu được rót ra ly. Nâng cốc chạm nhau. “Sắp qua năm mới. Chúc ông,” chàng nghệ sĩ nói và uống một hơi. “Chúc nhau một chén vô thường. Thường đâu thì cũng con đường long rong,” lão già nói chậm chạp, cố nốc hết ly rượu. Giữa quán ông chủ bỗng thức giấc, lục đục một đỗi rồi nói vọng lên, “Sắp giao thừa rồi. Chúc mừng năm mới hai vị.” Phía xa xa bên trên thành phố pháo hoa bỗng nổ lụp bụp, bắn những chùm ánh sáng màu đỏ đẹp mắt lên bầu trời đêm tối thẩm. “Chúc mừng năm mới, ông chủ Lưu,” chàng nghệ sĩ nói và lại rót rượu vào hai ly. Im lặng. Pháo hoa càng lúc càng thi nhau bắn vọt lên trời từ đủ hướng. Không khí se lạnh xung quanh. Mái đầu cổ thụ rì rào cùng sóng biển bên dưới, xa ngoài kia. “Ông đang nghĩ gì vậy?” lão già chợt hỏi. “Tôi?” chàng nghệ sĩ nhìn lão già một đỗi rồi nói, “Không nghĩ gì cả.” “Ha!” lão già chồm người tới trước, nhón lấy một hạt hạnh nhân bỏ vào miệng, vừa nhai rào rạo vừa nói, “Sao ông biết ông không nghĩ gì? Con người ta sinh ra có một khối óc màu xám xù xì và một quả tim màu nâu đỏ cũng xù xì. Óc và tim không cho phép con người ta không được suy nghĩ gì. Khi ông nói ông không suy nghĩ gì là ông đang nghĩ về chuyện ông không suy nghĩ gì, phải vậy không? Óc và tim đâu có bao giờ cho phép con người không suy nghĩ gì dù chỉ trong một sát na. Ha! Vậy ông làm nghề gì?” lão già lỏ mắt ngó chàng nghệ sĩ chăm bẳm, “ Làm nghề gì để có tiền uống Remy Martel?” Chàng nghệ sĩ xoay xoay ly rượu trong tay rồi nói, “Làm người.” Lão già bật cười, “Ha! Làm người…tôi đi chân rụng hai hàng. Kịch đời múa máy chưa tàn canh thâu.” Ông chủ Lưu bỗng đi ra đứng gần mái hiên, nói trổng, “Pháo hoa đẹp nhỉ!” Lão già ngước mắt lên nhìn bầu trời đêm đang lung linh những chùm pháo hoa đủ màu sắc. “Pháo hoa mà đẹp cái gì?” lão nói, “Chẳng qua chỉ đủ lì xì đầu năm.” “Tôi làm nghệ sĩ hát rong,” chàng nghệ sĩ bỗng nói, “Và tôi kiếm ra tiền nhờ làm nghệ sĩ hát rong.” Chàng ngửa người ra sau lưng ghế. “Ha!” lão già nói, “Trót làm nghệ sĩ hát rong. Cho nên ông cứ thong dong có tiền!” Ông chủ Lưu xịch đến bên bàn của họ, “Hai vị có dùng chút bánh chưng dưa món không?” “Món nào cứ hãy chưng ra. Bằng không trong bụng xót xa cũng phiền,” lão già nói và đứng dậy. “Ngồi với nghệ sĩ chán phèo. Chẳng thà ta cút một lèo cho xong.” Chàng nghệ sĩ vươn tay ra nắm lấy tay lão già, “ Ông là người ưa đi náo hoạt cuộc đời đó hả?” “Gì?” lão già ngó xuống, hấp háy đôi mắt tinh anh sau cặp kính cạn dày mo. “Ông muốn làm thơ không?” lão hỏi giọng nhừa nhựa , “Muốn thì làm với tôi.” “Không, tôi chưa muốn làm thơ,” chàng nghệ sĩ nói,”Ít ra là lúc này…làm với ông.” “Rất hay!” lão già lại ngồi xuống ghế, nhìn chăm bẳm vào chai rượu Remy Martel, “Rất hay giữa lúc giao thừa. Bỗng dưng lại muốn làm thơ chúc đời. Chúc ông một tuổi nên người. Chúc tôi một tuổi lại mười người nên. Chúc anh chúc chị tân niên. Chúc bà con cô bác tiền đầy rương. Chúc tôi một cõi vô thường. Lúc về lại nhớ con đường mình đi.” Lão tự rót rượu cho mình và chàng nghệ sĩ. Lão nâng ly lên nói, “Ông may mắn có tôi trong đêm giao thừa này. Cũng như tôi may mắn có ông trong đêm giao thừa này. Ha! Ta về mộng mị ban sơ. Ra đi như thể chưa bao giờ ở đây.” Lão cụng ly vào ly chàng nghệ sĩ đánh cạch một cái, đưa ly lên miệng uống cạn rồi đứng dậy, hơi loạng choạng, đi thẳng đến giữa quán, gần cái ghế bố ông chủ Lưu đang ngồi. “Chào bạn già cả già nua,” lão nói lớn hết cỡ, “Chúc bạn năm mới te tua cái lòng. Còn tôi thì cứ long rong. Đến khi nào hết lòng thòng te tua.” Lão già đi xuống các bậc cấp, ra giữa sân, nhảy cẩng lên, hai tay vung quanh mình. “Chúc mừng hội tụ đất trời. Chúc mừng ta lại gặp người đãi ta. Đãi ta một cõi ta bà. Để rồi năm tháng còn là gì đâu/’
Lão đi thẳng xuống con đường độc đạo dẫn lên quán rượu trên đỉnh đồi. Từ xa còn nghe giọng lão loáng thoáng vọng lại:”Còn là gì đâu mà cầu? Có chăng là chút rượu bầu túi thơ…”
Chàng nghệ sĩ bỗng nói với ông chủ Lưu, “Tôi bỗng có một ý lạ để làm ra một cái gì đó mới mẻ hơn, ông chủ Lưu à.” “Ờ,” ông chủ Lưu nói và tự rót cho mình một ly rượu whisky pha soda.

VĨNH HIỀN

Advertisements

One thought on “ĐÊM GIAO THỪA

  1. lê ngọc duyên hằng nói:

    TRƯỚC MẶT thấy Biển Cả bao la..
    Phía ĐÔNG Quán thấy Cây Cổ Thụ…
    Bóng LÁ CÂY ôm MÁI NGÓI đỏ.
    Đêm trừ tịch QUÁN BUỒN vắng vẻ…
    …Chủ Nhân Quán và Chàng Nghệ sĩ…
    ĐỐI THOẠI nhau LỜI TIẾNG lại qua…
    Chủ Quán tính xởi lởi RẤT LẠ..
    CHIỀU Khách SAY KHÁT CỨ KÊU…ĐÁ…!
    ….Miệng lầm thầm HOÀI Người Phục vụ…
    LẢM NHẢM Hát như TRÚT TÂM SỰ…
    Lời như TRIẾT những câu VU VƠ..
    ẨN Nỗi buồn Ở Ông Chủ LƯU…?
    …*”CHÂN RUNG HAI HÀNG Chưa Tàn KỊCH ĐỜI…”
    ”LÀM NGƯỜI?-CÚT một LÈO rong chơi…”
    Chàng Nghệ sĩ ”RƯỢU BẦU TÚI THƠ”
    ”Say ĐÃ ĐỜI-ĐƯỜNG VỀ VẪN NHỚ..”
    ….*Mỗi Nơi để lại CHÚT NGẨN NGƠ!
    Như QUÁN ĐÂY..CHÂN bước vào NGỠ…
    Nhìn THIÊN ĐỊA NHÂN-HÒN NON BỘ
    Chủ Nhân cười ra vẻ GÀN DỞ..
    …BUỒN QUÁ ĐỔI Nụ Cười méo mó?
    Trên mặt cả hai lộ vẻ bơ phờ..!
    Đêm trừ tịch QUÁN BUỒN thế đó!
    Đêm CÔ ĐƠN -TÌNH SẦU CHAN CHỨA…

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s