TRI HUYỆN BÌNH KHÊ – MỘT ÔNG QUAN LÃNG TỬ

Trường Nghị

nguoixua

Đọc Vang Bóng Một Thời của Nguyễn Tuân, người nào có chút lòng hoài cổ thấy ngậm ngùi nhưng thật hào sảng với truyện Chữ Viết Người Tử Tù, thấy một chút khoan khoái qua Chén Trà Trong Sương Sớm, thấy cả không gian đầm ấm, hương vị Tết như thơ của mấy cụ Đồ với bài Hương Cuội … Phải nói cả 11 truyện ngắn của Vang Bóng Một Thời không có bài nào non tay qua bút lực của Nguyễn Tuân.

Trong Vang Bóng Một Thời, Nguyễn Tuân dành ra đến 2 truyện ngắn là Thả Thơ và Đánh Thơ để xây dựng lại hình ảnh món ăn chơi của “một thời vang bóng”. Nếu không tường tận cái thú chơi của người xưa thì thật khó mà thấy được cái ý vị của món chơi chữ nghĩa mà bây giờ đã tuyệt tích trong xã hội công nghiệp. Nhưng nếu có chút hồn thơ thì xem Thả Thơ, Đánh Thơ, thấy người xưa chơi thơ thật “nên thơ”.

Nhưng trong món chơi thơ nầy có một ông quan huyện Bình Khê xuất hiện qua ngòi bút của Nguyễn Tuân trong truyện ngắn Đánh Thơ. Quan Phủ Tam Nguyên Trần Bích San ở Bình Định thật sự là một Kẻ Sĩ, nhưng ông quan huyện nầy lại là một anh ma mãnh với trò đời. Ông đã bị mụ Mộng Liên (nhân vật trong truyện) bắt nọn được mánh lới của mình … “… nên mỗi lần sau, ông huyện Bình Khê động tay vào lá thơ là mụ lại buông tay đàn, chận lấy giấy và nhìn trừng trừng vào giữa mặt ông huyện có tính gian giảo kia … (Đánh Thơ – Vang bóng một thời Tiếp tục đọc

THÁNG GIÊNG NGỒI GIỠN BÓNG MÌNH

Tháng giêng gió thổi mù như khói
Qua cầu giỡn bóng với sông sâu
Nước đục hay lòng ta vẩn đục
Từ nguồn xuôi hay lúc chảy qua cầu

Cá thường quẫy đuôi không đớp bóng
Sợ nhằm hơi hướm đắng cay mà
Có lẽ đầu nguồn nhiều bến cạn
Ngày ngày Chiêm nữ vén “chăn” qua

Ta giỡn bóng mình trong dòng nước
(Nước đục đôi khi cũng đói cò)
Thương nửa cuộc đời ta lận đận
Nên thân cầu khép nép đứng buồn xo

Ở đâu cũng có tháng giêng hồng
Ở đâu cũng có những dòng sông
Phải chăng đời sống không là một
Nên dù ta có cũng như không

Trên cầu không có người qua lại
Chỉ in bóng nước một mình ta
Mấy cụm mây trời trôi lãng đãng
Và một vầng trăng đã xế tà.

Huỳnh Hữu Võ

ÁO LỤA VÀNG

Từ em mặc áo lụa vàng
Nắng nghiêng ngả phố,mưa bàng hoàng theo…
Từ anh một cõi hắt hiu
Cũng nghe sửng sốt bao chiều nhớ thương
Lụa ơi sao cứ bồn chồn
Đêm đêm anh mở cửa hồn… đợi em !
Từ em vén mớ tóc tiên
Gió mê muội gió, anh điên đảo…đời !
Mắt em là ánh sao trời
Tàn khuya anh chết…tuyệt vời biết không ?
Lâu rồi ôm mối tình câm
Biết là Vực Thẳm …vẫn xăm xăm tìm…

Trần Dzạ Lữ

Ghen

Nguyễn Thị Hải Hà
_______________

The-Hiker.-Plaster-on-hessian-canvas-20-x-45cm

Quê liếc nhìn tờ giấy đặt ở góc bàn làm việc của chồng. Đến gần hơn một chút chị nhận ra đó là tờ báo cáo hàng tháng của Visa. Quê ngạc nhiên, chồng chị không khi nào để giấy tờ liên quan đến tiền bạc lộ liễu như thế. Lấy nhau lâu năm chị không hề biết chồng làm bao nhiêu tiền, tiêu xài vào khoản nào bởi vì chồng chị giấu rất kỹ những chuyện “riêng” như thế. Có lẽ anh vội vã chuyện gì đó nên quên. Tò mò chị cầm tờ báo cáo lên xem, dịp may có một không hai mà. Trên tờ báo cáo đa số là những khoản chi tiêu bình thường như tiền chợ ở Shop Rite, đổ xăng, cái bánh sinh nhật mừng chú em rể. Tuy nhiên, có ba khoản tiền lạ, đó là tiền ăn ở nhà hàng sushi ở Highland Park vào buổi trưa một ngày thứ Tư, tiền ăn ở một tiệm sushi khác ở Edison vào chiều thứ sáu, và tiền ăn ở cái Diner Sunset cách nhà Quê hai đèn giao thông vào sáng thứ Bảy. Thứ Tư và thứ Sáu Quê đi làm. Thứ Bảy Quê đi thư viện rồi đi chợ và thật tình chị không chú ý anh ở nhà hay đi đâu. Mà anh có đi đâu loanh quanh thì cũng là chuyện bình thường. Anh em của anh sống gần chung quanh. Anh đến nhà anh em, ở ăn cơm hay giúp làm giấy tờ nếu có ai nhờ.

Chị biết tính chồng rất giản dị. Anh không thích đi ăn ở nhà hàng, viện cớ phải đóng bộ cho tươm tất, phải chờ đợi lâu lắc, thức ăn dầu mỡ không tốt cho sức khỏe. Anh lại càng không thích sushi bảo rằng ăn gỏi cuốn ngon hơn gấp mấy lần. Quê không thể nào hình dung chồng chị vào nhà hàng gọi thức ăn rồi ngồi ăn một mình bởi vì cái hình ảnh ấy quá khác biệt với người chồng chị chung sống bao nhiêu năm.

Ai? Đồng tiền nối liền khúc ruột. Đàn ông thường mở hầu bao nơi họ đặt trái tim. Ai là người khiến anh vượt qua thói quen không đi ăn nhà hàng và không thích ăn sushi? Nếu anh đi ăn với bạn bè sao chẳng nghe anh nói? Trước hôm tiệc Giáng sinh, anh đi mua sắm quần áo. Đây là chuyện lạ, ít khi anh chưng diện se sua. Có lẽ chị để lộ vẻ ngạc nhiên nên anh giải thích, “tiệm nào cũng có big sale, anh thấy rẻ quá nên mua thêm quần áo giày vớ.”

Quê vừa khen chồng, vừa đùa: “Anh diện lên trông trẻ hẳn ra. Coi chừng người ta mê là mệt nhé! Tiếp tục đọc

VỀ GIÀ TÔI LÊN CHÙA

Người đứng sau cửa gương,
Hôn trộm bằng con mắt
Tôi rùng mình quay lưng
Nỗi buồn lên kín mặt.
Yêu tôi thật rồi sao?
Tôi bay như cánh hoa
Người đậu như hạt giống.
Vì đâu mà yêu nhau?
Khuya khát hương ngoại tình
Rủ giấc mơ lõa thể.
Nhớ bàn tay bối rối.
Thèm môi mềm chưa trao

Suốt đêm nằm chiêm bao,
Tỏa tình ra bát ngát.
Tôi yêu người vô cùng.
Tôi yêu người vô cùng…
Về già tôi lên chùa
Ngồi nghe người niệm Phật.
Hai linh hồn già nua.
Hai thịt da tàn úa.
Trái tim chắc còn run
Chỉ mùa xuân là mất.
Người đứng sau cửa gương
Mắt nhìn theo như khóc.
Tôi về đưa tay tìm
Từng vết hôn bỏng rát

Tôi yêu nhau mình tôi
Tỏa hết nghìn đêm hương
Càng cuồng điên cơn khát.

TRÂN SA

Qua Hàng Xanh

Mái tóc em ai lùa năm ngón,
Bàn tay anh hóa đá mất rồi,
Buổi trưa ngắn quá, đi chưa trọn,
Chiều xuống mau, buồn nắng phai phôi.

Xe qua Hàng Xanh quẹo lên Bà Chiểu,
Mái tóc ai dài đổ xuống vai ngoan,
Mưa tạt lạnh đầy, bàn tay líu quíu,
Mình anh về Gò Vấp chon von.

Qua Hàng Xanh ngó lui Văn Thánh,
Mây xám đầy trời bỗng nhớ ngang xương,
Sông Sài Gòn sầu chia mấy nhánh,
Sao nhánh nào cũng phía sông Tương ?

Sài Gòn tháng 8. 2012
Huỳnh Minh Lệ

MỘT HỒI ỨC

Âu Thị Phục An
________________

timhp

Ôm lòng đêm…, nhìn vầng trăng mới về, nhớ chân giang hồ….

Cương ôm đàn vừa nhìn Thi vừa hát, mái tóc anh dài tới gáy, phủ xuống che hờ trên trán và cái kính cận. Lai còn nằm lơ mơ vì say thuốc lào, cạnh Lai là ly cà phê đen đậm mới uống được phân nửa.

Tiếng Cương hát êm đềm và chậm, trôi đi trong căn phòng nhỏ. Uể oải và bức bối. Duy chỉ có Thi là hiểu lòng Cương đang vui vì có Thi trong đời anh từ nay.
Bên ngoài đang là buổi chiều xuống chậm.

Cả bọn, một đám sinh viên lẫn lộn của các trường đại học. Luật, Văn Khoa, Nông Lâm Súc, Phú Thọ…đều thuê phòng tại đây, đều đang ngán ngẩm chờ đợi một ngày mai không vui, một ngày mai không biết sẽ ra sao…

Tối, Cương chở Thi đi nghe nhạc ở cái quán quen, còn lén lút bán cà phê với tiếng nhạc rất nhỏ, dịu dàng tỏa ra giọng của Khánh Ly, khắc khoải với thời cuộc, đẩy đưa những trầm lắng thao thức của lời ca Trịnh công Sơn. Những lời thiền ca mơ màng. Tôi là ai mà yêu quá đời nầy.

Đêm về nằm với nhau trên cái divan nhỏ. Lai xuống đất ngủ với một đống lộn xộn sách vở vất bừa bãi, là củi nấu cơm của cả bọn gần tháng nay. Hắn buồn cứ say ngất với những điếu thuốc lào và cà phê đen, trà đậm.

Thi nằm trên cánh tay Cương. Ngậm và cắn những ngón tay thơm nồng mùi thuốc lá của chàng trong miệng. Rồi vuốt ve. Môi họ nhè nhẹ tìm nhau. Nỗi buồn hầu như làm đắng ngắt nụ hôn.

Buổi sáng, tiếng loa phát những lời tuyên truyền inh ỏi của đám quân quản vừa tràn vào Sài Gòn tháng trước, luôn đẩy một đêm mộng mị vào cái giật mình đau nhói của những hừng đông buộc phải đối diện với sự thật: lá cờ “giải phóng” treo rủ trước những hiên nhà.

Đường phố vắng ngắt, nhiều trái tim lặng ngắt, tiếng thở hầu như chỉ còn khe khẽ.

Chỉ còn có thể trốn vào tình yêu.

…Trên hoang tàn cỏ vẫn mọc xanh tươi, dù chỉ có một chút xíu nước tưới lên.
Tình yêu kích thích máu sôi lên, nóng và cuồn cuộn sự sống.

Ngày mai đã lại bắt đầu…

Hãy yêu nhau đi, cho ngày mai tới….
Hãy trao cho nhau, hạnh phúc lẫn thương đau…..

âu thị phục an.

GIÓ MÙA QUA

Gió bấc chợt về thành phố có em
Có hàng sầu đông mùa này thay lá
Có nỗi buồn của một thời vấp ngã
Nay tìm về để nhớ vết thương xưa

Ngôi nhà em dầu dãi với nắng mưa
Màu ngói âm dương ngậm ngùi rêu phủ
Chiếc xích đu lẻ loi trong khu vườn cũ
Cơn gió đuổi theo những chiếc lá vàng

Trước cổng vẫn còn giàn hoa giấy giăng ngang
Mỗi tối xưa qua ngọn đèn đường leo loét
Em kênh kiệu giả vờ không hề hay biết
Có chàng trai nghèo kiết xác làm thơ

Mãi đèo bồng với bao chuyện mộng mơ
Vẫn mù quáng tin, thánh nhân thương kẻ khù khờ dại dột

Và em, cô tiểu thư theo chồng không báo trước
Để lại bên đời nỗi nhớ lang thang
Để lại câu thơ tê điếng bẽ bàng
Gió bên sông thổi về sao nghe lạnh quá!

Anh trở thành kẻ lãng du xa lạ
Hận cả những gì đã mất từ lâu
Mang cơn đau sót lại tự hôm nào
Muốn khinh bạc phủi đi, nhưng không đành dứt bỏ

Xin gửi lại mùa đông, mù sương vướng vài nỗi nhớ
Lầm lũi theo về thành phố không em
Có kỷ niệm buồn thôi cố mà quên
Muốn thả cho sông trôi xa biệt xứ

Nhưng nghĩ tội mình, thương em thiếu phụ
Chưa hẹn hò sao lại gọi cố nhân?

Trần Văn Nghĩa
Phan Rang 28/01/2013

TÌM

Tìm trong mưa bay
Đâu vầng trăng nhỏ
Tìm trong tàn phai
Hẹn lời thiên cổ
Tìm trong cơn say
Tiếng cười thuở nọ…

Người đi cùng tôi
Con đường gai, cỏ
Một ngày xa vời
Một trời thương nhớ
Người đi cùng tôi
Để rồi…nặng nợ !!!
TẠ CHÍ THÂN

 Là một trong 3 chủ nhiệm của Tương Tri cũng là một nhà thơ nổi tiếng với những bài thơ tình 3, 4, 5 chữ và đề tựa chỉ một chữ: Nợ , Dỗ, Nhớ, Dọa , Tìm, Và  v.v… Tác phẩm sắp xuất bản : TẬP THƠ TÌNH ỐM NHÁCH. Mong các bạn ủng hộ .