Duy Nhất

Tôi sẽ là con tàu chạy dài khắp đất nước
Nếu em là vị hành khách thủy chung làm bạn đồng hành
Tôi sẽ đưa em đến những sân ga chất đầy nhiều mộng ước
Những sân ga mơ màng bóng Tháp Chàm lừng lững che trời xanh

Tôi sẽ mời em rong chơi ba miền xanh cây lá
Em sẽ thấy nắng tơ vàng và sương mai giọt long lanh
Em sẽ thấy đất nước mình mượt mà như dải lụa
Phất phơ bay theo gió cát cuốn vạn tường thành

Tôi sẽ mời em con tôm, con cá còn tươi
Con cua đỏ bò ngang cuộc đời nhiều thách đố
Tôi muốn em dù mõi mệt rã rời cũng luôn tươi cười
Trên toa tình yêu gập ghềnh ru êm êm giấc ngủ hư vô

Tôi sẽ trao em một tâm tình thủy chung duy nhất
Một con tim mà máu đỏ chảy hòa nhịp với nhịp tim em
Em tin hay không tin, đừng đánh giá lòng chân thật
Cũng đừng hoan hỉ khoe thiên hạ, đừng mời họ tụ họp vỗ tay xem

Tôi sẽ yêu em như mùa xuân yêu mai vàng rực nở
Như mùa hạ huyền hoa phượng nở tiếng ve ru
Như mùa thu có giọt ngâu rơi khi người gặp người nức nở
Như mùa đông mưa bay non nỉ in bóng người đi tự cõi sa mù

Tôi sẽ là con tàu Bắc Nam chạy mãi không gầy hao
Em là vị hành khách duy nhất được trao chiếc vé duy nhất của tôi
Tàu sẽ đến từng ga nhưng không đón bất cứ hành khách nào
Bởi tôi không muốn tan biến cõi thiên thai khiến tôi và em trở nên già cỗi

Tôi là con tàu cho riêng em, duy nhất chở một mình em….

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Tác giả Thiên Di Phạm văn Tòng là cựu học sinh của trường Trung học Cường Để Qui Nhơn . Những bài thơ xuôi của anh gợi nhớ đến  nhà thơ Nguyên Sa, Cũng một nòi tình ,thương người đồng điệu…

Em tin hay không tin, đừng đánh giá lòng chân thật

Cũng đừng hoan hỉ khoe thiên hạ, đừng mời họ tụ họp vỗ tay xem…

Hiện anh đang sống và làm việc tại quê nhà.

CHẾT HỤT

Hải Ngữ

90d778d71eee33c12553a08bf988bb33-d5ntgpq

Tường giật mình tỉnh giấc. Trống ngực chàng đập thình thịch. Tường thấy rõ ràng tên công an ria nguyên tràng đạn vào lưng chàng. Máu tuôn ra từ miệng lỗ vết thương ướt đẫm lưng và ngay lúc đó chàng tỉnh dậy. Tường thở phào. Cái cảm giác váng vất của giấc ngủ nửa chừng và cơn ác mộng làm chàng khó thở. Tường hít mạnh dưỡng khí vào buồng phổi. Lưng chàng ướt đẫm mồ hôi. Cái cảm giác nhớp nháp vì lớp vải áo dính sát vào da làm chàng nhớ đến tràng đạn cày nát tấm lưng trong cơn mê. Tường cựa mình hơi chồm người về phía trước để hằn lại trên lưng ghế một khoảng mồ hôi ươn ướt; thấm đậm lớp vải bọc màu đỏ bây giờ đã đổi sang màu nâu sậm. Đến lúc này chàng mới nhớ là mình đang ngồi trên chiếc máy bay của hãng hàng không Đài-loan trong chuyến bay về thăm quê hương.

Chàng mở cái túi xắc để dưới chân, lôi ra chiếc khăn tay lau vội mồ hôi chảy dài xuống hai bên thái dương. Khuôn mặt chàng cũng đã ướt nhễ nhãi. Tường dợm người định đứng dậy vào phòng vệ sinh thì đèn “fasten your seat belt” nhấp nháy. Tiếng cô tiếp viên báo chỉ còn mười lăm phút nữa là máy bay đáp xuống phi trường Tân-sơn-Nhất, yêu cầu hành khách ngồi tại chỗ. Chàng kéo kéo lớp áo ra khỏi lưng để tránh cái cảm giác ươn ướt khó chịu. Từ lúc máy bay cất cánh khỏi Đài-loan, Tường ngầy ngật buồn ngủ rồi chàng thiếp đi lúc nào không hay. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, chàng thấy rõ ràng mình dẫn một tốp mười người vượt qua quốc lộ để tiến vào bãi ruộng xâm xấp nước toàn những gốc cây chà là cứng như sắt. Lúc đó Tường chỉ mới mười lăm tuổi. Nó chuyên dẫn khách vượt biên đến chỗ hẹn. Đây là điểm hẹn của “taxi”. Từ trạm này, khách được đưa lên “cá lớn” vào lúc gần sáng. Nếu thuận buồm xuôi gió, tàu sẽ ra khỏi cửa biển vào lúc tảng sáng, rồi đi luôn. Nhưng biết bao nhiêu là trục trặc. Nào là công an tổ chức những cuộc vượt biên giả để hốt vàng. Nào là công an của xã khác cố ý ăn hôi, đụng dộ với công an của xã đã được đút lót. Chuyện bắn nhau xảy ra là thường. Công an cũng có thể ngang nhiên bắn vào khách vượt biên để cướp bóc. Rồi chủ tàu cũng có thể lừa khách từ thành thị ra. Quăng ra bốn lạng vàng là giá ra đi cho một người, chuyện xui nào cũng có thể xảy ra cho khách vượt biên cả. Nói đến xui là nói đến mất hết tiền và tù tội nhưng mẹ con Tường thì không sao vì chủ tàu đã sắp xếp mọi chuyện. Nhà nó chuyên chứa khách ở Sàigòn xuống từ buổi chiều. Tường phải ra ngoài quốc lộ để đón họ vào nhà. Dĩ nhiên mọi chuyện đã được sắp xếp và đút lót nhưng cũng không thể lộ liễu quá. Trẻ con trong xóm thấy khách xuống là biết ngay tối nay thế nào cũng có tàu vượt biên. Chúng kháo ầm lên khi khách cúi đầu che mặt bước vội vào con đường mòn để tránh sự chú ý của mọi người. Tường phải dỗ dành, đôi khi nạt nộ để chúng đừng lên tiếng làm phiền đến khách. Dẫn khách vào đến nhà, Tường tản họ ra mỗi người một xó và rỉ tai dặn dò khi có biến. Họ ngồi im thin thít trong những góc bếp tối tù mù. Tiếng thì thầm cầu kinh, thỉnh thoảng xen lẫn với tiếng thở dài, vang lên trong đêm nghe buồn não nuột. Đêm khuya, tiếng chân người lao xao hay tiếng chó sủa trăng ngoài ngõ cũng làm họ giật mình. Không lo sợ sao được khi giao phó sinh mạng vào tay những người không quen biết trong một chuyến đi có quá nhiều rủi ro. Khoảng quá nửa đêm, Tường có nhiệm vụ dẫn tốp người ra điểm hẹn. Khoảng đường chưa tới một cây số nhưng phải băng qua quốc lộ, ném mình vào bãi chà là, quanh co một lúc mới đến chỗ. Tường sinh ra và lớn lên ở đây nên dọc theo con sông có ngõ ngách nào mà nó không biết. Chính vì thế, chủ tàu luôn luôn giao cho nó dẫn những khách ruột thịt, thân cận. Dẫn khách đến nơi thì coi như xong nhiệm vụ và mỗi đầu người chủ nhà trả cho mẹ nó năm nghìn. Đổ đồng ra mỗi chuyến gia đình nó kiếm trên dưới năm chục nghìn. Nhờ thế mà cả nhà mới có miếng ăn cái mặc sống tạm bợ trong những năm đầu tiên mất nước. Tường dẫn khách trót lọt được khoảng hơn năm thì bỗng nhiên vào một buổi sáng đẹp trời, nó leo lên “cá lớn” và vượt biên với khách luôn, không một lời từ biệt gia đình. Năm đó là năm 1980 Tiếp tục đọc

tóc thề

tóc thương ơi sợi nào rơi  ưót áo
ru em tình buồn sớm mai
dòng lệ mừng nhòa khuôn mặt trái soan
ru anh một ngày nhớ quá

tóc thương ơi chiều hẹn xa vời
lối ngậm sương tên Anh là cọng cỏ
hát lời  yêu em phơ phất mưa ngâu
hãy theo anh này em yêu sớm tối

bờ giậu này – nơi em ngắt hoa tặng anh
tóc thương ơi tim đổ thành dòng
tình dịu dàng thức khuya mắt đỏ
đan từng đường chỉ mũi kim xót xa

tóc thương ơi chim ngủ không đành giấc
áo em xanh nũng nịu khóc ròng
mịn màng bên ngoài cơn bão
là lòng anh nhẹ thênh đời đời

tóc thương ơi chiều tàn thoi thóp nắng.

Trần Anh

ĐÊM Ở B’ LAO

Mưa lâm thâm
Những con đường loang loáng nước
Những con đường “đi lên, đi xuống”
Chập chùng gối mỏi
Chập chùng tim!

Đêm
B’lao ngủ sớm
Thấp thoáng những ngọn đèn đường
Không đủ ấm lòng lữ khách
Tay co ro
Trong áo khoác
Lạnh và buồn!

Đêm ở lại B’lao
Thèm một cốc rượu nồng
Xua tan giá rét
Mơn man da thịt!
Thèm một vòng tay
Thèm một ánh mắt
Thắp lên ngọn lửa yêu đương…

Nguyễn Hải Thảo

Cái duyên Nam Bắc

Nguyễn Hữu Huấn

S013030613438

.

Khi ngồi viết những dòng chữ này thì vợ cháu đang ngủ say sưa trên giường. Nhìn đôi chân dài thườn thượt của bà thò ra khỏi chăn, tự nhiên cháu bật cười. Thì ra vợ cháu cũng thuộc loại…chân dài ra phết, cao xấp xỉ 1,70 mét chứ chẳng phải chơi. Năm ngoái gặp lại đám bạn cũ cùng binh chủng, trong lúc chụp ảnh chung bỗng có thằng la lớn: “Chúng mày ơi, đứng bên cạnh bà này chắc ông phải kiễng chân lên mời xứng!”, làm vợ cháu ngượng chín người. Nghe nói bên Việt Nam bây giờ người ta tung hô tán tụng ”những cô gái chân dài” dữ lắm, làm phim, lên ảnh, quảng cáo rùm beng, làm các cô cứ tưởng mình là cái rốn của vũ trụ không bằng. Có điều lạ là hầu như các mợ toàn là gốc miền Bắc, nói năng giọng Bắc, nhìn đời với con mắt người Bắc và cư xử thì cứ ”tự nhiên như người Hà Nội”. (Bật mí cho các cụ nhé: Bây giờ thì đa số các mợ Hà Nội chính gốc đã thi nhau làm ”con chim đa đa” bay qua xứ khác lấy chồng xa hay đi kiếm cơm hết ráo, còn lại toàn là gốc Hà-Nam-Ninh hay Thanh-Nghệ-Tĩnh lên Hà Nội lập nghiệp.) Hay là ông Trời sinh ra người càng ở vùng phương Bắc thì da càng trắng, mũi càng cao và chân càng dài, cứ nhìn mấy ông Tây bà Đầm là biết ngay. Thế nhưng “bà già chân dài” vợ cháu lại là dân Nam kỳ tuốt luôn tận phương Nam, là thứ Nam kỳ chính hiệu con nai vàng, quê Cái Bè, nội Cái Răng, ngoại Cái Dồn. Hoá ra ”mũi cao, chân dài” đâu phải độc quyền của các mợ Bắc Kỳ 75, các mợ nhờ “tàn dư đế quốc” nên chỉ mới xuất hiện sau này thôi, chứ ngay trong thời kỳ chiến tranh” cách đây mấy mươi năm thì ”mũi cao, chân dài” như Nam kỳ vợ cháu đã nhởn nhơ đầy đường. Đúng là một cọng giá ”thời kỳ chiến tranh” vẫn hơn một gánh rau muống ”thời kỳ hoà bình đổi mới” Tiếp tục đọc

HOA QUỲ VÀNG LẠNH PLEIKU

Đứng trên núi thấy hàng đèn thị trấn
Là thấy mình buốt lạnh mấy ngàn năm
Vì đêm nay trời đất lạnh căm căm
Nên chợt nhớ chút lửa hồng bếp cũ
Nên phải nhớ mắt môi người thiếu nữ
Đã nhìn mình rất ấm một ngày xưa
Dù mai sau ngày nắng tiếp ngày mưa
Nhưng vĩnh cửu chút mơ màng thuở đó

Vì đêm nay tôi thèm nghe sóng vỗ
Vỗ nhịp nhàng từng tiếng động bao dung
Vỗ cho êm chuỗi hệ lụy vô cùng
Đời lang bạt của một người lính thú
Sáng hôm qua tôi là người thiếp ngủ
Đi một mình lên xuống phố mù sương
Phố núi kia ơi, phố có con đường
Lên xuống dốc tìm không ra bạn hữu
Không có bạn làm sao tôi uống rượu
Tôi làm sao sống nổi một ngày đây
Phố núi kia ơi, kẻ lạ đông đầy
Nhìn gã lính không khác gì gã lính
Phố núi kia ơi , một đời phố lạnh
Lạnh hoa vàng, núi đỏ, thác đèo cao
Lạnh hàng cây, tửu quán, lạnh gần nhau
Lạnh thiên cổ, lạnh vào tim máu cạn

Tôi vận rủi làm một người lãng đãng
Ngó mong hoài khuất bóng của người em
Sáng hôm nay đời sống thật bình yên
Sao phố lại đuổi đi người yểu điệu
Vườn đá tảng bàn chân em huyền dịu
In gót hồng lên lớp bụi đời tôi
Là khi tôi hạnh phúc rong chơi
Và quên lãng con thú mù phẩn nộ

Ôi phố núi đêm nay là cổ mộ
Một hàng đèn sáng lạnh cõi bi hoang.

NGUYỄN BẮC SƠN
Phan thiết

CHÂN DUNG TỰ HỌA

1.
Cõi người lạ mặt
Qua đi âm thầm
Nỗi buồn có thật
Như là trăm năm
Phố xưa quán chật
Người ngồi trầm ngâm
Buồn như tĩnh vật
Nhạc ngân cung trầm

2.
Lần tay đếm tuổi
Qua đi tháng ngày
Hồn xanh mệt mỏi
Mơ đời trắng tay
Dấu xưa cát bụi
Mờ bay bay bay
Lưng còng dấu hỏi
Buồn không ai hay

3.
Chân đời nghiệt ngã
Như sông xa nguồn
Nhìn mình bỗng lạ
Bóng nào trong gương
Tranh đời chấm phá
Màu hoang nét cuồng
Chân dung tự hoạ
Buồn như nỗi buồn.

Tạ Văn Sỹ

Nhà thơ Tạ Văn Sỹ viết:

Tôi có làm thơ, thiên hạ gọi tôi là nhà thơ. Điều ấy không sai, đôi khi lại còn là niềm tự hào nữa chứ. Nhưng xin thưa, mỗi lần đứng giữa đám đông, trong cuộc gặp gỡ nào đó, được người ta giới thiệu như vậy, thú thật tôi có cảm giác ngại ngùng xấu hổ. Vì nhiều lẽ … (anh liệt kê 1, 2, 3, 4…)

Cái lẽ cuối cùng-không làm chết ai- nhưng vô cùng khó chịu ấy là việc đánh đồng nhà thơ với anh thợ viết. Nghĩa là người ta sẽ đặt hàng thơ: làm giùm bài thơ viết về cái này cái kia đi… viết giùm bài thơ tặng người này người kia đi… bất kể đến tư duy , cảm xúc !” (TẠ VĂN SỸ)

Một nhà thơ chân chính cảm thấy xúc phạm nặng nề và người được tặng thơ chân chính sẽ bị xúc phạm nhiều hơn khi nhận được một bài thơ trơ trơ cảm giác. Cảm ơn tuyên ngôn của anh Tạ văn Sỹ , cảm ơn anh đã dành nhiều ưu ái cho Tương Tri

Chu Trầm Nguyên Minh, tác giả bài thơ LỜI TÌNH BUỒN

PHẠM CAO HOÀNG

loitinhbuontho

Cuối thập niên 1960, những tình khúc lãng mạn của Vũ Thành An xuất hiện ở miền nam như một luồng gió mới, được nhiều người yêu thích, nhất là giới sinh viên học sinh, trí thức và quân đội… Nhạc Vũ Thành An sang trọng, nhẹ nhàng, dễ đi vào lòng người. Chất lãng mạn trong nhạc của ông có một cái gì đó rất gần gũi với tâm trạng của tuổi trẻ lúc bấy giờ: buồn vì chiến tranh , sợ hãi vì phải đối mặt với những hiểm nguy, đau khổ vì chia ly, mất mát. Ngoài những bài không tên và những tình khúc do ông tự viết nhạc và lời, Vũ Thành An còn có một ít ca khúc phổ từ thơ. Một trong nhừng ca khúc phổ từ thơ rất thành công của ông là bài LỜI TÌNH BUỒN.

LỜI TÌNH BUỒN là bài hát mà tôi nghĩ rằng dạo ấy những người yêu nhạc ai cũng đã từng nghe qua ít nhất một lần. Anh đi rồi còn ai vuốt tóc. Lời tình thơm sách vở học trò. Đêm xuống rồi em buồn không hở? Trời sa mù tầm tay với âu lo Tiếp tục đọc

nửa đêm

nửa  đêm  chở  gỗ  về  rừng
chở  cơn  mưa  hạ  ngập  ngừng  ngủ yên
em  nằm  đồi  núi  chênh  nghiêng
chiếu  chăn  thức  giấc  buồn  riêng  kiếp  người
nửa  đêm  chở  nhớ  về  rừng
chở  tương  tư chở  thiên  đường  sầu  bi
ngại  ngùng  áo  ở  người  đi
vất  tương  lai  giữa  tình  si  mây  ngàn
nửa  đêm  chở  tuổi  về  rừng
chở  tôi  buốt  giá  lạnh  từng  tiếng  ru
tình  cờ  lá  rụng  tàn  Thu
tình  thơ  ngây  đã  nhàn  du  xa  vời
kiếp  sau  chở  kiếp  ngỡ  ngàng
chở   trăng  sao  chở  hoa  vàng  tháng  giêng
mai  em  mắt  biếc  muộn  phiền
tôi   bơ  vơ  giữa   tình   điên   ngút  ngàn

Lê Minh Châu

Nhà Thơ Lê minh Châu, cựu học sinh Cường Để Qui Nhơn, hiện hành nghề bác sĩ tại Rosemead – California. Phải nói anh là một nhà thơ thầm lặng… thơ anh làm ra chỉ phổ biến nội bộ và thân hữu nay ưu ái tham gia Tương Tri. Xin giới thiệu cùng bạn đọc.

r 0 n g c h ơ i..

chạy lên đồi cao
giung giăng giung giăng
chạy lên đồi cao…

dắt nhau lên đồi
cỏ lan một bờ lau
cỏ lăn tăn
rượu thơm môi thơm
bờ vai em mọc đầy những ký tự
ngụm hôn

chạy ngược lên đồi
chạy loanh quanh..

nhớ có lần ai đã đi qua
tay ngắt vội màu trăng chưa kịp chín.

rêu