ĐỌC LẠI “XỨ TRẦM HƯƠNG” (1) CỦA QUÁCH TẤN

Nguyễn Man Nhiên

xutramhuongquachtan

Sinh ra và lớn lên ở Bình Định, nhưng người thi sĩ của MỘT TẤM LÒNG, của MÙA CỔ ĐIỂN lại có hơn nửa đời người gắn bó với Nha Trang – Khánh Hòa, vùng đất mà ông “kính yêu như bà Nghĩa mẫu”(2), vùng đất mà ông đã trải tấm tình “thiết tha, thành thực”(3) trong rất nhiều sáng tác của mình. Và không chỉ trong thơ. Cái tên XỨ TRẦM HƯƠNG thi vị hóa từ nguồn lợi lâm sản nổi tiếng bao đời nay của Khánh Hòa còn là nhan đề một tập văn xuôi đặc sắc của ông, xuất bản lần đầu tiên tại Sài Gòn năm 1969, đến nay đã hơn 40 năm vẫn được đông đảo bạn đọc xa gần mến mộ.

Tuy nơi LỜI THƯA đầu sách, tác giả đã dè dặt minh xác rằng mình không có tham vọng viết một quyển địa phương chí, mà chỉ làm công việc “ghi chép lại những gì đã thấy, đã nghe, đã cảm trong mấy mươi năm sống cùng non nước Khánh Hòa”(4), nhưng suốt cả gần 500 trang giấy, ngòi bút tài hoa, lịch lãm của ông đã đóng trọn vai người hướng đạo nhiệt thành đưa ta đi thăm thú, tìm hiểu hầu khắp mọi mặt của địa phương, từ địa lý, lịch sử, kinh tế, văn hóa đến phong tục, vật sản, các thắng cảnh cổ tích, các nhân vật hữu danh v.v… Như vậy, theo cách hiểu thông thường, vẫn có thể coi XỨ TRẦM HƯƠNG là một quyển địa phương chí về đất nước, con người Khánh Hòa, nhưng ở đây còn với cái nhìn và bút pháp thể hiện của một nhà thơ giàu xúc cảm và tâm huyết Tiếp tục đọc

BẮT ĐẦU

Bắt đầu bàn tay nâng trái cấm
Loài người từ đó biết khổ đau

Bắt đầu từ một ngày vỡ giọng
Chú dế buồn tiếng hát gửi về đâu?

Bắt đầu từ mặt-trời-môi-đỏ
Đọng lại thành nỗi nhớ đêm sâu

Bắt đầu từ mắt em đắm đuối
Trăm năm sau tưởng tiếc nụ hôn đầu

Bắt đầu tiếng thủy tinh chạm cốc
Nghe chia ly bè bạn cuối con tàu

Ngõ hạnh tôi, em bắt đầu bước lại
Cây đau thương cũng từ đó…bắt đầu.

Trần Viết Dũng

CHUYỆN CHÚNG MÌNH

Nguyễn Hữu Huấn

chuyenchungminhbia

Anh là người LÍNH TRẬN MIỀN XA và là NGƯỜI XA THÀNH PHỐ . Anh vẫn sống cuộc đời BỀNH BỒNG như con NGỰA HOANG vào một BUỔI SÁNG MÙA XUÂN bôn ba trên BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT . Anh vẫn NHƯ CÁNH VẠC BAY theo bóng CON THUYỀN KHÔNG BẾN, hòa với CÁT BỤI TÌNH XA trong ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA, để nhìn MÂY LANG THANG như kẻ MỘNG DU theo VẾT CHIM BAY và khóc cho TUỔI ĐÁ BUỒN.

Sau 24 GIỜ PHÉP trở về với TIẾNG MƯA ĐÊM của CHIỀU PHI TRƯỜNG hoang vắng , anh với CON TIM THẬT THÀ hằng nguyện cầu LẠY TRỜI CHO CON ĐƯỢC BÌNH YÊN, để anh sẽ được RU EM TRỜI MƯA THÁNG TÁM. Anh hằng ao ước XIN MỘT NGÀY MAI CÓ NHAU để ANH VỀ VỚI EM trong một ĐÁM CƯỚI NHÀ BINH, một ĐÁM CƯỚI NGHÈO nhưng thắm đậm tình DUYÊN QUÊ, và để em ĐỪNG TRÁCH LÍNH VÔ TÌNH …

Ròng rã BẢY NGÀY CHỜ MONG, anh đã nhận được LÁ THƯ GỞI NGƯỜI CHIẾN TUYẾN em viết cho anh. Em bảo em BUỒN bởi vì anh vẫn SAO CHƯA THẤY HỒI ÂM và bỏ mặc NGƯỜI YÊU CÔ ĐƠN lang thang ôm NIỀM ĐAU CỦA CÁT trong những chiều MƯA TRÊN BIỂN VẮNG. Em trách anh thích chạy theo những HẠNH PHÚC LANG THANG mà chỉ dành cho em một thứ HẠNH PHÚC NỬA VỜI và còn dọa anh sẽ GẶP NHAU LÀM NGƠ nữa.. Tiếp tục đọc

nát mùa trăng hung bạo

buốt những ngón chân màu khói lạnh
nàng chạy nàng chạy quanh đời tôi
lũ cỏ non lịm chân trời chia cách
môi còn đau tia thở chiều khơi

tôi rủ rượi tóc nhỏ mê sảng
nàng  ôm mưa gào suốt khuya sầu
kinh là lời yêu đương lãng mạn
mắt là hàng bạch lạp tiễn nhau

những đóa hoa nở tràn chiêm bao
tay lá cây mưa về khuất dạng
ngực đau thương nghiệt ngã tình đầu
mùa đông ơi chết vùi điệu hát

giọng cười buồn nát vụn mùa trăng
tặng nhau chi một rừng mắt ướt
khuya còn thơm những gót chân nàng
chạy quanh chạy quanh bờ cỏ mượt…

Trần Anh

BUỒN RỚT XUỐNG ĐỜI NHAU.

Gió biết đâu từ thuở
Nắng chết khô bên trời
Để anh thương anh nhớ
Em về trong giấc mơ

Rằng nụ hôn đã khác
Môi hương nồng đã phai
Mùa ngâu ơi ! Đừng khóc
Áo lụa chiều bướm bay

Anh bây giờ mỏi mệt
Buồn rớt xuống đời nhau
Ngày xanh xưa mắt biếc
Vời vợi mối tình sâu

Em bây giờ xa khuất
Vầng trăng lạc nơi nào
Phấn thu vàng ai rắc
Vào trái tim anh đau

Gió biết đâu từ thuở
Tay em nắm tay người
Anh hóa thành sương khói
Sầu giăng hoài chưa nguôi

Linh Phương

Giới thiệu Thư Quán Bản Thảo số 52 – Sự im lặng của cát bụi

Trần thị Nguyệt Mai

thuquanbanthao52

Cầm cuốn TQBT số 52 trên tay, tôi thật sự cảm động. Tôi hiểu anh chị đã bỏ ra rất nhiều tiền bạc và công sức để thực hiện những số báo rất quý giá này. Giữa thời buổi mà báo mạng hầu như đã chiếm ưu thế trong mọi gia đình Việt Nam, báo giấy đương nhiên càng gặp khó khăn với tình hình kinh tế hiện nay. Như gần đây tạp chí Hợp Lưu đã thông báo sẽ đổi thời gian phát hành từ hai sang ba tháng, thì Thư Quán Bản Thảo lúc sau này đã ra báo đều đặn hai tháng một lần. Một tờ tạp chí thuần túy văn học với những chủ đề rất hiếm có, đặc trưng như giới thiệu nhà thơ Lâm Vị Thủy với tập thơ Sao em không về làm chim thành phố, nhà văn Nguyễn thị Thanh Sâm với tác phẩm Cõi Đá Vàng, v.v… Báo in thật đẹp, đẹp từ nội dung đến hình thức, không bán, chỉ để tặng cho bạn bè và thân hữu hoặc những ai có yêu cầu. Không có lấy một trang quảng cáo. Vậy thì cái gì đã khiến anh chị làm như vậy? Nếu không vì lòng yêu mến văn chương, muốn giúp các bạn trẻ tìm hiểu thêm về tác giả và tác phẩm, là nơi để anh và bạn bè có thể trải lòng viết lách mà không sợ bất cứ một thế lực hoặc một cơ quan kiểm duyệt nào, cũng không sợ bị hacker phá hoại. Như gần đây chúng đã phá hoại một trang văn chương mạng trong nước và người chủ mạng cũng gặp khó khăn với chánh quyền sở tại (bị kêu lên “hầu” ít nhất là ba lần vì đã đưa lên những bài vở quá “nhạy cảm”). Và nhất là để chứng tỏ với mọi người rằng văn chương miền Nam không chết, nó vẫn đang được những người cầm bút, cũ và mới, viết tiếp ở hải ngoại và ngay cả trong nước. Như trường hợp nhà thơ Khoa Hữu. Khi còn tại thế, anh vẫn âm thầm sáng tác những bài thơ vinh danh người lính đã bị bức tử oan nghiệt sau tháng 4-1975.  Thơ của anh đã được đưa ra ngoài và đăng trên những tạp chí hải ngoại Tiếp tục đọc

khóc Bùi Giáng

thất thập tam niên kim quy khứ
vạn lý thiên bôi túy tòng lai
ông thì rất mực lai rai
vẻ vui ông cháu giải bày nguồn cơn
Bá Nha tuột luốt dây đờn
Tử Kỳ điếc đặc trong cơn thịnh hành
ngày sáu khắc đêm năm canh
thiên tai trùng ngộ thập thành thi thơ
ông vì quá khôn nên rất thực dại khờ
con quá dại nên chẳng có ngờ chút chi
bây giờ con ở ông đi
luyến lưu chẳng có chút chi làm quà
rằng”trăm năm trong cõi người ta”
ông đi như thế cũng là đi luôn
con về đầu rú khe truông
cùng em mọi nhỏ trần truồng nhớ ông
con về nghe ngóng bên sông
“yên ba giang thượng”cũng không thấy gì
rồi mai con cũng ra đi
tinh thần thi thể nhu mì rã riêng
tòng lai ngẫu nhĩ như nhiên
bất ngờ tái ngộ môi liền khoe răng.

Trần Bá Nghĩa

dốc đời tôi

ngày vẫn vui
một đời buồn bã
như nắng hồng
đã rơi phố em qua
tay cầm tim
hồn cạn máu lìa xa
tình của biển
chỉ  lòng sông chưa đủ

tâm thất trái
hiểu gì tâm nhĩ phải
em ra đi
nên anh ngược quay về
chiều nắng vội
giọt sương mai mòn mỏi
dốc đời tôi
khắc khoải một đời em

Lê Minh Châu

Romeo & Juliet

Lưu Thy

casdigiulietta

Romeo và Juliet là một trong những vở kịch nổi tiếng của W. Shakespeare, dựa vào một tác phẩm của Luigi Da Porto kể về một mối tình oan trái Romeo và Giulietta của hai gia đình thù nghịch Montecchi và Capuleti có thật xảy ra ở nước Ý thời Trung Cổ.

Câu chuyện bắt đầu tại thành phố Verona, nơi có hai dòng họ có mối thù truyền kiếp là Montague và Capulet. Romeo là con trai dòng họ Montague và Juliet là con gái nhà họ Capulet. Định mệnh oái oăm đã đưa hai người đến với nhau, yêu nhau say đắm, bí mật đến nhà thờ làm lễ cưới, rồi lại vì bạn mà Romeo lỡ tay giết chết người anh họ của người tình Juliet.

Romeo bị lưu đày biệt xứ, Juliet bị gán ép lấy người chồng không hề muốn. Đám cưới Juliet được dàn dựng trở thành đám tang. Rồi cái chết giả của Juliet lại trở thành cái chết thật của cả hai người.

Cái chết bi thương của đôi bạn trẻ giờ mới thức tỉnh được hai dòng họ thù nghịch nhau. Bên xác hai người thân yêu, hai dòng họ tuy đã quên đi mối thù truyền kiếp, bắt tay nhau giảng hoà, nhưng câu chuyện tình yêu ngang trái ấy vẫn mãi mãi là nỗi đau đớn đè nặng trong lòng họ Tiếp tục đọc